Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Hồi Sinh Giữa Gấm Hoa

Hồi Sinh Giữa Gấm Hoa Trọng sinh về năm 1970, lần này tôi chọn lấy người đồ tể mà mẹ giới thiệu, từ chối anh bạn thanh mai trúc mã làm giáo viên ở nhà bên. Tôi không còn bỏ lỡ cơ hội vào nhà máy dệt, không còn phải sống cả đời chăm sóc mẹ chồng nằm liệt giường, quanh quẩn trong bếp núc cơm áo gạo tiền. Tôi sẽ không còn bị chồng cằn nhằn vì đi chợ lỡ tiêu hơn hai hào, mua hai quả quýt chua. “Suốt ngày chỉ biết hoang phí!” Tôi cũng sẽ không còn bị lũ trẻ trách móc chỉ vì muốn ra ngoài xả hơi vài hôm. “Mẹ đi rồi ai trông tụi con?” Ở kiếp này, tôi đi từ một nữ công nhân bình thường, trở thành tổ trưởng, rồi làm tới nữ xưởng trưởng đầu tiên trong lịch sử nhà máy. Tôi không còn chỉ là “vợ của ai”, “mẹ của ai”, mà là chính tôi – là tôi, một con người độc lập. Tôi có sự nghiệp vững chắc, gia đình hạnh phúc. Tôi trở thành vết chu sa trong tim người năm xưa tôi từng yêu. Còn trúc mã đời trước của tôi, người luôn coi tôi là lựa chọn dự phòng thì sao? Cô bạch nguyệt quang mà anh ta theo đuổi cuối cùng lại trở thành người phụ nữ già nua hơn tuổi vì chăm sóc mẹ chồng tai quái, không có công việc, bị chồng xem là “người ăn không ngồi rồi”. Nữ thần của năm xưa, hoa khôi lớp học cuối cùng cũng chỉ là hạt cơm dính trên cổ áo đàn ông. Tôi kéo cô vợ của trúc mã vào lớp đào tạo lại cho phụ nữ tại nhà máy, để cô ấy một hoa khôi từng bị lãng quên, lại một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.

Lớp Học Thú Cưng

Lớp Học Thú Cưng Tôi mở một trường mẫu giáo, chỉ nhận học sinh là động vật. Đến gần mùa đông, một con mèo tam thể đến gõ cửa. “Xin hỏi, tôi không có phụ huynh, liệu có thể nhập học không?” “Nếu không được, tôi có thể làm bảo vệ, lương chỉ cần một con cá khô nhỏ.” “Còn nếu vẫn không được, cũng không sao. Tôi ngủ một giấc, đông qua là xong.” Về sau, bên cạnh tôi luôn có một tiểu hoa mai. Tôi đi đến đâu, hoa mai nở đến đó.

Trọng Sinh Rồi, Tôi Chọn Tự Mạ Vàng Cho Bản Thân

Trọng Sinh Rồi, Tôi Chọn Tự Mạ Vàng Cho Bản Thân Thái tử gia giới Bắc Kinh đến khu ổ chuột tìm ân nhân cứu mạng. Em gái nhốt tôi trong phòng, mặc váy trắng của tôi, với gương mặt giống tôi đến bảy phần, lao vào lòng thái tử gia. “Tiểu Diễn, cuối cùng anh cũng tới tìm em rồi.” Sau đó, Phó Tư Diễn bất chấp sự phản đối từ gia đình, kiên quyết cưới em gái tôi từ khu ổ chuột, được người đời ca tụng là “chiến thần tình yêu thuần khiết”. Ngày thành hôn, em gái khiêu khích nhìn tôi, mấp máy môi: “Kiếp này, người gả vào hào môn là tôi.” Tôi nội tâm bình thản, không chút gợn sóng. Sống lại một đời, so với tình yêu thuần khiết, tôi càng thích vàng ròng.

