Hiện đại
Năm thứ ba kết hôn với Phí Xuyên, chuyện chăn gối của tôi và anh ấy thực sự không hòa hợp.Để theo đuổi hạnh phúc mà người trưởng thành xứng đáng có, tôi tiện miệng bịa ra một cái cớ:【Ly hôn đi, tối qua em mơ thấy anh bị đối thủ làm cho phá sản, anh biết mà, gái ham tiền thì chịu khổ không nổi đâu.】Phí Xuyên cúi mắt, “Chỉ vì thế thôi à?”“Chỉ vì thế thôi!”Kết quả là, hôm sau đối thủ của anh lại phá sản thật.Phí Xuyên kéo tôi ra khỏi vòng tay của anh chàng người mẫu vừa nằm vào, bàn tay thô ráp luồn vào trong váy tôi: 【Vậy là, không chịu được khổ, nhưng ăn thứ khác thì được đúng không?】Hôm biết được Phí Xuyên là trùm phản diện, tôi vừa mới mua một bộ đồ ngủ ren.Phí Xuyên còn đang trong phòng tắm, tôi lặng lẽ thay đồ ren vào, bắt chước dáng pose quyến rũ trong video, cố tạo dáng thật gợi cảm.Không còn cách nào khác, ba năm kết hôn rồi, thái độ lạnh nhạt của Phí Xuyên trong chuyện ấy đúng là quá đáng.
Hôn Nhân Không Tình Yêu Cô là quả phụ sống ngay giữa khu đại viện quân đội.Đêm tân hôn, hai người họ đã phân phòng ngủ riêng.Suốt 40 năm hôn nhân, cô chưa từng một lần cảm nhận được tư cách làm vợ.Cô sống cả đời dưới cái danh “gà mái không biết đẻ”, nhưng chưa từng oán trách.Thế nhưng, ngay trước lúc lâm chung, người đàn ông ấy lại không ngừng gọi tên mối tình đầu của mình…Lúc này cô mới bừng tỉnh, thì ra trong lòng anh luôn có một người khác, thế nên mới không muốn chạm vào cô.Hóa ra, suốt bao năm qua, anh vẫn luôn giữ thân vì mối tình đầu.Trọng sinh một lần, cô quyết định buông tay, cũng là buông tha chính mình.
Tôi Không Cần Một Gia Đình Giả Tạo Chị tôi mắc bệnh ung thư, trước khi chết, nguyện vọng lớn nhất của chị là được gả cho bạn trai của tôi. Ba mẹ vì thương chị mà quỳ xuống cầu xin tôi chia tay. Người anh trai luôn hiền lành của tôi cũng tát tôi một cái thật mạnh: “Chỉ là một thằng đàn ông thôi mà, chẳng lẽ còn quan trọng hơn mạng sống của Nhiên Nhiên sao?” Tôi bị mọi người trách móc, trong lòng nguội lạnh. Đúng lúc đó, bạn trai của tôi đến. Anh không nói lời nào, xông tới đấm anh trai tôi một trận, chỉ tay vào chị gái đang mắc bệnh nặng, lớn tiếng mắng: “Định trói buộc đạo đứa ai đấy? Chia tay? Chia tay cái mẹ cô ấy! Đã hỏi qua ý kiến của tôi chưa?” “Sắp chết tới nơi còn bày trò. Loại người như cô bị ung thư đúng là trời có mắt. Lúc nào chết nhớ báo tôi một tiếng, tôi còn đốt pháo ăn mừng.”
