Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Tiên Cốt

Tiên Cốt Kiếp trước, sư muội mới vào tông môn dường như là khắc tinh của ta. Nàng ta khóc lóc nói rằng trứng linh thú mà ta liều mạng lấy được là nàng ta nhìn thấy trước. Thế là ta bị chỉ trích là cướp cơ duyên của người khác. Nàng ta khóc lóc nói rằng nàng ta và vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta tình đầu ý hợp. Vì vậy ta bị mắng là kẻ cướp chồng người khác. Cuối cùng, nàng ta khóc lóc cầu xin ta dùng toàn bộ tiên cốt để cứu nàng ta, nhưng ta từ chối. Thế là ta bị chế giễu là không có tầm nhìn xa trông rộng. Ta bị cả giới tu tiên cùng nhau công kích, mang tiếng là yêu nữ, thà bị muôn vàn linh pháp chém thành tro bụi, cũng không để nàng ta cướp đi tiên cốt của ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày tiểu sư muội nhập môn. Ta cười tươi với nhị sư huynh, cũng là vị hôn phu của ta là Thanh Dã. Ta làm nũng với hắn ta, đổi quà tặng tiểu sư muội với hắn ta. Sau đó, ta nhìn tiểu sư muội nghi hoặc hỏi với không khí: “Sao lại là nam nhân?”

Ca Nhược

Ca Nhược Ngày ta gả vào Hầu phủ, công công qua đời, bà mẫu đổ bệnh. Tiệc vui biến thành lễ tang, ta nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, tiếp nhận quyền quản gia, bình tĩnh xử lý xong tang lễ. Phu quân rối rít cảm ơn ta đã giữ gìn thể diện cho Hầu phủ nhưng lại chưa từng bước vào phòng ta nửa bước. Sau này, hắn thê thiếp thành đàn, có một đống thứ tử, thứ nữ. Ta tận tâm dạy dỗ, suy nghĩ cho tương lai của bọn họ. Lại nghe thấy phu quân dạy dỗ con cái sau lưng ta: “Ta chưa từng gặp qua người nào máu lạnh, vô tình như mẫu thân của các con. Tổ phụ của các con qua đời, nàng ta không rơi một giọt nước mắt. Tuy các con gọi nàng ta là mẫu thân nhưng không được phép học cách làm người của nàng ta. Nàng ta không xứng.” Sau đó qua miệng đại phu, ta biết được rằng mình không còn sống bao lâu nữa. Thứ tử, thứ nữ không một ai đến thăm, càng không có nổi một chén thuốc phụng dưỡng, mặc ta sống chet. Lúc sắp chet, ta phụ thân m một mồi l ửa đ ốt sạch Hầu phủ, th iêu rụi chốn lạnh lẽo vô tình này. Mở mắt ra lần nữa, ta đã sống lại. Hầu phủ đến cầu hôn, nhìn khuôn mặt anh tuấn của hắn, chúng ta đồng thời nói ra một câu: “Ta không đồng ý.” Hóa ra không chỉ có một mình ta sống lại.

Không Làm Nô

Không Làm Nô Ta là cung nữ đến tuổi được thả ra khỏi cung để gả chồng, chủ cũ của ta là hoàng hậu đã hờn dỗi với hoàng đế, giả chết trốn khỏi hoàng cung, chạy đến nhà ta. Nàng ta nói: “Ta đã chán ngán sự giàu sang phú quý trong cung, cuộc sống của thường dân lại thú vị hơn.” Nhưng khi đến nhà ta, nàng vẫn giữ thói quen của hoàng hậu, sai khiến ta như một nha hoàn, ăn uống vệ sinh đều phải bắt ta hầu hạ. Nàng ta nói: “Ta muốn dùng cái chết của mình để trừng phạt bệ hạ, mặc dù hắn nắm giữ thiên hạ trong tay nhưng lại mất đi người mà hắn yêu nhất, hắn nhất định ngày ngày thương tâm!” Nhưng hoàng đế không những không đau lòng, còn độc sủng quý phi, vì quý phi mang long phượng thai mà đại xá thiên hạ, cùng dân cùng vui. Nàng ta nói: “Ta làm hoàng hậu đã chán ngấy mệt mỏi, đối với nam nhân thiên hạ đều đã hoàn toàn hết hy vọng!” Nhưng trong âm thầm, khi thấy phu quân ta nàng lại vui vẻ cười tươi, còn đối với ta thì lại tỏ ra khó chịu. Sau đó, ta phát hiện ra tư tình giữa hoàng hậu và phu quân nên bị bọn họ liên thủ đầu độc giết chết. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày hoàng hậu giả chết đến nương nhờ ta. Nàng ta đang ra vẻ thanh cao sai khiến ta: “Cho dù đã xuất cung, ta vẫn là chủ của ngươi.”

