Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Mệnh Hồ Điệp

Mệnh Hồ Điệp Tôi chịu đựng áp lực để đưa người chồng nuôi từ nhỏ đi học đại học, nhưng sau khi tốt nghiệp, anh ta lại leo lên được với thiên kim của hiệu trưởng, khiến tôi trở thành trò cười cho cả làng. Dưới sức ép của những lời đàm tiếu, gia đình vội vã gả tôi cho một người đàn ông ốm yếu. Vốn dĩ không hề tình nguyện, sau khi kết hôn, tôi luôn lạnh nhạt với chồng. Nhưng anh ấy lại không tính toán với tôi, suốt cả đời đều nhường nhịn tôi. Vào tuổi hoa giáp*, tôi mắc bệnh nặng, người đàn ông cả đời thanh liêm ấy lại cúi mình vì tiền, khiến mọi người trên mạng chửi mắng anh là đã làm mất đi cốt cách của một người trí thức. *60 tuổi. Thế nhưng anh lại nói: “Nếu cô ấy ra đi, tôi còn cần cốt cách này làm gì?” Sau khi sống lại, tôi đuổi người chồng nuôi từ nhỏ ra khỏi nhà, thúc giục gia đình nhanh chóng tìm vợ cho anh ta. Đời này, từ cái nhìn đầu tiên, tôi sẽ bắt đầu yêu anh ấy.

Tuy An

Tuy An Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả mù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi tha ma xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn máu đang chặn hỏi từng người qua đường một.

Lừa Hôn

Lừa Hôn Tôi đã bị một người đồng tính lừa kết hôn. Bây giờ đứa trẻ đã sinh ra, anh ta cũng không giả vờ nữa. “Tôi khuyên cô ký vào đơn ly hôn ngay bây giờ, không thì lần sau không chỉ là đánh đến mức phải mang túi tiểu đâu, tôi sẽ đánh cho ruột cô lòi ra ngoài luôn!” Cố Huy một phát giật túi tiểu trên người tôi. Anh ta hắt nước tiểu lên mặt tôi, lộ vẻ ghê tởm: “Cô đã mất việc, lại có bệnh tâm thần, còn muốn tranh con với tôi? Nằm mơ!” Vì cuộc hôn nhân này, tôi đã mất công việc, sức khỏe, phẩm giá, cũng như cả đứa con của mình. Từ tầng 28 nhảy xuống. Khi mở mắt ra, tôi đã quay trở lại thời điểm Cố Huy cầu hôn tôi… Giữa tiếng hò reo của mọi người, tôi đã quả quyết nhận lời cầu hôn. Tái sinh không phải là bắt đầu lại từ đầu, nó chỉ là nhét một linh hồn đầy thương tích vào một lớp vỏ trẻ trung. Cố Huy, kết hôn ư? Lần này, chính anh bị một người bệnh tâm thần lừa kết hôn đấy!

Bông Hồng Của Riêng Tôi

Bông Hồng Của Riêng Tôi Sau khi Trần Thời đính hôn, tôi lấy lý do đi du lịch để nộp đơn xin nghỉ việc. Anh nhướn mày, mỉm cười nhẹ: “Chơi chán rồi thì quay lại.” Tôi tham lam ngắm nhìn đôi mày mắt của anh, khẽ đáp: “Ừm.” Anh không biết, tôi sẽ không thể quay lại nữa. Cuộc đời tôi, ngay từ khoảnh khắc anh đính hôn, đã bị hệ thống nhấn nút đếm ngược.

Duyên Tàn Không Hối

Duyên Tàn Không Hối Ta theo tướng quân rũ áo quy điền. Ba năm sau, trước túp lều tranh, thái tử phi rơi lệ mà oán than: “Là nữ nhân kia hại ch .t con ta, vậy mà chàng còn muốn phong ả làm trắc phi. Lẫm ca ca, muội phải làm sao đây…” Nàng đôi mắt đẫm lệ, vẻ mặt bi thương đến cùng cực. Phu quân ta buông cuốc, sợ bùn làm bẩn xiêm y nàng, chỉ đành bất lực nói: “Muội là biết rõ nhất, ta chịu không nổi khi thấy muội khóc.” Hắn phủi bụi trên bộ giáp cũ, cùng nàng hồi kinh. Chỉ để lại hai chữ: “Chờ ta.” Ta đem gà vịt trong nhà bán hết, tấm da thú hắn săn được cũng đem tặng hàng xóm. Dặn rằng: “Nếu chàng trở về, thì nói với chàng, A Liên đã ch .t rồi.”

