Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Kinh Từ

Kinh Từ Mẫu thân ta người đạm như cúc, thích nhất là đánh đổ sự tự tin của ta. Năm đến tuổi cập kê, ta được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Nhưng bà lại đi khắp nơi loan truyền lời đồn ta đã bị hủy dung. “Thật là nực cười! Với dung mạo như thế này mà cũng được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân sao? Chẳng sánh bằng Tây Thi, Điêu Thuyền, cũng chỉ có vậy mà thôi.” “Thiên hạ đều thích nịnh bợ. E rằng họ thấy phụ thân ngươi đã làm đến chức tướng quốc nên mới trái lương tâm mà bình chọn như vậy. Ngươi đừng có tin là thật.” Thế là, ta bị ép phải đeo mạng che mặt, che giấu dung nhan thật. Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành người tai tiếng, trở thành cô nương bị hủy dung đáng thương trong miệng mọi người. May mắn thay, năm sau Đông cung tuyển tú, thái hậu chỉ đích danh ta phải tham gia. Ta mang theo tâm nguyện muốn tranh vinh quang cho Giang gia, khổ luyện vũ đạo. Nhưng mẫu thân ta lại bỏ thuốc vào phấn son của ta. Khiến ta trong lúc biểu diễn vũ đạo ở điện tuyển, mặt nổi đầy mụn nhọt, làm thái hậu sợ đến ngất xỉu. Sau khi không được tuyển trở về nhà, ta suy sụp đến cực điểm. Nhưng người mẫu thân thanh nhã như cúc lại mỉm cười với ta: “Tiểu Từ, con xấu xí như vậy! Cho dù có vào cung thật thì cũng không thể dựa vào dung mạo để tranh sủng với bao nhiêu phi tần khác được. Ngoan, nghe lời mẫu thân, gả cho một thư sinh thật thà đi!” Lúc này, danh tiếng của ta đã bị hủy hoại hoàn toàn. Đến khi phụ thân ta từ biên quan trở về, ta đã bị mẫu thân gả đi một cách vội vã. Cuối cùng, ta bị thư sinh hành hạ đến chết sau khi hắn say rượu vì bị trượt kỳ thi. Trước khi chết, ta mới biết được toàn bộ sự thật. Hóa ra thư sinh này là con trai ruột của mối tình thời thiếu nữ của mẫu thân ta. Bà muốn dùng cuộc hôn nhân của ta, dùng thế lực của phủ tướng quốc để đổi lấy sự thăng tiến cho đối phương. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, năm ta vào cung tuyển tú.

Chân Tình

Chân Tình Kiếp trước, ta tự vẫn để khỏi bị tên hoàng đế dâm loạn kia làm nhục. Phu quân ta là Dự Vương đau đớn tột cùng, mưu phản giết vua. Sau khi đăng cơ, hắn tìm một vũ cơ có mặt mày giống ta để chuyên sủng. Thiên hạ đều khen Dự Vương si tình nhưng ai mà ngờ được người mà hắn yêu thực sự lại là vũ cơ kia. Còn ta, ta bị hắn dâng cho hoàng đế, làm cớ để sau này đoạt ngôi. Sống lại một kiếp, ta trở về đêm hầu hạ hoàng đế. Lần này, ta chủ động ôm lấy vòng eo thon gọn của hắn. Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết rằng: Hoàng đế anh minh thần võ, còn Dự Vương thì không được như vậy.

Gia Đấu Trong Hầu Phủ

Gia Đấu Trong Hầu Phủ Sau khi sống lại, ta đã đưa cả bốn ngoại thất của Cố Giới đều nạp vào phủ. Kiếp trước, ta không cho phép Cố Giới nạp thiếp. Vì vậy, hắn đã sắm sửa nhà cửa cho các hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi, mỗi người đều sống xa hoa như chính thất. Các ngoại thất không gặp mặt nhau, sống hòa thuận vô sự. Nhưng kiếp này, bọn họ chỉ có thể đấu đá đến chết trong tòa tiểu viện này.

