Vả Mặt
Công Bằng Ở Trường Học Sau khi trường học đưa suất tuyển thẳng cho kẻ ăn hiếp tôi trong trường, tôi đã bỏ mặc mọi thứ. Thi Vật Lí hả? Không đi. Đại diện lên phát biểu? Không lên. Thi chung bảy trường? Tôi nộp giấy trắng luôn! Chủ tịch hội đồng đến thị sát yêu cầu tôi lên gặp? Vậy là vẫn phải ra mặt à. Tôi lập tức cáo trạng luôn: “Bố, trường học dùng quy tắc ngầm.”
Tạm biệt, Lý Tư Niên Tôi đã yêu Lý Tư Niên suốt mười năm. Cuối cùng, ngày anh cưới ánh trăng sáng của mình cũng đến. Tại lễ cưới, tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt. Nhìn bọn họ kết hôn, tôi thật sự rất vui, còn vui hơn cả mẹ ruột của họ.
Khi Hoa Nở, Gió Tự Tìm Về Thành hôn năm năm, ta thu liễm phong mang, đoan trang hiền thục. Thế nhưng phu quân, kẻ luôn miệng nói cùng ta cầm sắt hài hòa, lại sớm đã ở bên ngoài nuôi dưỡng một ngoại thất xinh đẹp kiều diễm. Nàng rưng rưng lệ, quỳ gối trước mặt ta, cầu xin một danh phận: “Phu nhân, đại nhân thương xót người, nhưng năm năm qua người chưa từng hoài thai. Đại phu từng nói mệnh người bạc phúc con cái, mà nay trong bụng ta đã có huyết mạch của Tạ gia, mong phu nhân thành toàn, để chúng ta một nhà đoàn viên.” Ta khẽ nghiêng người, ghé vào tai nàng, nhẹ giọng cười: “Hà cô nương, ngươi sao dám chắc kẻ không thể sinh là ta, chứ không phải vị Tạ đại nhân mà ngươi tâm tâm niệm niệm?”
Tôi Có Sáu Người Anh Trai Tra nam vì Bạch Nguyệt Quang mà đẩy tôi đến bị thương. Tôi không nói hai lời, lập tức ném cho hắn tờ đơn ly hôn! Sau đó, tôi gọi đến một dãy số đã phủ bụi từ lâu. “Anh, em ly hôn rồi.” Đầu dây bên kia, sáu ông anh trai lập tức bùng nổ. Anh cả – Gia chủ nhà họ Mạnh: “Trời lạnh rồi, Ôn thị chắc sắp phá sản!” Anh hai – Chiến thần trong giới luật pháp: “Dù ly hôn rồi, hắn cũng đừng mong còn gì rời khỏi nhà.” Anh ba – Ông trùm công nghệ: “Mai tôi cắt luôn nguồn cung cấp kỹ thuật cho Ôn gia.” Anh tư – Cao thủ hacker: “Cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ phá sạch cơ sở dữ liệu của Ôn thị, để bọn họ không còn nơi che giấu bí mật.” Anh năm – Siêu sao đỉnh lưu: “Tôi có trăm triệu fan, mỗi người phun một ngụm nước bọt là có thể dìm chết thằng nhãi đó.” Anh sáu – Danh y thế hệ mới: “À… Anh học y, giết người trong vô hình, có cần không?” Tôi: …
Tất Cả Các Người, Cút Hết Đi! Con gái của người giúp việc trông rất đáng yêu. Bạn trai tôi muốn chia tay vì cô ta. Anh trai tôi chửi ầm lên vì cô ta. Ngay cả bố tôi, cũng thất vọng nói với tôi: “Con ngoại trừ giàu có hơn con bé thì mọi thứ đều không bằng con bé, tại sao con gái ta lại là con chứ không phải con bé chứ?” Tôi cười lạnh một tiếng. Đuổi họ ra khỏi nhà và cắt giảm chi phí sinh hoạt. Các người thanh cao như vậy, hẳn là rất thích sống cuộc sống nghèo khó nhỉ?
Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.
