Trọng Sinh
Nam Chính Trọng Sinh Rồi Tôi rút thẻ đen ra, định tài trợ học phí cho Thẩm Tự. Hắn đang ngây ngô bỗng trở nên lạnh lùng, cao ngạo. Ngay trước mắt tôi, hàng loạt dòng bình luận điên cuồng nhấp nhô: 【Nam chính trọng sinh rồi, quay về khởi đầu của tất cả.】 【Kiếp này, cuối cùng anh ấy cũng có thể bù đắp nuối tiếc với thanh mai ở kiếp trước.】 【Kiếp trước, nếu không phải nữ phụ ỷ có chút tiền, chen vào giữa nam nữ chính, thì làm sao khiến họ lỡ nhau cả đời?】 Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp ánh mắt đột nhiên u ám lạnh lẽo của Thẩm Tự. Chỉ khi nhìn về phía cô bạn thanh mai, vành mắt hắn mới bất giác đỏ hoe. Chậc. Nam chính trọng sinh rồi. Trở về tuổi mười tám, trong tay chẳng có đồng nào, áo quần lất phất gió Tây Bắc.
Thương Tùng Bách Thuý Kiếp trước, em gái được một gia đình giàu có nhận nuôi, tôi được nhân viên lao công nhận nuôi. Kết quả gia đình giàu có xảy ra xung đột nội bộ nghiêm trọng, ba mẹ lạnh lùng, anh trai thì bắt nạt, cuối cùng em ấy trắng tay rời đi. Gia đình tôi thì rất hòa thuận, tôi một cô gái yếu đuối nhà nghèo được thiếu gia nhà giàu đem lòng yêu, tất cả giống như một bộ phim thần tượng. Em gái ôm hận sát hại tôi, rồi cùng tôi quay trở lại ngày được nhận nuôi. Lần này, em ấy nhảy bổ vào lòng của người nhân viên lao công: “Chị ơi, lần này đến lượt em làm nữ chính trong phim thần tượng rồi.” Nhưng em ấy không biết, nữ chính sở dĩ là nữ chính, không phải dựa vào xuất thân.
Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”
Đổi Ba Mẹ Tôi được trọng sinh trở về thời điểm thậm chí còn chưa chào đời. Lần này, tôi quyết định… chọn một cặp cha mẹ khác. Như vậy, mẹ sẽ không phải vì sinh ra tôi mà vóc dáng sồ sề, cha cũng sẽ không vì mẹ xấu đi mà ra ngoài vụng trộm. Kiếp trước, chú và cô Cố sống ngay nhà bên, luôn mong mỏi có một đứa con mà không thể toại nguyện. Tốt rồi, lần này tôi đến với họ, ai nấy đều vui vẻ. Chỉ là… tại sao sau khi không còn tôi nữa, cuộc sống của “cha mẹ cũ” lại ngày càng tồi tệ? Chẳng phải mẹ từng nói, tôi là “sao chổi” hay sao?
Ngày Ngày Trăng Sáng Trong thôn đang bốc thăm chia ruộng đất. Tôi vừa định đưa tay vào, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng chữ bình luận: [Nữ chính thật đáng thương, cô ấy hoàn toàn không biết cha mẹ cô ấy đã để lại vàng cho cô ấy, họ chôn vàng ngay tại mảnh đất sau nhà.] [Nghe nói mảnh đất có chôn vàng đó đã bị chồng chưa cưới của nữ chính ngầm thao túng đưa cho Bạch Nguyệt Quang?] [Đúng vậy, nam chính đã gấp tờ giấy thăm đó thành hình tam giác để Bạch Nguyệt Quang bốc trúng, nữ chính thật là thảm.] Tôi hoang mang cúi đầu. Trong hộp gỗ thực sự có một mảnh giấy được gấp thành hình tam giác.
