Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Nữ Phụ Truyện Ngược Tỉnh Ngộ Rồi

Nữ Phụ Truyện Ngược Tỉnh Ngộ Rồi Sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, Phó Thu Dương cầu hôn tôi. Tôi còn chưa kịp gật đầu thì trước mắt bỗng hiện ra một hàng loạt dòng bình luận bay lơ lửng: 【Cốt truyện bắt đầu rồi, nam chính cưới nữ phụ chỉ để làm công cụ chăm sóc mẹ bị liệt của anh ta, còn anh ta thì cùng nữ chính lên thành phố học đại học.】 【Mười năm sau, mẹ chồng mất, nữ phụ mới bắt đầu được sống cho bản thân thì nam chính mắc bệnh quay lại tìm cô.】 【Nữ phụ ngu ngốc đồng ý hiến thận cho anh ta. Sau ca phẫu thuật, nam chính mới nhận ra người thật sự yêu anh ta là nữ phụ, bắt đầu màn “truy thê hỏa táng tràng”. Nhưng nữ phụ lúc ấy đã bệnh nặng qua đời, kết thúc một đời bi thảm.】 【Cô ấy chỉ là công cụ do hệ thống sắp đặt để kết nối nam – nữ chính.】 Tôi lập tức từ chối lời cầu hôn. Dòng bình luận thay đổi cảnh báo: 【Chiến lược nam chính thất bại, kịch bản thay đổi, hệ thống chuẩn bị khởi động lại!】 【Truyện ngược “nữ phụ” thăng cấp thành nữ chính văn sảng – truyền cảm hứng.】 Tốt quá rồi, lần này đến lượt tôi làm nữ chính!

MẬN XANH HƠI NGỌT

Từ khi còn trong bụng mẹ, mẹ tôi và mẹ cậu ấy đã hứa hôn cho chúng tôi, nếu cùng giới tính thì kết nghĩa anh em, khác giới tính thì đính ước.Mẹ của Giang Hiểu là một đại mỹ nhân nổi tiếng gần xa, là bạn thân nhiều năm của mẹ tôi, lại còn là hàng xóm.Vì thế, bà ấy luôn mong sinh được con trai để cưới con gái của bạn thân về làm dâu.Kết quả thì… rõ ràng rồi…

Giáo Sư Thẩm, Vợ Anh Lại Đến Quán Bar Rồi

Giáo Sư Thẩm, Vợ Anh Lại Đến Quán Bar Rồi Giáo Sư Thẩm, Vợ Anh Lại Đến Quán Bar Rồi – A Tử Hữu Lộ Hồi cấp 3, tôi từng thầm yêu nam thần học bá Thẩm Thâm. Nhưng Thẩm Thâm lại cực kỳ chán ghét tôi, đến nhìn tôi một cái cũng không muốn. Sau này, trong buổi họp lớp khi đã trưởng thành, có người hỏi anh: “Giáo sư Thẩm sao lại gấp gáp rời đi vậy?” Anh mỉm cười nhã nhặn: “Bởi vì vợ tôi sợ ngủ một mình.”  

Sự Bất Công Của Thần

Sự Bất Công Của Thần Sau khi ch//ết đi, tôi mới biết mình là nữ phụ trong một quyển sách. Nữ chính là chị gái của tôi, mà tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ bé không đáng nhắc đến ở bên cạnh chị ấy. Thần lạnh nhạt phán: “Ta có thể đưa cô quay lại quyển sách, trả thù bất cứ ai.” Tôi suy nghĩ rất lâu, mới nhỏ giọng đáp lại: “Tôi không muốn trả thù, nếu có thể, xin thần hãy giúp tôi, để tôi được biết thế nào là cảm giác được người khác yêu thương bằng cả trái tim.”