Hoài Bão Của Thi Nghi

Hoài Bão Của Thi Nghi Muội muội ta tư tình với người khác, đánh rơi khăn tay tại hiện trường. Để che giấu chân tướng, nàng vu oan cho một thư sinh nghèo kinh bạc mình, đánh gãy cả hai chân của hắn. Vì không đành lòng, ta lén mời đại phu chữa trị cho thư sinh, lại tặng một nghìn lượng bạc. Về sau, thư sinh đề tên bảng vàng, trở thành trọng thần trong triều, liền đến cửa cầu hôn ta. Ta cho rằng, đây là lương duyên trời định. Nhưng rồi, ngày muội muội bị trượng phu say rượu đánh chết. Hắn ngồi trầm mặc cả đêm, sau đó bóp chặt cổ ta, nói: “Lúc trước nếu không phải vì ngươi xen vào việc của người khác.” “Ta và Dung Dung đã sớm ở bên nhau.” “Là ngươi đã hại chết nàng.” Hắn hận ta thấu xương, tra tấn ta bằng đủ mọi cách. Ta bị rút mười ngón móng tay, đánh gãy hai chân, rồi chết cóng trong một đêm tuyết rơi. Lần nữa mở mắt ra, ta đã trở về ngày mà muội muội yêu đương vụng trộm.

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược

Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược “Chúc hai người tình chàng ý thiếp, trăm năm ân ái.” Ta tháo phượng quan đội lên đầu mỹ thiếp của hắn, ung dung rời đi. Tiện tay mang theo một đôi trâm vàng khảm ngọc lam đính hồng châu, một đôi hoa tai san hô đỏ, sáu chiếc vòng dương chi ngọc, một chiếc vòng tay bạch ngọc khảm vàng, một hộp trang điểm bằng gỗ tử đàn khảm châu báu… Nếu cái giường nhẹ hơn một chút, ta cũng sẽ không để nó ở lại phủ thế tử.  

Trọng Sinh Chọn Lại Từ Đầu

Tối Tết Đoan Ngọ, bà đưa cho tôi và em gái mỗi người một chiếc bánh ú. Một cái bánh ngọt, một cái bánh mặn. Em gái giành lấy bánh ngọt trước, còn tôi thì ăn bánh mặn. Sau đó, cô ta ngày càng xinh đẹp. Trước kỳ thi đại học còn chơi bời với đám d/u côn, nhưng khi lên đại học thì bỗng tỉnh ngộ, trở thành nữ thần học đường. Vào giới giải trí, cô ta thu hút vô số người hâm mộ. Mười năm sau, tác dụng của bánh biến mất. Nhan sắc cô ta tụt dốc, mọi ưu ái vì vẻ ngoài cũng dần mất đi. Cô ta hoảng hốt. Để duy trì diện mạo, cô ta lao vào phẫu thuật thẩm mỹ điên cuồng. Nhưng càng sửa càng hỏng. Dù vậy, cô ta vẫn không dừng lại, ném hết tiền bạc vào dao kéo. Khi mất trắng mọi thứ, cô ta nhìn thấy ảnh tôi trên bìa tạp chí. Dòng chữ to nổi bật “Nữ doanh nhân xuất sắc nhất năm”. Cô ta gào lên: “Tại sao chị có tất cả, còn tôi lại trắng tay? Gi .t chị xong… tôi sẽ có tiền để làm lại mặt! Ha ha ha ha…” Trên sân thượng của một tòa cao ốc, gương mặt biến dạng vì phẫu thuật hỏng của cô ta cười đi/ên cuồng đẩy tôi ngã xuống. Trong lúc đắc ý, cô cũng trượt chân… và rơi theo. Khi mở mắt lần nữa, chúng tôi quay trở lại khoảnh khắc chọn bánh năm đó. Lần này, cô giành lấy bánh mặn trước, ghé sát tai tôi: “Chị à, cảm giác sống như một bình hoa vô dụng… cũng nên để chị nếm thử rồi.”

