Trọng Sinh
Nam Chính Bất Tài! Mối quan hệ của ta với đích tỷ như lửa với nước. Kiếp đầu tiên, đích tỷ đã cứu một tên ăn mày, còn chữa trị vết thương, cung cấp thức ăn và quần áo cho hắn, ta không suy nghĩ mà giet hắn một cách dứt khoát. Ở kiếp thứ hai, ta biết được thân phận thực sự của tên ăn mày kia, không biết xấu hổ chạy đến cứu hắn trước, để khiêu khích ta, đích tỷ đã quất roi vào người tên ăn mày, tiếc thay hắn đã không thể sống sót đợi đến ngày trở mình. Ở kiếp thứ ba, cả hai chúng ta đều có được ký ức kiếp trước, quyết định không cứu người, nhưng chúng ta không ngờ rằng tên ăn mày kia lại được một cô nương khác cứu, trở thành Hoàng tử lưu lạc ở nhân gian. Cô nương đó có mối quan hệ tình cảm phức tạp với Hoàng tử… Cả gia tộc của nàng đều bị xử chet. Cuối cùng nàng dùng trâm cài đ âm chet Cửu hoàng tử rồi t ự s át… Kiếp thứ tư, ta và đích tỷ nhìn nhau. Đích tỷ: “Cảm ơn muội đã cứu mạng ta .” Ta: “Cảm ơn lòng tốt của tỷ tỷ.” Đích tỷ: “Giet hắn lần nữa không?” Ta: “Cũng không phải là không thể.”
Mưu Toan Tính Kế Tôi bị ung thư giai đoạn cuối. Nhưng bạn trai tôi không rời không bỏ, không phải tôi thì không lấy. Tôi vô cùng cảm động, liều mạng kiếm tiền, nhiều lần thể hiện vết thương của mình trước ống kính. Sau này, tôi qua đời vì bệnh nặng, anh ta lại cười hì hì chia tài sản với bác sĩ điều trị của tôi: “Người phụ nữ này đúng là ngu xuẩn, một tờ bệnh án giả đã khiến cô ta tưởng rằng bản thân mình mắc bệnh nặng, nếu không phải là cô ta, đời này tôi cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy.” Khi mở mắt một lần nữa, tôi sống lại rồi, sống lại vào ngày nhận được chẩn đoán ung thư.
Tuyết Rơi Đêm Hạ Sau khi phát hiện mình mới là công chúa thật, ta không còn tiếp tục nghiên cứu phương thuốc trị ôn dịch nữa. Tỷ muội thân thiết Tô Nguyệt Tâm sau khi biết chuyện thì giận dữ đến mức tát ta mấy cái. “Lương y như từ mẫu, sao ngươi có thể trơ mắt nhìn Đại Yến xác chất thành núi?” “Hay là ngươi vốn là gian tế do địch quốc phái tới, cố tình đầu độc bách tính?” Kiếp trước, kinh thành bùng phát ôn dịch, Tô Nguyệt Tâm một kẻ chẳng hiểu y lý lại đưa ra phương thuốc giống hệt với bài thuốc ta khổ công nghiên cứu. Nàng ta còn vu oan ta vì muốn được hoàng ân mà trộm phương thuốc của nàng ta. Một thời gian ngắn sau, hoàng đế nổi giận lôi đình. Ta cầu huynh trưởng Cố Trầm Uyên, người cùng làm ở Thái y viện, ra làm chứng, nhưng huynh lại chỉ cầu xin hoàng thượng ban cho ta một cái ch//ết toàn thây. Ta nhờ phu quân Lý Phán người đã từng thử thuốc ta bào chế cầu tình, vậy mà hắn lại quát ta là dư nghiệt tiền triều, trà trộn vào Thái y viện chỉ để hạ độc gi//ết vua.
Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn Chồng ngoại tình ly hôn. Một bà nội trợ gia đình toàn thời gian là tôi ra khỏi nhà cũng phải tranh thủ quyền nuôi dưỡng con trai. Dốc hết tâm huyết đưa nó lên đại học, nó lại vỗ mông trở về chỗ chồng cũ tranh công. Cho dù th//i th//ể tôi bốc mùi cũng không quay đầu lại. Sống lại kiếp này, tôi trở về ngày ly hôn. Con trai ném bát về phía tôi gào thét: “Bà muốn ly hôn thì ly hôn của bà đi, đừng mang tôi theo, quỷ nghèo!” Tôi chăm chú nhìn nó hồi lâu, bỗng nhiên cười nhạt. “Được, không mang con theo nữa.”
Hoán Đổi Thân Phận Với Nữ Phụ Ác Độc Ta là nữ phụ độc ác. Kết thúc câu chuyện, nữ chính đứng trên đỉnh cao đạo đức lên án ta làm toàn chuyện xấu. Ta cười lạnh: “Nếu ngươi ở vào hoàn cảnh của ta, chưa chắc đã lương thiện hơn ta.” Nữ chính: “Ta làm sao sẽ như vậy?” Sau đó, nàng ta sống lại rồi hoán đổi thành ta.
Tất Cả Đều Trọng Sinh Trừ Tôi! Ngày điền nguyện vọng vào đại học hôm ấy, trừ tôi ra, tất cả mọi người bên cạnh tôi đều trọng sinh rồi. Bọn họ đều khuyên tôi đừng điền nguyện vọng vào Bắc Đại, nếu không, tôi sẽ mất mạ*g. Tôi nhìn thành tích 366 điểm của bản thân, trầm mặc không nói gì. Bắc Đại? Tôi xứng chắc! Bắc Đại Thanh Kê* chắc vừa sức tôi hơn. (Là một trường đào tạo nghề ở Trung Quốc.)
Cầu Vồng Sau Mưa Kiếp trước khi tham gia show giải trí trao đổi vị trí nhà giàu và nhà nghèo. Em gái đã lựa chọn trao đổi với Vệ Hoành, đi đến thành phố. Nhưng kết quả sau khi đổi về em gái lại không thích ứng được với cuộc sống nơi thôn quê, ngày ngày làm loạn đòi người mẹ ở thành phố của nó. Con bé luôn có thành tích xuất sắc, nhưng lại nhất quyết bỏ học để ra ngoài làm việc. Còn tôi nhờ sự giúp đỡ của gia đình Vệ Hoành, đã vào đại học. Em gái bởi vì ra ngoài làm việc từ sớm, dưới áp lực của cuộc sống đã dần trở thành người bình thường như bao người khác. Sau đó, trong lễ cưới của tôi và Vệ Hành, em gái đã dùng d ao gọt trái cây đ âm vào cổ tôi. Nó gào thét chất vấn tôi. Nó hận tại sao người đi hoán đổi không phải là tôi, và người bỏ học không phải là tôi. Khi mở mắt ra, tôi và em gái đều quay trở lại ngày hoán đổi.
Không Gả Cho Tỷ Phu Ta trọng sinh lại năm mười lăm tuổi. Đại tỷ tỷ, người đã gả vào Hầu phủ, sắp sửa qua đời. Trước khi lâm chung, tỷ tỷ cầu xin Hầu gia cưới ta làm kế thất, để ta làm kế mẫu cho hài tử của tỷ tỷ. Nhưng chỉ ba tháng sau khi tỷ tỷ mất, Hầu gia lại cầu hôn đích muội của ta. Ngày xuất giá, đích muội nhìn ta, đầy vẻ khinh miệt và kiêu ngạo. Ta biết, đích muội cũng đã trọng sinh. Kiếp trước, đích muội gả cho một vị tú tài nghèo, luôn ghen tị với ta vì ta được làm chính thê của Hầu phủ, hưởng hết vinh hoa phú quý. Nhưng nàng lại không hề biết, Hầu phủ là một hang ổ lang sói, người nào cũng là những kẻ biến thái tàn nhẫn. Còn vị tú tài nghèo mà đích muội gả cho kiếp trước, cuối cùng lại trở thành Thủ Phụ…
Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.
