Hiện đại
Người Con Gái Bị Mẹ Ghét Bỏ 【Tôi ghét con gái mình thì phải làm sao đây?】 【Nó càng xinh đẹp, càng thông minh tôi lại càng ghét nó!】 Tôi lướt qua từng trang bài đăng như đang đọc một câu chuyện hài hước. Nhưng càng đọc, tôi càng cảm thấy ớn lạnh. Những chi tiết trong bài viết về cách cư xử với con gái dường như đều trùng khớp với tôi? Sao có thể chứ? Mẹ tôi là người yêu thương tôi nhất trên đời mà. Yêu thương đến mức đôi khi tôi cảm thấy áy náy với em trai mình.
Truy Thê Hỏa Táng Tràng Phi Điển Hình Tôi đã đóng vai một người vợ hoàn hảo suốt bảy năm, nhưng giờ không thể tiếp tục nữa. Tôi từng nghĩ rằng mình có thể cảm hóa chồng, khiến anh ấy yêu tôi. Nhưng thực tế chứng minh – không có cửa. Thế nên, tôi quyết định ly hôn. Ngay trong ngày kỷ niệm năm năm kết hôn. Sau khi ly thân, tôi hoàn toàn thả lỏng bản thân, tận hưởng cuộc sống tự do. Nhưng chưa kịp vui vẻ được bao lâu, tôi đã bị chồng bắt về. Tôi không ngờ… người buông thả hơn lại chính là anh ta. Tôi co rúm người trong góc, run cầm cập. Anh kéo lỏng cà vạt, cúi người, khẽ cười: “Ơ? Hóa ra em cũng biết sợ à?”
Chia tay đi, càng sớm càng tốt! Vị hôn phu ngoại tình, tôi muốn hủy hôn.Nhưng mẹ tôi lại ra sức ngăn cản, chỉ vì nhà anh ta đã đưa sính lễ 8 vạn 8.Bà nói rằng em trai tôi sắp kết hôn, cần số tiền sính lễ này để cưới vợ.Bà bảo tôi vì tương lai của em trai, hãy nhẫn nhịn một chút.Để ép tôi nghe theo, bà còn dọa nếu tôi dám hủy hôn, bà sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với tôi.Tôi dứt khoát đồng ý.Về sau, khi bà già yếu bệnh tật, em trai tôi không chịu chăm sóc, bà mới nhớ ra mình còn có một đứa con gái, muốn tôi quay về chăm bà.Tôi bật cười: “Không đi, bảo bà ấy nhịn một chút đi.”
Lần đầu tôi gặp Cố Hành, là lúc tôi học trung học.Anh là nhân vật nổi bật của trường, còn tôi chỉ là một trong những nữ sinh thầm thương trộm nhớ anh.Lên đại học, tôi và anh học chung một trường.Nghe nói anh thay bạn gái như thay áo, là một kẻ nổi tiếng phóng túng trong giới.Nhưng bởi vì một lần nói đùa, anh đã trở thành bạn trai của tôi.Mọi người xung quanh cười đùa cá cược: “Cô gái ngoan ngoãn này, xem lần này anh Hành sẽ chơi được bao lâu rồi chán?”Nhưng vào một đêm khuya, tôi vừa khóc vừa đánh Cố Hành.Còn anh thì ôm chặt eo tôi, dịu giọng: “Tùy em đánh, tất cả đều là lỗi của tôi, chỉ cần em đừng mặc kệ tôi là được.”
Tôi và kẻ thù không đội trời chung của tôi có khả năng cảm nhận lẫn nhau.Anh ấy chọc tôi, tôi sẽ tự tát mình.Tôi chọc anh ấy, anh ấy sẽ ngâm mình vào nước lạnh.Tóm lại, cả hai đều tìm cách hành hạ đối phương một cách “tàn nhẫn” nhất có thể.Cho đến một ngày, khi tôi đi làm và ngủ gật, đầu tôi nghiêng qua, miệng vô tình đập vào bàn và bị sưng lên.Chỉ vài phút sau, kẻ thù không đội trời chung của tôi vội vã chạy đến.Anh ấy nâng mặt tôi lên, nhìn trái nhìn phải, rồi lớn tiếng quát trước mặt mọi người: “Tên khốn nào vừa dám hôn người của tôi vậy!”
