Vả Mặt

Lý Đào Lý

Lý Đào Lý Chồng tôi là dân kỹ thuật, lương cao, đã từng kết hôn một lần. Ngay trong đêm tân hôn, anh ấy đã nói với tôi rằng lý do ly hôn với vợ cũ là vì cô ấy không hòa hợp được với bố mẹ anh. Yêu cầu duy nhất của anh ấy đối với tôi là phải hiếu thảo với bố mẹ chồng. Tôi lập tức đồng ý, vì dù gì tôi cũng rất giỏi trong khoản chăm sóc và hiếu thảo với bố mẹ. Vậy nên, khi mẹ chồng gọi tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào mỗi cuối tuần để ăn sáng, tôi vẫn tươi cười không phàn nàn. Thậm chí, để tránh việc mẹ phải dậy sớm nấu ăn vất vả, ngày hôm sau, tôi còn chủ động dậy từ 3 giờ sáng, đứng ngay bên giường mẹ chồng, mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, dậy ăn sáng đi ạ.” “Ăn xong rồi ngủ tiếp cũng như nhau thôi, phải không mẹ?”

Hạ Lan Từ

Hạ Lan Từ Lúc bái đường thành hôn, phu quân đột nhiên vén khăn voan đỏ của ta,Ngay trước mặt bao nhiêu quan khách, bắt ta ký vào tờ nhận thiếp.Hắn muốn cho Bạch Nguyệt Quang một danh phận.Nhưng khi đính thân, hắn từng hứa rằng sẽ không nạp thiếp.Chúng nhân đều háo hức chờ xem ta xấu mặt,Ta cắn răng, chỉ vào nam nhân diện mạo tuấn tú giữa đám đông.“Lục Duật làm trái hôn ước, đường đường chính chính ép ta khuất phục, đây là hành vi tiểu nhân. Ta không muốn gả cho hắn, ngươi có nguyện cùng ta bái đường hay không?”Sắc mặt Lục Duật lập tức tái nhợt.Nam nhân kia nhếch môi, thản nhiên bước lên trước, chậm rãi nói: “Được, ta cưới nàng.”

Sai Vị Trí

Sai Vị Trí Tôi làm thư ký cho Cận Ngạn suốt chín năm, luôn cẩn trọng, chăm chỉ. Đến khi tôi sắp được thăng lên chức phó tổng, hắn lại đưa mối tình đầu của mình vào thay chỗ tôi. Hắn nói cô ta có bằng cấp cao hơn, giỏi giang hơn tôi. Nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt mười năm, tôi cứng họng, không nói được lời nào. Không nói được nhưng tôi cười được, để rồi xem không có tôi tên bù nhìn như hắn làm được gì?

Bùa Đổi Điểm

Ngay sau khi có điểm thi đại học, tôi liền nhét chai nước khoáng mẹ đưa và chuỗi hạt Phật cậu trúc mã tặng cho tên đại ca trường học dốt, bị A I D S, lâu nay vẫn bắt nạt tôi. Chỉ vì kiếp trước, tôi đã uống chai nước đó, kết quả điểm 700 của tôi biến thành của con nhỏ em nuôi Giang Như, còn điểm 300 của nó lại thành của tôi. Ngay sau đó, chưa đầy mấy ngày, cơ thể tôi bắt đầu xuống dốc không phanh một cách khó hiểu. Ho ra máu, sốt cao, đến cuối cùng đau đến mức gần như không rời khỏi giường nổi. Trong khi đó, Giang Như vốn bị ung thư dạ dày giày vò lại kỳ diệu khỏi hẳn. Tôi cầu xin mẹ đưa tôi đi bệnh viện, bà không những không đồng ý, còn cười khẩy nói tôi giả bệnh, mắng mỏ rồi nhốt tôi vào tầng hầm. Khi tôi sống dở chết dở trong đau đớn, bọn họ lại tổ chức tiệc mừng Giang Như đỗ đại học rình rang. Cuối cùng, tôi bị bệnh hành hạ chết thảm trong tầng hầm. Sau khi chết, Giang Như ôm điểm của tôi vào trường danh tiếng sống sung sướng, còn công khai yêu đương với trúc mã. Mãi đến lúc đó tôi mới biết, chai nước mẹ đưa chính là nước bùa đổi điểm, chỉ cần tôi uống, điểm sẽ bị đánh cắp. Còn chuỗi hạt Phật hắn tặng, chỉ cần tôi đeo ba ngày, bệnh của Giang Như sẽ chuyển sang tôi, hút cạn mạng tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày tra điểm.

