Trọng Sinh
Đoạn Tình Hầu Gia Mẹ chồng ta nhặt về một đứa bé, mặt mày giống hệt phu quân đã chết của ta. Bà nói đó là duyên phận, phu quân ta đầu thai chuyển kiếp trở về báo đáp ân tình của ta. Ta liền dốc toàn lực của cả gia tộc để tiến cử hắn làm thế tử của Hầu phủ. Nhưng sau này, hắn công thành danh toại, lại giam cầm ta đến chết trong kho củi sau nhà. Phu quân đã chết đi kia của ta mang theo phu nhân của hắn đến trước mộ ta: “Nhi tử của chúng ta đã tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng, đời này của ngươi cũng xem như là sống xứng đáng rồi.” Sống lại một kiếp, bọn họ muốn diễn trò trên sân khấu, ta sẽ ngồi dưới xem kịch! Cùng bọn họ hát một vở bi kịch cốt nhục ly tán, gia đình tan nát!
Thiên Kim Thật Ngoài Dự Đoán Tôi là thiên kim thật bị thất lạc nhiều năm của nhà giàu nhất thành phố. Ngày được anh trai ruột đón về, vì trên tay dính bùn đất nên tôi bị cô con gái nuôi đẩy ngã xuống đất. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn đã thấy mẹ ruột tát cô ta hai cái giòn tan: “Cô là cái thá gì mà dám động tay với con gái ruột của tôi, một đứa con nuôi cũng muốn trèo lên đầu người khác?” Úi chà! Bà mẹ này ngầu dữ ta, tôi thích quá trời. Vậy thì cái nhà này, tôi đã về rồi, khỏi đi đâu nữa.
Trâm Hoa Trọng sinh rồi, ta vẫn lựa chọn ném hoa cầu cho Tạ Tương. Ta vốn tưởng rằng hắn sẽ giống kiếp trước, vững vàng đón lấy. Nhưng đúng vào khoảnh khắc hoa cầu bay lên, hắn lại khẽ nghiêng người, né tránh. Quả cầu hoa cắm đỗ quyên rơi tõm vào hồ nước, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Cũng chính lúc ấy, ta rốt cuộc đã hiểu ra. Thì ra… hắn cũng trọng sinh rồi. Kiếp này, hắn không còn muốn cưới ta nữa.
Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.
Ngày Nghỉ Ác Mộng Ngày nghỉ tôi dẫn cả nhà đi chơi, ai ngờ “nàng thơ” trong lòng chồng cũng nhất quyết đòi đi theo. Không chỉ vậy, cô ta còn tự ý đổi chuyến đi suối nước nóng tôi đã đặt thành chuyến cắm trại. Vừa mới đặt chân đến khu cắm trại, Thẩm Giai Di đã bị rắn cắn. Tề Phi Dục cuống cuồng muốn lái xe đưa cô ta đến thị trấn gần đó để chữa trị. Tôi thì không chút do dự đứng chắn trước đầu xe, không cho họ đi. Kiếp trước, sau khi Tề Phi Dục rời đi thì có người phát hiện trong núi có gấu xuất hiện. Chúng tôi còn chưa kịp rút lui thì đã bị gấu đen tấn công. Tôi vì bảo vệ mẹ chồng mà bị gấu đánh trọng thương. Vậy mà sau khi biết chuyện, Tề Phi Dục chẳng những không biết ơn, còn vì viện phí của tôi quá cao mà rút máy thở của tôi. Thậm chí chưa đầy một tuần sau khi tôi chết, hắn đã vui vẻ rước “nàng thơ” vào cửa làm vợ. Làm lại một lần nữa, tôi tuyệt đối sẽ không để bọn họ dễ dàng rời đi như vậy. …
Hướng Dương Toả Nắng Bố mẹ thiên vị em gái, lợi dụng việc chúng tôi trông giống nhau, cái gì cũng bắt tôi nhường cho nó. Kể cả điểm thi đại học của tôi, họ cũng bắt tôi nhường. Tôi không chịu, họ đã nhốt tôi trong nhà, để em gái thay thế thân phận của tôi vào học Thanh Bắc. Bố mẹ tưởng em gái từ đó đã lên đến đỉnh cao cuộc đời, không ngờ ba tháng sau đã đón thi thể biến dạng của em gái về. Họ nhìn vào khuôn mặt giống em gái của tôi, điên cuồng đấm đá tôi: “Tô Nguyệt, em gái con chết thay con đấy! Tại sao không phải con chết?!” Khi mở mắt ra lần nữa, mẹ nhìn vào giấy báo nhập học của tôi, bình tĩnh tuyên bố tại bàn ăn: “Tô Nguyệt, để Noãn Noãn thay con đi học Thanh Bắc.” Tôi chưa kịp nói gì, em gái run rẩy đứng dậy: “Không đi! Con không đi! Con thà chết cũng không đi!” Rất tốt. Em gái cũng sống lại rồi.
