Trọng Sinh
Tình Tỷ Muội Cùng là nha hoàn thông phòng, ta và Thúy Liễu đấu nhau suốt nửa đời người. Tranh sủng ái, tranh địa vị, tranh vị trí di nương. Sau này Thúy Liễu sảy thai, không thể sinh nở nữa, ta uống một bát canh phu nhân thưởng, tỉnh dậy thì phát hiện ra mình đang trần truồng dây dưa với mã phu, bị bắt gian tại giường. Tướng quân giận dữ, rút kiếm đâm ta, không ngờ Thúy Liễu lại thay ta đỡ một nhát kiếm. Trước khi chết, lần đầu tiên nàng nắm lấy tay ta: “Ngươi khóc cái gì, xấu chết đi được. Ta đã sớm nói với ngươi rồi, phu nhân tuyệt không phải loại tốt lành gì, ta đã phòng ngừa đủ đường, ngươi vẫn trúng kế của nàng.” Ta và Thúy Liễu cùng chết, người thắng lớn nhất, lại là phu nhân nổi tiếng hiền lành. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày Thúy Liễu mới vào phủ. Phu nhân vẻ mặt khó xử nói với ta: “Thúy Liễu nói nàng thích căn phòng của ngươi, ngươi nhường cho nàng đi.” Ta cười gật đầu: “Được thôi, ta sẽ đi giúp Thúy Liễu tỷ tỷ dọn dẹp!”
Cẩn Hòa Ta cứu một nữ nô từ quân doanh, để ả khỏi bị người nhục mạ. Chàng thanh mai trúc mã của ta vốn chẳng ưa ả, thế mà trong tiệc cưới của chúng ta, lại vu cho cha ta tội thông địch bán nước, ngay tại chỗ xử tử cả nhà ta. Chỉ tha cho mình ả. Hóa ra từ lâu, hai người họ đã lén lút qua lại với nhau. Ả tát ta một cái thật mạnh, cười một cách độc địa. “Chỉ bằng ngươi, cũng xứng để ta hầu hạ, đây chính là hậu quả, cũng nên cho ngươi nếm thử mùi vị bị ngàn người cưỡi.” Ả ném ta vào quân doanh làm quân kỹ. Vì chút tôn nghiêm còn sót lại, ta đã tự tử trong doanh trại. Ta được tái sinh, trở về ngày đầu tiên gặp nữ nô, nhìn ả bị người ta cưỡng ép đè dưới thân, gào khản cả giọng cầu xin ta cứu giúp.
Hoán Linh Ta vốn là một y nữ nơi núi rừng, lại từng có ân cứu mạng với Thái tử. Hắn nghênh ta vào Đông cung, hứa cho ta vị trí chính phi, sau đó ta thuận theo lẽ thường mà trở thành Hoàng hậu, sinh hạ trưởng tử, vinh hoa cả đời. Người người đều nói ta nhặt được phú quý từ trên trời rơi xuống. Khi ta trăm tuổi quy tiên, con cháu đau đớn khóc thương, duy chỉ có hắn nhìn về nơi xa, nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Uyển muội, đời này ta đã giữ trọn lời hứa, nhưng lại phụ lòng nàng. Chết đi, ta chỉ mong được đồng táng với nàng, cùng hẹn kiếp sau.” Hắn lạnh lùng nhìn thi thể của ta, từng chữ một: “Còn ngươi, ta nguyện đời đời kiếp kiếp không gặp lại, mãi mãi không bao giờ!” Ta bị bí mật an táng tại một ngọn đồi nhỏ cách hoàng lăng trăm mét, vị trí Hoàng hậu lại chôn xuống vong thê của một vị tướng quân. Sống lại một đời, thứ phú quý này, ta không cần nữa.
