Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Điền Tâm Dưỡng Mộng

Điền Tâm Dưỡng Mộng Tôi trượt chân ngã khỏi sân khấu tuyển chọn, rồi bị một cô gái cổ đại chiếm lấy thân xác. Cô ấy nói mình tên là Lâm Đại Ngọc. Vì muốn giúp tôi hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, cô ấy cắn răng thay tôi tiếp tục tham gia chương trình tuyển chọn “Thiếu nữ Quốc Phong 101”. Ban đầu cô ấy chỉ định góp mặt cho có, ai ngờ lại từ lớp F một đường tiến thẳng lên lớp A. Sau này, cả mạng xã hội đều đuổi theo cô ấy gọi “em gái ơi”. Từ khóa hot nhất trên Weibo: “Lâm muội muội cuối cùng cũng bước ra khỏi Đại Quan Viên rồi.”

Cuộc Đời Mới Của Thập Nguyệt

Cuộc Đời Mới Của Thập Nguyệt Năm thứ mười sau khi kết hôn, chồng tôi dắt tiểu tam về nhà, còn đứng ngay trước mặt tôi, xin mẹ chồng tác thành. Mẹ chồng gật đầu đồng ý cho tôi và chồng ly hôn. Bà nhận tôi làm con gái nuôi, rồi nắm chặt tay tiểu tam, thành khẩn nói: “Sau này chuyện trong nhà giao hết cho con.” Tiểu tam: “Con sẽ cố hết sức ạ.” Mẹ chồng: “Yên tâm, cũng không khó lắm đâu, mẹ sẽ dạy con.” Tiểu tam: “Con cần làm gì ạ?” Mẹ chồng: “ 5 giờ sáng dậy nấu bữa sáng, 7 giờ đưa hai đứa nhỏ đi học, 8 giờ dọn dẹp, 10 giờ đi chợ lo cơm trưa, buổi trưa tranh thủ giặt đồ, 2 giờ chiều chuẩn bị bữa xế…” Tiểu tam: “…”

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Cánh cửa phòng làm việc của chồng tôi bị cô thư ký nhỏ gõ lần thứ tư. Anh ta cau mày: “Cô có hiểu phép lịch sự không, ra ngoài!” Cô thư ký nhỏ ngẩn người, lập tức khóc như mưa, liên tục xin lỗi rồi đóng cửa lại. Chồng tôi mất kiên nhẫn, đuổi theo ra ngoài mắng mỏ. Giọng nói cố tình hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng đến tai tôi. Anh ta dỗ dành: “Đừng làm loạn nữa, nhìn bao nhiêu lần cũng thấy cô ta chẳng bằng em.” “Ngoan nào, đừng khóc nữa, ngoài hôn nhân ra, anh đều cho em tất cả được không?” Tôi bình tĩnh đứng dậy. Mở cánh cửa anh ta quên đóng. “Hôn nhân cũng có thể cho, tôi đồng ý.”

Cùng Bạn Học Khám Phá Nhà Ma

Cùng Bạn Học Khám Phá Nhà Ma Tôi cùng các bạn học đi khám phá một căn nhà ma. Lớp trưởng xinh đẹp Tô Nhã Nhã nép vào lòng bạn trai tôi. Tôi sợ hãi thốt lên: “Tôi sợ lắm!” Bạn trai tôi, Triệu Thần, ôm chặt lấy tôi, nói: “Đừng sợ, anh sẽ ôm em chặt hơn.” Trong không gian mờ tối, tôi nhìn thấy hai người họ lén lút trốn ở góc phòng, trao nhau nụ hôn. Triệu Thần thậm chí còn hứa với Tô Nhã Nhã, để khiến cô ta vui, rằng anh sẽ đẩy tôi từ tầng cao nhất xuống. Nhưng họ không biết, căn nhà ma này chính là nhà tôi. Những con ma trong nhà đều coi tôi như báu vật, không bao giờ để tôi chịu chút uất ức nào.

BỨC THƯ TÌNH BA NĂM CHƯA GỬI

Từ nhỏ, tôi luôn làm mọi thứ chậm chạp hơn người khác.Lặng lẽ viết thư tỏ tình cho anh trai nuôi, đăng tải trên mạng suốt ba năm trời, không ai hay biết.Rồi một ngày, anh ấy dường như đã hết kiên nhẫn, ép tôi vào tường, giọng trầm thấp vang lên: “Khi nào mới định viết xong đây?”Cứu tôi với, làm sao anh ấy biết được?Mặt đỏ bừng, tôi vội vàng phủ nhận: “Không… không phải em viết đâu!”“Hay lắm.” Anh khẽ cười, một tay siết nhẹ lấy eo tôi, ánh mắt sâu thẳm đầy bí ẩn: “Viết không xong thì tối nay khỏi ngủ.”