Hồng Trang Rửa Hận Ta đã bị thiêu chết vào ngày đại hôn. Cả phủ trên dưới đều nói, mệnh của tam tiểu thư thật khổ, sắp trở thành phu nhân hầu phủ rồi, lại bị lửa thiêu chết, đúng là ông trời ghen ghét hồng nhan. Nhưng họ không biết, tam tiểu thư chân chính đã sớm tư thông với tên lưu manh Triệu Thừa bỏ trốn rồi. Người mặc hỉ phục đỏ thẫm trong phòng cưới là ta, người bị trói tay trói chân cũng là ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi tam tiểu thư xuất giá, nàng ta tươi cười nói với ta: “Tố Ngọc, ngươi thử giúp ta xem bộ hỉ phục này có vừa không nhé?”
Trùng Sinh Chàng Đã Thay Lòng Đổi Dạ Kiếp trước, ta vì phu quân mà bỏ mạng, hắn đau lòng tột độ, cầu xin thần linh cho ta chuyển thế, nói rằng kiếp này không thể thiếu ta, chỉ chờ ta lớn sẽ cưới ta. Kết quả lại yêu thứ tỷ yểu điệu mềm mại. Lúc ta rơi xuống nước, hắn cởi y phục của ta để đưa cho nàng ta: “A Nặc, muội còn nhỏ, thấy cũng chẳng sao.” Gặp nguy hiểm, hắn bảo vệ thứ tỷ một cước đá ta ra khỏi xe ngựa: “A Nặc, muội còn nhỏ, bọn sơn tặc chắc chắn sẽ không làm khó.” Sau đó, khi thứ tỷ hủy dung của ta, hắn nói ta đã thay đổi, liền lạnh lùng nhìn ta bị đói khát hành hạ đến chết. Kiếp này sống lại, lần này, ta ngay lập tức lẳng lặng trở về ngoại tổ gia. Năm mười sáu tuổi, phu quân kiếp trước dẫn thứ tỷ nay đã phú quý gặp lại ta trong lễ hội Nguyên Tiêu. Hắn si ngốc nhìn ta: “…Ngươi, ngươi có phải là nữ tử trong mộng của ta?” Ta cười nhạo một tiếng, đứng bên cạnh thanh mai trúc mã tuấn tú, cao ráo: “Biết tự trọng chút đi, ngươi suýt đã lớn bằng phụ thân ta rồi —— “
Tôi Và Mẹ Trọng Sinh Những năm 90, vật chất còn khan hiếm. Nhà mãi mới hầm được con gà, mẹ lại đem cái đùi gà cho con trai chú Vương hàng xóm. Lúc ba hỏi đến trong bữa cơm, mẹ nói tôi là người đã ăn. Tôi không nhận, mẹ liền mắng tôi là đồ chuyên nói dối. “Chính mày ăn, chính mày ăn, ăn rồi còn không chịu nhận, tao đ/á/n/h ch.t cái đồ nói dối nhà mày…” Và rồi bà thật sự lỡ tay đ/á/n/h ch.t tôi. Lần nữa mở mắt, tôi lại đang ngồi ở mâm cơm, mẹ cười gượng bảo: đùi gà là do Phương Phương ăn. Lần này tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Ba, đùi gà là con ăn đó, mẹ đâu có đem cho chú Vương đâu!”
Tia Sáng Nơi Góc Tối Trong kỳ thi đại học, tôi trở thành thủ khoa tỉnh. Sao bao chuyện tôi được sống lại vào lúc bị gian lận năm đó. Máy quay siêu nhỏ, giấu trong kính đen, màn hình kết nối với kính của bạn thân. Không cần giao lưu, cô ta cũng có thể thấy rõ mỗi mồn một câu trả lời của tôi. Có thành tích rồi thì cô ta sẽ được như nguyện vào Bắc Đại, trở thành ngôi sao sáng. Còn tôi thì quỳ trên mặt đất, giúp cô ta mang giày. Cô ta né tránh ống kính rồi cười cười: “Con gái của giúp việc, tự nhiên cũng là mệnh giúp việc.”
Trả Giá Kỳ nghỉ hè năm đó, cả nhà rủ nhau đi biển chơi. Không ngờ cháu trai tôi không may bị đuối nước. Tôi liều mình lao xuống cứu nó, kiệt sức đến mức bị đuối nước, cuối cùng trở thành người thực vật. Thế mà sau đó, chị dâu không những không cho anh tôi dùng tiền chữa trị cho tôi, mà còn lật lọng vu khống: “Chữa cái gì mà chữa, thằng Diệu Diệu nhà mình rõ ràng biết bơi, là cô ta cố tình dìm nó xuống nước! Cô ta là kẻ gi .t người!” Cuối cùng, anh tôi không chỉ từ chối chữa trị cho tôi, còn trắng trợn cướp luôn tiền đền bù do nhà bị giải toả, rút ống thở của tôi. Bọn họ ôm tiền xây nhà biệt thự, sống sung sướng. Lần nữa mở mắt ra, tôi lại thấy đứa cháu đang vùng vẫy trong sóng biển kêu cứu. Lần này, tôi quay người, tự mình bơi vào bờ. “Nhan Lam, sao em không đưa Diệu Diệu lên bờ?” Tôi giả vờ ngơ ngác: “Ơ, chị dâu, sao chị lại một mình lên bờ vậy?”
Ánh Trăng Sáng Của Gã Chồng Cặn Bã Sau khi tôi chết ba tháng, người chồng tám mươi bảy tuổi của tôi đã kết hôn với mối tình đầu từ bảy mươi năm trước. Hôn lễ của họ được tổ chức vô cùng hoành tráng long trọng. Chồng tôi ôm mối tình đầu khóc không thành tiếng: “Yêu em là điều xuyên suốt cuộc đời anh.” Con gái tôi cũng khóc, vỗ tay tán thưởng: “Tình yêu vĩ đại biết bao, bố, con ủng hộ bố tìm thấy tình yêu đích thực của mình.” Còn tôi cảm thấy như nuốt phải ruồi chết, họ là tình yêu đích thực, vậy tôi là gì? Sáu mươi năm hôn nhân cùng với những hy sinh của tôi là gì? Chẳng lẽ tôi là kẻ xui xẻo? Mở mắt ra, tôi nhận ra mình đã trở về những năm 60, khi đó Vương Thiệu Hải vừa mới vào thành phố, còn đang theo đuổi tôi không ngừng. Tôi cười lạnh, giẫm nát bó hoa hồng anh ta tặng, lạnh lùng nói với anh ta: “Tình yêu của anh với bản thân anh đều khiến tôi kinh tởm như nhau.”
Món Độc Hại Người Bà theo người ta ra ngoài nhặt nấm, nhặt về một đống nấm mũ đỏ, thân trắng. Bà bảo muốn làm món gà hầm nấm để cải thiện bữa ăn cho cả nhà. Tôi nhắc: “Mấy cây nấm này có độc, ăn vào chết người đấy.” Ba ghét tôi nói chuyện xui xẻo, để phạt tôi, ông bắt tôi ăn hết sạch chỗ nấm đó. Lúc tôi hoa mắt chóng mặt, trước mặt toàn sao bay rồi cầu cứu họ, họ lại mắng tôi giả vờ. Vậy là tôi chết ngay tối hôm đó. Không ai rơi giọt nước mắt nào, chỉ đổ hết chỗ gà nấm đi rồi vùi tôi qua loa dưới đất. Mở mắt ra lần nữa, bà đang múc món gà hầm nấm, tôi bình tĩnh bưng đĩa đồ ăn đặt lên bàn. Bà lấy cái đùi gà, đưa cho em trai tôi, nói: “Cháu đích tôn đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút!”
