Trọng Sinh
Tổ Mẫu Độc Ác Nhìn Thấy Bình Luận Rồi Lúc con dâu ta khó sinh, ta đứng ngóng trông ngoài phòng sinh, trong lòng lo lắng như lửa đốt. Chợt thấy bên tai như vang lên từng hàng chữ quái dị: 【Thật đáng thương thay cho nữ chính, rõ là thiên kim phủ Hầu lại phải lưu lạc chốn nông gia.】 【Vừa sinh ra đã phải chịu cảnh bị bà mẹ chồng độc ác này hành hạ.】 【Nữ chính mau tỉnh ngộ, hãy vùng lên, giết chết lão bà này đi thôi!】 Thì ra đứa nhỏ trong bụng con dâu ta lại là con gái của Hầu gia. Chốc lát sau, bà đỡ từ trong phòng sinh hớt hải chạy ra, hai tay nhuốm máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy: “Không ổn rồi! Sản phụ huyết ra như suối, e là giữ chẳng nổi cả hai!” “Nay xin hỏi… giữ mẹ, hay giữ con?” Ta khẽ cong môi, ánh mắt tà mị lướt qua: “Cả lớn lẫn nhỏ… đều không cần.”
Thần Yêu Thế Nhân, Thương Xót Chúng Sinh Ta bị đồ đệ của mình giết chết. Nhưng ta không trách y. Sống lại một lần nữa, ta chỉ muốn kiên trì đạo tâm, đắc đạo thành tiên, học trò khắp nơi. Chỉ là khi ta thu nhận đồ đệ thứ hai, y lại siết chặt tay đến mức chảy máu, run rẩy cầu xin: “Sư phụ, đừng thu nhận hắn được không?” Tại sao chứ? Hắn là thiên linh căn, là một kỳ tài trăm năm khó gặp đấy. Sau này ta mới biết, hóa ra kiếp trước, chính đệ tử thứ hai đã chôn thi thể của ta, trên bia mộ khắc dòng chữ: “Tình yêu của ta, Vưu Đồ”.
Trọng Sinh Xong Tôi Đồng Ý Sinh Mổ Sớm Hai Tháng Cho Chồng Trên đường đi siêu âm thai, tôi gặp ta i n*n g iao t hông. Khi tỉnh lại, đứa con trong bụng đã không còn. Tôi đ au đ ớn tột cùng, ngày ngày chìm trong nước mắt, nhưng rồi lại phát hiện ra: ta I n ạn ấy là do chính chồng tôi — Cố Tinh Hà — sắp đặt. Anh ta cố tình sửa hệ thống phanh xe, chỉ để lấy m*u cuống rốn từ thai nhi trong bụng tôi, cứu con trai của anh ta và vợ trước — đứa bé mắc bệnh bạch cầu. Con của họ được cứu sống, khỏe mạnh lớn lên. Một nhà ba người vui vẻ đoàn tụ. Còn con của tôi… chưa từng được nhìn thấy mẹ một lần. Tôi thì sau ta i nạ n bị t àn ph ế, mất khả năng tự chăm sóc bản thân. Khi tôi tìm đến họ để hỏi cho ra lẽ, họ chẳng những mắng nhiếc mà còn đánh tôi đến ch.t. Và rồi tôi sống lại — đúng vào ngày đi siêu âm thai. Tôi đặt tay lên bụng, nơi thai nhi đang khẽ đạp, âm thầm thề: Đã cho mẹ con ta một cơ hội sống lại, vậy thì… bọn chúng — phải ch.t.
Trẫm Nuôi Sói Trong Cung Phò mã bế về một đôi long phượng song sinh, bảo ta phải chăm sóc chu đáo. Ở kiếp trước, ta xem chúng như con ruột mà nuôi dạy. Con trai nuôi thì vào triều làm tể tướng, con gái nuôi thì trở thành hoàng hậu cao quý. Nhưng đến khi chúng quyền thế đầy mình, lại hạ ta xuống thành tội nô, khiến ta sống không bằng ch. Chúng nói là ta cưỡng đoạt tình yêu, ép mẫu thân ruột của chúng từ thê tử thành thiếp thất, phải sống thấp hèn suốt đời. Ngày phò mã cưới nguyên phối, ta thì mặc áo đơn, chân trần quỳ giữa trời tuyết, trơ mắt nhìn họ đoàn tụ ấm áp cả nhà bốn người. Nay ta sống lại một lần nữa, phò mã còn chưa kịp mở miệng bảo ta nuôi con giúp hắn, đã thấy trong lòng ta đã ôm sẵn một bé trai.
