Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Vết Nứt

Vết Nứt Trước khi kết hôn, chồng tôi từng có một cô gái theo đuổi anh suốt 5 năm, dốc hết chân tình, nhưng anh lại vừa gặp tôi đã rung động. Ba năm sau, cô gái ấy thành công trở về nước, là một nhiếp ảnh gia quốc tế nổi tiếng, xinh đẹp rực rỡ, lóa mắt khiến người ta khó rời mắt. Còn tôi… là một bà mẹ toàn thời gian, nặng hơn 130 cân (~65kg), chẳng có thành tựu gì. Trong buổi tụ họp, có người trêu chồng tôi: “Tần Sương đến giờ vẫn giữ mình vì cậu đó…” Anh lập tức quát khẽ: “Đừng nói bậy!” Nhưng đêm hôm đó, anh ra ban công, hút thuốc cả đêm không vào.

Thời Gian Hôn

Thời Gian Hôn Khi cơn khát da bùng phát, tôi cầu xin Cố Thịnh giúp tôi giảm bớt. Nhưng tôi không đợi được anh ta, mà lại nhận được cuộc gọi từ bạn cùng phòng của anh ta. Trong điện thoại, Cố Thịnh chán nản nói với bạn mình: “Có bệnh thì đi chữa, chẳng lẽ tôi không có cuộc sống riêng sao?” “Dạo này cậu không có việc gì, giúp tôi đối phó với cô ấy đi. Khi cô ấy phát bệnh cũng không biết nhờ ai.” Tôi buồn đến mức rơi nước mắt, liền nhắn tin cho bạn cùng phòng của anh ta: “Tôi thấy khó chịu, cậu có thể đến giúp tôi không?” Sau đó, bạn cùng phòng của anh ta nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt của tôi, cười khẽ. “Khó chịu cũng khóc, thoải mái cũng khóc.” “Nghe lời, để dành nước mắt cho sau này nhé.”

Báu vật

Báu vật Từ nhỏ tôi bị lừa, lại bởi vì lớn lên có vẻ ngoài xinh đẹp. Bị người tỉ mỉ dạy dỗ để chuyên câu dẫn những thiếu gia có tiền. Đêm đó, trong căn phòng xa hoa bậc nhất ở Úc. Triệu Dung Tranh thỏa mãn nhìn về phía tôi đang nước mắt lưng tròng. “Đừng khóc nữa, nợ của anh trai em anh sẽ trả giúp cho, sau này em đi theo anh.” Tôi cầm tiền, sau khi dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành hắn xong liền biến mất không dấu vết. Năm năm sau, tin tức thất thiếu gia của Triệu gia ở Hồng Kông muốn ly hôn để cưới một quả phụ làm chấn động toàn thành phố. Lúc này Triệu Dung Tranh đã là người cầm quyền Triệu gia, tự mình ra mặt giải quyết vụ bê bối này. Hắn ngồi ở trên cao nhìn xuống phía tôi đang tỏ vẻ ngoan ngoãn nhu nhược. “Tại sao, đàn ông Triệu gia chúng tôi, mỗi người đều phải thua trong tay cô một lần?”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Vùng Vẫy

Vùng Vẫy Khi đi chợ mua thức ăn, tôi đóng hết cửa sổ trong nhà lại. Tôi mỉm cười nửa miệng và nói: “Chồng ơi, bếp gas nhà ta đã cũ lắm rồi, dễ bị tắt, anh nhớ trông chừng nồi cơm nhé.” Chồng tôi lườm tôi một cái, tiếp tục nằm trong chăn chơi điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai mà cười tít mắt. Tôi đóng cửa lại, thầm nghĩ: “Chồng à, vĩnh biệt anh nhé.”

Trình Diên

Trình Diên Tôi với em gái đều nhận được cơ hội trở lại tuổi hai mươi. Em gái tôi đi trước tôi một bước, đến chỗ con đường nơi ảnh đế bị thương, để chờ cứu anh ta: “Chị ơi, cơ hội được gả cho anh ấy là của em!” Tôi nhìn bóng lưng của cô ta, bật cười thành tiếng, ai nhận được cơ hội quay ngược thời gian mà chuyện đầu tiên muốn làm lại là tìm đàn ông cơ chứ! Tất nhiên nếu là tôi, tôi sẽ lựa chọn cơ hội để kiếm tiền. Sau này, em gái tôi thành công tóm được người chồng kiếp trước của tôi. Khi cô ta đang diễu võ dương oai với tôi, thì người chồng cô ta cho là niềm tự hào lại ân cần nịnh nọt tôi: “Trình tổng, đã lâu không gặp.” “Tôi muốn bàn bạc với ngài về bộ phim điện ảnh ngài mới đầu tư!” Sáng mắt ra chưa, chị mày thành đại gia rồi!

