Vả Mặt
Cưới Ai? Và sau bảy năm yêu đương dài lâu với Bùi Vân Châu, cuối cùng chúng tôi cũng đã định ngày kết hôn. Thế nhưng, ngay đêm trước ngày cưới, người con gái trong lòng Bùi Vân Châu – Diệp Thính Tuyết bị bắt gặp say xỉn ngoài phố, bị người ăn xin kéo vào trong ngõ, và cảnh đó bị quay video đăng lên mạng. Bùi Vân Châu lại dùng khả năng của mình, nhanh chóng thay mặt Diệp Thính Tuyết trong video bằng khuôn mặt của tôi, rồi cho đội quân mạng nói rằng tôi trước ngày cưới thì ăn chơi trác táng, đó là quả báo. Anh ta nói với tôi: “Không thể phá hoại hình ảnh trong sáng thuần khiết của Diệp Thính Tuyết được. Dù sao thì em cũng sẽ cưới anh rồi, hình tượng gì không quan trọng, anh không chê, sẽ cưới em như thường.” Tôi cười tức giận, xé rách bộ váy cưới, “Tôi không cưới anh nữa.” Anh ta khinh bỉ nói: “Không cưới anh thì cưới ai? Ngoài anh ra ai thèm lấy em?” Tất nhiên là có người muốn. Chính là kình địch của anh ta, Tổng Giám đốc Cố. Người bạn học tiểu học từng nói dù lúc nào cũng có thể cưới tôi.
Tương Lai Đêm trước buổi phỏng vấn chọn vũ công chính của đoàn ballet, tôi bị một nhóm côn đồ chặn đường. Khi cảnh sát đến, tôi đã ngồi bệt dưới đất, tuyệt vọng đến tột cùng. Bố người bố tổng tài của tôi vì bỏ lỡ cuộc gọi cầu cứu của tôi, đã ôm tôi khóc nức nở, miệng không ngừng lặp đi lặp lại rằng nhất định sẽ khiến đám côn đồ đó phải trả giá đắt. “Ôn Noãn, đừng sợ, bố nhất định sẽ tìm đội ngũ bác sĩ phục hồi tốt nhất cho con, đảm bảo không để lại vết sẹo nào trên gương mặt con. Bố cũng sẽ mời chuyên gia chỉnh hình giỏi nhất nối lại chân phải cho con, để con có thể đứng dậy nhảy múa một lần nữa.” Ánh mắt tôi trống rỗng, sắc mặt tàn tạ như tro tàn. Tôi vẫn luôn cho rằng đó chỉ là sự bất hạnh ngẫu nhiên, rằng tôi xui xẻo bị đám người xấu kia nhắm đến. Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa bố và dì Lệ trong bệnh viện.
Chiếc Két Tình Yêu Sau khi ly hôn, tôi bất ngờ nhận được một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc, kèm theo một két sắt chứa đầy ảnh của chính mình. Mặt sau mỗi bức ảnh đều viết một dòng: “Mong Thẩm Từ bình an thuận lợi.” Người ký tên: Phó Vân Xuyên – anh trai của chồng cũ tôi. Không lâu trước đó, anh đã qua đời vì ung thư gan. Khi được sống lại, tôi quay về đúng ngày hai nhà bàn chuyện liên hôn. Một lần nữa được chọn đối tượng kết hôn, tôi không chút do dự, chỉ tay về phía người đàn ông đang lặng lẽ dõi theo mình ở góc phòng: “Tôi chọn anh ấy.”
Hãy Thật Hạnh Phúc! Ngày bố mẹ ly hôn, mẹ muốn đưa tôi đi. Tôi ôm chặt lấy chân bố, nói rằng muốn sống cùng bố. Nửa năm sau, bố vừa khóc vừa dỗ dành rồi lừa tôi, đưa tôi trở về với mẹ. Quả nhiên, thay vì tự dằn vặt mình, thà điên cuồng khiến người khác mệt mỏi còn hơn. Tôi điên, tôi vui vẻ.
Anh Có Chị Gái Kết Nghĩa, Em Có Em Trai Ngoan Ngoãn Chồng tôi có một người “chị gái kết nghĩa” không hề có quan hệ huyết thống. Hai người thân đến mức ngủ chung một phòng, dùng chung một đôi đũa. Tôi bảo họ nên giữ khoảng cách xã giao bình thường, Anh ta liền không kiên nhẫn mà mỉa mai tôi: “Lòng dạ dơ bẩn thì nhìn đâu cũng thấy bẩn. Lâm Thiển, em không thể học chị gái kết nghĩa của anh một chút, hiểu chuyện một tí à?” Hiểu chuyện hả? Trùng hợp là, dạo này tôi cũng vừa quen một cậu em khá hiểu chuyện. Mà hiểu chuyện “trên giường” thì cũng không tệ đâu nhỉ.
