Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Trung Trinh Khách

Trung Trinh Khách Nguyên Tự Quan cả đời cứng nhắc, thanh liêm chính trực, chưa từng liếc mắt nhìn các nha hoàn trong phủ. Nghe nói nha hoàn kia từng cùng hắn vượt qua quãng thời gian gian khổ, quả thực không dễ dàng. Thế nhưng, hắn lại không để tâm. Chỉ vì nha hoàn đó vô ý mạo phạm ta, liền đem nàng gả cho một tên sai vặt thấp hèn. Mẹ ta gật đầu: “Người này có quy củ, con gả qua đó có thể yên tâm.” Quả thật, hơn mười năm sau, gió yên sóng lặng. Chỉ là vào lúc ta bệnh nặng hấp hối, lại bất ngờ nhìn thấy một thiếu niên quỳ xuống trước mặt Nguyên Tự Quan, kích động nói: “Phụ thân, hài nhi đỗ đạt rồi! Người và mẫu thân cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại…” Ta phẫn uất đến mức phun máu mà chết. Khi trọng sinh trở về năm mười bảy tuổi, Hoàng hậu nương nương ban hôn, ôm lấy ta hỏi: “Trinh nhi thích Trạng nguyên hay Thám hoa?” Ta lướt qua ánh nhìn chằm chằm của Nguyên Tự Quan, mỉm cười chỉ về phía vị Bảng nhãn gầy gò nghèo túng: “Trinh nhi muốn hắn.”

Giang Uyển

Giang Uyển Kiếp trước, ngay từ đầu, Hạ Sính đã nhận nhầm tôi là con trai. Hắn cố tình hại tôi què chân chỉ để dọa cho cô gái bên cạnh hắn phải khóc. Ai bảo cô gái ấy lúc nào cũng lạnh lùng, hờ hững. Nhà họ Hạ vì muốn bù đắp nên đã đón tôi từ gánh xiếc về nuôi dưỡng. Lúc này Hạ Sính mới biết tôi là con gái, thái độ của hắn lập tức thay đổi, trở nên dịu dàng và chu đáo. Còn tôi cũng mới hiểu cô gái ấy hóa ra là em gái nuôi của hắn, quan hệ giữa họ cực kỳ căng thẳng. Dù Hạ Sính có đối xử thân thiết với tôi thế nào, cô ấy cũng chẳng mảy may để ý, ngược lại còn khiến Hạ Sính tức điên lên. Cho đến khi cô ấy bắt gặp cảnh Hạ Sính cầu hôn tôi, gương mặt vô cảm kia bỗng chốc rơi lệ. Hạ Sính lập tức đẩy tôi ra, ôm lấy cô ấy, người có tình cuối cùng cũng bên nhau. Sợ tôi ở lại sẽ khiến cô gái kia ghen tuông, hắn chẳng màng cơn mưa lớn mà đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi vừa sốt cao vì dầm mưa lại vừa khó khăn khi di chuyển, cuối cùng bị một gã đàn ông say rượu kéo vào hẻm, làm nhục đến chết. Khi mở mắt ra, tôi sống lại trở về lúc bắt đầu. Lần này, tôi hoàn thành màn biểu diễn, đáp đất một cách hoàn hảo. Nhưng tôi vẫn giả làm con trai, ôm bó hoa bước về phía chỗ ngồi của Hạ Sính. Sau đó, tôi tặng hoa cho cô gái đang ngây người bên cạnh hắn. Khiến cô ấy thích mê.

Vi Dã

Vi Dã Khi bọn bắt cóc buộc Thẩm Hành Xuyên phải chọn một trong hai, anh ta đã từ bỏ thanh mai trúc mã của mình và chọn tôi. Nhưng tôi không đi cùng anh ta. Bởi vì tôi biết, anh ta sẽ hối hận. Kiếp trước cũng như vậy, sau khi tôi được cứu, thanh mai trúc mã của Thẩm Hành Xuyên bị bọn bắt cóc chụp lại ảnh nhạy cảm. Tối hôm về nhà, cô ấy đã cắt cổ tay t//ự t//ử. Thẩm Hành Xuyên giả vờ như không để tâm, vẫn tổ chức hôn lễ với tôi như kế hoạch, nhưng sau khi kết hôn, anh ta đã khiến tôi phải chịu đủ mọi đau khổ. Bảy năm sau, cuối cùng tôi cũng buộc anh ta đồng ý ly hôn. Thế nhưng, trên đường đi làm thủ tục ly hôn, anh ta mất kiểm soát cảm xúc và lái xe lao xuống vách núi. Ngay cả trước lúc chet, anh ta vẫn trách móc tôi: “Vốn dĩ chúng ta đã nợ Tiểu Tiểu. Kiếp này phải chuộc tội vì cô ấy, em dựa vào đâu mà được an ổn một góc như vậy…” Vì vậy, khi được làm lại từ đầu, tôi không muốn sống như thế nữa.