Quay Trở Lại Năm Ấy Tủ lạnh nhà tôi có thể tự động trả lời. Tôi bỏ cá vào. “Tanh quá.” Tôi bỏ sầu riêng vào. “Thúi thế.” Tôi bưng bún ốc bỏ vào tủ. “… Cô không thể ăn thứ gì bình thường hơn được à?!” Tôi tức giận, đập mạnh một cái lên tủ lạnh. “Mi chỉ là cái tủ lạnh thôi, kêu cái gì mà kêu?” Đối diện im lặng một lúc lâu, rồi từ từ viết: “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh chứ?” “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh?” Tôi và nhóc hành tây đã thỏa thuận ba điều. Không được để thức ăn có mùi nồng trong tủ lạnh, như hành tây hay sầu riêng. Nhưng không nói không được để thức ăn thừa. Tôi gói cà chua và trứng còn thừa buổi sáng rồi nhét vào tủ. Vừa đóng cửa tủ lại thì tờ giấy ghi chú đã có câu trả lời: “Đồ thừa à?” Tôi mệt mỏi: “Ừ.” Đúng lúc tôi nghĩ cậu ta sắp thêm quy định mới thì. Đối diện nhanh chóng trả lời: “Dân văn phòng, ai cũng khổ thế này sao?” Thực ra tôi muốn nói đây gọi là tiết kiệm! Nhưng nghĩ lại cậu ta còn đang đi học, tôi lại nổi tính dạy đời: “Vì vậy phải học hành chăm chỉ nhé.” “Cô đến tìm tôi đi, tôi mời cô ăn.” Ồ. Tôi bật cười. Thành thật mà nói, tôi cũng muốn gặp mặt cậu nhóc “tủ lạnh” này xem thế nào. Tiện thể tìm hiểu xem, tại sao cái tủ lạnh cũ này lại có chức năng kỳ lạ thế này. Nhưng ngay khi tôi chưa kịp nghĩ xem nên trả lời thế nào. Trên tờ giấy ghi chú đã hiện lên địa chỉ: “Thành phố Thành Giang- Khu chung cư Bạch Đào Trà – Tòa C – Số 301.” Tôi hít một hơi, tay cầm bút run rẩy không ngừng: “Cậu chắc chứ?” “? Không thì sao?” Tôi kiểm tra lại số nhà một lần nữa, chắc chắn không nhầm, rồi từng chữ một viết xuống: “… Hiện tại, tôi đang ở… thành phố Thành Giang… khu chung cư Bạch Đào Trà… tòa C… số 301.”
Chồng Gia Phản Bội Bạn thân của tôi, Trần Thu, khi mắc ung thư giai đoạn cuối chỉ có một ước nguyện duy nhất: trở thành vợ của chồng tôi. Chu Viễn nghiêm túc khuyên tôi: “Một tờ giấy không nói lên điều gì, lòng tôi đặt nơi em mới là quan trọng nhất.” Con trai trách tôi: “Cũng tại mẹ không chịu ly hôn với ba, hại dì Thu cả đời không thể danh chính ngôn thuận.” Để chữa bệnh cho Trần Thu, nó không chỉ từ bỏ cơ hội du học mà còn hủy hôn rồi cưới con gái cô ta. Tôi nhìn hai cha con đang nài nỉ, không do dự gì mà gật đầu đồng ý. “Trần Thu là bạn thân nhất của tôi, tất nhiên tôi sẽ giúp cô ấy toại nguyện.” “Nhưng tôi có một điều kiện, nhà, xe và tiền tiết kiệm đều thuộc về tôi, con thì để anh nuôi.” Tại cơ quan dân chính, nhìn hai người vui vẻ đi làm giấy kết hôn. Tôi bật cười, bởi vì tôi đã sống lại một lần nữa. Ung thư của Trần Thu là giả, còn ung thư giai đoạn cuối của Chu Viễn mới là thật.