Chồng Hợp Pháp Luôn Muốn Xây Dựng Hình Tượng “Trai Hư Đào Hoa”

Chồng Hợp Pháp Luôn Muốn Xây Dựng Hình Tượng “Trai Hư Đào Hoa” Sau khi gia đình phá sản, tôi bị gả cho Châu Tự Hành – kẻ đào hoa bậc nhất trong giới – thông qua một cuộc liên hôn. Ngày đầu tiên kết hôn, anh ta ném thẳng một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn trước mặt tôi, lạnh lùng nói: “Thứ duy nhất tôi có thể cho em, là tiền.” Không chỉ thế, anh ta còn cực kỳ ghét bỏ tôi, thậm chí còn tự mình gánh hết việc nhà, cũng không để tôi đụng tay vào bất cứ thứ gì trong nhà. Cứ như vậy suốt 3 năm, tôi quyết định ly hôn. Khi cầm đơn ly hôn bước đến cửa thư phòng, tôi lại nghe thấy tiếng nghẹn ngào của anh ta: “Ba năm rồi, tôi đã chăm sóc cô ấy suốt 3 năm! Mỗi tháng đưa cô ấy 10 triệu, ngày nào cũng nấu ăn cho cô ấy, thế mà vẫn không thể khiến cô ấy cảm động.” Giọng tức giận của người anh em thân thiết của anh ta vang lên rõ ràng: “Tôi đã bảo cậu năm đó đừng làm màu, thân là chồng người ta mà lại còn bày đặt giả vờ làm ‘trai hư đào hoa’ làm gì chứ?!”

Cô Ấy Nở Rộ Vào Mùa Đông

Cô Ấy Nở Rộ Vào Mùa Đông Ba năm trước, tôi đã để ý một thiếu niên làm thuê ở tiệm gội đầu. Vào lúc anh yêu tôi sâu đậm nhất, tôi đã nói lời chia tay. Khiến cho mắt anh đỏ hoe, khẽ van xin: “Đừng chia tay, được không?” Tôi vẫn bình tĩnh như thường, dứt khoát rời đi. Ba năm sau, gia đình tôi sa sút, ba tôi ép tôi khuất phục để lấy lòng đối tượng liên hôn. Thế nhưng, trong căn phòng khách sạn, người xuất hiện lại chính là chàng thiếu niên ba năm trước. Anh đưa tay nắm lấy cằm tôi, ánh mắt hung ác: “Đại tiểu thư, ngủ một đêm tính bao nhiêu tiền?”

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến

Giải Thưởng Diễn Xuất Xuất Sắc Của Chim Hoàng Yến Để thỏa mãn ham muốn giàu sang, tôi đã lên kế hoạch và qua đêm với đại gia. Vì giống bạch nguyệt quang của Thời Tự nên anh đã nuôi tôi ba năm. Trong thời gian đó, tôi âm thầm tích lũy của cải, tích lũy được một khối tài sản khổng lồ. Thời cơ chín muồi, tôi bắt đầu diễn xuất điên cuồng: “Hóa ra tôi chỉ là thế thân của người khác!” Tôi lặng lẽ rời đi, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc bất tận với trai bao và tiểu thịt tươi. Lâu sau, bạn tôi vô tình nhắc đến Thời Tự. Tay tôi vẫn đang sờ cơ bụng, khinh thường hừ lạnh: “Anh ta? Chỉ là một công cụ kiếm tiền thôi.” Tối hôm đó, tôi bị trói về biệt thự. Thời Tự mỉm cười, ngón tay vuốt ve vùng da mềm mại trên cổ tôi. “Bảo bối, tối nay hãy để công cụ phục vụ em thật tốt. “Đảm bảo em sẽ khóc… không ngừng được.”

Sao Anh Đành Buông Tay

Sao Anh Đành Buông Tay Khi em gái tôi lần thứ 11 cướp bạn trai của tôi. Tôi liền tìm một đồ ngốc làm bạn trai xem nó còn cướp nổi nữa không. Nhưng tôi không ngờ, đồ ngốc kia… lại một ngày bỗng không còn ngốc nữa. Mà thậm chí, còn xấu xa đến mức không tưởng.

