Trọng Sinh
Cuộc Đời Đáng Thương Bạn trai tôi là thủ khoa đại học, nhưng lại nộp đơn vào một trường chuyên khoa vô danh. Tôi đã thuyết phục anh ta đổi nguyện vọng sang ngành Internet của Thanh Hoa. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kiếm được trăm vạn mỗi năm, có cuộc sống viên mãn sau hôn nhân. Nhưng vào ngày bạch nguyệt quang của anh ta kết hôn, anh ta lại cầm CPU máy tính đập gãy chân tôi. “Giá mà cô không cản tôi, thì tôi đã có thể học cùng trường với Nguyệt Nguyệt rồi! Người kết hôn với cô ấy lẽ ra phải là tôi mới đúng!” Hóa ra, anh ta luôn ôm hận việc tôi đã thuyết phục anh ta thay đổi nguyện vọng. Trước mặt con cái, tôi bị bạo hành đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh. Trước mắt là màn hình máy tính, bạn trai tôi đã điền tất cả nguyện vọng vào trường đại học chuyên khoa vô danh mà bạch nguyệt quang của anh ta chọn. Anh ta quay đầu lại, mỉm cười hỏi tôi: “Bảo bảo, em thấy anh điền nguyện vọng thế nào?”
Trọng Sinh Làm Nữ Đế Kiếp trước, ta được Thái tử Yến quốc để mắt tới, theo hắn đến Yến quốc xa xôi, trở thành Hoàng hậu. Không chỉ hưởng hết phú quý, hắn còn vì ta mà không mở hậu cung, chỉ sủng ái một mình ta. Nhưng tỷ tỷ lại gả cho một vị tướng quân què chân, cả đời lận đận, hai người giày vò lẫn nhau. Trở về sau khi được tái sinh, tỷ ấy đã giành trước ta, cùng Thái tử làm chuyện mờ ám, khiến mọi người đều biết. Phụ hoàng vì giữ thể diện, bất đắc dĩ phải thành toàn. Tỷ tỷ cười cong cả mắt: “Muội muội, cuối cùng thì vận may trời cho này cũng đến lượt tỷ. Lần này, đổi lại là muội ở lại đây, từ từ tiêu hao cùng đám tôm tép nhãi nhép kia đi.” Ta cũng cười. Tỷ ấy không biết, đằng sau sự sủng ái dành cho Hoàng hậu, là vực sâu vạn trượng. Đây không phải là vận may trời cho, mà là… Địa ngục trần gian.
Cởi Bỏ Gánh Nặng Kiếp trước, vì để có thể nuôi sống muội muội và mẹ, ta đã tự bán rẻ bản thân. Nhưng khi muội muội lớn lên, ta lại bị ghét bỏ. “Nếu không phải vì tỷ tỷ có quan hệ với Tô lão gia thì mối nhân duyên tốt đẹp của ta sao lại tan vỡ, Tô công tử thích ta như vậy, chàng vốn định cưới ta làm thê tử.” Muội muội quên mất, Tô lão gia là người khách đầu tiên của ta. Đêm đó, ta vì muốn chữa bệnh sốt cao cho nó nên mới phải hạ mình tự tiến cử gối chăn. Mà lúc đó, trúc mã của ta cũng đã nói sẽ đến cưới ta. Sau đó, mẹ giúp muội muội hạ thuốc ta, ta đau đớn chết ngay tại nhà. Nước mắt của họ rơi trên mặt ta: “Cuối cùng, cả nhà này cũng cần phải sống, chúng ta cũng là bất đắc dĩ.” Kiếp này, ta tỉnh dậy vào ngày muội muội sốt cao.
Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”
Váy Công Chúa Màu Đen Tôi và Lục Tây Châu là cặp vợ chồng nổi tiếng bị chê cười trong giới thượng lưu. Hắn vì bạch nguyệt quang đang giận dỗi mà đuổi theo rồi xảy ra tai nạn, phế đi hai chân. Tôi thầm mến trúc mã mười năm, nhưng lại không dám thổ lộ. Sau khi kết hôn, ngày nào chúng tôi cũng chán ghét nhau. Tôi mỉa mai hắn: “Đứng cũng không đứng lên được, còn muốn học người ta theo đuổi vợ sao?” Hắn châm chọc tôi: “Ai giống một số người, ngay cả thổ lộ cũng không dám.” Lại mở mắt, tôi xuyên trở lại lúc trung học. Lúc này đây, tôi lấy hết dũng khí chuẩn bị thổ lộ với trúc mã. Đêm đó, thiếu niên hai chân khỏe mạnh lại đỏ mắt chống tay ép tôi đến sát tường: “Thật sự muốn ở chung một chỗ với hắn sao, em cho rằng anh đã chết rồi ư?”