Đứa Trẻ Bị Tráo Đổi Tôi làm việc ở phòng siêu âm. Chị dâu đến tìm tôi để xác định giới tính thai nhi. Vì quy định ở chốn làm, tôi chỉ nói ám chỉ rằng: “Đứa trẻ đầu to chân ngắn.” Sau đó chị dâu sinh con gái, lái xe đâm chết tôi. Trước khi chết, chị dâu hằn học hỏi tôi, “Chẳng phải mày ám chỉ rằng đứa trẻ đầu to chân ngắn là con trai sao? Tại sao tao lại sinh ra con gái?” Kiếp này, sau khi nghe lời tôi, chị dâu vui vẻ gật đầu: “À chị hiểu, chị hiểu rồi.” Tôi cong môi tiễn chị dâu đầy nụ cười rời đi, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Không, chị dâu à, chị không hiểu đâu!
Có Mắt Không Tròng Kiếp trước, chị gái nhốt tôi trong nhà vệ sinh, cướp đi cơ hội được cặp vợ chồng nhà giàu nhất nhận nuôi. Kiếp này, chị gái não yêu đương vì muốn ở cùng một chỗ với tên côn đồ, chủ động đẩy tôi tới trước mặt người giàu nhất: “Ngài nhận nuôi em gái cháu đi, con bé so với cháu còn ngoan, và nghe lời hơn.” Sau khi biết tôi được vợ chồng giàu nhất nhận nuôi, chị gái trốn sau cửa cười ra tiếng. “Đám biến thái máu lạnh Phó gia sớm muộn gì cũng tra tấn chet mày.” Nhưng chị ấy không biết rằng tôi cũng đã được tái sinh. Sau đó, chị ấy được người nghèo nhận nuôi, như ý nguyện cùng tên côn đồ mà chị thích trở thành hàng xóm thanh mai trúc mã. Điều duy nhất không theo ý chị ấy chính là, tôi không những không bị đám biến thái Phó gia kia tra tấn chet, ngược lại còn được bọn họ cưng chiều lên tận trời.
Cả Đời Làm Thiếp Tiểu thư cùng cô gia vô cùng ân ái. Sau khi chẩn đoán có thai, nàng đau lòng tướng công. Liền đem ta tặng cho hắn làm nha hoàn ấm giường. Vài tháng sau, tiểu thư sinh hạ một đôi long phượng thai. Cô gia không muốn phụ tấm chân tình của tiểu thư, dứt khoát lấy oán báo ơn xử tử ta. Sau đó, hai người họ vẫn ân ái như trước, trở thành giai thoại ở kinh thành. Nhưng thời điểm khi ta chết, đã có thai hơn hai tháng. Mở mắt lần nữa, ta trở về trước thời điểm tiểu thư tặng ta cho cô gia. Một thế này, ta trực tiếp trèo lên giường phụ thân hắn. Lắc mình biến hóa thành bà mẫu của bọn họ!
Ký Ức Sai Lầm Kiếp trước, năm thứ bảy yêu đương với bạn trai. Tôi đã chết trong trận lũ quét bất ngờ. Linh hồn chưa tan biến, vẫn luôn đi theo bên người bạn trai. Nhìn anh ấy cả ngày như người mất hồn, bởi vì nghe được tin tôi chết mà khóc lóc thảm thiết. Lại nhìn anh ấy buông bỏ tất cả, ôm chặt kỷ niệm của chúng tôi mà chết trong u uất. Thời điểm dầu hết đèn tắt, anh ấy ôm ảnh tôi, nói kiếp sau nhất định sẽ không buông tay tôi. Mở mắt ra lần nữa – tôi lại trở về ngày xảy ra trận lũ quét bất ngờ. Nhờ có ký ức kiếp trước, cuối cùng tôi đã thuận lợi sống sót, còn kết hôn với anh ấy. Nhưng người kiếp trước yêu tôi đến mức có thể tuẫn tình vì tôi. Vậy mà vào năm thứ năm sau khi kết hôn, khi tôi vừa mang thai bảo bảo, anh ta lại ngoại tình.
