Trọng Sinh
Vân Cẩn Thứ muội vừa được tái sinh, việc đầu tiên nàng làm là bắt ta giết vị hôn phu của mình. Nàng ta nói vị hôn phu sau này sẽ cầu hôn một cô gái mồ côi, ban cho nàng ta mọi vinh hoa phú quý nhưng lại khiến cả nhà ta bị lưu đày chết thảm. Khi người khác còn đang nghi ngờ thật giả thì trong lòng ta đã mài dao. Hắn cưới ai ta không quan tâm nhưng tuyệt đối không được động đến gia đình ta, đao kiếm của phủ Thượng thư mãi mãi chỉ hướng ra ngoài.
Lúc Oán Báo Ân Kiếp trước, tôi bắt gặp đứa bạn thân đang lén lút vụng trộm với tên cá biệt lớp bên trong lớp học. Tôi xông vào, đuổi hắn đi, rồi hết lời khuyên cô ta nên tập trung vào việc học. Sau đó, cô ta chia tay với hắn, được tuyển thẳng vào trường đại học Hoa Thanh danh tiếng nhất nước. Tôi không ngờ, về sau cô ta lại quyến rũ… bố tôi. Mẹ tôi vì chuyện đó mà rơi vào trầm cảm, rồi tự cắt cổ tay qua đời. Còn tôi thì bị đưa vào bệnh viện tâm thần. Đến khi cô ta xuất hiện, thản nhiên ngắm nhìn tôi trong tình cảnh thê thảm, tôi mới hiểu ra sự thật. Hóa ra, cô ta vẫn luôn tin rằng tôi là người đã chia rẽ tụi nó, là nguyên nhân khiến tên kia chết. Tôi tức đến nỗi mắt đỏ rực, đè cô ta xuống đất, cắn thẳng vào mặt. Nhưng còn chưa kịp làm gì thêm thì đã bị người ta đánh chết bằng một gậy. Lần nữa mở mắt, tôi đứng ngoài cửa sổ lớp học, bên trong lại vang lên những lời lẽ đầy nhơ nhớp. Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bấm ghi âm. Kiếp này, tôi sẽ lôi cô ta xuống địa ngục!
Linh Hồn Trở Về Đây là năm thứ 10 kể từ khi ta qua đời, ta nhìn thấy phu quân của ta như thế nào từ thế tử Hầu phủ trèo một mạch đến vị trí Thừa tướng. Hắn nạp thiếp, lại tục huyền, thê thiếp trong hậu viện thừa tướng không yên ổn, thường xuyên xảy ra tranh chấp, cũng có người chết đi nhưng hắn luôn mắt nhắm mắt mở, không để những chuyện này vào lòng, giống như khi ta chết, hắn cũng không rơi một giọt nước mắt vì ta. Trong mắt hắn, Mục Chi ta chỉ là một tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh hắn lúc hắn còn làm thế tử mười năm trước, vì hầu hạ lâu ngày, mới may mắn trở thành thiếp thất.
Hãy Bảo Vệ Mẹ! Đứa con ngoài giá thú mà bố tôi giấu kín suốt 8 năm cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ tôi quyết tâm vạch rõ ranh giới với ông ta, không ngần ngại rời khỏi nhà. Lần này tôi đã ngăn cản mẹ tôi. Bởi vì tôi đã được sống lại. Bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo, sẽ chet rất nhanh thôi, chừng nào ông ta mất thì toàn bộ tài sản đứng tên ông sẽ thuộc về mẹ con tôi.
Một Đời Viên Mãn Thái tử và Tấn vương đều yêu mến muội muội của ta. Nàng xinh đẹp, thông minh, hoạt bát, tinh thông mọi thứ, là quý nữ nổi bật nhất kinh thành. Để tránh tình cảnh huynh đệ tương tàn, hai người đều thối lui một bước. Cách bọn hắn lui một bước, lại là cầu cưới ta. Ta có vài phần giống nàng. Từ nhỏ, ta đã bị phụ thân và kế mẫu ghẻ lạnh, lớn lên trở thành bàn đạp cho muội muội và gia tộc. Dựa vào sự nhẫn tâm và thủ đoạn, ta trở thành nhiếp chính Thái hậu, hưởng thụ vinh hoa phú quý. Những kẻ từng hại ta, sau này đều chết dưới tay ta. Không ngờ, ta lại trọng sinh. Ông trời trêu ngươi, để ta phải làm lại một lần nữa. Được thôi, để bọn họ chết thêm một lần nữa vậy!
