Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Tính Toán Với Tôi?

Tính Toán Với Tôi? Em dâu là người giỏi tính toán nhất mà tôi từng gặp. Cô ta vì muốn tiết kiệm vài trăm tệ tiền học thêm nên đã xúi mẹ tôi phối hợp với mình, ép tôi phải đích thân dạy kèm cho Tiểu Quân – cháu trai học lớp ba. Không còn cách nào khác, tôi vừa phải ôn thi, vừa phải kèm cháu học. Tiểu Quân thi chuyển cấp thành công, đỗ vào trường cấp hai trọng điểm, nhưng trong đợt khám sức khỏe nhập học lại bị phát hiện có khối u não. Vương Lan lại đổ hết tội lỗi lên đầu tôi: “Chính vì chị ép con tôi quá mức nên nó mới bị u não! Tất cả là do chị!” Cô ta cầm chảo dầu sôi dội thẳng vào mặt tôi: “Con tôi sắp chết rồi, chị cũng đừng mong sống yên! Dù có thi đỗ giáo viên thì đã sao? Tôi sẽ khiến chị không còn mặt mũi gặp ai nữa!” Một nồi dầu sôi đổ ụp lên đầu khiến tôi bỏng đến 80% cơ thể, đứa con còn chưa thành hình trong bụng cũng không giữ được. Tôi giãy giụa giữa ranh giới sống chết, được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt, giành giật mạng sống suốt bảy ngày rồi trút hơi thở cuối cùng. Có lẽ ngay cả Diêm Vương cũng không đành lòng nhìn tôi chết oan, nên đã cho tôi một cơ hội sống lại. Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã quay trở lại một tháng trước khi tốt nghiệp đại học.

Hướng Dương Báo Thù

Hướng Dương Báo Thù Để ép tôi ở lại làng, cha mẹ lén lút bán tôi cho một kẻ điên, em trai cười xé nát giấy báo trúng tuyển của tôi. Tôi chống cự đến chết, bị đánh ngất rồi giao cho kẻ điên, cuối cùng chỉ còn lại một nấm mộ hoang, còn bị chửi là không biết giữ gìn trinh tiết. Nháy mắt tỉnh lại, tôi quay về ngày hôm sau lúc giấy báo trúng tuyển bị xé rách. “Từ Chiêu Đệ, một tờ giấy rách thôi chứ có gì ghê gớm, xé rồi thì thôi, học hành có quan trọng bằng em trai của mày không?” “Mẹ, sao con có thể trách nó được? Con thương nó còn không kịp nữa mà.” Tôi cầm giấy báo trúng tuyển, cười đáp. Trước ngày đưa dâu, tôi lấy ra một túi vải đưa cho em trai: “Diệu Tổ, em đưa chị một đoạn đường nhé.” Em trai cầm hết tài sản của tôi, vừa chửi vừa mắng đi cùng tôi đến nhà. Nhưng nó còn chưa biết, đêm nay người gả đi chính là nó!

Sau Khi Không Nuôi Con Thay Em Gái Vong Ân Bội Nghĩa

Sau Khi Không Nuôi Con Thay Em Gái Vong Ân Bội Nghĩa Em gái tôi còn đang học đại học thì lại mang thai. Mẹ tôi nói, “Đúng lúc đấy, không cần cha, giữ con. Sinh ra thì để chị con nuôi.” Kiếp trước, bị hai người họ dỗ ngọt hết nước hết cái, tôi đồng ý. Thế là tôi trở thành một bà mẹ đơn thân chưa chồng đã có con. Bạn trai chia tay tôi. Công việc thì vì chuyện chăm trẻ mà bị đuổi. Khó khăn lắm mới nuôi nấng đứa cháu nên người, thì em gái và bố đứa nhỏ lại nối lại tình xưa, rồi kết hôn. Họ tuổi tác lớn không thể sinh thêm, bèn muốn đón con về nuôi. Tôi không đồng ý. Họ bèn xúi cháu tôi, nói là tôi đã cướp nó khỏi tay cha mẹ, chính tôi đã chia cắt một gia đình hạnh phúc, khiến nó phải lớn lên trong đơn thân. Thằng bé bị tẩy não, thừa lúc tôi không đề phòng đã đ/ẩ/y tôi từ tầ/ng m/ười bả/y xuố/ng. Mẹ và em gái tôi tận mắt nhìn thấy mà vẫn chọn bao che, còn đứng ra làm chứng giả. Tôi ch .t rồi. Chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ thản nhiên thừa kế nhà, xe, tiền bạc mà tôi dành dụm cả đời, rồi sống cuộc đời mẹ hiền con hiếu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Oán khí ngút trời khiến tôi trùng sinh. Trở lại đúng ngày em gái nói với tôi là nó mang thai.