Ngày hôm đó, tôi bị ốm nghén, liền gõ cửa phòng của Ảnh đế.“Anh lại sắp làm bố rồi đấy, chịu trách nhiệm đi.”Anh ấy tức điên: “Chia tay bốn năm rồi, tôi lại sắp làm bố? Cô nghĩ tôi ngốc à?”Tôi đưa ra bằng chứng: “Con trai lớn giống anh y đúc, chắc chắn là con anh. Đứa nhỏ… anh cứ đưa tiền nuôi dưỡng trước, sinh ra rồi kiểm chứng sau!”“Đem ảnh tôi hồi nhỏ ra lừa tôi à?”Tôi bất đắc dĩ rút lui.Sau đó, anh ôm hai bản sao thu nhỏ của mình, nghiêm túc đăng lên Weibo:“Vợ muốn giữ con, không giữ tôi. Giờ tôi nên mua gói ‘mua hai tặng một’ thế nào đây?”Weibo lập tức dậy sóng.
Điểm Của Bạn, Đời Của Tôi Hứa Cẩm sử dụng hệ thống đổi điểm thi đại học, sau kỳ thi, cô ta dùng điểm số của tôi đậu vào trường đại học mơ ước của tôi, còn sánh đôi với người tôi thích. Mà tôi, chịu không nổi đả kích nên đã hóa điên. Trở lại năm lớp mười hai, tôi quyết định chơi tới bến luôn, ngay cả hôm thi đại học cũng nộp giấy trắng. Muốn đổi hả, đấy, tha hồ mà đổi.
Chồng Tôi Vẫn Chưa Muốn Siêu Thoát Tôi bị lừa đi trông mộ, một đêm được ba trăm. Bọn họ thì thào nói ngôi mộ đó oán khí ngút trời, mỗi đêm đều phải giết một người để xua bớt oán khí. Tôi ngồi trước mộ thở dài: “Chồng à, đã chết tám trăm năm rồi, sao vẫn chưa buông bỏ được vậy?”
Anh hàng xóm đẹp trai mở một tiệm đồ ăn vặt cho mèo.Vì biết nói tiếng mèo, anh ấy rất được mèo nhà tôi yêu thích.Mỗi lần đi mua đồ, hai người họ lại líu lo tám chuyện cả buổi.Anh hàng xóm thỉnh thoảng còn lén liếc nhìn tôi, mặt đỏ bừng, rồi âm thầm giảm giá 50% cho tôi.Tôi thì chẳng hiểu tiếng mèo, mặt đầy ngơ ngác.Cho đến khi tôi mua một cái máy dịch tiếng mèo, tôi mới hiểu được bọn họ đang nói gì.Mèo: “Vẫn như cũ, giảm giá 50% nha!”Anh hàng xóm khó xử: “Không… không được đâu, cứ thế này anh lỗ mất!”Mèo giả vờ thở dài: “Vốn dĩ còn định khen hôm nay mẹ tôi mặc cái váy ren đó, anh biết không? Có chút viền hoa, màu hồng hồng…”Mặt anh hàng xóm lập tức đỏ bừng: “Đừng… đừng nói nữa, 50% thì 50%!”Khoan đã, hóa ra giảm giá là vì chuyện này à!?
