Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Bản Năng Tin Tức Tố

Bản Năng Tin Tức Tố Tôi bị một Omega xinh đẹp cưỡng ép. Khi tôi chui ra khỏi con hẻm đó thì trời đã chạng vạng. Tôi ngơ ngác nhìn đôi tay không còn trong sạch của mình, đứng lặng người trong làn gió rối tung. Vệ sĩ của tôi cuống cuồng tìm được tôi, mặt mày hoảng hốt, vội vàng kiểm tra xem tôi có bị thương không. Tôi bặm môi nhìn anh ta, trong lòng khổ không nói nên lời, nước mắt lưng tròng tuôn rơi không ngừng. “Em… em không cần đôi tay này nữa hu hu hu hu…”

Bạn Giường

Bạn Giường Đêm trước hôn lễ, tôi phát hiện ra Hứa Châu và bạn gái cũ của anh ấy vẫn duy trì mối quan hệ kiểu “bạn giường”. Hai người hễ muốn là gọi, gọi xong là gặp. Bất kể xa xôi thế nào, bên kia đều sẽ lập tức chạy đến. Anh em của anh ta hỏi: “Cậu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Đã sắp làm đám cưới với Tuyết Trà rồi, còn lằng nhằng không dứt với đàn chị. Nếu không dứt được thì lúc trước chia tay làm gì?” Hứa Châu châm điếu thuốc, giọng khàn khàn: “Giữa tôi với cô ấy, ngoài chuyện đó ra, chẳng hợp nhau điểm nào. Còn tôi và Tuyết Trà thì lại hoàn toàn ngược lại, haizz.” “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực. Mỗi lần chúng tôi gặp nhau chỉ là giải quyết nhu cầu, không ôm ấp, không qua đêm, tuyệt đối không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của tôi và Tuyết Trà.”

YÊU EM NHƯ BAN ĐẦU

Nửa đêm đi thang máy, tôi gặp một anh chàng đẹp trai mặc quần thể thao màu xám.Tôi nhắn tin cho bạn:“Đẹp trai thật, đúng gu của tôi, nhìn chắc cao khoảng 1m83… Quả nhiên, quần thể thao màu xám là của hồi môn tốt nhất của đàn ông.”Đột nhiên, anh đẹp trai bên cạnh mở miệng:“1m87.”“Hả?”Anh quay mặt sang, nhìn thẳng vào tôi – kẻ ngơ ngác không hiểu gì.“Tôi nói là tôi cao 1m87. Còn nữa,” anh nhếch miệng cười, tiến sát lại gần, “quần thể thao màu xám? Của hồi môn tốt nhất của đàn ông? Hóa ra em thích kiểu này à?”

Cháu Gái Bà Lão Bán Hàng

Cháu Gái Bà Lão Bán Hàng Năm tôi tám tuổi, bà nội cô đơn nhặt tôi về, một đứa trẻ không ai muốn, cho tôi một mái nhà.Chúng tôi nương tựa vào nhau, bà mở một tiệm tạp hóa nhỏ ở đầu làng, bán đồ lặt vặt, nhặt ve chai để nuôi tôi.Tôi kiềm chế tính khí ngang tàng, trở thành cô cháu gái ngoan ngoãn của bà, học hành chăm chỉ, lớn lên như kỳ vọng của bà.Cho đến khi tiệm tạp hóa của bà bị một tên “đánh giả” trên mạng hãm hại, yêu cầu bồi thường ba mươi vạn.Bà cụ cả đời chưa từng thấy số tiền lớn như vậy, sợ liên lụy đến tôi, lặng lẽ tr//eo cổ t//ự v//ẫn.Khi tôi đến bệnh viện, bà đã đầy thương tích, hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói bà không còn ý chí sống.Tên “đánh giả” kia, nhờ đoạn video bị cắt ghép ác ý, thu về vô số lượt xem và người hâm mộ, còn được tung hô là “chiến sĩ chính nghĩa”, hắn ngang nhiên tuyên bố trên mạng:“Đối với loại dân gian xảo này, phải ra tay thật mạnh, đánh cho cửa tiệm của bà ta phá sản mới thôi!”Nhìn bộ mặt trơ trẽn của hắn, tôi cười lạnh, ra tay mạnh à? Không phải chỉ mình mày biết làm đâu.

