Hiện đại
Trở Thành Chị Em Với Mẹ Chồng Tôi xuyên thành một người vợ oán giận trong hào môn. Chồng suốt ngày không về nhà, mẹ chồng thì đang thời kỳ mãn kinh, suốt ngày soi mói khó chịu. Vậy nên tôi bắt đầu dắt mẹ chồng đi uống rượu, quẩy bar, tán trai, sờ cơ bụng. Hai tháng sau, tôi nhắn tin cho chồng. “Về đi, anh có em trai rồi đấy.”
Kiếp Này Chẳng Gặp Người Năm thứ hai sau khi ly hôn với Triệu Kinh Tầm, tôi lại một lần nữa gặp anh ta. Anh ta ôm eo tình nhân mới, mỉm cười đưa tôi một tấm thiệp cưới. “Diện Hà, tôi sắp kết hôn lần hai, đứa con mà cô sinh hãy mang đi đi.” “Mẹ tôi không thích một người con dâu như cô, tất nhiên cũng không thích đứa trẻ do cô sinh ra.” Tôi sững sờ rất lâu, sau đó quay lại biệt thự nhà họ Triệu. Nhưng trong góc tối, anh ta lại bắt lấy tôi. “Đã quay về rồi thì tôi sẽ không để em đi nữa đâu, vợ à.” “Một đứa con không giữ chân được em, vậy thì sinh thêm một đứa nữa.”
Chồng của chị tôi ngoại tình. Chị ấy muốn ly hôn, quay sang hỏi tôi có định ly không.“Ly.” Tôi đáp gọn lỏn.Tôi là kiểu em gái “bám váy” chị từ nhỏ, không có chính kiến riêng. Chị tôi thông minh, bản lĩnh, chị làm gì tôi làm theo nấy.Chị cưới một tổng tài bá đạo tên Chu Thời Chính, tôi cũng lấy em trai anh ta – Chu Thời Dạng – rồi sống đời nhàn hạ, sung sướng.Chị đòi ly hôn, tôi đương nhiên cũng chẳng muốn tiếp tục ở lại cái nhà đó nữa.Chu Thời Dạng mắt đỏ hoe, bóp chặt eo tôi, nghiến răng nói: “Anh có ngoại tình đâu, anh không ly!”
Yêu Đương Với Kẻ Không Xứng Chồng tôi cặp kè với người giúp việc 48 tuổi trong nhà. Mẹ chồng biết chuyện, mắng ầm lên: “Mày đúng là đói quá hoá liều rồi!” Bà ta lại quay sang chỉ trích tôi – người đang nằm liệt giường: “Nếu không phải tại mày vô dụng, thì con trai tao có phải ra ngoài tìm đàn bà khác không?” “Giờ thì hay rồi, lại đi kiếm một mụ già, còn định nối dõi tông đường kiểu gì?” Ai ngờ chỉ mấy ngày sau, điều bà ta mong lại thành sự thật. Người giúp việc đưa ra một tờ giấy xét nghiệm ADN. Lúc đó tôi mới biết, cậu bé 12 tuổi hay lui tới nhà tôi chơi, chính là con ruột của chồng tôi!
