Hiện đại
Anh Là Chồng Của Em Phải Không? Sau tai nạn xe, trí nhớ của tôi bị xáo trộn. Tôi đã nhận nhầm vị thái tử Kinh Khuyên nằm ở giường bên cạnh, người đang trong tình trạng hôn mê, thành vị hôn phu đã bị thương khi đang cố cứu tôi. Mỗi ngày, em đều đến khóc lóc bên giường anh. “Chồng ơi, anh hãy tỉnh lại đi, chúng ta còn chưa kết hôn và sinh em bé mà.” “Chồng à, anh có nỡ để em thành góa bụa không? Chồng ơi, anh nói gì đi mà.” Ngày xuất viện, tôi lấy lại được trí nhớ và vội vàng bỏ trốn. Ngày hôm sau, tôi bị trói vào giường bệnh của người đàn ông đó. Người đàn ông trên giường cười một cách nguy hiểm: “Vợ yêu, nụ hôn chào buổi sáng của anh hôm nay đâu rồi?”
Tra Nam Và Tình Yêu Đích Thực Năm thứ ba sau khi kết hôn, Tống Luật Thanh thích thư ký của mình. Vì cô ta, anh không tiếc đoạn tuyệt với gia tộc, không tiếc vứt bỏ vợ con. Ngày anh đi, anh đã quỳ trước bài vị tổ tiên một đêm, để lại toàn bộ tiền cho tôi và con gái. “Anh xin lỗi hai mẹ con em, nhưng không còn cách nào khác, anh yêu cô ấy, có thể vì cô ấy mà từ bỏ tất cả.” “Anh sẽ không quay lại nữa, gia thế cùng tiền bạc sẽ chỉ trói buộc anh. “Sống trong gia đình chỉ có tiền mà không có tình yêu như thế này, coi như anh xui xẻo. “Nếu không thể ở bên người mình yêu thì sống còn ý nghĩa gì?” Tôi liếc anh ta một cái, dứt khoát ký vào “Thỏa thuận ly hôn”, nhận hết số tiền. Tình yêu rách nát, trăm ngàn lỗ thủng. Không cần cũng được.
Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.
Trong buổi phát sóng trực tiếp, một hotgirl nổi tiếng liên tục nôn khan. Tôi tự cười giễu cho rằng mình nấu ăn tệ, tôi định tiến đến giúp cô ấy đỡ lúng túng.Nhưng cô ấy đã quay ngược tình thế, đăng bài nói rằng mình đang mang thai con của Thái tử gia, và cáo buộc tôi cố tình đầu độc.Tôi gửi tin hot trên mạng xã hội cho chính Thái tử gia: “Chúc mừng anh, có vợ con làm ấm giường cho rồi nhé.”Thái tử gia lập tức đáp lại: “Em đồng ý rồi?” “Đợi anh.”Một phút sau, anh ấy từ nước ngoài lập tức trở về nước.
Tiệm Vàng Mã 4: Nợ Âm Phải Trả Ảnh đế nổi tiếng muốn mượn cửa hàng vàng mã của tôi để chụp ảnh. Tôi không đồng ý, hắn liền mở livestream xúi giục fan bạo lực mạng tôi. Fan mua trứng thối, chuẩn bị đập phá cửa hàng, nhưng chỉ thấy một căn nhà trống. Ảnh đế không tin, chạy đến cửa hàng chất vấn tôi. Tôi nói với hắn, cửa hàng vàng mã này chỉ những người sắp chết mới thấy được. Hắn tức giận, đập tan tành các đồ giấy vàng mã trong cửa hàng. Đập đi, nợ nần, cuối cùng cũng phải trả!
Thanh Mai Không Bằng Thầm Yêu Lần đầu tiên Thẩm Dương, thanh mai của tôi, thức tỉnh thể chất người sói, bạn bè đã gọi tôi đến giúp anh ta giải tỏa. Nhưng Thẩm Dương lại nói: “Thật không muốn để cô ấy được lợi.” “Người sói bọn tôi một khi đã đánh dấu ai lần đầu tiên thì cả đời này sẽ xem người đó là bạn đời duy nhất.” “Đợi Tiểu Tiểu đến, cho dù cô ấy van xin muốn giúp tôi giải tỏa, tôi cũng phải nhịn.” Thế nhưng anh ta chờ mãi chờ mãi, mà tôi vẫn không xuất hiện. Anh ta không biết rằng, vệ sĩ của anh trai anh ta đã gọi nổ máy tôi: “Cô Diệp, đại thiếu gia từ lâu đã xem cô là bạn đời duy nhất rồi.” “Cầu xin cô, có thể đến hôn anh ấy một cái không?” Hóa ra năm năm trước, khi tôi bị ngã xuống khe núi trong lúc trượt tuyết và gặp nạn qua đời, anh trai anh ta vì cứu tôi mà đã đánh dấu, chia một nửa tuổi thọ người sói của mình cho tôi, mới giành tôi từ tay tử thần về. Đêm khuya, tôi ôm cổ anh trai anh ta, dụ dỗ: “Anh Thẩm, đừng giấu nữa.” “Nói đi, thầm yêu tôi bao nhiêu năm rồi?”