Báo Thù Cho Con Gái

Báo Thù Cho Con Gái Tin tức nói có một gã đàn ông cấu kết với nhân tình, hại ch.t hai đứa con ruột của mình. Chồng tôi nhìn thấy, thản nhiên buông một câu: “Một mình nuôi hai đứa nhỏ, thì sống kiểu gì.” Hắn nói rất tự nhiên, còn tôi nghe mà rợn cả sống lưng. Chồng tôi vậy mà lại đồng cảm với loại người như thế. Điều đáng sợ nhất là, con gái chúng tôi đã mất tích suốt bốn năm rồi.

BẠN TRAI CỦA TÔI LÀ QUẢN GIA

Xuyên vào tiểu thuyết tổng tài bá đạo, tôi trở thành đệ tử xuất sắc của dì Trương trong bếp.Và rồi tôi bắt đầu hẹn hò với quản gia đẹp trai, lạnh lùng.Trong bữa ăn, dì Trương bưng lên bàn một đĩa bào ngư được trang trí tinh tế, sau đó quay lưng đi, bỏ phần bào ngư còn lại vào một cái tô to cho tôi.“Ăn nhiều chút, không đủ thì nói dì, còn nhiều lắm.”Tổng tài thất tình, đi uống say mèm.Quản gia vẫn như thường lệ, mang đến bát canh giải rượu, tiện tay hâm cho tôi một ly sữa, nhẹ nhàng khuyên:“Về ngủ thêm chút đi, không thì mai nhức đầu đấy.”Tổng tài: “?”Cứ như vậy, thế giới như được chỉnh thành chế độ im lặng, chỉ còn lại âm thanh từ cái “sụp đổ” tinh thần của tổng tài.

BẠN GÁI THUÊ CỦA THÁI TỬ GIA

Bạn trai tôi là một tên tra nam.Không chỉ lăng nhăng khắp nơi, mà còn lén lút tặng quà cho mấy nữ streamer gợi cảm sau lưng tôi.Dạo gần đây, thậm chí còn làm người ta có thai!Là bạn gái chính thức của anh ta, tôi lại chẳng dám hó hé một câu.Người khác cười nhạo tôi là con chó trung thành của bạn trai.Vì tình yêu, ngay cả lòng tự tôn tôi cũng không cần.Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.Ba trăm ngàn một tháng.Không lẽ vì lòng tự tôn mà ngay cả tiền cũng không cần sao?

BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA ẢNH ĐẾ

Bạn chơi game của tôi là một minh tinh hàng đầu, nhưng tôi không hề hay biết.Vì quyết tâm tập trung ôn thi, tôi đăng trạng thái: “Tôi sắp chết rồi, sẽ nghỉ game, mọi người đừng nhớ nhung.”Vài ngày sau, tôi nghe nói ảnh đế đau buồn tột độ vì bạch nguyệt quang của mình đã chết.Sau đó, vô tình tôi bước chân vào giới giải trí, một cô diễn viên trà xanh  vì để giành tài nguyên đã cố ý làm trò trong chương trình phát sóng trực tiếp, khiến tôi phạm lỗi với bạch nguyệt quang đã qua đời kia của ảnh đế.Nhưng chờ chút, tôi có cảm giác, hình như bạch nguyệt quang đó… chính là mình. Nếu đúng là vậy thì, tôi vẫn còn sống sờ sờ đây mà, làm sao bây giờ…

Bà Mẹ Chồng Hai Mặt

Bà Mẹ Chồng Hai Mặt Trên đường tan làm về nhà, tôi mua 5 cân cherry. Mẹ chồng nhìn thấy hóa đơn, chụp liền hơn chục tấm ảnh rồi đăng lên nhóm chat gia đình. “Mọi người nhìn xem, Tiểu Vĩ nhà chúng ta chạy xe buýt, sáng sớm tinh mơ đã phải ra ngoài kiếm tiền. Vậy mà vợ nó giỏi quá, ra tay một cái là mua ngay 300 tệ cherry!” Nhóm chat lập tức bùng nổ. “Không phải tôi nói đâu chị dâu, nhưng chị quá hiền rồi! Nếu là tôi, đừng nói chụp ảnh, tôi kéo thẳng tóc nó về nhà mẹ đẻ hỏi bố mẹ nó xem dạy con kiểu gì!” “Tôi cũng thấy cô ta chẳng phải người biết lo toan. Đợi Tiểu Vĩ về nhà dạy cho một trận, đảm bảo sau này ngoan ngoãn hơn ngay!” Không dừng lại ở đó, mẹ chồng tôi còn quay hẳn một đoạn video, quỳ trên sàn dùng giẻ lau nhà, vừa lau vừa rơm rớm nước mắt. “Tôi chẳng dám nói gì nữa đâu, người ta bảo tôi lau nhà không sạch, bắt tôi phải dùng giẻ lau đây này!” Tối hôm đó, chồng tôi đi làm về, vung tay tát tôi một cái, khiến mũi tôi bật máu. “Trương Thiến, hôm nay cô không quỳ xuống xin lỗi mẹ tôi, ông đây lập tức ly hôn với cô!” Tôi mở nhóm chat ra xem, mới biết mẹ chồng tôi lại diễn trò nữa rồi. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng gửi một đoạn video lên nhóm. Trong video, mẹ chồng tôi mặc tất lưới đen, tô son đỏ chót, uốn éo lắc hông vô cùng quyến rũ. “Anh trai, em đã tặng anh mười cái tên lửa lớn rồi, anh hôn em một cái đi mà ~”