Phù Dung Sớm Nở Tối Tàn Quý Thính và Đàm Vũ Trình từng ngồi cùng bàn suốt hai năm. Cô thích anh, tình cảm ấy nhẹ nhàng như đóa phù dung, mong manh nhưng đẹp đẽ. Thế nhưng, anh chưa từng để ý đến cô. Cô hiểu rõ, giữa cô và anh không bao giờ có khả năng. Sau này, họ bắt đầu thân thiết hơn, thường xuyên gặp gỡ và tiếp xúc. Dẫu vậy, cô biết rõ trái tim anh vẫn luôn hướng về người bạn gái cũ. Rồi sẽ có một ngày, anh và cô ấy quay lại bên nhau. Nhưng Quý Thính chưa từng nghĩ rằng, bản thân sẽ có một khoảng thời gian dây dưa với anh, dù ngắn ngủi như đóa phù dung nở rộ một sớm mai rồi tàn lụi trong bóng tối. Cô và anh thỏa thuận với nhau, bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại, có lẽ là vào mùa đông. Và khi sinh nhật cô cận kề một ngày, bạn gái cũ của anh đã trở về. Quý Thính đứng ở phía đối diện, cách anh một con đường. Cô mỉm cười nói: “Tạm biệt.” Rồi xoay người, rời đi, mang theo tất cả những cảm xúc đẹp đẽ và mong manh của mối tình phù dung ấy.
Chờ Đến Khi Gặp Được Em Ông xã ảnh đế ẩn hôn ba năm đột nhiên có thuật đọc tâm, nhưng tôi lại không biết chuyện này. Vì để tác hợp cho anh và ánh trăng sáng ở bên nhau, tôi còn không ngừng cố gắng sắm vai nữ phụ độc ác. “Em có chết cũng không ly hôn, đời này hai người đừng hòng quay lại với nhau!” Trong lòng lại mắng: [Tên chó cặn bã, mối tình đầu của anh sắp bị tôi hành hạ chết rồi, anh còn không mau ký vào giấy ly hôn đi, bà đây vẫn đang đợi đóng máy xong sẽ cầm 10 tỷ bồi thường đi nuôi người mẫu nam nữa.] Không ngờ ảnh đế không chỉ không ly hôn mà còn nhất quyết kéo tôi đi công khai cho bằng được.
Lệch Quỹ Đạo Tôi là tiểu thư hàng thật giá thật của Sở gia danh giá vừa được tìm về. Sau khi trở về nhà, tôi luôn so bì với cô con gái giả kia. Trong lúc tôi lại một lần nữa bắt chồng mình đàn áp em trai anh ấy, cũng như bắt con trai phải giành giải nhất cuộc thi piano, thì chợt nhìn thấy những dòng comment hiện lên. 【Vai phụ này đúng là tự làm khổ mình, có cuộc sống sung túc với ông chồng giàu có, rảnh rỗi còn chung tình, đứa con cũng nghe lời như thế, vậy mà chỉ biết bám đuôi nữ chính để ganh đua.】 【Không sao đâu, rồi con trai cô ta sẽ vào tù, chồng phá sản ngập trong nợ nần, chết thảm để khỏi liên lụy đến cô ta, lúc đó cô ta mới chịu tỉnh ngộ.】 【Mong cho ngày đó mau đến, hehe, cô ta không nhận ra con trai mình đã bị cô ta dạy hư rồi, thắng được cuộc thi là nhờ bắt con trai nữ chính khoá trong toilet, chẳng trách sau này vào tù.】 Hoá ra tôi là nhân vật đối địch với cô con gái giả trong truyện ngôn tình thiên kim thật giả.
Phán Quan Giám Thi Bởi vì diễn xuất quá kém, giọng hát quá tệ, tôi sắp bị quản lý bỏ rơi. Quản lý với ý định tận dụng rác rưởi, đã gửi tôi đến một chương trình giải trí pháp chế để làm một khách mời giám định pháp y, mong rằng cuối cùng có thể kiếm chút hoa hồng. Nhưng cô ta không biết rằng tổ tiên của tôi toàn làm những việc liên quan đến thi thể. Dao của đao phủ, mắt của ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi), tay của thợ làm hàng mã (làm đồ giấy), kim chỉ của người khâu xác (người trang điểm & khâm liệm tử thi), tôi biết tất cả những thứ đó.
