Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Thánh Nữ Miêu Cương

Thánh Nữ Miêu Cương Nhiếp chính vương trúng phải tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Thanh bởi vì chúng ta là song thánh nữ của Miêu Cương, mà giải tuyệt tình cổ chỉ có một cách, chính là thánh nữ nguyện ý lấy máu nuôi dưỡng cổ trùng của hắn, tự mình trở thành tử cổ của hắn. Hắn hứa rằng: “Ai có thể cứu ta, ngôi vị vương phi của nhiếp chính vương sẽ thuộc về người đó.” Tống Thanh không muốn bị tuyệt tình cổ trói buộc, ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, sau khi tỷ cứu hắn mặc dù cũng sẽ trúng tuyệt tình cổ nhưng tỷ cũng sẽ trở thành vương phi! Tỷ sẽ không trơ mắt nhìn người ta chết chứ?” Sau đó, nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Còn Tống Thanh, thánh nữ cuối cùng, lại không giữ được trong sạch, suýt nữa bị vạn ngàn cổ trùng của tộc nhân cắn chết. Ta phái người đi cứu nàng nhưng nàng lại vì ghen ghét, muốn phóng hỏa thiêu chết ta nhưng lại bất cẩn cùng ta đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, chúng ta đã trở về ngày nhiếp chính vương hứa hẹn. Nàng không chút do dự lựa chọn ngôi vị vương phi. Ta cười. Quên mất không nói với nàng, việc nhiếp chính vương trúng cổ là một trò lừa bịp. Hắn chỉ muốn lừa một thánh nữ Miêu Cương về, ngày ngày lấy máu tim nuôi dưỡng hắn.

Cướp Đoạt Thiên Phú

Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.

A Diệu

A Diệu  Kiếp trước, vì nuôi sống muội muội cùng mẫu thân, ta đã tự bán rẻ mình. Nhưng khi muội muội lớn lên, ta lại bị ghét bỏ. “Nếu không phải tỷ tỷ có quan hệ với Tô lão gia thì mối duyên lành của ta sao lại tan vỡ, Tô công tử thích ta như vậy, chàng vốn định cưới ta làm vợ.” Muội muội quên mất, Tô lão gia là khách đầu tiên của ta. Đêm đó, ta vì muốn chữa bệnh sốt cao cho muội muội mới hạ mình tự tiến cử chuyện chăn gối. Mà lúc đó, trúc mã của ta cũng đã nói sẽ đến cưới ta. Sau đó, mẫu thân giúp muội muội hạ thuốc ta, ta đau đớn chết ngay tại nhà. Nước mắt của họ rơi trên mặt ta: “Cuối cùng thì cả nhà này phải sống, chúng ta cũng là bất đắc dĩ thôi.” Sống lại một đời, ta tỉnh dậy vào ngày muội muội sốt cao.

Niên Niên Tuế Tuế

Niên Niên Tuế Tuế “Ai cũng biết, bên cạnh Tấn Vương Tiêu Hoài Cẩn có một con chó điên tên là Lưu Niên. Nàng trung thành tuyệt đối với Tiêu Hoài Cẩn, nghe lời răm rắp. Những kẻ bị nàng cắn, không chết thì cũng tàn phế. Về sau, Tiêu Hoài Cẩn thuận lợi đăng cơ làm Hoàng đế, ban cho ta một chén rượu độc. “Bấy nhiêu năm ngươi đi theo Trẫm vất vả rồi, cũng nên nghỉ ngơi cho tốt.” Ta bình thản uống cạn. Mạng nợ của hắn từ năm mười hai tuổi, cũng đến lúc hoàn trả. Không ngờ, ta lại được tái sinh về năm mười hai tuổi. Mới phát hiện bấy lâu nay, bản thân đã nhận nhầm ân nhân cứu mạng.

Tính Toán Với Tôi?

