Vả Mặt

Dạy Cho Em Trai Một Bài Học

Dạy Cho Em Trai Một Bài Học Trên chương trình tạp kỹ, tôi và tiểu hoa trà xanh được yêu cầu gọi điện thoại cho một người khác giới và nói em yêu anh. Cả hai chúng tôi đều gọi cho Thái tử gia Bắc Kinh. Đến lượt tiểu hoa trà xanh, Thái tử gia vô cùng thâm tình: “Anh cũng yêu em.” Đến lượt tôi, Thái tử gia vô cùng hoảng sợ: “Chị uống nhầm thuốc à?” Lập tức, tôi bị cả mạng mỉa mai là chó liếm, tiểu hoa trà xanh dương dương đắc ý nói với tôi: “Dù cô là bạn gái cũ của anh ấy thì đã sao? Bây giờ người anh ấy yêu sâu đậm là tôi.” Cô ta không biết, tôi không phải người yêu cũ của Thái tử gia, mà là chị ruột của cậu ta. Cái thằng não yêu đương này, tôi không tin tôi trị không được nó.

Chồng Nói Anh Và Tiểu Tam Là Chân Ái

Chồng Nói Anh Và Tiểu Tam Là Chân Ái Kết hôn ba năm, chồng tôi ngoại tình hai năm. Anh ta nói với tôi: “Anh và Tiểu Ngọc là tình yêu đích thực, em hãy tác thành cho bọn anh đi.” Vậy nên, tôi tác thành cho anh ta. Nhà, xe, công ty mà tôi tặng cho anh, tôi lần lượt lấy lại từng thứ một.

Kẻ Bủn Xỉn Và Cô Nàng Chim Hoàng Yến Tỉnh Táo

Kẻ Bủn Xỉn Và Cô Nàng Chim Hoàng Yến Tỉnh Táo Gã kim chủ của tôi là một kẻ bủn xỉn, ngay cả khi ăn cơm với hắn cũng phải xuất hóa đơn mới được thanh toán. Thế nhưng, tôi đã yêu hắn suốt năm năm trời. Cho đến một ngày, hắn cao giọng tuyên bố kết hôn. Vô số tài nguyên giá trên trời dồn hết vào một nữ diễn viên mới. Cô ta được bảo bọc như đóa hoa tơ hồng yếu đuối, còn tôi chỉ là một cây cỏ dại khiến người ta chán ghét. “Tống Thanh Mạn, cô đừng có dùng bàn tay bẩn thỉu của mình chạm vào đồ của cô ấy được không?” Nếu đã vậy, bà đây cũng chẳng cần giả vờ nữa. Bạc Ngạn Minh, năm năm qua tôi đã quá nể mặt anh rồi phải không?

Bề Ngoài Thanh Tao, Bên Trong Tào Lao

Bề Ngoài Thanh Tao, Bên Trong Tào Lao Bố tôi ngoại tình, mẹ tôi đòi ly hôn. Bà nội – người lúc ra ngoài thì ra vẻ tao nhã như hoa cúc, về nhà thì chỉ toàn nói xàm – liền lôi sổ hộ khẩu ra. “Con dâu à, ly hôn chứ không rời nhà nhé! Mẹ chỉ nhận con thôi, tuyệt đối không nhận nó!” Mẹ tôi nghe thế mừng như mở cờ, cầm ngay sổ hộ khẩu đi trong đêm đổi họ cho tôi với chị gái. Xong xuôi, bà nội đơ người như tượng. Mẹ tôi cười tươi rói: “Mẹ ơi, mình là người một nhà mà. Giờ trong sổ hộ khẩu chỉ còn mỗi mẹ là khác họ, nhìn mà thương ghê. Hay mẹ cũng theo họ tụi con luôn đi?”