Tết đến nơi rồi mà mẹ kế cứ dí tôi chuyện cưới xin, bực quá nên tôi ngừng luôn việc cập nhật truyện.Hôm sau, dưới nhà tôi bỗng xuất hiện hai chiếc siêu xe bóng loáng.Bước xuống là một bà lão khí chất ngời ngời, tay trái kéo theo một anh chàng sinh viên ngoan hiền, tay phải dắt theo một tổng tài chân dài mét tám:“Xin hỏi, có phải là tác giả đại đại không? Tôi là fan cứng của cô, ‘Thiếu nữ nghỉ hưu Bách Ức Giang’ đây!”“Ngài… là Bách Ức Giang???” Tôi đơ người.“Đúng rồi!” Bà ấy phấn khích nắm chặt tay tôi, “Đây là cháu trai tôi, còn trẻ đẹp tươi non, bên kia là con trai tôi, tổng tài tài giỏi.“Cô cứ chọn đi! Chốt đơn ai cũng được, yêu đương nhanh gọn….sau đo tôi năn nỉ cô tiếp tục cập nhật truyện đi mà!”
Sau khi xuyên sách, tôi đã thành công cứu sống nhân vật phản diện tâm cơ đáng lẽ phải chết vì nữ chính, tên là Giang Nghiễn.Anh ta bắt đầu theo đuổi tôi mãnh liệt.Vì anh ta, tôi đã quyết định ở lại thế giới này, kết hôn và sinh con.Ngày tôi sinh con, tôi lâm vào cảnh hiểm nguy cận kề cái chết, nhưng anh ta lại không xuất hiện.Chỉ đến lúc đó tôi mới biết, anh ta hận tôi vì đã ngăn cản anh ta hy sinh vì nữ chính, và cho rằng tôi đã làm anh ta lỡ mất cơ hội ở bên nữ chính.Anh ta điên cuồng trả thù tôi, thậm chí cả đứa con trai tôi nuôi dưỡng cũng nhận người khác làm mẹ.Tôi không khóc, không la hét, chỉ lặng lẽ đếm ngược từng ngày để rời đi.Ba năm sau khi tôi trở về thế giới ban đầu, hệ thống đã ngủ quên từ lâu lại một lần nữa tìm đến tôi.“Nếu chồng trong sách của cô và con cô muốn gặp cô lần cuối thì sao?”
Đổi Một Tấm Chân Tình “Em chết rồi thì anh có thể cưới cô ấy, chẳng phải anh vui lắm sao?” Tôi đứng bên cửa sổ, nghiêng đầu hỏi anh ấy, nửa người thò ra ngoài cửa sổ. Cơn gió ấm áp của buổi hoàng hôn thổi bay tà áo của tôi, như đôi cánh của loài chim đang dang rộng. Giang Cận đứng bên cạnh tôi, một tay đút túi quần. Ánh nắng chiều dịu dàng chiếu lên người anh, tạo nên bóng sáng đan xen tuyệt đẹp như một bức tranh tạp chí, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại khó mà diễn tả. Thấy tôi có vẻ muốn nhảy thật, anh không bước lên một bước nào, chỉ thản nhiên nói: “Du Khương, em nghĩ kỹ chưa? Nhảy từ tầng 29 xuống, em sẽ biến thành một đống thịt nát đấy.” Đây chính là thái độ của Giang Cận, ngay cả vẻ ngoài cũng không muốn giả bộ chút nào. Tôi cảm thấy thật vô vị, quay đầu nhìn về phía những đám mây rực rỡ ở xa, bĩu môi một tiếng: “Giang Cận, em thấy chúng ta như thế này thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả, hay là…” Chúng ta hủy hôn ước đi.
Tôi đã theo đuổi thái tử gia Bắc Kinh Thẩm Cẩn Hành suốt ba năm, và ngay trước khi định tỏ tình với anh ấy, tôi đã mơ một giấc mơ.Trong mơ, tôi là nữ phụ độc ác, còn nữ chính lại là cô giúp việc nhỏ trong nhà anh ta.Và anh ta sẽ vì nữ chính mà khiến gia đình tôi phá sản.???!!!Ngày hôm sau, anh ta ngồi đối diện tôi, vẻ mặt lạnh nhạt: “Tìm tôi có chuyện gì?”Nhìn quanh căn phòng được trang trí đầy hoa, tôi lúng túng nói: “Một lát nữa anh giúp tôi làm chứng nhé, tôi định tỏ tình với bạn thân của anh.”Sắc mặt anh ta lập tức u ám, giọng nói lạnh lùng cất lên: “Em nói lại lần nữa.”Tôi hoảng hốt: “Nếu không muốn làm chứng cũng được, vậy anh mau đi đi.”Anh ta cười lạnh, nắm lấy cổ tôi, nói: “Dùng xong rồi định bỏ rơi tôi à?”