Ạnh Trai Ủ Mưu Sau Khi Trọng

Ạnh Trai Ủ Mưu Sau Khi Trọng Sau khi trùng sinh, tôi quyết định làm một người em gái ngoan ngoãn, không còn dây dưa với Hạ Húc, không tiếp tục có ý định với anh ấy nữa. Anh ấy nghỉ phép ở nhà, tôi liền đi hát karaoke bên ngoài đến tận nửa đêm. Anh ấy làm việc ở thành phố này, tôi thì chỉ nộp đơn xin việc ở những nơi khác. Để có thể không còn yêu anh ấy, tôi còn thử chấp nhận lời tỏ tình của một nam sinh cùng lớp. Ai nấy đều cảm thấy vui mừng vì cuối cùng tôi cũng không còn u mê với chính anh trai mình nữa. Nhưng người anh “lãnh đạm vô dục” của tôi, lại như biến thành một con người hoàn toàn khác. Trong đêm xuân mập mờ, anh dồn tôi vào một góc hẹp đến mức không thể lùi lại được, Vừa thở dốc, vừa cắn nhẹ bên tai tôi, khàn giọng thì thầm: “Trốn gì chứ?” “Không phải vẫn luôn thích anh sao?”

ANH HÀNG XÓM LÀ KẺ PHẢN DIỆN

Khi tin tức tôi lén mang thai con của phản diện bị truyền ra ngoài làm cho mọi người đều sửng sốt.Phản diện đuổi bắt tôi khắp nơi.Lúc này, một người phụ nữ có dáng vẻ đầy cao sang và quý phái, đang khóc sưng đỏ hết cả mắt, đưa cho tôi một tấm vé máy bay.“Chạy đi, con trai tôi không phải người tốt đâu.”

YÊU ANH TỪ LẦN GẶP ĐẦU TIÊN

Đi cùng cô bạn cùng phòng thất tình đi uống rượu, cô ấy chỉ vào một chàng trai ở bàn bên cạnh.“Đó là Trần Hành Giản! Đẹp trai quá, nhưng nghe nói khó cưa lắm!”“San San, mình nhớ cậu thích mấy anh có ý thức phục vụ tốt mà. Cậu không theo đuổi, thì mình cũng bỏ qua luôn.”Tôi cắn ống hút, giả vờ chăm chú nhìn vào điện thoại.Một phút trước, tôi nhận được tin nhắn.A Giản: 【Có vẻ tôi phục vụ không đủ tốt nhỉ.】A Giản: 【Tối nay về với tôi, hoặc làm tôi khóc, hoặc để tôi làm em khóc.】

Vì Em Là Ninh Ninh

Vì Em Là Ninh Ninh Sau khi uống say, tôi chạy tới gõ cửa nhà sếp mình, người tôi thầm yêu bấy lâu vừa khóc vừa mắng anh ta là đồ bạc tình. Mắng chán chê rồi, phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh như băng: “Ninh Ninh, qua đây. Em gõ nhầm cửa rồi đấy.”

Túi Quần Anh Có Gì?

Công ty tổ chức tiệc liên hoan, ông sếp cao lãnh của tôi uống say khướt, ôm chặt lấy tôi rồi bắt đầu phát rồ lên: “Bảo bối à, mật khẩu thẻ ngân hàng của anh là 168658, trong thẻ có năm trăm triệu, mật khẩu thanh toán là 990203, mật khẩu điện thoại là 980980, trong túi quần còn có năm chục nghìn tiền mặt…” Một kẻ tham tiền như tôi đột nhiên cảm thấy trời lạnh cắt da, chỉ muốn thò tay vào túi quần anh ta để… sưởi ấm. Không ngờ chưa kịp mò thấy tiền, đã sờ phải một thứ cứng cứng lạ lạ… Tôi: “?” Gì vậy trời? Ngay giây tiếp theo, ông sếp bụng dạ khó lường nở một nụ cười mờ ám, ép tôi vào góc giường, ánh mắt lạnh lẽo, giọng khàn khàn dụ dỗ: “Bảo bối, một đường đi thẳng vào tim anh, được không?”