Đổi Ba Mẹ Tôi được trọng sinh trở về thời điểm thậm chí còn chưa chào đời. Lần này, tôi quyết định… chọn một cặp cha mẹ khác. Như vậy, mẹ sẽ không phải vì sinh ra tôi mà vóc dáng sồ sề, cha cũng sẽ không vì mẹ xấu đi mà ra ngoài vụng trộm. Kiếp trước, chú và cô Cố sống ngay nhà bên, luôn mong mỏi có một đứa con mà không thể toại nguyện. Tốt rồi, lần này tôi đến với họ, ai nấy đều vui vẻ. Chỉ là… tại sao sau khi không còn tôi nữa, cuộc sống của “cha mẹ cũ” lại ngày càng tồi tệ? Chẳng phải mẹ từng nói, tôi là “sao chổi” hay sao?
Ngày Ngày Trăng Sáng Trong thôn đang bốc thăm chia ruộng đất. Tôi vừa định đưa tay vào, trước mắt tôi bỗng hiện lên những dòng chữ bình luận: [Nữ chính thật đáng thương, cô ấy hoàn toàn không biết cha mẹ cô ấy đã để lại vàng cho cô ấy, họ chôn vàng ngay tại mảnh đất sau nhà.] [Nghe nói mảnh đất có chôn vàng đó đã bị chồng chưa cưới của nữ chính ngầm thao túng đưa cho Bạch Nguyệt Quang?] [Đúng vậy, nam chính đã gấp tờ giấy thăm đó thành hình tam giác để Bạch Nguyệt Quang bốc trúng, nữ chính thật là thảm.] Tôi hoang mang cúi đầu. Trong hộp gỗ thực sự có một mảnh giấy được gấp thành hình tam giác.
Cảnh Xuân Rực Rỡ Ta vốn là một nữ nhân dựa vào đấu vật để kiếm sống nơi chốn phồn hoa. Thế nhưng, chỉ ba ngày sau khi sinh hạ nhi tử cho phu quân, vị hôn thê năm xưa của hắn lại tìm tới cửa. Phu quân ta nhìn ta với ánh mắt đầy thâm tình, thề chỉ nhận ta làm chính thê. Nhưng ta chỉ khẽ đẩy hắn ra, bởi ta biết rằng kiếp trước, nam tử xuất thân cao môn quý tộc, từng bị ta mua về làm chồng nuôi này, rồi sẽ có ngày phục hưng gia tộc, khôi phục vinh quang của phủ Trấn Quốc Công. Sau này, hắn quả thực nâng ta lên làm chủ mẫu, nhưng cũng không ngăn hắn cưới thanh mai làm bình thê, và vì quyền thế mà nhẫn nhịn để người khác khinh bạc ta. Cuối cùng, ta trong nỗi đau mất con, sức cùng lực kiệt, mà ngọn đèn sinh mệnh cũng vụt tắt. Trùng sinh một kiếp, ta không dám để bản thân dây dưa nửa phần với hắn. Ta nhàn nhã quay về phòng, lấy ra khế ước bán thân của Thôi Chiêu, giao thẳng cho vị cô nương kia. “Ban đầu ta mua hắn, chẳng qua chỉ để nối dõi tông đường. Nay Mạc gia ta đã có hậu nhân, hắn cũng không còn hữu dụng nữa.”
