Hiện đại
Hôm đó, đại ca trường đánh nhau, tôi chọn ngay một chỗ xem kịch vui đẹp nhất. Kết quả, đại ca tung một cú đấm, tôi không kịp tránh, ăn ngay một đấm vào mặt. Tôi khóc ròng, nhân cơ hội này bắt đại ca làm người hầu cho tôi một tháng. Đại ca nghiến răng nghiến lợi đồng ý. Đến khi hết hạn, đại ca được “tự do”, tôi lại quay sang bắt anh trai làm người hầu. Ai ngờ, Chí Nham (tên đại ca) đỏ mặt kéo tay tôi đặt lên ngực mình: “Cậu lấy lý do gì mà chọn hắn? Hắn hầu hạ cậu tốt hơn tôi sao?” “Hắn có giàu như tôi không? Hắn có mua bánh kem, trà sữa cho cậu không?” “Hắn có sẵn sàng làm ‘cún’ cho cậu như tôi không?” “Từ giờ để tôi tiếp tục làm người hầu của cậu, được không? Cậu muốn sai bảo thế nào cũng được.”
Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Tôi chính là nữ phụ độc ác nhưng tôi mặc kệ. Bởi vì tôi bị mù mặt. Trong một gia đình có năm người, một nam chính, một phản diện, một nam phụ, một nữ chính, một nữ phụ. Cốt truyện yêu cầu tôi phải ưu ái nữ phụ, chèn ép nữ chính, ngược đãi nhân vật phản diện, nuông chiều nam chính và tốt hơn nữa là không để ý đến nam phụ. Tôi im lặng nhìn chằm chằm vào năm nhóc con trông giống hệt nhau, trầm ngâm suy nghĩ. [Cô là một nữ phụ độc ác có tác động cực kỳ lớn đến cốt truyện, nếu không tuân theo cốt truyện, thế giới sẽ sụp đổ.] Tôi nhìn cuốn “Bách khoa toàn thư” trước mặt, thứ có thể giải đáp mọi thắc mắc của mình, sau khi suy đi nghĩ lại, tôi quyết định thôi thì cố gắng hết sức vậy. “Nam chính là ai?” [Người dễ thương nhất, có đôi mắt to nhất và cái miệng đỏ nhất.] “Tên gì?” [Không biết.] “Nữ chính là ai?” [Người đẹp nhất, tuổi còn nhỏ nhưng đã có nét đẹp của một mỹ nhân tương lai với khuôn mặt trái xoan và đôi mắt hạnh nhân.] “Tên gì?” [Không biết.] Sau nhiều lần tra hỏi, tôi vẫn không biết gì ngoài những mô tả về ngoại hình có chút mơ hồ kia. Tôi hơi hoang mang nói: “Được rồi, vậy cùng nhau hủy diệt đi.” Bắt đầu.
Bạn Thân Tặng Giấy Nợ Làm Quà Cưới Bạn thân kết hôn, tôi tặng cô ấy một chiếc vòng tay bằng vàng nặng 50 gram. Cô ấy hứa rằng khi tôi kết hôn sẽ tặng lại tôi một đôi vòng tay vàng 100 gram. Năm năm sau, khi tôi kết hôn, giá vàng tăng vọt. Cô ấy không muốn tặng quà, vô liêm sỉ đưa cho tôi một tờ giấy nợ. Trên đó ghi: “Nợ Lâm San San hai chiếc vòng tay vàng.” Sau đó, cô ta còn nhờ người ép tôi xé bỏ tờ giấy nợ. Tôi nhướn mày. Coi người khác là kẻ ngốc chắc? Cô đã không biết xấu hổ, thì tôi cũng chẳng cần khách khí. Chiếc vòng tay trên giấy nợ đó, tôi nhất định phải lấy cho bằng được.
Cưng Chiều Vợ Nhỏ Tôi bị “truy quét mại dâm”. Đội trưởng đội thanh tra truy quét, chính là chồng hợp đồng của tôi. Trong phòng thẩm vấn, anh cau mày, lạnh giọng hỏi: “Tại sao lại đi tìm đàn ông khác?” Tôi chân thành trả lời: “Không còn cách nào khác, anh không làm được.” Tối hôm đó, anh dồn tôi vào góc tường. Cắn nhẹ vào vành tai tôi, giọng trầm khàn: “Nói lại lần nữa xem, tôi không làm được ở đâu?”
