Hiện đại
Báo Thù Kiểu Gái Ngoan Đàn em rút trúng đại mạo hiểm, chủ động hôn bạn trai Đoạn Tiêu của tôi. Tôi chia tay anh ta trước mặt mọi người, anh ta lại chỉ xem rằng tôi đang giận dỗi. “Đừng như vậy, chỉ là trò chơi thôi mà.” “Đổi lại là em vì trò chơi mà hôn người khác anh cũng không để ý đâu.” Đoạn Tiêu nhận định gái ngoan như tôi sẽ không làm chuyện như vậy. Tiếp đó, bạn của anh ta, hotboy khoa tài chính Phó Tư Châu cũng rút được đại mạo hiểm. [Qua đêm với một nữ sinh.] Anh chậm rãi đưa tay về phía tôi, nâng môi cười một tiếng: “Đêm nay có muốn thử với tôi không?” Cuối cùng tôi đặt tay mình vào bàn tay anh, đồng ý. Đêm đó Đoạn Tiêu gọi cho tôi muốn cháy máy.
Số điện thoại của tôi bị lộ ra ngoài. Khi tôi nhận cuộc gọi quấy rối lần thứ năm, cuối cùng cũng không thể chịu nổi nữa.Không đợi đối phương lên tiếng, tôi đã bắt đầu ho dữ dội: “Xin lỗi, tôi thật sự không còn tiền nữa, tôi giờ đã ung thư dạ dày giai đoạn cuối rồi.”Trong một chương trình tạp kỹ, nam diễn viên nổi tiếng hàng đầu ngây người nhìn điện thoại bị cúp ngang trong giây lát.Ngày hôm sau.Từ khóa “Bạn gái đầu tiên của Ảnh đế Cầm bị ung thư giai đoạn cuối” leo lên top tìm kiếm số một.
Đổi Mạng Kiếp trước, em gái đã lên kế hoạch đổi mạng với tôi. Cô ta cướp đi số mệnh tốt đẹp, khỏe mạnh cùng giàu có của tôi. Đổi số phận nghèo hèn, bệnh tật bất hạnh của cô cô ta của cho tôi. Kiếp này, tôi quyết định gắn bùa đổi mạng lên con ba ba. Cứ sống đi, sống mãi đi. Ai có thể sống lâu hơn cô cơ chứ?
Năm lớp 12, tôi thích bạn của cậu út, Thẩm Dự Chu.Anh ấy lạnh lùng từ chối: “Em còn nhỏ quá.”Mất mặt đến tận nhà ngoại, tôi quyết định ra nước ngoài du học và cắt đứt liên lạc với anh.Việc đầu tiên sau khi về nước là kéo người đàn ông này lên giường.Anh chỉnh tề cài lại cà vạt, nói: “Hôm nay ăn mặc đẹp một chút, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”Tôi cười rạng rỡ: “Xin lỗi nhé, tối qua anh và tôi đều uống say. Tôi vẫn còn nhỏ, chưa muốn kết hôn.”Sau đó, anh ép tôi vào tường, ngay trước mặt tôi tháo xuống đôi găng tay trắng.
Câu Chuyện Trong Nhà Hàng Tây Tôi và bà ngoại bị nhân viên nhà hàng Tây đuổi ra ngoài. Cô ta nói tiền trăm mà bà ngoại nhặt phế liệu gom được là tiền giả, rồi bảo người nghèo không có tư cách ăn nhà hàng Tây. Đúng lúc gặp phải mẹ của kẻ thù không đội trời chung, bà ta trừng mắt nhìn tôi: “Hai kẻ ăn mày thế này mà cũng muốn vào ăn chung chỗ với tôi? Lỡ bị bệnh truyền nhiễm thì sao?” Nhân viên phục vụ đứng đó cười nhạo: “Hôm nay coi như các người gặp may, mua suất ăn trẻ em sẽ có cơ hội bốc thăm trúng thưởng. Biết đâu lại trúng bữa ăn xa hoa mà các người không bao giờ có tiền mua nổi. Nhưng nói trước nhé, giờ mà ra ngoài nhặt ve chai thì không kịp đâu.” Bà ngoại luống cuống vò vạt áo. Tôi nhìn lên bức tường của nhà hàng, thấy bức ảnh tập thể lãnh đạo, nơi ba tôi đang cười tươi ở vị trí trung tâm.