Bạch Nhiễm Ngày Hứa An Nhiên kết hôn, người yêu tôi đã nhảy lầu từ tầng mười tám xuống. Mở cửa phòng làm việc của anh ta, bên trong toàn là bức họa vẽ Hứa An Nhiên. Nét vẽ thô ráp, điên cuồng nhưng lại mang theo tình yêu nồng cháy của anh ta. Bạn bè nói: “Thanh Thư yêu An Nhiên mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của cậu ấy.” Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thư bị đại ca bắt nạt trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ta gõ cửa sổ nhà tôi dưới mưa, giọng khàn khàn tuyệt vọng. “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…”
Tức Cơ Hoàn Đích tỷ yếu đuối mảnh mai, gầy gò như que củi. Đích mẫu lại nói nàng ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, nhất vũ khuynh thành, được sủng ái nhất lục cung. Sau đó, Thái Tử đăng cơ, mở tiệc ở trong cung. Vì vậy, đích tỷ chịu khổ luyện tập điệu múa trên băng, không ngại dùng tức cơ hoàn*. Trước khi vào cung, ta lo lắng nàng ta sẽ bị tức cơ hoàn làm vô sinh nên khuyên nàng ta đừng dùng nữa. Nhưng khi múa, đích tỷ đạp vỡ băng, khiến đế vương không vui. Sau khi về phủ, nàng ta tàn nhẫn nhét tức cơ hoàn vào miệng ta, kích động chửi mắng: “Đều là lỗi của ngươi, nếu ngươi không phải cố ý gây sự! Không cho ta uống tức cơ hoàn, ta làm sao có thể không vào hoàng cung được?” “Ta là Triệu Phi Yến chuyển thế, tương lai chính là Hoàng Hậu.” Thuốc mạnh va chạm trong cơ thể khiến ta đau đớn không chịu nổi và vô sinh. Mà đích tỷ lấy lùi làm tiến, thay ta gả vào Hầu phủ, trở thành kinh thành nhất phẩm phu nhân. Ta bị cạo đầu và huỷ dung, ôm hận mà chết. Khi ta mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đích tỷ múa khiêu vũ thất bại kia. Lần này ta dứt khoát từ bỏ hôn ước, chủ động xin đến chùa để tóc tu hành. Bởi vì bọn họ không biết. Vị đế vương trẻ mới đăng cơ vô cùng hiếu thảo, đêm khuya luôn cầu phúc cho vương triều tại chùa. Nếu đích tỷ thích gả thay như vậy thì vị trí Hoàng Hậu nàng ta mơ ước kia, để ta tới ngồi.
Thái Tử Thọt Ta cứu mạng Thái tử, sau một đêm xuân, gã trở mặt biếm ta làm quân kỹ. Biết trong bụng ta có đứa con của gã, gã lấy kiếm rạch bụng ta ra, hấp lên ép ta ăn hết. “Một con nô tỳ hầu ngủ cũng muốn có cốt nhục của bổn Thái tử?” “Cô hận ngươi! Ngươi đã chữa trị cho Cô, sao không chịu chữa cho đàng hoàng?” “Tất cả là tại ngươi! Cô mới thành Thái tử thọt!” Thế vẫn chưa đủ. Gã còn chặt đứt hai chân ta, gọi quân y khâu bụng ta lại. Binh lính nào tới làm nhục ta, sẽ được thưởng một xâu tiền. Cũng không biết đã có bao nhiêu người chui vào lều ta, mãi đến khi máu tươi nhuộm đỏ làn váy, ta cũng hoàn toàn tắt thở. Lần thứ hai mở mắt, ta và cẩu thái tử cùng sống lại.