Trọng Sinh: Tự Tay Nghiền Nát Cả Nhà Thiên Vị

Trọng Sinh: Tự Tay Nghiền Nát Cả Nhà Thiên Vị Em gái tôi thường xuyên khoe khoang về “lợi thế nhan sắc”. Lúc ăn lẩu, để tiết kiệm tiền, nó còn đưa mắt đưa mày quyến rũ ông chủ quán. Tôi bảo làm thế không hay chút nào, nó lại cười nhạo tôi ngốc. Ai ngờ bị bà chủ quán bắt gặp, bà ta lập tức xách nồi lẩu đang sôi ùng ục hắt thẳng qua. Em gái tôi kéo tôi lên làm bia đỡ đạn. Tôi bị bỏng nặng, muốn đến bệnh viện thì ba mẹ lại sợ tốn tiền, chỉ bôi cho tôi mấy thứ thuốc dân gian linh tinh. Vì nhiễm trùng, vết thương mưng mủ, cuối cùng tôi ch.t. Cả nhà thì dựa vào chuyện tôi chết để livestream kể khổ, đổi lấy một căn biệt thự hoành tráng. Mở mắt ra, tôi sống lại vào đúng cái ngày em gái rủ tôi đi ăn lẩu. Lần này, đừng hòng ai sống yên ổn!

Âm Dương Sai Lệch

Âm Dương Sai Lệch Mười tám năm trước, vào ngày mẫu thân ta hạ sinh long phượng thai, một đạo sĩ du hành ghé qua, chỉ vào hài tử trong lòng phụ thân ta mà nói:“Đứa trẻ này, tương lai thẳng tới mây xanh, tiền đồ vô hạn.”Phụ thân ta trừng mắt, nhìn đạo sĩ, lại cúi đầu nhìn ta, vội vã vén tấm tã lót, thoáng chốc nổi giận đùng đùng, quát lớn sai người đ ánh đuổi đạo sĩ ra ngoài.“Con mẹ nó, đây là nữ nhi của ta!”Mười tám năm sau, đêm trước ngày xuất giá, ta cùng huynh trưởng gặp nhau tại từ đường.Ta siết chặt chiếc khăn voan đỏ trong tay, huynh cầm lấy hỷ báo đỗ hội nguyên, hai mặt nhìn nhau.Ta hỏi: “Đổi không?”Huynh đáp: “Đổi!”Trời vừa rạng sáng.Ta bước lên điện ứng thí, huynh gả vào danh môn.

Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng

Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng Bạn thân tôi và bạn trai tôi đang quấn lấy nhau trong căn nhà mới tôi vừa mua, bị mẹ tôi bắt gặp tại trận. Sau đó, bạn thân tôi còn đăng một bài dài hàng nghìn chữ lên vòng bạn bè. Cô ta khóc lóc kể lể rằng họ mới là chân ái, còn tôi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba chen chân. Tôi còn có thể làm gì chứ? Dĩ nhiên là chọn cách thành toàn cho họ. Tôi rất muốn xem thử, một kẻ bám váy mẹ và một kẻ mê trai thành tinh, kết hợp lại sẽ tạo nên vở kịch hay cỡ nào.

Mẹ Ơi, Con Không Phải Cái ATM

Mẹ Ơi, Con Không Phải Cái ATM Sau khi biết tôi định dẫn bạn trai về nhà ăn Tết, chị dâu tức giận đến mức đập bàn, chỉ tay vào tôi mà mắng: “Du Nghiên! Lúc trước chính em nói không yêu đương, không yêu đương, chị mới sinh con! Giờ đứa bé đang ở tuổi cần tiền nhất, em không định lo nữa đúng không?” “Nhà em định lừa cưới sao?” “Chị muốn giới thiệu em trai ruột của chị cho em, em thì không chịu, giờ lại rẻ rúng bản thân, háo hức dắt đàn ông về nhà!” Tôi nhìn chị ta như lên cơn điên, chỉ vào đống lộn xộn dưới đất nói: “Một là chị xin lỗi tôi, hai là tôi đè đầu chị xuống bắt chị ăn hết đống này!”

