Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Chàng Trúc Mã Của Tôi

Chàng Trúc Mã Của Tôi Sau khi tôi chết, trúc mã của tôi phát điên rồi. Lúc bà nội qua đời, ông nội dẫn về một cô gái câm. Cả nhà vì cô ta mà học ngôn ngữ dành cho người câm, bố mẹ che chở cô ta, anh trai thương tiếc cô ta. Bất luận tôi làm cái gì thì trong mắt bọn họ đều chỉ là đang “tranh giành tình cảm”. Tôi nhập viện do nôn ra máu, bác sĩ bảo trong cơ thể tôi giờ có hơn mấy chục loại độc. Tôi đã gửi báo cáo lên nhóm chat gia đình nhưng chẳng ai để tâm đến, anh trai còn đá tôi ra khỏi nhóm. Thì ra cô gái câm là người xuyên việt, cô ta cướp đi vận khí của tôi rồi trở thành nữ chính của thế giới này. Còn tôi thì trở thành nữ phụ độc ác rất nhanh đã phải đi lĩnh cơm hộp. Người nhà dung túng cho cô gái câm hạ độc tôi, bọn họ đều mong tôi sớm chết đi. Ba ngày sau khi tôi chết, Lục Cân Hạc người bị tôi bắt nạt mười tám năm đã quay về…

Lỡ Yêu Bố Của Người Yêu Cũ

Lỡ Yêu Bố Của Người Yêu Cũ Bạn trai nói ba anh ấy không thích tôi, rồi đột ngột chia tay tôi. Tôi uống say rồi đi cầu xin quay lại. Sáng tỉnh dậy, bên cạnh tôi là ba anh ấy. Dưới sàn còn có một chiếc tất da và vài cái bao bì bị xé nát. Người đàn ông mở mắt, nhìn tôi như đang thẩm vấn phạm nhân. “Nhớ mình nói gì tối qua không?” “Tôi nói gì?” “Em nói: ‘con nợ cha trả là chuyện đương nhiên”.” Trời ơi! Sao tôi lại có thể gây ra chuyện lớn như vậy chứ?

Bẫy Tình Yêu

Bẫy Tình Yêu Khi tiếp bệnh tại bệnh viện, tôi gặp một cô gái trẻ bị xuất huyết nghiêm trọng ở tuần thai thứ mười chín. Cô ta không lo lắng về tình trạng của mình với thai nhi, mà lại nhìn chằm chằm vào bụng tôi gần như thất thần. “Bác sĩ, tôi thấy chị cũng đang mang thai.” “Nếu chồng chị có nhu cầu, chị cũng sẽ đồng ý, phải không?” Bàn tay đang lật hồ sơ bệnh án của tôi khựng lại, trong đầu hiện lên cảnh cãi nhau với bạn trai tối hôm qua. “Sao em lắm chuyện thế?” “Các bà bầu khác đều được, chỉ có mình em là làm mình làm mẩy.” “Thật là mất hứng.”

BẪY TÌNH CỦA HỌC THẦN

Tôi ước chừng mình được 699 điểm, còn học bá mà tôi thầm thích  Cố Dịch Thần  chắc tầm 698.Cậu ấy ngẩng cằm lên, nói:“Cược không?”“Tất nhiên!”“Nếu tôi hơn cậu 1 điểm, thì nắm tay.” Tai cậu ấy hơi đỏ.“Hơn 2 điểm thì ôm.” Ánh mắt bắt đầu lảng tránh.“Hơn 3 điểm…” Giọng cậu ấy khàn khàn, “thì hôn.”Tim tôi đập loạn xạ.Cậu ấy không biết, tôi quên chưa cộng một câu hỏi lớn tận sáu điểm!Chắc thắng rồi!Nhưng tôi cũng không biết… trong hồ sơ của cậu ấy, còn có tờ giấy chứng nhận ưu tiên cộng điểm cho người dân tộc thiểu số…

BẤT NGỜ GẶP LẠI CRUSH

Tôi và ánh trăng sáng của mình gặp lại nhau, lúc này mẹ anh ấy đang túm tóc mẹ tôi mà chửi rủa là “đồ độc phụ.”Rõ ràng anh không nhận ra tôi, nhưng trái tim tôi vẫn đập loạn nhịp.