Thanh Nha Sau khi sống lại, ta lại gặp Tống Thời Hành. Hắn mình đầy thương tích tựa vào cuối ngõ, hấp hối. Ta biết, ba năm sau hắn sẽ trở thành Quân vương nhất đỉnh thiên hạ. Mà ta, là Hoàng hậu của hắn. Quyền lực phú quý đều ở trong lòng bàn tay. Nhưng lần này, ta không muốn cứu hắn nữa. Tống Thời Hành, kiếp này ta không muốn có bất cứ liên quan gì với ngươi nữa.
Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.
Khương Thời Lúc tôi gặp tai nạn xe cộ nằm viện, con gái riêng Chu Mẫn của chồng kéo tay mẹ con bé đứng trên đầu giường tôi. “Bà phù thủy, sau khi bà chết đi, tôi sẽ để cha mẹ tôi kết hôn lại, ở nhà của bà, đánh con bà.” Dưới sự kích thích của con bé, một hơi của tôi không lên được, nghẹn chết. Lúc mở mắt ra một lần nữa, tôi lại quay về lúc vừa kết hôn với cha con bé. Chu Thanh Nhạc kéo Chu Mẫn rụt rè chỉ vào người tôi nói: “Đây là mẹ mới của con, mau gọi mẹ đi.” Tôi nhanh chóng ngăn cản: “Đừng đừng đừng, vẫn là gọi dì đi, mẹ cũng không thể tùy tiện gọi bậy.”
Bồ Tát sống Thứ muội của ta lớn lên ở dân gian nên cảm thán chúng sinh đang chìm trong bể khổ. Ngày nàng ta được tìm về Tướng phủ, nàng ta phân phát hết tiền tài, đổi lấy tiếng thơm “Bồ Tát sống”. Quý phi mở tiệc, thứ muội lén đổi lễ vật của ta thành cái trống bỏi của trẻ con. Nhưng vì Quý phi không thể sinh con nên người nổi giận đùng đùng. Để xoa dịu cơn giận của Quý phi, phụ thân gửi ta đến Phật đường tại ngoại ô Kinh Thành để tự kiểm điểm, còn thứ muội thì thay ta nhận cơ hội đi học ở thư viện. Trên đường đi, ta bị bọn thổ phỉ cướp bóc. Phu xe Trần Bình cõng ta không còn một mảnh vải lành lặn trên thân, đi bộ về thành để cầu cứu. Những lời đồn đoán khắc nghiệt lan xa, phụ thân đành bất đắc dĩ gả ta cho Trần Bình. Nhưng phu xe này ham mê cờ bạc, sau khi bòn rút hết tiền bạc của ta, gã lấy việc sỉ nhục và hành hạ ta làm niềm vui. Mãi đến khi ta bị bệnh nguy kịch thì thứ muội nay đã làm nữ quan đến thăm ta. Ta hỏi nàng tai sao lại làm thế. Nàng ta cười thản nhiên, đáp rằng: “Ta không giống với loại nữ nhân chỉ biết toan tính chuyện hậu trạch như tỷ. Chỉ khi đứng ở vị trí cao hơn thì ta mới có thể tạo phúc được cho bách tính.” Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, thì ta đã quay về ngày Quý phi mở tiệc.
Hoán Linh Ta vốn là một y nữ nơi núi rừng, lại từng có ân cứu mạng với Thái tử. Hắn nghênh ta vào Đông cung, hứa cho ta vị trí chính phi, sau đó ta thuận theo lẽ thường mà trở thành Hoàng hậu, sinh hạ trưởng tử, vinh hoa cả đời. Người người đều nói ta nhặt được phú quý từ trên trời rơi xuống. Khi ta trăm tuổi quy tiên, con cháu đau đớn khóc thương, duy chỉ có hắn nhìn về nơi xa, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Uyển muội, đời này ta đã giữ trọn lời hứa, nhưng lại phụ lòng nàng. Chết đi, ta chỉ mong được đồng táng với nàng, cùng hẹn kiếp sau.” Hắn lạnh lùng nhìn thi thể của ta, từng chữ một: “Còn ngươi, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không gặp lại, mãi mãi không bao giờ!” Ta bị bí mật an táng tại một ngọn đồi nhỏ cách hoàng lăng trăm mét, vị trí Hoàng hậu lại chôn xuống vong thê của một vị tướng quân. Sống lại một đời, thứ phú quý này, ta không cần nữa.
