Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Thẩm Miên

Thẩm Miên Sau vụ tai nạn xe, tôi thường xuyên giật mình tỉnh giấc. Vị hôn phu để em trai sinh đôi của anh ta thay thế, dỗ tôi ngủ. Nửa đêm, tôi quấn lấy người đàn ông lạnh lùng cao quý ấy, ngẩng đầu đòi hôn. Lại bị anh ta không chút nể tình đẩy ra. “Tôi nhớ anh nói sẽ giúp tôi tìm lại ký ức cơ mà?” Mắt tôi đỏ hoe, ấm ức trách móc. “Hay là… anh chê tôi chỉ nhớ được từng đó thôi?” Người đàn ông nghiến răng, cuối cùng vòng tay qua eo tôi. Chỉ là anh quá tận tâm, ôm tôi đi khắp biệt thự để “tìm lại ký ức”. Ba ngày sau, tôi nức nở xin tha, nói rằng chữa trị không nổi nữa rồi. Anh dịu dàng dỗ dành, động tác vẫn như cũ: “Ngoan, nghĩ thêm chút nữa đi.” Nửa tháng sau, vị hôn phu trở về nước, tận mắt chứng kiến quá trình “trị liệu” của chúng tôi. Anh ta đỏ mắt, phát điên tại chỗ. “Tôi còn chưa từng chạm vào cô ấy, ký ức từ đâu ra vậy hả?!”

Trêu Chọc

Trêu Chọc Sau khi mẹ tôi tái hôn, tôi có thêm một cậu em trai. Trong trường học, hắn luôn giữ khoảng cách với tôi, không xem tôi là chị hắn. Khi tôi bị bắt nạt hắn cũng lạnh nhạt, thờ ơ không để chuyện vào mắt. Tôi vẫn luôn cho rằng hắn ghét tôi đến tận xương tủy. Thẳng đến khi, tôi có bạn trai —— Hắn nửa đêm gõ cửa phòng, cười tủm tỉm hỏi tôi. “Chị…đang yêu đương?” Tôi nhìn nụ cười đầy sự lạ lùng của hắn mà có chút rét run, nhưng cũng đành gật đầu xác nhận. Giây tiếp theo, hắn hung hăng đè tôi lên giường, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thi Tử Di, chị chỉ có thể là của tôi?”

Đừng Chạy

Đừng Chạy Tôi bị bắt cóc đến chợ đen, nằm im như con cừu non chờ bị làm thịt. Một người đàn ông lạnh lùng, cao quý bước đến trước mặt tôi, dùng mũi giày khẽ nâng cằm tôi lên. Người đứng sau lưng anh dè dặt hỏi: “Ngài Hoắc, anh quen người này sao?” Anh nhếch môi, nụ cười đầy giễu cợt: “Từng ngủ chung.” Về sau, tôi dốc hết mọi thủ đoạn để một lần nữa bò lên giường của anh, van xin anh đưa tôi đi. Anh siết cổ tôi, giọng nói đầy lạnh lùng và tàn nhẫn: “Đưa em đi để rồi em lại bỏ trốn một lần nữa sao?”

Nuông Chiều

Nuông Chiều Khi tôi đến công trường tìm Tống Thần, đồng nghiệp của hắn đã hét lên: “Chị dâu đẹp quá”. Hắn phớt lờ những người xung quanh, đưa tôi về nhà thuê. Không lâu sau, nước mắt làm mờ tầm nhìn của tôi, giọng nói của tôi vỡ vụn. “Không, nóng quá…” “Ngoan, há miệng rộng ra nào.”

Sau Khi Chọc Tức Nam Chính

Sau Khi Chọc Tức Nam Chính Chỉ khi khiến mức độ chán ghét của nam chính với tôi đạt đến cực hạn, tôi mới có thể quay về nhà. Vì vậy, tôi mở chế độ tự hủy. Anh ta thích cái gì? Tôi giành. Anh ta ghét cái gì? Tôi nhét cho bằng được. Tóm lại, mục tiêu duy nhất là khiến anh ta chán ghét tôi đến tận xương tủy. Nhưng về sau, anh ta lại càng lúc càng dung túng tôi. Thậm chí khi người khác chỉ trích tôi, anh ta vẫn bình thản mở miệng: “Dù sao cô ấy cũng chỉ làm loạn với tôi, mấy người gấp cái gì?”

