Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Bạn Trai Lái Siêu Xe Của Tôi Đi Tán Tỉnh Hoa Khôi Trường

Bạn Trai Lái Siêu Xe Của Tôi Đi Tán Tỉnh Hoa Khôi Trường Bạn trai lái Maserati của tôi đi tán tỉnh hoa khôi trường. Bị tôi bắt gặp, hắn tức tối quát lên: “Lái xe của em một chút thì sao chứ?! Em có thể đừng ích kỷ như vậy được không?! Anh là bạn trai em, xe của em cũng là xe của anh!” Tôi bảo hắn trả xe, hắn lại khinh thường nói: “Con gái như em cần xe làm gì? Để em lái chiếc này đúng là phí phạm! Nếu em cần xe, anh có thể cho em mượn chiếc xe cũ của ba anh.” Như sợ tôi không hiểu hết “ý tốt” của hắn, hắn còn bổ sung một câu đầy chắc chắn: “Dùng xe của ba anh, có trầy xước cũng không cần xót.” Tôi bật cười, lập tức khóa xe từ xa, chia tay ngay tại chỗ.

Bố Mẹ Của Tôi

Bố Mẹ Của Tôi Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ: “Nhận nuôi một đứa con gái bệnh tật như vậy, sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng. Chi bằng tự sinh lấy một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ dọn vào biệt thự tôi mua, lái siêu xe tôi tặng. Lúc này, mọi người lại đua nhau khen ngợi: “Hai người đúng là có phúc! Đứa con nuôi này còn tốt hơn con ruột nữa!”

Hái Sao Trên Trời

Hái Sao Trên Trời Bạn thân của tôi là trà xanh thiên phú, ra tay ổn định, chuẩn, tàn nhẫn, hạ gục đối phương bằng mọi cách. Mỗi lần cô ấy tốn tâm tư dụ bắt thì đàn ông đều trở thành con mồi trong tay cô ấy. Cô ấy chinh phục không ít đàn ông chất lượng cao, nhưng vẫn không cam lòng, lần này lại ra tay với bạn trai tôi. Tôi nở nụ cười: “Cô cướp của tôi, tôi nhất định sẽ lấy lại.”

Đừng Chọc Tôi Điên Lên

Đừng Chọc Tôi Điên Lên Ngày mẹ tôi mất. Con nhỏ con riêng mà ba dẫn về rụt rè chào tôi: “Chào chị ạ.” Tôi và em trai liếc nhìn nhau, khẽ nhếch môi đầy ăn ý. Lúc còn sống, mẹ dặn đi dặn lại tụi tôi là đừng gây ra án mạng. Nhưng mà giờ mẹ đâu còn nữa…

Thế Thân Xoay Người

Thế Thân Xoay Người Năm tôi nghèo nhất, tôi đã bán mình với giá ba mươi vạn cho Chu Cận Nghiễn, làm thế thân của ánh trăng sáng của hắn. Tôi bị bạn hắn chuốc rượu, uống đến mức chảy máu dạ dày. Bọn họ hỏi hắn: “Đau lòng sao?” Hắn hạ ánh mắt, giọng điệu lạnh nhạt: “Thế thân mà thôi.” Sau này, vì cứu ánh trăng sáng mà Chu Cận Nghiễn trơ mắt nhìn tôi rơi từ vách núi xuống biển. Đội cứu trợ tìm thế nào cũng không thấy xác. Hắn đột nhiên phát điên, đi khắp thế giới tìm tôi. Năm năm sau, tôi được mời về nước, chúng tôi gặp lại nhau ở nơi tổ chức sự kiện. Hắn nhìn tôi không chớp mắt, hai mắt đỏ ngầu: “Anh biết em không chết mà, anh vẫn luôn tìm em…” Tôi lùi về sau một bức, lễ phép lạnh nhạt cười: “Xin lỗi, anh là ai?”

