Vả Mặt

Đừng Thấy Hoa Nở Mà Ngỡ Xuân Về

Đừng Thấy Hoa Nở Mà Ngỡ Xuân Về Tôi chết ở ngã tư gần nhà. Sau khi chết, có một thứ tà ma nhập vào xác tôi. Con nhỏ đó ngoan ngoãn, biết điều hơn tôi gấp bội. Ban ngày đi học giành hạng nhất, ban đêm còn xách nước hầu hạ cả nhà rửa chân. Ba mẹ tôi bắt đầu nói con nhỏ phá của này cũng có chút giá trị, thằng em trai giành học bổng của tôi cũng thấy tôi dễ nhìn hơn nhiều. Nhưng họ đâu biết, trong chậu nước rửa chân đó có dính máu người chết. Rửa nhiều không chỉ rút ngắn tuổi thọ mà còn khiến hồn lìa khỏi xác.

Ly Hôn Vì Chồng Quá Cưng Em Gái

Ly Hôn Vì Chồng Quá Cưng Em Gái Kỳ nghỉ lễ, chồng từ chối đưa mẹ con tôi đi du lịch: “Một tuần đưa cho em 250 tệ sinh hoạt phí còn chê ít, còn mơ tưởng du lịch?” Vậy mà quay lưng đã tiêu 2 vạn dẫn em gái và cháu trai đi Disney hai ngày? Nói dối là tăng ca công tác chỉ để chiều em gái? Tôi lập tức nhắn một tin cho sếp của chồng. 【Tổng giám đốc Dư, kỳ nghỉ mà còn phải tăng ca đi công tác sao? Vậy tiền tăng ca có thể ứng trước được không?】 Sếp gửi lại một dấu hỏi, rồi chuyển khoản luôn cho tôi 2 vạn. 【Đây là lương hai tháng của cậu ta, cầm lấy thoải mái tiêu sài đi.】

Vượng Mình Không Vượng Người

Vượng Mình Không Vượng Người Chồng tôi trúng xổ số 10 triệu NDT (~35 tỷ). Đúng như anh ta từng nói, ngoài cha mẹ ra, những thứ khác… anh ta đều thay đổi hết. Sau khi ly hôn, vì phải phụng dưỡng cha mẹ và nuôi con gái, tôi cố gắng gánh vác nhiều công việc một lúc. Nhưng vì quá mệt mỏi, tinh thần suy sụp, tôi bị tai nạn giao thông trên đường đi làm và tử vong ngay tại chỗ. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh về đúng ngày anh ta mua tờ vé số đó. Lần này, tôi quyết định đi lại con đường của chồng cũ, ngoại trừ cha mẹ và con gái, tất cả những thứ còn lại, tôi đều thay đổi.

Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân

Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân Nha hoàn Thanh Mạt của ta đã tặng cho tên ăn mày một túi tiền đầy, ai nấy đều khen nàng rộng lượng. Nhưng ngày hôm sau, trong cung lại truyền đến thánh chỉ từ hôn. “Nữ nhi Hứa gia, Hứa Ấu Nhiên, phẩm hạnh bại hoại, cả đời bị giam cầm trong chùa miếu.” Ta chính là Hứa Ấu Nhiên. Khi bị thái giám lôi ra khỏi cửa, nha hoàn Thanh Mạt kề sát tai ta, cười khẽ: “Tiểu thư, trong túi tiền đó là bức họa diễm tình của cô, hiện đã lan truyền khắp thanh lâu. Cô không thể trở thành Tấn Vương phi tôn quý được nữa rồi.” Ta không thể trở thành, chẳng lẽ một nha hoàn như ngươi có thể thay thế? “Người muốn cô chết đâu chỉ có mình ta, cô đoán xem còn ai nữa ~” Nàng cười nhìn về phía chính sảnh, bên trong đang đứng ba người. Lần lượt là—phụ thân ta với gương mặt đầy phẫn nộ, mẫu thân ta với vẻ mặt đau thương, và biểu muội Vi Vân Thư khẽ cau mày. Họ là những người thân cận nhất của ta. Ai đang hại ta? Sau một trận đại hỏa, ta trọng sinh về ngày du xuân năm ấy.