Bạn Cùng Phòng Thích Yêu Đương Bạn cùng phòng thích yêu đương, một lần năm người, có đôi lúc là mười mấy người. Cơ thể cô ta không khỏe, tôi khuyên cô ta đến viện khám, cô ta sợ, nhất định phải kéo tôi đi cùng. Không ngờ rằng, có bốn bệnh truyền nhiễm, bệnh nào cô ta cũng mắc. Tôi sợ chết khiếp, lập tức dọn ra khỏi ký túc xá, cũng bảo những người khác nhanh chóng rời đi. Không ngờ tới cô ta lại viết một bức di thư, sau đó nhảy lầu tự sát, đổ hết mọi sai lầm lên đầu tôi. Những người bạn cùng phòng khác nói tôi máu lạnh, bắt đầu dẫn dắt giang cư mận bạo lực mạng tôi, sau đó tôi bị trầm cảm nặng, tinh thần bất ổn, cuối cùng bị xe đâm chết. Được sống lại lần nữa, tôi chuyển sang bảo cô ta uống nhiều nước ấm, sau đó chạy mất dép.
Ánh Trăng Sáng Trong Ngày tôi bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối, tôi lại mơ thấy mình là ánh trăng sáng sớm lụi tàn trong một câu chuyện ngược tâm. Thanh mai trúc mã của tôi, Quân Dịch An, đang thủ thỉ bên tai: “Minh Nguyệt, đi ăn lẩu cay đi.” Tôi khẽ cười: “Đổi khẩu vị đi, thử lẩu cà chua xem.” Nữ chính không ăn được cay, nhưng để giống tôi, sau khi được Quân Dịch An bao nuôi, cô ấy ngày ngày ăn cay, cuối cùng mắc bệnh dạ dày. Đã biết mình chẳng còn sống bao lâu, tôi càng không muốn để người khác vì tôi mà bất hạnh.
Phần 5 – Thương Nhân Chợ Quỷ Và Huyết Quan Tôi tên là Hứa Tâm, có một tiệm đồ cổ gia truyền tên là Tâm Trai nằm gần khu vực Phan Gia Viên. Tâm Trai chỉ mở cửa vào buổi tối và đóng cửa lúc rạng sáng. Sáng hôm đó, vừa mới đóng cửa tiệm, tôi đã được Hội trưởng Mã của Hiệp hội Đồ cổ mời đến khu dân cư Thiều Hoa để xem một ngôi mộ cổ. Tại một công trường xây dựng, người ta khai quật được một ngôi mộ đá từ thời Dân Quốc, bên trong mộ là một cỗ quan tài được đặt dựng đứng. Theo “Táng Long Kinh” ghi chép, đây được gọi là thế đất “Liên Hoa Địa Hợp Cục”. “Chuồn chuồn lướt nước, con cháu thịnh vượng.” Thế nhưng, khi tôi nhìn thấy quan tài, lại thấy trên đó quấn đầy những sợi xích sắt vấy máu. Tôi lập tức yêu cầu phía thi công ngừng đào bới ngôi mộ, nhưng ông chủ của công ty phát triển dự án lại bảo tôi mê tín dị đoan, thậm chí còn sai công nhân đuổi tôi ra khỏi công trường.
Tình Yêu Ràng Buộc Bạn trai bảo tôi từ bỏ kỳ thi đại học để đi làm kiếm tiền nuôi anh ta học tiếp. Anh ta nói đợi đến khi công thành danh toại, sẽ cho tôi sống cuộc sống như bà hoàng. Tôi lập tức từ chối và thi đỗ vào một trường 985*. *”985″ là cách nói tắt của những trường đại học trọng điểm ở Trung Quốc, tương đương với nhóm đại học hàng đầu. Anh ta mắng tôi là kẻ ăn sẵn, cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu chân thành của đàn ông. Mười năm sau gặp lại, bạn trai cũ bế vợ con trong lòng, cười nhạo tôi cô đơn một mình. Người cộng sự bên cạnh lập tức kéo anh ta lại, nhắc nhở: “Câm miệng, cô ấy là sếp bên phía khách hàng.”
Người Dọn Dẹp Kích Hoạt Nhầm Phó Bản Tôi là nhân viên dọn dẹp duy nhất trong trò chơi kinh dị, những NPC mà người chơi đều sợ hãi là bạn thân của tôi. Chúng sinh ra trong đau khổ, nhưng không để điều đó lộ ra. Ngoài việc phải thể hiện tính cách khi người chơi vào game thì bình thường chúng chỉ là những con quái vật đơn thuần. Tôi cảm nhận được sự ấm áp từ những con quái vật này và đáp lại chúng bằng sự ấm áp đó. Chúng thân thiện gọi tôi là má Ngô. Khi tôi rơi vào phó bản “Huyết Nguyệt”, BOSS mọc ra một ngàn con mắt: “Ai dám làm hại má Ngô đều phải chết!”