Đại Sư Tỷ Phản Kích

Đại Sư Tỷ Phản Kích Ta và đại sư huynh đang tu luyện thì tẩu hỏa nhập ma. Chỉ vì ta và đại sư huynh đang tu luyện hăng say thì tiểu sư muội vô tri vô giác xông vào, làm gián đoạn thi pháp. Nàng ta thấy ta và đại sư huynh thì vô cùng kinh ngạc, sau đó vô tội nói: “Đại sư tỷ, Thanh Thanh không nhìn thấy gì hết, Thanh Thanh không biết… Thanh Thanh thật sự không cố ý.” Trong mắt nàng ta đã óng ánh nước mắt: “Đại sư tỷ, ta đã quấy rầy chuyện tốt của tỷ và đại sư huynh. Tỷ… tỷ sẽ không trách ta chứ?” Mẹ kiếp, xuyên sách thì xuyên sách, lại còn làm thế thân cho loại trà xanh này, thật là xui xẻo. Đại sư huynh vội vàng che chở tiểu sư muội sau lưng: “A Lăng, ngươi đừng trách Thanh Thanh, nàng ấy chỉ là một tiểu nữ hài đơn thuần, lương thiện, yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân mà thôi~ “Nếu thật sự muốn trách, thì cứ trách ta là được.” Ta đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, trực tiếp tung ra một chiêu Bình sa lạc nhạn, tiếp theo là một chiêu Hắc hổ đào tâm, rồi bổ sung thêm một chiêu Hầu tử Trộm đào. Đại sư huynh lập tức ngã xuống đất, co ro che lấy hạ thân, vô cùng đau đớn. Ta nhìn tiểu sư muội đang vô cùng kinh hãi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tát nàng ta hai mươi cái bạt tai. Ta móc kính sát tròng đỏ chót ra khỏi mắt, nhìn bọn hắn đang run lẩy bẩy nói: “Thật có lỗi, vừa mới tẩu hỏa nhập ma.”

Phu Quân Diệt Lộ

Phu Quân Diệt Lộ Khi nắm lấy bàn tay phải lạnh ngắt của trượng phu trong q/uan t/ài, ta kinh hoảng phát hiện, kẻ nằm trong đó lại là đệ đệ song sinh của chàng. Mà người mặc trường sam nho sinh, đang ôm lấy đệ muội để an ủi, lại chính là phu quân của ta, thế tử Hầu phủ, Phó Cẩn! Ta sững người, không ngờ vì ái tình mà chàng cam lòng từ bỏ thân phận tôn quý. Nào hay mọi chuyện vốn đã nằm trong tính toán của chàng, chỉ đợi giây phút này để danh chính ngôn thuận kiêm thừa hai phòng, vừa giữ được người, vừa giữ được quyền. Chỉ tiếc, người tính không bằng trời tính. Phó Cẩn không hề biết, ta đã mang thai được hai tháng… Nếu chàng không cần thân phận thế tử, vậy thì cứ an phận sống như kẻ bên chi đi.

