Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Gả Thay

Gả Thay Sau khi phụ thân bị bãi quan, ông đưa đích mẫu cùng các đệ muội từ kinh thành trở về. Trong tiệc tiếp đón, phụ thân liếc nhìn nương ta, nhàn nhạt nói: “Bao năm không gặp, lễ nghi đều quên sạch rồi sao?” Nương khựng lại, khiêm nhường đứng dậy: “Là thiếp thất lễ, thiếp xin hầu phu nhân dùng bữa.” Ta cúi đầu, uất ức, lại thấy nương chỉ toàn gắp những món cay xè vào bát đích mẫu. “Phu nhân, mời dùng.” Đích mẫu hé miệng, nhìn phụ thân một cái, muốn nói lại thôi. Ta quên mất, đích mẫu đến từ vùng Giang Hoài, không ăn được cay.

Công Chúa Trùng Sinh

Công Chúa Trùng Sinh Cố tiểu tướng quân niên thiếu phong lưu, nhưng lại bị ép phải cưới một công chúa phế vật như ta. Bảy năm thành hôn, hắn đối xử với ta như trân bảo. Cho đến ngày cung biến, hắn bắn chết hoàng huynh, tự lập làm đế. Hắn phong nha hoàn của ta làm hoàng hậu, còn giáng ta thành tội nô. “Công chúa đã cướp mất phu quân của người khác, vậy nên hãy đền tội cho thật tốt.” Lúc ấy ta mới hiểu, thì ra hắn và nha hoàn của ta đã chịu nhẫn nhục nhiều năm qua. Thì ra hắn hận ta đến vậy. Khi mở mắt ra, ta đã trọng sinh về ngày hắn khải hoàn hồi triều.

Váy Công Chúa Màu Đen

Váy Công Chúa Màu Đen Tôi và Lục Tây Châu là cặp vợ chồng nổi tiếng bị chê cười trong giới thượng lưu. Hắn vì bạch nguyệt quang đang giận dỗi mà đuổi theo rồi xảy ra tai nạn, phế đi hai chân. Tôi thầm mến trúc mã mười năm, nhưng lại không dám thổ lộ. Sau khi kết hôn, ngày nào chúng tôi cũng chán ghét nhau. Tôi mỉa mai hắn: “Đứng cũng không đứng lên được, còn muốn học người ta theo đuổi vợ sao?” Hắn châm chọc tôi: “Ai giống một số người, ngay cả thổ lộ cũng không dám.” Lại mở mắt, tôi xuyên trở lại lúc trung học. Lúc này đây, tôi lấy hết dũng khí chuẩn bị thổ lộ với trúc mã. Đêm đó, thiếu niên hai chân khỏe mạnh lại đỏ mắt chống tay ép tôi đến sát tường: “Thật sự muốn ở chung một chỗ với hắn sao, em cho rằng anh đã chết rồi ư?”

Vong Ơn Bội Nghĩa

Vong Ơn Bội Nghĩa Sau khi cung đấu thắng lợi, nhi tử của ta trở thành hoàng đế, còn ta thì sau khi nó đăng cơ đã bị ban cho lụa trắng. Trước khi chết, ta mới biết được rằng hoàng đế vẫn luôn cho rằng ta không phải là mẫu thân thân sinh của nó, ta vì muốn giữ con mà giết hại mẫu thân thân sinh của nó, nó đã nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng cũng báo được mối thù lớn. Ta nghe xong cảm thấy vô cùng hoang đường. Ta giải thích với nó: “Năm đó thái y cùng với bà đỡ đều có mặt, huống hồ ta cũng không phải là không thể sinh con, hà cớ gì phải cướp con của người khác.” Nhưng nó lại nói: “Trẫm chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, ngươi tàn hại phi tần, khiến mẫu tử chúng ta ly tán, đáng phải tự mình đền tội.” Ta bị thái giám bên cạnh nó siết cổ đến chết, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước, lần này, cứ như ý nó vậy.

Tĩnh Cơ

Tĩnh Cơ Đêm hôm đó, khi cha nâng thiếp thất lên làm chính thất, mẹ và huynh trưởng bị đuổi ra khỏi nhà, còn ta thì ngồi trong từ đường, uống suốt cả đêm, cười đến sảng khoái vô cùng. Cuối cùng cũng không uổng công ta dày công tính toán.