Tính Toán Với Tôi? Em dâu là người giỏi tính toán nhất mà tôi từng gặp. Cô ta vì muốn tiết kiệm vài trăm tệ tiền học thêm nên đã xúi mẹ tôi phối hợp với mình, ép tôi phải đích thân dạy kèm cho Tiểu Quân – cháu trai học lớp ba. Không còn cách nào khác, tôi vừa phải ôn thi, vừa phải kèm cháu học. Tiểu Quân thi chuyển cấp thành công, đỗ vào trường cấp hai trọng điểm, nhưng trong đợt khám sức khỏe nhập học lại bị phát hiện có khối u não. Vương Lan lại đổ hết tội lỗi lên đầu tôi: “Chính vì chị ép con tôi quá mức nên nó mới bị u não! Tất cả là do chị!” Cô ta cầm chảo dầu sôi dội thẳng vào mặt tôi: “Con tôi sắp chết rồi, chị cũng đừng mong sống yên! Dù có thi đỗ giáo viên thì đã sao? Tôi sẽ khiến chị không còn mặt mũi gặp ai nữa!” Một nồi dầu sôi đổ ụp lên đầu khiến tôi bỏng đến 80% cơ thể, đứa con còn chưa thành hình trong bụng cũng không giữ được. Tôi giãy giụa giữa ranh giới sống chết, được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, giành giật mạng sống suốt bảy ngày rồi trút hơi thở cuối cùng. Có lẽ ngay cả Diêm Vương cũng không đành lòng nhìn tôi chết oan, nên đã cho tôi một cơ hội sống lại. Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã quay trở lại một tháng trước khi tốt nghiệp đại học.

Sống Lại Vì Mình

Sống Lại Vì Mình Kiếp trước, vào ngày đầu tiên tôi kết hôn với Lô Gia Tường, tôi đã bị mẹ chồng hạ nhục. Bà ta lấy cớ rèn luyện tính tình, lập tức bắt tôi quỳ trong phòng khách suốt năm tiếng. Kết quả là tôi nhịn một lúc, cả đời sau đều bị gia đình bọn họ đè đầu cưỡi cổ. Sau khi sống lại, tôi quyết định sống đúng với bản thân mình. Còn về gia đình xấu xa đó, tôi nhất định sẽ cho bọn họ nhận được báo ứng thích đáng!

Song Quy Yến

Song Quy Yến Cái ngày trưởng công chúa tới Ninh Châu tìm ân nhân cứu mạng, tôi bị chị sai đi tìm một vị thuốc. Chờ khi tôi về tới nhà, chị đã được trưởng công chúa nhận làm nghĩa nữ, sắp đi tới tận Hoa Kinh xa xôi, được ban phong làm quận chúa. Chị cố chấp nói: “Năm ấy em bị thương ở ngoại thành, chị là người vượt qua gió tuyết cõng em về nhà, lần này coi như em đền đáp chị đi.” Tôi đồng ý. Ai cũng nghĩ rằng lần này chị đi trên một con đường vinh quang bằng phẳng, lại không biết trưởng công chúa chỉ muốn tìm một quân cờ gả đi dị bang thay cho con gái bà ta. Khi chị sinh lòng sợ hãi, tôi lại đứng ra: “Em sẽ giúp chị bay cao.”  Hoàn Tiền Shopee  Từ 3/4/2024, Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền  

Lương Duyên

Lương Duyên Ta cứu một tên ăn mày, không ai biết hắn là hoàng tử bị đánh tráo trong cung, sau này được hậu thế biết đến với danh xưng là Vương gia tàn độc. Kiếp trước vì Lâm gia từng bố thí cho hắn một cái bánh bao nên hắn đã đưa cả Lâm gia đến kinh thành, hưởng hết vinh hoa phú quý. Còn ta, năm đó bị đích tỷ và đích mẫu gả cho một tên côn đồ lưu manh. Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta bị bán vào lầu xanh, chịu đủ mọi nhục nhã mà chết. Kiếp này, ta được sống lại. Thấy đích tỷ, đích mẫu và phụ thân đối xử với tên ăn mày ta cứu về đủ kiểu khinh thường, không đánh thì mắng. Ta càng mong chờ biểu cảm của họ khi biết được sự thật.