Ngân Khỉ Đích tỷ của ta thích nhất là tỏ vẻ thanh cao. Hoàng đế hạ lệnh sắc phong nàng ta làm Thái tử phi, nàng ta lại quỳ dưới mưa năm canh giờ, xin Hoàng đế thu hồi mệnh lệnh đã ban ra: “Huyền Minh ca ca vẫn luôn coi nô tỳ là huynh đệ, nô tỳ sao có thể làm chậm trễ hôn sự của ngài được?” Thái tử bị vả thẳng mặt, trong cơn giận dữ cưới ta làm thê. Sau khi đích tỷ biết chuyện, nàng ta đấu tranh hết mình được vị trí làm thiếp liền quay ra chỉ trích ta: “Loại thứ nữ thấp hèn như ngươi quả nhiên là chỉ biết dùng thủ đoạn hèn hạ quyến rũ người khác.” Sau khi Thái tử kế vị, đích tỷ đứng ngoài cung Cảnh Nhân với ánh mắt tràn trề hy vọng: “Ta chỉ mong chiếm được trái tim chàng, được ở bên chàng mãi mãi. Vốn từ đầu ta đã không hề quan tâm đến ngôi vị Hoàng hậu.” Sau này, thứ nữ như ta mặc phượng bào bước vào trung cung. Trưởng tỷ mặt tái mét, ngu ngốc kéo cổ áo Hoàng đế hỏi: “Huyền Minh ca ca, năm đó ta quỳ trước Dưỡng Tâm điện, vì chàng quỳ dưới mưa năm canh giờ, chàng đã nói sẽ không bao giờ phụ ta, chẳng lẽ chàng quên rồi sao?” “Ả ta là thứ nữ! Sao có thể xứng đôi với chàng bằng một đích nữ như ta được?”
Ác Duyên Kiếp trước, tỷ tỷ lừa ta đến căn phòng nàng ta đã hẹn sẵn tình lang của nàng ta, rồi còn dẫn theo một đám người đến chứng kiến. Bùi Trạm bất đắc dĩ phải cưới ta, còn tỷ tỷ lại như ý nguyện được phong làm Tam hoàng tử phi. Sau khi kết hôn, Bùi Trạm trút hết hận thù lên người ta, bạo hành ta bất kể khi nào hắn muốn. Ta ngày ngày bị tra tấn, còn tỷ tỷ không hề thấy có lỗi mà thỉnh thoảng vẫn đến gặp riêng Bùi Trạm như trước. Thì ra Tam hoàng tử không thể có con, mà tỷ tỷ lại cần một đứa con trai nên hai bọn họ lại thông đồng với nhau. Để che giấu bí mật này, bọn họ dùng một mảnh lụa trắng để giết ta rồi chôn ta ở ngoài sân nơi bọn họ gặp nhau. Mở mắt ra một lần nữa, ta trở lại ngày tỷ tỷ bảo ta bước vào căn phòng đó. Lần này, ta sai nha hoàn đưa cho Bùi Trạm một tờ giấy, rủ hắn đến bên hồ kích thích hơn nhiều.
Vân Vu Mỗi lần Sở Thác Cương bị thương, chỉ cần cùng ta viên phòng, có thể làm cho vết thương mau lành. Hắn chinh chiến khắp nơi, hơn trăm lần bị thương nặng, mỗi lần đều được ta kéo từ Quỳ Môn quan trở về. Sau đó, hắn leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn. Trong buổi lễ phong Hậu, hắn lạnh lùng nhìn Hoàng hậu thiêu sống ta. “Vân Vu, giờ đây trẫm không cần phải đích thân chinh chiến, công đức của ngươi đã viên mãn, chết là kết cục của ngươi!” Xuyên qua ngọn lửa hung tàn, ta quay trở lại ngày Sở Thác Cương lần đầu tiên bị thương nặng. Hắn máu me đầm đìa bò đến chỗ ta, níu lấy mắt cá chân ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta đá hắn văng ra xa, quay người hôn lên vết thương của phó tướng. Sở Thác Cương trừng mắt như muốn nứt, nôn ra máu: “Vân Vu, không cho phép cứu hắn!”
