Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Vừa Cưới Đã Dắt Con Đi Làm

Vừa Cưới Đã Dắt Con Đi Làm Tôi ôm cái bụng bầu năm tháng đi khám thai, bác sĩ vừa nhìn tôi một cái liền hỏi: “Cô tìm người đàn ông khác rồi à?” Tôi ngẩn người, lập tức nổi đóa: “Anh là bác sĩ thì làm ơn khám bệnh cho đàng hoàng, đừng có bịa đặt linh tinh!” Anh nhìn tôi rất lâu, rồi tháo kính xuống. Đôi mắt đen thẳm như mực, anh bước tới trước mặt tôi, thấp giọng nói: “Kiều Y, tôi là Tống Tiêu.” Hai chữ cuối cùng được anh nhấn mạnh, như thể đang cố nhắc nhở tôi điều gì đó. Tống Tiêu… xong rồi… Chính là tên chồng “kết hôn chớp nhoáng rồi chia đôi mỗi người một nơi” của tôi đây mà. Anh hình như rất thích vẻ mặt hoảng hốt chột dạ của tôi, nhìn tôi đầy châm chọc, như đang đợi tôi đưa ra lời giải thích làm anh hài lòng.

Sự Thật Ẩn Giấu

Sự Thật Ẩn Giấu 11 giờ sáng, khi chồng tôi đang dần ngạt thở trong bồn tắm, tôi lại đang ngồi tám chuyện cùng mấy bà mẹ khác ở khu vực cầu trượt dưới khu nhà. Cầu trượt nằm ngay bên dưới cửa sổ phòng tắm nhà tôi, chỉ cách chừng năm sáu mét theo đường thẳng. Bình thường, tôi vẫn luôn về nhà lúc 11 giờ, nếu hôm đó cũng thế, có lẽ tôi đã kịp cứu anh ấy. Nhưng đúng hôm đó, mẹ của bé Hy Hy vừa mới mua một chiếc váy mới, nhiệt tình mời tụi tôi sang nhà cô ấy xem thử. 11 giờ 10, tôi dắt con gái về đến nhà thì chồng đã tắt thở từ lâu. Trong đám tang, tôi đau đớn tột cùng, mấy lần ngất xỉu. Ai nấy đều tỏ ra thương cảm, ai cũng xót xa. Mẹ chồng tôi là bà Lý Ngọc Anh cũng là hiệu trưởng trường tiểu học cũ của tôi, từ tận Tây Bắc lặn lội tới. Bà bước đến trước mặt tôi, trước ánh nhìn của biết bao người, gương mặt kiên nghị, từng chữ từng chữ rõ ràng: “Chính cô là người đã hại chet con trai tôi!”

Chồng Không Sợ Vợ

Chồng Không “Sợ” Vợ Tin đồn nói rằng sếp là người sợ vợ. Bình thường cứ lấy lý do “về nhà với vợ” để trốn các buổi tụ tập. Trong buổi tiệc mừng công, có đồng nghiệp buôn chuyện: “Không phải hôm nay sếp Tần phải về nhà với vợ sao?” Anh nghiêng đầu, hất cằm về phía tôi: “Hôm nay không cần. Vợ tôi đang ở đây rồi.” Tôi: “…”

Lục Dự, Anh Dám Lừa Tôi?

Lục Dự, Anh Dám Lừa Tôi? Tôi gặp tai nạn xe, phải nhập viện. Đột nhiên muốn trêu chọc bạn trai một chút. “Anh là ai?” Nhìn vẻ mặt khựng lại của Lục Dự, tôi suýt nữa bật cười. Nhưng anh ta lại chỉ sang người anh em thân thiết bên cạnh, Tần Yến Châu: “Anh là anh em của bạn trai em. Còn cậu ta Tần Yến Châu, mới là bạn trai em.” Nụ cười của tôi đông cứng trên môi. Tần Yến Châu bước lên trước, nói chắc như đinh đóng cột: “Phải, anh là bạn trai em.” Tôi cười nhạt: “Vậy thì… đưa em về nhà đi.”