Khoảnh Khắc Cuối Cùng

Khoảnh Khắc Cuối Cùng Khi kết hôn, chồng tôi từng nói: “Nếu anh phản bội em, trời đánh thánh vật, ch/ết không yên lành.” Ba năm sau khi cưới, anh ta thay lòng đổi dạ. Đúng là đàn ông, chỉ khi treo trên tường mới trung thành được.

Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học

Trọng Sinh Trước Kỳ Thi Đại Học Tôi được trọng sinh. Trọng sinh về thời điểm thi đại học. Kiếp trước, tôi vì chị gái mà lỡ tay đánh chết người chồng vũ phu của chị. Kết quả, chị sống ch/ế/t không chịu ký đơn bãi nại, khiến tôi phải ngồi tù hơn hai mươi năm. Nửa đời trôi qua trong tù, đến khi ra ngoài, cha mẹ tôi đã thành nắm cát vàng. Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của chị ấy.

Yến Yến

Yến Yến Cha ta là thủ phủ* ỷ vào việc mình có chút tiền, ép buộc Tiêu Kính Đường cưới kẻ ngu là ta làm vợ. [*nhà giàu nhất; nhà giàu số một] Tiêu Kính Đường cho rằng người mình cưới là muội muội tài danh kia của ta, nên vui vẻ đồng ý. Đêm tân hôn, người mà hắn nhìn thấy là ta, ngay tại chỗ phẩy tay áo tức giận bỏ đi. Về sau, hắn chiếm được đế vị, quân lâm thiên hạ, giết sạch cả nhà Thẩm gia của ta. Ta nghe được tin này, liền lặng lẽ uống Hạc Đỉnh Hồng. Nghe nói cha và di nương của ta đều bị chặt đầu, ta sợ đau, cũng không nhọc đến hắn động thủ. Sống lại một đời, ta quay đầu gả cho con nuôi của cha ta.

Cuộc Sống Mới Của Mẹ Đơn Thân

Cuộc Sống Mới Của Mẹ Đơn Thân Khi tôi xuyên không đến, nguyên chủ vừa uống thuốc ngủ. Cô con gái nhỏ đang nằm ngủ yên trong ngực, người chồng cô yêu thương mà không thể có được cả đêm không về, đang say khướt bên mối tình đầu vừa trở về nước. Tôi tiếp nhận cơ thể của nguyên chủ. Nam chính không hiểu chuyện muốn tôi tiếp tục làm bảo mẫu gọi đến bất kỳ khi nào cần. Bà mẹ chồng độc ác cậy tuổi già gây rắc rối muốn tôi ly hôn với con trai bà ta. Mối tình đầu cũng nóng lòng muốn tôi nhường vị trí cho cô ta. Tôi làm mẹ không đau đớn, ôm con gái nhỏ, quyết định khiến cho tất cả những người từng làm tổn thương nguyên chủ phải trả giá.

Bà Nội Siêu Phàm Đã Đến, Mau Tránh Ra!

Bà Nội Siêu Phàm Đã Đến, Mau Tránh Ra! Trong nhóm cư dân, đột nhiên xuất hiện một thông báo xin xài ké mạng: 【Nhà tôi không đóng phí internet, vì không muốn để con nhỏ bị nghiện mạng, nhưng thỉnh thoảng cần dùng mạng để làm việc và giải trí. Vì vậy, mong các hàng xóm chia sẻ. 】 【Thời gian nhà tôi dùng mạng là từ 9 giờ đến 11 giờ tối. Trong khoảng thời gian này, đề nghị các hàng xóm chia sẻ không sử dụng mạng để tránh tốc độ bị chậm. 】 【Tôi sẽ kết bạn với các hàng xóm ở cùng tầng, mong mọi người nhanh chóng chấp nhận và gửi mật khẩu wifi cho tôi.】 Đây là do hộ 901 đăng lên. Còn nhà tôi là 903. Quả nhiên, anh ta đã gửi yêu cầu kết bạn với tôi. Tôi từ chối ngay và đáp lại:【Khi Nữ Oa nặn ra anh, có phải đã cho thêm một lớp da mặt không? Dày thật đấy.】

Song Hỉ Lâm Môn: Chồng Mất, Tiền Đến

Song Hỉ Lâm Môn: Chồng Mất, Tiền Đến Cố Tri Nhàn chết đúng vào ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn. Di vật hắn để lại, đâu đâu cũng là tình cảm chân thành với ánh trăng sáng trong lòng. Còn tôi, người vợ được hắn cưới hỏi đàng hoàng. Ôm mười tỷ thừa kế, mừng rơi nước mắt. Vừa chết chồng, vừa thăng quan phát tài, song hỉ lâm môn đến cùng một lúc!