Thế Tử Phi Trùng Sinh Qua cửa năm năm vẫn chưa có thai, lại không chịu để phu quân nạp thiếp, ta liền trở thành ghen phụ nổi danh kinh thành. Nhưng nào ai hay biết, người thực sự không thể sinh con lại chẳng phải là ta. Vì danh tiếng của phu quân, ta cam nguyện giữ kín bí mật này. Thế nhưng, hắn gặp được một nữ tử y thuật cao minh, chữa khỏi chứng bệnh kia rồi lại nói: “Vãn Vãn đối với ta chính là đại ân, ta không thể phụ nàng.” Nực cười thay, những nhục nhã, chế giễu mà ta thay hắn gánh chịu, chẳng lẽ không phải ân tình? Cuối cùng, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, ôm hận mà chết. Sống lại một đời, cái này nồi ta không cõng nữa!
Đồng Nghiệp Trà Xanh Cô đồng nghiệp liên tục mấy ngày kể về về chiếc xe Bentley đỗ trước cửa khu dân cư. Tôi nghe phát chán, thuận miệng nói một câu: “Hay là cô học theo nữ chính trong tiểu thuyết, giả đò đụng phải người ta rồi làm quen luôn một thể?” Tôi tưởng cô ta hiểu ý tôi không muốn nghe về chủ đề này nữa, không ngờ hôm sau, cô ta khóc lóc chạy vào văn phòng, bắt tôi bồi thường ba mươi vạn.
Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ tám công lược phản diện. Nữ chính đã trùng sinh. Tiến độ nhiệm vụ một sớm hóa thành hư vô. May mắn thay, hệ thống nói, nữ chính cứu được hắn cũng coi như ta cứu. Vậy nên, ta bắt đầu ra sức tác hợp cho Thiệu Thuần Hành và nữ chính. Thiệu Thuần Hành muốn ta tự tay lo liệu hôn lễ của bọn họ. Ta vui vẻ chấp thuận. Hắn vẫn không hay biết, ngày hắn thành thân cũng chính là ngày ta rời đi.
Người Giấy Trở Về Trong một chương trình, nữ diễn viên nổi tiếng trong làng giải trí nói rằng cô ta có một cửa hiệu làm người giấy, đó là nghề thủ công và được thừa kế từ tổ tiên. Cô ta nói năng rất tự nhiên về truyền thống và phong tục dân gian, còn không ngại ngần nhắc đến việc sính ngoại. Toàn bộ mạng xã hội reo lên rằng cô ta là nữ nghệ sĩ tài năng, là bậc thầy huyền học số một trong giới giải trí. Nhưng khi tôi nhìn vào những bức ảnh mà cô ta đăng, tôi chỉ lắc đầu. Cô ta chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách, ngăn cản người giấy trở lại nên đã chọc giận người giấy. Ba ngày sau sẽ đột tử trước ống kính trực tiếp. Mọi người không biết rằng, chủ nhân thực sự của cửa hiệu làm người giấy này chính là tôi.
Chín Bào Thai Bạn thân của tôi, Hồ Vi Vi, thất bại trong việc kết hôn với một gã nhà giàu đẹp trai. Cô ấy mang thai chín đứa con nhưng cuối cùng lại chết thảm trong bể phốt. Gã đàn ông kia cầm bản kết luận tự sát của cô ấy, đắc ý rải tiền khắp nơi: “Giờ thì lão tử được yên thân rồi. Một người đàn bà chơi chán rồi mà còn mơ dựa vào cái bụng để trèo cao à? Con trai á? Dù có sinh ra Thái tử cũng vô ích thôi! Không phải muốn tiền sao? Quỳ xuống nhặt đi, từ từ mà nhặt, đây là phần thưởng gia gia ban cho bọn mày.” Tôi không động đến một tờ nào. Dù sao thì, người sống không lấy tiền của người chết. Đôi mắt hắn vằn đỏ, tà khí quấn thân, sống không qua nổi 11 giờ sáng ngày mai. À, trùng hợp thay, đó lại là lúc kỳ thi bắt đầu…
Tôi và Bà Cô Cáu Kỉnh Bị hàng xóm hung ác bắt nạt suốt nhiều năm, tôi không ngờ khi cho thuê nhà lại gặp một bà cô còn hung dữ hơn. Nghe nói có kẻ cố ý hành hạ con chó của tôi, ngay hôm sau bà đã giả vờ va chạm để moi tiền từ con cái của họ. Ai dám bắt nạt tôi một lần, bà chắc chắn trả lại gấp mười. Đến cuối cùng, người ta bảo bà là một bà già điên, nhưng tôi lại vui vẻ lẽo đẽo theo sau, học theo cách của bà để trở thành một “tiểu điên” hạnh phúc.