Thiên Kim Đổi Mệnh

Thiên Kim Đổi Mệnh Tôi là thiên kim thật. Nhìn ánh mắt đề phòng của bố mẹ ruột với đứa thiên kim giả được họ che chở sau lưng, tôi lập tức quyết định đổi bố mẹ cho mình. Tôi ngoan ngoãn đi đến trước mặt vợ chồng bác cả không có con gái: “Con muốn tự tiến cử làm con của hai bác, không biết hai bác có đồng ý không ạ.” Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bác cả ôm chầm lấy tôi: “Con ngoan, con gái ngoan, bảo bối của mẹ.” Sau đó, mẹ ruột cố gắng giành lại tôi. Bà ta nhìn chằm chằm vào bụng của mẹ mới của tôi rồi chế giễu: “Chị dâu cả, chị không thể sinh con, đương nhiên làkhông thể hiểu tấm lòng người mẹ rồi.” “Nhưng chị cũng không thể cướp con của người khác.” Tôi đứng chắn trước mặt mẹ mới, lạnh lùng nói: “Bác hai, con chính là con của mẹ con.” Sau đó chỉ vào cô gái đang lau nước mắt ở góc tường: “Con gái của bác ở đằng kia kìa. “Cô ta đang chờ tấm lòng của người mẹ của bác đấy.”

Tôi Sợ Cô À?

Tôi Sợ Cô À? Hôm đó là tiệc cuối năm của công ty, thực tập sinh mới đến lại ngang nhiên ngồi vào ghế chính, mặt mũi đầy kiêu căng, thỉnh thoảng còn vuốt bụng mình. Tôi thấy cảnh đó, không nhịn được lên tiếng nhắc: “Đó không phải chỗ của cô!” Cô ta quay đầu lại, cười lạnh nhìn tôi. “Sao? Cô sợ tôi giành gia sản à? Cô cũng tự nhìn lại mình đi, một đứa con gái như cô thì làm sao gánh nổi cơ nghiệp to lớn như vậy?” “Trong bụng tôi là con của bố cô đấy, sau này sinh ra, chính là thái tử!” Tôi nghe xong lời cô ta, kinh ngạc đến há hốc miệng, bởi vì bố tôi mấy năm trước gặp tai nạn xe, giờ chỉ là người thực vật, hoàn toàn không thể cử động, làm sao còn có thể có con được?

Không Kết Hôn

Không Kết Hôn Yêu đương với Tần Chân sáu năm, hắn vô số lần đòi chia tay, nhưng lần nào tôi cũng khóc lóc, làm loạn, thậm chí còn dọa t/ự s/á/t để níu kéo. Ai cũng biết Tần Chân là một tên lăng nhăng chính hiệu, nhưng tôi lại là một cô gái ngốc nghếch, yêu hắn đến mức không thể sống thiếu hắn. Năm tôi tám tuổi, có người trong bàn tiệc đùa giỡn, nói tôi cũng không còn nhỏ nữa, hỏi Tần Chân có định chịu trách nhiệm với tôi không. Lúc ấy hắn đã say, bị ép đến mức không còn cách nào khác, bèn buột miệng nói sẽ cưới tôi. Nhưng tôi thì hoảng sợ. Yêu đương thế nào là chuyện của tôi. Nhưng kết hôn? Chuyện đó thì không.

Tiếng Gọi Không Ngơi

Tiếng Gọi Không Ngơi Thái tử gia của giới quyền quý Bắc Kinh, Tần Tư Lễ, lười biếng vô cùng. Tôi nhìn trúng cơ hội kinh doanh, vượt qua hàng loạt đối thủ. Thuận lợi trở thành người chạy việc cho anh suốt bốn năm đại học. Chạy mãi, chạy mãi… chạy thẳng lên giường luôn. Người ta từng chê bai giờ phải há hốc mồm nhìn chúng tôi yêu nhau hai năm. Cảm thán tôi đúng là một bước lên mây làm phượng hoàng. Không ai ngờ, ngay trước khi tốt nghiệp, tôi lại chủ động nói chia tay. Lần đầu tiên, Tần Tư Lễ lạnh mặt với tôi. “Cho tôi một lý do.” Tôi thở dài. “Lần nào cũng ở trên thật sự rất mệt.” “Với lại mùa đông, cái quần giữ nhiệt của anh khó cởi quá.” Năm năm sau, tôi về nước làm việc. Lần đầu gặp lại, Tần Tư Lễ ép tôi xuống sofa suốt cả đêm. Anh xoa eo tôi, dịu dàng dụ dỗ: “Từ giờ mỗi tối anh sẽ tự thân vận động, được không?”

