Trọng Sinh
Thiên Kim Thật Trở Về Mẹ tôi là người thứ ba nhưng lại tự cho mình thanh cao. Bà ta thà sống nghèo khổ bắt tôi nghỉ học đi làm, cũng không chấp nhận tiền trợ cấp nuôi dưỡng từ chính thất. Khi tôi âm thầm cầu cứu cha ruột, bà ta phát hiện rồi gào khóc chửi mắng: “Con là con hoang, sinh ra đã là tội lỗi. Dựa vào đâu mà đòi tranh giành thứ thuộc về con hợp pháp của người khác?” Vì vậy, khi tôi và Tống Minh Ưu bị bắt cóc cùng lúc, bà ta không chút do dự lựa chọn bỏ rơi tôi. Còn nói như người đạo đức lắm: “Coi như nó đang chuộc tội cho chính mình!” Sau đó tôi thành người thực vật, nghe thấy Tống Minh Ưu bên giường gọi bà ta là “mẹ”, tôi mới bàng hoàng nhận ra — Tống Minh Ưu mới là con hoang! Chúng tôi đã bị tráo ngay từ khi sinh ra! Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bà ta phát hiện chuyện cầu xin cha ruột giúp đỡ.
Bước Đến Rực Rỡ Tôi và bạn đại học cùng đạt được một cơ hội trải nghiệm siêu năng lực có thời hạn. Cô ta giành trước, chọn viên thuốc màu đỏ giúp gia tăng thiện cảm của người khác giới với mình. Tôi đành lựa chọn viên thuốc màu xanh, đạt được thời gian gấp đôi, song chỉ có tác dụng với bản thân. Mười năm sau, siêu năng lực cô ta được trải nghiệm đã đến hạn. Chúng tôi gặp lại nhau tại buổi họp lớp. Tôi trở thành giám đốc công nghệ của công ty khoa học công nghệ đứng đầu. Cô ta thì bị gia đình chồng giàu lập mưu đặt bẫy để ruồng bỏ, nghèo rớt đến mức phải đến khách sạn làm nhân viên dọn vệ sinh. Cô ta nổi điên đâm tôi, kéo tôi cùng tái sinh về lại ngày lựa chọn viên thuốc. Lần này, cô ta giành trước, nuốt lấy viên thuốc màu xanh kia, hả hê trông ngóng tôi giẫm vào vết xe đổ của cô ta. Nhưng cô ta đâu biết, ngay từ đầu, viên thuốc tôi muốn chính là viên thuốc màu đỏ kia.
Em Họ Nghiện Làm Người Thứ Ba Em họ nghiện làm người thứ ba, nhắm mắt làm ngơ lời khuyên của tôi. Vì tương lai của nó, tôi nói chuyện này với người lớn, nó bị ép chia tay với tên đàn ông đã có gia đình kia. Một tháng sau, cuối cùng em họ cũng thông suốt rồi. Để bày tỏ lòng biết ơn, em họ mời tôi đến nhà làm khách, còn giúp tôi đặt sẵn khách sạn. Đợi tôi tắm rửa xong, lại phát hiện trên giường có một người đàn ông xa lạ. Một người phụ nữ dẫn theo một đám người xông tới điên cuồng đánh tôi, còn lột sạch quần áo của tôi quay video lại. Hóa ra vì để trả thù tôi, em họ dùng ảnh của tôi lên mạng hẹn một người đàn ông đã có gia đình. Tôi mất đi công việc, bị bạo lực mạng, không chịu nổi gánh nặng, cuối cùng tôi tự sát. Mở mắt lần nữa, tôi quay lại ngày phát hiện em họ quyến rũ đàn ông đã có gia đình.