Tường Vi Như Nguyệt

Tường Vi Như Nguyệt Trọng sinh một kiếp, ta nghe thấy thứ muội đang bàn bạc về phương pháp chia ruộng mới. Ta liền biết, nàng đã trọng sinh rồi. Nàng nhìn ta, cười lạnh: “Tỷ tỷ, chẳng lẽ không chúc mừng ta sao?” Ta trông theo dáng vẻ vinh quang khi nàng được tuyển vào cung: “Chúc phúc cho muội.” Thâm cung tựa biển, kiếp trước ta mấy lần thoát ch.t trong gang tấc. Chúc muội đừng ch.t quá sớm.

Trèo Cao Té Đau

Trèo Cao Té Đau Vào ngày cưới, vị hôn phu đã mất tích hơn nửa tháng bất ngờ xuất hiện, tay trong tay với con gái của người giúp việc nhà tôi, và yêu cầu tôi hủy hôn. Tôi bật cười: “Chú rể của tôi vốn không phải là anh, hủy hôn gì mà hủy?” Có lẽ anh ta vẫn chưa biết, ngay từ khi sinh ra, anh ta đã bị trao nhầm, hoàn toàn không phải là cậu chủ thật sự của nhà họ Lê. Đối tượng hôn nhân của tôi từ lâu đã được đổi thành người thừa kế thật sự vừa trở về gần đây của nhà họ Lê—Chu Tư Viễn.

A Diểu Vô Tâm

A Diểu Vô Tâm Phu quân và huynh trưởng hận ta đến tận xương tủy.Tất cả chỉ vì Lâm Thiền Tuyết nói rằng ta đối xử với nàng trăm bề khắc nghiệt.Ngày thành thân, ta bị sơn tặc bắt cóc, hành hạ đến chết.Ngay trước khi ta lâm chung, ta tận mắt thấy phu quân và huynh trưởng bước ra từ phía sau bọn sơn tặc, ánh mắt đầy ghét bỏ.“Lục Diểu, ngươi lòng dạ rắn rết, bắt nạt Tuyết nhi, đây chính là báo ứng.”“Ngươi bẩn thỉu và độc ác đến mức không xứng làm người.”Lâm Thiền Tuyết mắt ngấn lệ, giọng điệu yếu đuối, nói: “A Diểu, kiếp sau đừng làm điều ác nữa.”Ta chết thảm, mặt mũi biến dạng, xác nằm lạnh lẽo nơi hoang dã.Còn Lâm Thiền Tuyết thì trở về kinh thành, đường hoàng trở thành phu nhân của Thừa tướng.Gió lớn gào thét.Ta mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình đã quay về buổi tiệc sinh thần năm 15 tuổi.Trước mắt, Lâm Thiền Tuyết đang xé rách xiêm y của chính mình, vừa làm vừa cười nhạo:“Lục Diểu, ngươi đã nghĩ xem lát nữa sẽ giải thích thế nào chưa?”Ta tung một cước, đá nàng ta xuống hồ, rồi giẫm đầu nàng xuống nước:“Ngươi không phải nói ta bắt nạt ngươi sao?”“Ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là bắt nạt thật sự!”

Nỗi Sợ

Nỗi Sợ Tôi với đồng nghiệp tranh thủ nghỉ trưa đi dạo trung tâm thương mại. Tôi vừa liếc qua cửa hàng Watsons thì cô ấy lập tức kéo tôi vào. “Em muốn mua gì hả? Giờ hoá đơn từ 500 được giảm 60%, chị đang định tranh thủ mua ké nè!” Cô ấy ép tôi mua một đống đồ khuyến mãi mà tôi chẳng hề muốn, rồi bắt tính tiền chung. Cuối cùng hoá đơn là 589, tôi mua 289, cô ấy mua 300. “Em à, được giảm tận 300 lận đó, mấy món chị mua coi như bù lại rồi, nên chị không trả phần em đâu nhé.” “Với lại còn được mua thêm đồ giá ưu đãi nữa đó, chị bỏ thêm 10 đồng mua chai dầu gội giá 39 tặng cho em luôn, chị có tâm ghê chưa?” “Quét mã thành viên đi chứ?” Tôi nhìn cô ấy vô tội: “Tôi không có tài khoản thành viên đâu.” Cô ấy nũng nịu: “Vậy thì đăng ký đi, có 39 thôi mà!” Cô ấy giật lấy điện thoại tôi định đăng ký tài khoản luôn. Nhưng màn hình báo không đủ tiền. Cô đồng nghiệp đứng hình, vì sợ tôi nuốt lời nên lúc nãy đã xé hết bao bì ra rồi.

