Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Bằng Cấp Không Là Tất Cả

Bằng Cấp Không Là Tất Cả Tân giám đốc coi thường bằng cấp của tôi, ngày đầu nhậm chức đã bảo tôi cút đi. Trước khi rời đi, tôi muốn sửa lỗi hệ thống, nhưng lại bị vu khống là ăn cắp mã nguồn. “Một kẻ tốt nghiệp đại học hạng hai thì có năng lực gì?” Sau đó, hệ thống liên tục lộ lỗ hổng, gây ra hàng loạt phản ứng dây chuyền, khiến mảng kinh doanh xe thông minh chuẩn bị bao năm rơi vào cảnh nguy hiểm. Giám đốc vội vàng mời tôi quay lại dập lửa. Lúc đó, dòng xe năng lượng mới do công ty mới của tôi tự nghiên cứu phát triển đã đạt hơn trăm ngàn đơn đặt hàng trong ngày đầu ra mắt. Tôi bận rộn cùng sếp tham gia lễ bàn giao lô xe đầu tiên. Một cái liếc mắt cũng chẳng buồn dành cho hắn.

BẠN TRAI TÔI LÀ BÁC SĨ

Hôm đó, câu đầu tiên anh ấy nói với tôi khi gặp lại là: “Kéo áo lên đến nách, nằm xuống.”Mà thật ra anh ấy chính là người tôi đã theo đuổi suốt hai năm thời cấp ba, cuối cùng ép anh ấy đến mức khiến anh phải chuyển trường – mối tình đầu hoàn hảo trong lòng tôi.Tình huống khó xử thế này thật sự không nằm trong dự liệu của tôi.Nhìn biểu cảm của anh, chắc chắn là anh không nhận ra tôi rồi. Còn tôi thì không dại gì nhắc anh về chuyện đó.Thế nên tôi quyết định giả ngây để giữ yên ổn.“U xơ, đường kính khoảng 3cm, hiện tại chưa cần phẫu thuật, đề nghị theo dõi một tháng rồi tái khám.”Tôi từ từ mặc áo vào, cảm giác lạnh lẽo khi kiểm tra vẫn còn vương vấn trên ngực.“Đây là số điện thoại của tôi, nếu có gì thắc mắc thì liên hệ.”Lời vừa dứt, như một cảnh quay chậm trong phim, tôi thấy Lục Cố Chi từ từ ngước mắt lên,“Hai năm cấp ba em viết cho tôi 136 lá thư tình, sao giờ lại mất trí nhớ rồi?”

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc

Người Rỗng Tim Và Con Trai Ngọc Tôi lấy hết dũng khí, hỏi xin cách liên lạc của mỹ nhân cao ráo trong quán cà phê hầu gái. Đối phương cất giọng trầm khàn: “Tôi lớn hơn cậu.” “Tôi đã trưởng thành rồi mà.” Tôi lẩm bẩm. “Không phải nói về tuổi tác.” “Cô nàng” vén váy lên, khẽ cong môi, chậm rãi nhấn từng chữ một: “Hiểu, rõ, chưa?”

Khách Sạn Lạnh Lẽo

Khách Sạn Lạnh Lẽo Tôi và chồng đi hưởng tuần trăng mật. Giữa đường, chúng tôi lạc vào vùng núi sâu. Nửa đêm, cuối cùng cũng tìm thấy một khách sạn biệt lập giữa lưng chừng núi. Sau khi nhận phòng, tôi nhắn tin báo bình an cho bạn thân. Chẳng ngờ, cô ấy lập tức gửi lại một tin nhắn: “Mau chạy đi! Chỗ đó là nghĩa địa! Ở đó không hề có khách sạn nào cả!” Tôi hoảng hốt đẩy cửa sổ ra. Trước mắt chỉ là bóng tối vô tận. Chạy đi đâu bây giờ? Chồng tôi vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở phả nhẹ bên tai, giọng nói trầm thấp: “Em tin anh… hay tin cô ấy?”