Tất Cả Đều Trọng Sinh Trừ Tôi! Ngày điền nguyện vọng vào đại học hôm ấy, trừ tôi ra, tất cả mọi người bên cạnh tôi đều trọng sinh rồi. Bọn họ đều khuyên tôi đừng điền nguyện vọng vào Bắc Đại, nếu không, tôi sẽ mất mạ*g. Tôi nhìn thành tích 366 điểm của bản thân, trầm mặc không nói gì. Bắc Đại? Tôi xứng chắc! Bắc Đại Thanh Kê* chắc vừa sức tôi hơn. (Là một trường đào tạo nghề ở Trung Quốc.)
Nữ Phụ Độc Ác Thức Tỉnh Rồi Tôi là nữ phụ ác độc và khó ưa. Khi đang cưỡi mặt sỉ nhục nam chính bệnh kiều phản diện, tôi nhìn thấy bình luận nổi lên: [Nữ phụ chạy mau đi, hắn sắp hắc hóa rồi, hắn chính là đại ca hắc đạo trong tương lai đấy] [Bảo bối mềm mại như em, chỉ cần chạm nhẹ cũng đỏ cả người, nếu bị nhốt vào phòng tối chắc khóc ba ngày ba đêm mất] [Không sao đâu, chỉ cần nói vài lời dễ nghe, nam chính lập tức quỳ xuống làm chóa, vừa làm vừa dỗ dành ngay thôi] [Nam chính cảnh sát đến chưa? Sắp tra lý lịch học vấn của bảo bối chưa vậy?] Tôi: ? Ngay giây tiếp theo, nam chính không nhanh không chậm ngước mắt lên, giọng khàn khàn bệnh hoạn hỏi: “Giờ tôi đã liếm sạch sẽ rồi, hài lòng chưa đại tiểu thư?”
Nhà Ma Của Cô Gái Thuần Dương Tôi trời sinh sợ nóng, đến mức quạt điều hòa phải để 16 độ, mùa đông lạnh giá còn có thể lăn lộn trong sông băng, trưởng thành rồi chỉ hận không ngủ được trong tủ lạnh. Điện phí ngày càng đắt đỏ, tôi từ bệnh lý chuyển sang tìm hiểu huyền học. Một anh chàng tính mệnh trên mạng bảo tôi là “thuần dương nữ” hiếm có trên đời, mệnh hỏa quá vượng cần tiết lửa. Cậu ta khuyên tôi thuê một căn nhà ma để hạ hỏa, tiện thể giúp cậu ta trấn trạch. Rồi cậu ta giới thiệu một căn biệt thự ba tầng được mệnh danh là “tuyệt sát đại hung trạch”, xây ngay trên quỷ môn quan. Nhìn cậu ta ăn mặc như nhân viên bất động sản, tôi nghiến răng ký hợp đồng. Dù sao nhà ma cũng rẻ, chỉ tốn giá một căn hộ nhỏ mà thuê được biệt thự ba tầng, điện nước giá dân, không cần đặt cọc ba tháng, còn đòi gì hơn nữa?
Người Đến Sau Là Anh Tôi đã thầm mến Trình Liễm mười năm. Vào ngày sinh nhật của anh ta, cuối cùng tôi cũng lấy hết can đảm để gửi tin nhắn tỏ tình. Nhưng tôi đã vô tình đặt chế độ gửi hẹn giờ, và bỏ lỡ nó. Năm năm sau. Anh ta nhìn tin nhắn đến muộn màng đó, trong sự ngạc nhiên xen lẫn niềm vui: “Hóa ra, em cũng thích anh sao?” Em trai ruột của anh ta – Hạ Quy khóe miệng nhếch lên, nhưng tay thì không khách sáo mà ôm chặt lấy tôi. “Ồ, bạn gái tôi và anh trai tôi yêu nhau, vậy tôi là gì? “Kẻ thứ ba?”
