Trọng Sinh
Khương Ngu Kiếp trước, đích tỷ như ý nguyện gả cho Thái tử. Ta lại bị ban cho mã phỉ dùng để bình ổn nội loạn. Sau đó quân địch xâm phạm, Thái tử chết trận sa trường, đích tỷ bị người Hung Nô bắt đi, làm quân kỹ thấp nhất. Mà mã phỉ lại lập được chiến công hiển hách, trở thành Phiêu Kỵ đại tướng quân, còn ta được làm phu nhân, ta được hưởng trọn ngàn vạn sủng ái. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh trở về ngày bị ban hôn hôm đó. Đích tỷ đoạt trước mặt ta, lập lời thề son sắt: “Nữ nhi nguyện gả cho mã phỉ kia, lấy thân mình dẹp yên chiến hỏa!” Nhưng nàng ta lại không biết, người sống lại chưa bao giờ chỉ có hai người chúng ta. …
Không Bỏ Lỡ Đích tỷ đã trộm tín vật của ta, như ý nguyện gả cho Cố Hầu gia. Nàng vốn tưởng rằng được gả vào vọng tộc, sẽ được hưởng không hết vinh hoa phú quý. Nhưng Cố Hầu gia tính tình lạnh nhạt, không gần nữ sắc, còn ngày ngày bị ám sát. Còn ta bị ép gả cho Lâm công tử nổi tiếng ăn chơi trác táng, lại được sống những ngày xa hoa, phu quân độc sủng mình ta, khiến các tiểu thư khuê các trong kinh thành đều ghen tị. Đích tỷ ghen ghét đến phát điên, “Dựa vào đâu mà thứ tiện nhân như ngươi cũng dám sống sung sướng hơn ta.” Nàng đẩy ta xuống thành lâu, còn mình thì chạy trốn. Ta ngã xuống vũng máu, nhìn thấy nàng ta bị loạn tiễn bắn chết. Mở mắt ra lần nữa, đích tỷ lại khóc lóc đòi hủy hôn, “Rõ ràng muội muội mới là người đã cứu Cố Hầu gia, nữ nhi đã yêu mến Lâm công tử từ lâu, nguyện thay muội muội xuất giá, cầu xin mẫu thân thành toàn.” Thôi Uyển Uyển không kịp chờ đợi đã bước lên kiệu hoa của ta, rình rang gả vào phủ Lâm Thượng thư. Nàng tưởng rằng Lâm công tử là lãng tử quay đầu, nhưng lại không biết rằng điều chờ đợi nàng, rốt cuộc đáng sợ đến mức nào. Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Ngàn Dặm Phồn Hoa Khi ta chết, ta là phu nhân của tướng quốc, mệnh phụ nhất phẩm. Người dân kinh thành ai cũng ngưỡng mộ ta, nói rằng ta cùng Tề Viễn kết hôn ba mươi năm, tình cảm phu thê sâu đậm. Nhưng không ai biết rằng, người chồng mà ta gắn bó cả đời, sau khi ta chết lại ghét bỏ ném ta sang một bên, chỉ vào ta mắng: “Ngươi đã hưởng vinh hoa phú quý mấy chục năm, hại cho Bích Vân của ta lỡ dở tuổi xuân!” Hồn phách ta vẫn quanh quẩn trên phủ tướng quốc, ta mới biết, tất cả những điều này đều là do hắn bày mưu tính toán. … …
Người Truy Hồn 4: Nhân Sinh Rực Rỡ Kiếp trước, chị gái ép tôi lấy một tên lưu manh vừa xấu vừa nghèo. Kết quả là mười năm sau, tên lưu manh đó trở thành một nhà đầu tư chứng khoán có giá trị tài sản lên đến hàng chục tỷ, tôi cũng được hưởng ké sự giàu sang. Sau khi được tái sinh, chị gái tôi đã nhanh chân bắt lấy tên lưu manh đó, không tiếc bất cứ giá nào để kết hôn với hắn. Nhưng chị ta không biết rằng. Nhà đầu tư chứng khoán thực sự là tôi. Người đàn ông của chị ta chẳng biết gì cả, chỉ là một con rối mà tôi đặt lên sân khấu.