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về

Ba Năm Sau, Nhất Định Phải Về Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học. Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.” Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe. Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…” Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

Hộp Cơm Gây Nghiệp

Hộp Cơm Gây Nghiệp Khi tôi đang bán lẩu lòng ở ven đường, thì “nữ phụ độc ác” tương lai đang bị mẹ kế đuổi ra ngoài. Hệ thống hối hả thúc giục: “Đi nhanh đi! Đây chính là bước ngoặt khiến cô ta hắc hóa!” Tôi hoảng sợ đến mức hồn vía lên mây, lật đật đẩy xe chạy, nào ngờ lại đánh rơi mất hộp cơm tối. Ngày hôm sau, cô bé ấy,nữ phụ độc ác tương lai ôm chiếc hộp cơm trống trơn đến trước mặt tôi. “Chị ơi, hôm qua chị đánh rơi cái này, em nhặt được ạ.” Tôi nhìn chiếc hộp, hỏi: “Vậy cơm bên trong đâu rồi?” Cô bé né tránh ánh mắt tôi, nhỏ giọng đáp: “Lúc em nhặt thì… bên trong đã trống rồi.” Hệ thống nhảy dựng lên tức giận: “Thấy chưa! Còn nhỏ đã biết nói dối! Thật chẳng lạ gì về sau lại trở thành nữ phụ chuyên phá hoại nam nữ chính!” Tôi quay đầu đi, hờ hững nói: “Vậy là em nhớ nhầm rồi. Hộp cơm của chị còn đầy đồ ăn, cái trống trơn này chắc không phải của chị đâu.”

Người Thay Thế Thành Bạch Nguyệt Quang

Người Thay Thế Thành Bạch Nguyệt Quang Ba năm làm chim hoàng yến được bao nuôi của cậu ấm giới Bắc Kinh, tôi muốn chạy trốn. Ban đầu chẳng ai nói với tôi rằng dục vọng của Hoắc Kinh Triệt mạnh đến vậy. Ba năm rồi mà anh vẫn chưa chán tôi, eo tôi sắp bị anh hành hạ đến gãy mất. “Người trưởng thành thì phải tình nguyện cả hai bên, còn tôi, vẫn thích mấy em trai trẻ trung hoang dã hơn.” Sau khi bạch nguyệt quang của anh trở về nước, tôi không chút do dự cuỗm tiền bỏ trốn. Không ngờ cậu ấm giới Bắc Kinh lại là một kẻ điên cuồng. Sau đó, tôi bị bắt về, đêm khuya tôi bị anh đè xuống, đổi đủ mọi tư thế. “Thích hoang dã à?” Anh mặc kệ tôi cầu xin, anh mạnh mẽ ra vào. “Bây giờ, đủ hoang dã chưa?”

Bảo Bối Của Những Kẻ Điên Cuồng

Bảo Bối Của Những Kẻ Điên Cuồng Lúc tôi cứu cậu học sinh mới chuyển trường đang bị bắt nạt, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt bình luận. 【Nữ chính bảo bối đừng để bị hắn lừa! Thằng nhóc này biết con tốt bụng, cố tình thuê người đánh mình một trận, rồi canh me ở con đường con hay đi học về đấy.】 【Thì sao nào, mấy anh chàng trà xanh tâm cơ thế này phục vụ chu đáo lắm, không dám tưởng tượng nữ chính ở bên hắn sẽ sướng cỡ nào.】 【Nhưng hắn là phản diện mà! Các chị em tỉnh táo lại đi, về sau chính hắn ta sẽ chia rẽ nam nữ chính, nhốt nữ chính vào phòng tối rồi cưỡng ép đấy!】 Tôi giật mình, tay run lên vô tình đụng trúng mặt cậu học sinh kia, dính chút máu. Đôi mắt xinh đẹp của cậu ấy đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên. “Xin lỗi, làm bẩn chị rồi.” “Em… liếm sạch cho chị… được không?”