Vực Sâu Phản Chiếu

Vực Sâu Phản Chiếu Tôi nhặt được một cậu nhóc câm. Dốc hết tâm sức chăm sóc cậu ta, đối xử chân thành hết lòng. Cho đến khi tôi phát hiện, hóa ra cậu ta chỉ xem tôi như trò đùa, chỉ để trải nghiệm một câu chuyện tình yêu mang màu sắc cứu rỗi. Nhưng cậu ta lại quên mất rằng— Không có tổn thương, làm gì có cứu rỗi? Sau này, vị thái tử cao cao tại thượng của giới quyền quý Bắc Kinh bị người ta bẻ gãy đôi cánh, biến thành một con búp bê vỡ vụn. Bị bẻ gãy kiêu ngạo, trở thành một người câm thực sự. Tôi không rời không bỏ, tận tâm tận lực thực hiện kế hoạch cứu rỗi của mình. “Ngoan nào, đừng sợ, dù cả thế giới này có vứt bỏ em, tôi vẫn mãi mãi cứu rỗi em.”

Vòng Tay Đồng Tiền

Vòng Tay Đồng Tiền Không biết từ bao giờ, trên tay bạn trai tôi đột nhiên xuất hiện một cái vòng tay xỏ đồng một tệ. Mãi đến tận ngày kết hôn, một bé trai vọt vào phòng trang điểm, ôm chân tôi khóc lóc: “Dì ơi, cháu xin dì đừng cướp ba khỏi mẹ cháu được không?” Tôi mới biết, thì ra đồng tiền đó là tiền mua thân mà tình một đêm đưa cho anh ta. Anh ta nói lúc đó thấy mình bị sỉ nhục, nên mới đeo lên tay tự nhắc nhở bản thân, sau này lúc nào cũng phải lý trí tỉnh táo. Nhưng bà nội anh ta lại che chở thằng nhóc đó sau lưng, nói với tôi: “Cô không chấp nhận được cháu trai tôi, thì cũng không cần làm dâu nhà họ Vệ.” Tôi nhìn gã bạn trai một mực im lặng của mình, đứng dậy tháo khăn voan, vứt nhẫn, huỷ bỏ hôn lễ trước mặt tất cả mọi người: “Ai thích làm dâu nhà họ Vệ cứ việc làm!”  

Phản Chủ

Phản Chủ Tôi là người mà Hứa Ôn Thanh yêu như mạng sống, nhưng điều đó chẳng cản được anh ta liên tục có đàn bà bên ngoài. Anh ta nuôi tôi trong biệt thự, tất cả mọi người đều giữ kín miệng với tôi. Đêm nay, anh ta vẫn chưa về. Tôi ngồi trên người của vệ sĩ thân cận của anh ta, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh ta. “Chủ nhân của anh vẫn chưa về à? Không định ra ngoài xem thử sao? Lỡ đâu ch.t ngoài đường rồi thì sao.” Vệ sĩ nhắm mắt lại, nắm chặt tay tôi, khẽ rên lên một tiếng. “Chỗ đó không được, đừng chạm.”

BUỔI HỌC THAY ĐÁNG NHỚ

Giờ học thay chán quá, tôi nhắn tin cho người yêu qua mạng.[Hôm nay nắng to ghê á. À mà nhắc đến to, bên anh có…][Thật ra em thấy cái trò này gượng gạo thật.][À mà nhắc đến gượng gạo…][Haiz, chỉ là mấy câu theo công thức thôi mà.][À mà nhắc đến công thức…]Đột nhiên, xung quanh vang lên tiếng cười khúc khích đầy mờ ám.Tôi ngẩng đầu lên thì… trời ơi! Toàn bộ tin nhắn tôi vừa gửi đang hiện to đùng trên màn hình chiếu!Còn chưa kịp phản ứng lại, thì thầy giáo – người có vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm nghị – đã đứng ngay bên cạnh tôi, chậm rãi gõ trả lời:[Nắng rất to. Anh đang dạy học. Ngoan nhé.]Sau đó, thầy rút sổ điểm danh ra, nhìn tôi:“Học sinh tên Hạ Nhan?”Tôi giật mình hoảng hốt.Đó là tên tôi dùng khi đi học thay mà!

Tình Yêu Dưới Ánh Mặt Trời

Tình Yêu Dưới Ánh Mặt Trời Lúc biết bạn trai là thái tử gia trong giới Bắc Kinh, tôi đã mang thai đứa con của anh. Tin anh đính hôn với cô gái môn đăng hộ đối leo lên hot search. Tôi xé giấy khám thai, để lại mảnh giấy: [Không chỉ giả nghèo lừa tôi còn định để tôi làm tiểu tam! Chia tay đi, đồ cặn bã!] Ba ngày sau, tôi nằm tắm nắng trên một hòn đảo nhỏ ở Nam Thái Bình Dương. Một đôi tay xoa bụng tôi. Người đàn ông cắn tai tôi nói: “Bảo bảo, ôm bụng bỏ chạy vui không?”