Trọng Sinh Năm 1985: Không Còn Là Cái Bóng Của Ai

Trọng Sinh Năm 1985: Không Còn Là Cái Bóng Của Ai Sau khi đột tử giữa đêm khi đang trông cháu, tôi phát hiện mình đã trọng sinh. Trước mắt, Lâm Tiêu An đang lớn tiếng chỉ trích tôi ghen tuông mù quáng, còn tôi thì khóc lóc đòi ly hôn. Chỉ vì mức lương eo hẹp mỗi tháng của anh ta, vậy mà còn phải chia một nửa để chu cấp cho mối tình thanh mai trúc mã của anh ta Liễu Diệu Diệu. Liễu Diệu Diệu sống trong căn nhà ba gian, quần áo và trang sức thay đổi liên tục, lúc nào cũng kiêu kỳ như thiên nga trắng. Còn tôi, bàn tay chai sạn vì may vá thuê quanh năm, làn da vàng vọt vì gánh hàng rong kiếm sống ai không biết lại tưởng tôi là dân chạy nạn đói. Tôi không thể chịu đựng cuộc sống vừa cực khổ vừa nghèo túng này nữa. Lâm Tiêu An nổi giận đùng đùng đập cửa bỏ đi. Tôi quay đầu thu dọn hành lý, quyết định lên phương Bắc.

Đoan Dương Huyện Chủ

Đoan Dương Huyện Chủ Tỷ tỷ ta vốn có cốt cách kiêu ngạo. Khi nạn đói xảy ra, có người quyền quý bố thí một bát cháo, tỷ tỷ giật lấy đổ xuống đất rồi nói một cách hiên ngang lẫm liệt: “Nhà ta tuy nghèo nhưng không ăn đồ bố thí.” Mẫu thân đã phải nhịn ăn để dành cho chúng ta, cuối cùng chết đói. Để sống sót, chúng ta vào vương phủ làm nha hoàn, tỷ tỷ bán đồ mẫu thân để lại đổi lấy quần áo mới rồi chỉ vào ta mà nói: “Ta thường dạy muội thế nào? Bất kể lúc nào cũng phải ăn mặc chỉnh tề, nhất định phải giữ thể diện.” Ma ma quản sự khen tỷ tỷ có cốt cách, cho tỷ tỷ vào thư phòng mài mực, còn ta thì đi giặt giũ. Kết quả là biểu thiếu gia để mắt đến ta, muốn nạp ta làm thiếp, sau khi tỷ tỷ biết chuyện thì sắc mặt thay đổi: “Sao muội có thể tự hạ mình đi làm thiếp hầu hạ người khác?” Biểu thiếu gia nói tỷ tỷ thú vị, muốn đổi ý nạp tỷ tỷ, tỷ ấy nghe xong liền e thẹn đồng ý, còn nói rằng họ là tình yêu đích thực. Ta ngày ngày làm việc vất vả, sinh bệnh nặng, cầu xin tỷ tỷ thay ta mời đại phu nhưng tỷ ấy lại chỉ nhàn nhạt nói: “Muội phải là người có cốt khí, không thể dễ dàng cầu xin người khác. Dù có phải bò, cũng phải tự bò đến y quán.” Ta chết trên đường bò đến y quán. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đầu vào vương phủ.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Muốn Đi Tìm Chết? Xin Mời