Chiếu Nhiên

Chiếu Nhiên Tôi đã làm chim hoàng yến của Thẩm Tuần suốt 3 năm trời. Nhưng dạo gần đây, anh ta có vẻ hơi kỳ lạ. Tại buổi họp lớp, có người ồn ào trêu chọc: “Nghe nói hai người ở cùng khu biệt thự, chẳng lẽ đang yêu nhau sao?” Tôi vội vàng giải thích, còn lấy một bức ảnh của một anh chàng bất kỳ trên ins ra làm bằng chứng. “Không phải đâu, tôi có bạn trai rồi!” Nghe vậy, Thẩm Tuần ở đối diện nghiến răng nghiến lợi, suýt nữa bóp vỡ ly rượu trong tay. Điện thoại tôi đúng lúc nhận được tin nhắn WeChat của anh ta: 【Tôi không phải là bạn trai em sao?!】 【Tôi kém cỏi đến mức không thể công khai sao?!】 【Ba năm qua em coi tôi là gì hả!!】 【Là máy rót tình miễn phí à?!】 Tôi: “?”

Dụ Tình

Dụ Tình Từ khi yêu nhau, Bùi Lăng Xuyên lúc nào cũng bận rộn. Vội đi chơi bóng, đua xe, tám chuyện với cô em khóa dưới. Hẹn hò với tôi thì bao lần cho tôi leo cây. Quà tôi chuẩn bị, cuối cùng lại bị anh trai hắn cầm đi. “Xin lỗi Thẩm tiểu thư, em trai tôi có việc, tôi đến thay nó.” Sau đó, anh trai hắn thản nhiên quấn cà vạt quanh cổ tay tôi, ánh mắt đầy ẩn ý. “Hay là tối nay, cũng để tôi thay nó luôn?” “Tôi thắt nơ bướm đẹp hơn nó đấy, chắc em sẽ thích.” Sáng sớm hôm sau, Bùi Lăng Xuyên gục ngoài cửa phòng ngủ, mắt đỏ hoe: “A Âm, ra gặp anh đi ——” Anh trai hắn đứng chặn cửa, giọng lạnh tanh: “Không biết phép tắc.” “Tối qua chị dâu cậu mệt muốn chết rồi, để cô ấy nghỉ ngơi đi.”

Bạch Nhiễm

Bạch Nhiễm Ngày Hứa An Nhiên kết hôn, người yêu tôi đã nhảy lầu từ tầng mười tám xuống. Mở cửa phòng làm việc của anh ta, bên trong toàn là bức họa vẽ Hứa An Nhiên. Nét vẽ thô ráp, điên cuồng nhưng lại mang theo tình yêu nồng cháy của anh ta. Bạn bè nói: “Thanh Thư yêu An Nhiên mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của cậu ấy.” Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thư bị đại ca bắt nạt trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ta gõ cửa sổ nhà tôi dưới mưa, giọng khàn khàn tuyệt vọng. “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…”

Quên Lãng

Quên Lãng Năm thứ ba theo đuổi Phó Ngôn Hình, tôi kiểm tra ra chứng mất trí nhớ. Hắn nói, “Đúng lúc thật, mau quên tôi đi, tôi cũng mệt rồi.” Tôi bắt đầu quên đi mọi thứ, mà cũng bắt đầu từ người tôi yêu nhất. Sau đó, ngay cả đường về nhà mà tôi cũng không nhớ. Khi tôi ngồi ở đầu đường, Có người đàn ông lạ châm chọc khiêu khích tôi, rồi lại khoác thêm áo khoác cho tôi. “Chịu về rồi à? Em quả nhiên vẫn không thể rời khỏi tôi mà.” Tôi lễ phép mỉm cười, giơ tấm thẻ thông tin lên. “Cảm ơn người tốt bụng nhé! Có thể giúp đưa tôi về nhà được không?” “Chồng tôi vẫn còn đang ở nhà đợi tôi.”