HỌC Y BỊ TRỜI PHẠT

Gần đến kỳ thi cuối kỳ, tôi là một sinh viên y khoa.Thực sự không hiểu nổi mấy câu hỏi về bệnh, tôi lên mạng đặt đại một lịch khám, giả làm bệnh nhân để hỏi đáp án.Kết quả là bác sĩ nhận ra mánh khóe của tôi và muốn trả lại tiền.Tôi chỉ còn cách dùng kế khích tướng, buông một câu: “Bác sĩ, hay là anh không biết làm thật?”Bên kia im lặng rất lâu, quả nhiên gửi lại cho tôi một loạt đáp án.Tôi vui như mở hội, vội vàng chép hết xuống.Hôm sau, khi nộp bài, giáo viên bật cười nửa ngày, vỗ vai một anh đẹp trai bên cạnh: “Cái đứa sinh viên ngốc hôm qua bị chẩn đoán mắc hơn hai mươi loại bệnh, chẳng phải là nó đây à.”

GIÚP BẠN THÂN DẠY DỖ TRA NAM, AI NGỜ ĐÁNH NHẦM VỊ HÔN PHU

Bạn thân gọi điện khóc lóc kể mình bị “cắm sừng”, là một người chị em tốt số một, tôi sao có thể nhịn được chuyện này.Ngay lập tức tôi gác lại mọi việc đang làm, chạy đến nơi tên tra nam đang ở, tát cho hắn hai cái rồi xối xả mắng một trận nửa tiếng đồng hồ không lặp lại câu nào.Sau khi hả giận, tôi hí hửng gọi khoe chiến tích với bạn thân, ai ngờ mới phát hiện ra mình đánh nhầm người.Dở khóc dở cười là, người tôi đánh lại chính là vị hôn phu tôi chưa từng gặp mặt.Tệ hơn nữa, người đó – Giang Tự – còn là một tên… nhỏ mọn!“Em khóc cái gì, lúc em tát tôi tôi còn chưa rơi giọt nào đây này.”Tôi nghẹn ngào lau nước mắt vì đau: “Em thừa nhận đánh người là sai, là lỗi của em. Dù em không chấp nhận chuyện anh đánh lại em hai cái, nhưng… cũng đâu cần trả đũa kiểu đó đâu chứ…”

NƠI GIẤC MƠ BẮT ĐẦU

Trong một chương trình giải trí, MC yêu cầu mọi người chia sẻ ấn tượng ban đầu về nhau.Ảnh đế Mạnh Tri Hứa liếc nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: “Giả tạo.”Cả mạng xã hội đều chế nhạo tôi là một kẻ dựa vào tài nguyên, đi đến đâu cũng không được chào đón.Một nữ diễn viên nổi tiếng trong buổi livestream đã đẩy tôi về phía Mạnh Tri Hứa, khiến tôi mất mặt.Ai ngờ được, Mạnh Tri Hứa trong cơn say lại ôm eo tôi, giọng nói mơ hồ: “Ly hôn đi, cả con và em, tôi đều muốn.”Ngay sau đó, phần mềm livestream bị sập.

Bạn Thân Tặng Giấy Nợ Làm Quà Cưới

Bạn Thân Tặng Giấy Nợ Làm Quà Cưới Bạn thân kết hôn, tôi tặng cô ấy một chiếc vòng tay bằng vàng nặng 50 gram. Cô ấy hứa rằng khi tôi kết hôn sẽ tặng lại tôi một đôi vòng tay vàng 100 gram. Năm năm sau, khi tôi kết hôn, giá vàng tăng vọt. Cô ấy không muốn tặng quà, vô liêm sỉ đưa cho tôi một tờ giấy nợ. Trên đó ghi: “Nợ Lâm San San hai chiếc vòng tay vàng.” Sau đó, cô ta còn nhờ người ép tôi xé bỏ tờ giấy nợ. Tôi nhướn mày. Coi người khác là kẻ ngốc chắc? Cô đã không biết xấu hổ, thì tôi cũng chẳng cần khách khí. Chiếc vòng tay trên giấy nợ đó, tôi nhất định phải lấy cho bằng được.