Thái Tử – Ngươi Dám Lừa Ta? Thái tử rơi xuống vách đá, tỉnh dậy liền cho rằng ta là Thái tử phi của hắn, ngày nào cũng quấn lấy gọi ta là vợ, Hoàng đế thấy vậy thì vô cùng vui mừng, đích thân chỉ hôn. Ta phong quang mà gả vào Đông cung, sau khi thành hôn, ta và Thái tử gắn bó như keo như sơn. Nhưng vào ngày lên ngôi, hắn lại dùng một ly rượu độc để giết chết ta, thay vào đó đón về một ả ngư nữ gia cảnh nghèo khổ. Thái tử nắm tay ả ngư nữ, nói với ta một cách trịnh thượng: “Từ đầu đến cuối, ngươi chỉ là hòn đá lót đường để ta cưới nàng ấy mà thôi”. Sau đó ta mới biết Thái tử được ả ngư nữ này cứu khi rơi xuống vực sâu, hai người đã sớm tự định chung thân. Lúc đó địa vị của Thái tử không ổn định, không thể lấy ả làm chính thê nên đành giả vờ mất trí nhớ để lừa ta. Sau khi lên ngôi, hắn liền phong ả ta làm Hoàng hậu bất chấp mọi sự phản đối. Còn ta, người vợ tao khang của hắn, lại bị hắn qua cầu rút ván. Mở mắt ra lần nữa, ta quay lại ngày Thái tử ngỏ lời cầu hôn. Ta liền đích thân giúp hắn đưa ả ngư nữ nghèo khổ hồi kinh: “Điện hạ nên cưới ân nhân cứu mạng chứ không phải ta!” Nhưng Thái tử lại hối hận rồi.
Tôi Và Mẹ Trọng Sinh Những năm 90, vật chất còn khan hiếm. Nhà mãi mới hầm được con gà, mẹ lại đem cái đùi gà cho con trai chú Vương hàng xóm. Lúc ba hỏi đến trong bữa cơm, mẹ nói tôi là người đã ăn. Tôi không nhận, mẹ liền mắng tôi là đồ chuyên nói dối. “Chính mày ăn, chính mày ăn, ăn rồi còn không chịu nhận, tao đ/á/n/h ch.t cái đồ nói dối nhà mày…” Và rồi bà thật sự lỡ tay đ/á/n/h ch.t tôi. Lần nữa mở mắt, tôi lại đang ngồi ở mâm cơm, mẹ cười gượng bảo: đùi gà là do Phương Phương ăn. Lần này tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Ba, đùi gà là con ăn đó, mẹ đâu có đem cho chú Vương đâu!”
Phu Nhân Trở Về Ta thay phu quân đỡ một mũi tên, đả thương đến lục phủ ngũ tạng. Dưỡng bệnh bốn năm, đến khi trở lại kinh thành, trong nhà đã có thêm một nữ tử. Con cái lệ thuộc vào nàng, lão phu nhân coi trọng nàng. Ngay cả phu quân khi cùng giường với ta cũng gọi nhũ danh của nàng. Sau đó, bọn họ liên thủ đ ẩy ta xuống vực, người một nhà vui vẻ hòa thuận. Lại mở mắt, ta trở lại trước cửa Ngụy phủ, nhìn khuôn mặt âm tình bất định của cả nhà cười lạnh: “Đương gia chủ mẫu hồi phủ, còn không quỳ nghênh đón?”
