Vả Mặt

Nhạc Vô Cữu

Nhạc Vô Cữu Tỷ tỷ ta để lại hai đứa con nhỏ, rồi qua đời. Mẹ cầu xin ta gả cho tỷ phu để nối dõi. Ta không vòng vo, nói thẳng: “Cháu trai quý giá, nếu không nghe lời, có thể đánh không?” Mẹ gật đầu liên tục: “Đương nhiên là được.” “Cháu gái yếu đuối, nếu phạm lỗi, có thể mắng không?” “Không thành vấn đề.” Cuối cùng, ta hỏi: “Còn tỷ phu thì sao? Từ lâu đã thấy không ưa rồi, có thể đánh không?” Mẹ lau mồ hôi: “Cái này phải hỏi mẹ chồng con, dù gì nó cũng không phải do ta sinh ra…”

Nhóm Chat Ở Hậu Cung

Nhóm Chat Ở Hậu Cung Ta xuyên thành phi tần trong hậu cung của hôn quân vong quốc. Hôn quân say mê nghệ thuật, vì thế bỏ bê triều chính. Khiến đất nước chiến loạn khắp nơi, dân chúng lầm than. Man tộc nhân cơ hội tấn công vào kinh đô, bắt hôn quân làm tù binh. Từ quý nữ đến phi tần trong kinh thành đều trở thành quân kỹ của man tộc, không một ai có kết cục tốt. Lúc này, cách thời điểm hôn quân mất nước còn ba năm. Trong cung đột nhiên xuất hiện một nhóm chat xuyên không.

Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh

Mẹ Con Đỉnh Lưu Trị Trà Xanh Bố tôi là một người giàu có, mẹ tôi là ngôi sao hàng đầu, còn tôi thì bị mắng trên hot search vì đ/á/nh người và được gọi là “cô gái b/ạ/o l/ự/c”. Sau này, mẹ tôi tham gia một chương trình thực tế chia sẻ tình cảm gia đình. Một thời gian sau, tôi lại lên hot search vì được khen “vừa đẹp vừa ngầu”. Cả mạng đều tung hô tôi đ/á/nh rất đúng.

Khi Hoa Nở, Gió Tự Tìm Về

Khi Hoa Nở, Gió Tự Tìm Về Thành hôn năm năm, ta thu liễm phong mang, đoan trang hiền thục. Thế nhưng phu quân, kẻ luôn miệng nói cùng ta cầm sắt hài hòa, lại sớm đã ở bên ngoài nuôi dưỡng một ngoại thất xinh đẹp kiều diễm. Nàng rưng rưng lệ, quỳ gối trước mặt ta, cầu xin một danh phận: “Phu nhân, đại nhân thương xót người, nhưng năm năm qua người chưa từng hoài thai. Đại phu từng nói mệnh người bạc phúc con cái, mà nay trong bụng ta đã có huyết mạch của Tạ gia, mong phu nhân thành toàn, để chúng ta một nhà đoàn viên.” Ta khẽ nghiêng người, ghé vào tai nàng, nhẹ giọng cười: “Hà cô nương, ngươi sao dám chắc kẻ không thể sinh là ta, chứ không phải vị Tạ đại nhân mà ngươi tâm tâm niệm niệm?”

Kiến Xuân Thai

Kiến Xuân Thai Khi thành bị phá, ta và Công chúa cùng bị bắt đi. Phu quân ta mang binh chạy tới, bắt vợ của thủ lĩnh phản quân đến: “Vợ của ngươi, đổi lấy vợ của ta.” Phản quân đáp ứng. Lòng ta đầy chờ mong, lại thấy hắn từng bước từng bước đi về phía…… Công chúa.

Tình Yêu Của Nam Phụ

Tình Yêu Của Nam Phụ Sau khi hoàn thành cốt truyện truy vợ hỏa táng tràng*, nam hai liền thượng vị. *Hỏa táng tràng (火葬場): lò thiêu dùng để chỉ cái giá đắt gấp bội về vật chất về tinh thần để theo đuổi vợ. Nam phụ thâm tình từng đối xử với tôi ngàn tốt vạn chiều, sau khi đính hôn, đột nhiên trở nên lạnh nhạt. Cho đến khi tôi nghe được cuộc trò chuyện của anh ta và anh em trong hộp đêm. “Lúc theo đuổi, tôi dồn hết sức, cảm thấy không thể thua tên chồng trước của cô ấy.” “Nhưng sau khi theo đuổi được rồi, nghĩ đến việc cô ấy từng chung sống với người đàn ông khác năm năm, trong lòng tôi thấy rất khó chịu.” Sau đó, tôi đơn phương hủy bỏ hôn ước, suốt đêm rời khỏi kinh thành, nhưng anh ta lại điên rồi.