Quay Trở Lại Năm Ấy Tủ lạnh nhà tôi có thể tự động trả lời. Tôi bỏ cá vào. “Tanh quá.” Tôi bỏ sầu riêng vào. “Thúi thế.” Tôi bưng bún ốc bỏ vào tủ. “… Cô không thể ăn thứ gì bình thường hơn được à?!” Tôi tức giận, đập mạnh một cái lên tủ lạnh. “Mi chỉ là cái tủ lạnh thôi, kêu cái gì mà kêu?” Đối diện im lặng một lúc lâu, rồi từ từ viết: “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh chứ?” “Ai bảo tôi chỉ là cái tủ lạnh?” Tôi và nhóc hành tây đã thỏa thuận ba điều. Không được để thức ăn có mùi nồng trong tủ lạnh, như hành tây hay sầu riêng. Nhưng không nói không được để thức ăn thừa. Tôi gói cà chua và trứng còn thừa buổi sáng rồi nhét vào tủ. Vừa đóng cửa tủ lại thì tờ giấy ghi chú đã có câu trả lời: “Đồ thừa à?” Tôi mệt mỏi: “Ừ.” Đúng lúc tôi nghĩ cậu ta sắp thêm quy định mới thì. Đối diện nhanh chóng trả lời: “Dân văn phòng, ai cũng khổ thế này sao?” Thực ra tôi muốn nói đây gọi là tiết kiệm! Nhưng nghĩ lại cậu ta còn đang đi học, tôi lại nổi tính dạy đời: “Vì vậy phải học hành chăm chỉ nhé.” “Cô đến tìm tôi đi, tôi mời cô ăn.” Ồ. Tôi bật cười. Thành thật mà nói, tôi cũng muốn gặp mặt cậu nhóc “tủ lạnh” này xem thế nào. Tiện thể tìm hiểu xem, tại sao cái tủ lạnh cũ này lại có chức năng kỳ lạ thế này. Nhưng ngay khi tôi chưa kịp nghĩ xem nên trả lời thế nào. Trên tờ giấy ghi chú đã hiện lên địa chỉ: “Thành phố Thành Giang- Khu chung cư Bạch Đào Trà – Tòa C – Số 301.” Tôi hít một hơi, tay cầm bút run rẩy không ngừng: “Cậu chắc chứ?” “? Không thì sao?” Tôi kiểm tra lại số nhà một lần nữa, chắc chắn không nhầm, rồi từng chữ một viết xuống: “… Hiện tại, tôi đang ở… thành phố Thành Giang… khu chung cư Bạch Đào Trà… tòa C… số 301.”
Tôi Và Mẹ Trọng Sinh Những năm 90, vật chất còn khan hiếm. Nhà mãi mới hầm được con gà, mẹ lại đem cái đùi gà cho con trai chú Vương hàng xóm. Lúc ba hỏi đến trong bữa cơm, mẹ nói tôi là người đã ăn. Tôi không nhận, mẹ liền mắng tôi là đồ chuyên nói dối. “Chính mày ăn, chính mày ăn, ăn rồi còn không chịu nhận, tao đ/á/n/h ch.t cái đồ nói dối nhà mày…” Và rồi bà thật sự lỡ tay đ/á/n/h ch.t tôi. Lần nữa mở mắt, tôi lại đang ngồi ở mâm cơm, mẹ cười gượng bảo: đùi gà là do Phương Phương ăn. Lần này tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Ba, đùi gà là con ăn đó, mẹ đâu có đem cho chú Vương đâu!”
Chồng Gia Phản Bội Bạn thân của tôi, Trần Thu, khi mắc ung thư giai đoạn cuối chỉ có một ước nguyện duy nhất: trở thành vợ của chồng tôi. Chu Viễn nghiêm túc khuyên tôi: “Một tờ giấy không nói lên điều gì, lòng tôi đặt nơi em mới là quan trọng nhất.” Con trai trách tôi: “Cũng tại mẹ không chịu ly hôn với ba, hại dì Thu cả đời không thể danh chính ngôn thuận.” Để chữa bệnh cho Trần Thu, nó không chỉ từ bỏ cơ hội du học mà còn hủy hôn rồi cưới con gái cô ta. Tôi nhìn hai cha con đang nài nỉ, không do dự gì mà gật đầu đồng ý. “Trần Thu là bạn thân nhất của tôi, tất nhiên tôi sẽ giúp cô ấy toại nguyện.” “Nhưng tôi có một điều kiện, nhà, xe và tiền tiết kiệm đều thuộc về tôi, con thì để anh nuôi.” Tại cơ quan dân chính, nhìn hai người vui vẻ đi làm giấy kết hôn. Tôi bật cười, bởi vì tôi đã sống lại một lần nữa. Ung thư của Trần Thu là giả, còn ung thư giai đoạn cuối của Chu Viễn mới là thật.
Đứa Trẻ Bị Tráo Đổi Tôi làm việc ở phòng siêu âm. Chị dâu đến tìm tôi để xác định giới tính thai nhi. Vì quy định ở chốn làm, tôi chỉ nói ám chỉ rằng: “Đứa trẻ đầu to chân ngắn.” Sau đó chị dâu sinh con gái, lái xe đâm chết tôi. Trước khi chết, chị dâu hằn học hỏi tôi, “Chẳng phải mày ám chỉ rằng đứa trẻ đầu to chân ngắn là con trai sao? Tại sao tao lại sinh ra con gái?” Kiếp này, sau khi nghe lời tôi, chị dâu vui vẻ gật đầu: “À chị hiểu, chị hiểu rồi.” Tôi cong môi tiễn chị dâu đầy nụ cười rời đi, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Không, chị dâu à, chị không hiểu đâu!