Chân Ái

Chân Ái  Phu quân có một tiểu thiếp mà hắn cực kỳ ghét bỏ. Hắn kính trọng ta là chính thê, nhưng lại vô cùng cưng chiều mỹ nhân mới nạp. Chỉ riêng với nàng ta, hắn lạnh nhạt bạc đãi, động một tí là đánh mắng, cấm túc. Ta thương cảm cho cô nhi tội nghiệp trong nhà này nên luôn che chở, chăm sóc nàng ta. Nhưng không ngờ, sau khi ta khó sinh mà chết, phu quân lập tức đưa nàng ta lên làm đại nương tử, đem toàn bộ của hồi môn của ta ban tặng cho nàng ta. Lúc này ta mới biết, hóa ra Viên Thiếu Hiên lạnh nhạt, bạc đãi nàng ta, không phải vì không yêu nàng ta. Mà chính vì quá yêu nên mới dùng thuật che mắt để bảo vệ nàng ta. Ta tức điên sống lại. Lần này ta muốn xem, không có ta ra tay giúp đỡ, cái gọi là “chân ái” chịu nhiều khổ sở, rốt cuộc có thể chịu đựng được bao nhiêu thử thách.

Sống Lại, Tôi Muốn Lấy Lại Những Thứ Thuộc Về Mình

Sống Lại, Tôi Muốn Lấy Lại Những Thứ Thuộc Về Mình Tôi luôn ổn định ở vị trí đầu tiên toàn thành phố, nhưng điểm thi đại học lại chỉ đủ để vào cao đẳng. Em họ học kém của tôi lại trở thành thủ khoa thành phố, được Thanh Hoa Bắc Đại tranh giành. Cô ta khóc lóc nói rằng, nếu không phải vì tôi thường xuyên gian lận, cũng sẽ không có kết cục như này. Thầy cô với bạn học lên án tôi, bố mẹ không tin tôi, cư dân mạng liên tục tấn công tôi. Trong tuyệt vọng cùng cực, tôi nhảy lầu, lúc mở mắt ra thì tôi đã quay lại lớp 12. Lần này, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của em họ. 【Học đi, học giỏi đi, dù sao sau này điểm số cũng là của tôi.】  

Nữ Nhân Trong Mộng

Nữ Nhân Trong Mộng Kiếp trước, ta vì phu quân mà chết, hắn đau đớn tột cùng, cầu xin thần linh cho ta chuyển thế, nói rằng kiếp này không thể không có ta, chỉ chờ ta lớn lên sẽ cưới ta. Nhưng kết quả lại yêu thương thứ tỷ mềm mại, nhỏ nhắn, quyến rũ. Khi ta ngã xuống nước, hắn cởi quần áo của ta đưa cho thứ tỷ: “A Nặc ngươi còn nhỏ, bị người nhìn thấy cũng không sao.” Khi gặp nguy hiểm, hắn vì bảo vệ thứ tỷ mà đá ta xuống xe ngựa: “A Nặc ngươi còn nhỏ, sơn phỉ chắc chắn sẽ không làm khó.” Sau đó, ta bị thứ tỷ hủy hoại khuôn mặt, hắn lại nói ta đã thay đổi, rồi lạnh lùng thờ ơ nhìn ta bị ngược đãi mà chết. Sống lại một kiếp, lần này, ta lập tức giả chết rồi trốn về nhà ngoại tổ. Năm ta mười sáu tuổi, hắn dẫn theo thứ tỷ phúc hậu gặp ta vào Tết Nguyên tiêu. Hắn ngây ngốc nhìn ta: “… Ngươi, ngươi có phải là nữ tử trong mộng của ta không?” Ta cười khẩy một tiếng, đứng sóng vai với trúc mã tuấn tú bên cạnh, thẳng thắn nói: “Giữ thể diện đi, sắp bằng tuổi cha ta rồi mà——”

Trường Lạc

Trường Lạc Trước Tết nguyên tiêu một ngày, trong phủ có một vị cô nương tới, nói nàng mới là Lục tiểu thư của Ninh Bình Hầu phủ. Mà thân phận thật sự của ta là con gái của Hoa Dương công chúa. Ta biết nàng là cố ý muốn đổi lại. Bởi vì kiếp trước, Hoa Dương công chúa bị liên lụy vào một vụ án lớn, cuối cùng tự thiêu ở phủ công chúa. Mà Thẩm Tam Lang của Ninh Bình Hầu phủ lại thi đỗ Trạng Nguyên, trở thành cận thần của thiên tử. Hôm nay vị Lục tiểu thư này đã sống lại, mà ta cũng vậy.  

