Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Mặt Trời Lên Rồi!

Mặt Trời Lên Rồi! Vào ngày kết hôn của Hứa An Nhiên, chồng tôi đã nhảy xuống từ tầng mười tám. Khi mở phòng làm việc của anh ấy, tôi thấy bên trong đầy ắp những bức vẽ về Hứa An Nhiên. Nét bút nguệch ngoạc, đầy cực đoan, nhưng lại chất chứa tình yêu mãnh liệt của anh ấy. Bạn học tôi nói: “Thanh Thả đã yêu An Nhiên suốt mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của anh ấy.” Khi mở mắt ra, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thả bị đám đầu gấu trường học chặn trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ấy đứng dưới mưa gõ cửa sổ phòng tôi, giọng khàn đặc và tuyệt vọng: “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…?”

Gia Đấu Trong Hầu Phủ

Gia Đấu Trong Hầu Phủ Sau khi sống lại, ta đã đưa cả bốn ngoại thất của Cố Giới đều nạp vào phủ. Kiếp trước, ta không cho phép Cố Giới nạp thiếp. Vì vậy, hắn đã sắm sửa nhà cửa cho các hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi, mỗi người đều sống xa hoa như chính thất. Các ngoại thất không gặp mặt nhau, sống hòa thuận vô sự. Nhưng kiếp này, bọn họ chỉ có thể đấu đá đến chết trong tòa tiểu viện này.

Xuyên Đến Bên Nàng

Xuyên Đến Bên Nàng Phu quân nuôi từ bé của ta là trạng nguyên tương lai. Hắn lợi dụng ta để thành danh, sau đó trở mặt cưới người trong lòng, còn diệt cả tộc ta, đày ta vào ngục tối. Trong ngục tối âm u, hắn và tân nương nắm tay nhau, lạnh lùng nhìn ta: “Ta đã nói, nhục nhã ngày hôm đó, ta sẽ trả lại gấp ngàn lần!” Chớp mắt, ta bừng tỉnh khỏi giấc mơ, không hiểu nổi giấc mơ này là điềm báo hay là nỗi lo lắng trong lòng. Sáng hôm sau, ta và Thôi Ninh Viễn cùng ngồi xe ngựa đến học đường nhưng nửa đường lại đâm phải một người. Người bị đâm ngã ngửa đầu dậy, lộ ra khuôn mặt thanh tú lạ thường, đôi mắt sáng ngời linh hoạt. Thôi Ninh Viễn khựng lại: “… Vị cô nương này?” Ta vô tình liếc nhìn sau lưng hắn, trong lòng kinh hãi vô cùng. Khuôn mặt này, người này, chẳng phải chính là Đường Lộ, tân nương mà Thôi Ninh Viễn yêu đến tận xương tủy trong giấc mơ đêm qua sao?

Hướng Dương Toả Nắng

Hướng Dương Toả Nắng Bố mẹ thiên vị em gái, lợi dụng việc chúng tôi trông giống nhau, cái gì cũng bắt tôi nhường cho nó. Kể cả điểm thi đại học của tôi, họ cũng bắt tôi nhường. Tôi không chịu, họ đã nhốt tôi trong nhà, để em gái thay thế thân phận của tôi vào học Thanh Bắc. Bố mẹ tưởng em gái từ đó đã lên đến đỉnh cao cuộc đời, không ngờ ba tháng sau đã đón thi thể biến dạng của em gái về. Họ nhìn vào khuôn mặt giống em gái của tôi, điên cuồng đấm đá tôi: “Tô Nguyệt, em gái con chết thay con đấy! Tại sao không phải con chết?!” Khi mở mắt ra lần nữa, mẹ nhìn vào giấy báo nhập học của tôi, bình tĩnh tuyên bố tại bàn ăn: “Tô Nguyệt, để Noãn Noãn thay con đi học Thanh Bắc.” Tôi chưa kịp nói gì, em gái run rẩy đứng dậy: “Không đi! Con không đi! Con thà chết cũng không đi!” Rất tốt. Em gái cũng sống lại rồi.

Hoán Đổi Thân Phận Với Nữ Phụ Ác Độc

Hoán Đổi Thân Phận Với Nữ Phụ Ác Độc Ta là nữ phụ độc ác. Kết thúc câu chuyện, nữ chính đứng trên đỉnh cao đạo đức lên án ta làm toàn chuyện xấu. Ta cười lạnh: “Nếu ngươi ở vào hoàn cảnh của ta, chưa chắc đã lương thiện hơn ta.” Nữ chính: “Ta làm sao sẽ như vậy?” Sau đó, nàng ta sống lại rồi hoán đổi thành ta.