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung

Trẫm Nuôi Sói Trong Cung Phò mã bế về một đôi long phượng song sinh, bảo ta phải chăm sóc chu đáo. Ở kiếp trước, ta xem chúng như con ruột mà nuôi dạy. Con trai nuôi thì vào triều làm tể tướng, con gái nuôi thì trở thành hoàng hậu cao quý. Nhưng đến khi chúng quyền thế đầy mình, lại hạ ta xuống thành tội nô, khiến ta sống không bằng ch. Chúng nói là ta cưỡng đoạt tình yêu, ép mẫu thân ruột của chúng từ thê tử thành thiếp thất, phải sống thấp hèn suốt đời. Ngày phò mã cưới nguyên phối, ta thì mặc áo đơn, chân trần quỳ giữa trời tuyết, trơ mắt nhìn họ đoàn tụ ấm áp cả nhà bốn người. Nay ta sống lại một lần nữa, phò mã còn chưa kịp mở miệng bảo ta nuôi con giúp hắn, đã thấy trong lòng ta đã ôm sẵn một bé trai.

Năm Nay Hoa Nở Trăng Tròn

Năm Nay Hoa Nở Trăng Tròn   Trọng sinh quay lại thời điểm ta rơi xuống hồ băng, Tiêu Trí không còn như kiếp trước, nhảy xuống cứu ta nữa. Trong tiếng kêu cứu của ta, hắn chỉ để lại một ánh mắt lạnh lùng, rồi quay đầu rời đi. Khoảnh khắc chìm xuống nước, ta thấy hắn xuyên qua đám đông, ôm chầm lấy thứ muội. Bóng lưng hắn run rẩy, tràn ngập niềm vui khi tìm lại được điều đã mất. Ngay khoảnh khắc ấy, ta hiểu ra—Tiêu Trí cũng đã trọng sinh.  

Trọng Sinh Xong Quét Sạch Nhà Dì

Trọng Sinh Xong Quét Sạch Nhà Dì Kiếp trước, chỉ vì ba tôi cứu dì trong tình trạng gần như k/h ỏ.a t h.â /n sau trận động đất… Mà bị cả nhà cậu, một nhà ba người, chửi rủa, đánh đập không ngừng. Mẹ tôi không những không bênh vực, mà còn lạnh lùng châm chọc: “Ông đúng là nh/ì.n hết người ta rồi, để người ta trút giận cũng đâu có gì quá đáng.” Sau đó, cậu đòi ly hôn với dì. Dì lại đổ hết tội lỗi lên đầu ba tôi: “Nếu không vì ông, anh ấy sao có thể ghét bỏ tôi?” “Ông ch .t đi là vừa, chỉ có ông ch .t rồi thì anh ấy mới quên hết mọi chuyện.” Dì đầu đ/ộc ba tôi, cấu kết với mẹ tôi dàn dựng hiện trường giả. Về sau, khi tôi bị em họ c/ư/ ỡng b/ứ.c, hắn đắc ý buột miệng tiết lộ chân tướng cái ch .t của ba tôi. Tôi định báo cảnh sát, liền bị hắn đ/ẩ/y xuống núi, ch .t ngay tại chỗ. Lúc mở mắt ra, tôi đã trọng sinh về đúng thời điểm vừa xảy ra trận động đất.

Trọng Sinh Sau Khi Nuôi Con Thay Kẻ Khác

Trọng Sinh Sau Khi Nuôi Con Thay Kẻ Khác Cả đời ta vì Lâm gia mà vắt kiệt tâm sức, lại chẳng hề được công nhận, cuối cùng bị giam trong từ đường suốt năm năm, trúng độc mà ch.t. Sau khi ch.t mới biết, hóa ra phu quân và quả tẩu gian díu, còn châu thai ám kết. Phu quân lén cho ta uống thuốc tuyệt tử, sau lại lấy cớ ta không thể sinh con, ép ta thu dưỡng đứa con riêng của hắn và góa phụ. Ta chẳng hay biết gì, hết lòng nuôi dưỡng hài tử, hầu hạ phu quân, phụng dưỡng bà mẫu, thế mà cả đời chẳng cầu được gì, cuối cùng lại ch.t thảm trong từ đường. Mãi đến khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về thời điểm phu quân ép ta nhận nuôi đứa con riêng kia.