Nuôi Ong Tay Áo Kiếp trước, chị dâu nhặt được một cô bé xinh xắn ngoài đường, nhất quyết muốn nuôi. Nhìn cô nhóc trông quá mức trưởng thành, tôi cảm thấy có điều bất ổn, khuyên chị dâu đưa đứa trẻ đến đồn công an. Chị không những không nghe mà còn tự ý nuôi cô bé đó. Chị còn nói với cô bé rằng tôi muốn vứt bỏ nó, ánh mắt đứa nhỏ nhìn tôi dần trở nên căm hận. Sau này, khi tôi điều tra được thân phận thật sự của nó, hóa ra đó lại là một thằng đàn ông! Còn chưa kịp báo cảnh sát, hắn đã đầu độc giết tôi rồi ngụy tạo thành vụ đột tử do bệnh tim. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày chị dâu nhặt được “cô bé” ấy. Chị dâu ôm đứa nhỏ đầy thương xót: “Đứa trẻ này đáng yêu quá, chúng ta mang nó về nhà nuôi nhé.” Tôi nhìn Lý Đại Bảo với ánh mắt tham lam kia, khẽ nhếch môi đáp: “Chị dâu đúng là người tốt, chi bằng nhận nuôi luôn đi.”
Du Thanh Trùng Sinh Ký Sau khi “bạch nguyệt quang” của chồng tôi kết hôn, anh ta đã nh/ảy lầ/u t/ự t/ử. Trước khi nh/ảy, anh ta còn cẩn thận để lại di chúc. Muốn đem toàn bộ tài sản của mình để lại cho đứa con riêng chưa chào đời trong bụng “bạch nguyệt quang”. Đứa con ngoài giá thú khiến người ta phát tởm. Còn tôi – chính thất, vợ hợp pháp – thì đến một cổ phần công ty cũng không có. Cuối cùng trở thành nhân viên đi làm thuê cho “bạch nguyệt quang”. Lần nữa sống lại. Nhìn người đàn ông trước mắt, trong ánh mắt tôi thoáng hiện lên một tia chán ghét. Thích làm nam chính si tình lắm đúng không? Vậy thì lần này, tôi sẽ tiễn cả anh và “bạch nguyệt quang” cùng xuống địa ngục.
Chị Gái Tôi Muốn Làm Đại Minh Tinh Tôi và chị gái cùng được một gia đình siêu giàu nhận nuôi. Một người ở lại trong nhà lớn để làm bạn với cháu trai của ông chủ, còn người kia thì được đưa đến ngôi nhà cũ để chăm sóc cho ông chủ đã già kia. Kiếp trước, chị gái tôi nhìn thấy vị thái tử gia đẹp trai và ấm áp kia, liền không hề do dự mà ở lại. Nhưng vị thái tử gia bề ngoài dịu dàng ấy, thực chất là một kẻ biến thái có tâm lý tàn bạo. Chẳng mấy chốc, chị gái tôi đã bị anh ta hành hạ đến mức tàn phế. Còn tôi, dưới sự ủng hộ của lão gia, ra nước ngoài du học rồi gia nhập làng giải trí, trở thành nữ diễn viên trẻ tuổi nhất đoạt được ba giải thưởng lớn. Vì vậy, chị gái tôi đã không ngần ngại kéo tôi cùng chet ch//áy để có thể tái sinh. Nhưng chị à, cho dù thái tử gia có biến thái đến mức nào, thì anh ta cũng chỉ mới mười mấy tuổi mà thôi. Còn lão gia thì đã sống cả một đời khôn ngoan rồi.