Muốn Đi Tìm Chết? Xin Mời Những năm 80, ai cũng nghèo. Anh tôi lén vào ruộng nhà người ta nhặt một bó lớn mía đỏ bị mốc đem về. Mẹ tôi nấu thành nước mía, chia mỗi người một bát. Tôi bảo có độc rồi đổ luôn cả nồi đi. Mẹ tôi tát tôi một cái làm tai trái tôi điếc. Anh tôi còn ác hơn, đá tôi một cú làm tôi liệt, còn mắng tôi phá hoại đồ ngon. Sau đó, cả nhà thấy tôi bị liệt, cho rằng sau này lớn cũng chẳng kiếm nổi đồng nào, thế là đánh chết tôi, bán xác tôi cho người ta làm âm hôn. Tôi chết khi còn rất trẻ. Vậy mà họ lại dùng tiền bán tôi mua cho anh tôi một sợi dây chuyền vàng to tổ chảng. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng khoảnh khắc mẹ vừa bưng nồi nước mía lên bàn. Lần này tôi không đổ nữa, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ liên tục múc hết bát này đến bát khác cho anh tôi.  

Sau Khi Sống Lại, Lão Thái Quân Từ Hôn, Không Xuất Giá

Sau Khi Sống Lại, Lão Thái Quân Từ Hôn, Không Xuất Giá Ta chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mà mình vốn tưởng viên mãn lại là một trò cười. Trước khi chết, Cảnh Trạm, vị phu quân luôn đồng cam cộng khổ với ta ghé vào tai ta, hung dữ nói: “Cuối cùng ngươi cũng phải chết, ngươi biết không, chỉ cần nhìn khuôn mặt này của ngươi là ta đã cảm thấy ghê tởm buồn ói rồi!” Hắn ta nói mình đã đánh tráo nhi tử của ta, người kế vị bây giờ chính là tư sinh của hắn ta và tình nhân. Ta nắm chặt góc chăn, khóe mắt như muốn nứt ra, cố gắng bám trụ để không phải chết. Cảnh Trạm thấy ta muốn giãy dụa thì dứt khoát lấy gối đè chết ta. Ta không cam lòng, ta chết không nhắm mắt. Vừa mở mắt ra, ta đã sống lại. Lần này, ta quyết định tác thành cho hắn ta.

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi Phu quân chiến tử sa trường, ta một mình chèo chống Uy Viễn Hầu phủ. Mời đại nho dạy nhi tử đọc sách, vì hắn cầu hôn thiên kim nhà danh giá làm thê. Nhi tử lại nói đã yêu nữ tử chốn thanh lâu, nhất định phải hòa ly với con dâu, nạp nữ tử thanh lâu vào cửa. Ta lấy cái chết ép buộc, nhi tử lại không tiếc giả chết, cũng muốn cùng nữ tử đó ở bên nhau. Đêm khuya thanh vắng, hắn phóng hỏa thiêu cháy Uy Viễn Hầu phủ, bỏ đi không ngoảnh lại. Toàn gia đều bỏ mạng trong biển lửa, còn có cả tôn nhi đáng thương của ta, chỉ còn một tháng nữa là ra đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm hắn phóng hỏa. Ta cười. Lần này, ta bảo tất cả mọi người cứ mặc hắn giả chết rời đi. Về sau, hắn lại quỳ dưới chân ta khóc lóc cầu xin: “Nương, con thật sự là nhi tử ruột của người mà!”

