Trọng Sinh
Thay Đổi Vận Mệnh Kiếp trước, di nương đem ta cùng thứ muội tráo đổi khi còn trong tã lót. Nàng là đích, ta thành thứ. Nàng gả vào quốc công phủ, ta bị hứa cho thư sinh nghèo . Về sau quân địch xâm phạm, đồ sát Hoàng tộc, nàng thân là nữ nhi của trưởng công chúa nên đã chết dưới đao của loạn quân. Mà phu quân ta lại lắc mình biến hoá, trở thành thủ lĩnh quân địch, đăng cơ làm hoàng đế, lập ta làm hoàng hậu. Lần nữa mở mắt ra, trở về ngày mà bà mối tới cửa cầu hôn. Thứ muội không chút do dự vạch trần thân phận của mình trước mặt đám đông. Nàng nói, Nàng muốn gả cho thư sinh nghèo.
Phu Quân Giá 10 Đồng Quan phủ phát tướng công, 20 đồng một người. Các cô nương trong làng đều đi cướp nam nhân. Ta không đi. Bởi vì ta trùng sinh. Ta biết rằng tên què quặt nghèo túng không ai mua kia, sau này sẽ trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Sẽ phụ lòng ta, thê thiếp thành đàn, sẽ giam cầm ta mười năm, hàng đêm nhục nhã. Ta không dám mua hắn nữa, chỉ muốn sống yên ổn. Nhưng ta không ngờ tới, đêm hôm đó, thôn trưởng lại cười hì hì gõ cửa phòng ta: “Oản Oản, cô có muốn tướng công không?”
Chủ Mẫu Trọng Sinh Ta chặn một mũi tên cho phu quân nên tổn thương bên trong, phải đến phía nam thôn trang dưỡng bệnh bốn năm. Lúc trở về kinh thành thì trong nhà có thêm một nữ tử. Con trai ỷ lại vào nàng, con gái thích nàng, mẹ chồng xem trọng nàng. Phu quân ta vô tình gọi tên nàng khi đang ngủ cùng ta. Ta không thể chịu nổi nữa và bắt đầu gây sự. Bọn họ phối hợp đẩy ta vào chỗ chết, tháo gỡ chướng ngại, gia đình hạnh phúc. Sau hai mươi năm làm quỷ, ta đã nhìn thấy số phận của bọn họ và trọng sinh vào thời điểm ta đang trên đường hồi phủ. Ta lại trở về rồi. “Trước khi hồi phủ, ta muốn vào cung thăm Thái hậu nương nương.” Ta nói.
Chiêu Chiêu Hạ Hạ Kiếp trước, tôi và Giang Hạ Hạ được nhận nuôi vào cùng một thời điểm. Giang Hạ Hạ rạng rỡ như ánh mặt trời được một gia đình lạnh nhạt nghiêm khắc nhận nuôi, kế tiếp bị ép đến mức trầm cảm, sau cùng cậu ấy đã chọn cách dại dột nhất. Còn kẻ âm u tang thương như tôi, lại bị một gia đình hòa ái yêu thương nhau trả về. Sau khi bị trả về, tôi gặp phải cảnh cô lập nghiêm trọng, dần dần đi theo vết xe đổ của Giang Hạ Hạ. Trở lại kiếp này, Giang Hạ Hạ hỏi: “Nếu không chúng ta…” Tôi không chút do dự đáp: “Đổi.”
Tính Toán Với Tôi? Em dâu là người giỏi tính toán nhất mà tôi từng gặp. Cô ta vì muốn tiết kiệm vài trăm tệ tiền học thêm nên đã xúi mẹ tôi phối hợp với mình, ép tôi phải đích thân dạy kèm cho Tiểu Quân – cháu trai học lớp ba. Không còn cách nào khác, tôi vừa phải ôn thi, vừa phải kèm cháu học. Tiểu Quân thi chuyển cấp thành công, đỗ vào trường cấp hai trọng điểm, nhưng trong đợt khám sức khỏe nhập học lại bị phát hiện có khối u não. Vương Lan lại đổ hết tội lỗi lên đầu tôi: “Chính vì chị ép con tôi quá mức nên nó mới bị u não! Tất cả là do chị!” Cô ta cầm chảo dầu sôi dội thẳng vào mặt tôi: “Con tôi sắp chết rồi, chị cũng đừng mong sống yên! Dù có thi đỗ giáo viên thì đã sao? Tôi sẽ khiến chị không còn mặt mũi gặp ai nữa!” Một nồi dầu sôi đổ ụp lên đầu khiến tôi bỏng đến 80% cơ thể, đứa con còn chưa thành hình trong bụng cũng không giữ được. Tôi giãy giụa giữa ranh giới sống chết, được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, giành giật mạng sống suốt bảy ngày rồi trút hơi thở cuối cùng. Có lẽ ngay cả Diêm Vương cũng không đành lòng nhìn tôi chết oan, nên đã cho tôi một cơ hội sống lại. Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã quay trở lại một tháng trước khi tốt nghiệp đại học.