Tạ Quân Phỉ

Tạ Quân Phỉ Ngày thứ hai sau khi một nữ ngôi sao nổi tiếng gặp tai nạn xe hơi qua đời, bố tôi đã đưa con gái riêng của ông ta về nhà và bảo tôi sống hòa thuận với cô ta. Thậm chí, ông ta còn nói với mẹ tôi rằng nên coi cô ta như con ruột, dù sao thì cô ta cũng vừa mất mẹ. Nhìn cô gái xinh đẹp đang nép sau lưng bố, tôi và mẹ nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi tất nhiên sẽ đối xử tốt với cô ta. Dù sao, mẹ của cô ta cũng chính là người mà chúng tôi thuê người hại chet mà.

Dao Nương

Dao Nương Phụ thân ta là Ngự sử đương triều, coi trọng thanh danh của mình nhất, mà ta là phụ thân ta cùng kỹ nữ thanh lâu sinh ra, cho nên ta cùng mẫu thân là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời phụ thân ta, hận không thể diệt trừ càng sớm càng tốt.

Kẹo Ngọt

Kẹo Ngọt Mẹ tôi tái giá, bà không chút do dự lựa chọn mang theo em gái song sinh của tôi, còn tôi thì bị bỏ lại. Nhiều năm trôi qua, bà không hỏi han, không quan tâm. Đến lúc tôi thành danh, bà lại nhảy ra, trên video mắng tôi là đứa con bất hiếu. Tôi chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn muốn cười: “Bà Tần, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa!”

Ác Mộng

Ác Mộng Kết hôn bảy năm, tôi bị đám lưu manh lôi vào hẻm tối bảy lần. Lần thứ bảy, lưng chân tôi đều gãy, máu chảy đầm đìa, bị vứt vào thùng rác. Cho đến khi nhìn thấy cảnh tượng giống hệt năm đó, Chồng tôi, Cố Vân Từ cuối cùng cũng bước ra từ đầu hẻm, ra lệnh bắt đám lưu manh năm xưa hại chết em gái hắn. Hắn liếc nhìn tôi hấp hối, ánh mắt phức tạp. Nhưng ngay sau đó, chỉ còn lại vẻ trào phúng và lạnh lùng. “Lạc Mộc Lam, cô nợ tôi đấy!” Đám người đi theo nhìn thấy tình trạng thê thảm của tôi thì có chút hoảng loạn, vội vàng gọi cấp cứu. Cố Vân Từ lại vung tay hất điện thoại, quát nhỏ: “Còn không mau đưa cô ta đi nhận dạng hung thủ!” Tôi im lặng nhắm mắt lại, để mặc bọn họ kéo đi, nước mắt không ngừng rơi. Bảy năm qua từng cơn ác mộng, cuối cùng hôm nay cũng tìm được lý do. Cố Vân Từ, món nợ của anh, tôi trả rồi. …

Phương Vân Cẩm

Phương Vân Cẩm Ngày đính hôn, em gái kế vì muốn cướp vị hôn phu của tôi, không ngần ngại phát đoạn clip giường chiếu của mình với anh ta lên màn hình lớn, chỉ để ép tôi chia tay. Tôi nhìn cô ta và người đàn ông đứng bên cạnh, khẽ nhếch môi: “Con gái riêng và thiếu gia giả, đúng là trời sinh một cặp.”

Cướp Đoạt Thiên Phú

Cướp Đoạt Thiên Phú Là nghệ sĩ dương cầm chính, vào đêm trước buổi biểu diễn, tôi đột nhiên quên hết tất cả các kỹ thuật chơi đàn. Cùng lúc đó, trợ lý bên cạnh tôi lại nhận được thông báo từ hệ thống: [Chúc mừng ký chủ, đã thành công c//ướp đoạt thiên phú dương cầm (cấp độ tối đa)!] Giữa tiếng xì xào của mọi người, tôi rơi xuống vực sâu, còn cô ta vươn lên đỉnh cao. Tôi cầu xin trợ lý trả lại thiên phú cho mình, nhưng cô ta nhẫn tâm đẩy tôi xuống lầu. Sau khi chet, tôi mở mắt ra lần nữa, chuông cửa vang lên. Nhìn cô gái trẻ đến ứng tuyển vị trí trợ lý trước mặt, tôi nở nụ cười đầy thú vị.