Gươm Lạnh Trong Vỏ Nhung

Gươm Lạnh Trong Vỏ Nhung “Trên mạng nói có một bộ tộc ở châu Phi lại theo chế độ một vợ nhiều chồng, chẳng phải đó chính là cuộc sống mà em mơ ước sao? Nếu em đến đó, chắc chắn em có thể cưới năm người đàn ông về phục vụ em!” “Trời má, còn có lễ hội kiểu này nữa à? Em muốn ngủ với soái ca nào cũng được luôn. Em vừa liên hệ với một chị bạn rồi, chị ấy bảo có kênh để gia nhập bộ tộc này, với lại có người trong bộ tộc còn định cư bên nước mình nữa kìa!” Em gái tôi – Lưu Trân Bảo – hớn hở tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc khi được sống trong một cuộc hôn nhân một vợ nhiều chồng. Còn tôi thì vừa bừng tỉnh – hóa ra mình đã trọng sinh. Nhìn Trân Bảo đang say sưa mơ mộng, lại thêm ánh mắt ra hiệu liên tục của mẹ, tôi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể tiễn cả hai người lên chầu trời ngay lập tức. Mẹ tôi là người mở lời trước: “Trân Linh à, con là chị thì khuyên em một tiếng đi, người châu Phi da đen thui, lại còn mấy cái thói quen sinh hoạt kỳ cục. Dù có sống ở nước mình thì trên người kiểu gì cũng mang bệnh tật!” Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, nhưng mặt lại cố ra vẻ ngưỡng mộ, cố tình nói với Trân Bảo: “Em gái, chị ủng hộ em đó. Chị cũng muốn theo em đến bộ tộc châu Phi kia, cưới năm ông chồng về hầu hạ. Em có thể dẫn chị theo được không?”

Sống Lại Lần Nữa

Sống Lại Lần Nữa Bạn cùng bàn của tôi bề ngoài nhã nhặn như hoa cúc, nhưng lại khuyên tôi nhường suất thi duy nhất cho một đứa học dốt lười học, miệng thì nói là “cho người ta một cơ hội”. Khi xét học bổng, cô ta kiên quyết chọn mấy đứa con nhà giàu không thiếu ăn mặc. Sắp đến kỳ thi đại học, cô ta đem hết mấy cuốn ghi chép tinh túy suốt ba năm của tôi tặng đi không chút do dự. Những thứ bị đem nhường, đều là đồ của tôi. Khi tôi chất vấn, cô ta thất vọng nói tôi quá thực dụng, thậm chí còn đăng chuyện của tôi lên mạng khiến tôi bị chửi rủa đến chết. Còn cô ta lại được tung hô là “cô tiên nhỏ xinh đẹp tốt bụng”. Nhưng bà đây, đã sống lại rồi.

Đích Tỷ Không Muốn Làm Thiếp

Đích Tỷ Không Muốn Làm Thiếp Đích tỷ tính cách cứng rắn. Sau khi ta biết đầu đuôi chuyện của nàng ta và phu quân, chủ động nhắc muốn để nàng ta làm thiếp. Ai ngờ nàng ta tự cảm thấy chịu nhục, cứng rắn tự sát. Phu quân không để ý đến ta đang mang thai, trực tiếp dùng một phong thư bỏ vợ đuổi ta ra khỏi Hầu phủ. Ta bị mất hết thanh danh, lưu lạc đầu đường bị người khác lăng nhục, lại nghe thấy tin đích tỷ khởi tử hoàn sinh, kết thành phu thê với phu quân. Ta thổ huyết mà chết, khi mở mắt lần nữa đã về cái ngày nhắc đến chuyện để đích tỷ làm thiếp. Đích tỷ nói lời chính nghĩa tỏ vẻ: “Vệ Doanh ta đời này, thà gả cho người buôn bán nhỏ làm thê, cũng khinh thường làm thiếp của vương tôn quý tộc!” Lần này ta thành toàn cho nàng ta. Truyền thanh danh cứng rắn chính trực của nàng ta ra ngoài, khiến vô số người tới cầu hôn. Người mổ heo, bán cá, gõ mõ cầm canh, dọn phân, suýt chút nữa đạp nát cánh cửa Hầu phủ.

Hành Trình Cung Nữ Nghịch Tập

Hành Trình Cung Nữ Nghịch Tập Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại chết Quý phi, tay nhiễm máu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắt lưỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà chết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.