Ký Ức Sai Lầm Kiếp trước, năm thứ bảy yêu đương với bạn trai. Tôi đã chết trong trận lũ quét bất ngờ. Linh hồn chưa tan biến, vẫn luôn đi theo bên người bạn trai. Nhìn anh ấy cả ngày như người mất hồn, bởi vì nghe được tin tôi chết mà khóc lóc thảm thiết. Lại nhìn anh ấy buông bỏ tất cả, ôm chặt kỷ niệm của chúng tôi mà chết trong u uất. Thời điểm dầu hết đèn tắt, anh ấy ôm ảnh tôi, nói kiếp sau nhất định sẽ không buông tay tôi. Mở mắt ra lần nữa – tôi lại trở về ngày xảy ra trận lũ quét bất ngờ. Nhờ có ký ức kiếp trước, cuối cùng tôi đã thuận lợi sống sót, còn kết hôn với anh ấy. Nhưng người kiếp trước yêu tôi đến mức có thể tuẫn tình vì tôi. Vậy mà vào năm thứ năm sau khi kết hôn, khi tôi vừa mang thai bảo bảo, anh ta lại ngoại tình.
Tôi Không Có Mẹ Năm lớp 12, ng ự /c tôi lại lần nữa phát dục, từ cúp D lên thẳng F. Bạn nam trong lớp cười cợt, nói tôi “ng ự /c to chắc là đi b/á.n thân”, giọng đầy nhục mạ. Nhưng người phản ứng dữ dội nhất lại chính là mẹ tôi. Bà ta trừng mắt nhìn ng ự /c tôi, chửi om sòm: “Ng ự /c mày lớn vậy để làm gì? Ghê tởm! Mày có phải ngày nào cũng cho đàn ông sờ ng ự /c không, nên mới to thế? Không lo học hành!” Bà ta nói kết quả học tập của tôi kém là vì ng ự /c tôi quá to, rồi bịa ra chuyện đưa tôi đi “thu nhỏ”, cuối cùng lại lừa tôi làm phẫu thuật cắt toàn bộ. Bạn bè chê tôi nửa nam nửa nữ, người tôi thầm thích gọi tôi là “quái vật”. T/rầ .m cảm tái phát, tôi ch .t ngay trong sinh nhật 18 tuổi. Trọng sinh lại một lần nữa, mẹ lại tiếp tục giở trò lừa tôi đi cắt ng ự /c. Tôi hất mạnh tay bà ta ra, nhổ một bãi nước bọt vào mặt bà ta, cười lạnh: “Mẹ thử đụng vào tôi xem?” “Mẹ à, ng ự /c mẹ nhỏ vậy, có khi nào chưa từng được đàn ông sờ bao giờ không?”
Đi Tìm Hạnh Phúc Vọng Kinh là nơi hội tụ những nhân vật kiệt xuất, nhưng nổi danh nhất vẫn phải kể đến thiếu chủ Tạ gia – Tạ Dục. Người ấy cao quý như ngọc, tuấn mỹ vô song, nhưng lại chẳng có chút liên hệ gì với ta. Vậy mà một ngày, hắn đột nhiên nắm lấy tay áo ta, đôi mắt đỏ hoe, khẩn cầu: “Mọi chuyện vẫn còn kịp, chúng ta vẫn chưa hòa ly… Kiếp này, ta muốn bắt đầu lại với nàng!” Ta đang gặm miếng giò heo, ngẩn người một chút, rồi buột miệng: “Ừm… nhưng ta đâu có định gả cho ngươi.”
