Vả Mặt
Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.
Vinh Hay Nhục Năm 1987, một ngày trước khi tôi được thăng chức làm cán bộ thôn, có kẻ ác ý vu khống tôi dan díu với bí thư đại đội, khiến tôi bị đưa đi nhà lao cải tạo ở Thanh Hải suốt năm năm. Khi trở về, bố mẹ cho rằng tôi làm họ mất mặt nên công khai cắt đứt quan hệ. Bạn bè từng thân thiết cũng cười nhạo, khinh thường tôi. Chỉ có vị hôn phu của tôi, Phan Cảnh Trì, là không rời không bỏ, suốt mấy năm trời vẫn một lòng giúp tôi rửa sạch oan khuất. “Hồi đó em chịu bao nhiêu tủi nhục, anh đều biết cả. Cho anh thêm chút thời gian nữa, đến ngày sự thật được phơi bày, anh nhất định sẽ đường hoàng cưới em về nhà!” Tôi luôn cảm thấy có lỗi, nên khi Phan Cảnh Trì vất vả khắp nơi minh oan cho tôi, tôi không đòi danh phận, cam tâm tình nguyện sinh cho hắn một đứa con gái. Cho đến một ngày, năm năm sau, tôi tan làm sớm, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ. “Ba ơi, bao giờ ba mới đưa con rời khỏi cái người đàn bà kinh tởm đó vậy? Dì Bạch giờ làm cán bộ thôn vững vàng rồi, chẳng sợ bà ta tố cáo nữa đâu, ba mau đuổi bà ta đi đi!” “Huhu, mấy đứa bạn đều chê cười con là con của người đi nhà lao cải tạo, con không phải đâu, mẹ của con chỉ có dì Bạch thôi. Ba, ba cưới dì Bạch sớm đi mà!” Phan Cảnh Trì cau mày, mặt nghiêm lại, nghiêm giọng răn: “Con phải ngoan, tuyệt đối không được để mẹ con nghe thấy mấy lời này. Nếu không, tính khí của mẹ con mà bùng lên thì chuyện sẽ ầm ĩ đấy, dì Bạch sẽ mặc kệ chúng ta mất.” “Con cố nhịn thêm vài năm nữa, dì Bạch bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc con và bà nội. Dì là người có chí hướng, không thể bị giam lỏng trong nhà như mẹ con được! Ba hứa với con, đợi đến khi dì Bạch hoàn thành giấc mơ, cả nhà mình sẽ đoàn tụ trọn vẹn…” Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn chết lặng. Hóa ra, nỗi nhục đeo đẳng tôi nửa đời, lại chính là do người đàn ông tôi yêu nhất bày ra.
Bạn Thân Thích Cướp Bồ Bạn thân chủ động đề nghị giúp tôi thử lòng bạn trai mới. Tôi từ chối. Vậy mà tối hôm đó, WeChat của bạn trai tôi lại nhận được một lời mời kết bạn. Tin nhắn ghi: “Chào anh đẹp trai, em là bạn thân của Oản Chân, anh add em nha~” Cô ta không biết, đó là tài khoản tôi lập ra để gài bẫy cô ta. Tài khoản này được đăng nhập cả trên điện thoại và máy tính cùng lúc. Tôi dùng điện thoại, hắn dùng máy tính. Tất cả tin nhắn cô ta gửi tới, cả tôi và bạn trai đều nhìn thấy. Bạn trai tôi còn nhanh tay hơn tôi, chấp nhận lời mời trước, rồi trả lời một tin nhắn— “Có ấn tượng đấy.”
Ngày ba tôi tuyên bố người thừa kế, thằng em trai ngu ngốc của tôi lại dắt về một cô gái. Nó chỉ tay vào cô ta, lạnh lùng tuyên bố tôi là thiên kim giả là đứa con gái bị bà nội cố ý đánh tráo từ nhỏ. Còn cô ta, mới là thiên kim thật sự của nhà họ Lâm. “Cô đã cướp mất hai mươi năm cuộc đời của chị gái tôi, bây giờ biến ra khỏi nhà tôi ngay!” Tôi liếc mắt, khinh thường nhìn nó, rút từ trong túi xách ra tờ giấy xét nghiệm ADN. “Nhóc con, hay là… chính mày mới là cái người bị đánh tráo?”