Cố Chấp Chiếm Hữu Hồi nhỏ, tôi chọn đồ vật đoán nghề tương lai, nhưng tôi lại nắm lấy tay anh trai kế. Vậy nên, khi lớn lên, tôi hiển nhiên yêu người anh trai không cùng huyết thống này. Nhưng bất kể tôi cố ý quyến rũ thế nào, Trần Yến Châu vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt với tôi. Cho đến ngày hôm đó, tôi hôn người bạn thanh mai trúc mã và bị Trần Yến Châu bắt gặp. Anh giữ vẻ mặt lạnh lùng, ném tôi lên giường. Rồi dùng dây xích giam cầm tôi. “Cục cưng, đây là hình phạt dành cho những đứa trẻ hư.”
Tôi bị điếc và câm từ nhỏ, cuộc sống có rất nhiều điều bất tiện. Ngay cả lúc tắm quên mang đồ lót, tôi cũng chỉ có thể nhắn tin nói với bạn trai. Khi đang gõ chữ, tôi vô tình bấm nhầm vào chức năng nhập giọng nói. Trong khung trò chuyện, lập tức hiện ra rất nhiều dòng chữ. “…Con đàn bà này đẹp thật, chân dài ghê, hôm nay phải cẩn thận, đừng để giết luôn cả cô ta…”
Không Cùng Lối Kết hôn 12 năm, người chồng có thu nhập hàng chục triệu của tôi lại phải lòng cô lễ tân mới đến công ty. Cô ta gần 40 tuổi, không xinh đẹp bằng tôi, thân hình cũng không bằng, vậy mà chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã mang lại giá trị tinh thần to lớn cho chồng tôi. Tống Nhạc mệt mỏi nói với tôi: “Ly hôn đi, nhà xe đều để lại cho em. Thẩm Tri Ngư, em có thể buông tha cho anh không?” Tôi cụp mắt, nhàn nhạt đáp: “Được.” Sau đó, tôi mua một cuốn lịch, khoanh tròn mỗi ngày. Đếm ngược đến ly hôn, 30 ngày.
Ba Đòi Ly Hôn, Tôi Giơ Hai Tay Tán Thành Sinh nhật ba tôi hôm đó, tiểu tam dắt theo con riêng đến tận nhà gây chuyện. Ả ta mắng mẹ tôi: “Không đẻ được con trai thì bị cắm sừng cũng đáng đời!” Ba tôi im lặng vài giây, cuối cùng cũng lạnh lùng mở miệng: “Anh có từng ấy tài sản, cần phải có người kế thừa. Nếu em không chịu được… thì ly hôn đi.” Mẹ tôi giận đến run người, gằn từng chữ: “Muốn ly hôn? Anh nằm mơ!” Tôi vỗ nhẹ lên lưng mẹ, bình tĩnh lên tiếng: “Mẹ à, ly hôn cũng được thôi. Bảo ba đưa cho mẹ con mình 50 triệu, cộng thêm căn biệt thự này nữa là xong.” Dù sao thì… đời trước, chỉ một tháng sau đó, công ty của ba tôi bất ngờ gặp khủng hoảng. Cuối cùng tuyên bố phá sản. Ông ta giả ch.t, dắt tiểu tam cao chạy xa bay, bỏ lại mẹ con tôi gánh món nợ khổng lồ. Kết cục của đời trước là: Tôi và mẹ bị đẩy vào bước đường cùng, sống không bằng ch.t. Gắng gượng trả hết nợ, mẹ tôi lâm bệnh nặng, cuối cùng mất trong đau đớn. Còn tôi… bị ba ruột vì lợi ích mà đưa vào tay một lão b/i/ế/n t/h/á/i – bị t.ra tấ.n đến ch.t. Mẹ tôi nghe tin, phun má.u mà ch.t. Còn ba tôi? Ông ta ôm ấp mẹ con tiểu tam, sống cuộc đời sung túc nhởn nhơ. May mà ông trời có mắt… Cho tôi cơ hội sống lại một lần nữa.
Cầu Vồng Trong Trái Tim Kỳ thi đại học kết thúc, các thí sinh bước ra khỏi phòng thi và được phỏng vấn về cảm xúc hiện tại. Một chàng trai tuấn tú với đôi mắt sáng tựa sao trời và trăng thanh, nhìn vào ống kính, thản nhiên nói: “Chỉ mong thực hiện được lý tưởng.” Một lát sau, cậu khẽ bổ sung: “Và gặp được cầu vồng trong tim.” Ống kính chuyển cảnh, một cô gái có lúm đồng tiền rạng rỡ như đóa hoa, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc hình cầu vồng, lấp lánh ánh sáng li ti. Cô lè lưỡi tinh nghịch: “Xong đời rồi, chắc là tớ trượt đại học Q mất thôi! Nếu không may phải học lại, Phó Chi Vũ! Cậu nhất định phải đợi tớ đấy!” Phó Chi Vũ chính là người tôi thích, nhưng tôi lại không phải là cô gái xinh đẹp ấy. Lúc đoạn phỏng vấn này được phát sóng, tôi đang trốn trong nhà, khóc nức nở vì thi đại học thất bại. Cuộc đời tôi và mối tình đầu, dường như đều sắp tan thành mây khói.