Tuyết Rơi Đêm Hạ Sau khi phát hiện mình mới là công chúa thật, ta không còn tiếp tục nghiên cứu phương thuốc trị ôn dịch nữa. Tỷ muội thân thiết Tô Nguyệt Tâm sau khi biết chuyện thì giận dữ đến mức tát ta mấy cái. “Lương y như từ mẫu, sao ngươi có thể trơ mắt nhìn Đại Yến xác chất thành núi?” “Hay là ngươi vốn là gian tế do địch quốc phái tới, cố tình đầu độc bách tính?” Kiếp trước, kinh thành bùng phát ôn dịch, Tô Nguyệt Tâm một kẻ chẳng hiểu y lý lại đưa ra phương thuốc giống hệt với bài thuốc ta khổ công nghiên cứu. Nàng ta còn vu oan ta vì muốn được hoàng ân mà trộm phương thuốc của nàng ta. Một thời gian ngắn sau, hoàng đế nổi giận lôi đình. Ta cầu huynh trưởng Cố Trầm Uyên, người cùng làm ở Thái y viện, ra làm chứng, nhưng huynh lại chỉ cầu xin hoàng thượng ban cho ta một cái ch//ết toàn thây. Ta nhờ phu quân Lý Phán người đã từng thử thuốc ta bào chế cầu tình, vậy mà hắn lại quát ta là dư nghiệt tiền triều, trà trộn vào Thái y viện chỉ để hạ độc gi//ết vua.
Đời Này Em Không Lấy Anh Được sống lại lần nữa, lần này tôi từng bước tránh xa mọi điểm giao thoa với Tô Cẩn Niên. Anh chuyển công tác đến quân khu phía Nam, tôi thì đăng ký học Đại học Tây Bắc. Đơn đăng ký kết hôn anh đã chuẩn bị xong, tôi lén lấy về. Anh mua nhà cưới ở phía Nam, tôi liền quyết định định cư ở phương Bắc. Tất cả chỉ do.. Kiếp trước, người yêu thầm anh vì anh mà cả đời cô độc một mình. Anh cảm thấy có lỗi, nên lén lút cùng cô ta nhận nuôi một đứa trẻ. Đến lúc về già, ngay cả con trai tôi với anh cũng bị tình yêu cảm động trời đất của họ lay động, trở thành một gia đình với họ.
Lựa Chọn Trong Biển Lửa Đời trước, trong miếu xảy ra hoả hoạn. Ta ra tay ngăn cản Bùi Cảnh Du đang định vọt vào trong cứu người. Bùi Cảnh Du lông tóc vô thương, còn Bùi gia biểu tiểu thư Hứa Diểu lại táng thân trong biển lửa. Sau đó, Bùi Cảnh Du vẫn đối đãi với ta như xưa, vẫn cứ lời ong tiếng ve ngọt ngào, phu thê hoà thuận. Đến khi ta sinh con, gã lại nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Gã nói: “Cô cũng nên nếm thử cảm giác bị lửa nóng thiêu trụi đi.” Ta cứ thế bị thiêu đến chết. Sau khi chết, ta mới biết. Hứa Diểu kia nào phải Bùi gia biểu cô nương gì, mà là tình nhân Bùi Cảnh Du nuôi ngay trong nhà. Lần nữa sống lại, ta nhìn đám lửa hừng hực trước mắt, lệ rơi lã chã buông tay gã ra: “Bùi lang, Diểu Diểu… Diểu Diểu còn ở trong đó!”
Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.
Gieo Gió Gặt Bão Mẹ tôi là tình nhân nhưng lại tự phụ cho mình là thanh cao. Từ chối trợ cấp mà người nọ chi cho tôi, lúc cuộc sống túng bẩn thì bắt tôi gả chồng. Tôi bước tới đường cùng nên phải nhờ bố ruột giúp đỡ. Sau đó bị bà ta phát hiện, bà ta điên cuồng mắng chửi tôi: “Mày là con ngoài giá thú, mày sống thôi đã là có tội rồi, dựa vào cái gì mà dám cướp những thứ thuộc về con ruột của người ta?” Cho nên lúc tôi cùng Tống Minh Ưu bị bắt cóc, bà ta đã dứt khoát lựa chọn từ bỏ tôi, hiên ngang lẫm liệt nói: “Coi như mày đang chuộc tội cho bản thân mày đi!” Sau đó tôi biến thành người thực vật, Tống Minh Ưu ở trước giường của tôi gọi bà ta là mẹ. Tôi giờ mới ngộ ra… Tống Minh Ưu mới là đứa con ngoài giá thú, từ lúc chúng tôi sinh ra đã bị tráo đổi! Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở về ngày tôi nhờ bố ruột giúp đỡ nhưng bị bà ta phát hiện.