Tựa Ánh Sao Trời

Tựa Ánh Sao Trời Thiếu gia Alpha kỳ phát tình yếu ớt lại bám dính người. Cậu chăm chú nhìn chằm chằm vào gáy tôi, đôi mắt đỏ lên, giọng run rẩy: “Chị ơi, em muốn đánh dấu chị.” Nhưng tôi chỉ là một Beta. Không có tuyến thể, cũng chẳng thể ngửi được lượng pheromone khổng lồ đang không ngừng tỏa ra lúc này. Tôi giả vờ đồng ý: “Vậy thì nhẹ thôi nhé, không được làm loạn đâu.” Sau khi giúp thiếu gia chữa xong chứng rối loạn pheromone, tôi cầm số tiền hàng chục triệu mẹ cậu ấy đưa, rời khỏi thế giới của cậu mãi mãi. Nhưng nhiều năm sau, tôi lại bị cậu ấy bắt được. Trong căn phòng chật hẹp và tối tăm, cậu tháo bỏ miếng ngăn cắn, hôn lên từng tấc da thịt trên người tôi: “Bảo bối, giờ trên người chị toàn mùi của tôi rồi, còn muốn chạy nữa sao?”

Chị Tôi Nhất Quyết Muốn Nhận Con Nuôi

Chị Tôi Nhất Quyết Muốn Nhận Con Nuôi Trước khi cưới, chị tôi mang thai ngoài ý muốn nhưng lại lừa tôi rằng mình không thể sinh con. Chị khóc lóc van xin, kéo tôi cùng đi đến trại trẻ mồ côi để nhận con nuôi. Vì chị, tôi gật đầu đồng ý. Nhưng không ngờ, chị lại âm thầm đưa chính con ruột của mình vào trại trẻ, rồi để tôi nhận nuôi thay. Tôi nuôi dưỡng đứa bé ấy như con ruột, dạy dỗ từng li từng tí, xem nó là tất cả. Lớn lên, nó thành công rực rỡ, nhưng lại lạnh lùng đẩy tôi từ tầng cao xuống. “Mẹ à, mẹ thật lợi hại, bây giờ tài sản của dì đều là của con rồi.” Nhìn đứa con trai cười ngạo nghễ, cùng gương mặt mãn nguyện của chị gái, tôi uất nghẹn mà nhắm mắt xuôi tay. Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày đi đến trại trẻ. Lần này, trước cảnh tượng quen thuộc, tôi thu tay lại giữa chừng, ánh mắt chuyển sang cô bé từng bị chị gái dắt về rồi hành hạ đủ đường ở kiếp trước. “Bé ngoan, theo dì đi nhé. Từ nay dì chính là mẹ của con.”

Trọng Sinh Để Giúp 'Tiểu Tam' Sinh Sản Theo Lô

Trọng Sinh Để Giúp ‘Tiểu Tam’ Sinh Sản Theo Lô Vào ngày thái tử gia trăng hoa nhà họ Lục quỳ xuống cầu hôn tôi, nửa Giang thành đều vỗ tay chúc mừng. Nhưng khi tôi mang thai 3 tháng, lại bị người ta lôi vào phòng khám chui dưới lòng đất, ép phá thai. Tôi liều mạng trốn khỏi đó, chạy đi cầu cứu hắn, nhưng chính tay hắn đã đánh ngất tôi rồi kéo trở lại. Trong cơn mê man, tôi mơ hồ thấy hắn dịu dàng ôm lấy “mẹ kế” không thể sinh con của hắn – Nhâm Trăn Trăn. “Đừng sợ, Lâm Tịch không còn người thân nữa. Đợi lúc thích hợp, lấy tử cung của cô ta thay cho em, em sẽ được làm mẹ.” “Trăn Trăn, anh chỉ muốn có em và con của chúng ta.” Tôi bị bác sĩ mổ bụng, đau đến ch .t ngay trên bàn mổ. X á.c tôi, Lục Hành vứt cho bầy chó hoang. Nhâm Trăn Trăn sau đó thuận lợi dùng tử cung của tôi, sinh cho hắn hai đứa con. Sống lại một kiếp, tôi quay về đúng ngày cưới với Lục Hành. Lần này, tôi lập tức tìm đến phòng thí nghiệm ở nước ngoài, thay tử cung của mình bằng tử cung… của thỏ. Không phải rất thích sinh con sao? Một tháng một lứa, mỗi lứa tám con, đủ cho các người hài lòng chứ?