YÊU NHẦM THÁI TỬ GIA

Tôi nhầm tưởng Thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh là người yêu qua mạng của mình.Lần đầu gặp mặt, tôi ôm chầm lấy anh ấy, vừa hôn vừa cắn, miệng cứ gọi mãi nào là “bảo bối”, nào là “chồng yêu”.Anh ấy thản nhiên nhận hết, mỗi tháng còn đưa tôi 200.000 tệ làm phí sinh hoạt, lại còn tặng thêm một căn nhà.Chỉ số rung động của anh ấy ngày càng tăng, còn tôi thì sung sướng cười đến mức không ngậm miệng lại được.Cho đến một ngày, bạn trai thật sự của tôi tìm tới cửa.Lúc tôi vẫn còn đang ngơ ngác, Thái tử gia ôm chặt tôi vào lòng, rồi tung một cú đá khiến người kia bay ra:“Đây là vợ tôi. Còn dám gọi bậy nữa thì tôi bẻ gãy một chân của cậu.”

VÌ CẢ THỂ GIỚI LÀ EM

Tôi là một nữ sinh viên nghèo, nhưng lại trở thành người bên gối của đại gia Bắc Kinh, Thẩm Ngôn Nhượng.Ai cũng ngưỡng mộ tôi, nhưng không ai biết, thực ra cách tôi và Thẩm Ngôn Nhượng đối xử với nhau rất đơn giản—“Khách sạn 2101.”“Đến ngay.”“Nhà tôi.”“Đến ngay.”…Ngoài ra, chẳng còn gì khác.Tối nay, sau một trận cuồng nhiệt, anh ấy bỗng hỏi tôi: “Có biết Ứng Khê không?”“Bạn cùng lớp của tôi, sao vậy?”“Đưa WeChat của cô ấy cho tôi,” Thẩm Ngôn Nhượng ngậm điếu thuốc, giọng hờ hững, “Tôi muốn theo đuổi cô ấy.”

Tự Mình Làm Nữ Vương

Tự Mình Làm Nữ Vương Tôi bị ôm nhầm, bạn cùng phòng mới là người thừa kế ngàn vạn của gia đình. Sau khi cô ta trở về, tôi bị đuổi khỏi nhà cha mẹ nuôi, bạn trai cũng bị cô ta cướp mất, còn bị cô ta dẫn đầu cô lập ở trường học. Nhưng tôi chẳng hề quan tâm đến đám rác rưởi mà cô ta mang đi. Bởi vì, tôi đã sớm có tài sản hơn trăm triệu rồi.

Trung Thành

Trung Thành Chiếc vòng cổ đính đá quý tôi bỏ ra cả chục triệu để đấu giá, chồng tôi lại tặng cho thư ký riêng của hắn. Cô thư ký đăng ảnh khoe trên vòng bạn bè: 【Con mèo hoang đã có dấu ấn của chủ, cả đời này sẽ trung thành với chủ.】 Trợ lý chụp màn hình gửi cho tôi. Trong ảnh, cô ta mặc đồ hầu gái, tháo chiếc vòng cổ của tôi thành hai sợi. Một sợi cô ta đeo lên cổ con mèo của mình. Sợi còn lại thì đeo lên cổ chân. Tôi nhắn tin chất vấn Cố Đình Huyền, nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển. Nửa tiếng sau, tôi đăng một status mới kèm dòng chữ: 【Quả nhiên là chuồng gà cải tạo từ đồ cổ, đến con gà mái rẻ tiền cũng như được dát vàng.】 Ảnh đính kèm là toàn bộ đống đồ cổ trong phòng hắn đã bị tôi đập nát, dựng thành chuồng gà.

TRÊU ĐÙA TỔNG TÀI MÙ

Sau khi cưới tổng tài mù.Tôi dựa vào việc anh ấy không nhìn thấy, liền hôn anh một cái, rồi lại một cái. Anh đỏ mặt, liên tục nói: “Cô Lâm, đừng như vậy.”Sau này, anh thế mà lại ép tôi vào góc tường, nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm: “Vợ yêu, lại đây~”

Trả Thù Cho Bản Thân

Trả Thù Cho Bản Thân Lưu Tân Di là học sinh nghèo nổi tiếng trong lớp. Tôi được học bổng, cô ta nói: “Nhà cậu giàu vậy rồi, đến tí học bổng cũng không chịu nhường, trong khi tớ đến cơm no còn không có mà ăn.” Tôi được tuyển thẳng, cô ta lại bảo: “Cậu có thể nhường suất đó cho tớ không? Dù sao cậu cũng có tiền đi du học mà.” Bố mẹ tổ chức tiệc mừng tôi đậu đại học, cô ta vẫn có thể nói: “Ghen tị thật đấy, cậu còn có bố mẹ ở bên, còn bố mẹ tớ thì chết từ lâu rồi.” Thế là tôi trở thành con nhà giàu đáng ghét trong mắt mọi người. Hôm nhập học ở Bắc Đại, tôi bị đẩy từ tầng cao xuống. Mở mắt ra lần nữa. Trước mặt là Lưu Tân Di mặc chiếc áo sơ mi đã giặt đến bạc màu. Tôi khẽ nhếch môi cười. Kiếp này, tôi sẽ dồn cô ta vào đường cùng.

