Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Từ Bỏ Ánh Trăng Trắng

Từ Bỏ Ánh Trăng Trắng Giang Dã lớn hơn tôi 5 tuổi, nhưng tôi chưa từng gọi anh là “anh”. Tôi nhìn anh thay bạn gái hết người này đến người khác. Mỗi một người, tôi đều ngoan ngoãn gọi là “chị dâu”. Sinh nhật 22 tuổi, tôi chờ suốt cả một ngày, Giang Dã vẫn không đến. Tôi ước rằng mình sẽ không còn thích anh nữa. Kết thúc sinh nhật, khi tôi xuống tầng đổ rác, thì thấy một bóng người quen thuộc. Là bạn thân của Giang Dã – Văn Diễn. “Anh Văn Diễn, sao anh lại tới đây?” “Giang Dã bận không rời đi được, nhờ anh mang quà đến cho em.” “Ồ, cảm ơn anh. Còn phần của anh đâu?” Anh cười nói: “Anh chuẩn bị hai phần. Em trả lời xong câu hỏi của anh, anh sẽ quyết định tặng em phần nào.” “Thu Thu, thích anh ấy rất mệt mỏi đúng không? Hay là đổi người đi, làm bạn gái anh nhé?”

Tình Yêu Của Con Nuôi

Tình Yêu Của Con Nuôi Tôi thích đứa con nuôi mà ba tôi đưa về. Nửa đêm, tôi vụng trộm hôn cậu thiếu niên mà ba tôi nhận nuôi. Cậu ta ngủ say lắm, cho đến khi tôi hôn đủ rồi mới lẻn đi. Không lâu sau khi nhập học đại học, tôi đã tìm một người bạn trai. Tiếp đó, mỗi ngày khi thức dậy môi tôi đều sưng vù. Cho đến đêm mất ngủ đó, tôi mới thấy rõ người đang nằm bên cạnh mình. “Hôn trộm tôi ba năm, sao? Chán rồi à?”

Tình Yêu Lặng Lẽ Dâng Lên

Tình Yêu Lặng Lẽ Dâng Lên Tôi và Lục Khâm đã kết hôn 5 năm, trong mắt tất cả mọi người, tôi là một người vợ hoàn hảo của nhà họ Lục. Cư xử đoan trang, hành sự khéo léo, thậm chí từng được tạp chí lá cải bình chọn là “Người vợ đảm đang số 1”. Ai ai cũng ngưỡng mộ tôi vì đã lấy được một người chồng tốt. Nhưng lại chẳng ai biết, trong cuộc hôn nhân này, tôi thực chất đang đóng vai trò gì. Suốt 5 năm, anh ấy lúc nào cũng giữ vẻ lạnh nhạt, xa cách. Còn tôi, cũng dần dần mài mòn hết tình yêu nồng nhiệt từng theo đuổi anh ấy năm xưa. Tôi biết rõ, trong lòng anh, tôi vĩnh viễn không phải là người ấy. Người mà anh vẫn mãi canh cánh trong lòng, không thể buông bỏ. Vì vậy, tôi đề nghị ly hôn và rời khỏi ngôi nhà đó. Nhưng chỉ một tuần sau, tôi lại bị anh chặn trước cửa nhà mới. “Ly hôn?” Anh nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe, “Tô Nhiễm, em lặp lại lần nữa xem?”

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Rồi Cũng Có Ngày Gặp Lại

Rồi Cũng Có Ngày Gặp Lại Sau 3 năm dây dưa với Thương Viễn, tôi mình đầy thương tích, cuối cùng chọn kết hôn với người luôn âm thầm ở bên cạnh mình là Tô Chấp Dự. Bảy năm hôn nhân, chúng tôi có một cô con gái đáng yêu. Tôi từng nghĩ, anh và con chính là ánh sáng cuối ngày tôi may mắn nắm được. Cho đến khi tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký năm 18 tuổi của anh: “Nếu có thể, đừng sinh con với người mình không yêu.” Thì ra, trước kia anh không muốn có con… là vì lý do này. Thì ra, người anh thích lại là người khác. Thì ra, tình yêu của anh dành cho tôi, chỉ là sự tiếp cận có chủ đích. Ngay cả con gái tôi, cũng thích người phụ nữ ấy. Tôi quyết định ra nước ngoài. Nhưng hôm đó, anh và con gái lại nắm tay đứng dưới nhà. “Mẹ ơi, khi nào mẹ về nhà?” “Vợ à, khi nào em về nhà?”