Ngụy Thị Song Thư Trước ngày thành thân, ta và đích tỷ bị đổi hôn. Người đính hôn với đích tỷ – Tiểu tướng quân – nói rằng người hắn yêu thật ra là ta, còn trạng nguyên lang đính hôn với ta lại nói rằng hắn thích đích tỷ. Ta biết, bọn họ đã trọng sinh. Tiểu tướng quân muốn đổi lấy một người địa vị thấp, không thể sinh con, để nuôi dưỡng con riêng cho hắn. Trạng nguyên lang muốn đổi lấy một quý nữ dễ thao túng, để hắn an tâm làm kẻ ăn bám. Ta cười, bọn họ đúng là thú vị thật. Chẳng lẽ nhìn ta và tỷ tỷ, bọn họ nghĩ ngoài hai người họ ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao?
Liếm Chó Thượng Vị Tôi là học sinh đặc biệt được tuyển chọn vào một trường quý tộc. Để tránh bị bắt nạt, tôi trở thành “kẻ theo đuôi” của đám thiếu gia. Thiếu gia lên xe, tôi mở cửa; thiếu gia đánh nhau, tôi cổ vũ; thiếu gia muốn “bay lên trời”, tôi hết mình tung hô. Khi đó, một tiểu bạch liên không chịu nổi, đứng ra chắn trước tôi và tuyên bố đầy chính nghĩa: “Các anh không được bắt nạt A Lê nữa!” Đám thiếu gia ngay lập tức bị thu hút bởi cô ấy. Nhưng, ánh mắt của “bạch liên hoa” chỉ dõi theo tôi. Vì vậy, họ bắt đầu dùng cách bắt nạt tôi để ép “bạch liên hoa” làm bạn gái của họ. Từ đầu, cô ấy cương quyết không đồng ý, nhưng rồi dần dần lại bị cảm động mà yêu họ. Thậm chí sau này, cô ấy còn nghĩ rằng tôi muốn c//ướp bạn trai của mình. Tôi hiểu ra rồi. Thì ra tôi chỉ là một phần trong trò chơi của họ.
Có Mắt Không Tròng Kiếp trước, chị gái nhốt tôi trong nhà vệ sinh, cướp đi cơ hội được cặp vợ chồng nhà giàu nhất nhận nuôi. Kiếp này, chị gái não yêu đương vì muốn ở cùng một chỗ với tên côn đồ, chủ động đẩy tôi tới trước mặt người giàu nhất: “Ngài nhận nuôi em gái cháu đi, con bé so với cháu còn ngoan, và nghe lời hơn.” Sau khi biết tôi được vợ chồng giàu nhất nhận nuôi, chị gái trốn sau cửa cười ra tiếng. “Đám biến thái máu lạnh Phó gia sớm muộn gì cũng tra tấn chet mày.” Nhưng chị ấy không biết rằng tôi cũng đã được tái sinh. Sau đó, chị ấy được người nghèo nhận nuôi, như ý nguyện cùng tên côn đồ mà chị thích trở thành hàng xóm thanh mai trúc mã. Điều duy nhất không theo ý chị ấy chính là, tôi không những không bị đám biến thái Phó gia kia tra tấn chet, ngược lại còn được bọn họ cưng chiều lên tận trời.
Nuôi Ong Tay Áo Kiếp trước, chị dâu nhặt được một cô bé xinh xắn ngoài đường, nhất quyết muốn nuôi. Nhìn cô nhóc trông quá mức trưởng thành, tôi cảm thấy có điều bất ổn, khuyên chị dâu đưa đứa trẻ đến đồn công an. Chị không những không nghe mà còn tự ý nuôi cô bé đó. Chị còn nói với cô bé rằng tôi muốn vứt bỏ nó, ánh mắt đứa nhỏ nhìn tôi dần trở nên căm hận. Sau này, khi tôi điều tra được thân phận thật sự của nó, hóa ra đó lại là một thằng đàn ông! Còn chưa kịp báo cảnh sát, hắn đã đầu độc giết tôi rồi ngụy tạo thành vụ đột tử do bệnh tim. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày chị dâu nhặt được “cô bé” ấy. Chị dâu ôm đứa nhỏ đầy thương xót: “Đứa trẻ này đáng yêu quá, chúng ta mang nó về nhà nuôi nhé.” Tôi nhìn Lý Đại Bảo với ánh mắt tham lam kia, khẽ nhếch môi đáp: “Chị dâu đúng là người tốt, chi bằng nhận nuôi luôn đi.”