CHỊ GÁI LÀ BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA CHỒNG TÔI

Chị gái tôi là bạch nguyệt quang của chồng tôi.Chị ta về nước để bắt quả tang, tóm được anh ta cùng nhân tình trong phòng khách sạn.Sau khi chị ta báo cảnh sát, cảnh sát nói với chị ta chỉ có tôi là vợ hợp pháp của anh ta mới có quyền phá cửa.Khi nhận được cuộc gọi từ chị tôi, tôi vẫn còn bối rối.“Chị muốn em đến giúp chị bắt gian?” “Em không rảnh như chị đâu.”Chị gái ở đầu dây bên kia tức giận hét toáng lên.“Đó là chồng em, em nhất định phải đến!”Thấy phiền quá, tôi dứt khoát tắt máy.Buồn cười thật, đã là chồng tôi, tôi còn không vội, cớ gì chị ấy lại vội thế chứ?

Ly Hôn Không Phải Kết Thúc

Ly Hôn Không Phải Kết Thúc Vì chồng tôi làm vỡ hai chiếc bát khi rửa chén, tôi thấy buồn cười nên quay lại một đoạn video ngắn. Không ngờ video đó lại bỗng dưng nổi tiếng, chỉ trong ba tiếng đã vượt mốc 100.000 lượt thích, hơn 110.000 bình luận. Bình luận đứng top đầu là: 【Anh ta cố tình đấy, để lần sau cô khỏi bắt anh ta rửa bát nữa.】 Tôi đọc bình luận ấy cho chồng nghe như một câu chuyện vui, ai ngờ anh lại nổi giận. Về sau, tôi thành công trong sự nghiệp, sống xinh đẹp tự do một mình. Chỉ còn anh ta loay hoay trong mớ bòng bong do chính mình tạo ra. Chẳng có gì lạ cả, từ nhỏ tôi đã rất biết nghe lời khuyên.

TÌM EM TRONG KÝ ỨC

Tôi mặc đồ ngủ đi xem mắt.Kết quả, khi đến nơi, đối tượng xem mắt của tôi mặc một bộ vest cao cấp, đồng hồ trên cổ tay có thể mua được cả một căn nhà.Tôi kéo kéo chiếc đồ ngủ nhăn nhúm, yếu ớt hỏi anh ta:“Xin hỏi anh đang làm ở đâu?”Anh ta báo tên một công ty.Tôi tiếp tục hỏi:“Đi xe gì?”“Hôm nay đi Maybach.” Anh ta nhàn nhạt đáp.“Có nhà không?”“Trong trung tâm có một căn hộ lớn, ngoại thành có một căn biệt thự, tất cả đều là chính đáng mà có.”Tôi vẫy tay: “Anh đẹp trai à, anh đi đi, tôi không xứng với anh.”Anh ta bị tôi chọc cười: “Không hài lòng với ngoại hình của tôi sao?”Tôi liếc nhìn khuôn mặt đẹp chẳng kém gì Ngô Ngạn Tổ của anh ta, yếu ớt đáp: “Anh không sợ tôi làm hỏng gene ưu tú của anh sao?”