Sau Khi Tặng Búp Bê Cộng Cảm Cho Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Sau Khi Tặng Búp Bê Cộng Cảm Cho Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Tôi đã tặng con búp bê cộng cảm mới phát triển của mình cho kẻ thù không đội trời chung để đánh cắp bí mật. Đối thủ không đội trời chung cầm con búp bê lên hừ lạnh nói: “Yên tâm, nó ở trong tay tôi không sống được đến ngày mai.” Đến đêm khuya, tôi cảm thấy con búp bê bị đặt ở bên gối, còn được đắp lên một chiếc chăn mỏng mềm mại. Đối thủ không đội trời chung còn hôn lên mặt búp bê nói: “Làm sao có thể đáng yêu bằng cô ấy…” Tôi: “…?”  

Quả Báo Cũng Là Quả

Quả Báo Cũng Là Quả Năm lớp 12, cô chủ nhiệm phát hiện có thằng con trai viết thư tình cho tôi. Cô phạt tôi đứng trên bục giảng đọc bản kiểm điểm. Bắt tôi phải thừa nhận trước cả lớp là do tôi lẳng lơ, cố tình quyến rũ con trai để người ta viết thư cho mình. Cây gậy tre của cô đập xuống bục giảng vang lên từng tiếng “cộp, cộp”: “Lần sau mà còn thấy đứa con gái nào trong lớp ăn mặc lố lăng quyến rũ con trai, thì nghỉ học luôn đi!” Về sau, tôi cũng làm giáo viên chủ nhiệm. Con gái út của cô chủ nhiệm cũ lại yêu đương ngay trước mắt tôi…

Người Giấy Đầu Thai

Người Giấy Đầu Thai Ngày chôn cất bà nội, em gái ra đời. Hai má đỏ hoe và cái miệng nhỏ nhắn của em, cực kỳ giống người giấy trong tang lễ. Ông nội nói, người giấy đầu thai, Địa phủ mở ra, không để ý đến mẹ khóc lóc ngăn cản, muốn dìm chết em gái. Nhưng khi tôi và cha đuổi tới bờ sông, phát hiện ông nội cắm đầu xuống sông, còn em gái nằm ngủ yên ổn bên bờ sông.  

Ngày Gió Ngừng Thổi

Ngày Gió Ngừng Thổi Ngày biết mình bị chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi cầm que thử thai trong tay, ngồi thẫn thờ bên ngoài bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên, là Giang Trì – người yêu 8 năm của tôi. “Lê Lê, chuyện đăng ký kết hôn… anh có thể suy nghĩ thêm được không?” “Được thôi.” “Không phải là anh không muốn cưới em…” Có vẻ như không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát như vậy, Giang Trì sững sờ, nói thêm tối nay anh sẽ không về ăn cơm, rồi nhanh chóng cúp máy.

MUỐN NUÔI EM CẢ ĐỜI

Khi tôi quay lại thành phố A, và Giang Niệm Xuyên giờ đã trở thành một người nổi tiếng trong giới Kinh Thành.Mẹ anh ấy sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để có cháu, chỉ cần ai sinh con cho anh ấy, mỗi đứa trẻ sẽ được thưởng một tỷ.Tôi nhìn sang phiên bản thu nhỏ của Giang Niệm Xuyên bên cạnh mình và gõ cửa nhà họ Giang.“Dì ơi, ba năm trước sinh rồi thì có tính không ạ?”

Lời Nói Dối Thật Lòng

Lời Nói Dối Thật Lòng Vào đúng ngày Cá tháng Tư, tôi đọc được một bài viết hỏi đáp đang hot rần rần: “Làm sao để vợ không còn nghi ngờ mình ngoại tình nữa?” Bình luận đầu tiên phía dưới nhận được nhiều lượt thích nhất: “Chỉ cần chủ động thú nhận với cô ấy vào ngày Cá tháng Tư, rồi chúc cô ấy một ngày Cá tháng Tư vui vẻ. Cô ấy sẽ nghĩ anh đang đùa thôi, sau này cũng sẽ bớt đề phòng hơn.” Ban đầu tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cho đến khi thấy người trả lời đăng kèm ảnh chụp màn hình đoạn chat. Dù phần ảnh đại diện bị cắt mất, nhưng dòng chữ trong đoạn tin nhắn đó… lại giống hệt những gì chồng tôi từng nhắn cho tôi.