Vương Gia Si Tình

Vương Gia Si Tình Trong bữa tiệc xuân, vì một bài thơ mà ta được hoàng đế sắc phong làm Vương phi của Tuyên Vương. Tuyên Vương trẻ tuổi khí thịnh, một đêm không ngừng đổi nước. Ta khổ sở không nói nên lời, bảo hắn kiềm chế một chút. Hai mắt hắn sáng rực, từ từ làm cả đêm. Người đời đều đồn, Tuyên Vương chỉ sủng ái Vương phi, hai người tình cảm sâu đậm. Quá hạnh phúc dễ khiến người ta đố kỵ. Bị người đầu độc chết, ta lại sống lại vào ngày tiệc xuân năm ấy. Biểu muội giành trước làm bài thơ của ta. Ta nhân lúc không ai để ý, về phủ thu dọn đồ đạc rồi trốn khỏi kinh thành. Trước cửa thành, Tuyên Vương trẻ tuổi nghiến răng nghiến lợi chặn ta lại: “Trời đánh, bản vương biết ngay là nàng muốn chạy trốn mà!”

Đứng Nhất Trong Cuộc Đời

Đứng Nhất Trong Cuộc Đời Tôi là học sinh đứng nhất lớp. Để giúp đỡ tên đội sổ là Chu Hạo, cô giáo sắp xếp tôi ngồi cùng bàn với hắn. Kết quả, tôi bị hắn trêu chọc, rút ghế khiến tôi ngã xuống, thành người tàn tật. Sau đó, cô giáo đến bệnh viện khuyên nhủ: “Nói cho cùng, chẳng phải là em đứng không vững nên mới ngã sao? Đừng vu oan cho bạn, mau viết bản tha thứ đi.” Tôi không đồng ý, nhưng bố mẹ lại lén nuốt tiền bồi thường, công khai tuyên bố tha thứ và làm thủ tục cho tôi nghỉ học, rồi dắt em trai tôi bỏ đi biệt tích. Ngày tôi chết, Chu Hạo từ hạng bét vươn lên đứng nhất khối, hiệu trưởng đích thân trao giấy chứng nhận danh dự. “Cảm ơn cô giáo, đã không từ bỏ em lúc em khó khăn nhất, mới có em của ngày hôm nay.” Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày khai giảng năm học mới, cô giáo đang cổ vũ mô hình kèm cặp một – một. “Lý Phán Đệ, em xuống bàn cuối ngồi cùng Chu Hạo.” Haha, không phải tự nhiên mà tôi đứng nhất lớp, xem tôi dùng cái não này chơi chết mấy người.

Thay Đổi Nhân Duyên

Thay Đổi Nhân Duyên Cha đã hứa gả ta cho Thế tử Tĩnh An hầu nhưng vào đêm tết Nguyên tiêu ta lại đem lòng yêu mến vị hôn phu của thứ muội ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi riêng tư trao đổi tín vật. Khiến cho cha phải thay đổi canh thiếp, đổi cả duyên phận. Sau khi thành thân mới biết phu quân của mình thích nam nhân, ta không chịu được nhục nhã, làm loạn trong phủ nhưng lại bị hành hạ đến chết. Còn thứ muội và Thế tử Tĩnh An hầu lại đàn sắt hòa ca, khiến người người ghen tị. Mở mắt ra lần nữa, ta và thứ muội đã trọng sinh vào trước đêm Nguyên tiêu. Khi ta ngoan ngoãn nhận lời gả cho Thế tử, thứ muội lại đến gần ta, che miệng thì thầm: ” Trưởng tỷ, tới gần nam nhân sẽ chết.”

Trả Cuộc Đời Lại Cho Tôi!