Ăn Miếng Trả Miếng, Chơi Khăm Trả Khốn Nạn Đăng ảnh bữa ăn lên vòng bạn bè, không cẩn thận để lộ mã đặt món ở góc bàn. Ăn gần xong, nhân viên phục vụ bất ngờ bưng ra thêm cả chục món. Nói là bàn chúng tôi gọi thêm, toàn là những món đắt nhất trong quán, gần như gọi hết một lượt. Tổng cộng phải trả thêm 12.000 tệ. Ông chủ tra số điện thoại đặt đơn, phát hiện đơn thứ hai là do một số lạ đặt. Tôi bừng tỉnh ngộ — có người đã lợi dụng mã đặt món trong vòng bạn bè của tôi để chơi khăm! Tôi chụp lại số đó, rồi đem đăng ký nó lên nền tảng bán xe cũ, trung tâm điều trị vô sinh, và ứng dụng gọi mát-xa tận nhà. Đến đây đi, đôi bên tổn thương, ai sợ ai nào! —
Cho Em Xem Chim Ngọc Trai Được Không? Tôi nghe nói học trưởng lạnh lùng Tạ Lẫm Châu nuôi một con chim ngọc trai, liền kiếm cớ nhắn tin riêng. “Anh ở đó không? Cho xem chim chút.” “Nghe nói chim ngọc trai kêu to lắm, có thật không?” Tôi thề! Nếu anh ấy không trả lời trong một phút, tôi sẽ từ bỏ! Thôi thì ba phút cũng được. Năm phút là giới hạn cuối cùng. Thực ra mười phút cũng… “Bzz.” Điện thoại bỗng rung lên. Cuối cùng, Tạ Lẫm Châu cũng trả lời tôi rồi! Chúng tôi vẫn còn cơ hội chứ nhỉ! “Hehe.” Tôi mỉm cười ngốc nghếch, mở điện thoại ra và… [Ừm.] Vâng, chỉ có đúng một chữ. Haha. Thì ra tôi diễn hài cho thiên hạ xem. Có lẽ, thực sự đã đến lúc tôi nên từ bỏ rồi. Tôi thở dài một tiếng, định kéo Tạ Lẫm Châu vào danh sách chặn, kết thúc thời kỳ theo đuổi điên cuồng này. Bỗng nhiên, trước mắt tôi xuất hiện một loạt dòng chữ: [Buồn cười chết mất, học trưởng tưởng cô gái muốn xem “chim” của anh ấy, khó khăn lắm mới tự thuyết phục bản thân chụp một tấm selfie trước gương, kết quả phát hiện là chim ngọc trai, sụp đổ luôn.] [Học trưởng không nói gì, chỉ mải miết chụp chim, còn là chim gì thì thôi cậu đừng bận tâm.] [Cô gái nhỏ vừa bỏ lỡ một cái “màu hồng”, haha…]
Nam Phụ Si Tình Là Em Trai Tôi Khi nhận ra mình chỉ là nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết, em trai tôi đã đưa nữ chính về ra mắt bố mẹ. Nhưng vấn đề là… thằng bé cũng chỉ là một nam phụ si tình mà thôi. Nam chính là một tổng tài bá đạo, thần bí và tàn nhẫn, tương lai sẽ khiến nhà tôi phá sản, còn tôi thì phải dậy sớm thức khuya ra vỉa hè bán bánh kếp kiếm sống. Thay vì chờ hắn ta ra tay với chúng tôi, chi bằng tôi làm cho mình mạnh lên, dùng thực lực nghiền nát hắn!
Hình như người tôi thích đã có bạn gái rồi, nhưng rõ ràng tối qua anh ấy vẫn mập mờ gửi ảnh cho tôi xem.Vậy là tôi quyết định tỏ tình để không hối tiếc: [Bạn học Trần, em thấy anh rất đẹp trai.]Crush: [Nhưng anh không phải họ Trần.]A.a..a…Hóa ra là tôi kết bạn nhầm người.Xấu hổ quá, tôi offline luôn.Một lúc sau tôi vào lại thì thấy tin nhắn ngập tràn.[Em rốt cuộc đã thả thính bao nhiêu người rồi? Đến người cũng không nhận ra.][Không định dỗ anh à? Anh giận rồi đó.]Ảnh tự sướng của anh chàng đẹp trai phủ kín màn hình.[Anh chắc chắn đẹp trai hơn tên họ Trần đó, anh ta có gì hơn anh vậy?][Cái gì cũng cho em xem rồi, em không định chịu trách nhiệm à?]Màn hình của tôi nhấp nháy cho đến tận 5 giờ sáng.[Họ Trần nghe cũng hay đấy, anh có thể theo họ đó.][Đừng thích anh ta nữa, thích anh đi.][Coi như anh xin em.]