Người Đến Sau Lại Là Người Ở Lại

Người Đến Sau Lại Là Người Ở Lại Ngày tôi bắt gặp Chu Cảnh Hành ngoại tình, cũng là lần mâu thuẫn lớn nhất giữa tôi và anh ta trong suốt 7 năm yêu nhau.Anh ta tuyên bố dừng chiếu bộ phim của tôi, tưởng tôi sẽ mềm mỏng nhún nhường.Nhưng tôi lại thẳng thắn tuyên bố giải nghệ ngay tại buổi tiệc tối hôm đó.Không muốn kết hôn với tôi à?Dĩ nhiên là được.Dù sao, tôi xưa nay làm việc chưa bao giờ để lại đường lui.

Thoát Khỏi Cuộc Hôn Nhân Rối Ren

Thoát Khỏi Cuộc Hôn Nhân Rối Ren Mẹ chồng gọi điện, báo rằng con trai tôi ch .t đ/u/ố/i khi đang tắm. Tôi hoảng hốt chạy tới bệnh viện, con trai tôi đã ngừng thở. Mẹ chồng ngồi dưới đất, đ/ấ/m ngực gào khóc. Chồng tôi ôm tôi vừa khóc vừa nói: “Anh cả đời này không vượt qua nổi cú sốc này đâu…” Nửa năm sau, anh ta ôm một người phụ nữ đang mang thai bước vào nhà, gắt gỏng: “Chuyện cũng qua lâu rồi, mình nên hướng về phía trước chứ?” Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở về đúng ngày con trai gặp chuyện. Và lần này, tôi tận mắt thấy mẹ chồng đ,è đ/ầ/u con trai mình xuống chậu tắm…

Tôi Không Phải Mẹ Của Con Cô

Tôi Không Phải Mẹ Của Con Cô Cô bạn thân lén lút nói với tôi rằng… chồng cô ta có “thiên phú dị bẩm”. Là bác sĩ, tôi nghiêm túc bảo: “Nên đi khám sớm đi. Nếu là khối u thì phải mổ ngay, để lâu có thể thành ung thư.” Cô ấy cười khẩy, lườm tôi một cái: “U cái gì mà u, là do mày chưa từng thấy qua hàng xịn thôi.” “Thôi, mày là con chó độc thân, hiểu gì chứ.” Tôi nén giận khuyên nhủ mãi, cuối cùng cô ấy cũng chịu đến bệnh viện. Kết quả đúng là khối u. Tôi là bác sĩ khoa ung bướu, chính tay tôi phẫu thuật cho chồng cô ta vì cô ta bảo: “Tao chỉ tin mày thôi.” Thế nhưng sau phẫu thuật, chồng cô ta bị suy giảm chức năng đàn ông. Cô ta liền trở mặt, lôi kéo chồng mắng nhiếc tôi: “Mày ghen tỵ vì chồng tao có hai cái ‘đinh đinh’ nên mới hại tao mất đi hạnh phúc!” “Giờ chồng tao không còn giống đàn ông nữa, tao cũng mất hết sung sướng rồi! Đồ đàn bà ác độc như mày đáng ch.t!” Hôm đó, bọn họ gọi tôi ra ngoài, rồi chồng cô ta nhân lúc tôi không để ý đã đ /ẩ.y tôi từ tầng cao xuống, ch .t ngay tại chỗ.

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất Vào ngày tôi bước sang tuổi ba mươi, cô bé mười tám tuổi được Phó Trì Yến chu cấp bên ngoài tự tiện xuất hiện. Khi tôi chắp tay nhắm mắt cầu nguyện, cô ta lại bật cười khúc khích. Chỉ một giây sau, cô ta lấy tay che miệng, ánh mắt ngây thơ nhìn tôi: “Chị ơi, em không có ý gì khác đâu, chỉ là cảm thấy chị lớn tuổi thế rồi, sao vẫn còn tin mấy chuyện như vậy?” Tôi không nói gì, sắc mặt trầm xuống. Phó Trì Yến ngồi vắt chân, đưa tay ôm hờ cô ta vào lòng: “Đào Tri, Linh Oản chỉ nói sự thật thôi, em trưng cái mặt đó cho ai xem chứ?” Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra người đàn ông mà tôi yêu mười năm, hóa ra cũng chỉ đến thế.