Công chúa Vệ Dương

 Công chúa Vệ Dương Ngày Tô gia bị tịch biên, cha mặc cho ta bộ váy lộng lẫy, đẩy ta ra trước mặt quan binh: “Nó chính là đại tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.” Họ đều nói cha là người trung thành. Gặp lại lần nữa, cha đã trở thành Thần Vũ đại tướng quân được tân đế tin tưởng nhất, Tô Nguyệt Oanh thì trở thành hoàng hậu, cùng tân đế sống hạnh phúc một đời một kiếp. Còn ta, chỉ là một kỹ nữ trong lầu xanh, ai muốn làm gì thì làm. Nương ta vì muốn chuộc thân cho ta, mang thân thể bệnh tật đi cầu xin cha, nhưng lại bị người gác cổng đánh chết bằng hai cây gậy. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh chôn cất cho nương, nhưng không ngờ nàng ta lại nói: “Hoa lâu đầy những kỹ nữ chỉ bán nghệ không bán thân, nếu ngươi giữ gìn bản tâm, ta còn có thể giúp ngươi, nhưng ngươi tự hạ mình ti tiện, ta sẽ không giúp loại người như vậy.” Đêm đó, ta bị chặt đứt tứ chi, ném xuống sông sâu. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở lại ngày Tô gia bị tịch biên, lần này, hãy để Tô Nguyệt Oanh tự mình trải nghiệm cảm giác sống trong hoa lâu và giữ gìn bản tâm đi.

Tô Khả Trinh

Tô Khả Trinh Hắn là người thanh liêm chính trực, là bậc quân tử nổi tiếng khắp triều dã. Hắn không nạp thiếp, không thông phòng, người đời đều cho rằng hắn yêu thương và trân trọng ta. Chỉ có ta mới biết, người hắn thực sự yêu chính là hoàng hậu nương nương. Ta vốn đã cam chịu. Cho đến năm đó, quân phản loạn vào thành, bắt giữ nữ nhi duy nhất của chúng ta, ép hắn giao ra hoàng hậu và thái tử. Trước trận tiền, hắn bắn một mũi tên giết chết nữ nhi, nói: “Từ xưa đến nay, gia, quốc khó song toàn.” Ta bạc đầu trong một đêm, tuyệt vọng cùng hoàng hậu đồng quy vu tận. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm động phòng hoa chúc với hắn. Đối diện với khuôn mặt không gợn sóng của hắn, ta mỉm cười. “Đã yêu nhau đến vậy, vậy thì hãy để câu chuyện tình yêu của các người được lưu truyền khắp thiên hạ.”

Chiêu Dung

Chiêu Dung Ta nữ giả nam trang, cứu Tiêu Kiền từ đống xác chết trở về. Trong tiệc mừng công, Hoàng thượng hỏi hắn muốn ban thưởng điều gì. Hắn vì cưới công chúa, dùng một kiếm xé toạc áo bó ngực của ta, phơi bày thân phận nữ nhi của ta trước mặt mọi người. “Người này lừa dối quân thượng, thay công chúa xuất giá đến biên cương, coi như lập công chuộc tội.” Ta bị giam trong địa lao, xích sắt xuyên qua xương quai xanh. Công chúa mỉm cười nghiền nát xương ngón tay, thả chuột đến gặm nhấm máu thịt của ta. “Dù sao cũng là ngươi cứu được Tiêu lang, mới thúc đẩy mối lương duyên của ta và chàng.” “Bản cung từ bi rộng lượng, ban cho ngươi tạ lễ này.” Năm sau, Tiêu Kiền cưới công chúa, một bước lên mây, quyền khuynh triều chính. Còn ta chịu hết sỉ nhục, chết thảm trong chuồng dê nơi biên cương. Trở lại một đời, ta quay về ngày Tiêu Kiền vạch trần ta.