Khương Ngu

Khương Ngu Kiếp trước, đích tỷ như ý nguyện gả cho Thái tử. Ta lại bị ban cho mã phỉ dùng để bình ổn nội loạn. Sau đó quân địch xâm phạm, Thái tử chết trận sa trường, đích tỷ bị người Hung Nô bắt đi, làm quân kỹ thấp nhất. Mà mã phỉ lại lập được chiến công hiển hách, trở thành Phiêu Kỵ đại tướng quân, còn ta được làm phu nhân, ta được hưởng trọn ngàn vạn sủng ái. Mở mắt lần nữa, ta trọng sinh trở về ngày bị ban hôn hôm đó. Đích tỷ đoạt trước mặt ta, lập lời thề son sắt: “Nữ nhi nguyện gả cho mã phỉ kia, lấy thân mình dẹp yên chiến hỏa!” Nhưng nàng ta lại không biết, người sống lại chưa bao giờ chỉ có hai người chúng ta. …

Giang Uyển

Giang Uyển Kiếp trước, ngay từ đầu, Hạ Sính đã nhận nhầm tôi là con trai. Hắn cố tình hại tôi què chân chỉ để dọa cho cô gái bên cạnh hắn phải khóc. Ai bảo cô gái ấy lúc nào cũng lạnh lùng, hờ hững. Nhà họ Hạ vì muốn bù đắp nên đã đón tôi từ gánh xiếc về nuôi dưỡng. Lúc này Hạ Sính mới biết tôi là con gái, thái độ của hắn lập tức thay đổi, trở nên dịu dàng và chu đáo. Còn tôi cũng mới hiểu cô gái ấy hóa ra là em gái nuôi của hắn, quan hệ giữa họ cực kỳ căng thẳng. Dù Hạ Sính có đối xử thân thiết với tôi thế nào, cô ấy cũng chẳng mảy may để ý, ngược lại còn khiến Hạ Sính tức điên lên. Cho đến khi cô ấy bắt gặp cảnh Hạ Sính cầu hôn tôi, gương mặt vô cảm kia bỗng chốc rơi lệ. Hạ Sính lập tức đẩy tôi ra, ôm lấy cô ấy, người có tình cuối cùng cũng bên nhau. Sợ tôi ở lại sẽ khiến cô gái kia ghen tuông, hắn chẳng màng cơn mưa lớn mà đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi vừa sốt cao vì dầm mưa lại vừa khó khăn khi di chuyển, cuối cùng bị một gã đàn ông say rượu kéo vào hẻm, làm nhục đến chết. Khi mở mắt ra, tôi sống lại trở về lúc bắt đầu. Lần này, tôi hoàn thành màn biểu diễn, đáp đất một cách hoàn hảo. Nhưng tôi vẫn giả làm con trai, ôm bó hoa bước về phía chỗ ngồi của Hạ Sính. Sau đó, tôi tặng hoa cho cô gái đang ngây người bên cạnh hắn. Khiến cô ấy thích mê.

Gia Nghĩa Huyện Chủ

Gia Nghĩa Huyện Chủ Sau khi đích tỷ qua đời, ta gả vào Hầu phủ trở thành kế thất. Ta tận tâm tận lực hầu hạ công bà, quản lý hậu viện, chăm sóc đôi con thơ mà đích tỷ để lại. Vất vả hai mươi năm, ta vốn tưởng có thể tranh thủ cho mình chút thể diện. Nhưng không ngờ, trước khi Hầu gia qua đời, hắn lại ban cho ta một tờ thư từ. Hắn nói ta tâm địa độc ác, ngay cả đồ của đích tỷ cũng muốn cướp. Đôi nhi nữ mà ta khổ cực nuôi nấng cũng oán trách ta chiếm mất vị trí của mẫu thân chúng. Ta bị đuổi khỏi Hầu phủ, chết cóng trong đêm mưa tuyết. Mở mắt lần nữa, ta phát hiện mình đã trở về ngày đích tỷ bệnh tình nguy kịch triệu ta vào phủ.  

Thái Tử Phi

Thái Tử Phi Kiếp trước, ta bị Thái tử phi giam cầm trong mật thất nhiều năm. Chỉ vì nàng ta bị cung hàn bẩm sinh, không thể mang thai. Nàng ta dùng ta để thế thân. Sau khi sinh được hai đứa con trai, ta bị giết chết một cách lặng lẽ. Ta được tái sinh vào lúc mới sáu tuổi, bị sát thủ do chính phụ thân là Thái phó phái đi truy sát nhưng lại tha mạng. Năm đó, Thái tử phi đã thay thế ta trở thành nữ nhi ruột của Thái phó. Những điều này đều tuân theo quỹ đạo của kiếp trước. Nhưng có một số thứ đã khác. Sát thủ vốn định tha mạng cho ta đã không bỏ mặc ta tự sinh tự diệt, ta dùng trân châu thượng hạng trộm được trong phủ để đổi lấy việc hắn dạy ta võ công, y thuật cùng với cách giết người. Ta cũng tránh xa người nông phụ vốn định nhận nuôi ta, đi bộ mười dặm tìm đến cung nữ xuất cung, hàng ngày nhờ bà dạy ta biết chữ, đọc sách, đối nhân xử thế. Sau này, họ đều trở thành người của ta. Cuộc trả thù này ta đã chuẩn bị trong mười năm.