Thanh Ly Ngày phụ thân mở tiệc khoản đãi khách quý. Ngay giữa tiền sảnh, mã nô trong phủ lại ném y phục nhỏ của ta ra trước mặt bao người. Chúng nhân nhất thời chấn kinh. Khi tràng cảnh lắng xuống, kẻ đối đầu trong triều liền nhân cơ hội mỉa mai châm chọc. Tình lang của ta cũng thản nhiên tuyên bố từ nay không còn liên quan gì đến ta nữa. Vì muốn giữ thể diện cho phủ, tộc nhân định ép ta gả cho mã nô. Ta khẩn cầu phụ thân trả lại sự trong sạch cho ta, thế nhưng người từng nâng niu ta như châu như ngọc lại chỉ lạnh mặt: “Muội muội con còn chưa gả đi, con cũng nên vì thanh danh của các nàng mà suy nghĩ. Gả cho mã nô đã là thượng sách. Nếu con không chịu, thì chỉ còn con đường tự k ế t l i ễ u bằng một dải lụa trắng.” Tiến thoái lưỡng nan. Ngay lúc ấy, vị Ngự sử đại phu mới nhậm chức đích thân mang sính lễ đến phủ nhà họ Cố. Sau khi thành thân, nửa đời ta cẩn cẩn dực dực, chỉ để hồi báo ân tình cứu vớt năm xưa. Tuy phải gánh chịu tai tiếng cả đời, nhưng ta tự an ủi bản thân rằng, con cái hiểu chuyện hiếu thuận, phu quân cũng hòa thuận kính nhường, còn có gì phải bất mãn. Cho đến khi Thời Cảnh lâm chung. Hắn nắm chặt tay ta, ánh mắt mang theo áy náy, hé ra bí mật chôn giấu bấy lâu. Lúc ấy ta mới biết, thì ra cả một đời ta… chỉ là một trò cười.
Vãn Tương Phùng Ta trọng sinh vào năm thứ mười sau khi băng hà. Hoàng hậu của ta đã trở thành nữ đế, còn ta tỉnh dậy thì đã hóa thành nam sủng của nàng. Không đúng, thông tin này liệu có phải quá chấn động không? Chấn động hơn nữa, chính là hiện tại ta đang y phục xộc xệch nằm trên long sàng của nữ đế. Còn tiểu hoàng hậu năm xưa của ta, giờ đây đang cúi người nằm trên người ta, nở nụ cười phong lưu khó cưỡng. Đầu ta tự nhiên ngứa ngáy, liệu đây có phải cảm giác đội mũ xanh không?
Tình Tỷ Muội Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”
Lòng Người Hiểm Ác Con gái tôi bị kẻ giết người hàng loạt làm hại, tôi truy đuổi hắn hai mươi năm, đưa hung thủ ra trước công lý, đối phương lại không thừa nhận đã hại chết con gái tôi. Chồng cũ đã kết hôn với em gái tôi, con cái song toàn, gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Mà tôi lại vất vả quá sức nên sinh bệnh, ung thư gan giai đoạn cuối. Trước khi chết, em gái nói cho tôi biết, con gái của tôi là do cô ta giết chết rồi chôn xác. Cũng chính cô ta cổ vũ tôi cho dù ly hôn cũng phải cố chấp truy đuổi hung thủ, đòi lại công đạo cho con gái. Em gái từng bước loại bỏ từng chướng ngại, chiếm lấy mọi thứ của tôi. Tôi dùng chút sức lực cuối cùng đ ẩy cô ta ra khỏi cửa sổ, đồng quy vu tận. Lần nữa mở mắt, tôi được trọng sinh, trọng sinh vào buổi sáng hôm con gái mất tích.