Chị Đại Hậu Cung Nữ nhân công lược hậu cung, nữ nhân xuyên không, nữ nhân trọng sinh. Hoàng hậu là nữ nhân trọng sinh, Quý phi là nữ nhân xuyên không. Còn tôi là nữ nhân công lược. Tôi giận dỗi lật bàn: “Vì sao chỉ có tôi phải làm chó vẫy đuôi* vậy chứ?” *Chó liếm, chó vẫy đuôi: Chỉ những người theo đuổi người khác không ngừng nghỉ dù bị đối xử tệ bạc
Thẩm Tử Đường Mãi đến năm thứ ba sau khi kết hôn với Hứa Vân Chu, tôi mới biết anh ta cưới tôi là vì để trả thù cho cái chết của ánh trăng sáng. Dưới sự sắp đặt của anh ta, cha tôi chết ngay trên bàn mổ, mẹ tôi suy sụp tinh thần và nhảy từ tòa nhà cao tầng xuống, còn tôi bị anh ta giam cầm trong lúc đang mang thai. Hứa Vân Chu nói: “Đây là cả nhà các người nợ Mạt Mạt.” Tôi liều mạng chết chung với anh ta, khi mở mắt ra lần nữa, chúng tôi trùng sinh cùng nhau. Lần này, tôi cố gắng tránh Hứa Vân Chu càng xa càng tốt, để mặc anh ta chuộc lỗi với ánh trăng sáng của mình. Nhưng anh ta hết lần này đến lần khác tìm tới tôi, vừa hèn mọn lại vừa tuyệt vọng: “Đường Đường, em giết anh cũng được, chỉ cần em chịu nhìn anh thôi.”
Thái Tử Thọt Ta cứu mạng Thái tử, sau một đêm xuân, gã trở mặt biếm ta làm quân kỹ. Biết trong bụng ta có đứa con của gã, gã lấy kiếm rạch bụng ta ra, hấp lên ép ta ăn hết. “Một con nô tỳ hầu ngủ cũng muốn có cốt nhục của bổn Thái tử?” “Cô hận ngươi! Ngươi đã chữa trị cho Cô, sao không chịu chữa cho đàng hoàng?” “Tất cả là tại ngươi! Cô mới thành Thái tử thọt!” Thế vẫn chưa đủ. Gã còn chặt đứt hai chân ta, gọi quân y khâu bụng ta lại. Binh lính nào tới làm nhục ta, sẽ được thưởng một xâu tiền. Cũng không biết đã có bao nhiêu người chui vào lều ta, mãi đến khi máu tươi nhuộm đỏ làn váy, ta cũng hoàn toàn tắt thở. Lần thứ hai mở mắt, ta và cẩu thái tử cùng sống lại.
Màu Hạnh Phúc Năm thứ ba con gái bị bắt cóc, Phó Dữ từ bỏ việc tìm kiếm. Anh ta nói rằng sinh tử có số mệnh, tôi không thể quá ích kỷ, sống tốt cho hiện tại là quan trọng nhất. Nhưng sau đó, ánh trăng sáng của anh ta cũng mất tích. Phó Dữ bạc trắng đầu trong một đêm, tìm kiếm ánh trăng sáng suốt năm mươi năm. Sống lại một lần nữa, tôi đi trước một bước bảo vệ con gái cũng như nộp đơn ly hôn. Không ngờ, Phó Dữ cũng được tái sinh. Đêm đầu tiên anh ta trở về, anh ta đã đặt vé máy bay, đưa ánh trăng sáng ra nước ngoài du lịch. Mãi đến nửa năm sau, anh ta mới nhớ đến con gái. Phó Dữ ôm con búp bê mua từ sân bay, muốn đến đón con gái tan học. Nhưng con gái không chút do dự đẩy anh ta ra, quay người lao vào vòng tay của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, con đã có bố mới rồi!”
