Trọng Sinh
Thanh Bình Thiếu gia Hầu phủ đã qua đời, hắn chưa kịp cưới thê nên đứa con trong bụng ta là huyết mạch duy nhất của hắn. Mà ta chỉ nghĩ, kiếp này phải sống làm sao cho qua kiếp.
Phù Quang Năm tám tuổi, mẹ tôi là Ngô Tiểu Mai đã bỏ tôi ở bến xe đường dài. Quý Vi Vi tình cờ đi ngang qua, cô ấy đã năn nỉ bố mình đưa tôi về nhà. Hai người lớn vì thế mà nhìn trúng nhau, kết hôn, từ đấy cô ấy trở thành chị gái tôi. Đêm trước kỳ thi đại học, mẹ tôi nhiều lần gọi chị ấy dậy. “Vi Vi, con ngủ rồi à?” “Vi Vi, con có muốn ăn khuya không?” “Vi Vi, con có bị mất ngủ không?” Bị đánh thức nhiều lần, chị gái tôi có chút không kiên nhẫn, mẹ tôi liền nói mình tốt bụng mà không được báo đáp, khóc lóc om sòm. Chị ấy thi đại học trượt, công việc cũng không thuận lợi, hai mươi ba tuổi đã đi xem mắt rồi kết hôn. Nhà chồng bạo hành, đánh chết chị ấy, tôi không chịu hòa giải, Ngô Tiểu Mai mắng: “Đồ ngốc, tiền bồi thường không phải vừa hay để chúng ta dưỡng già sao?” Bà ta xúi giục cha dượng ký tên, hai nhà lại vui vẻ ngồi ăn cơm với nhau. Tôi đau lòng quá độ, hoàn toàn phát điên. Cuối cùng chém chết anh rể, phóng hoả đốt nhà anh ta rồi kéo mẹ tôi cùng chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã được tái sinh.
Chân Tình Kiếp trước, ta tự vẫn để khỏi bị tên hoàng đế dâm loạn kia làm nhục. Phu quân ta là Dự Vương đau đớn tột cùng, mưu phản giết vua. Sau khi đăng cơ, hắn tìm một vũ cơ có mặt mày giống ta để chuyên sủng. Thiên hạ đều khen Dự Vương si tình nhưng ai mà ngờ được người mà hắn yêu thực sự lại là vũ cơ kia. Còn ta, ta bị hắn dâng cho hoàng đế, làm cớ để sau này đoạt ngôi. Sống lại một kiếp, ta trở về đêm hầu hạ hoàng đế. Lần này, ta chủ động ôm lấy vòng eo thon gọn của hắn. Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết rằng: Hoàng đế anh minh thần võ, còn Dự Vương thì không được như vậy.
Một Chồng Không Ăn Cơm Hai Nhà Trọng sinh trở về, lần này tôi tránh hết tất cả những lần chạm mặt với Phó Nguyên Thanh. Hắn tự tiện sửa nguyện vọng của tôi, tôi liền đổi sang đăng ký vào Đại học Thương mại Quảng Châu. Hắn mang toàn bộ tiền lương đi thuê nhà cho Triệu Sở Sở, tôi bèn bán luôn căn nhà, đá hắn ra ngoài đường. Hắn thương hại Triệu Sở Sở cô đơn một mình, liền cho cô ta một đứa con, một đêm phong lưu, tôi lập tức hủy hôn với hắn. Kiếp trước, khi tôi hơn 50 tuổi, nằm trên giường bệnh vì u/ n.g th/ư dạ dày, con trai tôi và cả ba người họ ép tôi ký đơn ly hôn: “Dù gì mẹ cũng sắp ch .t rồi, không bằng thành toàn cho ba và dì Triệu đi.” “Cho con một gia đình trọn vẹn được không?”
Thân Mật Quá Mức Vào ngày trúc mã của tôi kết hôn với người khác, tôi đã gặp phải tai nạn máy bay. Người đến thu dọn thi thể tôi chính là Trần Dập Châu, người mà tôi từng vô cùng ghét bỏ. Anh bỏ lại tất cả để tự sát và cùng tôi xuống hoàng tuyền. Ở một kiếp sống khác, giữa cơn mưa lớn, tôi đã gõ cửa nhà Trần Dập Châu. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi nắm lấy tay áo của anh và nói: “Trần Dập Châu, chúng ta kết hôn nhé?” Mắt người đàn ông đỏ hoe, nhưng anh lại dửng dưng hất tay tôi ra: “Chơi đùa với tôi thấy vui không?” Đêm đó, tôi rùng mình vì lạnh dưới mưa. Trần Dập Châu mở cửa với vẻ mặt tức giận, thở dài rồi kéo tôi vào lòng: “Thẩm Đường, tôi thực sự giống như một con chó mà em nuôi.”