CỤC CƯNG ẢNH ĐẾ

Tôi là quản lý, đi theo nghệ sĩ nhà mình tham gia show truyền hình.Trong lúc ngồi dưới sân khấu nhàm chán không có việc gì làm, tôi nhắn tin trêu ghẹo người yêu quen qua mạng: “Chồng ơi, livestream cảnh anh tắm cho em coi đi~”Ai ngờ trên sân khấu, nam thần ảnh đế của nhà đối thủ đang chiếu màn hình điện thoại lên để chơi game thì nhận được một tin nhắn WeChat từ người có tên lưu là “Cục Cưng”.Anh ta lập tức thoát game, mở WeChat và cưng chiều nhắn lại: “Ngoan, về nhà anh cho em xem.”Cả trường quay lập tức rơi vào im lặng.Còn tôi—vị quản lý của nghệ sĩ nhà đối thủ—thì ngay lập tức tỉnh táo hẳn, cười như hoa nở.Nam thần nhà đối thủ có bạn gái rồi, phen này có drama để hóng rồi đây!Nhưng nhìn kỹ lại… tôi chết lặng.Khoan đã, chẳng phải tin nhắn đó là do tôi gửi sao

Tro Cốt Mẹ Chồng

Tro Cốt Mẹ Chồng Tôi mang tro cốt đến cho chồng cũ. Trong hũ tro ấy là mẹ anh ta. Trà xanh cố tình hất đổ hũ tro, tro bay tán loạn khắp nơi. Chồng cũ lại một lần nữa bênh vực cô ta: “Thanh Thanh vẫn còn nhỏ, em đừng so đo như thế…” Tôi đáp: “Tôi thì không chấp nhặt… chỉ không biết mẹ anh có chấp hay không thôi.”

YÊU EM

Người chồng sắp cưới của tôi đã đối xử lạnh lùng với tôi suốt ba năm qua.Tại một buổi tiệc xa hoa mà cả thập kỷ Hong Kong mới thấy một lần, anh ta công khai cầu hôn mối tình đầu của mình.Sau đó, tôi cũng công khai đăng lên mạng xã hội một cách ngọt ngào: “Sắp cưới rồi nhé.”Thế mà anh ta lại gọi cho tôi vào giữa đêm: “Giang Uyển, tôi chưa bao giờ nói sẽ cưới em.”Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi cũng đâu có nói chú rể là anh đâu.”Sau đó, một loạt bức ảnh lan truyền trên mạng, khiến cả thành phố bàng hoàng.Người đàn ông quyền lực nhất Hong Kong đang dang rộng vòng tay để tôi lao vào lòng anh, thậm chí còn chủ động cúi đầu xuống cho tôi hôn.

SỰ CỐ ĐÁNG YÊU

Tết này tôi vội vàng bắt tàu cao tốc về quê, ai ngờ kẻ thù không đội trời chung lại ngồi ngay bên cạnh, còn liên tục hóng chuyện.Tôi: “Bảo bối hôm nay thế nào rồi?”Anh ta hơi chần chừ, nhỏ giọng đáp: “Cũng ổn.”Tôi: “Vậy có phải sắp theo tôi về nhà rồi không?”Anh ta sững người, tai đỏ bừng: “Có nhanh quá không?”Trong khi đó, đầu dây bên kia, bạn thân tôi vẫn thao thao bất tuyệt:“Yên tâm đi, đảm bảo giúp cậu mang con mèo nhỏ về nhà an toàn…”Mà tên kẻ thù ngồi cạnh tôi đã tự diễn tiến tâm lý đến mức suy nghĩ xem nên chuẩn bị sính lễ cưới bao nhiêu rồi.Tôi: “??”

CƯNG CHIỀU EM NHẤT TRÊN ĐỜI

Tôi làm người thế thân cho “bạch nguyệt quang” trong lòng của tổng tài Cố Đốc.Cố Đốc cưng chiều tôi đến tận xương, thậm chí còn nói cho tôi biết mật mã két sắt của anh.Ngày “bạch nguyệt quang” thật sự trở về, tôi hiểu ý, mang theo tài sản kếch xù mà Cố Đốc tự nguyện tặng, lặng lẽ rời đi.Sau đó, Cố Đốc như phát điên, tìm tôi khắp nơi.

YÊU LẮM MỚI GHÉT NHAU

Trong chương trình hẹn hò thực tế, tôi và ảnh đế được hỏi thích điều gì nhất ở mối tình đầu.Anh ấy cúi đầu, ngượng ngùng cười:“Lúc đó cô ấy ngồi cạnh tôi. Tôi được 140 điểm toán, cô ấy được 14 điểm. Tôi tò mò không biết trong đầu cô ấy chứa gì.”Tôi cười lạnh:“Tôi được 90 điểm lịch sử, anh ấy được 3 điểm. Tôi muốn xem thử anh ta là loại giặc nào.”