Trả Giá Cho Tình Yêu

Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.

TÔI LÀ THIÊN KIM GIẢ

Khoảnh khắc thiên kim thật quay về, Cố Tư Niên lấy lại chìa khóa biệt thự của tôi rồi công khai đính hôn với cô ấy.Tôi không tham dự đám cưới, anh ta thản nhiên nói: “Đỡ một khóc hai làm loạn ba đòi tự tử.”Nhưng em gái lại nhất quyết muốn đảm bảo sự an toàn của tôi.Lúc điện thoại kết nối, tiếng khóc của tôi vang vọng lên khắp nơi.“Đừng mà, xin anh tha mạng… hu hu…”Cố Tư Niên tức đỏ mắt, lập tức cho người kiểm tra toàn bộ khách sạn trong thành phố suốt đêm.

Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác

Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Theo đuổi Thái tử gia Bắc Kinh ba năm, trước khi chuẩn bị tỏ tình với hắn, tôi đã mơ một giấc mơ. Trong mơ, tôi là nữ phụ ác độc còn nữ chính là người giúp việc của nhà hắn. Mà hắn sẽ vì nữ chính mà làm cho gia đình tôi phá sản. Ngày hôm sau, hắn ngồi đối diện tôi với biểu cảm lạnh nhạt: “Tìm tôi có chuyện gì?” Tôi nhìn thấy hoa tươi trang trí khắp nơi, nghẹn họng nói ra một câu: “Lát nữa cậu giúp tôi làm chứng, tôi muốn tỏ tình với bạn thân của cậu.” Sắc mặt hắn ngay lập tức trở nên đen kịt, chậm rãi mở miệng: “Cậu lặp lại lần nữa xem.” Tôi luống cuống: “Không muốn chứng kiến cũng được, vậy bây giờ cậu mau đi đi.” Hắn cười lạnh một tiếng, bóp cổ tôi nói: “Dùng tôi xong, liền muốn quăng đi sao?”

Tiểu Hồ Lê Lịch Kiếp

Tiểu Hồ Lê Lịch Kiếp Vào ngày thứ ba chiến tranh lạnh với bạn trai, tôi phát hiện mình mang thai. Vì không muốn mất phong độ mà nói cho anh ấy biết chuyện này, tôi đã gửi một tin nhắn cho nhóm bạn của anh ấy. “Tôi có thai rồi.” Tôi nghĩ rằng họ sẽ là những người đầu tiên nói với anh ấy về việc tôi mang thai, sau đó tôi sẽ đợi anh ấy đến quỳ xuống nhận lỗi. Kết quả là não của những người anh em của anh ấy đều không được bình thường. “Đánh cái gì vậy? Chị dâu, đứa trẻ này không phải của em!” “Chị dâu, em không dám có ý đồ gì với chị đâu ạ!” “Đừng đùa, giữa chúng ta trong sạch như nước cất, không thể có con được.” Tôi: “…” Đến tối, cuối cùng cũng có một người có não bình thường, nhìn vào ghi chú, là anh trai của bạn trai tôi: “Nó không muốn nuôi sao?” Tôi đang chuẩn bị ra vẻ đáng thương trước mặt các bậc trưởng bối. Kết quả là giây tiếp theo, Cố Đình Sâm, người vốn ít nói, đột nhiên phát điên. Anh trai anh ấy: “Tôi nuôi.” “Em có phiền nếu đứa trẻ gọi tôi là bố không?” “Đứa trẻ cũng có quan hệ huyết thống với tôi.” “Em mang hộ khẩu xuống đây đi, tôi đến dưới nhà em rồi.” Không phải, anh trai, anh lại định làm trò gì vậy?