Thẩm Phù Tôi từng có lòng tốt giúp đỡ một cậu bạn cùng bàn bị bắt nạt. Cậu ta bị người khác ức hiếp, tôi liền đứng ra bảo vệ. Gia đình cậu ta nghèo khó, tôi mỗi ngày đều mang bữa sáng cho cậu ta. Cho đến ngày đó, trước sự cổ vũ của mọi người, cậu ta đỏ mặt ngại ngùng tỏ tình với tôi. Tôi đã từ chối. Kết quả sau đó, tôi nghe thấy cậu ta trong nhà vệ sinh trường học, vừa hút thuốc vừa nói: “Thẩm Phù ấy à, tôi đã chơi chán rồi, đừng nhìn cô ta giả vờ thanh cao, thực ra chủ động lắm.” Từ một thiên kim cành vàng lá ngọc, tôi rơi xuống vực thẳm. Khi bố tôi đến tìm gia đình cậu ta để nói lý, đã bị người cha mắc bệnh thần kinh của cậu ta dùng d//ao loạn đ//âm chet. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu sau cũng ra đi. Còn cậu ta thì sao? Cậu ta chìa tay về phía tôi từ vũng bùn, cười một cách tàn nhẫn mà nói: “Thẩm Phù, trước đây cô ở trên cao, tôi với không tới. Giờ thì tốt rồi, cô giống như tôi, cùng ngập chìm trong bùn lầy rồi.” Khi tôi mở mắt ra lần nữa. Tôi đã trở lại ngày đầu tiên cậu bạn cùng bàn chuyển đến lớp.
Trần Nhà Bố Mẹ Chồng Rơi Xuống Tám Ngàn Vạn Bố mẹ chồng mua một căn nhà đấu giá, trong lúc sửa chữa thì trần nhà rơi xuống… tám ngàn vạn! Tôi khuyên họ báo cảnh sát ngay lập tức, nhưng để ngăn tôi làm vậy, họ sai chồng tôi đ/ẩ//y tôi từ tầ/ng ca/o xu/ống, dựng chuyện rằng tôi vô ý n/gã xuống lầu. Sau khi trọng sinh, nhìn chồng sắp sửa lật trần nhà, tôi tìm cớ chuồn ngay lập tức, đồng thời đảm bảo camera giám sát ngoài cửa có thể ghi lại bằng chứng họ lấy số tiền đó. Lần này, tôi muốn nhìn xem, bọn họ có mạng lấy nhưng không có mạng để xài!
Mẹ Chồng Nguy Kịch, Lần Này Tôi Mặc Kệ Mẹ chồng lên cơn đau tim, chỉ có chồng tôi – bác sĩ tim mạch mới có thể cứu bà ấy. Nhưng tôi không cầu xin anh ta. Tôi chỉ lạnh lùng nhìn mẹ chồng quằn quại trong đau đớn rồi trút hơi thở cuối cùng trước mắt tôi. Kiếp trước, khi bà lên cơn đau tim, tôi lập tức gọi chồng về, nhưng anh ta lại cho rằng tôi ghen tuông, nghĩ tôi giở mọi thủ đoạn để lừa anh ta về nhà, nhất quyết không chịu đến. Cuối cùng, mẹ chồng tôi đã qua đời trong bệnh viện. Lúc bố chồng chất vấn, chồng tôi thản nhiên phủ nhận rằng tôi chưa từng liên lạc với anh ta, đổ hết trách nhiệm về cái ch.t của bà lên đầu tôi. Bố chồng hận đến tận xương tủy, cầm dao đ//â/m tôi đến ch.t. Lúc trút hơi thở cuối cùng, tôi vẫn chưa ch.t hẳn, mở mắt ra nhìn một cái, phát hiện bụng mình đã bị đ//â/m đến mức ná/t b/ấy như nhân bánh bao. Sau đó, khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình quay về đúng ngày mẹ chồng lên cơn đau tim…
Hoa Đào Lại Nở Tiểu thư không thể sinh con, tính toán bát tự của nha hoàn trong phủ, Cuối cùng chọn trúng ta sinh con cho cô gia. Tiểu thư khóc lóc cầu xin ta giúp nàng ấy việc này. Nàng nói sẽ không đối xử tệ bạc với ta, đồng thời coi con ta như con ruột của mình. Thế nhưng dù nàng không khóc, ta còn có chỗ nào để phản kháng? Nào ngờ trong lúc sinh con, ta bị chảy nhiều máu, không có ai bận tâm đến ta. Khi hơi thở của ta dần thoi thóp, chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của tiểu thư… “Trai hay gái?” “Coi như nàng ta biết phấn đấu.” “Mời đại phu làm gì? Chết đúng lúc lắm, ném nàng ta xuống hồ đi, dù sao cũng vô dụng rồi.”