Thu Thực Sau khi được một gia đình giàu có nhận nuôi, chị gái tôi quyết đoán ra đi, bỏ lại tôi và bà nội nương tựa vào nhau. Chị ta cứ tưởng từ đó trở đi sẽ sống trong vinh hoa phú quý. Kết quả, ở nhà hào môn có một người anh trai là kẻ đ//iên, ngày nào cũng bạo hành chị ta. Cha mẹ giàu có chỉ biết thiên vị, luôn luôn chỉ trích chị ta. Cuối cùng chị ta phát đ//iên, đ//âm bị thương cả gia đình, sau đó bị cảnh sát bắt giữ. Còn tôi lại trở thành viện sĩ trẻ nhất của Viện Khoa học Nông nghiệp, lai tạo ra giống lúa mì cao cấp, được đề cử giải thưởng đặc biệt, tương lai rộng mở. Chị gái tôi vượt ngục, đột nhập vào lễ trao giải, hung hãn lao vào giet tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, trở lại ngày gia đình giàu có đến nhận nuôi chị gái. Chị gái nhảy vào lòng bà ngoại trước, ánh mắt oán đ//ộc: “Em gái, lần này đến lượt em phải xuống địa ngục rồi.” Nhưng chị ta không biết rằng dù chọn con đường nào mà không mang theo đầu óc thì cũng sẽ đi vào đường chet mà thôi. Còn giấc mơ của tôi, từ đầu đến cuối, chỉ có một: Phát triển nông nghiệp và thay đổi thế giới.
Đám Cưới Máu Gia đình tôi đều là những người bất tử, phú khả địch quốc. Nhưng lại có một truyền thống buồn nôn. Vào đêm tân hôn, tân lang quân phải ngủ cùng với tổ tiên một đêm. Sau đó, tôi phát hiện ra vị hôn phu của mình ngoại tình. Tôi quyết định đưa hắn và tiểu tam về nhà.
Phúc tinh A Mãn Ta tuy là một nữ nhân vừa xấu xí lại câm điếc, nhưng lại có một phu quân vô cùng mỹ mạo. Phu quân người yếu có bệnh tim, mọi chi phí chữa trị đều dựa vào số bạc ta thức khuya dậy sớm bán hoành thánh tích cóp. Hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng trái tim của Tạ Dao hắn cả đời chỉ thuộc về A Mãn ta. Nhưng rồi một ngày, bệnh tim của hắn được chữa khỏi, trở thành thiếu tướng quân, hắn lập tức ngựa không dừng vó biếm ta làm thiếp, cưới Hầu phủ biểu muội làm thê. Hắn ôm biểu muội Hầu phủ trong lòng, ánh mắt tràn đầy tình ý: “A Mãn chẳng qua chỉ là một nữ nhân bị câm nghèo khổ, sao có thể sánh được với nàng, một người tài sắc, văn võ song toàn? Nàng mới xứng làm thiếu tướng quân phu nhân.” Nhưng hắn không hề biết… Ta không phải trời sinh đã bị câm, chỉ là mỗi lần mở miệng sẽ mang đến tai họa. Vì muốn bảo toàn bình an cho hắn, ta đã giả vờ câm suốt bao năm. Nay hắn đã vô tình bạc nghĩa, ta cũng chẳng cần giả vờ nữa!
Hổ Dữ Ăn Thịt Con Con đang mổ dở thì Yến Thành lao ra khỏi phòng phẫu thuật. Hắn là bố của thằng bé, cũng là bác sĩ điều trị chính, hơn nữa còn là người trực tiếp cầm dao mổ cho ca này. Vậy mà chỉ vì một câu của bạn gái cũ, hắn đã bỏ mặc con trai vẫn còn nằm trên bàn mổ. Nhìn con trai nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, tôi gọi cho Yến Thành. “Ca mổ sắp xong rồi, đổi thành một con chó cũng làm được suôn sẻ, tôi có mặt hay không thì có khác gì đâu?” “Con trai của Gia Manh bị đập đầu, đang chảy máu, tôi đang xử lý vết thương cho nó, đừng gọi nữa nếu không có việc gì.” Cuộc gọi bị ngắt, cùng lúc đó, tính mạng con trai tôi cũng rơi vào tình trạng nguy kịch. Lúc tôi và bố mẹ đang sốt ruột chờ đợi ngoài phòng mổ, Tiểu Lưu vội vã chạy vào trong. Cậu ta là trợ lý của Yến Thành, tôi nhận ra cậu ấy. Ngay sau đó, tôi thấy Yến Thành hấp tấp lao ra khỏi phòng mổ, chỉ kịp ném lại một câu “Tôi có việc gấp”, rồi quay đầu chạy mất, để mặc tôi và bố mẹ đứng chết lặng trước cửa phòng mổ. Mẹ tôi nhìn theo bóng lưng hắn khuất sau góc hành lang, vẫn chưa hoàn hồn: “Ca mổ… xong rồi sao?”