Tia Sáng Nơi Góc Tối

Tia Sáng Nơi Góc Tối Trong kỳ thi đại học, tôi trở thành thủ khoa tỉnh. Sao bao chuyện tôi được sống lại vào lúc bị gian lận năm đó. Máy quay siêu nhỏ, giấu trong kính đen, màn hình kết nối với kính của bạn thân. Không cần giao lưu, cô ta cũng có thể thấy rõ mỗi mồn một câu trả lời của tôi. Có thành tích rồi thì cô ta sẽ được như nguyện vào Bắc Đại, trở thành ngôi sao sáng. Còn tôi thì quỳ trên mặt đất, giúp cô ta mang giày. Cô ta né tránh ống kính rồi cười cười: “Con gái của giúp việc, tự nhiên cũng là mệnh giúp việc.”

Tâm Sự Của Thanh Mai

Tâm Sự Của Thanh Mai Tôi và Diêm Triển Sĩ đã được đính hôn từ khi cả hai còn bọc tã. Anh ta không thích tôi, tôi biết điều đó rất rõ. Khi đính hôn, anh ta nói: “Thời hạn 2 năm, trong thời gian đó tôi sẽ không can thiệp vào việc của em.” Ý ngoài lời là, tôi cũng đừng xen vào chuyện của anh ta. Đợi đến khi thời hạn kết thúc, sẽ nói với ông cụ là tính cách không hợp rồi chia tay trong hòa bình. Hai năm sau, Bạch Nguyệt Quang của Diêm Triển Sĩ trở về nước. Tôi chủ động tìm đến ông cụ nhà họ Diêm để bàn chuyện ly hôn. Vậy mà Diêm Triển Sĩ lại trước mặt ông cụ thẳng thừng phủ nhận: “Giận dỗi chút thôi, ly hôn gì chứ? Không có chuyện đó!”

Sự Bất Công Của Thần

Sự Bất Công Của Thần Sau khi ch//ết đi, tôi mới biết mình là nữ phụ trong một quyển sách. Nữ chính là chị gái của tôi, mà tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ bé không đáng nhắc đến ở bên cạnh chị ấy. Thần lạnh nhạt phán: “Ta có thể đưa cô quay lại quyển sách, trả thù bất cứ ai.” Tôi suy nghĩ rất lâu, mới nhỏ giọng đáp lại: “Tôi không muốn trả thù, nếu có thể, xin thần hãy giúp tôi, để tôi được biết thế nào là cảm giác được người khác yêu thương bằng cả trái tim.”

Sống Lại Đến Bên Anh

Sống Lại Đến Bên Anh Thời điểm tôi khốn cùng nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi. Tất cả mọi người đều nói, anh cưới tôi chỉ vì giận dỗi với em gái tôi. Nhưng sau khi anh qua đời vì tai nạn xe cộ, anh lại để lại toàn bộ di sản cho tôi. Cùng với một chiếc máy ghi âm. Nhẹ nhàng mở ra, là giọng nói khàn khàn trầm thấp của anh — Anh nói: “Tống Đường Âm, em có thể thích anh một chút được không?” Nhiều năm sau, cuối cùng tôi cũng nhìn thấu được tình yêu mãnh liệt và vĩ đại của anh ẩn dưới lớp băng giá. Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trùng sinh. Mẹ nuôi đang nắm tay tôi nói: “A Âm, con đi thay em gái con ngồi tù có được không?”

Sầm Vịnh Vi

Sầm Vịnh Vi Thời niên thiếu, Cố Cảnh Chiêu từng thích một cô gái. Lúc cô ta ly hôn quay về nước, tôi bị bỏ quên trong một cơn mưa lớn. Hôm đó, tôi hỏi mượn nhân viên vệ sinh đi ngang qua một chiếc ô. Lại tới sân bay, tùy tiện mua vé máy bay chuyến bay gần nhất. Tôi nghĩ, đi đâu cũng được, chỉ cần không có Cố Cảnh Chiêu và Thư Mạn. … Sáu giờ, xe của Cố Cảnh Chiêu về đến nhà. Người ra đón là người giúp việc chứ không phải phu nhân Sầm Vịnh Vi của anh ta. Lúc này Cố Cảnh Chiêu mới nhớ tới, bởi vì lo lắng cho Thư Mạn mà anh ta quên tới chợ đón cô. Nhưng mà không sao, phu nhân của anh ta có tính cách dịu dàng, chưa bao giờ tức giận vì mấy chuyện nhỏ nhặt này. Bảy giờ, mưa tạnh, trời rất tối, Sầm Vịnh Vi còn chưa về nhà. Trong lòng Cố Cảnh Chiêu bắt đầu có chút vô cớ hoảng hốt. Anh ta gọi cho cô ba cuộc, lần đầu không có ai nghe. Lần thứ hai, lần thứ ba, cũng không gọi được.