Vùng Tuyết Trắng Quý Sâm trượt chân rơi xuống nước, tôi không nói hai lời lập tức nhảy xuống cứu. Nhưng anh đột nhiên nổi điên, ấn đầu tôi xuống nước. Sau đó, anh được người ta cứu lên, còn tôi thì chết trong ngày đông giá lạnh ấy. Hóa ra anh biết bơi, ngã xuống nước là để giết tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày Quý Sâm rơi xuống nước ấy. Nhìn anh vùng vẫy trong nước, tôi nhặt một que củi trên đất đưa tới. “Ôi, không đủ dài, làm sao đây? Hay là anh chết luôn đi.”
Cơn Ác Mộng Của Tra Nam Lớp mười hai năm đó, hoa khôi của trường Tống Thư Dao từng tìm tôi vay một khoản tiền để chữa bệnh còn dặn dò tôi không được nói với bất kỳ ai. Kết quả là cô ấy đã dùng số tiền đó để phá thai, vì bị xuất huyết nhiều mà chết trên bàn mổ của một phòng khám nhỏ. Nhiều năm sau, nam thần học bá Lục Cảnh Niên cao cao tại thượng điên cuồng theo đuổi và cầu hôn tôi. Cho đến khi tôi mang thai tháng thứ tám, anh ta đã giam cầm tôi trong tầng hầm ở ngoại ô. Anh ta mổ bụng tôi và nói: “Đây là món nợ mà cô nợ Dao Dao cùng đứa con của chúng tôi.” Hóa ra trước khi chết, hoa khôi của trường đã nắm tay anh ta và bảo anh ta đừng trách tôi. Anh ta cho rằng tôi cố tình muốn hại chết người phụ nữ và đứa con mà anh ta yêu. Ngày hôm đó, tôi chết dưới lưỡi dao đồ tể của Lục Cảnh Niên mà không nhắm mắt. Sau đó, tôi mang theo oán hận ngập trời trở về ngày Tống Thư Dao tìm tôi vay tiền.
Gia Đấu Trong Hầu Phủ Sau khi sống lại, ta đã đưa cả bốn ngoại thất của Cố Giới đều nạp vào phủ. Kiếp trước, ta không cho phép Cố Giới nạp thiếp. Vì vậy, hắn đã sắm sửa nhà cửa cho các hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi, mỗi người đều sống xa hoa như chính thất. Các ngoại thất không gặp mặt nhau, sống hòa thuận vô sự. Nhưng kiếp này, bọn họ chỉ có thể đấu đá đến chết trong tòa tiểu viện này.
Chủ Mẫu Hầu Phủ Phu quân ta chết trận nơi sa trường, một mình ta gánh vác trách nhiệm vực dậy Uy Viễn Hầu phủ. Mời thầy dạy học cho nhi tử, mong con cưới được thiên kim tiểu thư về làm thê tử. Nào ngờ, nhi tử lại say mê một kỹ nữ, nhất quyết đòi hòa ly với thê tử để cưới kỹ nữ về nhà. Ta lấy cái chết ra uy hiếp, nhi tử thà giả chết chứ nhất quyết không từ bỏ ý định cưới kỹ nữ về làm thê. Nửa đêm thanh vắng, hắn đốt lửa thiêu rụi Uy Viễn Hầu phủ, rồi ngang nhiên bỏ đi. Cả nhà đều chết thảm trong biển lửa, bao gồm cả đứa cháu đáng thương chỉ còn một tháng nữa là chào đời của ta. Mở mắt ra choàng tỉnh dậy, ta quay về đêm hôm đó, cái đêm trước khi hắn phóng hỏa. Ta nở nụ cười. Lần này, ta sẽ bảo vệ gia đình, mặc kệ hắn muốn giả chết để chạy trốn. Sau đó, hắn lại quỳ gối dưới chân ta, khóc lóc van xin: “Mẫu thân, con là thân nhi tử của người mà!”