Mối Tình Vụng Trộm Với Anh Trai Bạn Thân

Mối Tình Vụng Trộm Với Anh Trai Bạn Thân Bạn thân tôi và người yêu của cô ấy đi hẹn hò, nhưng nhất quyết phải lôi tôi đi làm bóng đèn. Thế là cả ba chúng tôi bị đội hình sự bắt tại quán bar. Bạn thân tôi nhìn thấy đội trưởng đội hình sự đang tiến lại gần, mặt mày tái mét: “Chết rồi, anh trai tớ!” Cô ấy đẩy ngay người bạn trai tóc vàng về phía tôi. Rồi quay sang cười trừ với anh trai: “Anh, là Hạ Hạ muốn đi hẹn hò với bạn trai nên bắt em đi cùng đấy.” Người đàn ông nhìn về phía tôi. Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời. Ban đêm, hơi thở của người đàn ông bao vây lấy tôi, anh siết chặt eo tôi như để trả thù: “Em yêu, ngoài anh ra, em còn có bạn trai khác nữa à?”

Đầy trời đều là Tiểu Hân Hân

Đầy trời đều là Tiểu Hân Hân Sau khi bị ngộ độc nấm, tôi thấy mình đang chơi trốn tìm với một nhóm trai đẹp, rồi tôi được đưa vào khoa cấp cứu. Bác sĩ điều trị trẻ tuổi, điển trai, nhẹ nhàng hỏi: “Nói cho anh biết, em thấy gì?” Tôi bất ngờ ôm chặt lấy anh, cười ngây ngô: “Bắt được anh rồi. Ơ, sao anh trông giống người chồng đang chết ở bên ngoài của em vậy?” Anh mỉm cười quyến rũ: “Có chồng rồi à? Vậy không thể ôm anh được.” Tôi bị mê hoặc, mơ hồ nói: “Ly hôn, em sẽ ngay lập tức ly hôn để đến với anh.” Khi tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện như trời sập xuống. Chồng tôi lạnh lùng hỏi: “Sao? Chồng em có đồng ý ly hôn với em không?” Tôi: “…”

Thiên Kim Thật Tung Hoành Tứ Phương

Thiên Kim Thật Tung Hoành Tứ Phương Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, sau lưng họ còn dẫn theo một “thiên kim giả” và một “thiếu gia giả”. Mẹ tôi áy náy giới thiệu: “Sau khi lạc mất con, ba và mẹ vì quá đau lòng nên mẹ đã nhận nuôi anh trai, còn ba con thì nhận nuôi em gái… “Nam Nam, sau này họ chính là anh chị em ruột của con, được không?” Tôi nhìn những gương mặt có nét giống nhau kỳ lạ kia, ngây thơ vô tội nói: “Tất nhiên chúng ta là anh chị em ruột rồi… Dù sao thì, anh trai giống mẹ như đúc, em gái cũng giống ba y hệt… “Chỉ có mình con là khác biệt, vừa giống ba vừa giống mẹ…” Lời vừa dứt, sắc mặt cả nhà liền thay đổi. Còn tôi, chỉ khẽ cười. Cái gì mà thiếu gia giả với thiên kim giả chứ. Chẳng qua chỉ là cho con riêng một danh phận mà thôi. Đời trước, tôi ngoan ngoãn tuân thủ bổn phận, nhưng lại bị thiếu gia giả và thiên kim giả hợp lực hãm hại đến phát điên, bị cha mẹ đuổi khỏi nhà, chết thảm ngoài đường. Đời này. Đừng hòng ai sống yên ổn!