100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em

100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em Yêu xa suốt năm năm, cứ mỗi nửa tháng, Phí Tư Niên lại ngồi tàu cao tốc bảy tiếng đồng hồ để đến thăm tôi. Dù trời có mưa bão, dù anh sốt cao, anh vẫn đến đúng hẹn. Người ướt sũng từ đầu đến chân, nhưng món quà kỷ niệm dành cho tôi vẫn còn nguyên vẹn. Phí Tư Niên cẩn thận đặt vé tàu vào một cuốn sổ lưu niệm, mỉm cười nói: “Y Y, đợi đến khi đủ một trăm tấm vé rồi em hãy mở ra, biết đâu sẽ thấy nhẫn cầu hôn của anh.” Thế là tôi cứ đợi hết năm này qua năm khác. Khi số vé đã tích đủ 99 tấm, tôi quyết định bước bước cuối cùng. Nhưng ngay trước cửa nhà anh, tôi nhìn thấy nến xếp thành hình trái tim, và dưới đất đầy rẫy dây ruy băng đã dùng xong. Bạn anh nói: “Tiểu Bạch lấy chồng rồi, cậu còn cầu hôn gì nữa? Chiếc nhẫn này cũng gần trăm triệu đấy, vậy Đổng Y Y phải làm sao?” Phí Tư Niên thờ ơ trả lời: “Chỉ là muốn hoàn thành giấc mơ thời niên thiếu thôi.” “Tôi sắp kết hôn với Y Y rồi, không phải người trong lòng, thì cưới ai mà chẳng vậy.”

Ly Hôn Hay Chỉ Là Trò Chơi

Ly Hôn Hay Chỉ Là Trò Chơi Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ tôi không thể tiếp tục được nữa. Ban đầu, tôi nghĩ rằng mình có thể cảm hóa được anh, khiến anh yêu tôi. Nhưng thực tế đã chứng minh, chẳng có hy vọng gì. Vì vậy, tôi quyết định nói lời ly hôn với anh, ngay trong ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tôi. Sau khi ly thân, tôi bắt đầu tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được mấy ngày, tôi đã bị anh bắt lại. Tôi đâu ngờ rằng, anh còn “thả lỏng” hơn tôi nhiều lần. Tôi co rúm trong góc, run rẩy sợ hãi. Anh kéo cà vạt, nở một nụ cười nhàn nhã: “Ồ, em cũng biết sợ cơ à?”

Đi Xa Là Mất Nhau

Đi Xa Là Mất Nhau Ngày chồng tôi nhận được visa, tôi mới biết anh ấy sắp bị điều ra nước ngoài công tác suốt 5 năm trời. Tôi tức đến toàn thân run rẩy, cố gắng kìm nén cảm xúc trước mặt hai đứa con và các bậc trưởng bối trong nhà. Mãi đến ngày trước khi anh rời đi, tôi mới có cơ hội nói chuyện riêng với anh. Câu đầu tiên anh nói là: “Anh sợ em ngăn cản. Anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này.” “Thế anh bảo em phải làm sao? Một mình trông hai đứa con, còn phải chăm sóc cả ba mẹ anh nữa à?” “Em cố gắng một chút đi, Miểu Miểu, xem như vì anh, vì các con. Sau lần này trở về, mọi thứ sẽ khác. Anh có cơ hội lên làm phó tổng. Năm năm công tác ở nước ngoài, mỗi năm anh có mười lăm ngày nghỉ, nhất định sẽ về thăm em và bọn trẻ. Mức lương thì trong nước có một phần, công ty bên nước ngoài còn trả thêm một phần nữa.” Bất kể tôi mềm mỏng khuyên nhủ hay lý lẽ phân tích, anh vẫn sáng hôm sau bảy giờ đúng rời khỏi nhà, lên đường đi công tác nước ngoài. Tin nhắn đầu tiên anh nhận được sau khi đặt chân tới nơi là, đơn ly hôn tôi gửi. Và tin nhắn đầu tiên khi anh về nước sau 5 năm là, thiệp cưới của tôi.