Ông Ăn Chả, Bà Ăn Nem Chồng lừa tôi l/y h/ô/n vì bồ nhí của hắn có thai. Tôi nhìn tờ chẩn đoán ung t/h/u gan trong tay, cùng với que thử thai, khẽ thở phào. ung t/h/u gan là của chồng. Đứa bé là của bạn thân hắn. Để tôi không nghi ngờ gì, hắn đã chuyển nhà và tiền tiết kiệm cho tôi hết. Tôi nhìn hắn đầy thương hại: “Chồng à, anh không sợ tôi diễn giả thành thật sao?” Hắn mỉm cười dịu dàng: “Vậy thì anh cũng chấp nhận.” Tôi lắc đầu, đúng là tội nghiệp. Tôi quay đầu liền cưới bạn thân của hắn. Hắn không thể tin nổi: “Em không còn yêu anh nữa à?” Tôi ôm ví: “Đừng có ăn vạ. Tôi không phải vợ anh, chẳng có nghĩa vụ phải hầu hạ đâu!”
Kết hôn vào ngày Cá tháng Tư Bạn trai nhất quyết đòi cưới vào ngày Cá tháng Tư. “Chỉ là ngày lễ Tây thôi, em quan tâm làm gì.” “Bình thường em vẫn nói mình là con cháu rồng tiên, đến lúc quan trọng chẳng lẽ lại chạy theo mấy trò ngoại lai?” Cái mũ lưỡi trai hắn đội che khuất cả ánh mắt tôi. Ai mà ngờ, tối hôm đó tôi lại nghe thấy hắn nói với mẹ mình: “Con không muốn Trân Trân biết con kết hôn rồi buồn, nên mới cố tình chọn ngày đó.” Đến ngày cưới, hắn gọi điện cho tôi, còn tôi thì đang tắm nắng ở Maldives. “Đám cưới á? Nói đùa gì vậy, hôm nay chẳng phải là Cá tháng Tư sao?”
Nhật Ký Xuất Giá của Tiểu Thư Đồ Tể Trưởng tử của Quốc công phủ không thể hành phòng. Đại tỷ gả sang đó, không chịu mượn giống, bị bức đến “u uất mà chết”. Nhị tỷ vào phủ làm kế thất, liên tiếp hoài thai, lại vì khó sinh mà mẹ con cùng mất. Để kết chặt mối giao hảo giữa hai nhà, Hầu phủ lại tìm về ta – người thất lạc bên ngoài. Hiện tại, bọn họ muốn gả một đứa đồ tể như ta đi…
Không vào Đông cung Vào ngày ta thành hôn cùng Thái tử biểu ca, kế muội lại ôm cái bụng lớn quỳ rạp dưới chân ta cầu xin tha thứ. Mẫu thân nói ta lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông đố kỵ. Phụ thân mắng ta khiến gia tộc mất mặt. Thái tử biểu ca trước mặt bao người hủy hôn, dựng chuyện ta thành độc phụ ghen tuông mù quáng. Thiên tử ban cho ta ba thước bạch lăng, kế muội danh chính ngôn thuận trở thành Thái tử phi, phong quang vô hạn. Trước lúc ch.t, kế muội còn vuốt ve bụng mình, nghênh ngang đến tiễn ta đoạn đường cuối cùng. Ta lạnh lùng kéo nàng ta đập thẳng vào tường cao. Khi mở mắt ra, ta đã quay về năm ấy còn đang chờ xuất giá. Kế muội lại đang quỳ dưới chân ta, túm lấy tà váy ta, nước mắt rơi như mưa: “Thanh Thư tỷ tỷ, muội xin lỗi, muội không ngờ điện hạ lại mời muội đi dự yến tiệc. Tỷ tha cho muội đi, muội tuyệt đối không tranh đoạt Thái tử điện hạ với tỷ đâu.” Ta vung tay, giáng cho tiện nhân kia một cái bạt tai: “Khóc đủ chưa? Ngươi không biết mình ồn ào đến cỡ nào à?”