Đổi Mạng Vợ Lấy Tiền Chồng tôi rất thích lấy tôi ra để cầu nguyện. “Dùng mười năm tuổi thọ của vợ tôi, đổi lấy tôi trúng số.” Tôi hỏi anh ta có ý gì, anh ta nói tôi chuyện bé xé ra to. Quay đầu lại thì cùng mẹ ruột âm thầm bàn tính chuyện: “Thăng quan phát tài, vợ ch.t sớm.” Vậy nên, tôi cũng cầu một điều: “Dùng toàn bộ tuổi thọ của chồng tôi, đổi lấy tôi trúng năm mươi triệu.” Anh ta mắng tôi độc ác. Giây tiếp theo, tôi trúng năm mươi triệu thật. Anh ta bỗng hoảng hốt.
Không Quan Trọng Sau khi chọn xong khu mộ phù hợp, lúc thanh toán, tôi đã gọi ngay cho Chu Cảnh Nghiễn. “Khi nào thì tiền mới vào tài khoản? Tôi đang cần gấp.” “Ly hôn khi nào thì tiền vào khi đó.” Chúng tôi kết hôn đã bảy năm, riêng hai chữ “ly hôn” này tôi đã nghe gần ba năm rồi. “Tiền vào tài khoản rồi.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh nói: “Thì tôi sẽ ký vào đơn ly hôn.”
Vở Kịch Bị Bại Lộ Trên đường gặp t/a/i n/ạ/n giả, tôi lại phát hiện bí mật qua camera hành trình. “Nhà cô ta nhiều tiền lắm, nhưng phần lớn nằm trong tay ba mẹ cô ấy. Chờ cưới xong rồi từ từ chuyển đi là được! Cô ta là con một, không cho tôi thì còn cho ai? Giờ nhịn chút, cưới xong tôi sẽ cho cô ta thấy bản lĩnh của tôi!” Ờ thì khỏi cưới luôn nhé, để giờ tôi cho anh xem bản lĩnh của tôi đây.
Trăng Rằm, Cố nhân trở lại Khi xuyên vào sách, tôi bị ép phải hẹn hò với một nam thần học đường có tính cách bệnh hoạn (yandere). Sau khi trở về thế giới thực, tôi vẫn bị cậu ta tìm thấy. Nhìn gương mặt hoàn toàn khác so với trong sách, cả người tôi run lên. Trong ký ức, tôi từng liên tục nói với một thiếu niên đeo máy trợ thính rằng: “Tôi thích cậu.” Nhưng rồi lại mắng cậu ấy khi được tỏ tình: “Tôi không thích một người điếc.” Hình ảnh cậu thiếu niên cô độc ngày nào và người đàn ông lạnh lùng trước mặt như hòa làm một. Cậu nhìn tôi, khẽ cười: “Ngoan nào, bất ngờ không?”