Trả Cuộc Đời Lại Cho Tôi! Tôi sống lại vào năm 1987, đúng hai ngày trước kỳ thi đại học. Kiếp trước, sau khi đầu độc thằng chồng vũ phu cùng cặp cha mẹ chồng cay nghiệt nhà hắn, tôi bị toà tuyên án tử hình. Chị song sinh của tôi, con nhỏ tên Song Vân, uốn tóc xoăn to kiểu mốt, mặc cái váy dài vải tổng hợp đời mới nhất, đến trước mộ tôi, vừa đốt vàng mã vừa lẩm bẩm: “Song Vũ, đừng trách tao, có trách thì trách mày số khổ, ai bảo mày là đứa thừa trong nhà chứ.” Lúc đó tôi mới biết, sau kỳ thi đại học, việc tôi bị con trai trưởng thôn cưỡng hiếp là do một tay Song Vân sắp đặt. Chỉ vì nó muốn cướp suất học ở đại học danh giá nhất cả nước – Đại học Kinh Bắc. Ra trường, nó dựa vào cái bằng trường top và cái mặt xinh đẹp để lấy con trai một ông giáo sư có tiếng, sống cuộc đời khiến ai cũng phải ghen tị. Sống lại lần nữa, cái thằng đàn ông “tốt” mà nó ca ngợi, tôi tặng lại cho nó luôn. Còn bố mẹ thiên vị kia, tôi cũng không cần nữa.

Thay Đổi Vận Mệnh

Thay Đổi Vận Mệnh Kiếp trước, di nương đem ta cùng thứ muội tráo đổi khi còn trong tã lót. Nàng là đích, ta thành thứ. Nàng gả vào quốc công phủ, ta bị hứa cho thư sinh nghèo . Về sau quân địch xâm phạm, đồ sát Hoàng tộc, nàng thân là nữ nhi của trưởng công chúa nên đã chết dưới đao của loạn quân. Mà phu quân ta lại lắc mình biến hoá, trở thành thủ lĩnh quân địch, đăng cơ làm hoàng đế, lập ta làm hoàng hậu. Lần nữa mở mắt ra, trở về ngày mà bà mối tới cửa cầu hôn. Thứ muội không chút do dự vạch trần thân phận của mình trước mặt đám đông. Nàng nói, Nàng muốn gả cho thư sinh nghèo.

Phu Quân Giá 10 Đồng

Phu Quân Giá 10 Đồng Quan phủ phát tướng công, 20 đồng một người. Các cô nương trong làng đều đi cướp nam nhân. Ta không đi. Bởi vì ta trùng sinh. Ta biết rằng tên què quặt nghèo túng không ai mua kia, sau này sẽ trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Sẽ phụ lòng ta, thê thiếp thành đàn, sẽ giam cầm ta mười năm, hàng đêm nhục nhã. Ta không dám mua hắn nữa, chỉ muốn sống yên ổn. Nhưng ta không ngờ tới, đêm hôm đó, thôn trưởng lại cười hì hì gõ cửa phòng ta: “Oản Oản, cô có muốn tướng công không?”

Chủ Mẫu Trọng Sinh

Chủ Mẫu Trọng Sinh Ta chặn một mũi tên cho phu quân nên tổn thương bên trong, phải đến phía nam thôn trang dưỡng bệnh bốn năm. Lúc trở về kinh thành thì trong nhà có thêm một nữ tử. Con trai ỷ lại vào nàng, con gái thích nàng, mẹ chồng xem trọng nàng. Phu quân ta vô tình gọi tên nàng khi đang ngủ cùng ta. Ta không thể chịu nổi nữa và bắt đầu gây sự. Bọn họ phối hợp đẩy ta vào chỗ chết, tháo gỡ chướng ngại, gia đình hạnh phúc. Sau hai mươi năm làm quỷ, ta đã nhìn thấy số phận của bọn họ và trọng sinh vào thời điểm ta đang trên đường hồi phủ. Ta lại trở về rồi. “Trước khi hồi phủ, ta muốn vào cung thăm Thái hậu nương nương.” Ta nói.

Chiêu Chiêu Hạ Hạ

Chiêu Chiêu Hạ Hạ Kiếp trước, tôi và Giang Hạ Hạ được nhận nuôi vào cùng một thời điểm. Giang Hạ Hạ rạng rỡ như ánh mặt trời được một gia đình lạnh nhạt nghiêm khắc nhận nuôi, kế tiếp bị ép đến mức trầm cảm, sau cùng cậu ấy đã chọn cách dại dột nhất. Còn kẻ âm u tang thương như tôi, lại bị một gia đình hòa ái yêu thương nhau trả về. Sau khi bị trả về, tôi gặp phải cảnh cô lập nghiêm trọng, dần dần đi theo vết xe đổ của Giang Hạ Hạ. Trở lại kiếp này, Giang Hạ Hạ hỏi: “Nếu không chúng ta…” Tôi không chút do dự đáp: “Đổi.”