100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em

100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em Yêu xa suốt năm năm, cứ mỗi nửa tháng, Phí Tư Niên lại ngồi tàu cao tốc bảy tiếng đồng hồ để đến thăm tôi. Dù trời có mưa bão, dù anh sốt cao, anh vẫn đến đúng hẹn. Người ướt sũng từ đầu đến chân, nhưng món quà kỷ niệm dành cho tôi vẫn còn nguyên vẹn. Phí Tư Niên cẩn thận đặt vé tàu vào một cuốn sổ lưu niệm, mỉm cười nói: “Y Y, đợi đến khi đủ một trăm tấm vé rồi em hãy mở ra, biết đâu sẽ thấy nhẫn cầu hôn của anh.” Thế là tôi cứ đợi hết năm này qua năm khác. Khi số vé đã tích đủ 99 tấm, tôi quyết định bước bước cuối cùng. Nhưng ngay trước cửa nhà anh, tôi nhìn thấy nến xếp thành hình trái tim, và dưới đất đầy rẫy dây ruy băng đã dùng xong. Bạn anh nói: “Tiểu Bạch lấy chồng rồi, cậu còn cầu hôn gì nữa? Chiếc nhẫn này cũng gần trăm triệu đấy, vậy Đổng Y Y phải làm sao?” Phí Tư Niên thờ ơ trả lời: “Chỉ là muốn hoàn thành giấc mơ thời niên thiếu thôi.” “Tôi sắp kết hôn với Y Y rồi, không phải người trong lòng, thì cưới ai mà chẳng vậy.”

Đi Xa Là Mất Nhau

Đi Xa Là Mất Nhau Ngày chồng tôi nhận được visa, tôi mới biết anh ấy sắp bị điều ra nước ngoài công tác suốt 5 năm trời. Tôi tức đến toàn thân run rẩy, cố gắng kìm nén cảm xúc trước mặt hai đứa con và các bậc trưởng bối trong nhà. Mãi đến ngày trước khi anh rời đi, tôi mới có cơ hội nói chuyện riêng với anh. Câu đầu tiên anh nói là: “Anh sợ em ngăn cản. Anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này.” “Thế anh bảo em phải làm sao? Một mình trông hai đứa con, còn phải chăm sóc cả ba mẹ anh nữa à?” “Em cố gắng một chút đi, Miểu Miểu, xem như vì anh, vì các con. Sau lần này trở về, mọi thứ sẽ khác. Anh có cơ hội lên làm phó tổng. Năm năm công tác ở nước ngoài, mỗi năm anh có mười lăm ngày nghỉ, nhất định sẽ về thăm em và bọn trẻ. Mức lương thì trong nước có một phần, công ty bên nước ngoài còn trả thêm một phần nữa.” Bất kể tôi mềm mỏng khuyên nhủ hay lý lẽ phân tích, anh vẫn sáng hôm sau bảy giờ đúng rời khỏi nhà, lên đường đi công tác nước ngoài. Tin nhắn đầu tiên anh nhận được sau khi đặt chân tới nơi là, đơn ly hôn tôi gửi. Và tin nhắn đầu tiên khi anh về nước sau 5 năm là, thiệp cưới của tôi.

Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết

Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết Cô bé miền núi tôi tài trợ mang theo một giỏ mì kiều mạch đến để cảm ơn. Vừa định mở cửa, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một hàng bình luận: 【Đại tiểu thư đừng để cô ấy vào, vị hôn phu của cô sẽ yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên đấy!】 【Anh ta sẽ ép cô hủy hôn, khiến cô phải rời xa quê hương, mãi đến bảy năm sau mới hối hận.】 Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của tôi chợt khựng lại.

HÀNG XÓM TÔI LÀ NAM THẦN

Lướt thấy một anh đẹp trai trong khu vực, tay tôi còn nhanh hơn não, liền để lại bình luận luôn.“Vừa nãy hút thạch trái cây, lỡ tay hút nhầm vào môi anh mất rồi.”Hôm sau, căn hộ đối diện chuyển đến một người hàng xóm mới, tôi mang bánh nhỏ sang chào hỏi.Hàng xóm mới có tám múi bụng, vai rộng eo thon, chỉ là gương mặt thì lạnh như tiền.“Sao lại là cô? Đồ lưu manh.”Tôi lau nước miếng, giả vờ tỉnh bơ: “Anh đẹp trai, chúng ta quen nhau à?”“Cô để lại mấy cái bình luận khó coi dưới tất cả video của tôi đấy…”