Chấp Niệm Sinh Con Của Đích Tỷ

Chấp Niệm Sinh Con Của Đích Tỷ Ta cùng đích tỷ xuất giá cùng ngày. Đích tỷ gả cao cho Vĩnh An Hầu phủ, ta gả cho tiểu binh thủ thành. Ai ngờ sau khi thành hôn, tiểu Hầu gia lại bị chẩn đoán mắc chứng yếu tinh*, đích tỷ nhiều năm cầu con không được, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Tiểu binh thủ thành lại nhiều lần lập đại công, được phong thành Đại tướng quân, còn cùng ta sinh hạ năm nam hai nữ, được bệ hạ ban thưởng biển “Phù Tư Diễn Khánh.” Đích tỷ ghen ghét, vào ngày ta thụ phong cáo mệnh đã độc chết ta. Mở mắt ra lần nữa, chúng ta cùng nhau trở lại ngày đính hôn. Lần này, đích tỷ giành trước lựa chọn tiểu binh thủ thành. Đêm đó, Tiểu Hầu gia cũng vô cùng lo lắng đến tìm ta từ hôn: “Ta không muốn vô duyên vô cớ làm chậm trễ cả đời của ngươi, kỳ thật ta không thể…” “Không thể sinh đúng không!” Ta ôm lấy cánh tay hắn: “Ta gả! ta không phải chàng sẽ không gả!” Chết cười. Bà bà giàu có hào phóng, công công quyền thế, cởi mở, phu quân phong lưu phóng khoáng, trẻ trung khỏe mạnh, còn không thể sinh dục. Phú quý như vậy đích tỷ lại không thèm sao?

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi Phu quân chiến tử sa trường, ta một mình chèo chống Uy Viễn Hầu phủ. Mời đại nho dạy nhi tử đọc sách, vì hắn cầu hôn thiên kim nhà danh giá làm thê. Nhi tử lại nói đã yêu nữ tử chốn thanh lâu, nhất định phải hòa ly với con dâu, nạp nữ tử thanh lâu vào cửa. Ta lấy cái chết ép buộc, nhi tử lại không tiếc giả chết, cũng muốn cùng nữ tử đó ở bên nhau. Đêm khuya thanh vắng, hắn phóng hỏa thiêu cháy Uy Viễn Hầu phủ, bỏ đi không ngoảnh lại. Toàn gia đều bỏ mạng trong biển lửa, còn có cả tôn nhi đáng thương của ta, chỉ còn một tháng nữa là ra đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm hắn phóng hỏa. Ta cười. Lần này, ta bảo tất cả mọi người cứ mặc hắn giả chết rời đi. Về sau, hắn lại quỳ dưới chân ta khóc lóc cầu xin: “Nương, con thật sự là nhi tử ruột của người mà!”

Duyên Tự Kiếp Nào

Duyên Tự Kiếp Nào* *Đây là Phiên Ngoại của truyện Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh! Ta luôn tái sinh vào ngày tròn hai mươi tuổi. Còn mẫu thân lại luôn qua đời đúng một ngày trước sinh nhật hai mươi tuổi của ta. Ta tái sinh hết lần này qua lần khác giữa tiếng kinh cầu cùng những mảnh cờ tang trắng. Mẫu thân nằm trong quan tài băng, gương mặt lạnh lùng. Giống như cách bà đã từng đối xử với ta mỗi ngày. Bà luôn nhìn ta lạnh nhạt và xa cách, như một điềm gở.

Kẻ Phản Diện Cũng Sống Lại Rồi

Kẻ Phản Diện Cũng Sống Lại Rồi Tôi vô tình phát hiện ra bộ mặt thật của bạn trai cô bạn thân. Tôi khuyên cô ta mau đuổi hắn ta đi đi, nhưng cô ta lại trách tôi gây chuyện không đâu. Sau đó, cô ta bị tàn phế hai chân, tài sản cũng bị chiếm đoạt hết, thậm chí hắn ta còn dẫn cả vợ con mình về sống trong biệt thự của cô ta. Điều đáng hận nhất là họ còn lừa tôi đến đó, nhốt trong phòng kín cho đến chết đói. Mở mắt ra lần nữa, tôi vốn định giết chết hai con súc sinh đó ngay lập tức. Không ngờ, bạn trai của bạn thân cũng sống lại rồi.

Bảo Vệ Bạn Thân Khỏi Cặn Bã

Bảo Vệ Bạn Thân Khỏi Cặn Bã Sau khi bạn thân nhất cho tôi mượn hai mươi ngàn tệ để mở một cửa hàng thì cô ấy đã bị chồng đánh, phải vào phòng ICU. Tôi quỳ xuống cầu xin hắn ta ký tên để điều trị nhưng hắn đã tát tôi quay trở lại mười năm trước. Năm này chính là lúc tên cặn bã và bạn thân của tôi mới quen nhau. Đừng sợ, bảo bối, tớ sẽ đến cứu cậu!  