Tính Toán Với Tôi?

Tính Toán Với Tôi? Em dâu là người giỏi tính toán nhất mà tôi từng gặp. Cô ta vì muốn tiết kiệm vài trăm tệ tiền học thêm nên đã xúi mẹ tôi phối hợp với mình, ép tôi phải đích thân dạy kèm cho Tiểu Quân – cháu trai học lớp ba. Không còn cách nào khác, tôi vừa phải ôn thi, vừa phải kèm cháu học. Tiểu Quân thi chuyển cấp thành công, đỗ vào trường cấp hai trọng điểm, nhưng trong đợt khám sức khỏe nhập học lại bị phát hiện có khối u não. Vương Lan lại đổ hết tội lỗi lên đầu tôi: “Chính vì chị ép con tôi quá mức nên nó mới bị u não! Tất cả là do chị!” Cô ta cầm chảo dầu sôi dội thẳng vào mặt tôi: “Con tôi sắp chết rồi, chị cũng đừng mong sống yên! Dù có thi đỗ giáo viên thì đã sao? Tôi sẽ khiến chị không còn mặt mũi gặp ai nữa!” Một nồi dầu sôi đổ ụp lên đầu khiến tôi bỏng đến 80% cơ thể, đứa con còn chưa thành hình trong bụng cũng không giữ được. Tôi giãy giụa giữa ranh giới sống chết, được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, giành giật mạng sống suốt bảy ngày rồi trút hơi thở cuối cùng. Có lẽ ngay cả Diêm Vương cũng không đành lòng nhìn tôi chết oan, nên đã cho tôi một cơ hội sống lại. Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã quay trở lại một tháng trước khi tốt nghiệp đại học.

Hướng Dương Báo Thù

Hướng Dương Báo Thù Để ép tôi ở lại làng, cha mẹ lén lút bán tôi cho một kẻ điên, em trai cười xé nát giấy báo trúng tuyển của tôi. Tôi chống cự đến chết, bị đánh ngất rồi giao cho kẻ điên, cuối cùng chỉ còn lại một nấm mộ hoang, còn bị chửi là không biết giữ gìn trinh tiết. Nháy mắt tỉnh lại, tôi quay về ngày hôm sau lúc giấy báo trúng tuyển bị xé rách. “Từ Chiêu Đệ, một tờ giấy rách thôi chứ có gì ghê gớm, xé rồi thì thôi, học hành có quan trọng bằng em trai của mày không?” “Mẹ, sao con có thể trách nó được? Con thương nó còn không kịp nữa mà.” Tôi cầm giấy báo trúng tuyển, cười đáp. Trước ngày đưa dâu, tôi lấy ra một túi vải đưa cho em trai: “Diệu Tổ, em đưa chị một đoạn đường nhé.” Em trai cầm hết tài sản của tôi, vừa chửi vừa mắng đi cùng tôi đến nhà. Nhưng nó còn chưa biết, đêm nay người gả đi chính là nó!

Quay Lại Tuổi 18 Chống Lại Số Phận

Quay Lại Tuổi 18 Chống Lại Số Phận Kiếp trước, vì để anh trai lấy được vợ, tôi bị mẹ và mẹ chồng ấn chặt tay chân, ép phải quan hệ với một lão già độc thân. Một kiếp này, đến lượt mẹ tôi cùng lão đó kết hôn.

Xuân Khuê Ký

Xuân Khuê Ký Kiếp trước, đích tỷ bị bệnh mất sớm nên nàng đã lên kế hoạch để ta làm người tục huyền* cho tỷ phu. *Tục huyền: Làm vợ kế Nàng tin chắc rằng ta nhất định sẽ vì nàng mà bảo vệ gia nghiệp của Hầu phủ, nuôi dạy con cái cho thật tốt do ta là người nhân hậu và hiền lành. Ta cũng dành hết cuộc đời mình cho con cái và nam nhân của nàng, nhưng cuối cùng lại đổi lấy một ly rượu độc từ các con của nàng. “Ngươi chỉ là một thứ nữ kế thất* mà thôi, sao có thể xứng để chúng ta gọi ngươi là mẫu thân?” *kế thất: vợ kế Khi tỉnh lại một lần nữa, đích tỷ đang ‘bắt gian tại giường’ ta và tỷ phu, nàng đặt tay ta lên tay của tỷ phu: “Làm sao ta có thể trách muội chứ! Muội muội của ta ơi, sau khi ta chết rồi thì Hầu gia và con ta sẽ được muội chăm sóc, ta cảm thấy vui mừng còn không kịp nữa là.” Ta cười lạnh nhìn nàng, lần này, ngươi muốn ta giữ gia nghiệp, bảo vệ con cái của ngươi, còn ta thì muốn phá hủy tất cả những thứ đó ở trước mặt ngươi!