Ba Lần Gả Lang Quân Ngày thứ hai sau khi đính hôn với vị hôn phu, ta xuyên không đến mười năm sau. Mở mắt ra, bên đầu giường có một đôi long phượng thai đáng yêu đang nằm sấp, sợ sệt gọi ta là mẫu thân. Sau đó, ta gặp được phu quân mười năm sau của mình. Lông mày và đôi mắt của chàng u ám, hoàn toàn không giống với vị công tử thanh phong minh nguyệt trước kia. Sau này ta mới biết, thân thể của ta đã bị một người nữ tử khác chiếm giữ mười năm.
Vùng Tuyết Trắng Quý Sâm trượt chân rơi xuống nước, tôi không nói hai lời lập tức nhảy xuống cứu. Nhưng anh đột nhiên nổi điên, ấn đầu tôi xuống nước. Sau đó, anh được người ta cứu lên, còn tôi thì chết trong ngày đông giá lạnh ấy. Hóa ra anh biết bơi, ngã xuống nước là để giết tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày Quý Sâm rơi xuống nước ấy. Nhìn anh vùng vẫy trong nước, tôi nhặt một que củi trên đất đưa tới. “Ôi, không đủ dài, làm sao đây? Hay là anh chết luôn đi.”
Cung nữ Bạch Chỉ Năm thứ mười làm cung nữ, Thái tử bất ngờ ban cho ta một hộp phấn kẻ lông mày làm từ vỏ sò. Hắn nói đôi mày dài của ta tựa liễu, nếu tô thêm, nhất định sẽ càng thêm phong tình. Ngày hôm sau, ta vốn muốn xuất cung trở về nhà. Cung nữ khi đủ mười tám tuổi sẽ được thả về xuất giá. Cha mẹ đứng chờ ngoài cổng cung, mỉm cười gọi: “A Chỉ!” Ta cũng vẫy tay, cười tươi đáp lại. Nữ quan Chu Mi Thọ bỗng chặn đường, lạnh lùng cười nhạo: “Ngươi dám ăn trộm hộp phấn kẻ lông mày Thái tử ban cho ta, tiện nhân đáng chết!” Ta bị đánh chết ngay trước cổng cung. Hóa ra, Thái tử và Chu Mi Thọ vốn là thanh mai trúc mã. Hai người cãi nhau giận dỗi, Thái tử mới ban hộp phấn cho ta, chỉ để kích thích nàng ấy. Lúc ta chết, đôi uyên ương ấy lại ôm chặt lấy nhau, hòa giải như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã quay lại đêm Thái tử ban thưởng hôm ấy.
Màu Hạnh Phúc Năm thứ ba con gái bị bắt cóc, Phó Dữ từ bỏ việc tìm kiếm. Anh ta nói rằng sinh tử có số mệnh, tôi không thể quá ích kỷ, sống tốt cho hiện tại là quan trọng nhất. Nhưng sau đó, ánh trăng sáng của anh ta cũng mất tích. Phó Dữ bạc trắng đầu trong một đêm, tìm kiếm ánh trăng sáng suốt năm mươi năm. Sống lại một lần nữa, tôi đi trước một bước bảo vệ con gái cũng như nộp đơn ly hôn. Không ngờ, Phó Dữ cũng được tái sinh. Đêm đầu tiên anh ta trở về, anh ta đã đặt vé máy bay, đưa ánh trăng sáng ra nước ngoài du lịch. Mãi đến nửa năm sau, anh ta mới nhớ đến con gái. Phó Dữ ôm con búp bê mua từ sân bay, muốn đến đón con gái tan học. Nhưng con gái không chút do dự đẩy anh ta ra, quay người lao vào vòng tay của một người đàn ông khác: “Xin lỗi, con đã có bố mới rồi!”
