Vả Mặt

Nỗ Lực Hết Mình!!

Nỗ Lực Hết Mình!! Bạn trai sau khi chia tay với tôi, liền cùng với hoa khôi đứng đầu khối công khai yêu đương. Bọn họ còn muốn cùng nhau vào Thanh Hoa học. Nhưng sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi đại diện cho học sinh duy nhất thi đậu Thanh Hoa lên sân khấu phát biểu. Còn hai người bọn họ chỉ có thể ở phía dưới nhìn.

Thần Tài Báo Mộng

Thần Tài Báo Mộng Buổi tối, tôi mơ thấy Thần Tài hỏi tôi một câu: “Nhận hay là gấp đôi cho người khác?” Tỉnh dậy, tôi kể cho chồng nghe, hắn rất xúc động: “Đây là Thần Tài gửi vận may, em đã nhận đúng không?” Tôi lắc đầu: “Anh cần vận may trong sự nghiệp, em chọn gấp đôi cho anh.” Ai ngờ, hắn lập tức thay đổi sắc mặt.

Vòng Lặp Tái Sinh

Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.

Mưu Kế Nội Trạch

Mưu Kế Nội Trạch Vào đêm thành hôn, tiểu Thanh mai của phu quân dùng kế gọi hắn đi. Nàng ta tùy tiện kiêu căng, xem thường một quý nữ vọng tộc đoan trang như ta. “Đích nữ của Cố phủ cũng chỉ có vậy, rốt cuộc cũng chẳng giữ nổi lòng phu quân, chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.” Ta lười để ý đến nàng ta, chỉ nắm giữ quyền quản gia của vương phủ, làm tốt bổn phận của mình với tư cách là đương gia chủ mẫu. Dù sao cũng chỉ là một cuộc hôn nhân được ngự ban, ta chỉ cần thể diện tôn quý.

Phu Quân Giá 10 Đồng

Phu Quân Giá 10 Đồng Quan phủ phát tướng công, 20 đồng một người. Các cô nương trong làng đều đi cướp nam nhân. Ta không đi. Bởi vì ta trùng sinh. Ta biết rằng tên què quặt nghèo túng không ai mua kia, sau này sẽ trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Sẽ phụ lòng ta, thê thiếp thành đàn, sẽ giam cầm ta mười năm, hàng đêm nhục nhã. Ta không dám mua hắn nữa, chỉ muốn sống yên ổn. Nhưng ta không ngờ tới, đêm hôm đó, thôn trưởng lại cười hì hì gõ cửa phòng ta: “Oản Oản, cô có muốn tướng công không?”

Gió Lạnh Hậu Cung

Gió Lạnh Hậu Cung Khi ta sinh ra Lục hoàng tử, ta chỉ là một tần phi, không có cách nào nuôi dưỡng hắn bên mình. Nhưng đại nhi tử của ta cứ ba ngày hai lượt chạy về hỏi ta: “Mẫu phi, khi nào người đưa con về ở cùng?” Ta nói rằng phẩm vị không đủ, không thể mang hắnvề. Hắn gật gật đầu, có vẻ đã hiểu: “Vậy con sẽ giúp mẫu phi lung lạc chút chút.” Kết quả, không biết đã lung lạc ra sao—— Chỉ chớp mắt, hắn trở thành Thái tử, còn ta trở thành Hoàng hậu.

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch Tin phu quân tử trận được đưa về kinh. Đích tỷ cùng cha khác mẹ của ta, hiện là Hoàng hậu, mượn danh nghĩa thăm hỏi binh sĩ, tự xin cùng ta đến doanh trại lo hậu sự. Nhưng ta biết rõ trong lòng… phu quân ta chỉ giả chết. Ở kiếp trước, hắn vì muốn cùng bạch nguyệt quang là đích tỷ bỏ trốn, đã cố ý giả chết để thoát thân, mặc kệ binh sĩ toàn quân và dân chúng. Kết quả khiến mười lăm thành thất thủ, xác chết chất chồng, máu chảy thành sông. Ở kiếp này, ta đã đến doanh trại trước một bước. “Niêm phong quan tài, lập tức chôn cất!”

