Trang chủ Thể loại Trọng Sinh

Trọng Sinh

Váy Công Chúa Màu Đen

Váy Công Chúa Màu Đen Tôi và Lục Tây Châu là cặp vợ chồng nổi tiếng bị chê cười trong giới thượng lưu. Hắn vì bạch nguyệt quang đang giận dỗi mà đuổi theo rồi xảy ra tai nạn, phế đi hai chân. Tôi thầm mến trúc mã mười năm, nhưng lại không dám thổ lộ. Sau khi kết hôn, ngày nào chúng tôi cũng chán ghét nhau. Tôi mỉa mai hắn: “Đứng cũng không đứng lên được, còn muốn học người ta theo đuổi vợ sao?” Hắn châm chọc tôi: “Ai giống một số người, ngay cả thổ lộ cũng không dám.” Lại mở mắt, tôi xuyên trở lại lúc trung học. Lúc này đây, tôi lấy hết dũng khí chuẩn bị thổ lộ với trúc mã. Đêm đó, thiếu niên hai chân khỏe mạnh lại đỏ mắt chống tay ép tôi đến sát tường: “Thật sự muốn ở chung một chỗ với hắn sao, em cho rằng anh đã chết rồi ư?”

Bạn Cùng Bàn Quái Gở

Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.

Không Thể Chấp Nhận

Không Thể Chấp Nhận Khi bị Nhiếp Ninh Viễn kéo vào ruộng ngô và đ/è n.g ã xuống, tôi vớ lấy viên gạch gần đó rồi đ /ậ.p thẳ/ng vào đ/ầu hắn. Hắn trừng mắt không thể tin nổi: “Mai Quyên, chẳng phải chúng ta đã hẹn rồi sao?” Đúng vậy, kiếp trước tôi không chịu nổi sự dây dưa của hắn, cuối cùng cũng theo hắn c.h/ui vào ruộng ngô. Chính vì một lần hồ đồ đó mà gã trí thức thành phố như hắn buộc phải cưới một cô thôn nữ nhà quê như tôi. Còn Thẩm Giai Ni thanh mai trúc mã của hắn, vì không chấp nhận được chuyện đó, nửa đêm ra bờ sông giải sầu, kết cục bị một lão già b.i ế/n t/h.á i trong thôn c ư/ỡ/n.g b..ứ/ c. Tới tiệc đầy tháng của con tôi, Thẩm Giai Ni bụng bầu vượt mặt, n h/ả.y sông 44. Khi nghe tin dữ, Nhiếp Ninh Viễn chỉ cụp mắt nói đúng một câu: “Thật là ngh/iệp c/h/ư.ớ/n/g.” Sau này hắn công thành danh toại, lại b/ao n u.ô/i hết cô gái này đến cô gái khác có gương mặt giống hệt Thẩm Giai Ni. Tôi đ i/ê.n dại, khóc lóc, làm đủ mọi cách níu kéo cuộc hôn nhân ấy, cuối cùng chỉ đổi lại một câu đầy căm hận: “Đây là kết cục cho việc cô d/ụ d ỗ tôi. Nếu không phải cô r/ủ rê tôi vào ruộng ngô hôm đó, Giai Ni đâu đến nỗi ch .t.”

Cung nữ Bạch Chỉ

Cung nữ Bạch Chỉ Năm thứ mười làm cung nữ, Thái tử bất ngờ ban cho ta một hộp phấn kẻ lông mày làm từ vỏ sò. Hắn nói đôi mày dài của ta tựa liễu, nếu tô thêm, nhất định sẽ càng thêm phong tình. Ngày hôm sau, ta vốn muốn xuất cung trở về nhà. Cung nữ khi đủ mười tám tuổi sẽ được thả về xuất giá. Cha mẹ đứng chờ ngoài cổng cung, mỉm cười gọi: “Chỉ nhi!” Ta cũng vẫy tay, cười tươi đáp lại. Nữ quan Chu Mi Thọ bỗng chặn đường, lạnh lùng cười nhạo: “Ngươi dám ăn trộm hộp phấn kẻ lông mày Thái tử ban cho ta, tiện nhân đáng chết!” Ta bị đánh chết ngay trước cổng cung. Hóa ra, Thái tử và Chu Mi Thọ vốn là thanh mai trúc mã. Hai người cãi nhau giận dỗi, Thái tử mới ban hộp phấn cho ta, chỉ để kích thích nàng ấy. Lúc ta chết, đôi uyên ương ấy lại ôm chặt lấy nhau, hòa giải như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khi ta mở mắt ra lần nữa, đã quay lại đêm Thái tử ban thưởng hôm ấy.