Lấy Yêu Làm Ngục Tù

Lấy Yêu Làm Ngục Tù Sau khi phá sản, cha tôi gả tôi cho Giang Yến Thời, người đàn ông tàn tật đôi chân, để trả nợ. Trước khi đi, ông dặn dò tôi nhất định phải cư xử cẩn trọng. Nhưng tôi trời sinh ngông cuồng, chẳng bao giờ chịu cúi đầu. Đêm tân hôn, tôi trực tiếp mạnh mẽ áp đảo hắn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, căm hận đến cực điểm. Tôi lại hoàn toàn không để tâm, chỉ càng thêm cuồng nhiệt. Dù hắn trông lạnh lùng vô cảm, nhưng gương mặt lại quá mức điển trai. Sau này, khi đôi chân hắn khỏi hẳn, tôi sợ đến mức trong đêm vội vàng mang theo trúc mã chạy trốn. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn đã dí súng vào thắt lưng trúc mã, ánh mắt lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bụng tôi, giọng nói tàn nhẫn: “Em định mang theo con của tôi, để nó gọi người khác là ba?”  

Kỳ Thực Tập Nhớ Đời

Kỳ Thực Tập Nhớ Đời Tôi chủ động giúp cả lớp liên hệ thực tập, vậy mà lại bị họ chỉ trích là lợi dụng “lôi kéo người” để kiếm tiền bất chính. “Lương chỉ có 2000, chó cũng không thèm đi chứ nói gì người!” “Nghe nói kéo được một người thì nhận được 500 tiền hoa hồng, chúng ta có 20 người, vậy cậu ta lãi hẳn một vạn à?” “Mẹ nó, bảo sao cậu ta nhiệt tình thế.” “Lớp phó học tập đã giúp mọi người tìm được chỗ thực tập mới rồi, lương tháng hơn một vạn, còn được ngồi văn phòng nữa, đó mới gọi là cán bộ biết nghĩ cho cả lớp!” Tôi tức đến mức không nói nên lời. Vì đợt thực tập lần này, tôi đã phải chạy vạy khắp nơi, cuối cùng còn phải nhờ đến mối quan hệ của bố, lại còn bỏ tiền túi ra không ít, mới giành được suất cho tất cả thành viên trong lớp. Không ngờ bọn họ không những không cảm kích, mà còn vu oan cho tôi là vì tiền? Được thôi. Cứ xem như lớp trưởng tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, tự mình đa tình vậy. Một tháng sau, tin tức “20 sinh viên của một trường đại học bị công ty ma lừa hàng trăm triệu” leo lên top tìm kiếm địa phương.

Không Phải Duy Nhất

Không Phải Duy Nhất Chu Việt chết vào kỷ niệm 9 năm ngày cưới của chúng tôi. Cảnh sát nói khi tai nạn xảy ra, trong tay hắn vẫn còn nắm chặt chiếc nhẫn định tặng cho tôi. Trong tang lễ, một người phụ nữ xuất hiện, cô ta nhợt nhạt gầy yếu, ôm cái bụng to nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt đầy hận ý. Cô ta nói: “Tôi cùng Chu Việt ở bên nhau 6 năm, nếu không có cô, anh ấy nhất định sẽ cầu hôn tôi!” “Bây giờ con của tôi cũng không có ba!” Nói xong chữ cuối cùng, cô ta đột nhiên nhào đến đẩy tôi xuống cửa sổ. Một lần nữa mở mắt ra, tôi trở về 6 năm trước, vào ngày sinh nhật tuổi 25 của tôi. Cũng là ngày Chu Việt gặp gỡ cô ta.