Báo Ứng Của Trà Xanh

Báo Ứng Của Trà Xanh Khi bố mẹ tôi nói muốn nhận nuôi Tống Hàm Hi, tôi biết rằng câu chuyện đã bắt đầu. Vào ngày sinh nhật của tôi, cô ta sẽ nói: “Thật tốt, Kiều Kiều còn có bố mẹ ruột tổ chức sinh nhật, không như tôi, bố mẹ đều mất cả rồi…” Khi tôi có người yêu, cô ta sẽ nói: “Kiều Kiều có tiền, anh ấy chọn Kiều Kiều cũng đúng thôi, không như tôi, phải sống nhờ nhà người ta…” Cứ như vậy, bố mẹ tôi và cả bạn trai tôi đều quay lưng lại với tôi. Trước khi chết vì tai nạn xe hơi, tôi còn nghe cô ta nói: “Kiều Kiều chỉ gặp tai nạn xe thôi, nhưng lễ trưởng thành của tôi cả đời này chỉ có một lần…” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Tống Hàm Hi rón rén bước vào nhà. Tôi cười. Phản PUA, bạn đã biết chưa?

Hệ Thống Gian Lận Thi Cử

Hệ Thống Gian Lận Thi Cử Gia đình bạn trai phát điên rồi. Còn tôi vẻ mặt vẫn bình tĩnh. Ở kiếp trước, gia đình bạn trai tôi đã lợi dụng hệ thống cắt dán đáp án thi của tôi, mở phát sóng trực tiếp để tra thành tích làm bùng nổ toàn mạng internet. Còn tôi phải thay bạn trai mình chết thê thảm trong một vụ tai nạn xe hơi. Sau khi chết, lại còn bị bạn trai vu khống, lập tức trở thành chủ đề nóng. Mẹ tôi tóc bạc trắng qua một đêm, qua đời vì trầm cảm. Sống lại một lần, bạn trai muốn sao chép, tôi liền viết đáp án sai hết cho cậu ta sao chép! Xem cậu ta làm thế nào sao chép đến mức nhà tan cửa nát!

Hoán Đổi Thân Thế

Hoán Đổi Thân Thế Kiếp trước, em gái được một gia đình giàu nhận nuôi, tôi được nhân viên lao công nhận nuôi. Kết quả gia đình giàu xung đột nội bộ nghiêm trọng, ba mẹ lạnh lùng, anh trai thì bắt nạt, cuối cùng em ấy trắng tay rời đi. Gia đình tôi rất hòa thuận, tôi một cô gái yếu đuối nhà nghèo được thiếu gia nhà giàu đem lòng yêu, tất cả giống như một bộ phim thần tượng. Em gái ôm hận sát hại tôi, rồi cùng tôi quay trở lại ngày được nhận nuôi. Lần này, em ấy nhảy bổ vào lòng của người nhân viên lao công: “Chị ơi, lần này, đến lượt em làm nữ chính trong phim thần tượng rồi.” Nhưng em ấy không biết, nữ chính sở dĩ là nữ chính, không phải dựa vào xuất thân.

Ta Không Cần Gia Tộc Này Nữa

Ta Không Cần Gia Tộc Này Nữa Lạnh, ngoài cái lạnh ra, ta chẳng còn cảm giác nào khác. Hồ nước giữa trời đông, quả thật rét thấu tâm can. Lạnh đến độ tim gan, tạng phủ như đông cứng cả lại. Kỳ thực ta biết bơi. Những năm tháng phiêu bạt bên ngoài, ta nhờ vào đánh bắt cá mà kiếm được không ít ngân lượng. Nhưng giờ khắc này, kẻ đang ghì chặt ta dưới nước, lại chẳng phải ai xa lạ, chính là đại ca ruột của ta Tiêu Trầm Việt, người mà ta đã hao tâm tổn trí muốn được hắn thương yêu, quân tâm. Ta vùng vẫy, muốn thoát thân, song lại bị hắn gắt gao đè chặt. “Ngươi sai là ở chỗ, không nên trở về tranh giành vị trí của Như Như. Nếu không có ngươi, Như Như cũng chẳng ngày ngày rơi lệ, càng không phải gả cho Tam hoàng tử.” Thật là châm chọc.