Thay Đổi Lịch Sử Ngày Tô gia bị tịch thu nhà, cha mặc cho ta bộ xiêm y lộng lẫy, rồi đẩy ta ra trước mặt quan binh: “Nàng chính là tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.” Họ đều nói, cha ta là trung bộc. Khi gặp lại, cha ta đã là Thần Vũ đại tướng quân được tân đế sủng ái nhất, Tô Nguyệt Oanh đã trở thành hoàng hậu, cùng tân đế một đời một thế một đôi người. Còn ta, là kỹ nữ trong thanh lâu, ai cũng có thể chơi đùa. Mẹ vì chuộc thân cho ta, đã mang theo thân thể bệnh tật đi cầu xin cha nhưng lại bị người gác cổng đánh chết bằng hai gậy. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh an táng cho mẹ nhưng nàng lại nói: “Thanh lâu thiếu gì kỹ nữ trong sạch, nếu ngươi giữ gìn bản thân, ta còn có thể giúp ngươi nhưng ngươi lại tự cam chịu thấp hèn, ta sẽ không giúp loại người như vậy.” Đêm đó, ta bị người ta chặt đứt tứ chi, rồi ném xuống sông. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày mà Tô gia bị tịch thu nhà, lần này, hãy để Tô Nguyệt Oanh tự mình giữ gìn bản thân trong sạch trong thanh lâu đi. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Trọng Sinh Rồi, Tôi Chọn Tự Mạ Vàng Cho Bản Thân Thái tử gia giới Bắc Kinh đến khu ổ chuột tìm ân nhân cứu mạng. Em gái nhốt tôi trong phòng, mặc váy trắng của tôi, với gương mặt giống tôi đến bảy phần, lao vào lòng thái tử gia. “Tiểu Diễn, cuối cùng anh cũng tới tìm em rồi.” Sau đó, Phó Tư Diễn bất chấp sự phản đối từ gia đình, kiên quyết cưới em gái tôi từ khu ổ chuột, được người đời ca tụng là “chiến thần tình yêu thuần khiết”. Ngày thành hôn, em gái khiêu khích nhìn tôi, mấp máy môi: “Kiếp này, người gả vào hào môn là tôi.” Tôi nội tâm bình thản, không chút gợn sóng. Sống lại một đời, so với tình yêu thuần khiết, tôi càng thích vàng ròng.
Đích Tỷ Không Muốn Làm Thiếp Đích tỷ tính cách cứng rắn. Sau khi ta biết đầu đuôi chuyện của nàng ta và phu quân, chủ động nhắc muốn để nàng ta làm thiếp. Ai ngờ nàng ta tự cảm thấy chịu nhục, cứng rắn tự sát. Phu quân không để ý đến ta đang mang thai, trực tiếp dùng một phong thư bỏ vợ đuổi ta ra khỏi Hầu phủ. Ta bị mất hết thanh danh, lưu lạc đầu đường bị người khác lăng nhục, lại nghe thấy tin đích tỷ khởi tử hoàn sinh, kết thành phu thê với phu quân. Ta thổ huyết mà chết, khi mở mắt lần nữa đã về cái ngày nhắc đến chuyện để đích tỷ làm thiếp. Đích tỷ nói lời chính nghĩa tỏ vẻ: “Vệ Doanh ta đời này, thà gả cho người buôn bán nhỏ làm thê, cũng khinh thường làm thiếp của vương tôn quý tộc!” Lần này ta thành toàn cho nàng ta. Truyền thanh danh cứng rắn chính trực của nàng ta ra ngoài, khiến vô số người tới cầu hôn. Người mổ heo, bán cá, gõ mõ cầm canh, dọn phân, suýt chút nữa đạp nát cánh cửa Hầu phủ.