Tôi Không Là Kẻ Bị Lợi Dụng Nữa Năm tôi 50 tuổi, tôi phát hiện Dương Kiến Quân có nhân tình bên ngoài, con riêng của họ cũng đã 10 tuổi. Tôi đau khổ tột cùng, muốn anh ta cho tôi một lời giải thích. Kết quả, anh ta lạnh nhạt buông một câu: “Ly hôn đi.” Tôi đem chuyện ngoại tình của anh ta kể với 4 đứa con, hy vọng bọn trẻ sẽ đứng về phía tôi. Nào ngờ, bọn chúng lại thản nhiên nói: “Đàn ông thành đạt ai mà chẳng có người bên ngoài.” Con gái út còn mỉa mai tôi là bà già xuống sắc, không có chí tiến thủ, lạc hậu với thời đại. Nó bảo nếu là nó, nó cũng ra ngoài tìm người khác. Điều khiến tôi đau lòng hơn nữa là hai đứa cháu gái tôi nuôi lớn cũng đứng về phía Dương Kiến Quân. Cháu gái của anh ta thì khỏi nói, mẹ cô ta chính là bạn thân của tiểu tam kia, đứng về phía bạn là điều hiển nhiên. Còn cháu gái ruột tôi… thật sự khiến tôi đau đớn.
Muốn Tất Cả Nhà mà anh trai và chị dâu tôi đang ở là của ba mẹ. Tết năm nay, họ đề nghị ba mẹ sang tên căn nhà đó cho họ. Ba tôi đồng ý. Để thể hiện sự công bằng, ông nói sẽ để căn còn lại cho tôi. Tổng giá trị căn đó cao hơn của họ 500.000 tệ. Thế là anh chị tôi lại không vui. Họ muốn… tất cả.
Bạn Cùng Phòng Có Thai Bạn cùng phòng đại học mang thai, còn ở ký túc xá dưỡng thai. Chuyện đó thì cũng được, nhưng cô ấy còn lập ra đủ thứ quy tắc, chồng cô ta lại ngang nhiên ra vào ký túc xá của chúng tôi. Thậm chí, có lần tôi đang tắm, hắn còn đạp cửa phòng tắm! Mọi thứ cứ thế tiếp diễn, và tôi không thể nào chịu nổi nữa!
Tấm Vé Số Trúng Thưởng Trúng số 50 triệu, tôi lập tức dặn dò cô bạn thân đừng nói với gia đình tôi. Cô ấy ngoài mặt thì vô cùng chắc chắn nói “được rồi”, nhưng quay lưng liền kể với anh trai tôi. Anh trai liền ép tôi đưa tiền cho anh ta mua nhà, cưới vợ. Tôi không đồng ý, cả nhà liền dùng đạo đức để trói buộc tôi, còn lợi dụng livestream để khiến tôi bị dân mạng công kích. Họ nhốt tôi trong phòng đến chet đói, sau đó ch//ôn x//ác tôi vào bức tường của căn nhà mới xây. Mở mắt ra, tôi trở về ngày công bố kết quả xổ số. Bạn thân cười hỏi tôi: “Nguyệt Nguyệt, cậu trúng thưởng à?”
Người Phản Bội Trước Là Anh Sau khi Tần Mặc ngoại tình, tôi không nhắc đến chuyện ly hôn.Tôi vẫn sống như trước kia, cùng anh ta tiếp tục “mặn nồng” suốt hai năm.Cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai, cuối cùng mới đưa cho anh ta một tờ đơn ly hôn.Tần Mặc về nhà lúc nửa đêm.Anh ta vẫn chỉnh tề trong bộ vest, cà vạt cài ngay ngắn, trông như vừa rời khỏi một cuộc họp quan trọng nào đó.“Vợ yêu, sao còn chưa ngủ?” Anh ta bước đến, nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm nóng.“Không phải anh đã nói tăng ca, em không cần đợi sao?”Trên người anh ta phảng phất mùi sữa tắm mát lạnh, như thể cố tình rửa sạch điều gì.Tôi không nhịn được nghĩ: đến cả “tăng ca” cũng phải tắm rửa thay đồ, đúng là người đàn ông theo đuổi sự hoàn hảo.Tôi rút tay về, đưa kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt anh.“Tôi mang thai rồi. Mười hai tuần.”Không khí bỗng nhiên đông cứng lại.Cơ thể Tần Mặc rõ ràng cứng đờ.