Nguyện Ước Hai Đời

Nguyện Ước Hai Đời Vị hôn phu của ta là đích trưởng tử của một thế gia đại tộc. Tính tình cứng nhắc, nghiêm cẩn, phong thái đoan chính. Cho nên ta không thích hắn. Vì để từ hôn với hắn, ta từ năm 15 tuổi đã gây chuyện ầm ĩ mãi đến năm 17 tuổi, rốt cuộc gây ra đại họa, suýt nữa chết tại Tây Bắc. Chính là vị hôn phu cả đời khắc kỷ phục lễ ấy, không quản ngàn dặm, chuộc ta ra từ tay bọn mã phỉ. Ta hối hận, nguyện ý cùng hắn sống một đời thật tốt. Nhưng hắn vừa hồi kinh liền lâm bệnh nặng, thuốc thang đều vô hiệu. Lời cuối cùng hắn để lại cho ta, là bảo ta hãy trân trọng. Lần nữa mở mắt ra, ta đã quay về năm 15 tuổi. Dưới sự xúi giục của mẫu thân và muội muội, ta giữa chốn đông người làm nhục hắn rồi từ hôn.  

Hoàng Mệnh Bị Đánh Cắp

Hoàng Mệnh Bị Đánh Cắp Ta và thứ muội cùng ngày xuất giá. Nàng vốn nên cầm lấy mệnh ký hung sát, viễn gả sang man di hòa thân; còn ta, cầm lấy phượng mệnh ký, thuận lý thành chương bước vào Đông cung. Nào ngờ đêm trước đại hôn, thứ mẫu bày mưu đổi gả chúng ta. Đời trước, ta xông vào hỉ đường, nóng lòng vạch trần chân tướng. Thứ muội lại giả ý muốn đập đầu để chứng minh trong sạch. Thái tử kịp thời ngăn lại, nàng vẫn cố tình làm động thai khí. Thái tử đại nộ, buộc tội ta ngụy tạo thiên mệnh, mưu hại hoàng tự. Lập tức sai người cạo đầu, hủy dung, nhét ta vào kiệu hòa thân, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Thứ muội mang mệnh cách của ta, thuận lợi trở thành Thái tử phi, sinh hạ long phượng cát tường, được muôn dân xưng tụng là hiền hậu. Còn ta, chế//t thảm trên đường hòa thân. Một lần nữa mở mắt, ngoài song trống nhạc vang trời, sứ đoàn nghênh thân đã chờ sẵn bên ngoài: “Phụng mệnh khả hãn, nghênh đón quý nữ Đại Lương!”

Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh

Ba Mươi Ba Kiếp Trùng Sinh Ta đã trọng sinh 33 lần, mỗi một kiếp, ta đều ra sức theo đuổi Thái tử. Mà hắn, kiếp nào cũng yêu hoa khôi Mục Đình Đình, sau đó sẽ vì Thất Hoàng tử tạo phản mà ch*t trong cung biến. Thất hoàng tử trời sinh máu lạnh vô tình, g*ết cha thí huynh sau đó đăng cơ làm hoàng đế. Kiếp này ta liều ch*t cứu thái tử, câu đầu tiên hắn nói với ta lại là: “Đình Đình của cô ở đâu?” Đáy lòng ta bi thương lạnh lẽo, vẫn còn chưa kịp òa khóc vì thất tình, thất hoàng tử đã xông đến chỗ ta bi phẫn hét lớn: “Ba mươi ba kiếp rồi! Trẫm đã cùng ngươi trùng sinh đến ba mươi ba lần rồi! Thế mà ngươi vẫn còn chưa tán được hắn, trẫm phát đ*ên vì sự đần độn của ngươi rồi!”