Nhiệm Vụ Quan Trọng Của Pháo Hôi Tôi là vai pháo hôi trong bộ truyện nam tần. Nhiệm vụ của tôi là cản dao thay nam chính vào thời khắc quan trọng, vì cậu ta mà hy sinh. Nhưng sau khi trùng sinh, tôi không muốn chết sớm như vậy nữa. Thế nên trước khi nam chính xuất hiện, tôi điên cuồng luyện Thái quyền, chiếm địa bàn, thu nhận đàn em. Khi nam chính chuyển đến trường, tôi đã trở thành lão đại của trường trung học Triều Dương… Nhưng một núi không thể có hai hổ. Xong đời rồi, chơi lớn quá rồi.
Kiến Thanh Sơn Tôi sống lại trở về thời khắc trước kỳ thi đại học, kéo học thần đang đứng trên sân thượng của trường xuống: “Đã bảo không được nhảy, cậu nghe không hiểu sao?” Cậu ấy ngã xuống đất, hàng mi khẽ run rẩy, thu mình lại, nhẹ giọng nói lời xin lỗi với tôi: “Xin lỗi…” Tôi đứng trước mặt cậu ấy, đưa tay ra: “Chu Ngọc Bạch, tôi đến để cứu cậu.” Cậu ấy kinh ngạc ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt ướt át còn vương lại chút sợ hãi, ngón tay khẽ run. “Chu Ngọc Bạch, cậu có tin không? Có một người đã vượt qua mười hai năm dài đằng đẵng, một mình đi bộ đến đây—chỉ vì cậu.” “Người đó chính là tôi.” Cậu ấy khẽ nuốt xuống, bàn tay lạnh buốt lặng lẽ đặt vào lòng bàn tay tôi, giọng khàn đặc: “Cầu xin cậu, hãy cứu tôi.”
Chỉ Cần Con Được Bình An Khi tôi đau bụng và sinh non, Giang Hoài Tự bỏ mặc tôi, chạy đến bên người thanh mai của anh ta chỉ vì cô ấy có dấu hiệu sinh sớm. Cứ như vậy, con gái tôi vừa chào đời đã phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh. Anh ta an ủi tôi: “Con gái vẫn còn sống không phải sao? Nếu Nhược Tuyết xảy ra chuyện, cô ấy suýt chút nữa thì một xác hai mạng rồi.” Sau này, khi con gái tôi và con trai của người thanh mai cùng bị mắc kẹt trong biển lửa, Giang Hoài Tự không chút do dự lựa chọn cứu con trai của cô ta trước. Và thế là, con gái tôi bị ngọn lửa nuốt chửng, chết trong đau đớn. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày con gái tôi gặp nạn.
Kiếp trước, tôi và Giang Hạ Hạ được nhận nuôi cùng lúc.Cô bé như ánh mặt trời, Giang Hạ Hạ, được nhận vào một gia đình lạnh lùng và khắc nghiệt, cuối cùng bị đẩy đến trầm cảm và phải chọn con đường tự vẫn.Còn tôi, người luôn chìm trong bóng tối, lại bị trả về từ một gia đình ấm áp.Sau khi bị trả lại, tôi bị cô lập nghiêm trọng, rồi cũng bước theo con đường của Giang Hạ Hạ.Kiếp này bắt đầu lại, Giang Hạ Hạ hỏi: “Hay là chúng ta…”Tôi không chút do dự đáp: “Đổi đi.”
Cô Bạn Thân Nham Hiểm Tôi sống lại vào ngày trước khi bạn thân đốt nhà tôi. Cô ta cãi nhau với bạn trai, chuyển đến nhà tôi ở tạm hai ngày. Ai ngờ ngày hôm sau, cô ta nhân lúc ta ra ngoài mua đồ ăn đã đốt cháy nhà tôi. Cô ta thì đi một cách thản nhiên, còn tôi thì gánh món nợ mấy trăm triệu. Ngày trả hết nợ, tôi bị xe tông chết.