Phải Hạnh Phúc, Mẹ Nhé! Tôi nhìn thấy ảnh chụp của mẹ tôi ở trường đại học Giang Hoa. Bà ấy có nụ cười điềm đạm, không phải người đ iên què trong thôn, cũng không phải bộ dáng chật vật tàn tạ. Những người xung quanh bàn tán: “Nghe nói cô ấy là tình yêu đích thực của giáo sư Hứa Lan Đình, chỉ tiếc đến nay vẫn chưa rõ tung tích…” Tôi trốn trong góc, nước mắt rơi như mưa. Bà là con gái bảo bối của nhà người khác, vốn nên có cuộc sống tốt đẹp, được chồng yêu thương nuông chiều. Nhưng hơn hai mươi năm qua, bà lại bị cha, có thể nói là lão già súc sinh của tôi, không ngừng làm nhục. Tôi cũng từng là một trong những hung thủ đẩy bà ấy đi vào tuyệt vọng. Trong cơn suy sụp tinh thần, tôi chọn cách nh ảy xuống sông, nhưng lại bất ngờ xuyên về quá khứ. Trở lại trước khi mẹ tôi bị bắt cóc.
Nguyện Kiếp Không Sai Để với được thái tử, em gái giả vờ rơi xuống nước, lại rơi vào trong lòng gã công tử nổi tiếng ăn chơi bậc nhất kinh thành. Vì để không phải gả cho gã, ả tự nói dối người rơi xuống nước là tôi. Vài năm thành hôn, tôi tỉ mỉ trù tính mọi thứ, quản lý hậu trạch, trải lót tiền đồ cho gã công tử ăn chơi kia. Nhưng chỉ đổi lại mấy lời trách móc đầy hận thù của gã. “Nếu không phải vì cô, ta đã sớm song túc song phi* với Uyển Nhi rồi, Uyển Nhi sao còn phải chịu khổ ở Đông cung nữa chứ!” *Song túc song phi: Ý chỉ tình cảm yêu đương thắm thiết. (nữa thì các bà tự tra nha, ốm quá lười tra) Tôi cười khẩy phế gã. Không ngờ, khi lại mở mắt ra, tôi được tái sinh ở trong quá khứ. Lần này tôi chọn thái tử.
Sống Lại Ta Trở Thành Nữ Tể Tướng Vị hôn phu của ta là Phương Hạc Hiên, thông minh bác học, tài hoa hơn người, thế nhưng lại đem lòng yêu một kỹ nữ, vì nàng ta mà si mê, bỏ bê việc học. Sợ hắn lỡ dở tương lai, ta vạch trần ả kỹ nữ kia cùng đồng học cũ của hắn thông đồng với nhau, cố tình tiếp cận để làm loạn tâm trí hắn. Kỹ nữ kia xấu hổ và tức giận vô cùng, đêm đó đã nuốt vàng tự sát. Từ đó, Phương Hạc Hiên chuyên tâm đèn sách, cuối cùng đỗ trạng nguyên, thăng tiến như diều gặp gió, trở thành quyền thần. Không nghĩ tới, hắn lại hận ta thấu xương, vu oan giá họa diệt cả cửu tộc ta, chiếm đoạt gia sản vạn quán của nhà ta, còn đem ta bán vào thanh lâu bị hành hạ đến chết. “Nếu không phải vì ngươi, Yến Nhi giờ này đã là thê tử của ta. Thẩm Phi Ngư, là ngươi đáng chết!” Thời điểm trọng sinh trở lại, đúng lúc Phương Hạc Hiên đến nhà