Toan Tính Của Bà Nội

Toan Tính Của Bà Nội Bà nội tôi từng suýt chút nữa hại ch/ết tôi.Mẹ tôi từng tuyên bố rằng, nếu bà ta còn dám bước chân vào nhà thêm một lần nào nữa, bà ấy sẽ ly hôn với bố tôi.Bố tôi khi ấy thề sống thề ch/ết rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó.Vậy mà chưa được nửa năm, trí nhớ của ông ấy lại “vô tình” gặp sự cố.Mẹ vừa mới nói tuần sau sẽ đi công tác hai tháng.Chân trước mẹ tôi còn chưa rời khỏi cửa, chân sau bố tôi đã lén đón bà nội về nhà.Ông ta vừa xoa đầu tôi vừa dịu giọng giải thích:“Bà nội dạo này sức khỏe không tốt, phải đến bệnh viện kiểm tra.Bố lại bận việc, không chăm lo cho con được, để bà nội nấu cơm cho con ăn cũng tiện.”

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa Tôi nấu cơm miễn phí cho các cụ già trong làng đã ba năm nay. Mỗi ngày một bữa tối, có thịt có rau, nhà nào có trẻ nhỏ bị bỏ lại thì tôi sẽ phần thêm một suất. Ba năm qua, chưa từng lấy của họ một xu. Chi phí nấu nướng đều do tôi quay video ngắn, livestream kiếm tiền để trang trải. Hôm đó, như thường lệ, tôi nấu xong nồi giò heo lớn, đợi các cụ đến nhận cơm. Không ngờ lại đợi được ông trưởng thôn mới nhậm chức, dẫn theo một đám người khí thế hừng hực đến trước mặt tôi. “Cô đã quay video người già trong làng suốt ba năm nay để kiếm tiền, vậy số tiền đó lẽ ra phải chia cho cả làng chúng tôi!” Tôi giải thích: “Tôi đâu có không bỏ công sức đâu, ngày nào tôi cũng tự tay nấu cơm, làm đồ ăn ngon cho các cụ mà.” Bọn họ nổi giận: “Trưởng thôn đã nói rồi! Cái kiểu nấu cơm này của cô chỉ là làm bộ tốt bụng, thực chất là để câu view! Tiền cô bỏ túi hết, còn người già trong làng bị quay lên thì không được một đồng nào!” Ngay sau đó, họ đập luôn bộ đồ nấu của tôi, còn vứt nồi giò heo tôi mất ba tiếng để nấu đi. Họ còn tuyên bố: nếu tôi không chia tiền cho dân làng thì không được phép tiếp tục nấu cơm kiếm tiền nữa. Mà cũng tốt thôi, làm ba năm rồi, tôi cũng mệt rồi. Tôi cũng muốn xem vị trưởng thôn mới này sẽ làm cách gì để lo cho các cụ già neo đơn trong làng.

Cây Bút Ngày Thi Đại Học

Cây Bút Ngày Thi Đại Học Ngay trước khi chuẩn bị vào phòng thi, tôi phát hiện cây bút của mình biến mất. Đang định đi mua lại thì anh trai dúi vào tay tôi một cây bút: “Sớm biết em hay quên đồ, anh đã chuẩn bị sẵn cho em rồi.” Tôi cười nhận lấy cây bút, thì đột nhiên nhận được một tin nhắn. “Tôi là cậu của mười năm sau, tuyệt đối đừng dùng cây bút mà anh trai đưa cho cậu, đó là một cây bút có thể đổi điểm.” “Nó đã đổi điểm của cậu cho cô bạn thân Lan Lan.” Tôi còn tưởng ai đó nhắn tin trêu đùa, ngẩng đầu lên thì thấy anh trai đang thì thầm cười cợt với Lan Lan, dáng vẻ rất thân thiết. Ngay giây tiếp theo, tôi đưa luôn cây bút đó cho đứa học dốt nhất lớp.