Tỷ Muội Cùng Trọng Sinh

Tỷ Muội Cùng Trọng Sinh Ta là hổ nữ nhà tướng, còn muội muội ta là “trà xanh” nhà tướng. Kiếp trước, ta gả vào nhà văn nhân, sống một đời mòn mỏi; nàng gả vào phủ tướng quân, bị bạo hành đến chết. Sống lại một đời, chúng ta nhìn nhau cười, trong lúc chọn phu liền tráo đổi bát tự. Sau khi thành thân, tên phu quân bạo hành nàng kiếp trước thấy ta thì rút vào góc, yếu ớt chỉ vào gã gia nhân bị ta đánh mà nói: “Đánh hắn rồi thì không được đánh ta đâu đấy…” Ta đáp: “Thuận tay mà thôi.”

Cầu Vồng Sau Mưa

Cầu Vồng Sau Mưa Kiếp trước khi tham gia show giải trí trao đổi vị trí nhà giàu và nhà nghèo. Em gái đã lựa chọn trao đổi với Vệ Hoành, đi đến thành phố. Nhưng kết quả sau khi đổi về em gái lại không thích ứng được với cuộc sống nơi thôn quê, ngày ngày làm loạn đòi người mẹ ở thành phố của nó. Con bé luôn có thành tích xuất sắc, nhưng lại nhất quyết bỏ học để ra ngoài làm việc. Còn tôi nhờ sự giúp đỡ của gia đình Vệ Hoành, đã vào đại học. Em gái bởi vì ra ngoài làm việc từ sớm, dưới áp lực của cuộc sống đã dần trở thành người bình thường như bao người khác. Sau đó, trong lễ cưới của tôi và Vệ Hành, em gái đã dùng d ao gọt trái cây đ âm vào cổ tôi. Nó gào thét chất vấn tôi. Nó hận tại sao người đi hoán đổi không phải là tôi, và người bỏ học không phải là tôi. Khi mở mắt ra, tôi và em gái đều quay trở lại ngày hoán đổi.

Không Phải Người Tốt

Không Phải Người Tốt Bạn trai của em gái tôi, vì ham muốn lợi ích, đã định đưa nó lên giường của một lão già. Tôi tức giận tột cùng, ép nó phải chia tay. Không ngờ chỉ vài ngày sau, nó đã đi khóc lóc với tên bạn trai khốn nạn kia rồi bán đứng tôi. Tôi chết trên giường của lão già ấy. Sau khi sống lại, tôi mỉm cười nhìn em gái vừa mới rơi vào tình yêu.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Thanh Cao Tuyệt Lộ

Thanh Cao Tuyệt Lộ Nữ nhi thanh cao, không dính khói lửa trần gian. Nha hoàn đánh cắp trang sức của nàng, ta thay nàng ra mặt, lại dạy nàng cách làm thế nào để lập uy trước hạ nhân. Nàng lại quay đầu đưa thuốc cho nha hoàn, nói rằng ta góa phụ đã nhiều năm, tính tình cổ quái, bảo nha hoàn đừng chấp nhặt. Bà mẫu khinh thường nàng vì là nữ tử, muốn đem gia sản chia cho chất tử, ta kiên quyết tranh luận, giành lợi ích cho nàng. Nàng khoác trên mình gấm vóc lụa là, quỳ trước mặt bà mẫu, nói ta quá coi trọng tài sản, không màng tình thân. Ta ép dưỡng nữ tránh xa đám lưu manh côn đồ để giữ gìn thanh danh, thậm chí còn hao tâm tổn trí, gả nàng vào Hầu phủ làm chính thất, bảo vệ nàng cả đời. Ai ngờ việc đầu tiên nàng làm sau khi bước chân vào Hầu phủ lại là vu oan cho ta cùng hạ nhân tư thông, cuối cùng ta bị dìm lồng heo. Một lần nữa mở mắt, trở về ngày dưỡng nữ nói với ta rằng nha hoàn đánh cắp trang sức của nàng. Ta nắm lấy tay nha hoàn: “Đừng chấp nhặt với chủ tử của ngươi, nàng chỉ là dưỡng nữ, trong lòng tự ti. Nếu không nhờ có ta, bây giờ nàng còn chẳng bằng ngươi đâu.” Đời này làm lại từ đầu, đi con đường thanh cao, để dưỡng nữ thanh cao ấy không còn đường thoát!