Phiên Toà Tội Ác Người cha dượng nuôi tôi suốt mười tám năm đang mắc bạo bệnh, chờ tôi đưa tiền cứu mạng. Vậy mà tôi lại thờ ơ quay đi, đem toàn bộ số tiền đưa cho người cha ruột chưa từng đoái hoài tới tôi, để ông ta trả nợ cờ bạc. Mẹ ruột tôi lập tức mở livestream xét xử công khai, nếu tôi bị định tội, không chỉ mất hết tài sản, mà cả mạng sống cũng nằm trong tay bà ấy. Mẹ tôi nói: “Chỉ cần con bỏ tiền chữa bệnh cho cha con, mẹ sẽ rút đơn kiện, còn nếu không thì…” Bà chưa nói hết câu, tôi đã ký tên lên giấy đồng ý khởi tố. “Mẹ à, giờ thì cho dù mẹ muốn rút đơn, cũng không kịp nữa rồi.”
Căn Nhà Không Còn Bóng Anh Sau ba lần nhập sai mật khẩu căn hộ, một cô gái mặc đồ ngủ bước ra từ trong nhà. “Cô lén la lén lút làm gì trước cửa nhà tôi thế?” Tôi sững người: “Nhà cô?” Cô ta khoanh tay trước ngực: “Là nhà bạn trai tôi, đương nhiên cũng là nhà tôi!” Cô ta đứng chắn ở cửa, không cho tôi vào, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Bạn trai tôi vừa lau nhà xong, cô đừng có giẫm bẩn!” Khi hai bên đang giằng co không ai nhường ai, vị hôn phu của tôi Tạ Lâm bước ra từ bên trong. Anh đi đôi dép đôi y hệt cô gái đó là đôi tôi nhờ bạn mua từ nước ngoài về tháng trước. Anh cười và nói cô gái kia chỉ là ở nhờ tạm thời. Nhưng căn hộ này là do tôi trả tiền mua hoàn toàn, tại sao anh ấy lại có quyền quyết định?
Người Ra Đi Không Quay Lại Tôi quyết định ly hôn với Kỷ Tùng vào đúng ngày sinh nhật mình.Trên bàn ăn, tôi giả vờ đùa hỏi anh ta:“Anh có yêu em không?”Kỷ Tùng nhếch môi cười lạnh:“Hơn 30 tuổi rồi, còn làm màu gì nữa?”Tôi cúi đầu, không đáp, liếc nhìn màn hình điện thoại.Trong ảnh chụp màn hình, Kỷ Tùng đang ôm hôn một người phụ nữ.Khung hội thoại phía dưới là lời tỏ tình sâu đậm anh ta gửi cho cô ta:“Cả đời này, Kỷ Tùng tôi chỉ từng yêu một mình em, Chu Tình.”Tôi ngẩng đầu, nhìn anh ta bình tĩnh:“Cho em một món quà sinh nhật đi.”Kỷ Tùng gật đầu cái rụp:“Em muốn gì, cứ nói.”Tôi tháo nhẫn cưới trên tay, đặt lên bàn.“Cho em một khởi đầu mới. Kỷ Tùng, chúng ta ly hôn đi.”
Nàng Dâu Bị Coi Thường Mẹ chồng tôi lấy 500 nghìn tệ (khoảng 1,75 tỷ VNĐ) tiền hồi môn của tôi để mua nhà cho em chồng. Tôi không la hét, cũng không làm ầm lên. Chỉ lặng lẽ kiểm tra tài khoản ngân hàng của bà ta. Ba ngày sau, bà ta quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc cầu xin: “Tiểu Vũ, xin con cứu chúng ta với!”
Gai Nhọn Thế Gian Nữ streamer mà chồng tôi yêu thích tìm đến tôi, nói rằng cô ta thích chồng tôi và mong tôi thương xót cô ta. Thực sự, tôi đã thấy tội nghiệp cô ta, nên nhanh chóng phân chia tài sản với chồng và ly hôn, đồng thời tự tay giúp họ đăng ký kết hôn. Trong ngày cưới, tôi còn gửi tặng cô ta một món quà lớn: phát lên màn hình lớn giấy báo chẩn đoán ung thư dạ dày của chồng cũ.