Ngủ Dậy Thành Góa Phụ

Ngủ Dậy Thành Góa Phụ Sau khi sống lại, việc đầu tiên tôi làm là uống liền năm viên th//uo^c ngủ, ngủ một mạch hai ngày. Chỉ vì ở kiếp trước, tôi ra ngoài mua đồ ăn, lại vô tình bắt gặp chồng mình là Lưu Tử Lương, đang ôm đồng nghiệp nữ bước ra từ khách sạn. Ngày hôm sau, anh ta bị tố cáo và mất việc. Trong cơn tuyệt vọng, anh để lại d/i thư rồi 44. Mẹ chồng và con trai đều cho rằng tôi là người đã hại ch .t anh ta, cùng nhau n/h.ố/t tôi vào kho chứa đồ ở quê. Tôi cố cầm cự được năm ngày, cuối cùng ch .t trong cảnh đ/ói k/hát cùng cực. Ch .t rồi còn bị chuột cắ//n n á/t th//i t h/ể, chẳng còn nguyên vẹn. Cũng lúc đó tôi mới biết — Người đã tố cáo Lưu Tử Lương chính là cô nhân tình kia. Cô ta mượn tay tôi để rũ bỏ trách nhiệm, còn nhân cơ hội thăng chức lên làm tổng giám đốc thay anh ta. Trong tan/g lễ, cô ta giả vờ thương xót, nắm tay mẹ chồng tôi khóc lóc: “Nếu là cháu, cháu tuyệt đối sẽ không tố cáo anh ấy! Người đàn bà đó thật độc ác, phá nát cả một gia đình đang yên ấm!” Mẹ chồng tôi mắng chửi tôi suốt một đêm, rồi quay về quê đem th/i th//ể tôi b ă/m n.á /t thành từng mảnh. Mãi đến khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở lại thời điểm trước khi bước ra khỏi nhà mua đồ ăn.

Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết

Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết Cô bé miền núi tôi tài trợ mang theo một giỏ mì kiều mạch đến để cảm ơn. Vừa định mở cửa, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một hàng bình luận: 【Đại tiểu thư đừng để cô ấy vào, vị hôn phu của cô sẽ yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên đấy!】 【Anh ta sẽ ép cô hủy hôn, khiến cô phải rời xa quê hương, mãi đến bảy năm sau mới hối hận.】 Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của tôi chợt khựng lại.

DƯỚI NHÀ CÓ NGƯỜI

“Suỵt, đừng phát ra tiếng, dưới nhà có người.”Khi tôi đang ngủ rất say, bạn trai đột ngột bịt miệng tôi lại.Tôi mở mắt ra và nhìn thấy đôi mắt đầy sợ hãi của anh trong bóng tối. Tay anh giữ chặt miệng tôi, lòng bàn tay ướt sũng, cho thấy anh đang rất lo lắng.Tôi liếc nhìn đồng hồ báo thức bên cạnh giường, bây giờ là 1 giờ 30 sáng.Chúng tôi sống trong một căn hộ dạng loft, cửa ra vào sử dụng khóa mật mã chung, và có bảo vệ trông coi 24/7 dưới sảnh. Nhưng giờ đây, bạn trai lại nói với tôi rằng dưới nhà có người.Cửa phòng vẫn đóng, nhưng không khóa. Tôi thấy có một tia sáng le lói qua khe cửa.Chúng tôi có thói quen tốt và thậm chí hơi ám ảnh, thường kiểm tra nhiều lần trước khi đi ngủ xem đã tắt đèn dưới nhà chưa.

Tình Cảm Đến Muộn

Tình Cảm Đến Muộn Trong lễ trưởng thành của con gái, chồng tôi lại khoác tay một người phụ nữ khác để phát biểu. Trông ba người họ mới giống như một gia đình. Nhìn thấy chiếc váy của tôi, ánh mắt anh ta đầy chê bai: “Váy hở lưng? Ngay cả ánh hào quang của con gái mà cô cũng muốn giành à?” Nhưng anh ta lại không thấy máu tươi đang chảy ròng ròng trên chân tôi, mỗi bước đi là một dấu chân máu. Tôi rút khỏi lễ trưởng thành, định đi băng bó vết thương trên chân. Hạ Dị Tri không hài lòng nói: “Nhất định phải đi ngay bây giờ sao?” Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên hiểu ra nhiều điều, bình tĩnh trả lời anh ta: “Đúng vậy, phải đi ngay bây giờ.”

Ác Ma Thiên Sứ

Ác Ma Thiên Sứ Cặp vợ chồng nhà đối diện ngày nào cũng cãi nhau đến nửa đêm, còn đứa con thì cứ đi khắp nơi nhặt rác để ăn. Nếu có ai dám cho đứa bé đồ ăn, họ liền tìm đến nhà người đó mắng chửi, thậm chí còn bịa chuyện nhơ bẩn để hãm hại. Hôm đó, tôi đi ngang qua cầu thang, thấy đứa trẻ ngồi thu mình ở góc tường, không dám nhìn tôi. Tôi hỏi: “Nhóc con, có muốn ăn cơm không?” Nó nói không đói, nhưng bụng lại kêu lên rồn rột. Nó vừa khóc vừa nói: “Chị ơi, đừng quan tâm đến em nữa, mẹ em không phải người tốt đâu.” Tôi cúi xuống nhìn nó: “Chị cũng đâu phải người tốt.”