Tôi Làm Việc Trong Ngành Giải Trí Tôi là nhân viên cục thuế, lãnh đạo gài tôi vào một công ty quản lý nghệ sĩ để nằm vùng, hòng đạt chỉ tiêu cuối năm. Thế là nghiễm nhiên tôi thành người quản lý cho các ngôi sao. Các nghệ sĩ mà tôi quản lý lũ lượt bị cấm sóng do trốn thuế và phải đối mặt với khoảnh bồi thường khổng lồ, cả ngành giải trí run lẩy bẩy. Còn Tô Minh Triết do một tay tôi lăng xê thì hot rần rần như mặt trời giữa trưa. Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra hắn giấu tôi mua biệt thự, giữa thanh thiên bạch nhật cả đám kéo rèm lại quẩy, mặc kệ mùi lá đu đủ nồng nặc tràn ra ngoài cửa sổ. Tôi đau lòng lắm luôn. Nhưng vốn là đầy tớ của nhân dân, cũng là một công dân gương mẫu, tôi buồn bã móc điện thoại gọi 113. Điện thoại còn đang đổ chuông chưa ai bắt máy mà xe cảnh sát đã hú còi tới rồi. Tôi theo cảnh sát xông vào. Trong phòng sương khói mờ nhân ảnh, mỗi đứa được tặng một cặp vòng bạc thời thượng sang chảnh, kèm xe đưa đón miễn phí về đồn. Mà không thấy bóng dáng Tô Minh Triết đâu. Lại nghe thấy… “Tiểu Tô khá quá! Lần này đội phòng chống mai thúy Triều Dương của chúng ta lại lập công to nhất thành phố rồi!”
Mang Thai Tám Tháng, Chồng Vẫn Bắt Tôi Vào Bếp Tôi đang mang thai tháng thứ 8, vậy mà Cố Chi Ngôn vẫn ép tôi tự tay vào bếp, nấu một bàn đầy đồ ăn. Gọi đám bạn thân đến nhà ăn mừng sinh nhật hắn. Chơi trò “Thật lòng hay mạo hiểm”, Tô Tuyết cố tình thua cuộc, chọn “thật lòng”. Cô ta chỉ vào bụng bầu to tướng của tôi rồi cất giọng châm chọc: “Chị An Nhiên ấy hả, rạn da nhìn mà phát khiếp, như có cả đàn giòi bò qua vậy đó.” Mọi người lập tức bật cười ầm ĩ, tiếng cười châm biếm dội vào tai tôi, khiến chút tự trọng cuối cùng cũng không còn chỗ đứng. Tôi cố nén nước mắt, yêu cầu cô ta xin lỗi. Nhưng Cố Chi Ngôn lại lạnh mặt. “Tiểu Tuyết chỉ đùa tí thôi, em nghiêm trọng gì chứ? Không muốn ăn thì khỏi ăn!” Đêm đó mưa như trút, hắn đuổi tôi, đang mặc mỗi bộ đồ ngủ mỏng manh ra khỏi nhà. Rồi quay sang bạn bè, cười đắc ý: “Bầu tám tháng rồi mà còn tưởng mình là đại tiểu thư ấy hả? Mập như heo, ngoài tôi ra còn ai muốn cô ta?” “Đợi đấy, chưa tới mười phút cô ta sẽ quay lại, quỳ xuống xin lỗi cho mà xem.” Nhưng lần này, hắn tính sai rồi. Tôi xoay người xuống lầu, không chút do dự bắt xe đến bệnh viện, đặt lịch phẫu thuật đình chỉ thai nghén. Loại đàn ông như thế… Không xứng làm cha.
Thể Chất Báo Ứng – Gậy Ông Đập Lưng Ông Tôi có một thể chất rất kỳ lạ, hễ ai vừa mới chiếm được chút lợi từ tôi, thì ngay sau đó nhất định sẽ chịu tổn thất gấp đôi. Nói cách khác, tôi không bao giờ thiệt, còn những kẻ muốn khiến tôi chịu thiệt… đều sẽ gặp quả báo gấp bội.
Chỉ Có Học Tập Mới Giúp Tôi Sống Sót “Xin lỗi, tôi chỉ hẹn hò với người đứng nhất toàn khối thôi.” Tôi khẽ lắc tờ bảng điểm hạng nhất trong tay, lờ đi lá thư tỏ tình từ người đứng nhì, rồi nhanh chóng né tránh. Muốn dùng chuyện yêu đương để kéo tôi khỏi vị trí số một à? Đừng hòng ai làm ảnh hưởng đến việc học của tôi!