Chủ Mẫu Hồi Phủ

Chủ Mẫu Hồi Phủ Ta thay phu quân đỡ một mũi tên, đả thương đến lục phủ ngũ tạng. Dưỡng bệnh bốn năm, đến khi trở lại kinh thành, trong nhà đã có thêm một nữ tử. Con cái lệ thuộc vào nàng, lão phu nhân coi trọng nàng. Ngay cả phu quân khi cùng giường với ta cũng gọi nhũ danh của nàng. Sau đó, bọn họ liên thủ đ ẩy ta xuống vực, người một nhà vui vẻ hòa thuận. Lại mở mắt, ta trở lại trước cửa Ngụy phủ, nhìn khuôn mặt âm tình bất định của cả nhà cười lạnh: “Đương gia chủ mẫu hồi phủ, còn không quỳ nghênh đón?”

Từ Chối Làm Thánh Mẫu

Từ Chối Làm Thánh Mẫu Chị gái của tôi quen một cậu ấm, gã chẳng những cầu hôn chị gái tôi mà còn muốn tặng cho chị tôi một căn hộ. Tôi nhìn ra được người đàn ông đó là kẻ lừa đảo, tôi khuyên chị ta chia tay. Nhưng chị ta lại cho rằng tôi ganh tị với chị ta, sống chết không nghe. Sau đó gã cặn bã đó bị tôi vạch trần âm mưu, bỏ chạy trối chết. Mà chị gái của tôi lại cho rằng tôi cố tình ngăn chị ta tiến vào giới thượng lưu, cả nhà dì cả đến tìm gia đình tôi đòi sống đòi chết, hậu quả là làm mẹ tôi lên cơn đau tim bất chợt. Trên đường đưa bà đến bệnh viện thì bọn họ cố tình ngăn không cho xe cấp cứu đi tiếp, cuối cùng dẫn đến tai nạn xe cộ thảm khốc. Hại nhân viên y tế cùng với cả nhà tôi tử vong tại chỗ. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về ngày mà chị ta giới thiệu bạn trai mới của chị ta cho cả nhà biết. Tôi rất rất là chân thành chúc mừng chị ta: “Anh rể vừa giàu vừa đẹp trai, là người đàn ông tốt hiếm có khó tìm!”

Giang Nguyệt Cố Nhân

Giang Nguyệt Cố Nhân Cha ta cùng Lục Hoàng tử đang bí mật bàn kế tạo phản trong thư phòng. Đúng lúc ấy, sính lễ của Thái tử đột ngột được đưa đến phủ. Ta và cha lập tức trở mặt. Tạo phản nguy hiểm lắm. Chi bằng sinh cho Thái tử một đứa con, tương lai thiên hạ chẳng phải là của nhà ta rồi sao? Cha ta nói: “Nhưng mà con ơi … con là nam nhân cơ mà!!”