Có Mắt Không Tròng

Có Mắt Không Tròng Kiếp trước, chị gái nhốt tôi trong nhà vệ sinh, cướp đi cơ hội được cặp vợ chồng nhà giàu nhất nhận nuôi. Kiếp này, chị gái não yêu đương vì muốn ở cùng một chỗ với tên côn đồ, chủ động đẩy tôi tới trước mặt người giàu nhất: “Ngài nhận nuôi em gái cháu đi, con bé so với cháu còn ngoan, và nghe lời hơn.” Sau khi biết tôi được vợ chồng giàu nhất nhận nuôi, chị gái trốn sau cửa cười ra tiếng. “Đám biến thái máu lạnh Phó gia sớm muộn gì cũng tra tấn chet mày.” Nhưng chị ấy không biết rằng tôi cũng đã được tái sinh. Sau đó, chị ấy được người nghèo nhận nuôi, như ý nguyện cùng tên côn đồ mà chị thích trở thành hàng xóm thanh mai trúc mã. Điều duy nhất không theo ý chị ấy chính là, tôi không những không bị đám biến thái Phó gia kia tra tấn chet, ngược lại còn được bọn họ cưng chiều lên tận trời.  

Phật Nữ

Phật Nữ Tỷ tỷ là một Phật nữ, phật châu chưa từng rời thân, nổi danh nhân từ khắp kinh thành. Nàng không đụng đến mảy may đồ mặn, trong phủ có nha hoàn lén ăn một miếng thịt, nàng liền nổi trận lôi đình. “Chúng sinh bình đẳng, xưa có Phật chủ xả thân nuôi chim ưng, hôm nay cũng nên cắt một miếng thịt của ngươi để chuộc tội.” Nha hoàn bị người ta mạnh bạo khoét đi một mảng thịt, m áu chảy không ngừng, cuối cùng thổ huyết mà ch .t. Tỷ tỷ chỉ nhạt nhẽo nói rằng, đó là báo ứng của nàng ta. Thái hậu bệnh nặng, tỷ tỷ với thân phận Phật nữ tiến cung cầu phúc, phải dùng m áu viết kinh phan cho người. Nàng lại tìm ta, cười nhẹ mà rằng: “Ta có Phật cốt, không thể chịu tổn thương. Vì Thái hậu cầu phúc là công đức vô lượng, ta đặc biệt nhường cơ hội này cho muội, muội nên cảm kích mới phải.” Về sau, phản quân vây thành, giữa đêm tỷ tỷ mở cửa thành, dẫn quân địch tiến vào, đồ sát toàn tộc chúng ta. Trước lúc ch .t, ta nhìn thấy tỷ tỷ bộ dáng bi ai dựa vào lòng phản quân, đôi mắt tràn đầy thương xót. “Vì cứu lấy tính mạng bách tính trong thành, ta chỉ có thể hy sinh các ngươi…” Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày tỷ tỷ bắt gặp nha hoàn ăn vụng thịt. Ta cầm lên con dao bên cạnh, cắt xuống một mảnh thịt trên người đích tỷ.

Hai Kiếp Tình Thâm

Hai Kiếp Tình Thâm Ta và Trình Cẩn Du đã làm kẻ thù không đội trời chung suốt mười mấy năm, hễ gặp mặt là gây chuyện. Sau này, ta gả cho Vương gia. “Trình Cẩn Du, ta sắp làm Vương phi rồi, sau này ngươi gặp ta thì phải hành lễ đấy.” Lúc nói lời này, ta đắc ý vô cùng, hoàn toàn không để ý đến việc Trình Cẩn Du đã lặng lẽ đỏ hoe vành mắt. Sau này, ta bị Vương gia hành hạ đến chết, hồn phách không tan. Trình Cẩn Du xông vào Vương phủ, chém Vương gia ròng rã hai mươi đao. Khi bị lít nha lít nhít mũi tên xuyên thủng cơ thể, Trình Cẩn Du ôm chặt thi thể ta, vuốt phẳng mái tóc rối bù của ta, nghẹn ngào phun ra một ngụm máu: “Lý Hàn Nguyệt, ta đưa nàng về nhà.” … Sống lại một đời, ta chủ động đâm sầm vào lòng Trình Cẩn Du, ngẩng đầu nghiêm túc hỏi hắn: “Vậy ngươi cưới ta được không?”