Sau khi tôi bị hại chết, đứa con trai mà tôi cực kỳ ghét đã liều mạng để báo thù cho tôi. Người chồng ngày ngày ăn chơi sa đọa của tôi, sau khi phá hủy tập đoàn của kẻ thù, đã ôm hũ tro cốt của tôi và tự vẫn.Linh hồn của tôi trôi nổi trên không trung, không thể tin vào những gì đang diễn ra.Khi mở mắt ra lần nữa, tôi vừa cay nghiệt mắng đứa con trai chỉ đứng hạng nhì toàn trường, vừa đập vỡ hàng loạt đồng hồ hàng hiệu của chồng.Tôi: “…”Tạm ngưng vai diễn độc ác, tôi cần đổi vai thôi.
Tôi Thừa Hưởng Bộ Gene Ưu Tú Của Ba Ngày tôi rút ống thở cho ba, mẹ kế quỳ xuống trước mặt tôi. Bởi vì bà ta đã hầu hạ ba tôi suốt 10 năm, cuối cùng lại chẳng được gì cả.
Cuộc chiến thương trường giữa các công ty.Hai tổng giám đốc của hai tập đoàn hẹn nhau quyết đấu dưới tầng.Một trong số đó là anh trai tôi.Khi tôi vội vàng chạy đến để giúp đỡ thì đã quá muộn.Anh trai tôi, vì muốn thể hiện phong cách trước truyền thông, đã bị trật lưng khi cố gắng phô diễn một cú đá ngang Taekwondo.Tôi cẩn thận đỡ anh trai lên cáng cứu thương.Bất ngờ, phía sau vang lên một tiếng cười nhạt:“Thế nào, chẳng lẽ vì loại vô dụng này mà em nói chia tay với tôi sao?”
Tôi là một người bình thường, gia cảnh nghèo khó và túng quẫn, vì tiền mà không từ việc gì.Thế nhưng, tôi lại xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết “cẩu huyết” và trở thành cô nàng phản diện ác độc.Để trở thành nguyên bản hoàn hảo nhất của cô ấy, tôi đã thức trắng đêm học tiếng Anh, luyện đàn đến mức tay tê cứng.Cuối cùng, tôi có thể đứng trên sân khấu, tự tin giao tiếp và làm mọi người kinh ngạc với một bản nhạc tuyệt vời.Nhưng, tôi không phải là cô ấy.Đối mặt với chiếc nhẫn lấp lánh trong tay nam chính, tôi mỉm cười nhẹ:“Có thể đưa ra xa một chút không? Viên kim cương này còn nhỏ hơn cả cái cài tóc của tôi.”
Bác sĩ Tống, Trời Tối Xin Nhắm Mắt Bạn thân trà xanh đăng trong vòng bạn bè, khoe bảng lương của bạn trai cũ tôi. Lương tháng 10 vạn (350tr), còn đặt chế độ chỉ mình tôi được xem? Tôi lập tức chụp màn hình, phơi bày toàn bộ, đưa cô ta thẳng lên hot search. Gã đàn ông rác rưởi thì mất việc, trà xanh hóa đá. Còn tôi, thì vui vẻ nhặt được nam thần bạch nguyệt quang của cô em trà xanh.
Mẹ Chồng Nguy Kịch, Lần Này Tôi Mặc Kệ Mẹ chồng lên cơn đau tim, chỉ có chồng tôi – bác sĩ tim mạch mới có thể cứu bà ấy. Nhưng tôi không cầu xin anh ta. Tôi chỉ lạnh lùng nhìn mẹ chồng quằn quại trong đau đớn rồi trút hơi thở cuối cùng trước mắt tôi. Kiếp trước, khi bà lên cơn đau tim, tôi lập tức gọi chồng về, nhưng anh ta lại cho rằng tôi ghen tuông, nghĩ tôi giở mọi thủ đoạn để lừa anh ta về nhà, nhất quyết không chịu đến. Cuối cùng, mẹ chồng tôi đã qua đời trong bệnh viện. Lúc bố chồng chất vấn, chồng tôi thản nhiên phủ nhận rằng tôi chưa từng liên lạc với anh ta, đổ hết trách nhiệm về cái ch.t của bà lên đầu tôi. Bố chồng hận đến tận xương tủy, cầm dao đ//â/m tôi đến ch.t. Lúc trút hơi thở cuối cùng, tôi vẫn chưa ch.t hẳn, mở mắt ra nhìn một cái, phát hiện bụng mình đã bị đ//â/m đến mức ná/t b/ấy như nhân bánh bao. Sau đó, khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình quay về đúng ngày mẹ chồng lên cơn đau tim…