Hướng Dương Báo Thù Để ép tôi ở lại làng, cha mẹ lén lút bán tôi cho một kẻ điên, em trai cười xé nát giấy báo trúng tuyển của tôi. Tôi chống cự đến chết, bị đánh ngất rồi giao cho kẻ điên, cuối cùng chỉ còn lại một nấm mộ hoang, còn bị chửi là không biết giữ gìn trinh tiết. Nháy mắt tỉnh lại, tôi quay về ngày hôm sau lúc giấy báo trúng tuyển bị xé rách. “Từ Chiêu Đệ, một tờ giấy rách thôi chứ có gì ghê gớm, xé rồi thì thôi, học hành có quan trọng bằng em trai của mày không?” “Mẹ, sao con có thể trách nó được? Con thương nó còn không kịp nữa mà.” Tôi cầm giấy báo trúng tuyển, cười đáp. Trước ngày đưa dâu, tôi lấy ra một túi vải đưa cho em trai: “Diệu Tổ, em đưa chị một đoạn đường nhé.” Em trai cầm hết tài sản của tôi, vừa chửi vừa mắng đi cùng tôi đến nhà. Nhưng nó còn chưa biết, đêm nay người gả đi chính là nó!
Quay Lại Tuổi 18 Chống Lại Số Phận Kiếp trước, vì để anh trai lấy được vợ, tôi bị mẹ và mẹ chồng ấn chặt tay chân, ép phải quan hệ với một lão già độc thân. Một kiếp này, đến lượt mẹ tôi cùng lão đó kết hôn.
Xuân Khuê Ký Kiếp trước, đích tỷ bị bệnh mất sớm nên nàng đã lên kế hoạch để ta làm người tục huyền* cho tỷ phu. *Tục huyền: Làm vợ kế Nàng tin chắc rằng ta nhất định sẽ vì nàng mà bảo vệ gia nghiệp của Hầu phủ, nuôi dạy con cái cho thật tốt do ta là người nhân hậu và hiền lành. Ta cũng dành hết cuộc đời mình cho con cái và nam nhân của nàng, nhưng cuối cùng lại đổi lấy một ly rượu độc từ các con của nàng. “Ngươi chỉ là một thứ nữ kế thất* mà thôi, sao có thể xứng để chúng ta gọi ngươi là mẫu thân?” *kế thất: vợ kế Khi tỉnh lại một lần nữa, đích tỷ đang ‘bắt gian tại giường’ ta và tỷ phu, nàng đặt tay ta lên tay của tỷ phu: “Làm sao ta có thể trách muội chứ! Muội muội của ta ơi, sau khi ta chết rồi thì Hầu gia và con ta sẽ được muội chăm sóc, ta cảm thấy vui mừng còn không kịp nữa là.” Ta cười lạnh nhìn nàng, lần này, ngươi muốn ta giữ gia nghiệp, bảo vệ con cái của ngươi, còn ta thì muốn phá hủy tất cả những thứ đó ở trước mặt ngươi!
Ánh Sáng Cuối Con Đường Sau khi trọng sinh, câu đầu tiên ta nói chính là: “Phụ thân, nữ nhi không gả cho lang quân họ Thẩm nữa.” Thật ra, kiếp trước Thẩm Mặc Hành đối với ta rất tốt, phu thê hòa thuận, lễ nghĩa chu toàn. Chỉ là… có một điều khiến lòng ta nguội lạnh. Hắn từng nói, nếu có một ngày hắn chết đi, muốn được chôn cùng nha hoàn mất sớm tên A Sở: “A Sở sợ bóng tối, ta sợ nàng ấy sẽ hoảng loạn.” Trùng hợp thay, ta cũng sợ bóng tối. Nhưng Thẩm Mặc Hành chỉ có một. Vậy nên, đời này, ta không giành nữa. Ta tìm một người, nguyện ý khi về già sẽ nằm cùng ta trong chiếc quan tài tối om kia. Hắn nói hắn không sợ. Hắn ôm ta, nên ta cũng không sợ nữa. Chúng ta sắp thành thân. Thế nhưng Thẩm Mặc Hành… lại không đồng ý.