LY HÔN VÌ MƠ THẤY ANH PHÁ SẢN

Năm thứ ba kết hôn với Phí Xuyên, chuyện chăn gối của tôi và anh ấy thực sự không hòa hợp.Để theo đuổi hạnh phúc mà người trưởng thành xứng đáng có, tôi tiện miệng bịa ra một cái cớ:【Ly hôn đi, tối qua em mơ thấy anh bị đối thủ làm cho phá sản, anh biết mà, gái ham tiền thì chịu khổ không nổi đâu.】Phí Xuyên cúi mắt, “Chỉ vì thế thôi à?”“Chỉ vì thế thôi!”Kết quả là, hôm sau đối thủ của anh lại phá sản thật.Phí Xuyên kéo tôi ra khỏi vòng tay của anh chàng người mẫu vừa nằm vào, bàn tay thô ráp luồn vào trong váy tôi: 【Vậy là, không chịu được khổ, nhưng ăn thứ khác thì được đúng không?】Hôm biết được Phí Xuyên là trùm phản diện, tôi vừa mới mua một bộ đồ ngủ ren.Phí Xuyên còn đang trong phòng tắm, tôi lặng lẽ thay đồ ren vào, bắt chước dáng pose quyến rũ trong video, cố tạo dáng thật gợi cảm.Không còn cách nào khác, ba năm kết hôn rồi, thái độ lạnh nhạt của Phí Xuyên trong chuyện ấy đúng là quá đáng.

Trêu Đùa Công Tử Thượng Lưu

Trêu Đùa Công Tử Thượng Lưu Ngay ngày hôm sau khi tôi từ chối cung cấp “dịch vụ quỳ” cho một khách hàng quái gở, Cố Cảnh Hành bắt đầu theo đuổi tôi. Hắn ra tay hào phóng, lại còn chu đáo với tôi từng chút một. “Đừng đi làm nữa, để anh nuôi em.” Tôi gật đầu cái rụp, có bạn trai đẹp trai lại còn nuôi mình, ai mà muốn đi làm trâu ngựa nữa? Suốt một năm trời, hắn dẫn tôi sống trong cảnh xa hoa trác táng ngày đêm. Mọi người đều cá rằng khi hắn chán rồi thì cuộc đời tôi cũng tiêu luôn. Quả nhiên, không lâu sau Cố Cảnh Hành đề nghị chia tay, còn thẳng thắn nói rằng tiếp cận tôi chỉ vì một vụ cá cược. Nhưng mấy chuyện đó tôi biết từ lâu rồi, tôi lắc lắc quyển sổ tiết kiệm ngân hàng. “Năm vừa rồi chơi với anh vui lắm, từ giờ tôi bận lo sự nghiệp rồi.”

Xuân Cũ Lặng Lẽ, Năm Mới Rạng Ngời

Xuân Cũ Lặng Lẽ, Năm Mới Rạng Ngời Ngồi tò ba năm. Ngày tôi ra tò, người đến đón không phải là vị hôn phu đã tự tay đưa tôi vào ng//ục gi//am. Mà là người anh cùng mẹ khác cha, từ nhỏ đã ghét bỏ tôi. Anh ta cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi: “Không có anh, em sống th//ảm h//ại đến vậy à?” Tôi cười với anh ta, giọng bất cần: “Vậy thì đừng lo cho em nữa, cứ để em ch.t đi cho rồi.” Anh ta nổ/i gi//ận, đ//ập mạ//nh một cái lên vô lăng: “Vậy thì ch.t cmn luôn đi!” Kẻ từng quát tôi đi ch.t đi, sáng hôm sau đã đá//nh gã//y t/ay ch/ân vị hôn phu của tôi, lôi hắn đến trước mặt tôi, ép hắn qu//ỳ xuống dập đầu.