Tiểu Sư Muội Phản Nghịch Thời điểm ta cùng phu quân động phòng, hắn đột nhiên phi thăng. Lúc phi thăng, hắn thậm chí chưa kịp dừng lại, cứ thế nhẹ nhàng phiêu diêu mà thành tiên. Mà ta, những cảm xúc sắp trào dâng bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng, một cái nghẹn này, đè nén đến mức khiến ta trở nên lãnh đạm trong mọi phương diện. Từ đó, ta chuyên tâm tu luyện Vô Tình Đạo, ba ngàn năm sau trở thành thần, rút kiếm đi tìm tên phu quân kia. Không ngờ, khi vừa dò hỏi tung tích, chúng thần đều cười ầm lên: “Ồ? Ngươi nói là chính là chiến thần trần truồng phi thăng kia sao~” “Hiện giờ, nhân gian đâu đâu cũng có miếu thờ hắn, ngươi chưa thấy kim thân của hắn sao? Hai cái mông sáng loáng được dát vàng, chói mắt vô cùng.” “Thế nào? Ngươi quen hắn sao?” Ta: … “Không quen, chưa từng gặp.”
Đại A Hoàn Tiểu thư lười biếng ta giữ cửa, tiểu thư trèo tường ta dựng thang, tiểu thư đánh người ta đưa ghế. Nếu nói về tinh thần tận tụy, thì khắp kinh thành này cũng chẳng ai xứng đáng làm kẻ chân tay hơn ta. Thân là một nha hoàn bán thân, ta chỉ là một phần phụ trong câu chuyện của tiểu thư, là kẻ không đáng nhắc đến trong miệng người kể chuyện. Thế nhưng ta chưa từng cảm thấy oán trách, bởi tiểu thư tốt đẹp như thế, được dõi theo nàng suốt cuộc đời dài đằng đẵng này chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của ta.
Sau Khi Ly Hôn, Con Trai Giúp Tôi Chiến Thắng Dễ Dàng Khi ly hôn, chồng cũ giành quyền nuôi con với tôi. Anh ta tự tin nói: “Hay là hỏi thằng bé xem nó muốn thế nào?” Con trai tôi cầm điện thoại, bình thản nhìn tôi một cái: “Mẹ thật sự muốn ly hôn à?” “Ừm.” Tôi gật đầu. “Vậy được.” Nó cúi đầu tiếp tục chơi game. “Con sẽ ở với mẹ. Chia cho mẹ nhiều tiền chút, không là con sợ mẹ không đủ tiền nuôi con.”
Ta Ở Hậu Cung Cải Tạo Hoàng Tử “Ta là giảng viên ưu tú của Trung Công Giáo Dục, xuyên không vào hậu cung, cực kỳ giỏi nuôi dạy hài tử, tổng cộng chín đứa con được ta nuôi dưỡng đều là nhân trung long phượng. Thế nhưng, vào ngày mừng thọ năm mươi tuổi, cửu tử đoạt đích, máu chảy thành sông. Kẻ sống sót duy nhất quỳ xuống cầu xin ta tha thứ, ta dùng một tấm lụa trắng kết thúc sinh mệnh tàn tạ, lần nữa mở mắt, trở về lúc Hoàng đế bảo ta nuôi dạy chúng. Ta “Bịch” một tiếng đóng sầm cửa lại: “Ai thích nuôi thì cứ việc, thần thiếp không nuôi nữa!”
Cuộc Sống Thường Ngày Của Bạn Trai Mất Trí Nhớ Bạn trai ngoài ý muốn bị mất trí nhớ, may mắn thay bộ não khốn kiếp kia không có bị hư hỏng. Trà xanh xuất hiện bày tỏ rằng vẫn còn yêu anh ấy. Bạn trai: “Bị ông già 80 tuổi đuổi ra khỏi nhà liền tìm đến tôi tiếp mâm à?”. Đứa bạn khốn nạn sau lưng xúi giục anh ấy đá tôi. Bạn trai: “Mặt lớn như vậy, quản chuyện quản đến trên đầu ông đây?”. Ngay cả em gái nuôi của bạn trai cũng góp một chân, nói rằng bọn họ là thanh mai trúc mã có hôn ước từ bé. Bạn trai lần này không nói chuyện nữa, mà là trực tiếp đem người ném ra khỏi cửa. Tôi đứng ở bên cạnh cười như lợn kêu. Kết quả là anh ấy quay lại đối diện với tôi nói: “Muốn thu hút để thượng vị?”. Tôi: “…” Haha, trước tiên anh bỏ cái tay ra khỏi eo của tôi trước đi.