Bậc Thầy Photoshop “Tiệc đính hôn” kết thúc, bạn trai tôi liền công khai trên vòng bạn bè. Anh ta đăng ảnh, nhưng khi nhìn kỹ lại, tôi phát hiện trong ảnh cổ tay tôi đeo vòng, cổ mang dây chuyền, trên tai còn có đôi khuyên tai to nổi bật. Dòng trạng thái đi kèm: “Hôm nay giá vàng 864 tệ một gram, nhưng anh vẫn muốn dành cho em những điều tốt nhất.” Bạn bè trong phần bình luận rộn ràng cả lên, người thì khen anh ấy là kiểu đàn ông sẵn sàng tiêu hết tiền cho bạn gái, người lại trêu chọc đầy hâm mộ. Vài phút sau, bạn trai tôi trả lời tất cả bình luận: “#Đầu chó #Mỉm cười #Bông vải là vợ tôi, tôi đương nhiên phải cưng chiều cô ấy hết mức rồi! Dù sao thì, người thiệt thòi với vợ thì tài lộc cũng chẳng đến, còn yêu vợ thì gió thuận chiều mà!” Tôi cúi đầu nhìn cổ tay trống không, chợt bừng tỉnh.
Tình Tan Mỗi Ngả Vào ngày sinh nhật lần thứ 65, tôi quyết định ly hôn. Nguyên nhân là vì tôi phát hiện chồng mình là Trần Chí Châu, còn có một mái ấm khác. Khi tôi bận rộn nấu cơm giặt giũ, thì ông ấy đang cùng mối tình đầu ngắm hoàng hôn trên thảo nguyên. Dưới ánh chiều tà, họ tay trong tay, ông ấy viết: “Ba mươi năm đôi chim nhạn chia lìa, thư gấm chẳng thể viết khúc tương tư.” Sau đó lại nhắn cho tôi: “Tối nay muốn ăn lẩu bao tử gà.” Tôi bỗng thấy tất cả thật vô vị. Cơm tôi nấu 30 năm rồi, tôi cũng chán. Thôi thì… thành toàn cho họ đi vậy.
Bạn Cùng Phòng Của Tui Là Người Rắn Phát hiện bạn cùng phòng là người rắn, nửa đêm tôi chui vào chăn của cậu ấy. “Cậu làm gì vậy?” “Nghe nói rắn các cậu đều có hai cái đó đó … Tôi tò mò.” Cuối cùng, cậu ấy vỗ vỗ mặt tôi. “Không phải thích nhìn sao? Gần thế này, nhìn rõ chưa?”
Bản Giao Hưởng Trả Thù Bạn trai tôi bị tai nạn xe, đôi chân tàn tật không thể đi lại. Bố mẹ nuôi đã bỏ rơi anh ta, chỉ có tôi ở bên chăm sóc, chờ anh ta hồi phục thì bố mẹ ruột tìm đến. Hóa ra anh ta là thiếu gia nhà giàu bị thất lạc. Tôi còn chưa kịp mừng cho anh ta thì anh ta đã lộ rõ bộ mặt thật, đá tôi ra khỏi nhà, đưa bạn gái cũ đi gặp bố mẹ ruột. Anh ta đổ hết công sức tôi chăm sóc anh ta cho bạn gái cũ, bố mẹ ruột vô cùng cảm động, lập tức tổ chức đám cưới cho họ. Ngày cưới, tôi hoảng loạn đi trên đường thì bị xe đâm chết. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày bạn trai tôi bị tai nạn. Tôi nhìn đôi chân tàn tật của anh ta rồi bật cười. Lần này, anh ta sẽ mãi mãi là một người tàn tật. còn tôi sẽ kết hôn với anh ta, làm một người vợ tốt chăm sóc anh ta cả đời.
Tái Sinh Chi Thẩm Thư Di Em họ tôi là kiểu thể chất dễ béo, dễ mang thai. Để giữ được trái tim ông chồng nhà giàu, nó dựa vào việc… mang thai rồi p/h/á th/ai để kiểm soát cân nặng. Ở kiếp trước, tôi từng khuyên nó nên biết quý trọng cơ thể mình, p/há t/hai nhiều sẽ ảnh hưởng tử cung. Nó mắng tôi bao đồng: “P/há th/ai là tiểu phẫu thôi mà, mày ghen tị vì tao dáng đẹp nên mới lấy được chồng giàu chứ gì?” Về sau, nó bị nhiễm trùng, phải cắt bỏ tử cung. Do phải dùng thuốc nội tiết, nó tăng cân vù vù đến 180 cân. Ngày chồng nó đòi ly hôn, nó quay lại đổ hết tội lên đầu tôi: “Nếu lúc trước mày ngăn tao lại, không cho ph/á th/ai, tao đâu đến mức này? Là mày hủy hôn nhân của tao, tao sẽ hủy cả cuộc đời mày!” Nó lên cơn điên, cầm d/ao đ/â/m tôi liên tiếp hơn chục nhát, khiến nội tạng tôi v.ỡ ná.t mà ch.t. May mà tôi được sống lại. Lúc tôi quay về, chính là khi nó đang nhờ tôi tính ngày rụng trứng để tiếp tục kế hoạch có thai rồi ph.á th.a.i.