Mẹ Kế Là Bạn Gái Cũ Trong thời gian chúng tôi ở bên nhau, Giang Nghiêu có kể cho tôi nghe về gia đình của cậu. Cậu nói gia đình mình rất phức tạp. Tôi liền cảm thấy nực cười, gia đình giàu có nào mà không phức tạp chứ. Tôi cũng chỉ nghĩ cậu ấy nói đùa nhằm tạo thử thách cho tôi, thế nên tôi gật đầu cho có lệ, đáp. “Dù cho phức tạp cũng không ngăn cản được việc tôi yêu cậu.” Nghe tôi nói câu này Giang Nghiêu cảm động như thể muốn khóc 80 dòng sông. Cậu ấy tình nguyện, cực kỳ tình nguyện làm bạn trai của tôi. Vậy mà ngay tối ngày hôm ấy, cậu lại bị tai nạn xe cộ mất trí nhớ. Lúc bệnh viện gọi tới, tôi đang ở quán bar hớn hở trò chuyện với bạn thân. “Cậu biết cái gì quý giá nhất không?” “Kim cương?” “Không, là tuổi 18…”
Khi Trúc Mã Trở Thành Đại Gia Trúc mã và phú nhị đại cùng theo đuổi tôi, kết quả tôi chọn phú nhị đại. Trúc mã tức giận nói: “Đừng coi thường thiếu niên nghèo. Một ngày nào đó tôi sẽ khiến cậu phải hối hận.” Sáu năm sau, trúc mã lái một chiếc xe sang trọng, bên cạnh còn có mỹ nữ. Tôi tình cờ gặp hắn ta khi đang bán xúc xích nướng ven đường. Hắn ta trêu chọc nói: “Vì là người quen nên tôi sẽ mua thêm hai cái nữa.”
Năm thứ ba sau khi công lược, tôi phát hiện mình mang thai.Hệ thống lại bảo rằng nó đã nhầm nữ chính.Tôi cảm động đến phát khóc, lập tức bỏ trốn ngay trong đêm.Mười phút sau, người chồng tổng tài lẽ ra phải ở nước Anh của tôi xuất hiện trong phòng ngủ.Anh ấy nhìn tôi với ánh mắt tổn thương, môi hơi mím lại: “Ở mục lý do ly hôn, em ghi là anh quá mạnh bạo, có thể sửa được mà.”“Sau này anh sẽ nhẹ nhàng hơn, được không?”Nhìn thấy màu mắt khác thường của anh ấy, tôi bật khóc: “Từ nhỏ em đã sợ rắn.”
Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Thủ Bạn thân rủ tôi sang ngủ chung, nhưng tôi không may lại gửi nhầm tin nhắn cho đối thủ chết tiệt của mình. [Gọi tiếng “bố” đi, chị sẽ ngủ với cưng.] Hai phút sau, đối thủ nổi khùng. [Còn chưa thu hồi à? Cô định sỉ nhục ai ở đây vậy?] [Đừng nghĩ gửi tin thế này là tôi sẽ tha thứ cho việc cô nói tôi nhỏ hồi sáng.] [Được thôi, sao cô biết tôi mất ngủ tối nay? Nhà tôi hay là khách sạn, cần mang theo gì không?] [Nói gì đi! Đừng có mong tôi sẽ gọi cô là bố nhé!] [Bố…] [Tôi đã gọi cô là bố rồi, còn không phản ứng gì à? Chẳng lẽ còn muốn tôi gọi ra tiếng nữa sao? Nói trước nhé, đừng có mơ!] Một phút sau, một tin nhắn thoại bật lên trên cửa sổ. [“Bố ơi, người ta không ngủ được, muốn bố ôm cơ!”]
Vào phòng sinh, tôi phát hiện bác sĩ đỡ đẻ cho tôi là người chồng cũ của mình .Tôi kéo tay y tá, năn nỉ cô ấy mau chóng gây mê cho tôi, nhưng có vẻ đã quá muộn.“Chúng ta ly hôn chưa đầy một năm mà em đã có con rồi, chồng mới của em giỏi hơn tôi nhỉ?”Anh ta cầm dao phẫu thuật, mắt lộ rõ sự giận dữ, lạnh lùng nhìn tôi.Tôi cố tình giả vờ ngất, nhưng không thể chịu nổi vì đứa trẻ trong bụng không biết điều.Chân nhỏ của nó đạp mãi trong bụng tôi, đau đến nỗi tôi không kìm được mà bật thốt tiếng chửi thề.“Chết tiệt, cái tên Lữ Tống khốn kiếp nhà anh, nhanh mau lôi con trai anh ra khỏi người bà đây!”