Giành Lại Cuộc Đời Vốn Thuộc Về Tôi Em gái ngủ quên, bỏ lỡ kỳ thi đại học. Mẹ bảo tôi nhường cơ hội vào đại học cho nó. Nói cùng lắm thì tôi cứ lấy thân phận của nó mà học lại một năm. Sau đó, em gái dựa vào tấm bằng đại học 985, sự nghiệp và tình yêu đều viên mãn, gia đình hòa thuận, cả đời suôn sẻ. Còn tôi – kẻ đã rối loạn tinh thần – thì bị mẹ gả vội vàng, bị bạo hành đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trọng sinh quay về thời cấp ba. Nhìn vào gương, thấy kiểu tóc và váy giống hệt em gái, tôi không biểu cảm cầm dao lên, lạnh lùng rạch một nhát sâu trên mặt mình.
Lòng Lang Dạ Sói Ta nhận nuôi một đứa con thứ xuất thân thấp kém, ngậm đắng nuốt cay bồi dưỡng nó lớn lên. Vì bồi hắn đọc sách, ta chịu hỏng hai mắt của mình, vì chữa bệnh cho hắn, ta mệt mỏi khiến cơ thể suy yếu. Lúc ta triền miên trên giường bệnh, hắn lại nắm tay một nữ tử thanh lâu, đứng ở đầu giường ta lạnh lùng nói: “Chờ khi ngươi bệnh chet, tất cả mọi thứ trong Hầu phủ đều là của chúng ta.” Ta ôm hận mà chet, lại trọng sinh trở về ngày nhận nuôi hắn. Lần này, ta không để ý ánh mắt chờ mong của hắn, bước về phía hài tử bên cạnh hắn. Hắn lại quỳ gối trong mưa, không cam lòng hỏi ta: “Mẫu thân, người vì sao không cần ta nữa?”
Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.
Hai Kiếp Sương Giá Cha ta là thủ phủ* ỷ vào việc mình có chút tiền, ép buộc Tiêu Kính Đường cưới kẻ ngu là ta làm vợ. *nhà giàu nhất; nhà giàu số một。 Tiêu Kính Đường cho rằng người mình cưới là muội muội tài danh kia của ta, nên vui vẻ đồng ý. Đêm tân hôn, người mà hắn nhìn thấy là ta, ngay tại chỗ phẩy tay áo tức giận bỏ đi. Về sau, hắn chiếm được đế vị, quân lâm thiên hạ, giết sạch cả nhà Thẩm gia của ta. Ta nghe được tin này, liền lặng lẽ uống Hạc Đỉnh Hồng. Nghe nói cha và di nương của ta đều bị chặt đầu, ta sợ đau, cũng không nhọc đến hắn động thủ. Sống lại một đời, ta quay đầu gả cho con nuôi của cha ta.
Anh Ruột Bị Bắt Cóc, Tôi Tìm Kẻ Thế Thân Khi anh trai tôi bị bọn buôn người để mắt tới, bầu trời bất ngờ xuất hiện dòng chữ bay: “Tới rồi, tới rồi, nam chính trọng sinh rồi! Nhưng anh ta chẳng hề lo lắng, vì anh ta biết nữ phụ em gái sẽ lao ra cứu anh, rồi thay anh ta bị bắt cóc!” “Nam chính sống lại chỉ có một chấp niệm đó là chờ nữ phụ biến mất, để có thể lập tức đến cô nhi viện đón nữ chính về nhà, cho cô ấy thay thế thân phận của nữ phụ! Motip nuôi từ bé, giả văn học cẩu huyết quá sức hấp dẫn!” “Kiếp trước nữ chính phải ba năm sau mới được nhận nuôi. Khi ấy tài sản của nữ phụ chưa kịp sang tên xong thì cô ta đã bị tìm thấy! Vì thế mà nữ chính chịu đủ ấm ức.” “May mà nam chính yêu vợ tha thiết. Để xả giận cho nữ chính, anh ta đem c/ái l/ần đ/ầu của nữ phụ ra đấu giá. Cuối cùng, đúng ngày nữ phụ t/ự s/át, anh ta mang cả gia sản mấy trăm triệu của cô ta làm sính lễ cầu hôn nữ chính. Ngọt đến sâu răng luôn!” “Nhưng lần này, trọng sinh rồi, nam chính nhất định sẽ không cho nữ phụ có cơ hội quay về nữa.” Thật vậy sao? Tôi lặng lẽ lùi lại hai bước, giả vờ như không thấy ánh mắt cầu cứu của anh trai mình. Anh ta biến mất rồi. Còn tôi, cuối cùng cũng nở nụ cười. “Anh à, kiếp này em không chỉ không giúp anh tránh tai ương… mà còn muốn tìm người thay thế cho anh nữa kìa.”