Sau Khi Không Nuôi Con Thay Em Gái Vong Ân Bội Nghĩa Em gái tôi còn đang học đại học thì lại mang thai. Mẹ tôi nói, “Đúng lúc đấy, không cần cha, giữ con. Sinh ra thì để chị con nuôi.” Kiếp trước, bị hai người họ dỗ ngọt hết nước hết cái, tôi đồng ý. Thế là tôi trở thành một bà mẹ đơn thân chưa chồng đã có con. Bạn trai chia tay tôi. Công việc thì vì chuyện chăm trẻ mà bị đuổi. Khó khăn lắm mới nuôi nấng đứa cháu nên người, thì em gái và bố đứa nhỏ lại nối lại tình xưa, rồi kết hôn. Họ tuổi tác lớn không thể sinh thêm, bèn muốn đón con về nuôi. Tôi không đồng ý. Họ bèn xúi cháu tôi, nói là tôi đã cướp nó khỏi tay cha mẹ, chính tôi đã chia cắt một gia đình hạnh phúc, khiến nó phải lớn lên trong đơn thân. Thằng bé bị tẩy não, thừa lúc tôi không đề phòng đã đ/ẩ/y tôi từ tầ/ng m/ười bả/y xuố/ng. Mẹ và em gái tôi tận mắt nhìn thấy mà vẫn chọn bao che, còn đứng ra làm chứng giả. Tôi ch .t rồi. Chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ thản nhiên thừa kế nhà, xe, tiền bạc mà tôi dành dụm cả đời, rồi sống cuộc đời mẹ hiền con hiếu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Oán khí ngút trời khiến tôi trùng sinh. Trở lại đúng ngày em gái nói với tôi là nó mang thai.
Pháo Hoa Rực Rỡ Năm tôi tám tuổi, lần đầu tiên tôi nhìn thấy dòng bình luận chạy trên màn hình. 【Tại sao bạch nguyệt quang lại xuất hiện sớm dưới hình dạng nữ phụ đ//ộc á//c, Giang Vân Vân?】 【Cô ta còn nhỏ như vậy mà đã đ//ộc á//c rồi, lại còn bắt nạt nữ chính của chúng ta sao?】 Tôi quay sang nhìn Giang Vân Vân trong chiếc váy công chúa lộng lẫy. Cô ấy cầm hộp cơm trưa, kiêu ngạo nói: “Đi, rửa bát cho tôi.” Tôi nhìn vào hộp cơm, bên trong vẫn còn một lớp thịt kho tàu và cơm chưa động đến. Mắt tôi cay xè. Cô ấy không phải là nữ phụ đ//ộc á//c nào cả. Cô ấy là ánh trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm, người đã xua tan bóng tối trong cuộc đời tôi.
Trọng Sinh Năm 1985: Không Còn Là Cái Bóng Của Ai Sau khi đột tử giữa đêm khi đang trông cháu, tôi phát hiện mình đã trọng sinh. Trước mắt, Lâm Tiêu An đang lớn tiếng chỉ trích tôi ghen tuông mù quáng, còn tôi thì khóc lóc đòi ly hôn. Chỉ vì mức lương eo hẹp mỗi tháng của anh ta, vậy mà còn phải chia một nửa để chu cấp cho mối tình thanh mai trúc mã của anh ta Liễu Diệu Diệu. Liễu Diệu Diệu sống trong căn nhà ba gian, quần áo và trang sức thay đổi liên tục, lúc nào cũng kiêu kỳ như thiên nga trắng. Còn tôi, bàn tay chai sạn vì may vá thuê quanh năm, làn da vàng vọt vì gánh hàng rong kiếm sống ai không biết lại tưởng tôi là dân chạy nạn đói. Tôi không thể chịu đựng cuộc sống vừa cực khổ vừa nghèo túng này nữa. Lâm Tiêu An nổi giận đùng đùng đập cửa bỏ đi. Tôi quay đầu thu dọn hành lý, quyết định lên phương Bắc.