Bán Kho Lương Thực, Mua Lại Cuộc Đời 1970 năm, Công xã Hồng Dương. Tôi cùng con gái lê lết khắp núi để đào rau dại ăn cho đỡ đói. Người chồng làm việc trong kho lương thực, kế thừa công việc của cha tôi, lại lén lút cầm phiếu lương thực đem cho nữ thanh niên trí thức. Con gái ốm, tôi đi vay họ hàng bên ngoại mười cân phiếu lương thực. Vừa quay lưng, chồng tôi đã trộm lấy, đem tặng nữ thanh niên trí thức mừng sinh nhật. Tôi khóc lóc cầu xin anh ta đòi lại phiếu lương thực, nếu con bé không ăn cơm, nó sẽ ch.t đói mất! Nhưng anh ta lại mắng tôi, bảo tôi phải học theo nữ thanh niên trí thức, dù có ch.t đói cũng không thể đánh mất thể diện. Sau này, tôi bán mất công việc trong kho lương thực. Chồng tôi khóc lóc cầu xin tôi vay tiền giúp anh ta mua gạo. Tôi mỉm cười nói: “Vì thể diện, anh cứ nhịn đói đi thì hơn!”
Khương Ngu Kiếp trước, đích tỷ như ý nguyện gả cho Thái tử. Ta lại bị ban cho mã phỉ dùng để bình ổn nội loạn. Sau đó quân địch xâm phạm, Thái tử chết trận sa trường, đích tỷ bị người Hung Nô bắt đi, làm quân kỹ thấp nhất. Mà mã phỉ lại lập được chiến công hiển hách, trở thành Phiêu Kỵ đại tướng quân, còn ta được làm phu nhân, ta được hưởng trọn ngàn vạn sủng ái. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh trở về ngày bị ban hôn hôm đó. Đích tỷ đoạt trước mặt ta, lập lời thề son sắt: “Nữ nhi nguyện gả cho mã phỉ kia, lấy thân mình dẹp yên chiến hỏa!” Nhưng nàng ta lại không biết, người sống lại chưa bao giờ chỉ có hai người chúng ta. …
Trình Diên Tôi với em gái đều nhận được cơ hội trở lại tuổi hai mươi. Em gái tôi đi trước tôi một bước, đến chỗ con đường nơi ảnh đế bị thương, để chờ cứu anh ta: “Chị ơi, cơ hội được gả cho anh ấy là của em!” Tôi nhìn bóng lưng của cô ta, bật cười thành tiếng, ai nhận được cơ hội quay ngược thời gian mà chuyện đầu tiên muốn làm lại là tìm đàn ông cơ chứ! Tất nhiên nếu là tôi, tôi sẽ lựa chọn cơ hội để kiếm tiền. Sau này, em gái tôi thành công tóm được người chồng kiếp trước của tôi. Khi cô ta đang diễu võ dương oai với tôi, thì người chồng cô ta cho là niềm tự hào lại ân cần nịnh nọt tôi: “Trình tổng, đã lâu không gặp.” “Tôi muốn bàn bạc với ngài về bộ phim điện ảnh ngài mới đầu tư!” Sáng mắt ra chưa, chị mày thành đại gia rồi!
Ba Lần Gả Lang Quân Ngày thứ hai sau khi đính hôn với vị hôn phu, ta xuyên không đến mười năm sau. Mở mắt ra, bên đầu giường có một đôi long phượng thai đáng yêu đang nằm sấp, sợ sệt gọi ta là mẫu thân. Sau đó, ta gặp được phu quân mười năm sau của mình. Lông mày và đôi mắt của chàng u ám, hoàn toàn không giống với vị công tử thanh phong minh nguyệt trước kia. Sau này ta mới biết, thân thể của ta đã bị một người nữ tử khác chiếm giữ mười năm.
Vân Cẩn Thứ muội vừa được tái sinh, việc đầu tiên nàng làm là bắt ta giết vị hôn phu của mình. Nàng ta nói vị hôn phu sau này sẽ cầu hôn một cô gái mồ côi, ban cho nàng ta mọi vinh hoa phú quý nhưng lại khiến cả nhà ta bị lưu đày chết thảm. Khi người khác còn đang nghi ngờ thật giả thì trong lòng ta đã mài dao. Hắn cưới ai ta không quan tâm nhưng tuyệt đối không được động đến gia đình ta, đao kiếm của phủ Thượng thư mãi mãi chỉ hướng ra ngoài.