Bị Ép Yêu Sau Khi Bỏ Rơi Người Chồng Lạnh Nhạt

Bị Ép Yêu Sau Khi Bỏ Rơi Người Chồng Lạnh Nhạt Sau khi kết hôn, tôi dùng mọi cách quyến rũ chồng mình, thế nhưng anh lại chỉ dịu dàng đẩy gọng kính: “Xin lỗi, tôi bị vô cảm, để em thất vọng rồi.” Kỷ niệm ngày cưới. Tôi mua thuốc hổ sói, chuẩn bị cưỡng chế lật bàn, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ gọi cho anh. Thế nhưng, hệ thống đột nhiên thông báo tôi theo đuổi nhầm người. Tôi vui mừng đến phát điên, hung hăng ném lại một câu: “Đồ vô dụng chỉ biết chăm dạ dày, tôi chịu đủ rồi, ly hôn đi.” Sau này, anh quỳ gối cầu xin tôi – người đã bị khóa lại. Đôi mắt đỏ hoe, hơi thở run rẩy, vẻ nho nhã đã vỡ nát: “Bảo bối… nhìn anh đi, anh đã điều trị rồi, anh có thể khiến em sung sướng hơn hắn ta.”  

Thiên Kim Thật Trừng Trị Nữ Hộ Công Vong Ơn Bội Nghĩa

Thiên Kim Thật Trừng Trị Nữ Hộ Công Vong Ơn Bội Nghĩa Năm tôi chín tuổi, trong một vụ tai nạn xe, tôi đã che chắn cho anh trai, còn bản thân thì trở thành người tàn tật. Anh trai thề rằng sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Cha mẹ sợ tôi có vấn đề tâm lý, nên đã thuê cho tôi một hộ lý bằng tuổi. Nhưng anh tôi lại điên cuồng yêu người hộ lý đó. Họ cùng nhau đ ẩ y  tôi từ  t ầ n g c a o x u ố n g. Tôi sống sót nhưng trở thành người thực vật. Anh nhân cơ hội ấy cầu xin cha mẹ: “Hay là nhận nuôi Kiều Di đi. Một là để cô ấy tiện chăm sóc em gái, hai là em giờ cũng không còn hy vọng gì, nuôi thêm một đứa con gái cũng giúp ba mẹ nguôi ngoai.” Từ đó, cả nhà bắt đầu chán ghét tôi. Còn người hộ lý kia trở thành tâm can của mọi người. Cuối cùng, tôi bị đưa về quê – bị bỏ mặc sống ch.t. Cho đến một ngày, tôi mở mắt ra, trở lại đúng ngày xảy ra tai nạn năm đó.

Cặp Đôi Ngốc Nghếch

Cặp Đôi Ngốc Nghếch Ôn Sơ An là nhị thiếu gia ăn chơi nổi tiếng ở Bắc Kinh, còn tôi cũng là nhị tiểu thư phóng túng có tiếng. Vì vậy, khi chúng tôi kết hôn, người khác gọi chúng tôi là: Cặp đôi ngốc nghếch. Sau khi kết hôn, chúng tôi thỏa thuận rằng mỗi người tự do làm việc của mình, không can thiệp vào cuộc sống của đối phương. Nhưng sau một sự cố, tôi đẩy ngã anh, một đêm phóng túng đã xảy ra. Sau chuyện đó, cả hai chúng tôi đều im lặng. Anh nói: “Không phải cô có dày dặn kinh nghiệm sao, sao kỹ thuật hôn lại kém thế?” Tôi không chịu yếu thế, lập tức phản kích: “Không phải anh là tay chơi lão luyện sao, sao đến cả nút áo cũng không biết cởi vậy?” Anh nghiến răng nói: “Tôi còn chưa nắm tay cô gái nào bao giờ!” Tôi: ???