Người Tình Tarot

Người Tình Tarot Tôi là một Tarot Reader chuyên về tình cảm. Trong buổi tụ họp, đồng nghiệp nữ của chồng bất ngờ nhờ tôi bói chuyện yêu đương. Chồng tôi vội vàng chen vào: “Em lúc nào cũng ăn nói linh tinh, dọa người ta khóc mất!” Nhưng lúc đó, bộ bài tarot đã bị cô ta lật ra để sẵn trên bàn. Tôi liếc nhìn vài lá bài đã mở, nói thật: “Người đàn ông này ngoại hình rất ổn, là lãnh đạo cấp cao trong công ty, nhưng… đã có gia đình.” Ánh mắt cô đồng nghiệp lơ đãng nhìn về phía chồng tôi: “Vậy… bọn em có kết quả không?” Chồng tôi lập tức nín thở. Tôi cố tình cong khóe môi: “Không có kết quả đâu. Nếu cố chấp bên nhau, kết cục sẽ rất thảm.”

Hộp Cơm Gây Nghiệp

Hộp Cơm Gây Nghiệp Khi tôi đang bán lẩu lòng ở ven đường, thì “nữ phụ độc ác” tương lai đang bị mẹ kế đuổi ra ngoài. Hệ thống hối hả thúc giục: “Đi nhanh đi! Đây chính là bước ngoặt khiến cô ta hắc hóa!” Tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây, lật đật đẩy xe chạy, nào ngờ lại đánh rơi mất hộp cơm tối. Ngày hôm sau, cô bé ấy,nữ phụ độc ác tương lai ôm chiếc hộp cơm trống trơn đến trước mặt tôi. “Chị ơi, hôm qua chị đánh rơi cái này, em nhặt được ạ.” Tôi nhìn chiếc hộp, hỏi: “Vậy cơm bên trong đâu rồi?” Cô bé né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng đáp: “Lúc em nhặt thì… bên trong đã trống rồi.” Hệ thống nhảy dựng lên tức giận: “Thấy chưa! Còn nhỏ đã biết nói dối! Thật chẳng lạ gì về sau lại trở thành nữ phụ chuyên phá hoại nam nữ chính!” Tôi quay đầu đi, hờ hững nói: “Vậy là em nhớ nhầm rồi. Hộp cơm của chị còn đầy đồ ăn, cái trống trơn này chắc không phải của chị đâu.”

Tình Yêu Khó Phai

Tình Yêu Khó Phai Lần thứ 10 cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo như rắn rết của nam thần trường học, tôi nhìn thấy dòng bình luận hiện ra trước mắt: 【Nam chính xuyên về 10 năm trước, phát hiện vợ mình hiện tại lại đang là bạn gái của người khác, trời như sụp đổ.】 【Thầm yêu bao năm, vất vả lắm mới theo đuổi được vợ, giờ lại phải bắt đầu lại từ đầu.】 【Lâm Mơ bảo bối hiện giờ đã có bạn trai, nam chính chỉ có thể nhẫn nhịn.】 【Tôi cảm giác lão đàn ông này sẽ không còn biết nhịn như lúc 19 tuổi nữa đâu.】 Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn nặc danh: 【Chào bạn, không biết bạn có thể chia tay được không?】 【Hoặc là… bạn có để tâm nếu có thêm một người bạn trai không?】 【Tôi đảm bảo, trước khi bạn chia tay, tôi sẽ ngoan ngoãn giấu mình thật kỹ.】

NỮ CHÍNH CỦA ANH

Khi đạo diễn hô “Cắt”, môi tôi vẫn còn bị Thẩm Dục ngậm lấy.Lần thứ hai mươi rồi.Anh ta kẹp điếu thuốc, đáy mắt đỏ rực, là dục vọng bị kìm nén.“Không biết hôn à?”Ngón tay nóng rực của người đàn ông ấn lên sau gáy tôi, giọng khàn đặc đến nghẹt thở.“Để tôi dạy em.”Tim tôi đập loạn không kiểm soát nổi, thầm yêu năm năm, chỉ chờ khoảnh khắc này.Tôi móc lấy cà vạt của anh, kiễng chân ghé sát tai anh thì thầm:“Vậy… có phải thè lưỡi không, đạo diễn?”