Lời Đồn Đại Giết Chết Ta

Lời Đồn Đại Giết Chết Ta Đích nữ của phủ Thừa tướng là đệ nhất tài nữ chốn kinh thành, nhưng nàng ta lại thầm thích nữ giả nam trang. *Đích nữ là con gái do chính thất phu nhân sinh. Ngược với thứ nữ là con gái do thiếp thất sinh. Nàng ta dùng tên giả là Vân công tử, đi theo bọn ăn chơi tác tráng trong kinh thành lưu luyến chốn thanh lâu sở quán. Một ngày nọ ta đi ra ngoài, gặp phải Mộ Vân đang bị xướng kĩ truy đuổi. Nàng ta hoảng loạn không nhìn đường chạy vào xe ngựa của ta. Ngày hôm sau, tin đồn ta và Vân công tử có tư tình lan truyền khắp kinh thành. Ta nhận ra Mộ Vân, cầu xin nàng ta hãy đứng ra giải thích giúp ta. Nhưng nàng ta lại thờ ơ lạnh nhạt nói: “Lời đồn đại mà thôi, tiểu thư đừng để ý đến nó là được.” Mộ Vân không chịu giải thích, thanh danh của ta bị hủy hoại, cuối cùng bị buộc phải nhảy xuống hồ tự sát. Lại mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về lúc Mộ Vân xông lên xe ngựa của ta.

Thanh Xuân Đếm Ngược

Thanh Xuân Đếm Ngược Người bạn thân trách tôi đã phá vỡ mối quan hệ giữa cô ấy và nam thần trường học, thậm chí còn tố cáo tôi gian lận trong kỳ thi đại học. Thành tích của tôi bị hủy bỏ, cô ấy đạt được ước nguyện đỗ vào Đại học Bắc Kinh và cắt đứt quan hệ với tôi. Nhiều năm sau, cô ấy trở về trường cũ với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc để diễn thuyết, tôi lặng lẽ trốn trong góc nhìn cô ấy. Khi nhìn thấy tấm bảng lớn phía sau cô ấy sắp đổ xuống, tôi theo bản năng lao tới… Toàn thân đau nhức, ý thức mơ hồ, tôi buông bàn tay đang nắm chặt lấy cô ấy. “Lần cuối cùng, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không giúp cậu nữa.” Sau đó, chúng tôi thực sự cùng nhau tái sinh. Cô ấy và nam thần yêu nhau cuồng nhiệt. Trốn học để đi nghe nhạc hội, dưới lá cờ quốc gia lợi dụng bài kiểm điểm để thổ lộ tình yêu. Tình yêu của họ mãnh liệt và bùng nổ như ngọn lửa thiêu rụi, nơi nào họ đi qua cũng chẳng còn gì sót lại. Còn tôi, làm đúng như lời đã nói ở kiếp trước, tránh xa Hứa Gia, chăm chỉ học hành. Cô ấy chế nhạo tôi: “Ngu sẵn rồi, có học thế nào cũng chẳng đỗ nổi Thanh Hoa hay Bắc Đại, lãng phí thanh xuân.” Cô ấy mang theo ký ức về kỳ thi đại học ở kiếp trước, ảo tưởng về việc vừa thành công trong học tập vừa đạt được tình yêu.

Phu Quân Giá 10 Đồng

Phu Quân Giá 10 Đồng Quan phủ phát tướng công, 20 đồng một người. Các cô nương trong làng đều đi cướp nam nhân. Ta không đi. Bởi vì ta trùng sinh. Ta biết rằng tên què quặt nghèo túng không ai mua kia, sau này sẽ trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Sẽ phụ lòng ta, thê thiếp thành đàn, sẽ giam cầm ta mười năm, hàng đêm nhục nhã. Ta không dám mua hắn nữa, chỉ muốn sống yên ổn. Nhưng ta không ngờ tới, đêm hôm đó, thôn trưởng lại cười hì hì gõ cửa phòng ta: “Oản Oản, cô có muốn tướng công không?”