Hiếu Thuận

Hiếu Thuận Kiếp trước, ba tôi 59 tuổi bị phát hiện ngoại tình, ông quỳ xuống khóc lóc nhận lỗi. Nhưng vừa làm xong thủ tục nghỉ hưu, ông liền cuỗm hết tiền trong nhà, dắt theo tiểu tam và con trai của ả cao chạy xa bay. Mẹ tôi vì chuyện này mà mắc bệnh trầm cảm, ôm hận mà qua đời. Tôi sống lại đúng vào ngày ba lên cơn cao huyết áp, cần cấp cứu. Ông ngồi trong phòng khách, tay ôm ngực cầu cứu: “Uyển Uyển, mau… mau gọi xe cứu thương…” Còn tôi thì đang nằm trong phòng ngủ, thong thả đeo tai nghe. Ừm, bài hát này nghe hay thật.

Giấc Mộng Nhân Gian

Giấc Mộng Nhân Gian Mang thai hơn năm tuần, vào ngày sinh nhật của mình, chồng tôi vì muốn chọc cười cô thanh mai trúc mã, đã rút ghế của tôi.Khiến tôi mất mặt trước đám đông.Cô ta cười rạng rỡ, nước mắt còn chưa kịp khô.Tôi nhẫn nhịn cơn đau quặn thắt trong bụng, hất mạnh cả bàn thức ăn lên người anh ta và ánh trăng sáng.Anh ta lại chỉ trích tôi:“Sinh nhật đang vui vẻ, em nhất định phải làm không khí căng thẳng thế này sao? Mau xin lỗi An An đi!”

Giấc Mộng Ngọt Ngào

Giấc Mộng Ngọt Ngào Mẹ tôi nói tôi là một tai họa chết tiệt. Lúc tôi được sinh ra, bà đã muốn bóp chết tôi nhưng không thành. Về sau, như bà mong muốn, tôi chết trong tay của một kẻ biến thái. Thời điểm nhặt xác cho tôi, bà không hề mảy may thương xót. Mọi người xung quanh đều chỉ trích bà là người nhẫn tâm, không xứng làm mẹ. Nhưng sau đó, bà lại ở trước mặt tất cả mọi người, tra tấn kẻ đó đến chết. Bà nói: “Đó là con gái của tôi.” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã xuyên về năm mẹ tôi 16 tuổi.

Dưới Đài Tuyết Liên

Dưới Đài Tuyết Liên Tôi là nữ phụ ác độc trong truyện po, đã kết hôn với nam chính được một năm, nhưng mỗi ngày tôi đều chỉ muốn ly hôn. Ngoại trừ tôi, không ai biết người đứng đầu nhà họ Tống – Tống Dụ Bạch – người ngoài nhìn vào thì lạnh nhạt cao quý, thật ra sau lưng lại là một kẻ giả nhân giả nghĩa, đặc biệt ở phương diện nào đó còn rất hèn hạ và thô lỗ. Tôi nhiều lần không chịu nổi, đề nghị ly hôn, anh ta lại chẳng hề để tâm, bóp cằm tôi, cười phong lưu: “Là em chủ động câu dẫn tôi trước, nên mọi chuyện sau này đều là cái giá em phải trả.”  

Đừng Phụ Chính Mình

Đừng Phụ Chính Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”

Đứa Trẻ Bị Tráo Đổi

Đứa Trẻ Bị Tráo Đổi Tôi làm việc ở phòng siêu âm. Chị dâu đến tìm tôi để xác định giới tính thai nhi. Vì quy định ở chốn làm, tôi chỉ nói ám chỉ rằng: “Đứa trẻ đầu to chân ngắn.” Sau đó chị dâu sinh con gái, lái xe đâm chết tôi. Trước khi chết, chị dâu hằn học hỏi tôi, “Chẳng phải mày ám chỉ rằng đứa trẻ đầu to chân ngắn là con trai sao? Tại sao tao lại sinh ra con gái?” Kiếp này, sau khi nghe lời tôi, chị dâu vui vẻ gật đầu: “À chị hiểu, chị hiểu rồi.” Tôi cong môi tiễn chị dâu đầy nụ cười rời đi, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Không, chị dâu à, chị không hiểu đâu!