Chuyện Tôi Nuôi Lớn Đại Phản Diện Bằng Món Bún Ốc Tôi xuyên vào thế giới tiểu thuyết được ba ngày thì rốt cuộc cũng chấp nhận một sự thật tàn khốc — Tôi trở thành bà chủ quán lẩu ốc đang gánh khoản nợ hai trăm nghìn, bấp bênh đến mức mỗi tối thu dọn hàng đều muốn khóc.Đúng lúc tôi còn đang than đời, một giọng nói run run cất lên:“Cô… cô ơi, bốn đồng… có mua được một tô không?”Ngẩng đầu lên, một thiếu niên gầy gò như cây sậy đang đứng trước xe hàng của tôi.Đồng phục bị giặt đến bạc màu, trong tay nắm mấy tờ tiền vụn nhăn nheo.Tôi chớp mắt, suýt nghẹn thở — Đây chẳng phải Mặc Ninh Uyên, kẻ sau này hắc hóa thành đại phản diện bi//ến th//ái trong nguyên tác hay sao?!Trong sách miêu tả cậu ta “ánh mắt độc như rắn đ//ộc”, nhưng lúc này đây, người đứng trước tôi lại là một đứa nhỏ gầy đói, tóc mái che nửa mặt, môi vì căng thẳng mà mím thành một đường thẳng.“Năm đồng một tô… tôi chỉ có bốn đồng.”Cậu cúi đầu lí nhí, thấy tôi không đáp thì càng đỏ cả vành tai.
Tôi Đang Xử Lý Một Xác Chết Trong Phòng Tắm Tôi đang xử lý vấn đề trong phòng tắm thì không ngờ mẹ lại về nhà sớm. Sợ quá, tôi đành phải tạm thời buông đồ trên tay xuống và chạy ra. Mẹ bảo tôi rằng hung thủ vẫn chưa bị bắt, gần đây nhất định phải chú ý an toàn. Tôi cười gật đầu và nói: “Liệu hung thủ có đang ở ngay trước mắt chúng ta mà không bị phát hiện không?” Sắc mặt mẹ đột nhiên thay đổi…
Tôi là con gái ruột của nhà họ Lục, bị trao nhầm từ nhỏ.Vừa trở về nhà họ Lục, việc đầu tiên tôi làm là đưa ra cho bố mẹ ruột hai lựa chọn.“Hai trăm triệu, cắt đứt quan hệ, tôi sẽ đi. Hoặc là trong một ngày đuổi Lục Minh Châu đi. Cô ta đi, thì tôi ở lại.”
Kiếp trước, chị gái đã tráo con trai mình với con của tôi. Không ngờ 25 năm sau, con trai tôi trở thành một tên quậy phá ngoài đường phố, còn con trai chị ấy thì thuận buồm xuôi gió, trẻ tuổi đã làm tổng tài, mua biệt thự tặng tôi, còn đưa tôi đi du lịch khắp thế giới. Chị ta cầm kết quả giám định ADN chạy đến công ty làm loạn, nhưng bị bảo vệ đuổi thẳng ra ngoài. “ Tổng giám đốc Thẩm nói rồi, dù bà là mẹ ruột, nhưng bà không nuôi nấng ngày nào, nên anh ấy không nhận.” Sụp đổ hoàn toàn, chị ta lái xe đâm chết tôi. Khi mở mắt lại, chúng tôi trở về đúng ngày đổi con năm đó. Lần này, chị gái ôm chặt đứa con của mình, nụ cười kiêu ngạo và đắc ý đến mức muốn tràn ra ngoài. “Sau này mày cứ làm mẹ của thằng mất dạy ấy đi, còn biệt thự lớn với tiền tiêu hoài không hết đều là của tao!”
Bươm Bướm Chìm Đắm Cuộc đời tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất. Tiền. Vì thế khi đi làm thêm, nhìn thấy một người toàn thân toát ra khí chất nhà giàu mới nổi nhưng gương mặt lại khá ổn như Tần Dực, tôi lập tức chủ động tiến tới đưa tờ rơi. Tần Dực lạnh lùng liếc tôi một cái. Khẽ cười khẩy. “Kiểu bắt chuyện của cô cũ kỹ quá rồi.” Về sau — Tần Dực ôm chặt lấy tôi gào khóc: “Tại sao người yêu trước lại là người lạnh nhạt trước?”