Liếm Chó Thượng Vị

Liếm Chó Thượng Vị Tôi là học sinh đặc biệt được tuyển chọn vào một trường quý tộc. Để tránh bị bắt nạt, tôi trở thành “kẻ theo đuôi” của đám thiếu gia. Thiếu gia lên xe, tôi mở cửa; thiếu gia đánh nhau, tôi cổ vũ; thiếu gia muốn “bay lên trời”, tôi hết mình tung hô. Khi đó, một tiểu bạch liên không chịu nổi, đứng ra chắn trước tôi và tuyên bố đầy chính nghĩa: “Các anh không được bắt nạt A Lê nữa!” Đám thiếu gia ngay lập tức bị thu hút bởi cô ấy. Nhưng, ánh mắt của “bạch liên hoa” chỉ dõi theo tôi. Vì vậy, họ bắt đầu dùng cách bắt nạt tôi để ép “bạch liên hoa” làm bạn gái của họ. Từ đầu, cô ấy cương quyết không đồng ý, nhưng rồi dần dần lại bị cảm động mà yêu họ. Thậm chí sau này, cô ấy còn nghĩ rằng tôi muốn c//ướp bạn trai của mình. Tôi hiểu ra rồi. Thì ra tôi chỉ là một phần trong trò chơi của họ.

Vạn Sự Hữu Duyên

Vạn Sự Hữu Duyên Tôi trọng sinh sau kỳ thi đại học. Lần này, tôi sẽ không quay lại lớp học, cũng sẽ không ở bên Hàn Thanh nữa. Tôi và Hàn Thanh là thanh mai trúc mã, nhà ở cạnh nhau, lớn lên cùng nhau, cùng học cùng chơi. Ba mẹ anh ấy hay đùa: “Du Du sau này làm con dâu của dì đi.” “Dì nhất định sẽ thương Du Du.” Lúc ấy tôi chỉ biết đỏ mặt im lặng, còn Hàn Thanh luôn thản nhiên, chưa bao giờ đáp lời. Tôi hiểu anh ấy chưa từng thích tôi đến mức đó. Sau kỳ thi đại học, chúng tôi cùng vào trường A, thuận lợi tốt nghiệp, đi làm vài năm, rồi dưới sự tác hợp của hai bên gia đình, kết hôn. Tôi cứ ngỡ rằng mọi thứ là chuyện đương nhiên, ai ngờ lại là tiếc nuối suốt đời của anh. Phải nói thật, Hàn Thanh là một người chồng tốt, người cha mẫu mực. Sau khi cưới một năm, chúng tôi có con. Anh chăm lo chu đáo, không tăng ca, về nhà đúng giờ, sẵn sàng chia sẻ việc nhà, hiếu thuận với ba mẹ tôi, ai nhìn vào cũng khen ngợi. Con gái ra đời, mọi bước trưởng thành đều có anh bên cạnh. Anh luôn cẩn thận, chu đáo hoàn hảo ở mọi khía cạnh. Bởi vì anh là người có trách nhiệm, được dạy dỗ tử tế.

Tôi Mới Là Thiên Kim Thật

Tôi Mới Là Thiên Kim Thật Mẹ tôi là tiểu tam an phận thủ thường nhất ở Hải Thị. Từ nhỏ, bà đã dạy tôi: “Là một đứa con hoang, nhất định phải khiêm tốn làm người, tuyệt đối đừng dám động đến thứ gì của người khác.” Bởi lời nói đó, tôi bị cướp đi người mình thích mà không dám phản kháng, tài sản gia đình cũng không dám động đến một phân. Cuối cùng, tôi bị gửi cho một lão đàn ông chơi đùa lăng nhục. Cho đến khi chết, tôi mới biết hóa ra tôi mới là thiên kim tiểu thư thật sự. Nếu được sống lại, tôi sẽ leo lên giường của bạn trai, trở thành người trên cơ chị gái. Lần này, hãy xem tôi chơi chết bọn họ.

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn

Trời Sinh Mệnh Nha Hoàn Trong nạn đói, ta cùng tỷ tỷ phát tài từ của cải của người chết, thu được một cặp tín vật của chủ tớ đã qua đời. Khi gia phó của Tướng phủ tìm tới, họ hỏi chúng ta ai là tiểu thư. Tỷ tỷ trước ta một bước nhận thân phận tiểu thư, ta chỉ có thể ấm ức làm nha hoàn. Tỷ tỷ thấy ta không vui, liền vỗ mạnh vào sau đầu ta. “Đồ ngốc, nói chẳng ra đâu vào đâu còn kéo ta cùng đi tìm chết, còn dám trưng bộ mặt khó chịu ra với ta?” Ta ngốc nghếch cười ngây ngô, ai bảo ta trời sinh đần độn, đầu óc không xoay chuyển nhanh như tỷ tỷ chứ…

Cướp Đoạt Thiên Phú

Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.