Thần Yêu Thế Nhân, Thương Xót Chúng Sinh

Thần Yêu Thế Nhân, Thương Xót Chúng Sinh Ta bị đồ đệ của mình giết chết. Nhưng ta không trách y. Sống lại một lần nữa, ta chỉ muốn kiên trì đạo tâm, đắc đạo thành tiên, học trò khắp nơi. Chỉ là khi ta thu nhận đồ đệ thứ hai, y lại siết chặt tay đến mức chảy máu, run rẩy cầu xin: “Sư phụ, đừng thu nhận hắn được không?” Tại sao chứ? Hắn là thiên linh căn, là một kỳ tài trăm năm khó gặp đấy. Sau này ta mới biết, hóa ra kiếp trước, chính đệ tử thứ hai đã chôn thi thể của ta, trên bia mộ khắc dòng chữ: “Tình yêu của ta, Vưu Đồ”.  

Nữ Chính Không Bao Giờ Nhường Vai

Nữ Chính Không Bao Giờ Nhường Vai Một cái tát vang dội giáng xuống, gương mặt của chồng tôi Cố Mặc Đình sưng đỏ thấy rõ bằng mắt thường. Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt u ám. “Khương Hoan, em dám đánh tôi? Em điên rồi à?” Mọi người trong phòng họp cũng đồng loạt quay đầu nhìn tôi. Dù sao trước giờ tôi luôn nhẫn nhịn, cho dù Cố Mặc Đình quá quắt cỡ nào, tôi cũng vì yêu mà lựa chọn chịu đựng, nhún nhường. Kiếp trước, Cố Mặc Đình cướp đi phương thuốc tôi dày công nghiên cứu suốt ba năm, đưa cho cô đàn em Tiểu Lâm của anh ta là Lâm Loan Loan để cô ta lấy danh tiếng. Ngay cả chức phó viện trưởng từng hứa với tôi, anh ta cũng tặng luôn cho cô ta. Tôi đã nhịn, không làm ầm lên.

Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi

Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên.

Sống Lại Tôi Kế Thừa Gia Nghiệp

Sống Lại Tôi Kế Thừa Gia Nghiệp Trong nhà muốn cùng ông trùm bất động sản liên hôn. Kiếp trước, em gái theo đuổi tình yêu đích thực, cùng hotboy học đường tư bôn* (bỏ nhà theo trai). Không còn cách nào khác, tôi đành phải gả cho con trai ông trùm bất động sản. Sau này, sau khi tư bôn thì em gái mới phát hiện hotboy học đường ăn nhậu, gái gú, cờ bạc cái gì cũng có. Tất cả tài sản mang theo rất nhanh đều bị tiêu sạch. Hơn nữa, em gái còn nghiện ma túy, cuộc sống nghèo khổ điêu đứng. Còn tôi sau khi tôi kết hôn được con trai của ông trùm bất động sản cực kỳ sủng ái, thậm chí sẵn sàng bỏ ra hàng nghìn vạn tệ mua châu báu chỉ để khiến tôi cười. Em gái đố kỵ thành ma lái xe đâm vào tôi, khiến cả hai cùng thiệt mạng. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở lại cái ngày mà trong nhà tôi muốn liên hôn với ông trùm bất động sản. Lần này, em gái chủ động đề nghị kết hôn với con trai của ông trùm bất động sản. Nó tỏ vẻ khiêu khích: “Chị, chị sẽ không tranh giành với em phải không?”. Khóe môi tôi hơi cong lên, vợ của người đồng tính mà cũng có người tranh giành.

Nhị Tiểu Thư, Hôm Nay Lại Chạy Trốn Sao?

Nhị Tiểu Thư, Hôm Nay Lại Chạy Trốn Sao? Trong một đêm, đích trưởng tỷ nhà ta như thay đổi thành người khác. Nàng vốn hiền lành chất phác, đột nhiên trở nên sôi nổi hoạt bát. Không chỉ ngày ngày nói về nội dung thoại bản nào đó, thậm chí còn cố gắng quyến rũ Thái tử què chân kia. Mà biểu thiếu gia tới cửa mời, lại bị nàng đẩy trên mặt đất nhục nhã trước mặt mọi người. Đích trưởng tỷ nói, nàng nhất định phải trở thành Thái tử phi, sao có thể để mắt đến dòng thương nhân thấp hèn này. Ta lại nhìn biểu thiếu gia vẻ mặt tủi nhục trên mặt đất, trong lòng rùng mình một cái. Đích trưởng tỷ sợ là không biết, thoại bản nàng xem chính là bản lậu. Thái tử trong quyển sách này căn bản sống không đến chương mười. Về phần biểu thiếu gia nhìn như nhu nhược, ôn nhuận như ngọc trước mắt này, kì thực là nam chính giet người không chớp mắt – – Nhiếp chính vương Dương Thầm.