Nghe Cả Hoàng Cung Chửi Ta Sau khi sống lại, ta có khả năng nghe được suy nghĩ và ta nghe thấy toàn bộ người trong hoàng cung đều đang chửi rủa ta. Hoàng đế: [Hoàng hậu này đúng là đồ ngốc, sớm muộn gì trẫm cũng phế truất nàng ta.] Thục phi: [Hoàng hậu như con heo, sớm muộn gì cũng chết trong tay ta.] Đức phi: [Hoàng hậu lại làm trò rồi, đúng lúc đổ tội vụ Thục phi rơi xuống nước cho nàng ta.] Ta… chính là Hoàng hậu, đã đến lúc phải chỉnh đốn lại hoàng cung rồi!
Giang Nguyệt Cố Nhân Cha ta cùng Lục Hoàng tử đang bí mật bàn kế tạo phản trong thư phòng. Đúng lúc ấy, sính lễ của Thái tử đột ngột được đưa đến phủ. Ta và cha lập tức trở mặt. Tạo phản nguy hiểm lắm. Chi bằng sinh cho Thái tử một đứa con, tương lai thiên hạ chẳng phải là của nhà ta rồi sao? Cha ta nói: “Nhưng mà con ơi … con là nam nhân cơ mà!!”
Không Thể Chấp Nhận Khi bị Nhiếp Ninh Viễn kéo vào ruộng ngô và đ/è n.g ã xuống, tôi vớ lấy viên gạch gần đó rồi đ /ậ.p thẳ/ng vào đ/ầu hắn. Hắn trừng mắt không thể tin nổi: “Mai Quyên, chẳng phải chúng ta đã hẹn rồi sao?” Đúng vậy, kiếp trước tôi không chịu nổi sự dây dưa của hắn, cuối cùng cũng theo hắn c.h/ui vào ruộng ngô. Chính vì một lần hồ đồ đó mà gã trí thức thành phố như hắn buộc phải cưới một cô thôn nữ nhà quê như tôi. Còn Thẩm Giai Ni thanh mai trúc mã của hắn, vì không chấp nhận được chuyện đó, nửa đêm ra bờ sông giải sầu, kết cục bị một lão già b.i ế/n t/h.á i trong thôn c ư/ỡ/n.g b..ứ/ c. Tới tiệc đầy tháng của con tôi, Thẩm Giai Ni bụng bầu vượt mặt, n h/ả.y sông 44. Khi nghe tin dữ, Nhiếp Ninh Viễn chỉ cụp mắt nói đúng một câu: “Thật là ngh/iệp c/h/ư.ớ/n/g.” Sau này hắn công thành danh toại, lại b/ao n u.ô/i hết cô gái này đến cô gái khác có gương mặt giống hệt Thẩm Giai Ni. Tôi đ i/ê.n dại, khóc lóc, làm đủ mọi cách níu kéo cuộc hôn nhân ấy, cuối cùng chỉ đổi lại một câu đầy căm hận: “Đây là kết cục cho việc cô d/ụ d ỗ tôi. Nếu không phải cô r/ủ rê tôi vào ruộng ngô hôm đó, Giai Ni đâu đến nỗi ch .t.”