Duyên Tự Kiếp Nào

Duyên Tự Kiếp Nào* *Đây là Phiên Ngoại của truyện Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh! Ta luôn tái sinh vào ngày tròn hai mươi tuổi. Còn mẫu thân lại luôn qua đời đúng một ngày trước sinh nhật hai mươi tuổi của ta. Ta tái sinh hết lần này qua lần khác giữa tiếng kinh cầu cùng những mảnh cờ tang trắng. Mẫu thân nằm trong quan tài băng, gương mặt lạnh lùng. Giống như cách bà đã từng đối xử với ta mỗi ngày. Bà luôn nhìn ta lạnh nhạt và xa cách, như một điềm gở.

Đích Nữ Báo Thù

Đích Nữ Báo Thù Ta trùng sinh trở về đúng ngày yến tiệc sinh thần của chính mình. Thứ muội vẫn như kiếp trước, lừa ta lên lầu các, rồi tự tát sưng mặt mình để vu vạ rằng ta khi dễ nàng. “Đích tỷ, cứ chờ mà thân bại danh liệt đi!” Nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần, ta đột nhiên nhớ lại lời nàng đã nói trước khi ta ch/ết ở kiếp trước: “Muốn trách thì trách ngươi mắt mù, không biết nhìn người! Còn ngây thơ cho rằng đích thứ không khác biệt! Nếu không có khác biệt, vậy vì sao ngươi có thể gả cho Dự ca ca, còn ta lại như con chuột chui rúc nơi mương tối mà lén lút cùng hắn? Ta nói cho ngươi biết, chưa có một ngày nào ta không muốn thay thế ngươi! Chỉ có tự tay g/iết ch/ết ngươi, ta mới hả dạ!” O/án th/ù chất chồng, lửa giận sôi trào. Ta lập tức chộp lấy cây kéo bên cạnh, một đường rạch nát gương mặt nàng! “Thứ nữ vẫn mãi là thứ nữ, chỉ biết giở trò bạt tai!” “Nay, để ta dạy ngươi xem đích nữ nên khi dễ người thế nào!”

Thay Công Chúa Hòa Thân

Thay Công Chúa Hòa Thân Ta nữ giả nam trang, cứu Tiêu Càn từ trong đống người chết trở về. Bên trong tiệc ăn mừng, bệ hạ hỏi hắn muốn ban thưởng gì. Hắn vì muốn cưới công chúa, rút kiếm đâm rách áo buộc ngực của ta, trước mặt mọi người vạch trần thân phận nữ nhi của ta. “Nữ nhân này khi quân phạm thượng, thay công chúa gả xa biên ải, cũng coi như lập công chuộc tội.” Ta bị giam trong ngục tối, xích sắt xuyên thấu xương tỳ bà. Công chúa mỉm cười nghiền nát xương ngón tay ta, thả chuột gặm cắnhuyết nhục của ta. “Dù sao ngươi cũng là người cứu Tiêu lang, mới thúc đẩy lương duyên giữa ta và chàng.” “Bản cung từ tâm nhân hậu, đây là lễ tạ thưởng cho ngươi.” Mùa xuân năm sau, Tiêu Càn cưới công chúa, thăng quan tiến chức, quyền khuynh triều dã. Còn ta chịu đủ mọi nhục hình, chết thảm trong chuồng cừu ở biên ải. Sống lại một đời, ta trở về ngày Tiêu Càn vạch trần ta.

 Kết Cục Kẻ Vô Ơn 

 Kết Cục Kẻ Vô Ơn  Những câu chuyện trong thoại bản thường kể về thư sinh nghèo khó thi đỗ khoa cử, cưới được tiểu thư nhà giàu. Nhưng thực tế lại là, sau khi vắt kiệt máu của Thẩm gia, Tạ Tinh Kiều đã ra tay sát hại chính thê là ta, chỉ để dọn đường cho Bạch Nguyệt Quang của hắn, Lý Cẩn Nguyệt. Trong cơn đau đớn tột cùng, ta giật lấy túi thơm mà hắn luôn trân quý, bên trong rơi ra ba đồng hoa tiền mà trẻ con thường dùng để chơi đùa. Thì ra, mối tình sâu nặng của hắn, cũng chỉ là trò cười trong mắt Lý Cẩn Nguyệt. Sống lại một đời, ta muốn nhìn thấy giấc mộng đẹp của hắn tan biến, trăng tàn sao lặn.