Đoan Dương Huyện Chủ Tỷ tỷ ta vốn có cốt cách kiêu ngạo. Khi nạn đói xảy ra, có người quyền quý bố thí một bát cháo, tỷ tỷ giật lấy đổ xuống đất rồi nói một cách hiên ngang lẫm liệt: “Nhà ta tuy nghèo nhưng không ăn đồ bố thí.” Mẫu thân đã phải nhịn ăn để dành cho chúng ta, cuối cùng chết đói. Để sống sót, chúng ta vào vương phủ làm nha hoàn, tỷ tỷ bán đồ mẫu thân để lại đổi lấy quần áo mới rồi chỉ vào ta mà nói: “Ta thường dạy muội thế nào? Bất kể lúc nào cũng phải ăn mặc chỉnh tề, nhất định phải giữ thể diện.” Ma ma quản sự khen tỷ tỷ có cốt cách, cho tỷ tỷ vào thư phòng mài mực, còn ta thì đi giặt giũ. Kết quả là biểu thiếu gia để mắt đến ta, muốn nạp ta làm thiếp, sau khi tỷ tỷ biết chuyện thì sắc mặt thay đổi: “Sao muội có thể tự hạ mình đi làm thiếp hầu hạ người khác?” Biểu thiếu gia nói tỷ tỷ thú vị, muốn đổi ý nạp tỷ tỷ, tỷ ấy nghe xong liền e thẹn đồng ý, còn nói rằng họ là tình yêu đích thực. Ta ngày ngày làm việc vất vả, sinh bệnh nặng, cầu xin tỷ tỷ thay ta mời đại phu nhưng tỷ ấy lại chỉ nhàn nhạt nói: “Muội phải là người có cốt khí, không thể dễ dàng cầu xin người khác. Dù có phải bò, cũng phải tự bò đến y quán.” Ta chết trên đường bò đến y quán. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đầu vào vương phủ. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Phán Ninh Lúc ta và đích tỷ cùng đến chùa Vạn Tượng để thắp hương thì bị bắt cóc. Bọn cướp đã chỉ đích danh muốn bắt đích nữ của Thượng thư, ả không chút do dự đẩy ta ra ngoài. Khi ta được cứu trở về, cả kinh thành đều mắng ta là hoa tàn liễu héo, bôi nhọ dòng họ, phụ thân nhốt ta vào am ni cô ngay trong đêm. Đích tỷ quay lưng liền gả cho Thế tử của Ninh Quốc Hầu có tiền đồ xán lạn. Về sau, quân địch tấn công hoàng thành, thủ lĩnh bọn cướp trước đây tự lập làm đế, còn Thế tử bị giết trong trận giao chiến, cả nhà Hầu phủ bị diệt sạch. Mà ta lại được Hoàng đế mới sắc phong làm Hoàng hậu, đêm trước ngày thành thân, đích tỷ trà trộn vào cung, nổi điên muốn giết ta. Mở mắt ra lần nữa, ta bỗng trở về cái hôm bị bắt cóc khi đang thắp hương. Đích tỷ nóng lòng tự tiết lộ thân phận của mình, trước khi rời đi còn không quên mỉa mai ta. “Đời này, vinh hoa phú quý chỉ có thể là của ta.” Ta chỉ thở dài, không biết da thịt mỏng manh và mềm mại của ả có thể chống đỡ được mấy ngày. Ả cho rằng vinh hoa phú quý là thứ có thể đánh đổi bằng mạng sống.
Muốn Đi Tìm Chết? Xin Mời Những năm 80, ai cũng nghèo. Anh tôi lén vào ruộng nhà người ta nhặt một bó lớn mía đỏ bị mốc đem về. Mẹ tôi nấu thành nước mía, chia mỗi người một bát. Tôi bảo có độc rồi đổ luôn cả nồi đi. Mẹ tôi tát tôi một cái làm tai trái tôi điếc. Anh tôi còn ác hơn, đá tôi một cú làm tôi liệt, còn mắng tôi phá hoại đồ ngon. Sau đó, cả nhà thấy tôi bị liệt, cho rằng sau này lớn cũng chẳng kiếm nổi đồng nào, thế là đánh chết tôi, bán xác tôi cho người ta làm âm hôn. Tôi chết khi còn rất trẻ. Vậy mà họ lại dùng tiền bán tôi mua cho anh tôi một sợi dây chuyền vàng to tổ chảng. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng khoảnh khắc mẹ vừa bưng nồi nước mía lên bàn. Lần này tôi không đổ nữa, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ liên tục múc hết bát này đến bát khác cho anh tôi.