Tri Tự

Tri Tự Mẫu thân của ta là một nữ nhân rất đáng thương. Không bao lâu sau khi gả cho phụ thân, bà đã bị ông chuyển tay giao cho quyền quý. Rõ ràng ai cũng biết bà bị vu oan tội thông gian, nhưng bà vẫn bị đày về quê. Nhi tử từng thề sẽ đón bà trở về, thực ra lại mong bà sớm ngày chết đi. Khi bà còn sống, Ứng gia muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta; nhưng khi bà mất rồi, nhà đó lại nhớ đến việc định thân cho ta. Ta xách theo một thanh đao rỉ sét tiến đến kinh thành. Tháng Ba qua đi sẽ đến tiết Thanh Minh, khi ấy ta sẽ xem xem đầu của ai xứng đáng làm bia mộ cho mẫu thân của ta?

Quên Đi

Quên Đi Một cô gái theo đuổi bạn trai tôi suốt bảy năm, bạn trai tôi luôn biết điều đó, và vô cùng chán ghét cô ấy. Thế nhưng khi cô gái ấy thất bại, sắp bị “xóa sổ”, bạn trai tôi lại như phát đi//ên lao đến cứu cô ấy, bỏ mặc tôi một mình trong buổi tiệc đính hôn. Anh ta nói, cô gái đó đã yêu anh suốt bảy năm, không nên có kết cục thê thảm như vậy. Nhưng điều anh ta không biết là, ngay khoảnh khắc anh ta bước ra khỏi cửa buổi tiệc đính hôn, chiến lược theo đuổi của tôi cũng thất bại rồi, mà hình phạt chính là – quên anh ta.

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Ly Hôn Cũng Phải Đúng Cách

Ly Hôn Cũng Phải Đúng Cách Thẩm Bắc Mậu gặp tai nạn. Khi tôi đến bệnh viện, nữ thư ký đang gọt táo cho anh ta. Quá hoảng loạn, lưỡi dao trượt cắt vào tay cô ấy. Thẩm Bắc Mậu lập tức nắm chặt tay cô ta, căng thẳng kêu lên: “Chảy máu rồi, y tá, gọi y tá mau!” Sau một hồi rối loạn, anh ta chạm phải ánh mắt tôi, sắc mặt lập tức cứng đờ. Tôi bình tĩnh đặt quả táo xuống. “Táo này, anh còn muốn ăn không?”

Cô Dâu Chạy Trốn

Cô Dâu Chạy Trốn Đám cưới hôm đó, Phó Lẫm ở trong phòng thay đồ mây mưa với Tiểu Tước Nhi mà hắn nuôi. Trong tiếng cười đùa của đám phù rể, hắn trao cho cô ta một nụ hôn sâu, vẻ mặt hờ hững. “Sẽ xong ngay thôi. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường, đừng làm loạn.” Tôi không làm loạn. Tôi lặng lẽ bỏ trốn khỏi đám cưới. Ba năm sau gặp lại, tôi từ trong chùa cầu nguyện xong đi ra, bị Phó Lẫm bắt được. “Cầu cái gì? Nhân duyên?” Hắn cắn răng cười lạnh. Lông mày rậm che mắt, trông rất hung dữ. Chiếc Maybach dừng trước cửa chùa, hạ cửa kính xe xuống. Người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng, đang định nói gì, thì đứa trẻ ngồi ghế sau đã thò đầu ra trước. “Không phải đâu chú ơi.” Đứa bé nghiêm túc trả lời: “Mẹ cháu là đang cầu cháu đó.”