Vinh Hay Nhục

Vinh Hay Nhục Năm 1987, một ngày trước khi tôi được thăng chức làm cán bộ thôn, có kẻ ác ý vu khống tôi dan díu với bí thư đại đội, khiến tôi bị đưa đi nhà lao cải tạo ở Thanh Hải suốt năm năm. Khi trở về, bố mẹ cho rằng tôi làm họ mất mặt nên công khai cắt đứt quan hệ. Bạn bè từng thân thiết cũng cười nhạo, khinh thường tôi. Chỉ có vị hôn phu của tôi, Phan Cảnh Trì, là không rời không bỏ, suốt mấy năm trời vẫn một lòng giúp tôi rửa sạch oan khuất. “Hồi đó em chịu bao nhiêu tủi nhục, anh đều biết cả. Cho anh thêm chút thời gian nữa, đến ngày sự thật được phơi bày, anh nhất định sẽ đường hoàng cưới em về nhà!” Tôi luôn cảm thấy có lỗi, nên khi Phan Cảnh Trì vất vả khắp nơi minh oan cho tôi, tôi không đòi danh phận, cam tâm tình nguyện sinh cho hắn một đứa con gái. Cho đến một ngày, năm năm sau, tôi tan làm sớm, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ. “Ba ơi, bao giờ ba mới đưa con rời khỏi cái người đàn bà kinh tởm đó vậy? Dì Bạch giờ làm cán bộ thôn vững vàng rồi, chẳng sợ bà ta tố cáo nữa đâu, ba mau đuổi bà ta đi đi!” “Huhu, mấy đứa bạn đều chê cười con là con của người đi nhà lao cải tạo, con không phải đâu, mẹ của con chỉ có dì Bạch thôi. Ba, ba cưới dì Bạch sớm đi mà!” Phan Cảnh Trì cau mày, mặt nghiêm lại, nghiêm giọng răn: “Con phải ngoan, tuyệt đối không được để mẹ con nghe thấy mấy lời này. Nếu không, tính khí của mẹ con mà bùng lên thì chuyện sẽ ầm ĩ đấy, dì Bạch sẽ mặc kệ chúng ta mất.” “Con cố nhịn thêm vài năm nữa, dì Bạch bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc con và bà nội. Dì là người có chí hướng, không thể bị giam lỏng trong nhà như mẹ con được! Ba hứa với con, đợi đến khi dì Bạch hoàn thành giấc mơ, cả nhà mình sẽ đoàn tụ trọn vẹn…” Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn chết lặng. Hóa ra, nỗi nhục đeo đẳng tôi nửa đời, lại chính là do người đàn ông tôi yêu nhất bày ra.

Bạn Thân Thích Cướp Bồ

Bạn Thân Thích Cướp Bồ Bạn thân chủ động đề nghị giúp tôi thử lòng bạn trai mới. Tôi từ chối. Vậy mà tối hôm đó, WeChat của bạn trai tôi lại nhận được một lời mời kết bạn. Tin nhắn ghi: “Chào anh đẹp trai, em là bạn thân của Oản Chân, anh add em nha~” Cô ta không biết, đó là tài khoản tôi lập ra để gài bẫy cô ta. Tài khoản này được đăng nhập cả trên điện thoại và máy tính cùng lúc. Tôi dùng điện thoại, hắn dùng máy tính. Tất cả tin nhắn cô ta gửi tới, cả tôi và bạn trai đều nhìn thấy. Bạn trai tôi còn nhanh tay hơn tôi, chấp nhận lời mời trước, rồi trả lời một tin nhắn— “Có ấn tượng đấy.”