Mặt Trời Lên Rồi!

Mặt Trời Lên Rồi! Vào ngày kết hôn của Hứa An Nhiên, chồng tôi đã nhảy xuống từ tầng mười tám. Khi mở phòng làm việc của anh ấy, tôi thấy bên trong đầy ắp những bức vẽ về Hứa An Nhiên. Nét bút nguệch ngoạc, đầy cực đoan, nhưng lại chất chứa tình yêu mãnh liệt của anh ấy. Bạn học tôi nói: “Thanh Thả đã yêu An Nhiên suốt mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của anh ấy.” Khi mở mắt ra, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thả bị đám đầu gấu trường học chặn trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ấy đứng dưới mưa gõ cửa sổ phòng tôi, giọng khàn đặc và tuyệt vọng: “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…?”

Gia Đấu Trong Hầu Phủ

Gia Đấu Trong Hầu Phủ Sau khi sống lại, ta đã đưa cả bốn ngoại thất của Cố Giới đều nạp vào phủ. Kiếp trước, ta không cho phép Cố Giới nạp thiếp. Vì vậy, hắn đã sắm sửa nhà cửa cho các hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi, mỗi người đều sống xa hoa như chính thất. Các ngoại thất không gặp mặt nhau, sống hòa thuận vô sự. Nhưng kiếp này, bọn họ chỉ có thể đấu đá đến chết trong tòa tiểu viện này.

Xuyên Đến Bên Nàng

Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?

Hướng Dương Toả Nắng

Hướng Dương Toả Nắng Bố mẹ thiên vị em gái, lợi dụng việc chúng tôi trông giống nhau, cái gì cũng bắt tôi nhường cho nó. Kể cả điểm thi đại học của tôi, họ cũng bắt tôi nhường. Tôi không chịu, họ đã nhốt tôi trong nhà, để em gái thay thế thân phận của tôi vào học Thanh Bắc. Bố mẹ tưởng em gái từ đó đã lên đến đỉnh cao cuộc đời, không ngờ ba tháng sau đã đón thi thể biến dạng của em gái về. Họ nhìn vào khuôn mặt giống em gái của tôi, điên cuồng đấm đá tôi: “Tô Nguyệt, em gái con chết thay con đấy! Tại sao không phải con chết?!” Khi mở mắt ra lần nữa, mẹ nhìn vào giấy báo nhập học của tôi, bình tĩnh tuyên bố tại bàn ăn: “Tô Nguyệt, để Noãn Noãn thay con đi học Thanh Bắc.” Tôi chưa kịp nói gì, em gái run rẩy đứng dậy: “Không đi! Con không đi! Con thà chết cũng không đi!” Rất tốt. Em gái cũng sống lại rồi.

Hoán Đổi Thân Phận Với Nữ Phụ Ác Độc

Hoán Đổi Thân Phận Với Nữ Phụ Ác Độc Ta là nữ phụ độc ác. Kết thúc câu chuyện, nữ chính đứng trên đỉnh cao đạo đức lên án ta làm toàn chuyện xấu. Ta cười lạnh: “Nếu ngươi ở vào hoàn cảnh của ta, chưa chắc đã lương thiện hơn ta.” Nữ chính: “Ta làm sao sẽ như vậy?” Sau đó, nàng ta sống lại rồi hoán đổi thành ta.

Vương Gia Si Tình

Vương Gia Si Tình Trong bữa tiệc xuân, vì một bài thơ mà ta được hoàng đế sắc phong làm Vương phi của Tuyên Vương. Tuyên Vương trẻ tuổi khí thịnh, một đêm không ngừng đổi nước. Ta khổ sở không nói nên lời, bảo hắn kiềm chế một chút. Hai mắt hắn sáng rực, từ từ làm cả đêm. Người đời đều đồn, Tuyên Vương chỉ sủng ái Vương phi, hai người tình cảm sâu đậm. Quá hạnh phúc dễ khiến người ta đố kỵ. Bị người đầu độc chết, ta lại sống lại vào ngày tiệc xuân năm ấy. Biểu muội giành trước làm bài thơ của ta. Ta nhân lúc không ai để ý, về phủ thu dọn đồ đạc rồi trốn khỏi kinh thành. Trước cửa thành, Tuyên Vương trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi chặn ta lại: “Trời đánh, bản vương biết ngay là nàng muốn chạy trốn mà!”