Đích Tỷ Si Tình Đích tỷ của ta là một người si tình. Trong tiệc mừng thọ của hoàng đế, nàng đã đánh rắm ngay trước mặt mọi người để kháng chỉ từ hôn, khiến cả nhà bị tịch biên, ta và đích tỷ cũng bị đày vào quân doanh. Đích tỷ chu chu mỏ nói: “Ta và thái tử ca ca tình như thủ túc, chàng sẽ đến cứu ta.” Đích tỷ không đợi được thái tử ca ca của nàng. Khi nàng bị quân gia ức hiếp, nàng hoảng hốt cầu cứu ta, ta vì bảo vệ nàng mà bị người ta lăng nhục. Về sau, đích tỷ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn nên được đại tướng quân cưới làm chính thê, ta thương tích đầy mình quỳ gối dưới chân nàng, cầu xin nàng cứu giúp. Đích tỷ thản nhiên nói: “Bọn hắn thích tra tấn ngươi, nhất định sẽ không để ngươi hương tiêu ngọc vẫn. Ngươi muốn ta cứu ngươi, ngươi là cố ý muốn làm hỏng danh tiếng của ta sao?” Nàng không những không cứu ta, còn vu khống ta với đại tướng quân, nói ta thấy người sang bắt quàng làm họ, khiến ta bị đám người đại tướng quân phái đến lăng nhục đến chết. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về ngày đích tỷ bị binh lính ức hiếp.
Ma Quân Khó Dỗ Ta là nữ phụ phàm nhân độc ác trong truyện Tiên ma. Nam chính Cố Yến vì để nữ chính ghen, đã chọn cứu ta trước, sau khi nữ chính Tạ Ương Ương nhảy xuống vực thì mất tích. Cố Yến trong một đêm thành ma, điên cuồng tàn sát thành trì. Khi ta và bốn mươi vạn dân chúng phàm nhân ở thành Cẩm Châu bị tàn sát sạch sẽ, Tạ Ương Ương cuối cùng cũng xuất hiện. Hắn ôm chặt lấy nàng, nghiến răng nói bên tai nàng: “Nếu còn dám chạy, cô sẽ giết hết người trong thiên hạ để chôn cùng nàng.” Còn ta hóa thành du hồn, tồn tại trong oán niệm vô tận suốt ngàn năm, khi tỉnh lại lần nữa thì ta đã bị trói buộc với một thứ gọi là hệ thống. Nó nói với ta rằng, nó đến từ thế giới khác, còn thế giới ta đang ở chỉ là một quyển sách, bất kể ta có đầu thai bao nhiêu lần, ta cũng không thoát khỏi số phận của nữ phụ độc ác, ta sẽ bị họ giẫm đạp xuống bùn đen, đời đời kiếp kiếp không được chết tử tế.
Ta Cùng Muội Muội Trao Đổi Tướng Công Trọng sinh trở về ngày đính hôn, kế muội chạy đến trước mặt vị hôn phu của ta: “Thẩm thế tử, ta đã ái mộ chàng từ lâu, chàng có thể cưới ta được không?” Không ai có thể cự tuyệt được mỹ mạo của nàng, vị hôn phu của ta, Thẩm Uy cũng vậy. Hắn ngay lập tức hủy hôn ước với ta, cầu hôn muội muội. Ngày xuất giá, kế muội liếc mắt nhìn ta đầy khiêu khích. Ta mới biết được, muội muội ta cũng đã trọng sinh. Kiếp trước, phu quân của nàng là Bùi Tiểu tướng quân đã sớm tử trận nơi sa trường. Nàng luôn ghen tị vì ta được gả vào Hầu phủ, hưởng hết vinh hoa phú quý. Ta cười, cười nàng ngây thơ. Muội muội không biết, Thẩm Uy thực chất là một tên biến thái. Một tên thân thể không trọn vẹn, chỉ biết hành hạ nữ nhân. Trong hậu viện Thẩm phủ, chất đầy thi thể của những nữ nhân bị hắn hành hạ đến chết… Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Nguyện Yêu Nhau Hai Lần Trăng Tàn Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Cổ hủ, trầm ổn, đoan chính. Vì thế mà ta không thích chàng. Để có thể từ hôn với chàng, ta đã gây chuyện ầm ĩ suốt từ năm mười lăm tuổi đến mười bảy tuổi, cuối cùng chuốc họa, suýt nữa thì mất mạng nơi tái bắc. Chính vị hôn phu cả đời khắc kỷ giữ lễ ấy, đã không quản ngàn dặm xa xôi, chuộc ta về từ tay bọn thổ phỉ. Ta hối hận rồi, muốn ở bên chàng thật tốt. Nhưng chàng vừa hồi kinh thì bệnh đến thuốc thang cũng không cứu nổi, câu cuối cùng chàng để lại cho ta là mong ta tự biết trân trọng. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về năm mười lăm tuổi. Khi ta ở dưới sự xúi giục của mẹ và muội muội, công khai sỉ nhục, rồi từ hôn với chàng.