Anh Ấy Bệnh Rất Nặng

Anh Ấy Bệnh Rất Nặng Sau khi gia đình phá sản, tôi nghĩ quẩn, định lái xe tông chết chính mình. Tin xấu là… tôi không chết được, lại còn khiến chiếc siêu xe đắt đỏ của kẻ thù không đội trời chung bị tôi đâm đến nát bét. Nhìn thấy anh ta khí thế hùng hổ đến tìm tôi tính sổ, tôi quyết định giả ngu, chủ động nhào vào lòng anh ta. “Chồng ơi, cuối cùng anh cũng tới rồi, em sợ quá~” Sắc mặt kẻ thù không đội trời chung cứng lại. Tôi bỗng nghe được tiếng lòng của anh ta: “Chết tiệt, toàn là những chiêu tôi không thể chống cự nổi.” “Ôm chặt thế làm gì, tôi đâu có chạy.” “Gọi hay như vậy, có thể gọi thêm lần nữa không?”  

Chim Hoàng Yến Chán Rồi

Chim Hoàng Yến Chán Rồi Tôi là chim hoàng yến của Thái tử giới Kinh thành – Lệ Kinh Châu. Bên cạnh anh ta đã 3 năm, tôi chán rồi. Trong đầu chỉ toàn nghĩ làm sao để anh ta chủ động bỏ tôi. Giả mang thai để ép anh ta. Anh ta nói: “Vậy thì sinh đi.” Ép anh ta cho danh phận. Anh ta nói: “Vậy thì kết hôn.” Sau đó, tôi nảy ra một kế: tiết lộ hành tung của anh ta cho những cô gái muốn leo lên cao. Một tuần sau, tôi bị Lệ Kinh Châu đè lên tường, hung hăng hôn tới tấp: “Lo xử lý đám người kia, suýt quên phải ‘xử lý’ em rồi!”  

Ông Trùm Đã Âm Mưu Từ Lâu

Ông Trùm Đã Âm Mưu Từ Lâu Tôi là một bé gái mồ côi được nhận nuôi đã 10 năm. Vào đêm sinh nhật 18 tuổi, tôi bị “đóng gói” đưa đến biệt thự của ông trùm Hồng Kông Trần Miện. Lần đầu gặp mặt, anh đã dập tắt điếu thuốc, lười biếng nói: “Muốn làm vợ hay làm em gái?” Tôi lo lắng đến mức sắp vò nát cả váy, khẽ nói: “Làm vợ.” Ai ngờ, anh cười khẩy một tiếng, rũ mắt nói: “Tôi không có sở thích đó.” Sau này. Báo chí Hồng Kông đăng tin: “Chuyện vui của ngài Trần sắp tới! Cùng nữ thần đến tổ ấm ở Vịnh Thâm Thủy.” Tối hôm đó tôi xóa hộp thoại được ghim trên đầu danh sách bạn bè, thu dọn hành lý định rời đi. Không ngờ, vừa mở cửa đã bị người ta ép chặt trên cửa sổ sát đất. “Thật sự coi mình là em gái sao?”

Hình Phạt Của Anh Trai Kế

Hình Phạt Của Anh Trai Kế Mẹ tôi mất rồi, cha dượng vì giết vợ để lừa tiền bảo hiểm mà ngồi tù. Người anh trai không chung huyết thống trở thành người giám hộ duy nhất của tôi. Tôi điên cuồng chống đối Trì Cận. Để khiến anh ghê tởm, tôi thậm chí còn cố tình bấm đề xuất dưới những video về quan hệ cấm kỵ. Trì Cận vẫn thản nhiên tiếp nhận, chăm sóc tôi đến mức không ai có thể bắt lỗi. Nhưng sau đó, khi tôi không còn dây dưa nữa. Như ý anh muốn, tôi bắt đầu sống như một người bình thường—đi học, giao tiếp, xem phim cùng bạn học nam. Trì Cận lại đè tôi xuống đùi, hạ thấp giọng: “Run cái gì?” “Chẳng phải chính em nói, anh trai sinh ra là để làm chồng em sao?”