Hai Tỷ Muội

Hai Tỷ Muội Ta là thiên kim giả của Tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một nữ tử câm điếc. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta có nhan sắc tuyệt trần, sớm đã là quý nữ số một kinh thành. Nhưng ta nhớ lại, kiếp trước tiểu nữ tử câm điếc này đã vì cứu ta mà chết. Người đời cười nhạo nhị tiểu thư Tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính tình kỳ quái, ngấm ngầm ức hiếp nàng. Ta chống gậy đánh từng người một. “Nhỏ câm điếc, sau này tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội cầm kỳ thi họa. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý ngẩng đầu từ trong vũng bùn lên, đôi tay bắt sâu run rẩy.

A Dao Trở Về

A Dao Trở Về Sau khi sinh hạ một đôi nhi tử cho Sở Hạc An, ta liền theo hệ thống thoát ly khỏi thế giới này. Trước lúc rời đi, ta căn dặn Sở Hạc An hãy chăm sóc thật tốt cho hài tử của chúng ta. Sở Hạc An nước mắt giàn giụa, bi thương đến cực độ, liên tục gật đầu đồng ý. Hai mươi năm sau, ta xử lý hệ thống. Nhớ đến cốt nhục từng rời xa, ta quay lại thế giới này. Nhưng lại phát hiện, nhi tử và nữ nhi của ta đã chet.

Thứ Nữ Trùng Sinh

Thứ Nữ Trùng Sinh Sau khi ta cứu Tạ Chiêu ra khỏi đám cháy, đích tỷ vì bịt miệng đã nhốt ta trong biển lửa. Dung nhan bị hủy hoại, ta gánh chịu tiếng xấu mưu hại đích tỷ, quyến rũ thế tử. Người đời mắng ta là kẻ xấu xí hay làm trò, Đích tỷ nói ta không biết liêm sỉ, Ngay cả phụ thân cũng ép ta gả cho mã phu độc nhãn ở trang tử để bảo vệ danh tiếng cho gia tộc. Lúc ấy, ta đã hỏi Tạ Chiêu khoanh tay đứng nhìn một câu: “Ta cứu ngươi, đáng phải chịu kết cục như thế này sao?” Hắn lạnh lùng đáp: “Cứu? Ta còn chưa trị tội ngươi vì đã làm phiền ta gặp A Dao.” Lòng ta như tro tàn, ngày họ thành thân đã cùng họ đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày xảy ra hỏa hoạn. Lần này, ta khóa chặt cửa viện, để ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.

Đoạn Tình Ký

Đoạn Tình Ký Phu quân của ta là Uy Viễn hầu, là vị hầu gia được người người ca tụng là bậc trượng phu mẫu mực. Thành thân đã 20 năm, chàng chưa từng nạp thiếp, không có ngoại thất, đến cả nơi phong trần cũng hiếm khi đặt chân tới. Ngay cả khi đích tử duy nhất qua đời, chàng cũng chỉ thu nhận nhi tử của cố giao đang tá túc trong phủ làm con thừa tự, chứ không hề rước thêm nữ nhân vào hậu viện. Thế nhưng, không ai hay biết, người chàng thật lòng yêu thương chưa bao giờ là ta. Lúc ta ch .t, mặc sa y mỏng, ăn đồ lạnh, đến ch .t cũng bị n/hét cá/m vào miệng. Chính tay chàng – Triệu Thanh Hứa, đưa ta đến chốn Diêm Vương điện, khiến ta mang nỗi oan khó giãi bày, có miệng chẳng thể kêu than. Chỉ là, chàng không biết… ta đã trọng sinh, quay về thời điểm nhi tử ta vẫn còn sống.