Thuật Ngự Rắn Của Yến Yến Thời điểm ta đang giặt quần áo, trên mặt nước bỗng nhiên trôi đến một mỹ thiếu niên sắp chết. Về sau hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng vừa biết tin ta có thai, hắn liền mất tích. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta vào cung. Ta bị giam cầm, chịu đủ mọi sự lạnh lẽo, đói khát và nhục nhã, cùng với đứa trẻ trong bụng cùng nhau chết thảm. Chỉ vì thế nhân giai truyền hắn đăng cơ là do được trời ban mệnh, được thần linh phù hộ. Chuyện ở Đào thôn căn bản không thể tồn tại. Mở mắt lần nữa, lại ở Đào thôn, vạn vật hồi sinh. Tiểu đồng bọn đang gọi ta cùng nhau đi giặt quần áo ở Đào khê. Ta hét lớn: “Không ai được đi cả! Mùa xuân đẹp như thế này, giặt quần áo làm gì? “Ta làm cho các ngươi một suất bánh tráng cuốn nhé!” Ha ha, đã được trời ban mệnh thì cứ để trời cứu hắn đi.
Vươn Tới Tân Sinh Đích tỷ mười tuổi vào cung dự tiệc, vô tình đụng mặt trưởng công chúa. Trở về phủ, nàng tuyệt thực uy hiếp, muốn hầu phủ giúp nàng nhỏ máu nhận thân với trưởng công chúa. Ta tốt bụng bảo vệ danh tiếng của nàng, khuyên nàng đợi đến tuổi cập kê rồi tìm cơ hội. Không ngờ, trưởng công chúa lại vì bệnh tật mà mất sớm. Còn đích tỷ khi tham dự tuyển tú lại vì có dung mạo giống trưởng công chúa nên được thái hậu thương xót, chỉ hôn cho Hiền vương, hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Nhưng đêm nàng về thăm nhà, lại sai người cho ta uống thuốc câm, đổ chất độc vào cổ họng ta. “Đều tại ngươi! Nếu không phải do đồ tiện nhân nhà ngươi cản trở, ta có thể không làm thái tử phi sao?” “Ta là con gái ruột của trưởng công chúa lưu lạc bên ngoài, đáng lẽ phải được hoàng thất hết mực yêu thương, được thái hậu nâng niu trong lòng bàn tay, cuối cùng gả cho thái tử!” Ta đau đến ngạt thở. Mở mắt ra lần nữa, ta phát hiện mình đã trọng sinh trở về năm nàng mười tuổi. Lần này, khi đích tỷ lại dùng trò treo cổ, làm loạn đòi đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ. Nửa đêm, ta quỳ trước mặt đại phu nhân, cúi đầu bái lạy: “Không biết con gái có thể giúp gì không ạ?” “Con nguyện hầu hạ mẫu thân, vì hầu phủ vì phụ thân mà cống hiến hết thảy.”
Đoạt Lại Hào Quang Khi tôi đạt đến đỉnh cao của giới thiết kế thời trang và quyết định rút lui về chăm sóc gia đình. Vào ngày diễn ra buổi trình diễn cuối cùng của mình, một người phụ nữ xa lạ đột nhiên xuất hiện, giơ ra bằng chứng khẳng định cô ta là người viết thuê cho tôi. Tôi cuống cuồng giải thích để chứng minh sự trong sạch của mình, nhưng không ngờ bạn trai siêu mẫu người đã cùng tôi vượt qua mọi khó khăn lại thừa nhận rằng tôi đã đạo nhái. Cuối cùng, tôi bị toàn mạng xã hội công kích. Khi ra ngoài, tôi bị fan của bạn trai ném rác vào người, vô tình trượt ngã, được đưa đến bệnh viện và bị thông báo rằng mình đã sảy thai. Tuyệt vọng cùng cực, tôi leo lên sân thượng bệnh viện và la//o mình xuống dưới. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày diễn ra buổi trình diễn cuối cùng đó.
Các Anh Trai Đều Trọng Sinh Rồi Tôi là thiên kim thật của hào môn. Trước ngày trở về nhà họ Lê, tôi nằm mơ thấy ba người anh trai của mình— Họ cưng chiều “thiên kim giả” đến mức mù quáng, Mà “thiên kim giả” thì… lòng lang dạ sói. Kết quả, ba anh trai nhà tôi: người thì tàn phế, người hủy dung, người thân bại danh liệt. Ừm… khó mà bình luận. Điều kỳ lạ là trong mơ tôi không có vai trò gì luôn.