Kẻ Phong Bạc

Kẻ Phong Bạc Có ai từng trải nghiệm cảm giác có một cô bạn cùng phòng nghèo mà hay thích thể hiện mình giàu có chưa? “Ba tao là người giàu nhất vùng, chú tao là hiệu trưởng.” Vậy mà ngay khi nhập học, tôi lại trở thành mục tiêu công kích của đám bạn cùng phòng. Bọn họ khinh thường nhà tôi nuôi heo, không muốn tiếp xúc, đua nhau đi nịnh bợ Tôn Thục – con gái kẻ giả danh tiểu thư. Họ đâu biết rằng nhà tôi nuôi đến 30 triệu con heo, chiếm 25% thị phần thịt heo trong nước, và đã đưa ra thị trường từ lâu. Chưa kể, Tôn Thục chẳng qua chỉ là con gái của người giúp việc nhà tôi. Đống đồ hàng hiệu trên người cô ta đều là đồ ăn cắp từ tôi mà có. Bạn cùng phòng còn dám vu khống tôi trộm dây lưng của cô ta? Xin lỗi, đó chẳng qua là cái tôi dùng để dắt chó đi dạo thôi.

Lòng Dạ Bạc Bẽo

Lòng Dạ Bạc Bẽo Tôi và Chung Kỷ Chi đã mặn nồng bên nhau gần bốn mươi năm. Cho đến khi anh ta đổ bệnh, phải điều trị trong bệnh viện suốt ba năm dài. Vất vả lắm mới chờ được đến ngày anh ta bình phục. Nhưng đúng ngày xuất viện, anh ta lại đề nghị ly hôn với tôi: “Ba năm nay, nếu không có Triệu Tích bên cạnh, tôi đã không thể cầm cự được. Cô ấy không con cái, tôi chỉ muốn danh chính ngôn thuận cho cô ấy một mái ấm.” Triệu Tích là bạn cùng phòng bệnh với anh ta trong nửa năm qua. Nhưng tôi không thể hiểu nổi— Rõ ràng trong suốt thời gian anh ta nằm viện, chính tôi là người ngày ngày lau người cho anh ta, bưng bô, rót nước chăm sóc từng chút một. Còn Triệu Tích, cô ta chỉ nằm trên giường bệnh, mỗi ngày cùng anh ta động viên nhau, chỉ thế thôi. Tôi định nhờ con trai đứng ra đòi công bằng cho mình. Nhưng khi biết chuyện, con trai lại quay sang khuyên tôi: “Bố vừa mới khỏi bệnh, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn, bác sĩ bảo phải giữ cho bố vui vẻ.” “Mẹ cứ chiều bố, ly hôn chỉ là hình thức thôi mà. À, vợ con lại đang nghén, mẹ nhớ mai qua nấu cơm cho cô ấy nhé.” Nghe những lời của hai cha con họ — Tôi bỗng ngộ ra, thì ra lòng dạ bạc bẽo là có thể di truyền. Vậy nên tôi gật đầu: “Được, tôi đồng ý ly hôn.”

Gia Đấu Trong Hầu Phủ

Gia Đấu Trong Hầu Phủ Sau khi sống lại, ta đã đưa cả bốn ngoại thất của Cố Giới đều nạp vào phủ. Kiếp trước, ta không cho phép Cố Giới nạp thiếp. Vì vậy, hắn đã sắm sửa nhà cửa cho các hồng nhan tri kỷ ở khắp nơi, mỗi người đều sống xa hoa như chính thất. Các ngoại thất không gặp mặt nhau, sống hòa thuận vô sự. Nhưng kiếp này, bọn họ chỉ có thể đấu đá đến chết trong tòa tiểu viện này.

Nỗi Đau Và Báo Thù

Nỗi Đau Và Báo Thù Ta là kế thất của Ung Vương, làm Ung Vương phi suốt mười sáu năm. Ung Vương đăng cơ làm hoàng đế, nhưng chỉ phong ta làm Hoàng Quý phi. “Mộ Sơ là thê tử kết tóc của trẫm, là sinh mẫu của Thái tử. Nếu nàng ấy còn sống, thì làm gì đến phiên ngươi.” “Cả đời này, trẫm chỉ có một Hoàng hậu là nàng ấy. Ngươi hãy lấy vị trí Hoàng Quý phi mà trợ giúp quản lý lục cung đi.” Thái tử mà ta tự tay nuôi lớn cũng nói: “Đúng vậy, mẫu thân của ta là đích nữ của Tướng phủ, có tri thức hiểu lễ nghĩa, còn di mẫu ngươi là thứ nữ, chỉ biết quản lý những chuyện vặt vãnh trong nội trạch. Vị trí Hoàng Quý phi đã là nể tình ngươi vất vả nhiều năm qua rồi.” Trưởng công chúa Tạ Chi Dĩnh, còn ác ý mắng nhiếc: “Nếu không phải tại ngươi ép bổn cung gả cho Tề Ngọc, bổn cung sao lại thành quả phụ. Không được làm Hoàng hậu là do ngươi đáng tội!” Ta không cãi, cũng không gây náo loạn. Chỉ cầm ngọc điệp và kim ấn của Hoàng Quý phi trở về Phượng Vũ điện, ngồi một mình đến bình minh. Sau đó, ta dùng dao găm cắt từng miếng thịt trên người Thái tử. “Năm đó, khi ta nuôi ngươi, ngươi chưa đến bốn mươi cân. Bây giờ thì đã một trăm mười cân rồi.” “Ngươi không nhận ta là mẫu thân, nói ta không có công sinh thành. Vậy thì ân dưỡng dục ngươi cũng phải trả lại cho ta.” “Cứ cắt tám mươi cân thịt của ngươi ra, để trả ơn những năm tháng ta nuôi ngươi đi.”

Chấp Niệm Sinh Con Của Đích Tỷ

Chấp Niệm Sinh Con Của Đích Tỷ Ta cùng đích tỷ xuất giá cùng ngày. Đích tỷ gả cao cho Vĩnh An Hầu phủ, ta gả cho tiểu binh thủ thành. Ai ngờ sau khi thành hôn, tiểu Hầu gia lại bị chẩn đoán mắc chứng yếu tinh*, đích tỷ nhiều năm cầu con không được, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Tiểu binh thủ thành lại nhiều lần lập đại công, được phong thành Đại tướng quân, còn cùng ta sinh hạ năm nam hai nữ, được bệ hạ ban thưởng biển “Phù Tư Diễn Khánh.” Đích tỷ ghen ghét, vào ngày ta thụ phong cáo mệnh đã độc chết ta. Mở mắt ra lần nữa, chúng ta cùng nhau trở lại ngày đính hôn. Lần này, đích tỷ giành trước lựa chọn tiểu binh thủ thành. Đêm đó, Tiểu Hầu gia cũng vô cùng lo lắng đến tìm ta từ hôn: “Ta không muốn vô duyên vô cớ làm chậm trễ cả đời của ngươi, kỳ thật ta không thể…” “Không thể sinh đúng không!” Ta ôm lấy cánh tay hắn: “Ta gả! ta không phải chàng sẽ không gả!” Chết cười. Bà bà giàu có hào phóng, công công quyền thế, cởi mở, phu quân phong lưu phóng khoáng, trẻ trung khỏe mạnh, còn không thể sinh dục. Phú quý như vậy đích tỷ lại không thèm sao?

Cái Giá Cho Kẻ Bội Bạc

Cái Giá Cho Kẻ Bội Bạc Sau khi thủ tiết hai mươi năm, phu quân của ta đã trở về. Người trước mắt hoàn toàn khác biệt với thiếu niên từng ôm ta khóc ở đầu làng, không nỡ rời xa năm nào. Hắn giờ cao cao tại thượng, nhìn ta với ánh mắt vừa thương hại vừa khó chịu, duy chỉ thiếu sự quan tâm. “Thi đậu công danh năm thứ hai, ta đã ngã xuống vách núi và mất trí nhớ.” “May mắn được Thuần Ý cứu giúp.” Thấy ta chỉ mải cho gà ăn mà không nói gì, hắn vòng qua trước mặt ta. “Nay ta đã khôi phục ký ức, Thuần Ý cảm thấy rất áy náy với nàng, lệnh cho ta đón nàng cùng hài tử lên kinh thành hưởng phúc.” Bàn tay đang rải thóc của ta khựng lại. Mặc cho bầy gà con kêu chít chít vì đói, ta mím môi từ chối. “Nay ngươi đã có kiều thê ở bên, lại còn quan to lộc hậu, chúng ta sống ở nông thôn đã quen, không muốn lên kinh thành làm trò cười cho thiên hạ.” Lời vừa dứt, sắc mặt phu quân thoáng chốc biến đổi, vẻ tự tin trên gương mặt bỗng xuất hiện một vết rạn. “Nàng không muốn lên kinh?” Hừ, hắn thật sự nghĩ ta ở quê thì chẳng hay biết gì sao? Cố Cẩn Trạch đang cạnh tranh chức vị tể tướng đến thời khắc mấu chốt nhất, lại bị đối thủ một mất một còn moi ra việc hắn đã bỏ rơi thê tử tào khang. Nếu không, sao hắn lại “tốt bụng” đến đón chúng ta như vậy!

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi Phu quân chiến tử sa trường, ta một mình chèo chống Uy Viễn Hầu phủ. Mời đại nho dạy nhi tử đọc sách, vì hắn cầu hôn thiên kim nhà danh giá làm thê. Nhi tử lại nói đã yêu nữ tử chốn thanh lâu, nhất định phải hòa ly với con dâu, nạp nữ tử thanh lâu vào cửa. Ta lấy cái chết ép buộc, nhi tử lại không tiếc giả chết, cũng muốn cùng nữ tử đó ở bên nhau. Đêm khuya thanh vắng, hắn phóng hỏa thiêu cháy Uy Viễn Hầu phủ, bỏ đi không ngoảnh lại. Toàn gia đều bỏ mạng trong biển lửa, còn có cả tôn nhi đáng thương của ta, chỉ còn một tháng nữa là ra đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm hắn phóng hỏa. Ta cười. Lần này, ta bảo tất cả mọi người cứ mặc hắn giả chết rời đi. Về sau, hắn lại quỳ dưới chân ta khóc lóc cầu xin: “Nương, con thật sự là nhi tử ruột của người mà!”

Sau Khi Kịch Bản Nữ Phụ Ác Độc Thức Tỉnh

Sau Khi Kịch Bản Nữ Phụ Ác Độc Thức Tỉnh Sau khi bỏ thuốc Chu Khí Dã, bỗng nhiên tôi lại thức tỉnh cốt truyện của nữ phụ ác độc. Thì ra, Chu Khí Dã là nam phụ si tình trong một cuốn sách tổng tài. Sau khi bị tôi bỏ thuốc, hắn buộc phải từ bỏ nữ chính. Từ đó trở đi, hắn hận tôi thấu xương, cuối cùng khiến tôi nhà tan cửa nát, tự tay đẩy tôi vào ngục. Cốt truyện đột ngột xuất hiện trong đầu khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Bàn tay vừa chạm vào thắt lưng hắn như bị bỏng, tôi vội vã lăn xuống giường mà bỏ chạy. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã bị người đàn ông phía sau ôm chặt vào lòng. Đôi mắt Chu Khí Dã vương sắc đỏ, y phục xộc xệch, trên gương mặt lạnh lùng mang chút bất cần khi xưa giờ lại ngập tràn dục vọng chưa được thỏa mãn. “Hửm? Sao không tiếp tục nữa?”  

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam Mang thai hai tháng, tôi ăn gì cũng nôn. Từ khi phát hiện ăn sầu riêng có thể giảm bớt cơn buồn nôn, tôi luôn dự trữ sẵn trong tủ lạnh. Buổi tối, mẹ chồng lại làm cả bàn đầy món thịt. Nhìn thấy, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Mở tủ lạnh ra, phát hiện sầu riêng dự trữ từ trước đã không còn. Tôi vội vàng bảo chồng đi mua. Không ngờ mẹ chồng bùng nổ: “Cả bàn thức ăn không có gì hợp miệng nó à? Ngày ngày hầu hạ người khác còn phải bị khinh bỉ, chỉ biết đến mấy quả sầu riêng mấy trăm tệ một quả đó của cô thôi!” Chồng lao đến tát tôi một cái: “Cô lại giở thái độ với mẹ tôi đúng không?” Tôi lập tức về phòng, khóa trái cửa, gọi điện cho bố mẹ. Ngôi nhà này, tôi không cần nữa.

Sau Khi Biết Chồng Giấu Quả Thận Ở Đâu

Sau Khi Biết Chồng Giấu Quả Thận Ở Đâu Kết hôn với Giang Nghiễn Trạch 20 năm, tôi mới biết trong cơ thể anh ta thiếu một quả thận. Mà quả thận đó đang ở trong cơ thể của Bạch Nguyệt Quang, Trần Lệ Vi của anh ta. “Đừng nói cho Lệ Vi biết, tôi sợ cô ấy cảm thấy áp lực, sẽ không tốt cho sức khỏe của cô ấy.” Bạn của anh ta cười mỉa mai: “Đã vậy thì sao không ly hôn rồi cưới luôn Trần Lệ Vi đi? Chồng cô ấy mất rồi mà.” Giang Nghiễn Trạch cúi đầu, ho khẽ vài tiếng, tự cười giễu bản thân: “Với cơ thể như thế này, cưới tôi thì được gì chứ! Tôi không muốn trở thành gánh nặng cho cô ấy. Hơn nữa, cô ấy không giống Chu Thanh Nhan, tôi không nỡ để cô ấy phải vì tôi mà xuống bếp nấu nướng!” Đôi mắt tôi đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào hai túi đầy thuốc bổ trên tay. Tôi xoay người, ném thẳng chúng vào thùng rác.

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa

Tôi Không Làm Cơm Tình Thương Nữa Tôi nấu cơm miễn phí cho các cụ già trong làng đã ba năm nay. Mỗi ngày một bữa tối, có thịt có rau, nhà nào có trẻ nhỏ bị bỏ lại thì tôi sẽ phần thêm một suất. Ba năm qua, chưa từng lấy của họ một xu. Chi phí nấu nướng đều do tôi quay video ngắn, livestream kiếm tiền để trang trải. Hôm đó, như thường lệ, tôi nấu xong nồi giò heo lớn, đợi các cụ đến nhận cơm. Không ngờ lại đợi được ông trưởng thôn mới nhậm chức, dẫn theo một đám người khí thế hừng hực đến trước mặt tôi. “Cô đã quay video người già trong làng suốt ba năm nay để kiếm tiền, vậy số tiền đó lẽ ra phải chia cho cả làng chúng tôi!” Tôi giải thích: “Tôi đâu có không bỏ công sức đâu, ngày nào tôi cũng tự tay nấu cơm, làm đồ ăn ngon cho các cụ mà.” Bọn họ nổi giận: “Trưởng thôn đã nói rồi! Cái kiểu nấu cơm này của cô chỉ là làm bộ tốt bụng, thực chất là để câu view! Tiền cô bỏ túi hết, còn người già trong làng bị quay lên thì không được một đồng nào!” Ngay sau đó, họ đập luôn bộ đồ nấu của tôi, còn vứt nồi giò heo tôi mất ba tiếng để nấu đi. Họ còn tuyên bố: nếu tôi không chia tiền cho dân làng thì không được phép tiếp tục nấu cơm kiếm tiền nữa. Mà cũng tốt thôi, làm ba năm rồi, tôi cũng mệt rồi. Tôi cũng muốn xem vị trưởng thôn mới này sẽ làm cách gì để lo cho các cụ già neo đơn trong làng.

Tôi Vậy Mà Bị Đồn Là Quỷ Nghèo

Tôi Vậy Mà Bị Đồn Là Quỷ Nghèo Lịch sử trò chuyện giữa tôi và bố đã bị rò rỉ ra ngoài. [Tháng này bố có chút khó khăn, chỉ có thể cho con tầm 100 tiền sinh hoạt phí.] [Không sao đâu bố, vẫn có thể sống sót được.] Trong chốc lát, tôi liền trở thành con quỷ nghèo được cả trường biết đến, đối tượng mập mờ của tôi lập tức xóa tôi ra khỏi danh sách bạn bè. Tôi:”……”. Chẳng lẽ 100 mà bố tôi nói có thể không phải là 100 tệ mà ngược lại là 100 vạn tệ (~3,5 tỷ) à?.

Ngày Cưới Mới Phát Hiện Mình Lấy Nhầm Người!

Ngày Cưới Mới Phát Hiện Mình Lấy Nhầm Người! Ngày cưới mới phát hiện mình lấy nhầm người! Chuyện hoang đường như vậy mà lại xảy ra với tôi sao? Tôi và em họ cùng cưới trong một ngày, cũng tổ chức tiệc cưới ở cùng khách sạn. Hôm rước dâu, chồng tôi lái một chiếc xe nội địa chưa đến trăm triệu. Chồng của em họ thì lái hẳn một chiếc Porsche Cayenne tiền tỷ. Dì biết rõ hôm đó cũng là ngày cưới của tôi, vậy mà vẫn cố tình ngồi xe của chồng em họ, chở mẹ tôi đi ăn cưới em ấy. Không ngờ mẹ tôi và dì lại cãi nhau một trận ầm ĩ. Lúc đó tôi mới biết, hoá ra ban đầu bà mai định giới thiệu chồng em họ cho tôi. Dì nghe nói nhà chồng em họ mở công ty, mỗi năm kiếm cả chục tỷ, liền lén lút dúi tiền cho bà mai, tráo người mai mối của tôi với em họ! Nghe tiếng cười đắc ý đến điên cuồng của dì, tôi thật sự không nỡ nói ra sự thật với bà ta— Người mà bà ta chê là “kẻ thất nghiệp”, chính là chồng tôi, lại là người thừa kế khối tài sản nghìn tỷ của một gia tộc khổng lồ…

Đổi Một Phu Quân Khác

Đổi Một Phu Quân Khác Ta nhặt được một tên ăn mày xinh đẹp, đưa hắn vào trường tư thực, giúp hắn vào quan trường. Đêm trước khi thành thân, hắn nói: “Như Yên, ta yêu Thanh Nhi, nàng thành toàn cho chúng ta đi!” Ta gật đầu, đánh gãy hai chân của hắn, cắt lưỡi của Thanh Nhi, để ả ở bên cạnh chăm sóc hắn. Hắn mắng ta là kẻ điên, nói vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ta. Ta hỏi hắn: “Không phải đã cho các ngươi ngày ngày ở bên nhau rồi sao? Ngươi còn muốn như thế nào? Ngươi biết rõ, tính tình ta không tốt lắm.”

Toan Tính Của Bà Nội

Toan Tính Của Bà Nội Bà nội tôi từng suýt chút nữa hại ch/ết tôi.Mẹ tôi từng tuyên bố rằng, nếu bà ta còn dám bước chân vào nhà thêm một lần nào nữa, bà ấy sẽ ly hôn với bố tôi.Bố tôi khi ấy thề sống thề ch/ết rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó.Vậy mà chưa được nửa năm, trí nhớ của ông ấy lại “vô tình” gặp sự cố.Mẹ vừa mới nói tuần sau sẽ đi công tác hai tháng.Chân trước mẹ tôi còn chưa rời khỏi cửa, chân sau bố tôi đã lén đón bà nội về nhà.Ông ta vừa xoa đầu tôi vừa dịu giọng giải thích:“Bà nội dạo này sức khỏe không tốt, phải đến bệnh viện kiểm tra.Bố lại bận việc, không chăm lo cho con được, để bà nội nấu cơm cho con ăn cũng tiện.”

Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo

Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo Bạn trai tôi đột nhiên phải đi công tác, nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi tôi giúp anh ấy tắt máy, vô tình lướt qua đoạn hội thoại. “Em yêu, tối nay bên anh nhé, chồng của em sắp chết đói rồi.” Cô gái kia trả lời: “Vậy anh không được phép không mang bao, em còn chưa muốn có thai đâu.” Bạn trai tôi đáp: “Có thì sinh thôi, sinh con gái, sẽ đáng yêu như em vậy.” Tôi kiềm nén sự chấn động trong lòng, nhấn vào tài khoản có ảnh đại diện y hệt tôi. Trong mục nhật ký, cô ấy đăng ảnh mặc váy cưới, góc ảnh thấp thoáng hình bóng một người đàn ông trông rất nổi bật. Vậy… tôi chính là người thứ ba?