Nam Hạ Chồng cũ không biết, tiểu tam của anh ta là người chuyển giới. Kiếp trước sau khi ly hôn, vì muốn ở bên tiểu tam, anh ta đã ném con tôi từ trên cao xuống. Còn lừa tôi rằng, là con tự trèo ra ngoài cửa sổ. Tôi đau đớn tột cùng, khi qua đường đã bị xe chạy nhanh đâm phải… Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày chồng cũ đòi ly hôn. Tôi muốn xem xem, nếu anh ta biết, cô vợ bé nhỏ khiến anh ta mê mẩn, thực ra là người anh em tốt từng yêu mến anh ta. Anh ta sẽ phản ứng thế nào?
Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm. Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc. Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý. Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản. Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia. Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn. Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng: “Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!” Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa. Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân. Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê. Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.” Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng. Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn. Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích. Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn. Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm. Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng. Ta lặng lẽ chịu đựng. Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình. Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu. Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách. Cho đến ngày ta lâm bồn. Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày. “Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…” “Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!” Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này. Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.
Trở Về Làm Công Chúa Duy Nhất Chị gái nói rằng chị muốn làm công chúa duy nhất trong nhà, nên đã lập mưu để bọn buôn người bắt cóc tôi đi. Thậm chí còn chuẩn bị sẵn giấy chứng tử cho tôi, khiến tôi bị xem như người đã chết, không ai tìm kiếm. Sau khi bị bắt cóc, tôi bị bán thẳng vào vùng núi sâu. Sống mười năm cùng heo trong chuồng, ăn uống như súc vật, lại thường xuyên bị gia đình đã mua tôi đánh đập hành hạ, trên người không còn chỗ nào lành lặn. Vừa tròn mười lăm tuổi, tôi lại bị họ bán tiếp một lần nữa. Lần này, tôi bị gả cho một lão góa vợ già trong làng. Vì cơ thể quá yếu, đứa con trong bụng không giữ được, sau đó tôi lại rơi vào cuộc sống địa ngục, ngày ngày bị đánh đập hành hạ. Cho đến khi tôi may mắn trốn thoát khỏi núi, được cảnh sát đưa về nhà, thì phát hiện trong nhà lại có thêm một người anh trai. Anh ta cực kỳ ghét tôi, cùng chị gái liên thủ đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi không còn nơi nương tựa, cuối cùng chết đói dưới chân cầu. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bắt cóc năm xưa. Chị à, kiếp này hãy để em làm công chúa duy nhất trong nhà.
Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta cùng tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ tính tình bình đạm, không tranh không giành, luôn giữ phong thái như cúc dại bên đường. Khi ta tranh giành thức ăn với đám hạ nhân, tỷ ấy lại đem chia phần ăn của ta cho mọi người, nhờ vậy mà được lòng tất cả. Mùa đông đến, ta tranh giành chăn bông để giữ ấm, tỷ tỷ lại nhường chăn cho người khác. Kết quả, cả hai chúng ta đều đổ bệnh vì lạnh. Với hy vọng thay đổi số phận, ta cố gắng chuyển sang làm nha hoàn thân cận bên Thế tử gia, mong tìm cơ hội cho tỷ tỷ được thị tẩm. Tỷ ấy trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại chấp nhận vị trí mà ta vất vả giành lấy. Nhờ tiếng lành hiền đức, độ lượng của tỷ tỷ, Thế tử gia chú ý và nạp nàng làm thiếp. Tỷ ấy không cần tranh giành mà vẫn thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi hận tỷ tỷ đến xương, bày mưu hãm hại ta. Khi ta bị dồn đến đường cùng, quỳ xuống cầu cứu tỷ tỷ. Nhưng tỷ chỉ lạnh nhạt nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh giành cường bạo, giờ thì tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy vẫn bình thản, không tranh giành, không lên tiếng. Còn ta, bị đánh đến chết oan uổng. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về thời điểm ta và tỷ tỷ vừa vào phủ Quốc công.