Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Sau khi trọng sinh, ta thay tiểu thư gả vào Hầu phủ

Sau khi trọng sinh, ta thay tiểu thư gả vào Hầu phủ Ta đã bị thiêu chết vào ngày đại hôn. Cả phủ trên dưới đều nói, mệnh của tam tiểu thư thật khổ, sắp trở thành phu nhân hầu phủ rồi, lại bị lửa thiêu chết, đúng là ông trời ghen ghét hồng nhan. Nhưng họ không biết, tam tiểu thư chân chính đã sớm tư thông với tên lưu manh Triệu Thừa bỏ trốn rồi. Người mặc hỉ phục đỏ thẫm trong phòng cưới là ta, người bị trói tay trói chân cũng là ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi tam tiểu thư xuất giá, nàng ta tươi cười nói với ta: “Tố Ngọc, ngươi thử giúp ta xem bộ hỉ phục này có vừa không nhé?”  

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung Phò mã bế về một đôi long phượng song sinh, bảo ta phải chăm sóc chu đáo. Ở kiếp trước, ta xem chúng như con ruột mà nuôi dạy. Con trai nuôi thì vào triều làm tể tướng, con gái nuôi thì trở thành hoàng hậu cao quý. Nhưng đến khi chúng quyền thế đầy mình, lại hạ ta xuống thành tội nô, khiến ta sống không bằng ch. Chúng nói là ta cưỡng đoạt tình yêu, ép mẫu thân ruột của chúng từ thê tử thành thiếp thất, phải sống thấp hèn suốt đời. Ngày phò mã cưới nguyên phối, ta thì mặc áo đơn, chân trần quỳ giữa trời tuyết, trơ mắt nhìn họ đoàn tụ ấm áp cả nhà bốn người. Nay ta sống lại một lần nữa, phò mã còn chưa kịp mở miệng bảo ta nuôi con giúp hắn, đã thấy trong lòng ta đã ôm sẵn một bé trai.

Trường Mệnh Báo Thù

Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.

Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi

Tất Nhiên Là Làm Phú Bà Rồi *捧杀 trước nịnh nọt khen ngợi khiến đối phương tự mãn dẫn đến sai lầm. Tôi trả lại đệm y tế giá hai chục ngàn tệ mà mẹ chồng mua. Ngăn bọn họ bán em chồng để góp tiền sính lễ cho chú em. Khuyên chồng làm việc tử tế, không đầu tư vớ vẩn. Tôi tự nhận bản thân đã bảo vệ tốt cái nhà này. Nhưng cả nhà bọn họ lại cho rằng tôi là sao chổi ngăn cản con đường tài lộc của bọn họ. Mẹ chồng lén đổi thuốc của tôi, hại tôi tái phát bệnh tim không kịp thời cứu chữa. Sống lại đời này, tôi bắt tay với hệ thống ban thưởng phủng sát. Một câu nịnh hót là được thưởng tới mười nghìn tệ. Tôi nhìn số dư trong tài khoản không ngừng tăng thì khóe môi cũng không nhịn được mà vểnh lên. Các người thích nhảy vào biển lửa hả? Vậy để tôi cho các người thêm mồi lửa.

Làm Chị Khó Lắm

 Làm Chị Khó Lắm Trước kỳ thi đại học, tôi thay ba đứa em trai từ chối lời mời sinh nhật của hoa khôi. Để ba đứa tập trung nước rút ôn thi thật tốt. Ngày có điểm thi, ba đứa em trai chiếm hết ba vị trí đầu bảng của toàn tỉnh. Còn hoa khôi thì vì điểm quá thấp mà nghĩ quẩn, tự cắt cổ tay. Nhiều năm sau, ba đứa em tốt nghiệp từ những trường danh tiếng ở nước ngoài, tiếp quản sự nghiệp gia đình. Ngày tôi kết hôn, chúng đánh chết chồng tôi. Xé váy cưới của tôi, đẩy tôi vào một căn phòng đầy đàn ông. Chúng mặc kệ tôi gào khóc, khoá chặt cửa lại. “Nếu không phải chị, Tư Dao căn bản sẽ không nghĩ quẩn, cổ ấy chỉ muốn tổ chức sinh nhật một lần thôi, sao chị lại ngăn cản?!” Một ngày một đêm sau, chúng tìm thấy tôi với thân thể đầy vết thương vì bị tra tấn. Chúng dùng dao cắt cổ tay tôi. “Chị cũng nên nếm thử nỗi đau của Tư Dao đi!” Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy hoa khôi đang nhét thiệp mời sinh nhật vào ngăn kéo của ba đứa em trai. Tôi không thèm nhìn thêm lần nào, quay người bỏ đi. Kiếp này tôi sẽ không ôm mộng cứu rỗi nữa, ai có số phận nấy thì cứ theo số phận đó mà sống.