Tái Sinh Chi Thẩm Thư Di

Tái Sinh Chi Thẩm Thư Di Em họ tôi là kiểu thể chất dễ béo, dễ mang thai. Để giữ được trái tim ông chồng nhà giàu, nó dựa vào việc… mang thai rồi p/h/á th/ai để kiểm soát cân nặng. Ở kiếp trước, tôi từng khuyên nó nên biết quý trọng cơ thể mình, p/há t/hai nhiều sẽ ảnh hưởng tử cung. Nó mắng tôi bao đồng: “P/há th/ai là tiểu phẫu thôi mà, mày ghen tị vì tao dáng đẹp nên mới lấy được chồng giàu chứ gì?” Về sau, nó bị nhiễm trùng, phải cắt bỏ tử cung. Do phải dùng thuốc nội tiết, nó tăng cân vù vù đến 180 cân. Ngày chồng nó đòi ly hôn, nó quay lại đổ hết tội lên đầu tôi: “Nếu lúc trước mày ngăn tao lại, không cho ph/á th/ai, tao đâu đến mức này? Là mày hủy hôn nhân của tao, tao sẽ hủy cả cuộc đời mày!” Nó lên cơn điên, cầm d/ao đ/â/m tôi liên tiếp hơn chục nhát, khiến nội tạng tôi v.ỡ ná.t mà ch.t. May mà tôi được sống lại. Lúc tôi quay về, chính là khi nó đang nhờ tôi tính ngày rụng trứng để tiếp tục kế hoạch có thai rồi ph.á th.a.i.

Nhóm Chat Ở Hậu Cung

Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.

Cùng Nàng Già Đi

Cùng Nàng Già Đi Đích tỷ tính kế để gả ta cho vị hôn phu của nàng. “Dù hắn chỉ là một thứ tử thấp hèn nhưng cũng đủ xứng với ngươi rồi.” Nàng ta không ngờ rằng, tên thứ tử đó ngày sau sẽ quân lâm thiên hạ. Còn nàng ta phải quỳ xuống chúc ta thiên tuế.

Quý Nữ Lầu Xanh

Quý Nữ Lầu Xanh Thái tử mà đích tỷ yêu nhất suốt ngày lưu luyến chốn lầu xanh, nên tỷ ấy muốn giả làm kỹ nữ, lấy lòng Thái tử. Là ta mạnh mẽ ngăn tỷ ấy lại. Sau đó, đích tỷ gả cho Tam hoàng tử, cuối cùng trở thành Hoàng hậu. Ta vui cho tỷ ấy, đại điển phong hậu hôm ấy, đích tỷ thế nhưng đem ta ra lăng trì, ngàn đao róc thịt cho đến chết. Gương mặt hoàng hậu hôm ấy vặn vẹo độc ác đến khó ngờ: “Đây là báo ứng của ngươi.” Tỉnh lại lần nữa, trở về thời niên thiếu, về cái ngày đích tỷ bí mật ủ mưu với chủ thanh lâu. Ta mỉm cười khích lệ: “Nếu Thái tử biết được mối tình si của tỷ, nhất định sẽ vô cùng cảm động, cùng tỷ tỷ đầu bạc răng long.” Đời này, cứ để đích tỷ được như mong ước, làm một quý nữ lầu xanh đi.

Tuyệt Tình Cổ

Tuyệt Tình Cổ Nhiếp chính vương trúng phải tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Thanh bởi vì chúng ta là song thánh nữ của Miêu Cương, mà giải tuyệt tình cổ chỉ có một cách, chính là thánh nữ nguyện ý lấy máu nuôi dưỡng cổ trùng của hắn, tự mình trở thành tử cổ của hắn. Hắn hứa rằng: “Ai có thể cứu ta, ngôi vị vương phi của nhiếp chính vương sẽ thuộc về người đó.” Tống Thanh không muốn bị tuyệt tình cổ trói buộc, ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, sau khi tỷ cứu hắn mặc dù cũng sẽ trúng tuyệt tình cổ nhưng tỷ cũng sẽ trở thành vương phi! Tỷ sẽ không trơ mắt nhìn người ta chết chứ?” Sau đó, nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Còn Tống Thanh, thánh nữ cuối cùng, lại không giữ được trong sạch, suýt nữa bị vạn ngàn cổ trùng của tộc nhân cắn chết. Ta phái người đi cứu nàng nhưng nàng lại vì ghen ghét, muốn phóng hỏa thiêu chết ta nhưng lại bất cẩn cùng ta đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, chúng ta đã trở về ngày nhiếp chính vương hứa hẹn. Nàng không chút do dự lựa chọn ngôi vị vương phi. Ta cười. Quên mất không nói với nàng, việc nhiếp chính vương trúng cổ là một trò lừa bịp. Hắn chỉ muốn lừa một thánh nữ Miêu Cương về, ngày ngày lấy máu tim nuôi dưỡng hắn.