Vì Nàng Từ Bỏ Giang Sơn Ta là sủng phi của hoàng đế. Sau khi chết một nghìn năm, mộ của ta bị người ta đào lên. Một nhát xẻng của máy xúc đã làm hỏng phượng quan mà ta đã tranh sủng rất lâu mới có được. Ta tức giận đến nỗi đội mồ sống dậy, chạy quanh công trường truy đuổi mọi người như điên. Kết quả là bị một đạo sĩ đi ngang qua thu vào trong hồ lô. Đang lúc ta suy nghĩ cách đục một lỗ trên hồ lô để trốn ra ngoài thì bên tai ta vang lên một tiếng nói thầm. [Thứ này trông giống hệt quý phi chết yểu của ta, chỉ có điều con mắt có hơi đỏ.] Mắt ta đỏ ư? Mắt ta đỏ còn không phải vì bị chọc tức à! Không phải, khoan đã, giọng nói này… Ta kinh hoàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của đạo sĩ. Bệ hạ, người giấu diếm ta tu luyện tà thuật trường sinh bất lão đúng không?
Không Ngoảnh Lại Dù biết chàng thiếu niên sa cơ trước mắt ta rồi sẽ quyền khuynh thiên hạ, ta vẫn quyết tâm hủy hôn với hắn. “Tỷ tỷ, vì sao vậy?” Ân Can nhìn chằm chằm ta, ánh mắt đầy quyết liệt, như thể ta mới là kẻ phụ bạc. Diễn xuất thật tuyệt vời. Tuyệt đến nỗi nếu không được trọng sinh một lần, ta đã không nhận ra rằng chàng thiếu niên trước mắt này, sẽ giao con gái ruột của chúng ta cho ái phi của hắn hành hạ đến ch*t, mặc cho ta van xin đến đứt ruột đứt gan. Kiếp trước, ta tung cầu kén rể, không ngờ quả cầu thêu lại rơi vào tay một tên ăn mày nhỏ. Nhưng việc kén rể vốn chỉ để sau này quản lý cơ nghiệp nhà họ Đinh, nên phu quân là ai cũng không quan trọng, chỉ là một món đồ trang trí mà thôi. Ta chỉ không ngờ rằng sau khi được tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày nhỏ ấy lại đẹp đẽ đến vậy. Lần đầu gặp mặt, hắn như một chú chó con vừa mới mở mắt, nhìn ta với đôi mắt rưng rưng, câu đầu tiên đã nói: “Xin tiểu thư đừng ghét bỏ, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì!” Lúc đó ta nghĩ, vị hôn phu tương lai như vậy cũng không tệ. Vì hắn nhỏ hơn ta một tuổi, ta bảo hắn gọi ta là “tỷ tỷ” trước khi thành thân, kết quả là mặt hắn đỏ bừng lên. Ta chỉ nghĩ hắn thuần phác đơn giản. Nhưng sau này mới biết, kẻ đơn giản không phải là hắn, mà là ta. Chàng thiếu niên mềm mại vô hại trước mắt, hóa ra lại là Tam hoàng tử đã “chết” trong một cuộc săn. Hắn chỉ mượn nhà họ Đinh của ta để che giấu thân phận, tránh mũi nhọn của Thái tử, âm thầm gây bão táp, từng bước xây dựng thế lực. …
Nữ Chính Không Bao Giờ Nhường Vai Một cái tát vang dội giáng xuống, gương mặt của chồng tôi Cố Mặc Đình sưng đỏ thấy rõ bằng mắt thường. Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt u ám. “Khương Hoan, em dám đánh tôi? Em điên rồi à?” Mọi người trong phòng họp cũng đồng loạt quay đầu nhìn tôi. Dù sao trước giờ tôi luôn nhẫn nhịn, cho dù Cố Mặc Đình quá quắt cỡ nào, tôi cũng vì yêu mà lựa chọn chịu đựng, nhún nhường. Kiếp trước, Cố Mặc Đình cướp đi phương thuốc tôi dày công nghiên cứu suốt ba năm, đưa cho cô đàn em Tiểu Lâm của anh ta là Lâm Loan Loan để cô ta lấy danh tiếng. Ngay cả chức phó viện trưởng từng hứa với tôi, anh ta cũng tặng luôn cho cô ta. Tôi đã nhịn, không làm ầm lên.
Tuy An Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả mù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi tha ma xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn máu đang chặn hỏi từng người qua đường một.
Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.