Em Họ Nghiện Làm Người Thứ Ba Em họ nghiện làm người thứ ba, nhắm mắt làm ngơ lời khuyên của tôi. Vì tương lai của nó, tôi nói chuyện này với người lớn, nó bị ép chia tay với tên đàn ông đã có gia đình kia. Một tháng sau, cuối cùng em họ cũng thông suốt rồi. Để bày tỏ lòng biết ơn, em họ mời tôi đến nhà làm khách, còn giúp tôi đặt sẵn khách sạn. Đợi tôi tắm rửa xong, lại phát hiện trên giường có một người đàn ông xa lạ. Một người phụ nữ dẫn theo một đám người xông tới điên cuồng đánh tôi, còn lột sạch quần áo của tôi quay video lại. Hóa ra vì để trả thù tôi, em họ dùng ảnh của tôi lên mạng hẹn một người đàn ông đã có gia đình. Tôi mất đi công việc, bị bạo lực mạng, không chịu nổi gánh nặng, cuối cùng tôi tự sát. Mở mắt lần nữa, tôi quay lại ngày phát hiện em họ quyến rũ đàn ông đã có gia đình.
Em Đã Là Vợ Người Ta Vào đúng ngày sinh nhật tôi, bạn trai lại đứng trước toàn bộ nhân viên công ty, tuyên bố ngày cưới của anh ta với một người khác. Tôi không khóc cũng chẳng làm ầm lên, chỉ lặng lẽ đi tìm anh ta để hỏi cho ra nhẽ. Ai ngờ lại tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của anh với bạn mình: “Cậu làm vậy không sợ khiến Tần Nam Nam tức giận à?” “Không còn cách nào khác. Nếu tôi không cưới Doanh Doanh, cô ấy sẽ bị gia đình gả cho một người lạ. Tôi không thể trơ mắt nhìn cô ấy chịu khổ.” “Hơn nữa, Nam Nam đã bên tôi tám năm, ai mà chẳng biết cô ấy là người của tôi. Ngoài việc chờ đợi tôi, cô ấy còn có thể làm gì khác?” Về sau, gia đình sắp xếp cho tôi một mối hôn nhân khác hợp hơn. Không ngờ, ngày tôi kết hôn lại đúng vào hôm anh ta cưới vợ. Là chú rể, anh ta bồn chồn lo lắng, luôn cảm thấy có điềm xấu, còn dặn dò người khác phải trông chừng buổi lễ thật kỹ, đừng để tôi đến quấy rối. Lúc này, một người bạn phù rể ngập ngừng nói: “Cậu không biết à? Hôm nay Tần Nam Nam cũng kết hôn đấy…”
Đường Cùng Tìm Thấy Lối Thoát Mẹ tôi năm nay 43 tuổi, vừa được chẩn đoán mang thai ở tuần thứ 22. Cả nhà rơi vào bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Chuyện này không quá nghiêm trọng, nhưng mẹ tôi đã bị liệt toàn thân suốt ba năm nay. Từ cổ trở xuống hoàn toàn không có cảm giác.
Cuộc Đời Đáng Thương Bạn trai tôi là thủ khoa đại học, nhưng lại nộp đơn vào một trường chuyên khoa vô danh. Tôi đã thuyết phục anh ta đổi nguyện vọng sang ngành Internet của Thanh Hoa. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kiếm được trăm vạn mỗi năm, có cuộc sống viên mãn sau hôn nhân. Nhưng vào ngày bạch nguyệt quang của anh ta kết hôn, anh ta lại cầm CPU máy tính đập gãy chân tôi. “Giá mà cô không cản tôi, thì tôi đã có thể học cùng trường với Nguyệt Nguyệt rồi! Người kết hôn với cô ấy lẽ ra phải là tôi mới đúng!” Hóa ra, anh ta luôn ôm hận việc tôi đã thuyết phục anh ta thay đổi nguyện vọng. Trước mặt con cái, tôi bị bạo hành đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh. Trước mắt là màn hình máy tính, bạn trai tôi đã điền tất cả nguyện vọng vào trường đại học chuyên khoa vô danh mà bạch nguyệt quang của anh ta chọn. Anh ta quay đầu lại, mỉm cười hỏi tôi: “Bảo bảo, em thấy anh điền nguyện vọng thế nào?”
Chuyện Quái Dị Đêm Thanh Minh Mỗi năm vào ngày Thanh Minh, dân làng tôi đều cấm ra khỏi nhà. Đây là luật lệ của làng. Tôi luôn thắc mắc tại sao lại có một quy tắc kỳ quái như vậy. Nhưng mỗi lần tôi hỏi, cha mẹ đều nghiêm túc cảnh cáo: “Muốn sống thì dẹp cái tính tò mò của con đi!” Họ càng cấm, tôi lại càng muốn biết rốt cuộc trong làng có bí mật gì mà không thể để lộ. Thế nên, tôi không kìm lòng được, quyết định lẻn ra ngoài vào đêm Thanh Minh…