Trọng Sinh, Ta Đá Bay Cả Hai Vị Hôn Phu Ta và Tiêu di nương đấu nhau cả một đời. Trước khi chet, nàng ta không chịu gặp Tạ Tầm, chỉ để lại một câu: “Thiếp thân thế hèn mọn, nếu có kiếp sau, chỉ nguyện cùng quân không gặp lại.” Tạ Tầm chắc chắn rằng chính ta đã bức nàng ta đến chết, đêm khuya cầm kiếm xông vào tẩm các của ta, bắt ta đền mạng. Ta bị người đẩy ra, ngã thẳng vào lưỡi kiếm, đau đớn mà chết. Khi mở mắt ra, ta đã quay về ngày phụ thân chọn phu quân cho ta. Trước mặt, một người là Tạ Tầm vừa mới đỗ trạng nguyên, một người là thiếu niên tướng quân Kỷ Thiệu An. Ta nhấc gậy lớn, đem cả hai đuổi ra ngoài. Tạ Tầm không phải người tốt, nhưng kiếp trước, kẻ đứng sau đẩy ta chính là Kỷ Thiệu An.
Nhớ Mãi Không Quên Nhớ mãi không quên, sống lại trở về, lần này tôi từng bước một tránh né mọi cuộc gặp gỡ với Giang Dục Thành. Anh ta nói nghỉ hè không về nhà, tôi một mình thu dọn hành lý về quê. Anh ta giúp Lục Tuyết Đình thuê nhà ở bên cạnh, tôi chuyển ra ngoài. Anh ta quyết định ở lại trường công tác, tôi đăng ký vào Đại Học Công Nghiệp Tây Bắc. Kiếp trước, lúc về già, ngay cả con cái của chúng tôi cũng khuyên tôi ly hôn với anh ta. Chỉ để trăm năm sau, đôi uyên ương mệnh khổ này được chôn cất cùng nhau.
Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”
Chị Dâu Xấu Tính Giây phút xe hàng lao đến như tên bay, tôi đẩy chồng mình ra. Nhưng tôi lại bị đụng trúng nặng đến mức không thể sinh con, còn phải ngồi xe lăn suốt đời. Anh ta mang theo áy náy thương yêu tôi mười năm, một đời không có con cái. Mọi người đều ngưỡng mộ tôi tìm đúng người rồi, tôi cũng tưởng rằng tôi hạnh phúc cả một đời. Cho đến mười năm sau tôi chết rồi, lại nhìn thấy anh ta và chị dâu cả của anh ta ôm nhau: “Chị dâu, cuối cùng cô ta cũng chết rồi, anh nhớ em và con lắm.” Vẻ mặt chị dâu cả lo lắng hỏi anh ta: “Số thuốc thú y kia anh dọn dẹp sạch sẽ rồi chứ? Với cả lần tai nạn đó anh chắc chắn xử lý xong xuôi rồi?” Chồng tôi an ủi chị ta: “Em yên tâm, đến chết cô ta cũng không biết vụ tai nạn đó là do anh sắp xếp, cô ta không đứng lên được cũng là do anh cho cô ta uống thuốc thú ý, đều trách tên tài xế kia không trực tiếp đâm chết cô ta, hại anh lãng phí cả mười năm, đúng là tức chết anh rồi!” Chị dâu chép miệng một tiếng: “Không sao, sau này chính là thời gian hạnh phúc của một nhà ba người chúng ta rồi.” Đầu óc “ầm” một tiếng, linh hồn của tôi không cam lòng mà tan biến. Mở mắt ra lần nữa, vậy mà tôi quay lại một ngày trước khi tai nạn xảy ra.