Hàng Xóm Quái Đản Ngay ngày đầu tiên chuyển đến khu nhà mới, tôi đã bị bà hàng xóm trong nhóm cư dân quấy rầy điên cuồng: [Toàn thể thành viên, áo len đan tay thủ công quý mới giá ba nghìn tám một chiếc, khăn quàng cổ đan tay thủ công một nghìn sáu một chiếc, tất cả mọi người phải mua một bộ trở lên, không giới hạn số lượng.] [Hộ 1701, hộ mới chuyển đến phải đặt tối thiểu ba bộ, tổng cộng mười sáu nghìn hai trăm đồng, xin tự giác chuyển khoản thanh toán đầy đủ cho tôi, nếu không sẽ phải tự chịu hậu quả!] Nhìn tin nhắn trong nhóm, tôi cố gắng nhớ lại kỹ thuật giao tiếp ứng xử mà y tá đã dạy tôi khi còn ở bệnh viện tâm thần. Lúc này tôi nên nói [Được rồi, xin bà tránh xa tôi một chút, cảm ơn.]
Chồng tôi đã thiêu ch .t tôi và hai con gái trong căn nhà ấy, rồi quay sang đòi bồi thường 10 triệu từ công ty bất động sản. Hắn cưới về một người phụ nữ đang mang thai, là nhân tình của hắn. Không ngờ, tôi lại sống lại trở về đúng ngày sinh con gái út.
Ác Giả Ác Báo Sau khi thi tốt nghiệp trung học, anh trai tôi tiện đường đón tôi về nhà, nhưng chị dâu lại đòi tôi trả tiền đi chung xe. Tôi không trả. Cô ta tức giận chửi thẳng trong nhóm chat gia đình. “Lâm Khả Khả, mày giả chết cái gì vậy, ở nhà ăn không hết ngủ không xong 18 năm rồi, giờ đến tiền xe 10,8 tệ cũng muốn quỵt à!” Không phải vậy chứ? Cô ta bị bệnh tâm thần à? Tôi vén tay áo lên định chiến đấu với cô ta ba trăm hiệp. Nhưng lại thấy mẹ tôi, người vốn luôn nhẫn nhịn, đã @ anh trai tôi trong nhóm. [Đồ thằng khốn mắt mù tìm đâu ra con điên này!] [Có bệnh thì đi chữa!] [Con gái tao, tao nuôi thì sao, đến lượt mày xía cái mõm vào à?] [Còn có, trả lại chiếc xe tao mua cho mày đi! Con đàn bà chết tiệt!] …
Nhạc Bình Công Chúa Ta từ nhỏ được nuôi ở trong cung, nhưng đáng tiếc chỉ là thế thân của Công chúa thật sự. Khi Công chúa chân chính lưu lạc bên ngoài trở về, Hoàng đế muốn đuổi ta ra ngoài. Ta vui vẻ đi suốt đêm. Những nữ công thêu thùa tra tấn ta mười mấy năm, thi thư lễ nghi, quy củ giáo điều đi gặp quỷ hết đi! Nhưng không ngờ, Công chúa lại cầu xin Hoàng đế giữ ta lại. “Tỷ tỷ đi ra ngoài cũng không có nơi nương tựa, chi bằng để cho tỷ ấy lại đi.” Kiếp trước, ta tin những lời này của nàng ta, cuối cùng chet thảm. Đời này, ta muốn tự tay xé nát đóa bạch liên hoa này!
Thiếp Bổn Vi Hoàng Cung nữ bỏ thuốc vào rượu của Thái tử, nhưng ta đã phát hiện ra. Vì muốn bảo toàn tiền đồ của Thái tử, ta đã tráo đổi chén rượu. Cung nữ và thị vệ bị phát hiện tư thông, Hoàng hậu tức giận ban chết cho bọn họ. Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh lùng tỏ vẻ ghê tởm: “Tiện tì không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Thế nhưng sau khi hắn đăng cơ, lại ban ta – người đang mang thai – cho đám hoạn quan làm nhục đến chết. Lúc đó ta mới hiểu, cung nữ đã chết kia chính là ánh trăng sáng mà hắn luôn giấu trong lòng. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về yến tiệc hôm ấy, lạnh lùng nhìn cung nữ bí mật ra tay với chén rượu.