Thanh Xuân Đếm Ngược

Thanh Xuân Đếm Ngược Người bạn thân trách tôi đã phá vỡ mối quan hệ giữa cô ấy và nam thần trường học, thậm chí còn tố cáo tôi gian lận trong kỳ thi đại học. Thành tích của tôi bị hủy bỏ, cô ấy đạt được ước nguyện đỗ vào Đại học Bắc Kinh và cắt đứt quan hệ với tôi. Nhiều năm sau, cô ấy trở về trường cũ với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc để diễn thuyết, tôi lặng lẽ trốn trong góc nhìn cô ấy. Khi nhìn thấy tấm bảng lớn phía sau cô ấy sắp đổ xuống, tôi theo bản năng lao tới… Toàn thân đau nhức, ý thức mơ hồ, tôi buông bàn tay đang nắm chặt lấy cô ấy. “Lần cuối cùng, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không giúp cậu nữa.” Sau đó, chúng tôi thực sự cùng nhau tái sinh. Cô ấy và nam thần yêu nhau cuồng nhiệt. Trốn học để đi nghe nhạc hội, dưới lá cờ quốc gia lợi dụng bài kiểm điểm để thổ lộ tình yêu. Tình yêu của họ mãnh liệt và bùng nổ như ngọn lửa thiêu rụi, nơi nào họ đi qua cũng chẳng còn gì sót lại. Còn tôi, làm đúng như lời đã nói ở kiếp trước, tránh xa Hứa Gia, chăm chỉ học hành. Cô ấy chế nhạo tôi: “Ngu sẵn rồi, có học thế nào cũng chẳng đỗ nổi Thanh Hoa hay Bắc Đại, lãng phí thanh xuân.” Cô ấy mang theo ký ức về kỳ thi đại học ở kiếp trước, ảo tưởng về việc vừa thành công trong học tập vừa đạt được tình yêu.

Đấu Với Công Lược Giả

Đấu Với Công Lược Giả Hai em dâu của ta là bằng hữu thân thiết, từ thời trong khuê phòng đã luôn quấn quýt bên nhau, tình tỷ muội vô cùng sâu đậm. Còn ta, với thân phận góa phụ, một mình gánh vác gia nghiệp, hiếu kính bà mẫu, yêu thương các đệ đệ. Nhưng hai người họ lại hiểu lầm ta cố tình quyến rũ phu quân họ nên luôn tìm cách xa lánh và bắt nạt ta. Sau đó, hai em dâu đã bị gián điệp Bắc Địch bắt cóc và giết hại. Người ta lại lục soát được trong phòng ta một bức thư thông đồng với giặc, vu cho ta cấu kết với Bắc Địch hãm hại người khác. Phu quân của họ đau đớn tột cùng, trút hết cơn phẫn nộ lên người ta. Ta bị hành hạ đến chết nhưng hai người họ lại trở về. Hóa ra, tất cả chỉ là màn kịch giả chết của họ để thử lòng phu quân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hai em dâu vừa vào nhà.

Trời Quang Mây Tạnh

Trời Quang Mây Tạnh Tiểu thư luôn nói với ta rằng mọi người đều bình đẳng, nàng vẫn luôn coi ta như tỷ muội. Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì thế mà ta bị phu nhân trách phạt. Nàng không thưởng tiền cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là người hầu, vì thế mà mẫu thân ta không có tiền chữa bệnh. Nàng không cho phép ta làm thiếp của thiếu gia, muốn ta kiên trì một đời một thế một đôi, hoàn toàn cắt đứt đường lui của ta. Sau này ta vì cứu nàng rơi xuống nước mà sinh bệnh, nàng khóc đến đứt ruột đứt gan. Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, ngay cả tiền chữa bệnh cũng không cho. Ta bị bọc trong chiếu rơm, chết không nhắm mắt. Mở mắt lần nữa, ta lại sống lại thời điểm làm nha hoàn cho tiểu thư.

Cuộc Chiến Hoàng Quyền

Cuộc Chiến Hoàng Quyền Tân khoa Trạng nguyên có dung mạo như Phan An. Chỉ vì giữa biển người nhìn hắn thêm một lần, hắn liền cho rằng ta đã động lòng. Không lâu sau, thê tử của Trạng nguyên bị người làm nhục, xác vứt nơi hoang vu. Mọi người đều đồn rằng, trưởng công chúa ta đây là kẻ điên rồ, giết thê đoạt phu, làm đủ chuyện xấu không kiêng nể ai. Trạng nguyên lang thâm tình như biển, thà chết chứ không khuất phục. Nào ai biết, vị Trạng nguyên lang mà người người tán dương, từng quỳ trước điện của ta suốt ba ngày ba đêm, chỉ để cầu ta thương xót. Sau khi ta giúp hắn từng bước thăng tiến, hắn lại đếm từng tội trạng của ta, tự tay đem ta lăng trì mà chết. Đến lúc chết ta mới biết, vị thê tử tầm thường kia, lại chính là muội muội lưu lạc nhân gian của ta, kẻ giết nàng cũng chính là hắn. Trùng hợp thay, ta trọng sinh rồi. Lần này, trưởng công chúa điên cuồng thật sự sẽ nổi điên.