Ánh Sáng Cuối Con Đường

Ánh Sáng Cuối Con Đường Sau khi trọng sinh, câu đầu tiên ta nói chính là: “Phụ thân, nữ nhi không gả cho lang quân họ Thẩm nữa.” Thật ra, kiếp trước Thẩm Mặc Hành đối với ta rất tốt, phu thê hòa thuận, lễ nghĩa chu toàn. Chỉ là… có một điều khiến lòng ta nguội lạnh. Hắn từng nói, nếu có một ngày hắn chết đi, muốn được chôn cùng nha hoàn mất sớm tên A Sở: “A Sở sợ bóng tối, ta sợ nàng ấy sẽ hoảng loạn.” Trùng hợp thay, ta cũng sợ bóng tối. Nhưng Thẩm Mặc Hành chỉ có một. Vậy nên, đời này, ta không giành nữa. Ta tìm một người, nguyện ý khi về già sẽ nằm cùng ta trong chiếc quan tài tối om kia. Hắn nói hắn không sợ. Hắn ôm ta, nên ta cũng không sợ nữa. Chúng ta sắp thành thân. Thế nhưng Thẩm Mặc Hành… lại không đồng ý.

Sau Khi Không Nuôi Con Thay Em Gái Vong Ân Bội Nghĩa

Sau Khi Không Nuôi Con Thay Em Gái Vong Ân Bội Nghĩa Em gái tôi còn đang học đại học thì lại mang thai. Mẹ tôi nói, “Đúng lúc đấy, không cần cha, giữ con. Sinh ra thì để chị con nuôi.” Kiếp trước, bị hai người họ dỗ ngọt hết nước hết cái, tôi đồng ý. Thế là tôi trở thành một bà mẹ đơn thân chưa chồng đã có con. Bạn trai chia tay tôi. Công việc thì vì chuyện chăm trẻ mà bị đuổi. Khó khăn lắm mới nuôi nấng đứa cháu nên người, thì em gái và bố đứa nhỏ lại nối lại tình xưa, rồi kết hôn. Họ tuổi tác lớn không thể sinh thêm, bèn muốn đón con về nuôi. Tôi không đồng ý. Họ bèn xúi cháu tôi, nói là tôi đã cướp nó khỏi tay cha mẹ, chính tôi đã chia cắt một gia đình hạnh phúc, khiến nó phải lớn lên trong đơn thân. Thằng bé bị tẩy não, thừa lúc tôi không đề phòng đã đ/ẩ/y tôi từ tầ/ng m/ười bả/y xuố/ng. Mẹ và em gái tôi tận mắt nhìn thấy mà vẫn chọn bao che, còn đứng ra làm chứng giả. Tôi ch .t rồi. Chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ thản nhiên thừa kế nhà, xe, tiền bạc mà tôi dành dụm cả đời, rồi sống cuộc đời mẹ hiền con hiếu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Oán khí ngút trời khiến tôi trùng sinh. Trở lại đúng ngày em gái nói với tôi là nó mang thai.

Pháo Hoa Rực Rỡ

Pháo Hoa Rực Rỡ Năm tôi tám tuổi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy dòng bình luận chạy trên màn hình. 【Tại sao bạch nguyệt quang lại xuất hiện sớm dưới hình dạng nữ phụ đ//ộc á//c, Giang Vân Vân?】 【Cô ta còn nhỏ như vậy mà đã đ//ộc á//c rồi, lại còn bắt nạt nữ chính của chúng ta sao?】 Tôi quay sang nhìn Giang Vân Vân trong chiếc váy công chúa lộng lẫy. Cô ấy cầm hộp cơm trưa, kiêu ngạo nói: “Đi, rửa bát cho tôi.” Tôi nhìn vào hộp cơm, bên trong vẫn còn một lớp thịt kho tàu và cơm chưa động đến. Mắt tôi cay xè. Cô ấy không phải là nữ phụ đ//ộc á//c nào cả. Cô ấy là ánh trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm, người đã xua tan bóng tối trong cuộc đời tôi.