Thứ Tử Lên Ngôi Đích tỷ tính kế để gả ta cho vị hôn phu của nàng. “Dù hắn chỉ là một thứ tử thấp hèn nhưng cũng đủ xứng với ngươi rồi.” Nàng ta không ngờ rằng, tên thứ tử đó ngày sau sẽ quân lâm thiên hạ. Còn nàng ta phải quỳ xuống chúc ta thiên tuế.
Sống Lại Lần Nữa Bạn cùng bàn của tôi bề ngoài nhã nhặn như hoa cúc, nhưng lại khuyên tôi nhường suất thi duy nhất cho một đứa học dốt lười học, miệng thì nói là “cho người ta một cơ hội”. Khi xét học bổng, cô ta kiên quyết chọn mấy đứa con nhà giàu không thiếu ăn mặc. Sắp đến kỳ thi đại học, cô ta đem hết mấy cuốn ghi chép tinh túy suốt ba năm của tôi tặng đi không chút do dự. Những thứ bị đem nhường, đều là đồ của tôi. Khi tôi chất vấn, cô ta thất vọng nói tôi quá thực dụng, thậm chí còn đăng chuyện của tôi lên mạng khiến tôi bị chửi rủa đến chết. Còn cô ta lại được tung hô là “cô tiên nhỏ xinh đẹp tốt bụng”. Nhưng bà đây, đã sống lại rồi.
Đoạn Tình Ký Phu quân của ta là Uy Viễn hầu, là vị hầu gia được người người ca tụng là bậc trượng phu mẫu mực. Thành thân đã 20 năm, chàng chưa từng nạp thiếp, không có ngoại thất, đến cả nơi phong trần cũng hiếm khi đặt chân tới. Ngay cả khi đích tử duy nhất qua đời, chàng cũng chỉ thu nhận nhi tử của cố giao đang tá túc trong phủ làm con thừa tự, chứ không hề rước thêm nữ nhân vào hậu viện. Thế nhưng, không ai hay biết, người chàng thật lòng yêu thương chưa bao giờ là ta. Lúc ta ch .t, mặc sa y mỏng, ăn đồ lạnh, đến ch .t cũng bị n/hét cá/m vào miệng. Chính tay chàng – Triệu Thanh Hứa, đưa ta đến chốn Diêm Vương điện, khiến ta mang nỗi oan khó giãi bày, có miệng chẳng thể kêu than. Chỉ là, chàng không biết… ta đã trọng sinh, quay về thời điểm nhi tử ta vẫn còn sống.
Hướng Tới Tình Yêu Và Tự Do Tôi là thiên kim thật trong tiểu thuyết thiên kim thật giả, sau khi thân phận lộ ra ánh sáng, tôi không nhận được sự yêu mến của ai nhưng lại nhận được vô số sự căm ghét. Sau khi được sống lại, tôi không quan tâm gì nữa, ném kết quả chẩn đoán của bệnh viện đi, lấy một ít tiền tiết kiệm và bắt đầu phát sóng trực tiếp hành trình cuối cùng của cuộc đời mình. Những người thân trong gia đình vốn ghét tôi đến tận xương tủy đột nhiên đ//iên cuồng muốn tìm tôi và cứu tôi. Ba mẹ ruột của tôi mắt đỏ hoe nhưng không dám bước lại gần tôi một bước. Họ nhìn tôi leo lên vách đá và ngồi bấp bênh trên xích đu, khóc lóc nói rằng họ đã sai. Ông anh trai rẻ tiền cầm con gấu bông khi còn bé, khóc đến run tay, bà chị gái đ//ộc á//c c//ắt đi mái tóc dài của mình, tự tay làm thành tóc giả đưa cho tôi, cầu xin tôi nhận lấy, cầu xin tôi để chị ta bù đắp. Thiên kim giả quỳ gối trước giường bệnh của tôi, trong mắt đầy hận ý nhưng không dám biểu lộ ra, luôn miệng nói: “Chị ơi, em xin lỗi.”