Đại Sư Tỷ Tẩu Hỏa Nhập Ma Rồi

Đại Sư Tỷ Tẩu Hỏa Nhập Ma Rồi Ta và đại sư huynh đang tu luyện thì tẩu hỏa nhập ma. Chỉ vì ta và đại sư huynh đang tu luyện hăng say thì tiểu sư muội vô tri vô giác xông vào, làm gián đoạn thi pháp. Nàng ta thấy ta và đại sư huynh thì vô cùng kinh ngạc, sau đó vô tội nói: “Đại sư tỷ, Thanh Thanh không nhìn thấy gì hết, Thanh Thanh không biết… Thanh Thanh thật sự không cố ý.” Trong mắt nàng ta đã óng ánh nước mắt: “Đại sư tỷ, ta đã quấy rầy chuyện tốt của tỷ và đại sư huynh. Tỷ… tỷ sẽ không trách ta chứ?” Mẹ kiếp, xuyên sách thì xuyên sách, lại còn làm thế thân cho loại trà xanh này, thật là xui xẻo. Đại sư huynh vội vàng che chở tiểu sư muội sau lưng: “A Lăng, ngươi đừng trách Thanh Thanh, nàng ấy chỉ là một tiểu nữ hài đơn thuần, lương thiện, yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân mà thôi~ “Nếu thật sự muốn trách, thì cứ trách ta là được.” Ta đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, trực tiếp tung ra một chiêu Bình sa lạc nhạn, tiếp theo là một chiêu Hắc hổ đào tâm, rồi bổ sung thêm một chiêu Hầu tử Trộm đào. Đại sư huynh lập tức ngã xuống đất, co ro che lấy hạ thân, vô cùng đau đớn. Ta nhìn tiểu sư muội đang vô cùng kinh hãi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tát nàng ta hai mươi cái bạt tai. Ta móc kính sát tròng đỏ chót ra khỏi mắt, nhìn bọn hắn đang run lẩy bẩy nói: “Thật có lỗi, vừa mới tẩu hỏa nhập ma.”

Người Truy Hồn

Người Truy Hồn Bố dượng đối xử không tốt với mẹ tôi, ngày nào mẹ tôi cũng khóc lóc kể lể với tôi. Tôi khuyên mẹ ly hôn, mẹ quay sang nói lại với bố dượng: “Con gái tôi khuyên tôi đừng ở với ông nhưng tôi vẫn đối xử tốt với ông như vậy.” Bố dượng tức giận, lỡ tay đánh chết tôi. Sau khi mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, với tư cách là người nhà, mẹ tôi đã viết thư xin giảm án cho bố dượng: “Con đã mất rồi, người sống vẫn phải sống tốt.” Sống lại một lần nữa, tôi trở về ngày mẹ lấy bố dượng. Mẹ hỏi tôi: “Con thấy bố mới thế nào?” Tôi cười lạnh: “Nhìn là biết hai người sẽ sống với nhau đến răng long đầu bạc.”

TÔI CHỈ LÀ NHÂN VẬT PHỤ TRONG TIỂU THUYẾT

Em trai tôi bị lừa tiền, bố nhập viện, đột nhiên có một ông lão tìm tôi nói: “Năm mươi triệu, cưới không”Nhìn vào hợp đồng ghi rõ một tháng năm mươi triệu, tôi đã đồng ý cưới, ai ngờ người tôi cưới là cháu trai trưởng của ông.Vừa bước vào phòng bệnh, tôi nghe thấy một giọng nói kim loại: “Ký chủ, đối tượng nhiệm vụ đã đến, nhiệm vụ đầu tiên là để cô ấy hôn và đánh thức ký chủ dậy.”Tôi: ?Ai đang nói chuyện vậy?Giây tiếp theo, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy tức giận vang lên: “Bộ cậu bị điên à, tôi đang hôn mê mà!”Tôi: ???