Mùa Xuân Đến

Mùa Xuân Đến Đây là lần thứ mười hai hắn đến cửa nhà ta cầu hôn. Cha nhìn ta đang run rẩy mà nhíu mày: “A Niệm à, đây đã là lần thứ mười hai rồi, đây chính là Vinh Vương đấy.” Ta run rẩy gật đầu: “Cha, nếu đáp ứng thì chính là mất mạng đấy.” Cha ta gãi đầu: “A Niệm à, từ tháng trước con đã lải nhải rằng mối hôn sự này sẽ lấy mạng con, rốt cuộc con sợ điều gì?” Con sợ điều gì, cha không biết, con còn có thể không biết sao? Ta đã được sống lại, kiếp trước vì hoàng đế kiêng dè Vinh Vương nên đã phá hủy mối lương duyên thanh mai trúc mã của hắn để bắt hắn cưới con gái của ngôn quan – chính là khuê nữ của cha đó. Sau đó Vinh Vương nói phản là phản, khi Vinh Vương dẫn đại quân vào thành, ta đã bị tiểu thanh mai của Vinh Vương ấn xuống nước mà chết đuối. Một khi được sống lại, hắn lại đến cầu hôn, nếu là cha, cha có gả không?

Đời Này Không Phụ

Đời Này Không Phụ Ngày Thái Tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn cùng nữ nhi của tội thần là Thẩm Kiều đang ân ái trên giường. Hắn che chở nàng ta sau lưng: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng để nàng ấy trở thành quan kỹ.” “Ngươi là Hoàng Hậu, nên có lòng khoan dung.” Ta không nói một lời, quay người rời đi. Sau đó, phụ thân ta giúp Bùi Hoành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cho phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, phủ Thừa Tướng máu chảy thành sông, ta ở trong hậu cung bị loạn côn đánh chết. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta: “Lâm Tiêu Tiêu, để phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã của ta là Mộ Cẩn An khởi binh tạo phản, huyết tẩy hoàng cung. Ngũ hoàng tử đạp lên máu của Bùi Hoành cùng Thẩm Kiều leo lên hoàng vị, nhưng Mộ Cẩn An lại rút kiếm tự vẫn trước mộ ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến gặp nàng đây.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày sinh thần mười tám tuổi. Hoàng đế đang cười híp mắt hỏi ta: “Tiêu nhi, muốn gả cho dạng phu quân nào?”

Chị Họ Của Tôi Nuôi Tiểu Quỷ

Chị Họ Của Tôi Nuôi Tiểu Quỷ  Tôi và chị họ đều là người nổi tiếng trên mạng, cô ta luôn luôn bắt chước tôi nhưng mãi mà vẫn không hot lên được. Cô ta vô cùng tức giận nên đã thỉnh một con Kumanthong từ Thái Lan về, âm thầm dựa vào nó để nổi tiếng hơn tôi. Tôi liếc mắt một cái đã nhận ra con Kumanthong kia là giả, khuyên cô ta đừng cung phụng nữa mà hãy vứt nó đi. Nhưng cô ta lại không chịu, nói rằng tôi sợ bản thân sẽ nổi tiếng hơn cô ta chứ gì. Vì sự an toàn của cô ta nên tôi đành phải ném nó đi nhân lúc cô ta đang trang điểm. Kết quả lại bị một người nổi tiếng khác nhặt được, người đó nổi lên chỉ sau một đêm và được bước vào tuyến ba, hơn nữa còn nhanh chóng được gả vào nhà giàu làm thiếu phu nhân! Sau khi cô ta biết được thì nổi cơn tam bành, trách tôi chặt đứt con đường tương lai xán lạn của cô ta. Vì thế mà cô ta và ba mẹ đã hại chết ba con tôi. Nhưng bản thân cô ta lại không biết, người nổi tiếng kia vì cung phụng cái thứ tà ma này mà sau đó bị cắn trả một cách dã man, cả nhà đều chết sạch! Mở mắt ra một lần nữa, tôi đã trở về cái ngày mà cô ta mới thỉnh Kumanthong về.