Thứ Nữ Trùng Sinh

Thứ Nữ Trùng Sinh Sau khi ta cứu Tạ Chiêu ra khỏi đám cháy, đích tỷ vì bịt miệng đã nhốt ta trong biển lửa. Dung nhan bị hủy hoại, ta gánh chịu tiếng xấu mưu hại đích tỷ, quyến rũ thế tử. Người đời mắng ta là kẻ xấu xí hay làm trò, Đích tỷ nói ta không biết liêm sỉ, Ngay cả phụ thân cũng ép ta gả cho mã phu độc nhãn ở trang tử để bảo vệ danh tiếng cho gia tộc. Lúc ấy, ta đã hỏi Tạ Chiêu khoanh tay đứng nhìn một câu: “Ta cứu ngươi, đáng phải chịu kết cục như thế này sao?” Hắn lạnh lùng đáp: “Cứu? Ta còn chưa trị tội ngươi vì đã làm phiền ta gặp A Dao.” Lòng ta như tro tàn, ngày họ thành thân đã cùng họ đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày xảy ra hỏa hoạn. Lần này, ta khóa chặt cửa viện, để ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.

Không Là Vai Phụ

Không Là Vai Phụ Tôi và cô bạn thân đều là những người được trọng sinh. Cô ấy là thanh mai trúc mã của một “trùm trường” không học vấn, không nghề nghiệp, còn tôi là bạn cùng bàn của một ” học bá” học giỏi, hạnh kiểm tốt. Chúng tôi là cặp đôi thanh mai trúc mã, ngang tài ngang sức, được cả trường ngầm ngưỡng mộ và yêu thích. Cho đến khi một nữ sinh chuyển trường xinh đẹp và đáng yêu xuất hiện. “Trùm trường” vì cô ấy mà đánh nhau và bị đuổi học, “học bá” vì cô ấy mà bỏ trống bài thi. Mọi người chợt nhận ra, tôi và cô bạn thân chỉ là những nữ phụ yêu mà không được đáp lại.

Tạ Quân Ân

Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”

Thay Đổi Số Mệnh

Thay Đổi Số Mệnh Tiểu thư là nữ chính của văn học người chết, ngày nào cũng treo câu “Ta sắp chết rồi” trên miệng. Nàng bị bệnh, ta khuyên nàng uống thuốc nhưng nàng lại vì muốn cáu giận với Hầu gia mà đổ hết thuốc đi, sau đó nói: “Hắn chọc tức ta như vậy nhưng lại không biết, ta sắp chết rồi.” Sau đó nàng bệnh nặng ngất đi, quả nhiên Hầu gia đau lòng nàng nhưng ta lại vì chăm sóc không chu đáo mà bị Hầu gia móc mất mắt trái. Tiểu thiếp hãm hại, Hầu gia nghi ngờ, ta cầu xin nàng giải thích nhưng nàng lại nói: “Hắn hiểu lầm ta như vậy, đợi đến khi hắn biết ta sắp chết, nhất định sẽ đau đớn tột cùng.” Vì vậy tiểu thiếp được đà lấn tới, không dám làm gì nàng nhưng lại trút giận lên ta, ngày nào cũng lấy việc đánh đập ta làm thú vui. Khi nàng hấp hối, Hầu gia lại đang vui vẻ hưởng lạc với tiểu thiếp, ta muốn đi cầu xin Hầu gia đến gặp mặt nàng một lần cuối nhưng nàng lại nói: “Không cần nói cho hắn biết, đợi ta chết rồi, Hầu gia sẽ biết mất đi ta đau đớn thế nào, nhất định hắn sẽ hối hận không kịp! Trừng phạt nặng nề nhất đối với một nam nhân, chính là không cho hắn gặp mặt nữ nhân mình yêu nhất lần cuối!” Sau khi nàng chết vì bệnh, Hầu gia thực sự đã rơi vài giọt nước mắt. Nhưng rất nhanh hắn đã chuyển cơn giận sang ta, trách ta là nha hoàn lại hầu hạ không chu đáo, không để họ gặp mặt lần cuối, đánh ta chết tươi tại hậu viện. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tiểu thư không chịu uống thuốc. Nàng đang đổ thuốc vào chậu hoa, buồn bã nói: “Rốt cuộc Hầu gia có biết không, ta sắp chết rồi!”