Tự Do Sau Màn Kịch

Tự Do Sau Màn Kịch Khi tôi và Dư Miểu Miểu cùng rơi xuống nước, Phong Kinh Tắc lập tức lao đến cứu Dư Miểu Miểu. Anh ấy thậm chí còn hốt hoảng đến mức quên cả nhìn tôi một lần. Tôi hôn mê suốt ba ngày, và trong đầu đột nhiên xuất hiện một cuốn tiểu thuyết chưa hoàn thành. Thì ra, Phong Kinh Tắc là nam phụ thâm tình. Tôi chỉ là công cụ cứu rỗi anh ta, là người giúp anh vượt qua giai đoạn khủng hoảng. Nhưng sau khi tỉnh dậy, tôi phát hiện ra mình có khả năng thoát khỏi sự kiểm soát của mạch truyện. Hình bóng Phong Kinh Tắc dần phai nhạt trong ký ức của tôi, anh ta không còn dễ dàng chi phối cảm xúc của tôi nữa. Tôi bắt đầu rời xa người nam phụ thâm tình này.

Tình Yêu Ràng Buộc

Tình Yêu Ràng Buộc Bạn trai bảo tôi từ bỏ kỳ thi đại học để đi làm kiếm tiền nuôi anh ta học tiếp. Anh ta nói đợi đến khi công thành danh toại, sẽ cho tôi sống cuộc sống như bà hoàng. Tôi lập tức từ chối và thi đỗ vào một trường 985*. *”985″ là cách nói tắt của những trường đại học trọng điểm ở Trung Quốc, tương đương với nhóm đại học hàng đầu. Anh ta mắng tôi là kẻ ăn sẵn, cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu chân thành của đàn ông. Mười năm sau gặp lại, bạn trai cũ bế vợ con trong lòng, cười nhạo tôi cô đơn một mình. Người cộng sự bên cạnh lập tức kéo anh ta lại, nhắc nhở: “Câm miệng, cô ấy là sếp bên phía khách hàng.”

Thật Giả Lẫn Lộn

Thật Giả Lẫn Lộn Ngày công bố điểm thi tốt nghiệp, thanh mai hỏi tôi được bao nhiêu điểm. Tôi nói 0 điểm. Hắn không có phản ứng gì, nhưng lại lật tay đổi điểm của tôi cho Lâm Uyển Uyển. Lâm Uyển Uyển cầm 0 điểm chạy đến trước mặt tôi khoe khoang: “Tôi là thí sinh được ẩn điểm đấy, top 50 toàn tỉnh, chắc chắn sẽ học cùng trường với anh Lâm.” “Chị chỉ được năm trăm điểm, điểm này, ừm, trường trọng điểm chắc còn không đỗ nổi!” Thanh mai cũng lên tiếng: “Anh và Uyển Uyển mới là người cùng một thế giới.” Nhưng tôi vốn đâu có đi thi tốt nghiệp, nên tất nhiên là 0 điểm rồi.

THANH XUÂN KHÔNG BỎ LỠ NHAU

Nghe nói bạn trai cũ cũng sẽ đến buổi họp lớp, thế là tôi dẫn theo đứa cháu nhỏ đến dự, còn dặn nó gọi tôi là “mẹ”.Bạn trai cũ lập tức biến sắc, không nói lời nào, liên tục rót rượu trắng uống như nước.Khi buổi tiệc tan, đứa cháu lại không thấy đâu.Cảnh sát tìm thấy thì thấy anh ta – Kỷ Cẩn, đang ngồi xổm trước mặt thằng bé, vẻ mặt hung dữ, đe dọa:“Phải gọi là ba!”

"Thành Toàn" Phượng Hoàng Nam

“Thành Toàn” Phượng Hoàng Nam Lúc sắp ch .t, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thắn thừa nhận rằng anh ta và “ánh trăng sáng” trong lòng mình đã có với nhau một đứa con ở bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi đã chẳng bị què một chân. Chúng ta nợ cô ấy… một đứa con.” “Nhưng em yên tâm, ngoài đứa bé đó ra, cả đời này anh chưa từng vượt quá giới hạn.” Con trai tôi cũng phụ họa theo: “Mẹ à, vì mẹ mà bố với dì Phương lỡ dở cả đời. Chút bao dung đó mẹ cũng không thể dành cho bố sao?” Hai người họ đứng trước giường tôi, nét mặt chân thành đến mức khiến tôi, người sắp lìa đời lại trở thành người dưng nước lã. Tôi tức đến bệnh tim phát tác, cấp cứu không kịp. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 30 năm trước. Chàng trai trẻ Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không đẹp lại không có học thức, nhưng anh bằng lòng cưới em.” Tôi đẩy tay anh ta ra, thẳng thừng đáp: “Tôi không đồng ý.”