Đứng Nhất Trong Cuộc Đời

Đứng Nhất Trong Cuộc Đời Tôi là học sinh đứng nhất lớp. Để giúp đỡ tên đội sổ là Chu Hạo, cô giáo sắp xếp tôi ngồi cùng bàn với hắn. Kết quả, tôi bị hắn trêu chọc, rút ghế khiến tôi ngã xuống, thành người tàn tật. Sau đó, cô giáo đến bệnh viện khuyên nhủ: “Nói cho cùng, chẳng phải là em đứng không vững nên mới ngã sao? Đừng vu oan cho bạn, mau viết bản tha thứ đi.” Tôi không đồng ý, nhưng bố mẹ lại lén nuốt tiền bồi thường, công khai tuyên bố tha thứ và làm thủ tục cho tôi nghỉ học, rồi dắt em trai tôi bỏ đi biệt tích. Ngày tôi chết, Chu Hạo từ hạng bét vươn lên đứng nhất khối, hiệu trưởng đích thân trao giấy chứng nhận danh dự. “Cảm ơn cô giáo, đã không từ bỏ em lúc em khó khăn nhất, mới có em của ngày hôm nay.” Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày khai giảng năm học mới, cô giáo đang cổ vũ mô hình kèm cặp một – một. “Lý Phán Đệ, em xuống bàn cuối ngồi cùng Chu Hạo.” Haha, không phải tự nhiên mà tôi đứng nhất lớp, xem tôi dùng cái não này chơi chết mấy người.

Thay Đổi Nhân Duyên

Thay Đổi Nhân Duyên Cha đã hứa gả ta cho Thế tử Tĩnh An hầu nhưng vào đêm tết Nguyên tiêu ta lại đem lòng yêu mến vị hôn phu của thứ muội ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi riêng tư trao đổi tín vật. Khiến cho cha phải thay đổi canh thiếp, đổi cả duyên phận. Sau khi thành thân mới biết phu quân của mình thích nam nhân, ta không chịu được nhục nhã, làm loạn trong phủ nhưng lại bị hành hạ đến chết. Còn thứ muội và Thế tử Tĩnh An hầu lại đàn sắt hòa ca, khiến người người ghen tị. Mở mắt ra lần nữa, ta và thứ muội đã trọng sinh vào trước đêm Nguyên tiêu. Khi ta ngoan ngoãn nhận lời gả cho Thế tử, thứ muội lại đến gần ta, che miệng thì thầm: ” Trưởng tỷ, tới gần nam nhân sẽ chết.”

Trả Cuộc Đời Lại Cho Tôi!

Trả Cuộc Đời Lại Cho Tôi! Tôi sống lại vào năm 1987, đúng hai ngày trước kỳ thi đại học. Kiếp trước, sau khi đầu độc thằng chồng vũ phu cùng cặp cha mẹ chồng cay nghiệt nhà hắn, tôi bị toà tuyên án tử hình. Chị song sinh của tôi, con nhỏ tên Song Vân, uốn tóc xoăn to kiểu mốt, mặc cái váy dài vải tổng hợp đời mới nhất, đến trước mộ tôi, vừa đốt vàng mã vừa lẩm bẩm: “Song Vũ, đừng trách tao, có trách thì trách mày số khổ, ai bảo mày là đứa thừa trong nhà chứ.” Lúc đó tôi mới biết, sau kỳ thi đại học, việc tôi bị con trai trưởng thôn cưỡng hiếp là do một tay Song Vân sắp đặt. Chỉ vì nó muốn cướp suất học ở đại học danh giá nhất cả nước – Đại học Kinh Bắc. Ra trường, nó dựa vào cái bằng trường top và cái mặt xinh đẹp để lấy con trai một ông giáo sư có tiếng, sống cuộc đời khiến ai cũng phải ghen tị. Sống lại lần nữa, cái thằng đàn ông “tốt” mà nó ca ngợi, tôi tặng lại cho nó luôn. Còn bố mẹ thiên vị kia, tôi cũng không cần nữa.