Ngày Tàn Của Các Người Vừa mới chuẩn bị ăn cơm, hàng xóm mới kế bên đã gõ cửa nhà tôi. “Nhà tôi có người thân mất, phải đi đám tang, có thể nhờ nhà chăm giúp Tiểu Hạo vài ngày không?” Mẹ tôi theo phản xạ định mở cửa, nhưng tôi kéo bà lại. “Chỉ là chăm một đứa trẻ vài hôm thôi mà? Có gì đâu?” Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ, tôi chậm rãi nói: “Đứa nhóc đó bị rối loạn tâm thần siêu nam!”
Bố Giả Chết, Tôi Thật Lòng Đưa Tiễn Sau khi bố mất, mẹ đã bán tài sản để trả hết nợ cho ông ta và từ chối tất cả những người theo đuổi bà. Trong một chuyến du lịch nước ngoài, mẹ bất ngờ nhìn thấy bố đã chết từ lâu, đang ôm một người phụ nữ mà mẹ quen biết. Hóa ra, ông ta đã giả chết để lừa dối mẹ và bỏ trốn cùng với bạch nguyệt quang của mình. Niềm tin của mẹ sụp đổ, bà tuyệt vọng nhảy xuống biển tự tử. Khi tôi cố gắng cứu mẹ, sợi dây an toàn bị ai đó cắt đứt, và tôi cũng vô tình bị biển cả nuốt chửng. Tôi nhìn thấy bạch nguyệt quang của bố độc ác nhìn chúng tôi với dáng vẻ của người chiến thắng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi được trọng sinh trở về ngày bố giả chết.
Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược “Chúc hai người tình chàng ý thiếp, trăm năm ân ái.” Ta tháo phượng quan đội lên đầu mỹ thiếp của hắn, ung dung rời đi. Tiện tay mang theo một đôi trâm vàng khảm ngọc lam đính hồng châu, một đôi hoa tai san hô đỏ, sáu chiếc vòng dương chi ngọc, một chiếc vòng tay bạch ngọc khảm vàng, một hộp trang điểm bằng gỗ tử đàn khảm châu báu… Nếu cái giường nhẹ hơn một chút, ta cũng sẽ không để nó ở lại phủ thế tử.
Sau Cơn Mưa Trời Sẽ Sáng Ngày ông nội tôi mừng thọ, mẹ tôi vì muốn tiết kiệm tiền, đã đặc biệt moi ra một miếng thịt xông khói cũ kỹ đầy nấm mốc xanh để nấu ăn. Kiếp trước, vì lo cho sức khỏe cả nhà, tôi đã giả vờ làm đổ đĩa thịt đó xuống đất. Mẹ tôi cho rằng tôi khiến bà mất mặt, đợi khách về xong liền n h é t hết chỗ thịt đó vào miệng tôi, bắt tôi nuốt bằng sạch. Tối hôm đó, tôi bị n g ộ đ ộ c mà ch.t. Cả nhà không những không đau buồn, còn vui vẻ chúc mừng mẹ tôi: “Đã bảo sinh sau kế hoạch hóa thì chỉ được một đứa, giờ nó ch.t rồi, em có thể sinh đứa thứ hai. Lần này chắc chắn là con trai!” Sau khi trọng sinh, nhìn mẹ đang rửa miếng thịt muối, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, tôi mỉm cười: Ăn đi! Ăn nhiều vào! Từng người từng người một, đều phải nếm thử hậu quả mình gây ra!