Sự Cứu Rỗi Của Thiên Kim Giả! Một ngày trước sinh nhật thứ 18, anh trai dẫn về một cô gái, nói với tôi: “ Trình Nguyệt, em vốn không phải con gái ruột nhà họ Trình, Ngữ Thanh mới là con gái ruột nhà họ”. Tôi đứng trong phòng khách lớn như vậy, tiếng nói lạnh lùng ấy vang vọng trong đầu khiến tôi phải mất một phút mới định thần lại và hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh. Cô gái được anh trai tôi bảo vệ phía sau lưng rụt rè ngó đầu ra ngoài, lúng túng nhìn quanh ngôi biệt thự tráng lệ của nhà họ Trình, cũng là ngôi nhà mới của cô ấy, dè dặt nhưng thoáng chút ranh mãnh trên gương mặt. Còn tôi, nhìn thấy khuôn mặt cười bệnh hoạn của anh trai tôi, Trình Thần, trong lòng chỉ cảm thấy bơ vơ và lạc lõng vô cùng. Nếu tôi biết rằng mình chỉ đang ở trong một cuốn tiểu thuyết đầy tàn bạo, tất cả những điều này chỉ là giả thì tôi nhất định sẽ không buồn đến thế.
Ngày Cưới Mới Phát Hiện Mình Lấy Nhầm Người! Ngày cưới mới phát hiện mình lấy nhầm người! Chuyện hoang đường như vậy mà lại xảy ra với tôi sao? Tôi và em họ cùng cưới trong một ngày, cũng tổ chức tiệc cưới ở cùng khách sạn. Hôm rước dâu, chồng tôi lái một chiếc xe nội địa chưa đến trăm triệu. Chồng của em họ thì lái hẳn một chiếc Porsche Cayenne tiền tỷ. Dì biết rõ hôm đó cũng là ngày cưới của tôi, vậy mà vẫn cố tình ngồi xe của chồng em họ, chở mẹ tôi đi ăn cưới em ấy. Không ngờ mẹ tôi và dì lại cãi nhau một trận ầm ĩ. Lúc đó tôi mới biết, hoá ra ban đầu bà mai định giới thiệu chồng em họ cho tôi. Dì nghe nói nhà chồng em họ mở công ty, mỗi năm kiếm cả chục tỷ, liền lén lút dúi tiền cho bà mai, tráo người mai mối của tôi với em họ! Nghe tiếng cười đắc ý đến điên cuồng của dì, tôi thật sự không nỡ nói ra sự thật với bà ta— Người mà bà ta chê là “kẻ thất nghiệp”, chính là chồng tôi, lại là người thừa kế khối tài sản nghìn tỷ của một gia tộc khổng lồ…
Kịch Bản Hoàn Hảo Của Kẻ Phản Bội Sau khi chồng tôi gặp tai nạn xe hơi qua đời, anh ta để lại khoản nợ mấy ngàn vạn (~68 tỷ – 306 tỷ).Không biết vì sao, trên mỗi tờ giấy nợ đều có dấu tay của tôi.Tôi buộc phải gánh nợ, bán hết công ty và tất cả tài sản đứng tên mình mới miễn cưỡng trả xong.Sau khi trả hết nợ, tôi không còn một xu dính túi, dẫn theo đứa con gái đang bệnh tật quỳ gối cầu xin cha mẹ chồng giúp đỡ.Cha mẹ chồng sống rất dư dả, nhưng lại từ chối giúp đỡ mà còn đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà.Con gái tôi vì không được chữa trị kịp thời nên qua đời trong bệnh viện.Sau khi con chết, người bạn thân đề nghị tôi hiến tặng nội tạng của con để kéo dài sự sống của đứa bé khác.Tôi nuốt nước mắt đồng ý.Nhiều năm sau khi phẫu thuật hiến tặng, tôi làm lao công trong trung tâm thương mại.Tại đó, tôi vô tình nhìn thấy người chồng vốn đã chết của mình đang ôm eo bạn thân, cười nói vui vẻ.Chồng và bạn thân nhìn thấy tôi, thản nhiên bật cười rồi tiết lộ toàn bộ sự thật.Hóa ra cái chết do tai nạn xe chỉ là giả, ép tôi trả nợ mới là thật.Việc kéo dài sự sống của con gái cũng là giả, mục đích thực sự là để con của chồng tôi và bạn thân nhận được nội tạng.Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tôi lao vào đánh nhau với cả hai, nhưng lại bị bọn họ đẩy n gã từ trên l.ầu xuống, ch .t thảm.Khi mở mắt ra lần nữa.Tôi đã quay về ngày hôm trước khi chồng gặp tai nạn.