Lòng Người Hiểm Ác Con gái tôi bị kẻ giết người hàng loạt làm hại, tôi truy đuổi hắn hai mươi năm, đưa hung thủ ra trước công lý, đối phương lại không thừa nhận đã hại chết con gái tôi. Chồng cũ đã kết hôn với em gái tôi, con cái song toàn, gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Mà tôi lại vất vả quá sức nên sinh bệnh, ung thư gan giai đoạn cuối. Trước khi chết, em gái nói cho tôi biết, con gái của tôi là do cô ta giết chết rồi chôn xác. Cũng chính cô ta cổ vũ tôi cho dù ly hôn cũng phải cố chấp truy đuổi hung thủ, đòi lại công đạo cho con gái. Em gái từng bước loại bỏ từng chướng ngại, chiếm lấy mọi thứ của tôi. Tôi dùng chút sức lực cuối cùng đ ẩy cô ta ra khỏi cửa sổ, đồng quy vu tận. Lần nữa mở mắt, tôi được trọng sinh, trọng sinh vào buổi sáng hôm con gái mất tích.
Đời Này Em Không Lấy Anh Được sống lại lần nữa, lần này tôi từng bước tránh xa mọi điểm giao thoa với Tô Cẩn Niên. Anh chuyển công tác đến quân khu phía Nam, tôi thì đăng ký học Đại học Tây Bắc. Đơn đăng ký kết hôn anh đã chuẩn bị xong, tôi lén lấy về. Anh mua nhà cưới ở phía Nam, tôi liền quyết định định cư ở phương Bắc. Tất cả chỉ do.. Kiếp trước, người yêu thầm anh vì anh mà cả đời cô độc một mình. Anh cảm thấy có lỗi, nên lén lút cùng cô ta nhận nuôi một đứa trẻ. Đến lúc về già, ngay cả con trai tôi với anh cũng bị tình yêu cảm động trời đất của họ lay động, trở thành một gia đình với họ.
Bố Tôi Ép Tôi Phải Phụng Dưỡng Cho Người Mẹ Kế Trà Xanh Một ngày trước khi rời nhà đi học đại học. Bố tôi đột nhiên hỏi: “Tịnh Tịnh, sau này con có phụng dưỡng dì Linh của con không?” Dì Linh chính là mẹ kế của tôi. Mối quan hệ giữa tôi và bà ta vốn đã rất lạnh nhạt. Hơn nữa, bà ta còn có con trai ruột của mình. Tại sao lại bắt tôi phải phụng dưỡng bà ta? Vì vậy tôi trả lời bố: “Không.” Nghe xong, bố tôi nổi giận, mắng tôi: “Đúng là con gái đều là đồ bỏ đi! Chẳng trông cậy được gì! Cút khỏi nhà tao ngay bây giờ!” Ông ta đuổi tôi ra khỏi nhà. Còn cắt đứt học phí và phí sinh hoạt bốn năm đại học của tôi. Sau đó. Con trai của mẹ kế đã hại chết tôi. Bố tôi không những không đòi lại công lý cho tôi, mà còn viết giấy tha thứ cho hung thủ. Trở lại kiếp này. Tôi lại quay về ngày bố tôi hỏi tôi có phụng dưỡng mẹ kế hay không. …
Không Còn Hối Tiếc Kiếp trước, Tần Yến chết vào đêm ta xung hỉ cho hắn. Khi hắn còn sống, ta hận hắn giam ta trong hậu trạch, phá hủy mối lương duyên giữa ta và thái tử. Ta càng hận hắn vu oan giá họa, hại cả gia tộc ta. Nhưng hóa ra—— Người cứu mạng ta, hứa cùng ta bạc đầu giai lão chính là hắn. Người nhẫn nhục chịu đựng, bảo vệ cả gia tộc ta cũng là hắn. Nhưng hắn đã chết. Đường hoàng tuyền lạnh lẽo, ta vì hắn đốt một ngọn lửa. Lửa cháy ngùn ngụt, ta nằm vào trong quan tài của hắn: “Tần Yến, đêm nay chúng ta thành thân. “Quan tài này tuy nhỏ nhưng cũng đủ để chúng ta gối đầu cạnh nhau.” … Mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về bảy năm trước. Chàng thiếu niên tuấn tú bên giường đang rũ mắt, lạnh lùng nhìn ta: “Tự dâng hiến, tự tiến cử gối chăn, Tô tiểu thư từ khi nào lại thông suốt như vậy?”