Phù Quang

Phù Quang Năm tám tuổi, mẹ tôi là Ngô Tiểu Mai đã bỏ tôi ở bến xe đường dài. Quý Vi Vi tình cờ đi ngang qua, cô ấy đã năn nỉ bố mình đưa tôi về nhà. Hai người lớn vì thế mà nhìn trúng nhau, kết hôn, từ đấy cô ấy trở thành chị gái tôi. Đêm trước kỳ thi đại học, mẹ tôi nhiều lần gọi chị ấy dậy. “Vi Vi, con ngủ rồi à?” “Vi Vi, con có muốn ăn khuya không?” “Vi Vi, con có bị mất ngủ không?” Bị đánh thức nhiều lần, chị gái tôi có chút không kiên nhẫn, mẹ tôi liền nói mình tốt bụng mà không được báo đáp, khóc lóc om sòm. Chị ấy thi đại học trượt, công việc cũng không thuận lợi, hai mươi ba tuổi đã đi xem mắt rồi kết hôn. Nhà chồng bạo hành, đánh chết chị ấy, tôi không chịu hòa giải, Ngô Tiểu Mai mắng: “Đồ ngốc, tiền bồi thường không phải vừa hay để chúng ta dưỡng già sao?” Bà ta xúi giục cha dượng ký tên, hai nhà lại vui vẻ ngồi ăn cơm với nhau. Tôi đau lòng quá độ, hoàn toàn phát điên. Cuối cùng chém chết anh rể, phóng hoả đốt nhà anh ta rồi kéo mẹ tôi cùng chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã được tái sinh.

Đoạt Loan

Đoạt Loan Đích tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở Kinh Thành, là người mà phụ thân ta, Thừa tướng đại nhân, đặc biệt bồi dưỡng để trở thành Thái tử phi. Tuy nhiên, trước khi tham gia tuyển tú, nàng ta bị một tên tiểu tướng quân làm nhục đến nỗi mình đầy thương tích. Trong lòng ta tức giận vô cùng, đêm đó liền cầm theo cây thương đỏ chạy thẳng vào quân doanh, đuổi hắn ta đến tận biên quan. Sau khi hắn ta rời đi, đích tỷ lại hận ta đến tận xương tủy, trước khi vào cung đã tự cắt cổ tay để tự sát. Chỉ để lại một bức di thư tố cáo ta. Thế là, ta trở thành tội nhân bị mọi người trong Kinh Thành nguyền rủa, bị đích mẫu ép quỳ trước cửa Đông cung, dập đầu tạ tội với Thái tử. Hóa ra, đích tỷ từ lâu đã yêu say đắm tên tiểu tướng quân thủ đoạn tàn nhẫn kia. Mở mắt ra lần nữa, đích tỷ và ta cùng nhau trùng sinh. Nàng ta lập tức chạy đến trước mặt phụ thân mà gào thét: “Con không muốn làm Thái tử phi, con chỉ muốn ở bên cạnh chàng ấy.” “Dù có phải ăn trấu nhai rau, con cũng cam lòng! Tại sao các người cứ nhất định phải chia cắt uyên ương?” Được, vậy thì đời này, ta sẽ chiều theo ý nàng ta. Ta sẽ làm Hoàng Hậu, mẫu nghi thiên hạ.

Trở Lại Ngày Thi Đại Học, Tôi Mặc Kệ Con Trai Bỏ Thi

Trở Lại Ngày Thi Đại Học, Tôi Mặc Kệ Con Trai Bỏ Thi Vào ngày thi đại học, con trai tôi là Lâm Dư, đưa ra một bản chuyển nhượng cổ phần, uy hiếp tôi: Nếu không ký, nó sẽ không đi thi. Chồng tôi Lâm Dương, còn hùa theo dỗ dành: “Vợ à, còn 2 tiếng nữa là đến giờ thi rồi, dù gì tài sản của mình sau này cũng để lại cho nó, em cứ ký cho nó yên tâm thi cử đi.” Tôi nhìn bản chuyển nhượng cổ phần trong tay, rồi dưới ánh mắt chờ mong của hai cha con, xé nát nó không chút do dự. “Không muốn thi thì khỏi thi!” Kiếp trước, tôi thương con học hành vất vả, sợ ảnh hưởng tâm lý trước kỳ thi nên chẳng nói một lời, liền ký tên. Kết quả thì sao? Sau khi Lâm Dư đỗ vào trường danh tiếng, hai cha con dắt theo một người đàn bà xinh đẹp, ép tôi vào viện tâm thần. Lâm Dư còn giả vờ rơi vài giọt nước mắt: “Cảm ơn mẹ đã hy sinh nhiều năm qua. Bây giờ mẹ ruột con quay lại rồi, mẹ cũng nên vào viện an dưỡng đi thôi.” Lúc ấy tôi mới biết: Lâm Dư là con riêng của chồng tôi và người phụ nữ khác. Con ruột của tôi… ngay từ khi lọt lòng đã bị họ đẩy ra vùng quê xa xôi. Giờ được sống lại đúng ngày thi đại học, tôi chẳng buồn quan tâm nó có thi hay không. Loại người bội bạc ấy, càng không có tương lai càng tốt.