Sống Lại Ta Trở Thành Nữ Tể Tướng

Sống Lại Ta Trở Thành Nữ Tể Tướng Vị hôn phu của ta là Phương Hạc Hiên, thông minh bác học, tài hoa hơn người, thế nhưng lại đem lòng yêu một kỹ nữ, vì nàng ta mà si mê, bỏ bê việc học. Sợ hắn lỡ dở tương lai, ta vạch trần ả kỹ nữ kia cùng đồng học cũ của hắn thông đồng với nhau, cố tình tiếp cận để làm loạn tâm trí hắn. Kỹ nữ kia xấu hổ và tức giận vô cùng, đêm đó đã nuốt vàng tự sát. Từ đó, Phương Hạc Hiên chuyên tâm đèn sách, cuối cùng đỗ trạng nguyên, thăng tiến như diều gặp gió, trở thành quyền thần. Không nghĩ tới, hắn lại hận ta thấu xương, vu oan giá họa diệt cả cửu tộc ta, chiếm đoạt gia sản vạn quán của nhà ta, còn đem ta bán vào thanh lâu bị hành hạ đến chết. “Nếu không phải vì ngươi, Yến Nhi giờ này đã là thê tử của ta. Thẩm Phi Ngư, là ngươi đáng chết!” Thời điểm trọng sinh trở lại, đúng lúc Phương Hạc Hiên đến nhà ta đòi tiền chuộc thân cho kỹ nữ. Cha ta tức giận muốn đuổi hắn ra khỏi cửa. Ta ngăn cha lại, rồi hai tay dâng bạc cho hắn. “Hôn ước giữa ta và Phương lang quân từ hôm nay hủy bỏ, số bạc này coi như chúc mừng ngươi và Yên Nhi cô nương tân hôn, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi Phu quân chiến tử sa trường, ta một mình chèo chống Uy Viễn Hầu phủ. Mời đại nho dạy nhi tử đọc sách, vì hắn cầu hôn thiên kim nhà danh giá làm thê. Nhi tử lại nói đã yêu nữ tử chốn thanh lâu, nhất định phải hòa ly với con dâu, nạp nữ tử thanh lâu vào cửa. Ta lấy cái chết ép buộc, nhi tử lại không tiếc giả chết, cũng muốn cùng nữ tử đó ở bên nhau. Đêm khuya thanh vắng, hắn phóng hỏa thiêu cháy Uy Viễn Hầu phủ, bỏ đi không ngoảnh lại. Toàn gia đều bỏ mạng trong biển lửa, còn có cả tôn nhi đáng thương của ta, chỉ còn một tháng nữa là ra đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm hắn phóng hỏa. Ta cười. Lần này, ta bảo tất cả mọi người cứ mặc hắn giả chết rời đi. Về sau, hắn lại quỳ dưới chân ta khóc lóc cầu xin: “Nương, con thật sự là nhi tử ruột của người mà!”

Phát Điên Trong Phòng Thi

Phát Điên Trong Phòng Thi Trong phòng thi đại học, tôi vô tình ngủ gật. Không ngờ khi tỉnh dậy lại bị cảnh sát dẫn đi. Tôi hoảng hốt, ra sức hét lên hỏi vì sao bắt tôi. Cảnh sát đưa cho tôi xem đoạn ghi hình giám sát trong phòng thi, trong đó tôi mỉm cười đứng dậy, xé nát bài thi của tất cả mọi người. Cả phòng thi òa khóc tố cáo tôi: “Đồ điên, mày đã hủy hoại tương lai của bọn tao!” Nhân chứng vật chứng rõ ràng, tôi không cãi được một lời, bị kết án ba năm tù. Cha mẹ bị trả thù đến chết, em trai cũng bị họ hàng mang đi, còn tuyên bố không có đứa chị như tôi. Đến ngày ra tù, tôi bị cha mẹ của các thí sinh trong phòng thi cùng nhau tra tấn đến chết. Nhưng đến chết tôi vẫn không hiểu nổi, tôi chỉ ngủ một giấc, sao tỉnh dậy lại thành ra như vậy. Lần nữa mở mắt, tôi quay về đúng ngày thi đại học năm đó. …