Cút Đi, Đồ Con Riêng

Cút Đi, Đồ Con Riêng Bố tôi qua đời vì t//ai n .ạ/n giao thông, gia đình tôi nhận được một khoản tiền bồi thường rất lớn. Hôm sau, hàng xóm đã tới gõ cửa vay tiền, nói con trai cô ta bị bệ/nh nặng. Mẹ tôi mềm lòng, không do dự định cho vay ngay. Nhưng tôi đã ngăn bà lại — Bởi vì tôi đã sống lại một lần nữa. Đứa con trai của cô ta chính là con riêng của bố tôi, và nó hoàn toàn không hề mắc bệ/nh gì cả.

Bạch Y Trở Mình

Bạch Y Trở Mình Bệnh viện mới có một y tá đến làm việc, tính cách ngây thơ, hiền lành, lúc nào cũng nghĩ cho bệnh nhân.

Lời Nói Dối Chân Thành

Lời Nói Dối Chân Thành Tôi nghĩ mình đang dính vào một mối quan hệ loạn luân, nhưng hóa ra anh không phải anh trai ruột của tôi. Khi tiểu thư thật sự mang theo kết quả xét nghiệm ADN đến, tôi lập tức chuồn ngay. Trước khi đi, tôi gọi điện cho Giang Duật Hành: “Em gái ruột của anh đã về rồi, lần này anh có thể làm bạn trai của em được chưa?” “Thiên Ninh, anh đã có người yêu rồi.” Năm năm liên tục bị từ chối, lòng tự trọng của tôi hoàn toàn bị tổn thương. Đau khổ tột cùng, tôi đến thẳng quán bar và gọi 18 người mẫu nam. Trong lúc vui vẻ, tôi buột miệng: “Em trai vẫn là tốt nhất, chân dài eo thon.” Có người không ngồi yên được nữa, lập tức bay về nước bằng máy bay riêng. Đêm đó, anh đè tôi xuống giường, hung hăng hỏi: “Ninh Ninh, em cảm nhận được chưa? Anh không chỉ có chân dài đâu.”

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh

Nhật Ký Giám Sát Trà Xanh Tôi có một người bạn trai, cậu ấy nhìn non hơn tôi rất nhiều. Nhân lúc tôi không có mặt, cô em gái trà xanh của tôi quyến rũ bạn trai “cún con” của tôi, bọn họ lén lút qua lại làm chuyện mờ ám. Cô ta nói: “Chị của tôi già như vậy rồi, cậu không sợ chị ấy xuống mồ trước để cậu lại một mình à? Hay là cậu và tôi ở bên nhau đi.” Khuôn mặt tuấn tú của bạn trai tôi ngay lập tức đỏ lên, không một lời phản bác. Cũng không biết hắn đỏ mặt vì cái gì? Do tức giận hay ngại ngùng? Tôi thấy cái vế sau có vẻ đúng hơn. Haizzz! Quả nhiên cái loại tình yêu “lái máy bay” này không đáng tin cậy. Ai ngờ giây tiếp theo, hắn đứng bật dậy, hoàn toàn lột bỏ dáng vẻ dịu dàng đáng yêu khi ở cạnh tôi, như biến thành một người khác. “Cô đừng có ăn nói xà lơ! Cô dám nói người yêu tôi già? Con moẹ nó, ông đây còn lớn tuổi hơn Vũ Lạc nữa. Cô còn nói xàm nữa cẩn thận tôi cắt lưỡi cô, để cô xuống mồ trước hai chúng tôi bây giờ!”

Hình Phạt Của Anh Trai Kế

Hình Phạt Của Anh Trai Kế Mẹ tôi mất rồi, cha dượng vì giết vợ để lừa tiền bảo hiểm mà ngồi tù. Người anh trai không chung huyết thống trở thành người giám hộ duy nhất của tôi. Tôi điên cuồng chống đối Trì Cận. Để khiến anh ghê tởm, tôi thậm chí còn cố tình bấm đề xuất dưới những video về quan hệ cấm kỵ. Trì Cận vẫn thản nhiên tiếp nhận, chăm sóc tôi đến mức không ai có thể bắt lỗi. Nhưng sau đó, khi tôi không còn dây dưa nữa. Như ý anh muốn, tôi bắt đầu sống như một người bình thường—đi học, giao tiếp, xem phim cùng bạn học nam. Trì Cận lại đè tôi xuống đùi, hạ thấp giọng: “Run cái gì?” “Chẳng phải chính em nói, anh trai sinh ra là để làm chồng em sao?”