Trọng Sinh Năm 1985: Không Còn Là Cái Bóng Của Ai

Trọng Sinh Năm 1985: Không Còn Là Cái Bóng Của Ai Sau khi đột tử giữa đêm khi đang trông cháu, tôi phát hiện mình đã trọng sinh. Trước mắt, Lâm Tiêu An đang lớn tiếng chỉ trích tôi ghen tuông mù quáng, còn tôi thì khóc lóc đòi ly hôn. Chỉ vì mức lương eo hẹp mỗi tháng của anh ta, vậy mà còn phải chia một nửa để chu cấp cho mối tình thanh mai trúc mã của anh ta Liễu Diệu Diệu. Liễu Diệu Diệu sống trong căn nhà ba gian, quần áo và trang sức thay đổi liên tục, lúc nào cũng kiêu kỳ như thiên nga trắng. Còn tôi, bàn tay chai sạn vì may vá thuê quanh năm, làn da vàng vọt vì gánh hàng rong kiếm sống ai không biết lại tưởng tôi là dân chạy nạn đói. Tôi không thể chịu đựng cuộc sống vừa cực khổ vừa nghèo túng này nữa. Lâm Tiêu An nổi giận đùng đùng đập cửa bỏ đi. Tôi quay đầu thu dọn hành lý, quyết định lên phương Bắc.

Tôi Bán Muối Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Thao Túng

Tôi Bán Muối Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Thao Túng Vợ của người giàu nhất gặp khó khăn khi sinh nở cần truyền máu khẩn cấp, nhìn thấy nhóm m/á//u hiếm giống mình, tôi không chút do dự mà ra tay giúp đỡ. Để bày tỏ lòng biết ơn, người giàu nhất vung tay hào phóng tặng tôi một căn biệt thự nhỏ ở trung tâm thành phố và ba mươi triệu tệ tiền mặt. Bạn cùng phòng tự xưng thanh cao của tôi nghe xong tức điên, “M/á/u là một phần của cơ thể, cậu bán m/á/u thì có gì khác với b/á n th/â.n chứ?” “Tôi không dám nghĩ bây giờ cậu bẩn thỉu và kinh tởm đến mức nào!” “Người ta đã có vợ rồi mà cô còn vội vàng chạy đến, cô có gì khác với tiểu tam chứ?” Kiếp trước dưới sự thao túng của bạn cùng phòng, tôi xấu hổ không chịu nổi, không chỉ từ chối bồi thường của người giàu nhất, mà còn c/ắt đứt mọi quan hệ với tất cả đàn ông. Kể từ đó, tôi không tham gia bất kỳ khóa học nào của bất kỳ giáo viên nam nào, dẫn đến việc tôi thi trượt vô số môn khi gần tốt nghiệp, chủ nhiệm trực tiếp cho tôi học lại. Trong lúc tuyệt vọng, tôi cầu xin bạn cùng phòng giúp tôi ôn tập, không ngờ cô ấy lại đăng ảnh tôi búng mặt lên mạng. “Đồ ngốc! Đại nữ chủ thời đại mới có chuyện gì cũng tự mình giải quyết, cậu tìm tôi giúp đỡ không biết xấu hổ sao?” “Trượt nhiều môn như vậy, nếu tôi là cậu thì tôi đã không sống nữa rồi!” Video nổi tiếng ngay lập tức, hình ảnh tiều tụy của tôi bị làm thành sticker lan truyền điên cuồng, còn bạn cùng phòng thì vụt trở thành KOL. Tối hôm đó, dưới á/p l/ực tinh thần, tôi đã chọn cách uống th/uo^c 44.