Trọn Kiếp Bên Người Ngày thái tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn và tội thần chi nữ Thẩm Kiều quấn quýt bên nhau trên giường. Hắn đứng chắn trước Thẩm Kiều, trầm giọng nói: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng nhìn nàng ấy bị biếm thành quan kỹ. Nàng là hoàng hậu, nên có lòng bao dung.” Ta không nói một lời, xoay người rời đi. Về sau, phụ thân ta dốc lòng phò trợ Bùi Hành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cáo phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, máu chảy khắp phủ thừa tướng. Ta bị đánh chết bằng loạn côn nơi hậu cung. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta, cười lạnh: “Lâm Tiêu Tiêu, ai bảo phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã Mộ Cẩn An của ta, khởi binh tạo phản, máu nhuộm hoàng cung. Ngũ hoàng tử bước qua xác Bùi Hành và Thẩm Kiều, lên ngôi hoàng đế. Nhưng Mộ Cẩn An lại tự vẫn trước mộ phần của ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến để bầu bạn với nàng đây.” Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày sinh thần năm mười tám tuổi. Hoàng đế mỉm cười hỏi ta: “Tiêu nhi, con muốn một phu quân như thế nào?”
Gì Cũng Biết Mỗi Biết Điều Là Không Biết Hàng xóm tôi mang thai, thường xuyên nhờ tôi chở đi làm. Đến giai đoạn cuối thai kỳ, cô ấy ăn kem rồi đột ngột xuất huyết nghiêm trọng. Khi tôi biết chuyện thì đứa bé đã không còn. Chồng cô ta đổ lỗi cho tôi lái xe không cẩn thận, ra tay giết tôi rồi ném xác xuống hồ lạnh giá. Mở mắt lần nữa, tôi quay về thời điểm hàng xóm vừa mới mang thai.
Thân Mật Quá Mức Vào ngày trúc mã của tôi kết hôn với người khác, tôi đã gặp phải tai nạn máy bay. Người đến thu dọn thi thể tôi chính là Trần Dập Châu, người mà tôi từng vô cùng ghét bỏ. Anh bỏ lại tất cả để tự sát và cùng tôi xuống hoàng tuyền. Ở một kiếp sống khác, giữa cơn mưa lớn, tôi đã gõ cửa nhà Trần Dập Châu. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi nắm lấy tay áo của anh và nói: “Trần Dập Châu, chúng ta kết hôn nhé?” Mắt người đàn ông đỏ hoe, nhưng anh lại dửng dưng hất tay tôi ra: “Chơi đùa với tôi thấy vui không?” Đêm đó, tôi rùng mình vì lạnh dưới mưa. Trần Dập Châu mở cửa với vẻ mặt tức giận, thở dài rồi kéo tôi vào lòng: “Thẩm Đường, tôi thực sự giống như một con chó mà em nuôi.”
Phù Quang Năm tám tuổi, mẹ tôi là Ngô Tiểu Mai đã bỏ tôi ở bến xe đường dài. Quý Vi Vi tình cờ đi ngang qua, cô ấy đã năn nỉ bố mình đưa tôi về nhà. Hai người lớn vì thế mà nhìn trúng nhau, kết hôn, từ đấy cô ấy trở thành chị gái tôi. Đêm trước kỳ thi đại học, mẹ tôi nhiều lần gọi chị ấy dậy. “Vi Vi, con ngủ rồi à?” “Vi Vi, con có muốn ăn khuya không?” “Vi Vi, con có bị mất ngủ không?” Bị đánh thức nhiều lần, chị gái tôi có chút không kiên nhẫn, mẹ tôi liền nói mình tốt bụng mà không được báo đáp, khóc lóc om sòm. Chị ấy thi đại học trượt, công việc cũng không thuận lợi, hai mươi ba tuổi đã đi xem mắt rồi kết hôn. Nhà chồng bạo hành, đánh chết chị ấy, tôi không chịu hòa giải, Ngô Tiểu Mai mắng: “Đồ ngốc, tiền bồi thường không phải vừa hay để chúng ta dưỡng già sao?” Bà ta xúi giục cha dượng ký tên, hai nhà lại vui vẻ ngồi ăn cơm với nhau. Tôi đau lòng quá độ, hoàn toàn phát điên. Cuối cùng chém chết anh rể, phóng hoả đốt nhà anh ta rồi kéo mẹ tôi cùng chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã được tái sinh.