Dầm Mưa Đến Khi Nào Khi Chu Dạng tỏ tình với một học sinh nghèo như tôi thì thanh mai của hắn đứng bên cạnh cười nhạo: “Đôi giày phiên bản giới hạn anh ấy mang dưới chân cũng đủ cho cậu sống cả năm rồi. Cậu sẽ không thật sự tin vào trò đùa này chứ?” Quả thật tôi đã tin. Lúc đó, tôi không ý thức được tôi và Chu Dạng hoàn toàn là người của hai thế giới. Cho đến khi thanh mai làm mất chiếc vòng tay. Chu Dạng và mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu. Giọng hắn đầy mỉa mai: “Nếu thiếu tiền thì nói với tôi một tiếng là được, cần gì phải làm thế?” Tôi đỏ mắt, tay nắm chặt vạt áo run rẩy không ngừng. Khi tôi chuyển trường, tôi đã chặn mọi cách thức liên lạc với Chu Dạng, lặng lẽ rời đi. Nhưng không nghĩ tới người trước giờ luôn tự cao tự đại như Chu Dạng lại tìm kiếm tôi suốt bảy năm. …
Ký Ức Không Còn Tên Anh Tôi đang kiểm tra lần cuối cho lễ cưới ngày mai thì điện thoại bỗng hiện thông báo mới. Thẩm Nhã Kỳ vừa cập nhật trạng thái: “Cảm ơn ông xã vì món quà bất ngờ, yêu anh.” Kèm theo là bức ảnh bó hoa blue rose trị giá ba vạn tệ. Tôi sững người vài giây, lập tức chụp màn hình lại. Bó hoa này hôm qua Diệp Cảnh Thâm nói là tặng cho khách hàng quan trọng. Khách hàng quan trọng? Tôi mở trang cá nhân của Thẩm Nhã Kỳ, dòng trạng thái mới nhất được định vị tại biệt thự Bán Sơn. Đó là nhà tân hôn của tôi và Diệp Cảnh Thâm. Ngón tay hơi run, tôi nhấn vào mục bình luận. “Chị dâu thật hạnh phúc.” “Anh Thâm chiều chị ghê.” “Bao giờ mời tụi em uống rượu mừng đây?” Anh Thâm?
Khúc Ngẫu Hứng Mơ Màng Tôi xuyên vào tiểu thuyết 18+ thể loại mệt tâm, vừa đến đã đâm thẳng vào ổ phản diện. Tin tốt: anh nào cũng đẹp trai. Tin xấu: thằng nào cũng không điêng thì khùng. Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện, nhưng còn chạy nhanh hơn tôi: “Một lũ bí*n thái, thích cô ta thì không thể thích tôi à?!”
Trước Khi Cái Chết Đến Tôi là Bạch Nguyệt Quang chết sớm trong truyện ngược. [Điểm cốt truyện hiện tại: Bạch Nguyệt Quang về nước dự tiệc!] [Đếm ngược đến lúc ký chủ tử vong: 30 ngày!] Ha ha, đây không phải tiệc mừng trở về, rõ ràng là bữa tiệc cuối cùng của tôi. Tôi sắp chết rồi. Trước khi cái chết đến, tôi vẫn còn kịp tìm một anh đẹp trai: “Trước khi chết gặp được anh người yêu như này thì sướng phải biết!” Anh đẹp trai nửa cười nửa không: “Được rồi, chị gái hẹn hò với tôi xong nhớ chết nhé.” Wtf??? Anh là tử thần thật đấy à?!
Một Ngày Trước Khi Đăng Ký Kết Hôn, Vị Hôn Phu Mất Trí Nhớ Một ngày trước khi đi đăng ký kết hôn, Lâm Vũ đi làm liệu pháp sốc điện để xóa ký ức một năm. Trước khi lên bàn mổ, anh ta nhắn cho tôi một tin: “Anh muốn dùng một năm để thử thách tình cảm giữa chúng ta.” Lần gặp lại anh ta sau đó, cô thư ký trẻ đang ngồi trên đùi anh ta, nghiêng người đút rượu giao bôi. Anh em của Lâm Vũ vội vàng giải thích: “Anh ấy vẫn chưa hồi phục trí nhớ, cô đợi thêm chút nữa đi.” Lâm Vũ nhìn tôi, lạnh lùng hỏi: “Em là cô bạn gái suýt nữa kết hôn với tôi đấy à? Hơn một năm rồi còn chưa buông được sao?” “Chỉ cần em không quản chuyện riêng của tôi, tôi có thể cân nhắc cưới em.” Tôi bật cười: “Anh nghĩ nhiều rồi, tôi có con rồi.”
Cha Tôi Là Một Kẻ Lưu Manh Tôi lớn lên trong vòng tay của một tên du côn. Chỉ có tôi biết, hình xăm thanh long bạch hổ trên cánh tay bố nuôi thực ra là dùng bút vẽ lên. Thấy tôi bật cười, ông ấy giận dữ quát: “Cười cái gì! Nếu không phải vì con, bố có cần phải ra ngoài lăn lộn không?”