Bánh Đoàn Viên Của Quỷ Trung thu sắp đến, tôi làm bánh đoàn viên theo hình dạng bánh trung thu. Bạn cùng phòng nhìn thấy, nhất quyết đòi ăn một miếng. Tôi vội cất bánh đi: “Đây là đơn đặt hàng đặc biệt, không thể ăn được.” Nhưng cô ấy lại nhân lúc tôi không chú ý, lén lấy từ trong tủ ra ăn mất. Tôi tìm cô ấy nói lý lẽ, ngược lại cô ấy còn ấm ức: “Cậu làm thêm cái nữa chẳng phải là được sao?” Nhưng cô ấy không biết, bánh trung thu tôi làm là lễ vật, để những người đã khuất có thể đoàn viên trong ngày này. Nếu tâm nguyện của họ không được hoàn thành, họ sẽ hóa thành lệ quỷ, ăn thịt người…
Hết Thuốc Cứu Rồi Sau khi cứu một thai phụ chảy má/u giữa đường, tôi lại bị dân mạng ném đá đến ch.t. Thai phụ đổ oan cho tôi, nói chính tôi đâ//m vào cô ta khiến cô sinh khó, con ch.t non. Tôi không chỉ bị đình chỉ công việc, mà còn bị cư dân mạng phẫn nộ đẩy ra giữa đường. Một chiếc xe tải lao tới, tông tôi bay lên trời, ch.t ngay tại chỗ. Sau khi ch.t, tôi thấy thai phụ kia nhào vào lòng chồng tôi, cười rạng rỡ: “Vẫn là anh thông minh nhất. Không chỉ tiện tay bỏ được cái thai dị dạng, mà còn hốt trọn cảm tình của cư dân mạng… Nghe nói kiểu lưu lượng này dễ quy đổi ra tiền lắm.” “Cũng chỉ trách cô ta quá giàu. Cô ta ch.t rồi, tiền mới là của chúng ta.” Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó — ngày mà thai phụ kia bị “tai nạn”.
Ly Hôn Đổi Vận Tôi bị tai nạn giao thông và mất trí nhớ. Chồng tôi đề nghị ly hôn. Anh ấy nói rằng, chúng tôi gặp tai nạn trên đường đến Cục Dân chính để ly hôn. Tôi bình thản gật đầu: “Đã vậy thì, chúng ta đi thêm một chuyến nữa.” Hai tháng sau, anh ta đỏ hoe mắt tìm đến tôi: “Cho anh vay 2000 vạn (~70 tỷ), công ty sống lại rồi. Tụi mình sống tốt với nhau từ giờ nhé.” Tôi vung tay tát cho anh ta 2 cái: “Có bao giờ anh nghĩ đến khả năng… tôi chưa từng mất trí nhớ?” “Tôi chỉ là ước gì mình có thể quên đi việc từng yêu thứ ghê tởm như anh thôi!”
Sau Khi Ta Giúp Phu Quân Tịnh Thân Phu quân vì thứ muội mà giữ thân Đêm tân hôn, để tên ăn mày thay hắn động phòng. Đáng tiếc dược hiệu không đủ, ta lại tỉnh dậy sớm. Xuất giá tòng phu, tâm nguyện của phu quân, ta tất phải hoàn thành. Vì thế, tay ta vung lên, lưỡi dao hạ xuống. Về sau… Hắn sẽ không còn phải sợ chuyện thất thân nữa.