Văn Nguyệt

Văn Nguyệt Ngày thứ bảy làm gia sư cho Trần Vọng Dã, tôi mơ thấy tương lai. Trong mơ, Trần Vọng Dã của hai năm sau nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghì tôi xuống bàn học và hôn tôi đến mức quên cả trời đất. Giật mình tỉnh giấc, tôi chẳng biết phải kể chuyện này với Trần Vọng Dã thế nào. Bởi vì, cậu ta đang lạnh lùng nói với đám bạn về tôi: “Tôi ghét Dương Văn Nguyệt. Cho dù tất cả phụ nữ trên thế giới này chết hết, tôi cũng không thể nào thích cô ta.” …

NGỦ DẬY THÀNH TIỂU TAM CỦA VỢ MÌNH

Chồng tôi là kiểu người lạnh lùng cấm dục, dạo gần đây có gì đó hơi kỳ lạ.Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín mít, nghe tiếng chuông cửa vang lên là lập tức chui vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay tôi.Mãi đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được mã hóa:“Ngủ một giấc dậy, tôi từ mười tám tuổi xuyên đến hai mươi tám tuổi.”“Tin tốt là, tôi thật sự đã ở bên cô gái mình thầm thích bao năm.”“Tin xấu là, trong nhà không có ảnh cưới, tôi cũng không đeo nhẫn cưới, mà mấy bộ vest trong tủ thì chẳng cái nào vừa.”“… Xong rồi, tôi là tiểu tam.”Tôi: Hả?

Cưới Trước Yêu Sau

Cưới Trước Yêu Sau Hôm trước ngày cưới, vị hôn phu của tôi đánh gãy mũi chồng người yêu cũ, chỉ vì muốn bênh vực cô ta, kết quả bị khép vào tội cố ý gây thương tích cấp độ hai, đeo luôn vòng tay bạc. Anh ta bảo tôi, hãy đợi anh ta 2 năm. Nhưng Khương Chanh tôi, có học thức, có ngoại hình, lý lịch trong sạch, gia đình đàng hoàng, tôi dựa vào đâu để đi đợi một kẻ phạm tội? Dựa vào việc anh làm gì cũng bốc đồng, bạo lực, không suy nghĩ? Dựa vào chuyện trong một ngày đặc biệt như vậy mà anh nỡ khiến tôi mất mặt ê chề? Hay là dựa vào việc anh vẫn nhớ mãi không quên, si tình khắc cốt với mối tình đầu?

Tàn Tro Tình Ái

Tàn Tro Tình Ái Chân của Thẩm Doãn bị thương, việc điều trị cần rất nhiều tiền. Vì tai nạn đó, anh cũng thay đổi hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn thích anh, thích đến mức bất chấp tất cả. Tôi làm ba công việc mỗi ngày, chỉ để kiếm tiền chữa trị cho anh. Cho đến một ngày… Tôi nghe ngóng được có một chuyên gia mới xuất hiện, muốn chuyển anh qua bệnh viện khác nhưng cần đặt cọc trước 3.000 tệ. Lúc đó, tôi cũng chỉ còn đúng 3.000 tệ, không hơn một xu. Nhưng ví tiền đang ở chỗ Thẩm Doãn. Tôi đến tìm anh, anh ném cái ví trống không vào tay tôi, giọng đầy trào phúng: “Hinh Hinh không vui, nên tôi mua tặng cô ấy một bó hoa.” “Em chẳng phải muốn tôi vui sao? Tôi chi tiền cho cô ấy, tôi vui rồi đấy.” “Không còn cách nào khác, chỉ có hoa hồng 3.000 tệ mới xứng với cô ấy.” Ôn Hinh, cô bạn thanh mai trúc mã của anh. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mọi thứ trở nên vô nghĩa. Khi quay lưng rời đi, điện thoại của ba tôi gọi đến: “Hôm nay là hạn chót, con thực sự quyết định vì một kẻ tàn phế mà từ bỏ quyền thừa kế gia sản sao?” Tôi im lặng một lúc, sau đó lắc đầu: “Không, con chọn từ bỏ Thẩm Doãn.”