A Dao Trở Về

A Dao Trở Về Sau khi sinh hạ một đôi nhi tử cho Sở Hạc An, ta liền theo hệ thống thoát ly khỏi thế giới này. Trước lúc rời đi, ta căn dặn Sở Hạc An hãy chăm sóc thật tốt cho hài tử của chúng ta. Sở Hạc An nước mắt giàn giụa, bi thương đến cực độ, liên tục gật đầu đồng ý. Hai mươi năm sau, ta xử lý hệ thống. Nhớ đến cốt nhục từng rời xa, ta quay lại thế giới này. Nhưng lại phát hiện, nhi tử và nữ nhi của ta đã chet.

Phấn Son Nhạt Nhoà

Phấn Son Nhạt Nhoà Mẫu thân ta từng là hoa khôi nức tiếng một thời, dùng tiền tích góp cả nửa đời cho phụ thân ta mở đường tiến thân. Phụ thân ta đỗ đạt, quay lại liền đem mẫu thân ta tặng cho nhạc phụ là Hộ bộ thị lang… Làm nha hoàn rửa chân. Còn ta thì quỳ rạp trên đất, bị người ta cưỡi như ngựa… Sau đó, ta bị người ta thay phiên nhau lăng nhục, còn mẫu thân ta đang sống sờ sờ bị đánh đến chết thảm! Sau khi được tái sinh, mẫu thân ta lột xác, trở thành bạch nguyệt quang của hoàng đế, đứng trên đỉnh cao quyền lực. Lũ cặn bã, chịu chết đi!

Mộc Vân

Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.

Kinh Hoa

Kinh Hoa Ngày ta và tỷ tỷ sinh ra, quốc sư nói song sinh công chúa là điềm xấu. Vì thế tỷ tỷ bị đưa đến biên cương cho cữu cữu nuôi nấng. Biên cương lạnh giá, nàng ta chịu không nổi cảnh phải ngày ngày đêm đêm luyện võ, lúc trốn đi thì bị quân địch bắt được, trở thành nô tỳ đê tiện. Còn ta lại sống trong nhung lụa được phụ hoàng sủng ái, còn kết thân với Khương quốc, khi gả đi chính là Hoàng Hậu cao quý. Tỷ tỷ ôm hận lẻn vào đội ngũ đưa thân, âm thầm hạ độc ta. Nhưng không ngờ chúng ta lại trọng sinh. Lần này nàng ta giành phần rút xiên tre dài tượng trưng cho việc được ở lại trước. “Ngươi cũng phải chịu thử cảnh khổ sở nơi biên cương!” Tuy nhiên nàng ta nào biết rằng thâm cung nhìn hào nhoáng ấy mới chính là địa ngục.

Phong Hậu

Phong Hậu Năm thứ hai làm Hoàng hậu, ta thân nhiễm bệnh nặng, không tìm được nguồn căn của bệnh, từ nay về sau không thể sinh con nữa. Hoàng thượng ngược lại sủng ái Trân phi, mười năm bảy thai, thịnh sủng không ngừng. Cho đến khi thái y quỳ gối dưới chân Hoàng thượng, nói mệnh Trân phi không còn lâu nữa. Đời này, từ ngày ta sinh bệnh, cho đến hôm nay Trân phi chet. Nhưng ở kiếp trước, người chet chính là ta.

Mạnh Uyển

Mạnh Uyển Trạng nguyên lang đã cho một cô nhi ở nhờ trong nhà. Cô nương ấy dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu mì, hai người họ đã nảy sinh tình cảm. Vì cô nương đó, hắn không tiếc hủy hôn ước với ta, vị thanh mai hắn. Mẫu thân hắn không nỡ từ bỏ gia thế của nhà ta nên đã tự ý tìm cách đuổi vị cô nương kia đi. Nhưng trạng nguyên lang lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta. Sau này, hắn làm quan to, quyền khuynh triều dã. Hắn trước tiên trả thù ta, thậm chí còn liên lụy cả gia tộc của ta. “Ngày đó, ngươi dùng quyền thế ép A Trí phải rời đi.” “Giờ ta cũng cho ngươi nếm thử mùi vị bị quyền thế giày xéo.” Hắn ăn nói rất đường hoàng, không hề quan tâm đến tình nghĩa phu thê suốt tám năm của chúng ta. Ta bị một nhát kiếm cắt đứt cổ họng, đau đớn mà chết, dưới thân là thi thể của mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày trạng nguyên lang muốn hủy hôn với ta.  

Chưa Muộn

Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?