GIA SƯ CHO EM GÁI CỦA CRUSH

Dạy kèm cho em gái của nam thần, dạy được một nửa thì cô bé lấy ra một đống thư tình của anh trai.Chúng tôi túm tụm lại xem thư nào hay nhất.Đột nhiên, nam thần từ sau lưng thò tay ra, rút lấy một phong thư quen thuộc.“Anh nghĩ bức này hay nhất, em thấy sao?”Chết tiệt thật, tất nhiên là hay rồi, vì đó chính là thư của tôi mà!

YÊU EM SỢ KHÔNG VỚI TỚI

Năm thứ năm thầm yêu Trần Khúc, tôi không kiềm được mà lên giường với anh.Tôi ép anh sinh cho tôi một đứa con, thậm chí buộc anh cưới tôi.Nhưng anh ấy mãi mãi vẫn lạnh lùng với tôi.Năm thứ hai sau khi kết hôn, có tin đồn cô bạn thanh mai đua xe của anh sẽ về nước.Hôm đó, tại buổi phỏng vấn, Trần Khúc đã hỏi một câu:“Làm thế nào để người mình thích biết rằng tôi yêu cô ấy?”Lúc ấy, lòng tôi như chết lặng.Tôi lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn lên đầu giường.Chẳng bao lâu sau khi rời đi, tôi lại bị Trần Khúc chặn ở một góc phố nơi đất khách.Anh ấy kéo tôi vào một căn phòng tối, dùng dây lụa quấn chặt cổ tay tôi từng vòng, đôi mắt đỏ ngầu ôm tôi vào lòng:“Không được trốn nữa.“Nếu em trốn nữa, anh sẽ giết em.”

VÔ TÌNH NHẶT ĐƯỢC MỘT NHÂN NGƯ

Tôi nhặt được một nhân ngư và nuôi anh ta như một thú cưng trong bồn tắm.Tôi dự định khi vết thương của anh ta lành lại sẽ thả anh tự do.Thế nhưng ánh mắt của nhân ngư nhìn tôi ngày càng kỳ lạ, cho đến khi một ngày nọ, anh tình cờ chứng kiến cảnh người đến xem mắt đưa tôi về nhà.Anh hất đuôi cá, cố ý làm ướt quần áo của tôi:“Anh ta cũng là thú cưng của cô à?”“Không, anh ấy sẽ trở thành người bạn đời tương lai của tôi.” Tôi vô tình đáp mà không để tâm nhiều.Đêm khuya, một luồng hơi lạnh bỗng phả vào bên tai tôi.Không biết từ khi nào, nhân ngư đã biến ra đôi chân, giọng nói trầm khàn:“Chủ nhân, anh ta cũng sẽ như thế này sao?”Đầu ngón tay tôi run rẩy, không thốt nên lời, đôi mắt người đàn ông thoáng tối lại, rồi tự lẩm bẩm:“Không được, tôi sẽ ghen đến phát điên mất.”

BẢO BỐI CỦA LỤC NAM THẦN

Lục Tự Nam – công tử nhà giàu trong lớp, nổi tiếng ngông cuồng và bất kham – không may bị bóng rổ đập trúng đến ngất xỉu.Khi tỉnh lại, ánh mắt anh ta khóa chặt lấy tôi, rồi bất ngờ nói một câu khiến tất cả mọi người chấn động: “Bảo bối, anh đau.”Sau đó, anh ta cứ quấn lấy tôi không rời, nói rằng chúng tôi đã kết hôn sau mười năm, nói rằng anh ta là chồng danh chính ngôn thuận của tôi.Tôi nghi ngờ hoặc là đầu óc Lục Tự Nam có vấn đề, hoặc đây là chiêu trò mới của anh ta để trêu chọc tôi.Dù sao thì trước giờ anh ta vẫn luôn không ưa gì tôi.Huống hồ, với một người như tôi, sao có thể có tương lai đấy được chứ.

THIÊN KIM THẬT TRỞ VỀ NÊN LÀM GÌ

Tôi là con gái ruột của nhà họ Lục, bị trao nhầm từ nhỏ.Vừa trở về nhà họ Lục, việc đầu tiên tôi làm là đưa ra cho bố mẹ ruột hai lựa chọn.“Hai trăm triệu, cắt đứt quan hệ, tôi sẽ đi. Hoặc là trong một ngày đuổi Lục Minh Châu đi. Cô ta đi, thì tôi ở lại.”