TÔI MUỐN Ở BÊN ANH ẤY MÃI MÃI

Để tiết kiệm tiền, tôi thuê một ngôi nhà rẻ ngoài trường để ôn thi.Khi đang gặm đầu bút, không làm nổi bài, thì bỗng nghe một giọng nói đầy bất lực:“Câu này chọn A.”Sau khi cố gắng làm xong cả bài thi trong sự run rẩy, giọng nói lạnh nhạt đánh giá:“Bỏ đi, cậu không có năng khiếu.”Tôi thút thít ôm cái “đùi vàng” vô hình:“Học thần, xin cứu giúp đứa gà mờ này!”

Người Mẹ Trần Thanh Thuỷ Của Tôi

Người Mẹ Trần Thanh Thuỷ Của Tôi Mẹ tôi tên Trần Thủy Thanh. Ngày mẹ nhảy lầu, tôi mới bàng hoàng nhận ra rằng bà vốn không phải tàn tật bẩm sinh. Lỗ tai của mẹ là do bà ngoại cắn đứt. Nhưng cho đến lúc mẹ chết, bà ngoại vẫn không hề hối hận, thậm chí còn vô cùng đắc ý nói: “Năm đó mẹ mày thi đậu phi công, tao sợ nó đủ kiểm tra sức khỏe đủ điều kiện, nên còn băm nát ngón út của nó nữa cơ!” “Nếu nó đi thành phố lớn, thì ai phụ tao chăm sóc cậu mày?” Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về năm mẹ mười tám tuổi. — mẹ ơi, lần này con sẽ làm đôi cánh để đưa mẹ bay lên bầu trời xanh nhé.

Cương Thi Nhà Tôi

Cương Thi Nhà Tôi  Lúc nhỏ, tôi là đứa nghịch ngợm nhất nhà. Trong một lần dẫn em trai và em gái lên núi nướng khoai lang, tôi vô tình đốt cháy một mảng lớn khu mộ tổ tiên. Từ mộ của ông bà cố cho đến mộ của người bác mất sớm, tổng cộng tôi đốt sáu ngôi mộ. Bố tôi đã đè tôi ra và đánh vào mông. “Nhà họ Lý của chúng ta qua mấy đời đều chưa từng có khói xanh, lần này thì thấy rồi!” Sau đó, mỗi đêm khi ngủ, tôi đều mơ thấy một người đàn ông mặc quan phục thời nhà Thanh đứng đầu giường, ánh mắt đầy oán hận nhìn tôi. Khuôn mặt của hắn còn trắng hơn cả tôi sau khi chết ba ngày.

TRÚC MÃ CỦA TÔI LÀ TRÙM TRƯỜNG

Nghe nói trường nam sinh bên cạnh xuất hiện một “trùm trường”, đánh nhau rất ác liệt.Chuyện này không thể coi thường, lỡ đâu đánh hỏng người bạn thanh mai trúc mã yếu đuối của tôi thì sao?Tan học, tôi tức tốc chạy đến trường của anh ấy.Vừa hay bắt gặp một cảnh bạo lực học đường.Trong con hẻm nhỏ, có tiếng người nói:“Ai cho cậu gan lớn như vậy, viết thư tình cho Giang Mạt?”Hả?Sao giọng nói này lại quen thuộc đến thế?Tôi ngó đầu nhìn qua, kinh ngạc há hốc miệng.Sao “trùm trường” lại là anh ấy?

LỠ MANG THAI CON CỦA THÁI TỬ GIA

Ở bên Thái tử gia giới Kinh thành đã ba năm, giữa chúng tôi vẫn là quan hệ minh bạch, giá cả rõ ràng.Ăn một bữa – hai mươi vạn.Hẹn hò – một trăm vạn.Ngủ một đêm – ba trăm vạn.Một ngày nọ, tôi phát hiện mình có thai.Sau vài giây chết lặng, tôi nhìn người đàn ông cao quý, lạnh nhạt ngồi đối diện, buột miệng hỏi:“Anh này, anh có một nghìn vạn không?” (~38 tỷ)