Lúc Oán Báo Ân Kiếp trước, tôi bắt gặp đứa bạn thân đang lén lút vụng trộm với tên cá biệt lớp bên trong lớp học. Tôi xông vào, đuổi hắn đi, rồi hết lời khuyên cô ta nên tập trung vào việc học. Sau đó, cô ta chia tay với hắn, được tuyển thẳng vào trường đại học Hoa Thanh danh tiếng nhất nước. Tôi không ngờ, về sau cô ta lại quyến rũ… bố tôi. Mẹ tôi vì chuyện đó mà rơi vào trầm cảm, rồi tự cắt cổ tay qua đời. Còn tôi thì bị đưa vào bệnh viện tâm thần. Đến khi cô ta xuất hiện, thản nhiên ngắm nhìn tôi trong tình cảnh thê thảm, tôi mới hiểu ra sự thật. Hóa ra, cô ta vẫn luôn tin rằng tôi là người đã chia rẽ tụi nó, là nguyên nhân khiến tên kia chết. Tôi tức đến nỗi mắt đỏ rực, đè cô ta xuống đất, cắn thẳng vào mặt. Nhưng còn chưa kịp làm gì thêm thì đã bị người ta đánh chết bằng một gậy. Lần nữa mở mắt, tôi đứng ngoài cửa sổ lớp học, bên trong lại vang lên những lời lẽ đầy nhơ nhớp. Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bấm ghi âm. Kiếp này, tôi sẽ lôi cô ta xuống địa ngục!
Linh Hồn Trở Về Đây là năm thứ 10 kể từ khi ta qua đời, ta nhìn thấy phu quân của ta như thế nào từ thế tử Hầu phủ trèo một mạch đến vị trí Thừa tướng. Hắn nạp thiếp, lại tục huyền, thê thiếp trong hậu viện thừa tướng không yên ổn, thường xuyên xảy ra tranh chấp, cũng có người chết đi nhưng hắn luôn mắt nhắm mắt mở, không để những chuyện này vào lòng, giống như khi ta chết, hắn cũng không rơi một giọt nước mắt vì ta. Trong mắt hắn, Mục Chi ta chỉ là một tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh hắn lúc hắn còn làm thế tử mười năm trước, vì hầu hạ lâu ngày, mới may mắn trở thành thiếp thất.
Cả Đời Làm Thiếp Tiểu thư cùng cô gia vô cùng ân ái. Sau khi chẩn đoán có thai, nàng đau lòng tướng công. Liền đem ta tặng cho hắn làm nha hoàn ấm giường. Vài tháng sau, tiểu thư sinh hạ một đôi long phượng thai. Cô gia không muốn phụ tấm chân tình của tiểu thư, dứt khoát lấy oán báo ơn xử tử ta. Sau đó, hai người họ vẫn ân ái như trước, trở thành giai thoại ở kinh thành. Nhưng thời điểm khi ta chết, đã có thai hơn hai tháng. Mở mắt lần nữa, ta trở về trước thời điểm tiểu thư tặng ta cho cô gia. Một thế này, ta trực tiếp trèo lên giường phụ thân hắn. Lắc mình biến hóa thành bà mẫu của bọn họ!
Ký Ức Sai Lầm Kiếp trước, năm thứ bảy yêu đương với bạn trai. Tôi đã chết trong trận lũ quét bất ngờ. Linh hồn chưa tan biến, vẫn luôn đi theo bên người bạn trai. Nhìn anh ấy cả ngày như người mất hồn, bởi vì nghe được tin tôi chết mà khóc lóc thảm thiết. Lại nhìn anh ấy buông bỏ tất cả, ôm chặt kỷ niệm của chúng tôi mà chết trong u uất. Thời điểm dầu hết đèn tắt, anh ấy ôm ảnh tôi, nói kiếp sau nhất định sẽ không buông tay tôi. Mở mắt ra lần nữa – tôi lại trở về ngày xảy ra trận lũ quét bất ngờ. Nhờ có ký ức kiếp trước, cuối cùng tôi đã thuận lợi sống sót, còn kết hôn với anh ấy. Nhưng người kiếp trước yêu tôi đến mức có thể tuẫn tình vì tôi. Vậy mà vào năm thứ năm sau khi kết hôn, khi tôi vừa mang thai bảo bảo, anh ta lại ngoại tình.