A Oản

A Oản Công chúa triều ta nổi danh thiên hạ vì tính cách hào sảng, rộng rãi. Ỷ vào sự sủng ái của bệ hạ, nàng thường đóng giả nam trang, vui chơi khắp chốn. Thậm chí, nàng còn đường hoàng tới quân doanh, cùng thiếu niên tướng quân bá cổ quàng vai. Tướng quân từng nói, công chúa rất đặc biệt, không giống nữ tử tầm thường, không chút yếu đuối mỏng manh. Ngươi hỏi ta là ai ư? Ô, ta chẳng phải công chúa. Ta chỉ là vị hôn thê xuất thân hèn kém của hắn mà thôi. Hôm ấy, khi đàm phán thất bại, vị chủ nhân Tây Vực hung tàn đích danh muốn công chúa phải ở lại ba đêm để hầu hạ. Công chúa dựa vào thân phận cao quý, ra lệnh cho ta thay nàng. Vị hôn phu của ta liền đẩy ta tới trước mặt quân địch, nói: “A Oản, nàng hãy thay điện hạ một chút. Đợi việc thành, ta nhất định lập tức cưới nàng làm chính thê.” Ta không hề phản kháng, cũng chẳng nói cho hắn hay. Bởi ta, vốn không định trở về nữa.

Trò Chơi Ngược Tra

Trò Chơi Ngược Tra Ta đã được trùng sinh. Kiếp trước, Bạch thị mà ta cưng chiều hết mực đã đẩy ta xuống dòng sông băng giá mà chết đuối. Chết thật uất ức, chết thật nhục nhã, chết thật không cam lòng. Ta được trùng sinh vào lúc nàng ta vừa mới trở thành quả phụ. Nàng khóc lóc tìm ta cầu cứu như kiếp trước: “Biểu ca, ta sợ, chàng ở bên ta được không?” Ta điên rồi mới ở bên nàng ta. Đồ nữ nhân lòng dạ rắn rết. Nàng ta và đám nhi nữ vô tâm của nàng đều đi chết hết đi. Ta sẽ nuôi dạy hài tử ruột thịt của ta thật tốt. Cố gắng hết sức để chúng có tương lai tốt đẹp. Nếu còn hồ đồ thì ta sễ tự tát cho mình hai cái! Thế nhưng, từ miệng nữ nhi của nàng, ta biết được một sự thật còn kinh khủng hơn.

Thế Tử Phi Hung Mãnh

Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”

Cô Nữ Tống Thị

Cô Nữ Tống Thị Ta bán bánh hoành thánh ở kinh thành, vừa bán một cái đã qua hai mươi năm. Thế tử của Thành Vương cưỡi ngựa lao nhanh qua kinh thành, vó ngựa đạp nát quán hoành thánh của ta, còn quất cho ta một roi. Thế tử ngạo mạn: “Chỉ là một tên tiện dân, bản thế tử không bồi thường thì ngươi có thể làm gì?” Hôm sau, ta đến Kinh Triệu Phủ đánh trống kêu oan. Lục bộ thượng thư đều có mặt, hai bên ngự sử cùng nghe xét. Ninh Chiêu Hầu xách Thế tử lên điện: “Ta mang thằng nhãi này đến rồi!” Hoàng đế ngồi trên điện cao: “Đánh cho thằng nhóc này đến mức cha nó cũng không nhận ra nó nữa!”

Nhạc Vô Cữu

Nhạc Vô Cữu Tỷ tỷ ta để lại hai đứa con nhỏ, rồi qua đời. Mẹ cầu xin ta gả cho tỷ phu để nối dõi. Ta không vòng vo, nói thẳng: “Cháu trai quý giá, nếu không nghe lời, có thể đánh không?” Mẹ gật đầu liên tục: “Đương nhiên là được.” “Cháu gái yếu đuối, nếu phạm lỗi, có thể mắng không?” “Không thành vấn đề.” Cuối cùng, ta hỏi: “Còn tỷ phu thì sao? Từ lâu đã thấy không ưa rồi, có thể đánh không?” Mẹ lau mồ hôi: “Cái này phải hỏi mẹ chồng con, dù gì nó cũng không phải do ta sinh ra…”

Nhóm Chat Ở Hậu Cung

Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.