Bạn Thân – Thân Ai Nấy Lo

Bạn Thân – Thân Ai Nấy Lo Bạn thân tôi nói cô ta đã trùng sinh, lén đưa cho tôi đáp án kỳ thi đại học. Cô ta dặn đi dặn lại: “Cậu học thuộc hết rồi chép vào bài thi, lúc đó Thanh Bắc muốn chọn trường nào cũng được.” Để khiến tôi tin, cô ta vốn học lực trung bình bất ngờ từ top 30 lớp vươn lên vị trí nhất trường. Tôi nhận đáp án, nhưng âm thầm báo cáo việc cô ta gian lận lên Sở Giáo dục. Cô ta không biết, tôi cũng là người trùng sinh. Kiếp trước, chính cô ta đã lừa tôi như vậy.  

Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh

Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”

Tội Lỗi Phải Chuộc

Tội Lỗi Phải Chuộc Tôi là tội nhân trong cái nhà này. Cha mẹ căm hận tôi, anh trai cũng chán ghét tôi. Ở hiện trường vụ hỏa hoạn, anh trai chỉ dẫn theo người em gái mà anh ta thương yêu nhất chạy trốn. Vào thời điểm kẹt trong biển lửa tôi đã nghĩ, liệu tôi đem cái mạng nàng trả cho em gái thì có đủ chuộc tội không?  

THỎ CON ĐỪNG CHẠY

Tôi nhát gan, sợ rắc rối, vậy mà hệ thống lại bắt tôi bỏ thuốc cho anh trai mình.Tôi không dám, chỉ dám đưa cho anh ấy một cốc nước ấm.Anh tôi uống xong, mặt đỏ bừng, hỏi: “Em bỏ cái gì vào vậy? Nóng quá.”Tôi sợ đến mức chân nhũn ra: “Anh, thật sự chỉ là nước ấm thôi mà.”Nghe vậy, anh ấy lại cúi xuống, đè tôi chặt hơn: “Bé con đúng là không nghe lời, chẳng phải bảo em bỏ thuốc sao?”

Tình Thân Lạnh Lẽo

Tình Thân Lạnh Lẽo Tôi đùa rằng mình bị mất trí nhớ. Không ngờ bố mẹ sững người, khi ra khỏi phòng bệnh họ nói: “Nó thậm chí không nhớ gì cả, vậy chuyện chúng ta bán nhà cưới của nó, lấy tiền mua nhà cho em trai nó thì cũng đừng nói cho nó biết.” Nghe thấy những lời này. Tôi cúi đầu không nói gì, họ không biết. Tôi vừa nhận được khoản chia lợi nhuận 30 triệu đô la Mỹ.

Huyết Tinh Quỷ  

Huyết Tinh Quỷ Tôi tên Đại Kỳ, nhưng mọi người xung quanh thường gọi tôi là Lão Thất. Nguyên nhân khiến tôi, một thanh niên hơn hai mươi tuổi, được gọi là “lão” là vì nghề nghiệp của tôi khá đặc biệt, tôi điều hành một đạo quán gọi là “Xuất Đạo Tiên”.

Ba Mươi Năm Dối Lừa

Ba Mươi Năm Dối Lừa Khi đang dọn dẹp đồ đạc của chồng, tôi tình cờ phát hiện một tờ giấy báo t//ử đã úa màu theo thời gian. Trên đó ghi rõ: con trai tôi—đứa trẻ tôi mang nặng đẻ đau—đã t//ử vo//ng vì n//gạt t//hở ngay khi chào đời, ba mươi năm trước. Vậy thì… Người vẫn gọi tôi là mẹ suốt ba mươi năm qua, rốt cuộc là ai?