Ông Trùm Đã Âm Mưu Từ Lâu

Ông Trùm Đã Âm Mưu Từ Lâu Tôi là một bé gái mồ côi được nhận nuôi đã 10 năm. Vào đêm sinh nhật 18 tuổi, tôi bị “đóng gói” đưa đến biệt thự của ông trùm Hồng Kông Trần Miện. Lần đầu gặp mặt, anh đã dập tắt điếu thuốc, lười biếng nói: “Muốn làm vợ hay làm em gái?” Tôi lo lắng đến mức sắp vò nát cả váy, khẽ nói: “Làm vợ.” Ai ngờ, anh cười khẩy một tiếng, rũ mắt nói: “Tôi không có sở thích đó.” Sau này. Báo chí Hồng Kông đăng tin: “Chuyện vui của ngài Trần sắp tới! Cùng nữ thần đến tổ ấm ở Vịnh Thâm Thủy.” Tối hôm đó tôi xóa hộp thoại được ghim trên đầu danh sách bạn bè, thu dọn hành lý định rời đi. Không ngờ, vừa mở cửa đã bị người ta ép chặt trên cửa sổ sát đất. “Thật sự coi mình là em gái sao?”

Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản

Chồng Tôi Chưa Từng Phá Sản Sau khi Tần Thâm phá sản, anh ta mắc một đống nợ. Để giúp anh ta trả nợ, tôi từ bỏ công việc văn phòng cũ rồi làm bốn công việc một ngày. Tôi nghĩ rằng dù có khó khăn đến đâu thì chúng tôi cũng sẽ vượt qua, chúng tôi sẽ có một đứa con đáng yêu cũng như lớn lên khỏe mạnh. Cho đến một ngày, tôi được giao một công việc giúp việc nhà trị giá tám ngàn tệ. Lúc lau dọn, tôi tìm thấy một chiếc nhẫn dưới ghế sofa, giống hệt chiếc nhẫn cưới mà tôi đã tặng cho Tần Thâm. Chủ nhà quay đầu lại xong rồi gọi điện thoại: “Tần Thâm, anh có làm rơi chiếc nhẫn nào ở nhà không?” Ban đầu tôi nghĩ cái tên giống nhau chỉ là trùng hợp. Nhưng ngay giây phút tiếp theo, giọng nói quen thuộc phát ra từ điện thoại của cô ta: “Anh không cần nó nữa, bảo người giúp việc vứt đi đi.” Sau đó, chiếc nhẫn cưới mà tôi đã chọn cẩn thận bị chủ nhà ném vào thùng rác như một món đồ vô giá trị.

Chim Hoàng Yến Chán Rồi

Chim Hoàng Yến Chán Rồi Tôi là chim hoàng yến của Thái tử giới Kinh thành – Lệ Kinh Châu. Bên cạnh anh ta đã 3 năm, tôi chán rồi. Trong đầu chỉ toàn nghĩ làm sao để anh ta chủ động bỏ tôi. Giả mang thai để ép anh ta. Anh ta nói: “Vậy thì sinh đi.” Ép anh ta cho danh phận. Anh ta nói: “Vậy thì kết hôn.” Sau đó, tôi nảy ra một kế: tiết lộ hành tung của anh ta cho những cô gái muốn leo lên cao. Một tuần sau, tôi bị Lệ Kinh Châu đè lên tường, hung hăng hôn tới tấp: “Lo xử lý đám người kia, suýt quên phải ‘xử lý’ em rồi!”  