Diều Giấy Cũ

Diều Giấy Cũ Tôi đã trọng sinh rồi. Năm 2001. Mẹ vẫn còn sống. Ba vẫn chưa trở nên u uất, lặng lẽ. Chiếc răng sâu của tôi vẫn còn đau. Chú chó hoang A Mao ở góc phố vẫn còn giành giật khúc xương. Cô bạn thân đi vệ sinh cùng – Mỹ Mỹ bất ngờ đưa que kem ra trước mặt tôi: “Ăn nhanh đi, ăn xong còn nhảy dây.” Sau giờ tan học, quanh dãy nhà cấp bốn vẫn là đám bạn nghịch ngợm chơi đùa cùng nhau, chưa ai rời xa. Tuổi thanh xuân mà tôi đã mãi mãi đánh mất… Đã quay trở về. Ai đó đẩy tôi một cái, tiếng của bạn cùng bàn vang bên tai, ngân nga như một câu hát tuổi thơ: “Này, cậu nói xem, lớn lên sẽ như thế nào nhỉ?”

Chầm Chậm Thích Anh

Chầm Chậm Thích Anh Nhặt được một anh bạn trai bị điếc. Tôi lừa hắn rằng mình mỗi ngày đi làm ba công việc để kiếm tiền chữa bệnh cho hắn. Thực tế thì tôi chỉ lang thang bên ngoài cả ngày rồi về nhà. Dù sao tôi cũng chỉ ham sắc thôi, cần gì phải khổ sở cực nhọc thật sự. Nhưng khi đến câu lạc bộ, tôi vô tình thấy hắn ngồi trong phòng VIP. Chú cún nhỏ đáng thương bỗng chốc hóa thành công tử nhà giàu kiêu ngạo. Có người hỏi hắn định giả vờ đến bao giờ. Hắn cười nhàn nhã, hờ hững đáp: “Đợi Mạn Mạn về nước, cô ta tự nhiên sẽ phải biến mất.” “Cùng lắm thì cho cô ta vài triệu coi như bồi thường.” Lúc đó tôi mới hiểu ra, hóa ra tôi chỉ là thế thân của bạch nguyệt quang. Làm tôi đau lòng đến mức muốn rời đi ngay lập tức. Nhưng vừa xoay người, anh trai của hắn — một phiên bản đẹp trai hơn, khí chất hơn — khẽ cười lạnh, nhìn tôi đầy chế nhạo: “Diễn cái gì chứ? Miệng cô sắp nứt tới tận mang tai rồi kìa.”

Cặp Đôi Phòng Trọ

Cặp Đôi Phòng Trọ Tôi và Hứa Trì là cặp đôi sống chung trong phòng trọ. Dạo gần đây anh ấy thường ra khỏi nhà từ sáng sớm, đến khuya mới về, bóng dáng cũng chẳng thấy đâu. Tức giận quá, tôi tát anh một cái. Ngay lập tức, màn hình hiện lên dòng bình luận: 【Nam chính đã chuẩn bị lấy nhẫn cầu hôn trong túi ra rồi, bị nữ phụ tát một cái mà dằn lại.】 【Chỉ cần nữ phụ có thể bao dung và thấu hiểu nam chính thêm chút nữa, thì cả khối gia tài to như núi về sau đã không rơi vào tay nữ chính.】 【Một cái tát, tát bay luôn lòng tự trọng cuối cùng của nam chính, hai người từ đó chia đôi ngả…】 Tôi nhắm mắt lại, rồi giơ tay — thêm một cái tát nữa. “Trong túi anh đang giấu cái gì?”

LÁ RƠI KHÔNG TIẾNG ĐỘNG

Tiểu thanh mai của Phủ Chất sắp chết rồi.Khi nghe được tin này, tôi đang nằm trên bàn phẫu thuật. Phủ Chất ném dao mổ xuống và nói với đồng nghiệp của anh ấy:“Ca phẫu thuật của vợ tôi phiền cậu lo giúp nhé.”Nói xong, anh quay lưng rời đi.Nhìn theo bóng lưng của Phủ Chất, tôi không kiềm được, nước mắt chảy xuống.Giây tiếp theo, lưỡi dao lạnh lẽo lập tức chạm vào da tôi.Đồng nghiệp của anh ấy nhàn nhạt nói:“Khóc gì chứ, có tôi ở đây, cô sẽ không chết đâu.”

CON GÁI CỦA BẢO MẪU

Tôi là con gái của một người giúp việc.Từ nhỏ, vì cha tôi là một con bạc nợ nần khắp nơi, tôi bị người ta gọi là “con bạc nhỏ” và “chó nghèo.”Mẹ tôi trọng nam khinh nữ, đối xử với tôi không phải đánh thì cũng mắng.Tuổi thơ của tôi, cho đến cả thanh xuân, cơ thể không có chỗ nào lành lặn.Cho đến ba tháng trước, một cặp vợ chồng giàu có tìm đến, nói rằng tôi mới là con gái ruột của họ.