Sau Khi Cha Chết, Ta Cùng Nương Phú Khả Địch Quốc Cha ta giấu một đôi mẹ con ngoại thất suốt bảy năm, cuối cùng cũng bị nương phát hiện. Nương tức giận đến mức muốn lập tức hòa ly, nhưng ta không đồng ý. Bởi vì ta đã trọng sinh. Ta biết rằng cha sắp chết. Sau khi ông qua đời, Hoàng thượng sẽ ban thưởng rất nhiều, nhưng cuối cùng mọi thứ lại rơi vào tay đôi mẹ con ngoại thất kia. Chỉ cần không hòa ly, chúng ta có thể hưởng vinh hoa phú quý và mãi mãi đè bẹp họ dưới chân.
Đi Tìm Hạnh Phúc Vọng Kinh là nơi hội tụ những nhân vật kiệt xuất, nhưng nổi danh nhất vẫn phải kể đến thiếu chủ Tạ gia – Tạ Dục. Người ấy cao quý như ngọc, tuấn mỹ vô song, nhưng lại chẳng có chút liên hệ gì với ta. Vậy mà một ngày, hắn đột nhiên nắm lấy tay áo ta, đôi mắt đỏ hoe, khẩn cầu: “Mọi chuyện vẫn còn kịp, chúng ta vẫn chưa hòa ly… Kiếp này, ta muốn bắt đầu lại với nàng!” Ta đang gặm miếng giò heo, ngẩn người một chút, rồi buột miệng: “Ừm… nhưng ta đâu có định gả cho ngươi.”
Quan Sơn Nguyệt Quân phản loạn vây hãm phủ tướng quân, bắt ta làm con tin để ép Lạc Khiếu đầu hàng. Để không làm liên lụy đến Lạc Khiếu, ta quyết định tự kết liễu sinh mệnh. Ngay trong giây phút ta sắp sửa tự vẫn, Lạc Khiếu đã liều chết xông phá vòng vây. Mắt nhìn chăm chăm, nhìn ta từ từ tắt thở ngay trước mặt hắn.
Sau Khi Sống Lại, Lão Thái Quân Từ Hôn, Không Xuất Giá Ta chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mà mình vốn tưởng viên mãn lại là một trò cười. Trước khi chết, Cảnh Trạm, vị phu quân luôn đồng cam cộng khổ với ta ghé vào tai ta, hung dữ nói: “Cuối cùng ngươi cũng phải chết, ngươi biết không, chỉ cần nhìn khuôn mặt này của ngươi là ta đã cảm thấy ghê tởm buồn ói rồi!” Hắn ta nói mình đã đánh tráo nhi tử của ta, người kế vị bây giờ chính là tư sinh của hắn ta và tình nhân. Ta nắm chặt góc chăn, khóe mắt như muốn nứt ra, cố gắng bám trụ để không phải chết. Cảnh Trạm thấy ta muốn giãy dụa thì dứt khoát lấy gối đè chết ta. Ta không cam lòng, ta chết không nhắm mắt. Vừa mở mắt ra, ta đã sống lại. Lần này, ta quyết định tác thành cho hắn ta.
Mẹ Ơi, Con Không Còn Là Cây ATM Nữa Khi thi đại học, tôi bị bạn học tố cáo gian lận. Giám thị phát hiện một mẩu giấy nhỏ giấu trong ống quần của tôi. Tôi bị đuổi khỏi phòng thi, bài làm bị hủy bỏ. Ngay cả suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại cũng bị dân mạng đặt nghi vấn. Dưới áp lực dư luận, kết quả tuyển thẳng của tôi bị hủy bỏ. Mẹ tôi, biết tôi không còn trường nào để vào, liền bán tôi cho một lão già thô lỗ ở làng bên để đổi lấy sính lễ. Tôi bị lão ta hành hạ đến chết. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại một tuần trước kỳ thi đại học. “Bây giờ bắt đầu phát thẻ dự thi.” Giọng của giáo viên chủ nhiệm kéo tôi về khỏi cơn ác mộng của kiếp trước. Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh. Nỗi tuyệt vọng và nhục nhã của kiếp trước như lưỡi dao cắm sâu vào tim tôi. “Chiêu Đệ, cậu thi ở phòng nào thế?” Một giọng nói ngọt đến mức khiến người ta phát ngấy vang lên bên tai tôi. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt giả tạo đầy quen thuộc của Lưu Thanh Thanh. Nụ cười của cô ta ngây thơ, vô hại. Nhưng bên trong lại lạnh lẽo như rắn độc.