Nha Hoàn Của Ta Là Nữ Chính Nha hoàn của ta là nữ chính được trời chọn, dung mạo đẹp, tài hoa hơn người. Trên dưới kinh thành đều nói nàng giống như chủ tử gầy, còn ta giống như nha hoàn béo. Hai kiếp trước, nàng lén mặc xiêm y của ta, sau lưng ta lén lút yêu đương với thái tử. Ta ghen ghét nàng, một lần lại một lần hãm hại nàng. Cuối cùng gia tộc diệt vong, ta cũng chết thảm. Lần thứ ba sống lại, thời gian quay trở lại tiệc đính hôn. Ta kiên định nói: “Ta không gả cho thái tử, ta muốn gả cho Bùi Huyền Tứ.” Ta muốn gả cho tên công tử ăn chơi nhất trên thế gian này. Ta ngược lại muốn nhìn xem, hắn có thể chế ngự được nữ chính hay không.
Cha Tôi Điềm Đạm Như Cúc Cha tôi là người điềm đạm, không tranh giành. Ông nội mất, bác cả cướp hết gia sản, mẹ tôi làm loạn ở nhà tang lễ, mới giành lại được căn nhà. Kết quả là cha tôi ở trong nhà lại nói mẹ tôi tính toán chi li, không coi trọng tình anh em. Nhà trường xét chức danh, cha tôi bị đồng nghiệp hãm hại, về nhà khóc lóc với mẹ tôi. Mẹ tôi làm loạn ở trường, giành lại chức danh cho ông ta. Kết quả là ông ta lại đi kể xấu mẹ tôi với đồng nghiệp, nói mẹ tôi là đàn bà chanh chua, ông không quản được. Sau đó, mẹ tôi bốn mươi lăm tuổi thì bị ung thư chết, ông ta cưới mối tình đầu, nói cuối cùng cũng được sống những ngày tháng thoải mái. Tôi thấy bất bình cho mẹ tôi, bị mối tình đầu của ông đẩy xuống lầu chết nhưng ông ta lại làm chứng giả nói tôi tự ngã. Tôi được sống lại vào ngày mẹ tôi làm loạn ở nhà tang lễ.
Trọng Sinh Giành Lấy Sinh Cơ Sau khi đích tỷ xuyên không kết hôn ba năm rồi mà vẫn không có thai. Nàng ta không muốn Hầu gia nạp thiếp, nên đã lừa ta vào phủ. “Làm thiếp thất đều là loại thấp hèn, nên ta không muốn để muội làm thiếp.” “Chờ muội sinh con xong, ta sẽ tìm cho muội một gia đình nghèo làm chính thê, vẻ vang biết bao nhiêu.” Mất đi trong sạch, lúc ta bị nàng ta nhốt ở trong phủ khó sinh. Nàng ta sợ lộ chuyện mất mặt, nên không chịu gọi đại phu đến. Ta đau đớn suốt ba ngày, một xác hai mạng, bị nàng ta ném vào bãi tha ma. Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang khuyên ta: “Giờ gạo đã nấu thành cơm, làm thiếp đều là loại thấp hèn.” Ta nhìn Hầu gia bên cạnh im lặng không nói, cười dịu dàng nói: “Làm thiếp cho tỷ phu, muội đồng ý.”
Nhân Quả Báo Ứng Khi ta mới sinh song thai, cơ thể còn đang yếu, phu quân của ta – Tĩnh Ninh hầu lại mang về một cô nương đang có thai, đứng ngoài phòng sinh ép ta nhận nàng vào phủ làm thiếp. Ta chỉ ngẩn người một lúc rồi sảng khoái đồng ý: “Được”. Sau này phụ mẫu biết chuyện, tức giận đòi làm chủ cho ta. Ta chỉ cười khuyên bọn họ trở về. Bởi vì ta biết Tĩnh Ninh hầu chỉ còn sống được mấy ngày nữa. Mà người đàn bà kia, cả đời này chỉ có thể làm thếp, sống dưới cái bóng của phu nhân hầu phủ là ta, muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong.