Vả Mặt

Lời Nguyện Cầu Của Cô Ấy!

Lời Nguyện Cầu Của Cô Ấy! Tôi là thiên kim thật, ngày được đón về nhà hào môn, thiên kim giả vùi đầu ở trong lòng mẹ tôi khóc thút thít. 【 Chậc chậc, bộ dáng lê hoa đái vũ của nữ chính thật làm tôi đau lòng, khó trách anh trai đầu gỗ của tôi không kiềm chế được. 】 Anh tôi đang dẫn đường thì bị trượt chân. 【 Cha con tranh chấp, anh em bất hòa, đáng tiếc đã sinh vào nhầm nhà. 】 Thiên kim giả không khóc nữa, tay mẹ tôi vỗ cô cũng cứng đờ. Trong đầu tôi vẫn đang nghĩ về hàng triệu tình tiết trong cuốn tiểu thuyết, lại phát hiện ra ánh mắt mọi người nhìn tôi có chút không đúng.  

Vả Mặt Bệnh Công Chúa Trong Khu Quân Sự

Vả Mặt Bệnh Công Chúa Trong Khu Quân Sự Trong đợt huấn luyện quân sự, tôi bị cả nhóm chế giễu là nghèo kiết xác, lạc hậu, hèn mọn, bị khinh thường đủ kiểu. Bạn cùng phòng thì khắp nơi bịa chuyện, mắng nhiếc tôi không ngừng. Nhưng rồi, khi hiệu trưởng đích thân ra mặt xử lý vụ bắt nạt, ba của cô ta cũng bị ba tôi sa thải. Còn nam thần mà cô ta ngày đêm mơ tưởng, hóa ra lại chính là anh ruột tôi.

Tôi Là Đứa Con Bất Hiếu Trong Truyện

Tôi Là Đứa Con Bất Hiếu Trong Truyện Chỉ vì khen một người dì xa lạ: “Dì thật xinh đẹp,” mẹ tôi đột nhiên bùng nổ. “Con đi đi, mẹ không cần con nữa.” Khuôn mặt mẹ lạnh lùng, giọng nói dứt khoát: “Cả hai cha con các người, tôi đều không cần!” Ngày hôm đó, tôi ôm món quà còn chưa kịp tặng, chạy đuổi theo chiếc taxi thật xa. Khi ngã nhào xuống đất, tôi nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ trên không trung: 【Đáng đời! Dám khen kẻ thứ ba đẹp, sao không ngã chết luôn đi!】 【Nữ chính thật ngầu, loại con sói mắt trắng thế này phải bị vứt bỏ.】 Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra mình chính là đứa con bất hiếu trong câu chuyện “Mẹ bỏ chồng bỏ con.” Còn mẹ tôi, nữ chính mạnh mẽ, đang tích lũy giá trị hối hận của tôi.

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”

Vết Bớt Trên Mặt Chị Tôi

Vết Bớt Trên Mặt Chị Tôi Trên mặt chị tôi có một vết bớt hình cá Koi. Sau khi nhận sự chúc phúc của chị ấy, bố tôi trúng 5 triệu tệ, mẹ tôi thì có được dáng người thon thả. Chỉ mình tôi là không cần gì cả. Bởi tôi biết vết bớt trên mặt chị tôi chính là cá Koi đen. Lấy gì của chị ấy thì sẽ phải trả lại gấp đôi.

Dạy Cho Em Trai Một Bài Học

Dạy Cho Em Trai Một Bài Học Trên chương trình tạp kỹ, tôi và tiểu hoa trà xanh được yêu cầu gọi điện thoại cho một người khác giới và nói em yêu anh. Cả hai chúng tôi đều gọi cho Thái tử gia Bắc Kinh. Đến lượt tiểu hoa trà xanh, Thái tử gia vô cùng thâm tình: “Anh cũng yêu em.” Đến lượt tôi, Thái tử gia vô cùng hoảng sợ: “Chị uống nhầm thuốc à?” Lập tức, tôi bị cả mạng mỉa mai là chó liếm, tiểu hoa trà xanh dương dương đắc ý nói với tôi: “Dù cô là bạn gái cũ của anh ấy thì đã sao? Bây giờ người anh ấy yêu sâu đậm là tôi.” Cô ta không biết, tôi không phải người yêu cũ của Thái tử gia, mà là chị ruột của cậu ta. Cái thằng não yêu đương này, tôi không tin tôi trị không được nó.

Kẻ Bủn Xỉn Và Cô Nàng Chim Hoàng Yến Tỉnh Táo

Kẻ Bủn Xỉn Và Cô Nàng Chim Hoàng Yến Tỉnh Táo Gã kim chủ của tôi là một kẻ bủn xỉn, ngay cả khi ăn cơm với hắn cũng phải xuất hóa đơn mới được thanh toán. Thế nhưng, tôi đã yêu hắn suốt năm năm trời. Cho đến một ngày, hắn cao giọng tuyên bố kết hôn. Vô số tài nguyên giá trên trời dồn hết vào một nữ diễn viên mới. Cô ta được bảo bọc như đóa hoa tơ hồng yếu đuối, còn tôi chỉ là một cây cỏ dại khiến người ta chán ghét. “Tống Thanh Mạn, cô đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu của mình chạm vào đồ của cô ấy được không?” Nếu đã vậy, bà đây cũng chẳng cần giả vờ nữa. Bạc Ngạn Minh, năm năm qua tôi đã quá nể mặt anh rồi phải không?

Trèo Cao Té Đau

Trèo Cao Té Đau Vào ngày cưới, vị hôn phu đã mất tích hơn nửa tháng bất ngờ xuất hiện, tay trong tay với con gái của người giúp việc nhà tôi, và yêu cầu tôi hủy hôn. Tôi bật cười: “Chú rể của tôi vốn không phải là anh, hủy hôn gì mà hủy?” Có lẽ anh ta vẫn chưa biết, ngay từ khi sinh ra, anh ta đã bị trao nhầm, hoàn toàn không phải là cậu chủ thật sự của nhà họ Lê. Đối tượng hôn nhân của tôi từ lâu đã được đổi thành người thừa kế thật sự vừa trở về gần đây của nhà họ Lê—Chu Tư Viễn.

Nỗi Sợ

Nỗi Sợ Tôi với đồng nghiệp tranh thủ nghỉ trưa đi dạo trung tâm thương mại. Tôi vừa liếc qua cửa hàng Watsons thì cô ấy lập tức kéo tôi vào. “Em muốn mua gì hả? Giờ hoá đơn từ 500 được giảm 60%, chị đang định tranh thủ mua ké nè!” Cô ấy ép tôi mua một đống đồ khuyến mãi mà tôi chẳng hề muốn, rồi bắt tính tiền chung. Cuối cùng hoá đơn là 589, tôi mua 289, cô ấy mua 300. “Em à, được giảm tận 300 lận đó, mấy món chị mua coi như bù lại rồi, nên chị không trả phần em đâu nhé.” “Với lại còn được mua thêm đồ giá ưu đãi nữa đó, chị bỏ thêm 10 đồng mua chai dầu gội giá 39 tặng cho em luôn, chị có tâm ghê chưa?” “Quét mã thành viên đi chứ?” Tôi nhìn cô ấy vô tội: “Tôi không có tài khoản thành viên đâu.” Cô ấy nũng nịu: “Vậy thì đăng ký đi, có 39 thôi mà!” Cô ấy giật lấy điện thoại tôi định đăng ký tài khoản luôn. Nhưng màn hình báo không đủ tiền. Cô đồng nghiệp đứng hình, vì sợ tôi nuốt lời nên lúc nãy đã xé hết bao bì ra rồi.

Tạ Quân Phỉ

Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.

Dao Nương

Dao Nương Phụ thân ta là Ngự sử đương triều, coi trọng thanh danh của mình nhất, mà ta là phụ thân ta cùng kỹ nữ thanh lâu sinh ra, cho nên ta cùng mẫu thân là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời phụ thân ta, hận không thể diệt trừ càng sớm càng tốt.

Kẹo Ngọt

Kẹo Ngọt Mẹ tôi tái giá, bà không chút do dự lựa chọn mang theo em gái song sinh của tôi, còn tôi thì bị bỏ lại. Nhiều năm trôi qua, bà không hỏi han, không quan tâm. Đến lúc tôi thành danh, bà lại nhảy ra, trên video mắng tôi là đứa con bất hiếu. Tôi chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn muốn cười: “Bà Tần, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa!”

Cướp Đoạt Thiên Phú

Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.

Vinh Hay Nhục

Vinh Hay Nhục Năm 1987, một ngày trước khi tôi được thăng chức làm cán bộ thôn, có kẻ ác ý vu khống tôi dan díu với bí thư đại đội, khiến tôi bị đưa đi nhà lao cải tạo ở Thanh Hải suốt năm năm. Khi trở về, bố mẹ cho rằng tôi làm họ mất mặt nên công khai cắt đứt quan hệ. Bạn bè từng thân thiết cũng cười nhạo, khinh thường tôi. Chỉ có vị hôn phu của tôi, Phan Cảnh Trì, là không rời không bỏ, suốt mấy năm trời vẫn một lòng giúp tôi rửa sạch oan khuất. “Hồi đó em chịu bao nhiêu tủi nhục, anh đều biết cả. Cho anh thêm chút thời gian nữa, đến ngày sự thật được phơi bày, anh nhất định sẽ đường hoàng cưới em về nhà!” Tôi luôn cảm thấy có lỗi, nên khi Phan Cảnh Trì vất vả khắp nơi minh oan cho tôi, tôi không đòi danh phận, cam tâm tình nguyện sinh cho hắn một đứa con gái. Cho đến một ngày, năm năm sau, tôi tan làm sớm, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ. “Ba ơi, bao giờ ba mới đưa con rời khỏi cái người đàn bà kinh tởm đó vậy? Dì Bạch giờ làm cán bộ thôn vững vàng rồi, chẳng sợ bà ta tố cáo nữa đâu, ba mau đuổi bà ta đi đi!” “Huhu, mấy đứa bạn đều chê cười con là con của người đi nhà lao cải tạo, con không phải đâu, mẹ của con chỉ có dì Bạch thôi. Ba, ba cưới dì Bạch sớm đi mà!” Phan Cảnh Trì cau mày, mặt nghiêm lại, nghiêm giọng răn: “Con phải ngoan, tuyệt đối không được để mẹ con nghe thấy mấy lời này. Nếu không, tính khí của mẹ con mà bùng lên thì chuyện sẽ ầm ĩ đấy, dì Bạch sẽ mặc kệ chúng ta mất.” “Con cố nhịn thêm vài năm nữa, dì Bạch bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc con và bà nội. Dì là người có chí hướng, không thể bị giam lỏng trong nhà như mẹ con được! Ba hứa với con, đợi đến khi dì Bạch hoàn thành giấc mơ, cả nhà mình sẽ đoàn tụ trọn vẹn…” Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn chết lặng. Hóa ra, nỗi nhục đeo đẳng tôi nửa đời, lại chính là do người đàn ông tôi yêu nhất bày ra.

Bạn Thân Thích Cướp Bồ

Bạn Thân Thích Cướp Bồ Bạn thân chủ động đề nghị giúp tôi thử lòng bạn trai mới. Tôi từ chối. Vậy mà tối hôm đó, WeChat của bạn trai tôi lại nhận được một lời mời kết bạn. Tin nhắn ghi: “Chào anh đẹp trai, em là bạn thân của Oản Chân, anh add em nha~” Cô ta không biết, đó là tài khoản tôi lập ra để gài bẫy cô ta. Tài khoản này được đăng nhập cả trên điện thoại và máy tính cùng lúc. Tôi dùng điện thoại, hắn dùng máy tính. Tất cả tin nhắn cô ta gửi tới, cả tôi và bạn trai đều nhìn thấy. Bạn trai tôi còn nhanh tay hơn tôi, chấp nhận lời mời trước, rồi trả lời một tin nhắn— “Có ấn tượng đấy.”