Mẹ Chồng Cứ Thích Lấy Đồ Của Tôi Đem Cho Người Khác Mẹ chồng tôi rất thích lấy đồ của tôi đem tặng người khác. Và càng lúc, món bà ấy lấy càng đắt tiền. Tôi từng nói chuyện này với chồng, kết quả lại bị anh mắng là nhỏ nhen. Anh còn nói: “Vì giữ gìn quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, chút đồ ấy có đáng gì?” Được thôi, sự việc không xảy ra với bản thân thì đúng là khó thấu hiểu. Vậy để tôi cho anh ta nếm thử cảm giác đó là thế nào.
Nơi Ánh Nắng Không Chạm Tới Khi tôi 6 tuổi, vì rót nước nóng mà bị ngã, làm phỏng mặt, để lại vết sẹo hủy dung. Từ đó ba mẹ rút kinh nghiệm, không bao giờ cho em gái làm việc nhà, hễ có ai gặp là lại khen em xinh xắn đáng yêu, còn chê tôi xấu xí. Năm 10 tuổi, tôi bị sốt cao nhưng ba mẹ không coi trọng, để đến lúc não bị tổn thương, trí nhớ giảm sút. Từ đó họ rút kinh nghiệm, chỉ cần em gái ho một tiếng là ngay trong đêm đưa đi bệnh viện chăm sóc chu đáo. Tôi giống như vật thí nghiệm của họ, tất cả những sai lầm từng mắc phải đều sửa sai trên người em gái. Tôi xấu xí, ít nói, đần độn, chẳng ai quan tâm. Em gái thì xinh đẹp, miệng dẻo, thông minh, được tất cả mọi người yêu thương cưng chiều. Sau khi được chẩn đoán mắc trầm cảm, tôi lấy hết can đảm để tâm sự với họ. Nhưng mẹ lại quát vào mặt tôi, bảo tôi có bệnh thần kinh, nhỏ nhen, rồi gào lên: “Nếu mày giỏi thì đi ch .t đi!” Sau khi tôi bị em gái đ ẩ.y từ tầng cao xuống, họ mới phát hiện, sai một ly đi cả dặm rằng em ấy chẳng phải con ruột của bất kỳ ai trong số họ. Người con gái duy nhất mang huyết thống của họ… thật ra là tôi.
Đủ 100 Lượt Thích Sẽ Chia Tay Khi đang chiến tranh lạnh với tôi, Thẩm Lẫm Chu đăng một status lên vòng bạn bè: “Đạt một trăm lượt like thì chia tay!” Rất nhanh đã có chín mươi chín người ấn thích. Tôi biết Thẩm Lẫm Chu đang chờ tôi xuống nước, dỗ dành anh ta, nhận sai xin lỗi như tám lần trước, để níu giữ anh ta. Nhưng lần này tôi thật sự mệt mỏi rồi, tôi lặng lẽ nhấn một like cuối cùng, làm tròn một trăm lượt like, hoàn thành tâm nguyện chia tay của Thẩm Lẫm Chu. Từ ngày hôm đó, tôi không còn theo dõi anh ta nữa, mà cố gắng hết sức để tránh va chạm. Mười ngày sau, bạn của Thẩm Lẫm Chu nhắn tin cho tôi: “Lẫm Chu vẫn đang đợi cậu cúi đầu, mai là sinh nhật cậu ấy, cậu mua quà tới mừng sinh nhật cậu ấy là hai người làm lành ngay!” Tôi chỉ nhàn nhạt trả lời hai chữ: “Không rảnh.” Tôi thật sự không rảnh. Ngày mai tôi phải bay sang Đại học Hồng Kông để nhập học. Thẩm Lẫm Chu, như anh mong muốn, từ nay chúng ta không còn gặp lại.