Tuyệt Tình Cổ

Tuyệt Tình Cổ Nhiếp chính vương trúng phải tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Thanh bởi vì chúng ta là song thánh nữ của Miêu Cương, mà giải tuyệt tình cổ chỉ có một cách, chính là thánh nữ nguyện ý lấy máu nuôi dưỡng cổ trùng của hắn, tự mình trở thành tử cổ của hắn. Hắn hứa rằng: “Ai có thể cứu ta, ngôi vị vương phi của nhiếp chính vương sẽ thuộc về người đó.” Tống Thanh không muốn bị tuyệt tình cổ trói buộc, ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, sau khi tỷ cứu hắn mặc dù cũng sẽ trúng tuyệt tình cổ nhưng tỷ cũng sẽ trở thành vương phi! Tỷ sẽ không trơ mắt nhìn người ta chết chứ?” Sau đó, nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Còn Tống Thanh, thánh nữ cuối cùng, lại không giữ được trong sạch, suýt nữa bị vạn ngàn cổ trùng của tộc nhân cắn chết. Ta phái người đi cứu nàng nhưng nàng lại vì ghen ghét, muốn phóng hỏa thiêu chết ta nhưng lại bất cẩn cùng ta đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, chúng ta đã trở về ngày nhiếp chính vương hứa hẹn. Nàng không chút do dự lựa chọn ngôi vị vương phi. Ta cười. Quên mất không nói với nàng, việc nhiếp chính vương trúng cổ là một trò lừa bịp. Hắn chỉ muốn lừa một thánh nữ Miêu Cương về, ngày ngày lấy máu tim nuôi dưỡng hắn.

Gia Đấu Trong Hầu Phủ

Gia Đấu Trong Hầu Phủ Sau khi sống lại, ta đã đưa cả bốn ngoại thất của Cố Giới đều nạp vào phủ. Kiếp trước, ta không cho phép Cố Giới nạp thiếp. Vì vậy, hắn đã sắm sửa nhà cửa cho các hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi, mỗi người đều sống xa hoa như chính thất. Các ngoại thất không gặp mặt nhau, sống hòa thuận vô sự. Nhưng kiếp này, bọn họ chỉ có thể đấu đá đến chết trong tòa tiểu viện này.

Vong Ơn Bội Nghĩa

Vong Ơn Bội Nghĩa Sau khi ta chết, thi thể bị đưa về nhà mẹ đẻ, mẫu thân ôm thi thể ta gào khóc như người điên. Bà khóc rống: “Ta nói hắn không phải người tốt, con hết lần này tới lần khác không tin, con lại… không tin ta”, từng chữ từng chữ đẫm máu. Ta thấy nương cầm dao đi tìm hắn báo thù, bị hắn đạp ngã, ấn bà quỳ trên mặt đất. Tát đến khi hai gò má bà sưng lên. Mẫu thân khí chất cao hoa dịu dàng của ta. Ta cầu chư vị Thần Phật, dù là mười đời luân hồi làm súc sinh, ta cũng muốn hóa thành lệ quỷ trở về, moi hết tim gan của hắn tế bái mẫu thân của ta.     Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘

Trung Trinh Khách

Trung Trinh Khách Nguyên Tự Quan cả đời cứng nhắc, thanh liêm chính trực, chưa từng liếc mắt nhìn các nha hoàn trong phủ. Nghe nói nha hoàn kia từng cùng hắn vượt qua quãng thời gian gian khổ, quả thực không dễ dàng. Thế nhưng, hắn lại không để tâm. Chỉ vì nha hoàn đó vô ý mạo phạm ta, liền đem nàng gả cho một tên sai vặt thấp hèn. Mẹ ta gật đầu: “Người này có quy củ, con gả qua đó có thể yên tâm.” Quả thật, hơn mười năm sau, gió yên sóng lặng. Chỉ là vào lúc ta bệnh nặng hấp hối, lại bất ngờ nhìn thấy một thiếu niên quỳ xuống trước mặt Nguyên Tự Quan, kích động nói: “Phụ thân, hài nhi đỗ đạt rồi! Người và mẫu thân cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại…” Ta phẫn uất đến mức phun máu mà chết. Khi trọng sinh trở về năm mười bảy tuổi, Hoàng hậu nương nương ban hôn, ôm lấy ta hỏi: “Trinh nhi thích Trạng nguyên hay Thám hoa?” Ta lướt qua ánh nhìn chằm chằm của Nguyên Tự Quan, mỉm cười chỉ về phía vị Bảng nhãn gầy gò nghèo túng: “Trinh nhi muốn hắn.”