Khi Nữ Phụ Ác Độc Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp

Khi Nữ Phụ Ác Độc Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp Tôi là nữ phụ ác độc. Khi đang cưỡi lên người nam chính phản diện bệnh kiều để sỉ nhục, màn hình bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: [Nữ phụ mau chạy đi, hắn sắp hắc hóa rồi! Hắn chính thái tử hắc đạo tương lai đấy!] [Bé con này yếu ớt quá, đụng nhẹ đã đỏ mặt. Nếu thật sự bị nhốt vào căn phòng đen nhỏ, chắc khóc ba ngày ba đêm mất!] [Không sao đâu, cô ấy chỉ cần nói một câu hay ho, nam chính sẽ lập tức quỳ xuống làm cún thôi! Vừa hận vừa dỗ là sở trường của hắn mà!] [Nam chính, cảnh sát Anh đã vào chưa? Có phải sắp điều tra học lực của bé con rồi không?!] Tôi: ? Giây tiếp theo, nam chính chậm rãi ngước mắt, giọng khàn khàn mang theo chút bệnh hoạn hỏi: “Giờ tôi đã liếm đủ sạch chưa, đại tiểu thư?”

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh Tôi có một người bạn trai, cậu ấy nhìn non hơn tôi rất nhiều. Nhân lúc tôi không có mặt, cô em gái trà xanh của tôi quyến rũ bạn trai “cún con” của tôi, bọn họ lén lút qua lại làm chuyện mờ ám. Cô ta nói: “Chị của tôi già như vậy rồi, cậu không sợ chị ấy xuống mồ trước để cậu lại một mình à? Hay là cậu và tôi ở bên nhau đi.” Khuôn mặt tuấn tú của bạn trai tôi ngay lập tức đỏ lên, không một lời phản bác. Cũng không biết hắn đỏ mặt vì cái gì? Do tức giận hay ngại ngùng? Tôi thấy cái vế sau có vẻ đúng hơn. Haizzz! Quả nhiên cái loại tình yêu “lái máy bay” này không đáng tin cậy. Ai ngờ giây tiếp theo, hắn đứng bật dậy, hoàn toàn lột bỏ dáng vẻ dịu dàng đáng yêu khi ở cạnh tôi, như biến thành một người khác. “Cô đừng có ăn nói xà lơ! Cô dám nói người yêu tôi già? Con moẹ nó, ông đây còn lớn tuổi hơn Vũ Lạc nữa. Cô còn nói xàm nữa cẩn thận tôi cắt lưỡi cô, để cô xuống mồ trước hai chúng tôi bây giờ!”

TỪ TỰ LO LẤY THÂN ĐẾN ĐỒNG Ý LẤY ANH

Trước khi xuất ngoại, Lâm Mặc chuyển cho tôi một khoản tiền khổng lồ.Tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ: [Tự lo lấy thân].Tôi hiểu rồi, đây chính là cách anh ấy nói lời tạm biệt.Cầm tiền trong tay, tôi bắt đầu cuộc sống độc thân tiêu xài thả ga – mua sắm, du lịch khắp nơi.Hai tuần sau, anh ấy lôi tôi từ trong lòng huấn luyện viên ở khu nghỉ dưỡng ra:“Biết hưởng thụ quá nhỉ.”Tôi ngượng ngùng cười:“Chẳng phải anh cho tôi tiền chia tay sao? Không tiêu thì uổng.”Anh im lặng vài giây, rồi đột nhiên nổi giận:“Phí chia tay cái gì! Đó là học phí tôi cho em! Em chẳng phải bảo muốn sang Paris học nấu ăn à!”

Nam Phụ Thâm Tình Là Ba Tôi

Nam Phụ Thâm Tình Là Ba Tôi Ngày suýt ch//ết đói trên phố, tôi tự kiếm cha cho mình Tiêu Doanh, với mái tóc vàng chói, chỉ vào mặt tôi giận dữ: “Ông đây mới mười tám! Nhìn giống cha nhóc không?” Tôi mếu máo nhìn anh ta, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhất quyết không nói năng gì. Tiêu Doanh đành bó tay, phải dắt tôi về nhà. Từ đó, cả khu phố đều biết tên tiểu lưu manh khét tiếng nuôi một đứa con gái. Cho đến ngày định mệnh anh ta gặp nữ chính. Dưới mưa, nữ chính múa may quay cuồng để thu hút nam chính. Đáng lẽ anh ta phải xót xa, chạy tới bên che ô cho nữ chính, Tiêu Doanh lại ôm chặt tôi lên và giáo huấn: “Nhìn kỹ nhé, loại người này đều bị đi//ên cả. nhóc mà dám bắt chước, anh đ//ánh đòn nát đ//ít!” Tôi gật đầu ngoan ngoãn, rúc vào lòng anh ta. Kế hoạch cứu nam phụ bi thảm thành công!