Nguyện Nàng Một Đời Bình An

Nguyện Nàng Một Đời Bình An Tỷ tỷ một lòng muốn làm đích nữ, cuối cùng được Đại phu nhân thu dưỡng. Nhưng Đại phu nhân tính tình nhạt nhẽo, chỉ dạy tỷ ấy gảy bàn tính, xem sổ sách, không hiểu chút nào về cách lấy lòng phu quân. Ngược lại, ta theo di nương lớn lên, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, các công tử kinh thành không ai là không say mê. Tiểu hầu gia mà tỷ tỷ ngày đêm mong nhớ lại phải lòng ta, ngay cả khi mẫu thân hắn đến cửa cũng nói: “Đích hay thứ không quan trọng, quan trọng nhất là nhi tử ta vui vẻ.” Tỷ tỷ nổi điên giết ta, cùng ta trở về ngày được nhận nuôi. Lần này, nàng trốn sau lưng phụ thân: “Nữ nhi không muốn được Đại phu nhân nhận nuôi, tình nguyện đi theo Triệu di nương.” Ta vội vàng tiến lên ôm lấy chân Đại phu nhân. Kiếp này, cuối cùng cũng đến lượt ta hưởng phúc.

Làm Chị Khó Lắm

 Làm Chị Khó Lắm Trước kỳ thi đại học, tôi thay ba đứa em trai từ chối lời mời sinh nhật của hoa khôi. Để ba đứa tập trung nước rút ôn thi thật tốt. Ngày có điểm thi, ba đứa em trai chiếm hết ba vị trí đầu bảng của toàn tỉnh. Còn hoa khôi thì vì điểm quá thấp mà nghĩ quẩn, tự cắt cổ tay. Nhiều năm sau, ba đứa em tốt nghiệp từ những trường danh tiếng ở nước ngoài, tiếp quản sự nghiệp gia đình. Ngày tôi kết hôn, chúng đánh chết chồng tôi. Xé váy cưới của tôi, đẩy tôi vào một căn phòng đầy đàn ông. Chúng mặc kệ tôi gào khóc, khoá chặt cửa lại. “Nếu không phải chị, Tư Dao căn bản sẽ không nghĩ quẩn, cổ ấy chỉ muốn tổ chức sinh nhật một lần thôi, sao chị lại ngăn cản?!” Một ngày một đêm sau, chúng tìm thấy tôi với thân thể đầy vết thương vì bị tra tấn. Chúng dùng dao cắt cổ tay tôi. “Chị cũng nên nếm thử nỗi đau của Tư Dao đi!” Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy hoa khôi đang nhét thiệp mời sinh nhật vào ngăn kéo của ba đứa em trai. Tôi không thèm nhìn thêm lần nào, quay người bỏ đi. Kiếp này tôi sẽ không ôm mộng cứu rỗi nữa, ai có số phận nấy thì cứ theo số phận đó mà sống.

Định Mệnh Soi Chiếu

Định Mệnh Soi Chiếu Ta vừa chào đời, tuyết vốn kéo dài suốt một tuần cũng ngừng rơi, bầu trời quang đãng, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nơi. Nhưng còn chưa kịp vui mừng, bà đỡ đã hô to rằng còn một người nữa. Mọi người trong phòng đều kinh hãi đến mức không nói nên lời. Quốc sư sớm đã nói, khi hoàng hậu mang thai rằng người chắc chắn sẽ sinh ra một lứa mười đứa hoàn mỹ. Mà ta vừa hay là đứa thứ mười, nhưng giờ lại đột nhiên sinh thêm một người nữa. Sau khi muội muội chào đời, trời đang quang đãng liền lập tức mây đen kéo tới, sấm sét đì đùng. Cảnh tượng như vậy khiến không ít người chấn động. Vì sinh non nên thân hình ta rất nhỏ bé. Ngược lại, muội muội ra đời sau lại trắng trẻo bụ bẫm. Thái y bế ta qua một bên kiểm tra thì phát hiện ta mắc chứng tim đập nhanh. Thế nên trong cung, mọi người đều cho rằng ta là điềm lành, còn muội muội là tai họa. Từ trong lòng, tất cả mọi người đều thiên vị ta. Khi lớn lên, sự thiên vị ấy lại càng rõ ràng.