Bí Mật Hào Môn

Bí Mật Hào Môn Tôi là thiên kim thật. Trói định với hệ thống ăn dưa. Ngày đầu tiên trở về hào môn, cả nhà đều đọc được suy nghĩ của tôi. [Mẹ bảo dưỡng tốt thật, chẳng trách sau khi ly hôn với ba vẫn có thể làm streamer hở hang.] Mẹ ruột vốn định lập quy củ với tôi sắc mặt trắng bệch. Tôi liếc nhìn thiên kim giả đang khóc lóc. [Ồ, có thai rồi, là của anh cả hay anh hai nhỉ?] Hai anh em liếc nhìn nhau, biểu cảm kỳ quái. Ba ruột khoan thai đến muộn. Tôi “Chậc.” một tiếng. [Thì ra là của ba.] …

Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh

Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh Bố tôi là một người giàu có, mẹ tôi là ngôi sao hàng đầu, còn tôi thì bị mắng trên hot search vì đ/á/nh người và được gọi là “cô gái b/ạ/o l/ự/c”. Sau này, mẹ tôi tham gia một chương trình thực tế chia sẻ tình cảm gia đình. Một thời gian sau, tôi lại lên hot search vì được khen “vừa đẹp vừa ngầu”. Cả mạng đều tung hô tôi đ/á/nh rất đúng.

Khi Hoa Nở, Gió Tự Tìm Về

Khi Hoa Nở, Gió Tự Tìm Về Thành hôn năm năm, ta thu liễm phong mang, đoan trang hiền thục. Thế nhưng phu quân, kẻ luôn miệng nói cùng ta cầm sắt hài hòa, lại sớm đã ở bên ngoài nuôi dưỡng một ngoại thất xinh đẹp kiều diễm. Nàng rưng rưng lệ, quỳ gối trước mặt ta, cầu xin một danh phận: “Phu nhân, đại nhân thương xót người, nhưng năm năm qua người chưa từng hoài thai. Đại phu từng nói mệnh người bạc phúc con cái, mà nay trong bụng ta đã có huyết mạch của Tạ gia, mong phu nhân thành toàn, để chúng ta một nhà đoàn viên.” Ta khẽ nghiêng người, ghé vào tai nàng, nhẹ giọng cười: “Hà cô nương, ngươi sao dám chắc kẻ không thể sinh là ta, chứ không phải vị Tạ đại nhân mà ngươi tâm tâm niệm niệm?”

Kiến Xuân Thai

Kiến Xuân Thai Khi thành bị phá, ta và Công chúa cùng bị bắt đi. Phu quân ta mang binh chạy tới, bắt vợ của thủ lĩnh phản quân đến: “Vợ của ngươi, đổi lấy vợ của ta.” Phản quân đáp ứng. Lòng ta đầy chờ mong, lại thấy hắn từng bước từng bước đi về phía…… Công chúa.

Tình Yêu Của Nam Phụ

Tình Yêu Của Nam Phụ Sau khi hoàn thành cốt truyện truy vợ hỏa táng tràng*, nam hai liền thượng vị. *Hỏa táng tràng (火葬場): lò thiêu dùng để chỉ cái giá đắt gấp bội về vật chất về tinh thần để theo đuổi vợ. Nam phụ thâm tình từng đối xử với tôi ngàn tốt vạn chiều, sau khi đính hôn, đột nhiên trở nên lạnh nhạt. Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện của anh ta và anh em trong hộp đêm. “Lúc theo đuổi, tôi dồn hết sức, cảm thấy không thể thua tên chồng trước của cô ấy.” “Nhưng sau khi theo đuổi được rồi, nghĩ đến việc cô ấy từng chung sống với người đàn ông khác năm năm, trong lòng tôi thấy rất khó chịu.” Sau đó, tôi đơn phương hủy bỏ hôn ước, suốt đêm rời khỏi kinh thành, nhưng anh ta lại điên rồi.

Thế Tử Phu Nhân

Thế Tử Phu Nhân Trưởng Công chúa tổ chức tiệc cài trâm để chọn con dâu, các tiểu thư quý tộc có mặt đông đủ, nhưng Trưởng Công chúa lại chỉ chọn mình ta. Người ta đều nói con trai độc nhất của Trưởng Công chúa có một quý thiếp, được sủng ái vô cùng. Sau khi cưới ta, hắn lại gặp được chân ái, và muốn cùng nàng ấy du ngoạn bốn phương. Không sao cả, ta cũng không cưới hắn để cầm sắt hoà minh, ta chỉ cần tương kính như tân là đủ rồi.

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”