Mẹ Tôi Đã Muốn Ly Hôn Từ Lâu Một tai nạn ngoài ý muốn khiến ba tôi mất đi khả năng sinh dục. Vì vậy, ba mẹ đã nhận nuôi tôi. Mẹ thường cười nói rằng tôi và ba có duyên, từ tính cách, sở thích đến diện mạo đều giống nhau như đúc, cứ như thể sinh ra đã định làm cha con. Tôi từng hoàn toàn đồng tình với điều đó. Cho đến sinh nhật 18 tuổi. Ba nắm tay một người phụ nữ xinh đẹp đến gặp tôi. Bà ta nói, bà là mối tình đầu của ba. Và cũng là… mẹ ruột của tôi.
Em Gái Tôi Không Phải Để Làm Nhục Ngày em gái lấy chồng, bố chồng yêu cầu em ch/ui qua đ/ũng quầ/n chú rể: “Ch/ui q/ua đũ/ng qu/ần chú rể, mới mong làm vợ ngoan trong tương lai.” Nhà trai lập tức hiểu ý, nhao nhao phụ họa. Ngay cả em rể – người mà ngày thường luôn tự nhận là thật thà – cũng đứng về phe họ, nói em tôi đừng làm mất vui. Nhìn em gái tôi – một đứa từng mù quáng vì yêu – hối hận đến mức suýt khóc, tôi liền đứng dậy, lấy một cái chậu than khổng lồ ra, khóa trái cửa. Sau đó cầm mâm cưới đ/ậ/p th/ẳng vào đầu chú rể cho tỉnh táo lại. “Tụi tôi ở đây cũng có tập tục: chú rể phải chân trần bước qua chậu than, trừ xui xẻo và đốt vía tiểu nhân.” “Bước đi, bắt đầu từ chú rể.” “Ai không bước thì đừng hòng ra khỏi cửa ngày hôm nay.”
Bánh Dâu Tây Và Tự Do Bố mẹ thiên vị chị gái suốt cả đời. Sau khi mở mắt lần nữa, tôi không muốn tranh giành gì nữa cả. Chị muốn suất tuyển thẳng? Cho chị. Chị muốn đề tài nghiên cứu của tôi? Cũng cho chị. Chị muốn bạn trai tôi? Tất cả đều cho chị. Ở kiếp này, tôi chỉ muốn sống yên ổn, sống thật tốt vì chính mình. Đã là con người, tôi chẳng có gì phải áy náy.
Không Phải Là Duy Nhất Chu Việt qua đời vào ngày kỷ niệm 9 năm ngày cưới của chúng tôi. Cảnh sát nói, lúc hắn xảy ra tai nạn xe cộ, trong tay còn nắm chặt chiếc nhẫn dành cho tôi. Trong tang lễ, một cô gái xuất hiện, trông cô ta tái nhợt gầy gò, bụng dưới nhô lên, nhìn chằm chằm tôi, trong ánh mắt tất cả đều là hận ý. Cô ta nói: “Tôi và Chu Việt ở bên nhau sáu năm, nếu không có cô, anh ấy sẽ cầu hôn tôi.” “Bây giờ con của tôi cũng không có ba nữa rồi.” Nói xong lời cuối cùng, cô ta nhào tới và đẩy tôi ra khỏi cửa sổ. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trở về sáu năm trước, sinh nhật lần thứ hai mươi lăm của tôi. Cũng là ngày Chu Việt gặp cô ta.
Nhớ Mãi Người Thương Em gái tôi khinh thường vị hôn phu của mình chỉ là một kẻ nghèo túng. Vì vậy, cô ấy đã bày mưu để Châu Lăng Xuyên và tôi xảy ra chuyện. Sau đó cô ta giả vờ hoảng loạn, nhân cơ hội trốn ra nước ngoài. Châu Lăng Xuyên lại đinh ninh rằng mọi chuyện đều do tôi sắp đặt. Anh ta giả vờ kết hôn với tôi. Nhưng đến khi danh tiếng đã đạt được, anh ta chặn đường của tôi, khiến tôi ngã xuống nước trong mùa đông giá rét cho đến khi mất con. Ngày tôi bị bắt cóc, Châu Lăng Xuyên đã gác máy với bọn bắt cóc, quay người để đón em gái tôi vừa về nước. Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngày hôm anh ta bị bỏ thuốc, tránh được tất cả những bi kịch này. Nhưng sau đó, Châu Lăng Xuyên lại nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy: “Đêm đó… vốn dĩ phải là em!”