Trong giờ môn tự chọn, giáo viên hỏi tôi thích mẫu người con trai như thế nào.Người mà tôi thầm yêu ngồi ngay sau lưng.Tôi căng cứng cả người, ngẫu nhiên nói: “Giọng hay, cao ráo, đam mê thể thao.”Cả lớp xôn xao, tôi đỏ mặt, vừa ngồi xuống.Phía sau có một cây bút rơi “bịch” xuống chân tôi.Chưa kịp phản ứng, người luôn lạnh lùng ngồi phía sau tôi đột nhiên dùng giọng cố tình nũng nịu nói:“Bạn học Tô Niệm, giúp tớ nhặt bút nhé?”
Nuôi Heo Mà Hóa Ra Tôi Là Thiên Kim Hào Môn Lúc mẹ ruột tìm đến tận cửa, tôi đang cầm xẻng, hùng hục xúc cám cho heo ăn. Cũng hết cách, con heo nái Đa Hoa nhà tôi sắp đẻ, phải tăng cường dinh dưỡng kẻo lỡ giờ vàng. “Láo nháo láo nháo, láo nháo láo nháo, đừng tranh cướp! Đã bảo đừng tranh cướp mà!” “Nhị Hoa, Tam Hoa, tụi mày tranh cái gì mà tranh? Không biết nhường nhịn cho heo bầu hả?” “Đúng là một đám đầu heo, đến lúc tụi mày mang thai thì sao!” Đúng lúc đó, cánh cổng lớn “ầm” một tiếng bị người ta đẩy ra. Ngay sau đó, một đám người ăn mặc sáng sủa, hào nhoáng xông vào. Tôi ngơ ngác đứng dậy, tay trái xách thùng, tay phải cầm xẻng, cứ thế nhiều mắt nhìn nhau với đám người đó. “Cái này… mấy vị đây là đến mua heo hay mua gà?” Theo phản xạ, tôi bật ra câu mở bài kinh điển của mẹ tôi. Ai ngờ, lời tôi vừa dứt, một người phụ nữ ăn mặc giản dị đối diện bỗng nhiên nước mắt “ào” một cái tuôn rơi. Tôi lập tức bị làm cho ngẩn ngơ. Cái này cái này, mức độ kích động này có phải hơi quá không? Thật ra tôi gặp khách mua cũng nhiều rồi, thỉnh thoảng cũng có vài người đầu óc kỳ quái, không phải chưa từng thấy. Như lần trước có anh chàng chọn heo, chọn cả buổi sáng mà chẳng chọn được con nào, cuối cùng bị tôi sốt ruột quát một câu “Cậu muốn cưỡi heo à” làm bừng tỉnh, cảm xúc lập tức dâng trào, số heo chọn từ một biến thành hai, chọn luôn hai anh em mập nhất, còn nhảy nhót hò hét muốn khởi nghiệp gì đó trên mạng xã hội, đặt tên là “Hiệp sĩ lợn đất”, bảo nhất định sẽ nổi đình nổi đám trên mạng, còn rủ tôi nhập hội nữa cơ. Chẳng lẽ vị này cũng muốn đi đường vòng kỳ lạ sao? “Cái này, cái này… thỏ nhà tôi vừa mới đẻ con…” Tôi nghĩ thầm trong nhà ngoài gà với lợn thì chỉ còn thỏ, nhưng chưa kịp nghĩ xong, người phụ nữ kia đã lao lên một bước, ôm chầm lấy tôi, gào khóc thảm thiết. “Con gái! Con gái của mẹ! Con chịu khổ rồi!” Lúc này tôi mới chậm nửa nhịp nhận ra, hóa ra “con đường vòng” mà bà ấy nhắm tới lại chính là tôi?
Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm Dì ở nhà ăn bắt nạt tôi vì tôi là sinh viên năm nhất. Cơm thì tính tiền nhiều hơn, gắp thức ăn thì tay run đúng chỗ có thịt. Tôi đăng bài lên mạng, kết quả lại bị cô phụ đạo gọi lên văn phòng. Cô ta đắc ý nói: “Xin lỗi đi, không thì tôi bảo cháu trai tôi đuổi học em.” Tôi bật cười, gọi thẳng cho hiệu trưởng: “Chú à, từ khi nào mà một cô phụ đạo lại có quyền đuổi học sinh thế?”
Cậu Em Trai Mê Yêu Đương Của Bạn Cùng Phòng Em trai của bạn cùng phòng tôi vừa cao vừa đẹp trai, lại còn là học bá con nhà giàu. Tiếc là, cậu ấy là loại đầu óc chỉ toàn chuyện yêu đương. Mỗi tháng chuyển cho bạn gái hai, ba mươi vạn, vậy mà cô ta lại ngoại tình với người yêu cũ. Ngay lúc cậu ta định tha thứ cho cô ta lần thứ n, bạn cùng phòng tôi không chịu nổi nữa. Cô ấy kéo tôi đến trước mặt em trai mình. “Cô bạn cùng phòng của chị này, hoa khôi ngành Vật Lý, học bá chính hiệu, nhân cách tốt, tam quan chuẩn, em theo đuổi cô ấy đi.” Em trai cô ấy: “…” Tôi: “…”
Tôi Cưới Ở Trần Gian, Bạn Thân Gom Quà Dưới Địa Phủ Tết Thanh Minh, tôi mang bánh ngọt và trà sữa đến viếng mộ bạn thân, báo cho cô ấy biết tôi sắp kết hôn. Tối hôm đó, cô ấy hiện về báo mộng cho tôi. “Cưới đi! Cưới rồi ch.t luôn đi!” “Chờ đến lúc mày bị hành đến ch.t thì chôn bên cạnh tao, đến lúc không ai đốt đồ cúng cho mày, mày còn có thể ké phần của tao, khỏi làm ma ch.t đói.” Tôi ch.t lặng. “Mày đang nói cái quỷ gì thế?” Ngón tay của cô ấy gần như chọt thủng đầu tôi: “Đồ ngu! “Cả nhà hôn phu của mày đang chờ mày tuyệt hậu đấy, mày thật sự không nhận ra tí gì à?”
Trọng Sinh Sau Thập Niên 70: Những Đứa Con Lang Sói Chưa đầy nửa năm sau khi chồng mất, các con khuyên tôi bán nhà. Chúng nó nói sẽ thay phiên nhau nuôi tôi, mỗi nhà hai tháng. Tôi mềm lòng, đồng ý, bán căn nhà duy nhất trong tay và chia mấy trăm vạn cho cả bốn đứa con. Nào ngờ, đến lượt con út thì con dâu nhất quyết không cho tôi vào cửa. Nó bảo: “Lúc trước con sinh con, mẹ chẳng hề chăm sóc. Đã để con về nhà mẹ đẻ ở cữ thì giờ cũng đừng mong con lo dưỡng già cho mẹ.” Một đứa không cho vào, mấy đứa kia cũng bắt chước theo. Tôi đành dùng chút tiền còn lại thuê một căn phòng nhỏ. Mỗi tuần một nhà thay phiên nhau mang cơm tới. Đến tuần của con út, cả nhà nó dắt nhau đi du lịch. Tôi bị bỏ đói đến ch .t trong căn nhà trọ.