Hai Kẻ Miệng Lưỡi Cứng Cỏi Trong Tình Yêu

Hai Kẻ Miệng Lưỡi Cứng Cỏi Trong Tình Yêu Tôi và Lục Duyệt Xuyên là đối thủ không đội trời chung trên thương trường, vì muốn mê hoặc đối phương nên giả vờ yêu đương. Sau khi yêu đương, tôi giành được dự án mà mình theo đuổi bấy lâu, trong lòng đã tính, đợi xong dự án này liền đá Lục Duyệt Xuyên đi. Không ngờ dự án này kết thúc, liền có cái tiếp theo. Khi con gái chào đời, tôi đã cam đoan với hội bạn thân: “Tin tôi đi, sinh con chỉ vì gen của anh ta tốt, tôi sẽ không bị mê hoặc, tôi có kế hoạch riêng.” Lục Duyệt Xuyên cũng đang đảm bảo với hội anh em của mình: “Thật đấy, tôi không đời nào bị phụ nữ khống chế, tất cả chỉ là kế sách tạm thời.” Bạn tôi: “……” Anh em của anh: “……”

Sau Khi Chị Gái Bị Bắt Nạt

Sau Khi Chị Gái Bị Bắt Nạt Lúc hai giờ sáng, chị gái tôi gọi điện khóc lóc, nói rằng: “Khi chị đang tắm, bố chồng đã phá cửa xông vào, cởi đồ, đòi tắm chung với chị.”

Chồng Tôi Yêu Con Gái Của Người Giúp Việc, Tôi Chọn Cách Buông Tay

Chồng Tôi Yêu Con Gái Của Người Giúp Việc, Tôi Chọn Cách Buông Tay Bảy năm ngày cưới, chồng tôi nắm tay con gái của người giúp việc trong nhà, nói với tôi rằng, cô ta có thai. Đứa trẻ là của anh ta. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có phần áy náy nhưng chẳng bao nhiêu. “Chúng ta ly hôn đi.” “Chi Chi đang mang thai, con bé vừa tốt nghiệp đại học, tương lai còn đang rộng mở. Anh không thể để người khác chỉ trỏ sau lưng cô ấy được, anh phải cho cô ấy một danh phận.” Tôi vung tay tát thẳng vào mặt cô gái kia, giận dữ gằn hỏi: “Tại sao? Trên đời này thiếu gì đàn ông…” Mặt cô ta đỏ bừng lên, nhưng giọng nói lại chẳng hề sợ hãi: “Chị à, gia đình chị đã giúp đỡ em nhiều năm, em luôn biết ơn. Nhưng tình yêu là ích kỷ. Em không thể vì lòng biết ơn mà từ bỏ tình yêu của mình.” “Huống chi, chị và anh Yến Huy đã kết hôn nhiều năm mà vẫn chưa có con. Cả cơ nghiệp lớn như vậy, chẳng lẽ không có người kế thừa?” Tôi bật cười khẩy. Nếu cô ta thích nhặt rác đến vậy, tôi tất nhiên sẽ thành toàn cho họ. Chỉ là cơ nghiệp này… e là đứa con trong bụng cô ta còn chưa đủ tư cách để thừa kế.

Trọng Sinh Rồi, Tôi Chọn Tự Mạ Vàng Cho Bản Thân

Trọng Sinh Rồi, Tôi Chọn Tự Mạ Vàng Cho Bản Thân Thái tử gia giới Bắc Kinh đến khu ổ chuột tìm ân nhân cứu mạng. Em gái nhốt tôi trong phòng, mặc váy trắng của tôi, với gương mặt giống tôi đến bảy phần, lao vào lòng thái tử gia. “Tiểu Diễn, cuối cùng anh cũng tới tìm em rồi.” Sau đó, Phó Tư Diễn bất chấp sự phản đối từ gia đình, kiên quyết cưới em gái tôi từ khu ổ chuột, được người đời ca tụng là “chiến thần tình yêu thuần khiết”. Ngày thành hôn, em gái khiêu khích nhìn tôi, mấp máy môi: “Kiếp này, người gả vào hào môn là tôi.” Tôi nội tâm bình thản, không chút gợn sóng. Sống lại một đời, so với tình yêu thuần khiết, tôi càng thích vàng ròng.