Gặp Lại Kẻ Từng Yêu Lý Thừa Trạch vội vàng trở về để cùng tôi cầu hôn, nhưng trên đường đi gặp tai nạn xe. Khi tỉnh lại, hắn mất trí nhớ. Hắn quên tôi, lạnh lùng muốn chia tay. Tôi vừa khóc vừa nói với hắn: “Đến lúc nhớ ra, anh sẽ hối hận.” Thế nhưng, ngay trước mặt tôi, hắn lại ôm một người phụ nữ khác. Sau này hắn vừa khóc vừa nói với tôi: “Anh nhớ ra rồi, anh hối hận rồi.” Hắn hối hận sao? Tôi cũng vậy!
<strong>Tôi Hắc Hoá Rồi</strong> Vào buổi sáng lại một lần nữa trượt học bổng, tôi đột nhiên tỉnh ngộ. Phát hiện ra mình chỉ là một nhân vật phụ trong tiểu thuyết, tồn tại để làm nền cho nữ chính toả sáng. Dù tôi có cố gắng đến mức nào, chỉ cần thứ gì nữ chính muốn, đều có thể dễ dàng cướp khỏi tay tôi. Suất tuyển thẳng vào Bắc Đại của tôi sẽ bị cô ta lấy mất. Dự án tôi vất vả làm ra sẽ được ghi vào lý lịch của cô ta. Cơ hội vào công ty lớn mà tôi nỗ lực giành được cũng sẽ bị cô ta cướp tay trên. Ngay cả công ty mà tôi dốc hết tâm huyết gây dựng, cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay cô ta. Chỉ vì tôi không cam tâm nên đã chuyển sang hắc hoá, đối đầu với cô ta khắp nơi. Cuối cùng bị nam chính si tình với cô ta trừng phạt nghiêm khắc, mất sạch tất cả, chết trong biển lửa. Thật nực cười! Đằng nào cũng sẽ hắc hoá, vậy thì chi bằng làm luôn từ bây giờ!
Trọng Sinh Cuối Thập Niên 70, Tự Làm Giàu Cuối những năm 70, đợt cuối cùng thanh niên trí thức phải về nông thôn, nhà tôi chỉ được để lại một đứa con ở thành phố.Mẹ nói:“Em con từ nhỏ ốm yếu, lại xinh xắn hơn, ở lại thành phố sẽ an toàn hơn.”Tôi vừa định gật đầu đồng ý, thì em gái đã quỳ rầm xuống trước mặt mẹ:“Chị học giỏi, ở lại thành phố sẽ có ích hơn! Để con đi về quê!”Nó kiên quyết như thế, mẹ tôi cũng không ép được, đành nghe theo.Lúc bước lên tàu, em gái quay đầu nhìn tôi, nở nụ cười đầy ẩn ý:“Chị à, kiếp này, em cũng sẽ trở thành vợ của chủ tịch tập đoàn.”Lúc đó tôi đã biết, nó cũng trọng sinh rồi.Chỉ là… không biết nó có dám ch.ặt một ngón tay của mình hay không.
Phát Hiện Chồng Ngoại Tình Với Cô Hàng Xóm Khi chồng tôi trở về nhà sau ca làm khuya, tôi phát hiện trong quần lót của anh ấy có một sợi tóc dài màu vàng. Mà tôi thì tóc ngắn, màu đen. Vậy… tóc đó là của ai? Tôi không nói gì. Nhưng tôi bắt đầu âm thầm thu thập bằng chứng anh ấy ngoại tình. Đến thời điểm mấu chốt, anh ấy kiếm cớ nói phải đi công tác, rồi bặt vô âm tín suốt một tháng. Một tháng sau, khu chung cư có buổi diễn tập phòng cháy chữa cháy. Trên lầu có đôi nam nữ chạy ra khỏi phòng trong tình trạng “thiếu vải”. Bạn thân tôi trố mắt: “Chẳng phải đó là chồng mày sao?” Tôi gật đầu: “Tao biết chứ.” Buổi diễn tập phòng cháy đó… là do tôi chủ động đề xuất.