CƯỚI TRƯỚC KHI NAM CHÍNH NHỚ RA MÌNH GHÉT TÔI

 Tôi là thế thân cho mối tình đầu của Chu Cảnh Hoài.Anh ta cần gương mặt tôi, tôi cần tiền của anh ta.Chúng tôi vẫn luôn phối hợp ăn ý, cho đến khi anh ta phá sản.Tôi không do dự, lập tức thu dọn đồ đạc trong đêm chuẩn bị rời khỏi anh ta, nhưng lại bất ngờ nhìn thấy bình luận nổi lên:【Nữ phụ này đúng là tuyệt tình, nam chính vừa phá sản là cô ta chạy còn nhanh hơn thỏ, chẳng trách sau này nam chính quay lại việc đầu tiên là báo thù cô ta.】【Loại người nhỏ nhen, thấy người sa cơ là đạp, chẳng bao giờ làm nổi nữ chính đâu.】【Không để lại cho nam chính dù chỉ một đồng, chuyện này đúng là không bênh nổi, nữ phụ độc ác thật sự.】Bình luận càng lúc càng đáng sợ, thậm chí còn có người nói tôi vì áy náy nên đã quỳ xuống xin lỗi Chu Cảnh Hoài.Tôi hoảng hốt, lập tức hủy vé xe về quê, gọi điện cho Chu Cảnh Hoài.“Chồng ơi, anh đến đón em đi, trời mưa rồi, em không về nhà được.”

Ngôi Nhà Ma Của Tôi

Ngôi Nhà Ma Của Tôi Sau khi đạo quán phá sản, tôi đã mở một ngôi nhà ma. Những con ma trong đó đều do chính tay tôi bắt về. Cho đến một ngày. Một du khách ôm chặt lấy con ma NPC của tôi và gào lên: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi!” Hỏng chuyện rồi!!!

YÊU THẦM BẠN CÙNG LỚP

Trong giờ môn tự chọn, giáo viên hỏi tôi thích mẫu người con trai như thế nào.Người mà tôi thầm yêu ngồi ngay sau lưng.Tôi căng cứng cả người, ngẫu nhiên nói: “Giọng hay, cao ráo, đam mê thể thao.”Cả lớp xôn xao, tôi đỏ mặt, vừa ngồi xuống.Phía sau có một cây bút rơi “bịch” xuống chân tôi.Chưa kịp phản ứng, người luôn lạnh lùng ngồi phía sau tôi đột nhiên dùng giọng cố tình nũng nịu nói:“Bạn học Tô Niệm, giúp tớ nhặt bút nhé?”

Ly Hôn Xong, Tài Sản Của Tổng Tài Đều Về Tay Tôi

Ly Hôn Xong, Tài Sản Của Tổng Tài Đều Về Tay Tôi Phát hiện chồng ngoại tình, tôi không khóc cũng không làm ầm ĩ. Anh ta tặng tôi ngay một chiếc siêu xe trị giá hàng chục tỷ. Cô thư ký nhỏ cố tình chơi xỏ, treo thêm một cái móc khóa rẻ tiền hình búp bê lấp lánh lên chìa khóa xe. Cô bé này còn non lắm. Tôi chẳng giận, chỉ cười cười: “Anh à, móc cái đồ một nghìn cũng tiếc tiền này lên chìa khóa xe em á? Người ta nhìn vào lại tưởng nhà mình phá sản tới nơi rồi, anh nghĩ gì vậy?” Ngay giây sau, điện thoại tôi báo có một khoản chuyển khoản tám chữ số. Tôi chu đáo đóng cửa lại cho họ, rồi quay người đi mua sắm với nhỏ bạn thân. Làm ầm lên làm gì? Tiền là tôi xài, người là cô ta hầu. Mà chỉ cần tôi nói nặng cô ta một câu, lại thành tôi không biết điều!

Quỷ Khóc

Quỷ Khóc Mẹ tôi là một người khóc tang. Nhưng khác với những người khóc tang bình thường, mẹ tôi chỉ khóc cho ma, không khóc cho người. Bà ngoại nói, mẹ có mệnh quỷ. Mỗi lần khóc, ma quỷ đều đau lòng. Vì thế, cầu gì được nấy. Từ khi có ký ức, tôi chỉ thấy mẹ khóc hai lần. Lần đầu tiên, mẹ khóc, bệnh ung thư của bà nội bỗng nhiên khỏi hẳn. Lần thứ hai, chính là ngày mẹ qua đời. Mẹ tôi chết rồi. Chết vào đêm cha tôi tái hôn.