Đại Sư Tỷ Người Đạm Như Cúc, Hóa Ra Chỉ Là Giả Vờ! Đại sư tỷ người đạm như cúc, đối với tài nguyên tu tiên không tranh không đoạt. Ta tại bí cảnh thoát chết trong gang tấc, chịu đựng tủi nhục để bảo toàn Kết Anh thảo, giúp nàng ta thuận lợi kết Nguyên Anh trong thời khắc quan trọng. Nàng ta lại chỉ trích ta không nên vì Kết Anh thảo mà làm liên lụy mặt mũi của tông môn, dùng roi trừng phạt ta. Cơ thể nàng ta bị trúng hàn độc, sống không được bao lâu, ta liền bỏ ra tất cả linh thạch, đắc tội Thông Thiên tông, vì nàng ta lấy được thần dược ngàn năm hiếm gặp để giải độc. Nàng ta liền trách ta làm việc quá cấp tiến, đắc tội với Thông Thiên tông, hủy đi một thân tu vi của ta, đem ta nhốt vào vực sấm sét. Ta sống sờ sờ bị sét đánh chết. Mở mắt ra lần nữa, ta quay trở về trước ngày khởi hành tranh đoạt Kết Anh thảo. Lần này, tu vi ta muốn có. Mệnh của nàng ta, ta cũng muốn lấy!
Tôi Cứu Được Cháu Trai Rơi Xuống Từ Tầng Bảy Tôi đã cứu được cháu trai của mình khi thằng bé rơi xuống từ tầng bảy vào năm ba tuổi. Vốn cho rằng cháu trai sẽ biết ơn người cô này, không ngờ sau khi thằng bé tỏ tình với hoa khôi thất bại, lại trút giận lên đầu tôi. “Nếu như năm đó cháu được lính cứu hỏa cứu, chắc chắn chân cháu đã không bị thương rồi.” “Cháu cũng sẽ không bị người ta đặt cho cái biệt danh là thằng què!” “Tất cả đều do cô hại đấy.” Chị dâu cũng chỉ vào mũi tôi, mắng to: “Con trai tôi đẹp trai như thế, phụ nữ đều sẽ bị nó thu hút, đều do cô tự ý làm chủ cứu nó, khiến nó bị què một chân. Con trai tôi bị giẫm đạp lên lòng tự trọng nhiều năm như thế, cô nên dùng hai chân của mình để đền bù cho nó!” Bọn họ đánh gãy hai chân tôi, đẩy tôi xuống cầu thang, tôi chết ngay tại chỗ. Để bảo vệ cho cháu trai của mình, bố mẹ đã bảo rằng tôi bị ngã chết, vội vã đưa tôi đi hỏa táng. Mở mắt một lần nữa, tôi đã quay lại cái hôm cháu trai bị rơi xuống từ tầng bảy. Nhìn cháu trai ba tuổi đang bò trên bệ cửa sổ, tôi cười khẩy một tiếng rồi bỏ đi. Kiếp này, để tôi xem nếu không có tôi, rốt cuộc lính cứu hỏa có kịp đến để cứu thằng bé hay không. Cả bố mẹ chịu trách nhiệm chăm sóc cháu trai nữa, kiếp này, cháu trai ruột chết trong tay hai người, tôi muốn xem thử xem anh trai và chị dâu tôi sẽ đối phó với hai người như thế nào! Về phần anh trai và chị dâu phải làm thụ tinh ống nghiệm tận năm năm mới sinh được một đứa con trai, để tôi xem thử kiếp này hai người còn có thể sống vui vẻ được bao lâu.