Thiên Kim Giả Phản Kích

Ngày ba tôi tuyên bố người thừa kế, thằng em trai ngu ngốc của tôi lại dắt về một cô gái. Nó chỉ tay vào cô ta, lạnh lùng tuyên bố tôi là thiên kim giả là đứa con gái bị bà nội cố ý đánh tráo từ nhỏ. Còn cô ta, mới là thiên kim thật sự của nhà họ Lâm. “Cô đã cướp mất hai mươi năm cuộc đời của chị gái tôi, bây giờ biến ra khỏi nhà tôi ngay!” Tôi liếc mắt, khinh thường nhìn nó, rút từ trong túi xách ra tờ giấy xét nghiệm ADN. “Nhóc con, hay là… chính mày mới là cái người bị đánh tráo?”

Ông Ăn Chả, Bà Ăn Nem

Ông Ăn Chả, Bà Ăn Nem Chồng lừa tôi l/y h/ô/n vì bồ nhí của hắn có thai. Tôi nhìn tờ chẩn đoán ung t/h/u gan trong tay, cùng với que thử thai, khẽ thở phào. ung t/h/u gan là của chồng. Đứa bé là của bạn thân hắn. Để tôi không nghi ngờ gì, hắn đã chuyển nhà và tiền tiết kiệm cho tôi hết. Tôi nhìn hắn đầy thương hại: “Chồng à, anh không sợ tôi diễn giả thành thật sao?” Hắn mỉm cười dịu dàng: “Vậy thì anh cũng chấp nhận.” Tôi lắc đầu, đúng là tội nghiệp. Tôi quay đầu liền cưới bạn thân của hắn. Hắn không thể tin nổi: “Em không còn yêu anh nữa à?” Tôi ôm ví: “Đừng có ăn vạ. Tôi không phải vợ anh, chẳng có nghĩa vụ phải hầu hạ đâu!”

Kết hôn vào ngày Cá tháng Tư

Kết hôn vào ngày Cá tháng Tư Bạn trai nhất quyết đòi cưới vào ngày Cá tháng Tư. “Chỉ là ngày lễ Tây thôi, em quan tâm làm gì.” “Bình thường em vẫn nói mình là con cháu rồng tiên, đến lúc quan trọng chẳng lẽ lại chạy theo mấy trò ngoại lai?” Cái mũ lưỡi trai hắn đội che khuất cả ánh mắt tôi. Ai mà ngờ, tối hôm đó tôi lại nghe thấy hắn nói với mẹ mình: “Con không muốn Trân Trân biết con kết hôn rồi buồn, nên mới cố tình chọn ngày đó.” Đến ngày cưới, hắn gọi điện cho tôi, còn tôi thì đang tắm nắng ở Maldives. “Đám cưới á? Nói đùa gì vậy, hôm nay chẳng phải là Cá tháng Tư sao?”

Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể

Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể Trưởng tử của Quốc công phủ không thể hành phòng. Đại tỷ gả sang đó, không chịu mượn giống, bị bức đến “u uất mà chết”. Nhị tỷ vào phủ làm kế thất, liên tiếp hoài thai, lại vì khó sinh mà mẹ con cùng mất. Để kết chặt mối giao hảo giữa hai nhà, Hầu phủ lại tìm về ta – người thất lạc bên ngoài. Hiện tại, bọn họ muốn gả một đứa đồ tể như ta đi…

Đại A Hoàn

Đại A Hoàn Tiểu thư lười biếng ta giữ cửa, tiểu thư trèo tường ta dựng thang, tiểu thư đánh người ta đưa ghế. Nếu nói về tinh thần tận tụy, thì khắp kinh thành này cũng chẳng ai xứng đáng làm kẻ chân tay hơn ta. Thân là một nha hoàn bán thân, ta chỉ là một phần phụ trong câu chuyện của tiểu thư, là kẻ không đáng nhắc đến trong miệng người kể chuyện. Thế nhưng ta chưa từng cảm thấy oán trách, bởi tiểu thư tốt đẹp như thế, được dõi theo nàng suốt cuộc đời dài đằng đẵng này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của ta.