Bạn Cùng Bàn Quái Gở

Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính Buổi tụ họp bạn bè, “nữ huynh đệ” của bạn trai mang sữa cho tất cả mọi người. Nhưng đến lượt tôi thì lại hết mất. Cô ta khoa trương kêu lên: “Aiya, đều tại tôi sơ suất mang thiếu một chai rồi. Em dâu sẽ không trách tôi chứ?” Tôi vừa định nói không sao cả thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng bình luận hiện lên: 【Quả nhiên là bảo bối em biết chơi, nhiều năm rồi mới về nước, mà quà hội ngộ lại là sữa.】 【Sữa này rốt cuộc từ đâu ra, thật khó đoán quá~】 【Chú ý ánh mắt nam chính nhìn em gái bảo bối kìa! Sau này cô ấy chắc chắn khổ sở lắm đây, hehe…】 Lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết po, mà “nữ huynh đệ” kia chính là nữ chính. Chẳng bao lâu nữa, tất cả những người đàn ông trong phòng, bao gồm cả bạn trai tôi, sẽ trở thành những kẻ quỳ rạp dưới váy cô ta. Hiện tại, bạn trai tôi đang định đưa sữa của anh ấy cho tôi, nhưng lại bị “nữ huynh đệ” ngăn lại, nói rằng tôi không xứng để uống. Không khí trở nên căng thẳng, tôi khẽ mỉm cười, gật đầu: “Đúng là tôi không xứng thật.” “Dù sao tôi cũng bị dị ứng với sữa của đồ hèn hạ.”

Lại Muốn Đấu?

Lại Muốn Đấu? Vào đêm tân hôn với chồng tôi, Lạc Tây Châu, chị dâu góa phụ của anh ấy, Thẩm Phương Băng, vô tình bị trật chân. Thế là Lạc Tây Châu bỏ mặc tôi, người vợ mới cưới, để ở bên chăm sóc cô ta suốt đêm. Sáng hôm sau, anh ta còn ngang nhiên định lấy hết phiếu thịt mà tôi mang theo làm của hồi môn để đi mua sườn bồi bổ cho Thẩm Phương Băng đang “yếu ớt”. Nhưng khi Lạc Tây Châu mở rương hồi môn của tôi ra, anh ta phát hiện bên trong trống không. Tất cả là vì tôi đã sống lại! Tôi biết trong lòng Lạc Tây Châu yêu Thẩm Phương Băng, anh ta cưới tôi chỉ để che mắt thiên hạ. Kiếp trước, bọn họ xem tôi như người giúp việc già, tôi ở nhà chăm sóc cha mẹ bệnh tật của anh ta, còn Lạc Tây Châu thì đưa Thẩm Phương Băng đi theo đơn vị sống sung sướng. Kiếp này, tôi sẽ không ngu ngốc mà dốc lòng vì anh ta nữa, cũng không làm trâu làm ngựa cho bọn họ. Nếu Lạc Tây Châu cứ một lòng hướng về Thẩm Phương Băng, vậy thì để anh ta tự mà lo cho cô ta đi. Kiếp này, tôi sẽ bước trên con đường của riêng mình, con đường không có hai kẻ hút máu đó! Chỉ là điều tôi không ngờ được chính là — Lạc Tây Châu và Thẩm Phương Băng… cũng đã sống lại!  

Trả Giá Cho Tình Yêu

Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.

Lời Nguyện Cầu Của Cô Ấy!

Lời Nguyện Cầu Của Cô Ấy! Tôi là thiên kim thật, ngày được đón về nhà hào môn, thiên kim giả vùi đầu ở trong lòng mẹ tôi khóc thút thít. 【 Chậc chậc, bộ dáng lê hoa đái vũ của nữ chính thật làm tôi đau lòng, khó trách anh trai đầu gỗ của tôi không kiềm chế được. 】 Anh tôi đang dẫn đường thì bị trượt chân. 【 Cha con tranh chấp, anh em bất hòa, đáng tiếc đã sinh vào nhầm nhà. 】 Thiên kim giả không khóc nữa, tay mẹ tôi vỗ cô cũng cứng đờ. Trong đầu tôi vẫn đang nghĩ về hàng triệu tình tiết trong cuốn tiểu thuyết, lại phát hiện ra ánh mắt mọi người nhìn tôi có chút không đúng.