Giả Vờ Thanh Cao

Giả Vờ Thanh Cao Tiểu thư tính tình lạnh nhạt, không yêu cô gia. Để kích thích tiểu thư ghen tuông, cô gia nhiều lần giả vờ tỏ ra tốt với ta, thậm chí còn ôm ta lên giường trước mặt tiểu thư, muốn cùng ta thân mật. Tiểu thư trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, còn cười hỏi cô gia có muốn nạp ta làm thiếp không khiến cô gia tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Sau khi cô gia đi, tiểu thư thu lại nụ cười, bóp cổ ta, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngay cả phu quân của ta mà ngươi cũng dám mơ tưởng, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nàng ta hủy hoại dung nhan của ta, ném ta vào ổ ăn mày, ta bị một đám ăn mày hành hạ ngày đêm đến chết. Vì cái chết của ta, cô gia cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của tiểu thư, vui mừng khôn xiết hứa cả đời chỉ có một mình nàng ta, không bao giờ nạp thiếp. Sau khi chết, ta mới biết, tiểu thư không phải là người tính tình lạnh nhạt, chẳng qua chỉ muốn giả vờ thanh cao để trêu đùa cô gia, muốn cô gia yêu nàng ta đến chết đi sống lại mà thôi. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại hôn của họ.  

Quan Sơn Nguyệt

Quan Sơn Nguyệt Quân phản loạn vây hãm phủ tướng quân, bắt ta làm con tin để ép Lạc Khiếu đầu hàng. Để không làm liên lụy đến Lạc Khiếu, ta quyết định tự kết liễu sinh mệnh. Ngay trong giây phút ta sắp sửa tự vẫn, Lạc Khiếu đã liều chết xông phá vòng vây. Mắt nhìn chăm chăm, nhìn ta từ từ tắt thở ngay trước mặt hắn.

Mùa Xuân Đến

Mùa Xuân Đến Đây là lần thứ mười hai hắn đến cửa nhà ta cầu hôn. Cha nhìn ta đang run rẩy mà nhíu mày: “A Niệm à, đây đã là lần thứ mười hai rồi, đây chính là Vinh Vương đấy.” Ta run rẩy gật đầu: “Cha, nếu đáp ứng thì chính là mất mạng đấy.” Cha ta gãi đầu: “A Niệm à, từ tháng trước con đã lải nhải rằng mối hôn sự này sẽ lấy mạng con, rốt cuộc con sợ điều gì?” Con sợ điều gì, cha không biết, con còn có thể không biết sao? Ta đã được sống lại, kiếp trước vì hoàng đế kiêng dè Vinh Vương nên đã phá hủy mối lương duyên thanh mai trúc mã của hắn để bắt hắn cưới con gái của ngôn quan – chính là khuê nữ của cha đó. Sau đó Vinh Vương nói phản là phản, khi Vinh Vương dẫn đại quân vào thành, ta đã bị tiểu thanh mai của Vinh Vương ấn xuống nước mà chết đuối. Một khi được sống lại, hắn lại đến cầu hôn, nếu là cha, cha có gả không?

Hậu Cung Máu Lệ

Hậu Cung Máu Lệ Thái tử yêu nữ hiệp giang hồ đã cứu hắn. Ở ngự tiền quỳ ba ngày ba đêm cầu xin bệ hạ hủy hôn ước với ta, muốn cho nữ hiệp đó vị trí Thái tử phi. Ta tận tình khuyên nhủ: “Bối cảnh Tạ cô nương khó có thể chống đỡ đại nghiệp, sao không thu làm thiếp trước, đợi ngày sau rồi nói tiếp.” Nữ hiệp không chịu nổi sự nhục nhã, tức giận rời đi, trên đường lại gặp kẻ xấu, liền nhảy sông tự sát. Sau đó ta giúp Thái tử đăng cơ. Hắn lại vào ngày phong hậu cho ta, hủy dung mạo của ta, chém tứ chi của ta, biến ta thành người lợn, còn hạ lệnh lấy tội mưu phản để tru di cửu tộc ta. Ta tuyệt vọng hỏi hắn ta: “Tại sao?” Hắn lại nói: “Quân Quân chịu khổ, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần.” Nửa đời như mộng, gả cho một người không có nhân tính. Sống lại một đời, ta quỳ gối trong đại điện, nói với hoàng đế: “Xin bệ hạ thành toàn cho thái tử điện hạ cùng Tạ cô nương.”