ta đòi tiền chuộc thân cho kỹ nữ. Cha ta tức giận muốn đuổi hắn ra khỏi cửa. Ta ngăn cha lại, rồi hai tay dâng bạc cho hắn. “Hôn ước giữa ta và Phương lang quân từ hôm nay hủy bỏ, số bạc này coi như chúc mừng ngươi và Yên Nhi cô nương tân hôn, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Tôn A Bảo Ta thay đích tỷ gả cho thế tử ngu dại. Ngày xuất giá, đích tỷ còn mỉa mai ta: “Tiện tỳ lấy thằng ngốc, trời sinh một cặp!” Ta thương hắn là kẻ bất hạnh. Sau khi thành hôn vẫn luôn hết lòng đối đãi. Ta thay hắn chịu đựng sự ức hiếp của huynh đệ tỷ muội, lại thay hắn gánh vác mầm tai vạ do hắn gây ra. Ta tưởng rằng, chúng ta sẽ mãi mãi nương tựa vào nhau, bình dị sống trọn kiếp này. Cho đến khi – biến loạn kinh thành, phu quân ngu dại của ta lại lắc mình trở thành thái tử tiền triều. Lúc đó, ta mới biết, ngu dại chỉ là vỏ bọc của hắn. Một đêm tàn sát, thuận lợi lên ngôi. Ta tự biết từ nay trở đi ta và hắn sẽ là người xa lạ, đã chuẩn bị sẵn đơn hòa ly. Nhưng hắn lại lấy đích tỷ ta làm hoàng hậu. Đem ta loạn tiễn xuyên tim, giết chết tại phủ thế tử. Hắn giẫm lên vật đính ước của chúng ta, mỉa mai: ” Tiện tỳ sao xứng làm hoàng hậu!” Sống lại một đời. Ta trở về đêm trước khi thay đích tỷ gả đi.
Trở Về Bảo Vệ Con Gái Trời nắng nóng gay gắt, con gái bốn tuổi của tôi bị tôi bỏ quên trong xe, sống sờ sờ mà ch ngạt. Tất cả mọi người đều phát cuồng lên, bảo mẫu thì hối thúc tôi mau mở cửa xe, mang thi thể con bé ra hỏa táng. Chồng tôi cũng chỉ trích tôi vô trách nhiệm, nói tôi không xứng làm mẹ. Còn tôi thì cầm ly nước mát lạnh, đứng giữa đám đông hóng chuyện, cười rạng rỡ như hoa nở đầy mặt.
Hầu Phủ Trong Đêm Tuyết Sau khi đích tỷ qua đời, ta được gả vào Hầu phủ, trở thành kế thất. Ta tận tâm hầu hạ công bà, quản lý hậu viện, chăm sóc đôi con thơ mà đích tỷ để lại. Hai mươi năm ròng rã gánh vác trọng trách, ta vốn nghĩ có thể tranh thủ cho mình chút tôn nghiêm và thể diện. Nhưng không ngờ, ngay trước khi Hầu gia qua đời, hắn lại đưa cho ta một bức hưu thư. Hắn nói ta tâm địa độc ác, đến cả đồ của đích tỷ cũng muốn chiếm đoạt. Đôi nhi nữ mà ta dốc lòng chăm sóc cũng oán trách, cho rằng ta đã cướp mất vị trí của mẫu thân chúng. Ta bị đuổi khỏi Hầu phủ, lạnh lẽo cô độc, chết cóng trong đêm mưa tuyết. Mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện mình đã trở về ngày đích tỷ lâm bệnh nguy kịch và triệu ta vào phủ.