Ngày Em Thay Váy Cưới

Ngày Em Thay Váy Cưới Đêm trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi nhờ cô thực tập sinh đi làm hộ giấy đăng ký kết hôn. Nhưng khi nhận được giấy tờ, cái tên được ghi trên đó… lại là của thực tập sinh. Hắn chỉ lạnh nhạt liếc qua: “Ồ, là do Vi Vi bất cẩn, làm nhầm thông tin thôi.” “Để hôm khác làm lại tờ khác là được.” Tôi không thể tin nổi. Chỉ một câu “bất cẩn” nhẹ hẫng vậy thôi mà hủy hoại cả hôn nhân đời tôi sao? Nhưng tôi không khóc cũng không làm loạn, vẫn tiếp tục yên lặng chuẩn bị hôn lễ. Đến ngày cưới, khi nhìn thấy chú rể đang trao nhẫn cho tôi trên sân khấu, sắc mặt vị hôn phu trắng bệch: “Không phải anh đã bảo em làm lại giấy kết hôn rồi sao? Em chưa làm à?” Tôi tỏ vẻ hối lỗi: “Đều tại em bất cẩn, nhận nhầm chú rể mất rồi. Hay để lần sau nhé?” …

Chồng Vì Cứu Con Gái Em Kết Nghĩa Mà Khiến Tôi Sảy Thai

Chồng Vì Cứu Con Gái Em Kết Nghĩa Mà Khiến Tôi Sảy Thai Nhưng khi mang thai được ba tháng, tôi phát hiện chồng – Tống Chi Xuyên – đã âm thầm bỏ thuốc p/há th/ai vào đồ ăn của tôi. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta không hề hối hận, ngược lại còn trách móc tôi với vẻ mặt đầy thất vọng: “Tâm Tâm đang hấp hối, tại sao em không thể bỏ đứa bé này đi để hiến tủy cho con bé?” Tâm Tâm là con gái của Trần Linh Linh, em gái kết nghĩa của anh ta. Con bé bị ung thư máu. Để cứu con bé, ngay từ đầu thai kỳ tôi đã đồng ý hiến tủy một lần, nhưng ca ghép thất bại. Bác sĩ nói có thể là do tôi đang mang thai, máu của thai nhi gây ra phản ứng đào thải. Chúng tôi vì chuyện này đã cãi nhau một trận lớn. Sau đó anh bỏ đi, còn Trần Linh Linh thì vì mất kiểm soát cảm xúc đã đẩy tôi ngã từ cầu thang xuống. Trước khi ngất đi, tôi mơ hồ thấy Tống Chi Xuyên chạy vội về, ôm lấy tôi định đưa đến bệnh viện. Nhưng Trần Linh Linh cản lại: “Bây giờ không thể đưa cô ta đi! Phải đợi xác nhận cô ta đã sảy thai rồi mới đi! Nếu không tủy hiến ra cũng vô dụng! Dù sao thì cũng là cô ta tự ngã xuống mà, đừng lãng phí cơ hội này!” Tống Chi Xuyên đẩy cô ta ra: “Cô muốn hại ch.t Tiểu Ngọc sao!” Nhưng Trần Linh Linh ôm chặt chân anh ta, nước mắt lưng tròng: “Anh từng nói cưới cô ta chỉ để khiến cô ta cam tâm tình nguyện bỏ tiền và hiến tủy. Nhưng bây giờ… chẳng lẽ anh yêu cô ta rồi sao! Đừng quên em từng cứu mạng anh! Lần này anh nhất định phải giúp em!” Anh ta im lặng một lúc, rồi dừng bước. Khẽ thì thầm bên tai tôi: “Tiểu Ngọc, anh yêu em. Tương lai của chúng ta còn dài, sẽ còn có những đứa trẻ khác. Nhưng mạng của Tâm Tâm thì chỉ có một.” Tương lai ư? Mạng của Tâm Tâm là mạng, còn con tôi thì không phải sao? Tống Chi Xuyên, giữa chúng ta, sẽ không bao giờ còn tương lai nào nữa.