Vị hôn phu ta, không chút hổ thẹn, dẫn về một kỹ nữ đã mang thai, quyết tâm từ hôn cùng ta, nạp nàng làm chính thất. Thánh thượng đại nộ, trách phạt nghiêm khắc, lại hạ thánh chỉ ban ch cho kỹ nữ kia. Về sau, tân đế đăng cơ, hắn trở thành trọng thần bên tân quân, lại xoay người vu cáo phụ thân ta thông địch bán quốc, khiến phủ Thừa tướng bị tru di toàn tộc. Ta, thân là trưởng nữ Thừa tướng, lại bị hắn đánh gãy tay chân, ném vào quân doanh, bị người tàn nhẫn sỉ nhục mà ch. Hắn mắt đỏ ngầu, nét mặt tràn đầy oán độc: “Nếu không phải vì ngươi, làm sao Nhuyễn Nhi lại một x::ác hai mạng!” Ta vừa mở mắt, thì quay lại đoạn thời gian hắn mang kỹ nữ kia hồi kinh.
Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể Trưởng tử của Quốc công phủ không thể hành phòng. Đại tỷ gả sang đó, không chịu mượn giống, bị bức đến “u uất mà chết”. Nhị tỷ vào phủ làm kế thất, liên tiếp hoài thai, lại vì khó sinh mà mẹ con cùng mất. Để kết chặt mối giao hảo giữa hai nhà, Hầu phủ lại tìm về ta – người thất lạc bên ngoài. Hiện tại, bọn họ muốn gả một đứa đồ tể như ta đi…
Sau Khi Ly Hôn, Con Trai Giúp Tôi Chiến Thắng Dễ Dàng Khi ly hôn, chồng cũ giành quyền nuôi con với tôi. Anh ta tự tin nói: “Hay là hỏi thằng bé xem nó muốn thế nào?” Con trai tôi cầm điện thoại, bình thản nhìn tôi một cái: “Mẹ thật sự muốn ly hôn à?” “Ừm.” Tôi gật đầu. “Vậy được.” Nó cúi đầu tiếp tục chơi game. “Con sẽ ở với mẹ. Chia cho mẹ nhiều tiền chút, không là con sợ mẹ không đủ tiền nuôi con.”
Sau Khi Trọng Sinh, Ta Đá Bay Cả Hai Vị Hôn Phu Ta và Tiêu di nương đấu nhau cả một đời. Trước khi chet, nàng ta không chịu gặp Tạ Tầm, chỉ để lại một câu: “Thiếp thân thế hèn mọn, nếu có kiếp sau, chỉ nguyện cùng quân không gặp lại.” Tạ Tầm chắc chắn rằng chính ta đã bức nàng ta đến chết, đêm khuya cầm kiếm xông vào tẩm các của ta, bắt ta đền mạng. Ta bị người đẩy ra, ngã thẳng vào lưỡi kiếm, đau đớn mà chết. Khi mở mắt ra, ta đã quay về ngày phụ thân chọn phu quân cho ta. Trước mặt, một người là Tạ Tầm vừa mới đỗ trạng nguyên, một người là thiếu niên tướng quân Kỷ Thiệu An. Ta nhấc gậy lớn, đem cả hai đuổi ra ngoài. Tạ Tầm không phải người tốt, nhưng kiếp trước, kẻ đứng sau đẩy ta chính là Kỷ Thiệu An.
Người Mẹ Của Kẻ Phản Diện Sau Khi Trọng Sinh Tôi là người mẹ qua đời sớm của kẻ phản diện. Kẻ phản diện có ba không thương, mẹ thì mất sớm, tính cách cô độc, lạnh lùng. Cũng vì thế mà cậu đem lòng ám ảnh đến điên cuồng cô gái từng chữa lành vết thương cho bản thân. Dùng đủ mọi thủ đoạn để chiếm đoạt, cuối cùng lại chẳng có kết cục tốt đẹp. Hệ thống yêu cầu tôi phải cứu rỗi cậu ta. Và thế là, tôi được trọng sinh. Nhìn cậu con trai ruột trong con hẻm nhỏ, mặc áo khoác da, nhuộm tóc màu theo phong cách “hổ báo”, vẫn còn sống nhởn nhơ ngay trước mắt. Tôi khẽ nhấc con dao trên tay, nở một nụ cười lạnh lẽo. Cứu rỗi ư? Đó gọi là mẹ quản con, là lẽ bất di bất dịch !