Vân Ánh Thứ muội không tiếc tự hủy đi sự trong sạch của mình, ân ái với Thôi thị lang quân vì muốn thay thế ta gả vào Thanh Hà Thôi thị. Phụ thân tin lời gièm pha của nàng ta và di nương, đánh ta đến suýt chết, sau đó bán ta cho phú thương đã đến tuổi trung niên làm điền phòng. Sau khi kết hôn Thôi thị lang quân sủng thiếp diệt thê, thứ muội rơi vào kết cục thê thảm cả đời không sinh con, bị nhà chồng đưa đến thôn trang. Mà sau vài năm khi ở bên cạnh phú thương, bởi vì có công phò tá nên được phong làm Dung Tuyền Hầu, ngay cả ta cũng được ban thưởng làm nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. Thứ muội ghen ghét không thôi, nàng ta làm bộ cầu xin ta giúp đỡ mình, sau đó đâm dao vào chỗ yếu hại của ta. Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Thôi thị lang quân tới nhà ta. Lần này thứ muội rót thêm nước trà vào trong miệng của ta, nở nụ cười vô cùng kiêu ngạo: “Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, hôm nay rốt cuộc phú quý đã đến lượt ta.” “Trước khi thành thân mà mất trong sạch, ngươi cứ việc gả vào Thôi thị chờ chết đi.” Ta nén nước mắt, nhào vào trong lòng người nam nhân đã thống nhất thiên hạ kiếp trước: “Cầu xin Quân Hầu thương ta.”
Gươm Lạnh Trong Vỏ Nhung “Trên mạng nói có một bộ tộc ở châu Phi lại theo chế độ một vợ nhiều chồng, chẳng phải đó chính là cuộc sống mà em mơ ước sao? Nếu em đến đó, chắc chắn em có thể cưới năm người đàn ông về phục vụ em!” “Trời má, còn có lễ hội kiểu này nữa à? Em muốn ngủ với soái ca nào cũng được luôn. Em vừa liên hệ với một chị bạn rồi, chị ấy bảo có kênh để gia nhập bộ tộc này, với lại có người trong bộ tộc còn định cư bên nước mình nữa kìa!” Em gái tôi – Lưu Trân Bảo – hớn hở tưởng tượng viễn cảnh hạnh phúc khi được sống trong một cuộc hôn nhân một vợ nhiều chồng. Còn tôi thì vừa bừng tỉnh – hóa ra mình đã trọng sinh. Nhìn Trân Bảo đang say sưa mơ mộng, lại thêm ánh mắt ra hiệu liên tục của mẹ, tôi nghiến răng nghiến lợi, hận không thể tiễn cả hai người lên chầu trời ngay lập tức. Mẹ tôi là người mở lời trước: “Trân Linh à, con là chị thì khuyên em một tiếng đi, người châu Phi da đen thui, lại còn mấy cái thói quen sinh hoạt kỳ cục. Dù có sống ở nước mình thì trên người kiểu gì cũng mang bệnh tật!” Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, nhưng mặt lại cố ra vẻ ngưỡng mộ, cố tình nói với Trân Bảo: “Em gái, chị ủng hộ em đó. Chị cũng muốn theo em đến bộ tộc châu Phi kia, cưới năm ông chồng về hầu hạ. Em có thể dẫn chị theo được không?”
Hoàng Mệnh Bị Đánh Cắp Ta và thứ muội cùng ngày xuất giá. Nàng vốn nên cầm lấy mệnh ký hung sát, viễn gả sang man di hòa thân; còn ta, cầm lấy phượng mệnh ký, thuận lý thành chương bước vào Đông cung. Nào ngờ đêm trước đại hôn, thứ mẫu bày mưu đổi gả chúng ta. Đời trước, ta xông vào hỉ đường, nóng lòng vạch trần chân tướng. Thứ muội lại giả ý muốn đập đầu để chứng minh trong sạch. Thái tử kịp thời ngăn lại, nàng vẫn cố tình làm động thai khí. Thái tử đại nộ, buộc tội ta ngụy tạo thiên mệnh, mưu hại hoàng tự. Lập tức sai người cạo đầu, hủy dung, nhét ta vào kiệu hòa thân, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Thứ muội mang mệnh cách của ta, thuận lợi trở thành Thái tử phi, sinh hạ long phượng cát tường, được muôn dân xưng tụng là hiền hậu. Còn ta, chế//t thảm trên đường hòa thân. Một lần nữa mở mắt, ngoài song trống nhạc vang trời, sứ đoàn nghênh thân đã chờ sẵn bên ngoài: “Phụng mệnh khả hãn, nghênh đón quý nữ Đại Lương!”