Thanh Ly

Thanh Ly Ngày phụ thân mở tiệc khoản đãi khách quý. Ngay giữa tiền sảnh, mã nô trong phủ lại ném y phục nhỏ của ta ra trước mặt bao người. Chúng nhân nhất thời chấn kinh. Khi tràng cảnh lắng xuống, kẻ đối đầu trong triều liền nhân cơ hội mỉa mai châm chọc. Tình lang của ta cũng thản nhiên tuyên bố từ nay không còn liên quan gì đến ta nữa. Vì muốn giữ thể diện cho phủ, tộc nhân định ép ta gả cho mã nô. Ta khẩn cầu phụ thân trả lại sự trong sạch cho ta, thế nhưng người từng nâng niu ta như châu như ngọc lại chỉ lạnh mặt: “Muội muội con còn chưa gả đi, con cũng nên vì thanh danh của các nàng mà suy nghĩ. Gả cho mã nô đã là thượng sách. Nếu con không chịu, thì chỉ còn con đường tự  k ế t  l i ễ u  bằng một dải lụa trắng.” Tiến thoái lưỡng nan. Ngay lúc ấy, vị Ngự sử đại phu mới nhậm chức đích thân mang sính lễ đến phủ nhà họ Cố. Sau khi thành thân, nửa đời ta cẩn cẩn dực dực, chỉ để hồi báo ân tình cứu vớt năm xưa. Tuy phải gánh chịu tai tiếng cả đời, nhưng ta tự an ủi bản thân rằng, con cái hiểu chuyện hiếu thuận, phu quân cũng hòa thuận kính nhường, còn có gì phải bất mãn. Cho đến khi Thời Cảnh lâm chung. Hắn nắm chặt tay ta, ánh mắt mang theo áy náy, hé ra bí mật chôn giấu bấy lâu. Lúc ấy ta mới biết, thì ra cả một đời ta… chỉ là một trò cười.

Hải Đường Có Gai

Hải Đường Có Gai Ta từng là một ca kỹ ở thanh lâu, một ngày lọt vào mắt xanh của Hoàng đế, thăng tiến nhanh chóng. Vạn người ngưỡng mộ vận may của ta, ta được tâng bốc đến mức quên mất thân phận của mình. Khi bị đánh vào lãnh cung rồi bị ban chết, ta chợt hiểu ra, làm gì có cơ hội nào, vận may mà ta nghĩ đều là âm mưu của người khác. Sau khi sống lại, ta trở về ngày trước khi tiến cung.

Trưởng Tỷ Vạn An

Trưởng Tỷ Vạn An Ta là một nữ nhân cay độc. Trong kinh thành ai cũng nói vậy. Nói ta vì muốn kết thân với quyền quý, ép muội muội đã có người thương phải nhập cung. Nói ta muốn chiếm lấy gia tài, ép thư viện đuổi học đệ đệ, bắt nó lăn lộn sa trường. Sau đó, chúng nó đều công thành danh toại, còn ta chết trong cô độc. Sống lại một đời, ta quyết định khoanh tay đứng nhìn. Yêu thư sinh nghèo thì cứ yêu, sống không có lý tưởng thì cứ sống. Cái gì mà chấn hưng gia tộc, cái gì mà trưởng tỷ như mẹ, ta mặc kệ!