Bài Thi Điểm 0 Con bé khóa trái cửa phòng, vừa khóc vừa run rẩy như thể thế giới sắp sụp đổ. Tôi phải phá cửa xông vào, thấy con đang siết chặt trong tay một tờ giấy nhăn nheo, đã bị xé vụn rồi ghép lại bằng keo dán. Là đề thi tuyển chọn đội Olympic Toán. Con bé làm đúng tất cả, nhưng điểm trên bài lại là con số 0 đỏ chót. “Mẹ ơi…” Nó nấc lên từng tiếng, đôi mắt sưng đỏ hoe. “Cô bảo 3×5 không giống 5×3… nói con ăn may, gian lận. Rồi trước mặt cả lớp, cô xé bài thi của con, cấm con thi tiếp, còn bảo bạn bè đừ//ng ch//ơi với con nữa…” Tôi cúi đầu nhìn cổ tay nó, hằn sâu một vệt đỏ, máu còn chưa khô. Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹn. Không do dự, tôi lập tức gọi cho hiệu trưởng. “Trả lời tôi đúng một câu thôi.” Tôi nói, giọng lạnh như băng. “Khi các người dồn một đứa trẻ yêu Toán đến bờ vực tuyệt vọng, thì danh tiếng ngôi trường này là được tô điểm thêm, hay là mất sạch?”
Chồng tôi rất mê câu cá. Gần đây, được đồng nghiệp là anh Lý rủ rê, anh ấy còn mê luôn cả câu đêm. Đêm đó anh ta không về suốt một đêm, cũng chẳng có chút tin tức nào. Đúng lúc tôi đang tức giận đến phát điên thì chồng tôi bất ngờ đẩy cửa bước vào. Anh ta vội vàng nhét một con cá vào tay tôi, rồi lập tức lấy tay bịt miệng tôi lại. “Chút nữa anh Lý mà đến gõ cửa, nhất định đừng nói là tôi ở nhà, nếu không thì cả hai ta đều phải chết. Nếu hắn không chịu đi, em cứ đưa con cá này cho hắn.” Tôi nhìn con cá trắm xanh trong tay đang tỏa ra mùi thối rữa, nhíu chặt mày. Ngay lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Kẻ thù của tôi phá sản rồi, ba tôi hỏi tôi có muốn giúp anh ta một tay không.Giỡn kiểu gì vậy!Tôi đã tỏ tình với Nghiêm Húc không biết bao nhiêu lần, toàn bị từ chối, từ yêu thành hận, tôi biến thành ‘nữ vương thương trường’ trong giới kinh doanh.Thế mà ngày hôm sau, anh ta xuất hiện trong bộ vest chỉnh tề, giọng nói trầm thấp và lười biếng: “Tôi vừa giúp cậu chốt hợp đồng triệu đô, chắc cậu không định đuổi tôi đi đấy chứ?”Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp mê hồn đó, tôi khó kiềm chế sự rung động trong lòng.Ai ngờ giây sau, một đứa bé giống Nghiêm Húc y như đúc ôm chặt lấy chân tôi.“Cô xinh đẹp, nhận cháu và ba cháu đi, xin cô đấy!”
Tôi là nàng tiên cá và đã phải lòng một tổng tài lạnh lùng trên đất liền.Dùng mọi cách từ làm nũng, ỉ ôi, dằn vặt để rồi cuối cùng cũng chinh phục được anh ấy và có một cái kết viên mãn.Nhưng một năm sau, bạch nguyệt quang của anh ấy trở về nước.Tổng tài tổ chức một buổi tiệc hoành tráng trên du thuyền để chào đón cô ta.Tôi nổi giận bơi liền mười cây số trong biển, dùng răng nghiến nát động cơ của du thuyền.Không ngờ đúng không, bà đây thực chất là một con cá mập.
Lật Mặt Tôi và bạn gái sống chung hơn một năm, cô ấy chưa bao giờ cho tôi “động vào người”. Cô bảo mình là một cô gái truyền thống, bảo thủ, cái quý giá nhất phải để dành cho đêm tân hôn. Tôi tin. Cho đến một ngày, tôi phát hiện trong túi xách của cô ấy có một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp.
Khách Sạn Cõi Âm Kỳ nghỉ lễ 1/5, tôi đặt trước một phòng tại khách sạn cõi âm. Không ngờ ngay đêm đầu tiên, từ dưới giường đã vọng lên tiếng nói: “Được nằm xuống thế này, thoải mái ghê!” Tôi can đảm cúi xuống nhìn và chạm mắt với… một thứ gì đó.