Thế Tử Phu Nhân

Thế Tử Phu Nhân Trưởng Công chúa tổ chức tiệc cài trâm để chọn con dâu, các tiểu thư quý tộc có mặt đông đủ, nhưng Trưởng Công chúa lại chỉ chọn mình ta. Người ta đều nói con trai độc nhất của Trưởng Công chúa có một quý thiếp, được sủng ái vô cùng. Sau khi cưới ta, hắn lại gặp được chân ái, và muốn cùng nàng ấy du ngoạn bốn phương. Không sao cả, ta cũng không cưới hắn để cầm sắt hoà minh, ta chỉ cần tương kính như tân là đủ rồi.

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

3. Người Bạn Thân Mất Tích

Người Bạn Thân Mất Tích Tôi xuyên sách, nhưng cuốn sách này lại không có nhân vật nào giống tôi. Chỉ còn hai tiếng nữa thôi, nữ chính sẽ phát hiện ra tôi chết trên chiếc giường xa hoa này, mà còn chết rất thảm. Nói một cách đơn giản, cái chết của tôi quá tàn nhẫn, đến mức biến thành một đống mờ mịt như mosaic. Bởi vì tôi là một nhân vật quần chúng chỉ xuất hiện với tư cách là một cái xác trong cuốn tiểu thuyết này. Hiện tại, nhân vật quần chúng là tôi này, đang nằm trên giường, nhìn vào thời gian trên chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh. Nghĩ đến những miêu tả trong truyện, tôi không khỏi rùng mình. Điều đáng sợ hơn cả là tôi nhớ rõ ràng diễn biến câu chuyện trong sách; kẻ sắp giết tôi lúc này đang ẩn nấp ở một góc nào đó trong nhà.

Phu Quân Bị Đoạt Xác

Phu Quân Bị Đoạt Xác Bị kẻ xuyên không đoạt xác, phu quân của ta, một kẻ nghèo hèn chỉ là mã phu, vậy mà dám lớn tiếng đòi nạp tam thê tứ thiếp. Hắn còn chạy tới phủ đệ nơi ta làm việc mà gây náo loạn, trêu ghẹo mấy đại nha hoàn có tiền tháng gấp ba lần hắn, đòi nàng theo hắn làm thiếp: “Được ta để mắt tới là phúc phận của ngươi, đừng không biết điều.” Hắn còn thèm thuồng tiểu thư, thậm chí định xông thẳng vào khuê phòng của nàng: “Nữ tử ở đây nếu bị vấy bẩn danh tiết, liền không đáng giá nữa, thanh danh mất rồi, nàng chỉ có thể gả cho ta thôi.” Ta bị sự hoang đường của hắn dọa sợ mất hồn, vội vàng ngăn cản, khuyên hắn chớ có làm càn. Hắn lại thuận tay đẩy ta một cái: “Đồ đàn bà thối tha, ở đây chẳng phải là nam tôn nữ ti sao? Lão tử khó khăn lắm mới xuyên đến đây hưởng phúc, chuyện của ta còn chưa đến lượt ngươi quản. Tin hay không, lão tử liền bỏ ngươi !” Nói xong, hắn đắc ý vô cùng, dường như cho rằng chỉ cần nói ba chữ “ta bỏ ngươi” là có thể khiến ta sợ hãi phục tùng. Nghe vậy, ta cũng chẳng buồn quản hắn nữa. Ta cười lạnh một tiếng, giơ tay chỉ thẳng vào hắn: “Bỏ ta? Được thôi, của hồi môn ta mang theo khi gả vào đây, một đồng cũng không thiếu, trả lại hết cho ta.” Tên ngu ngốc ấy còn không biết rằng, công việc hắn đang làm là ta nhờ người tìm giúp, rắc rối phát sinh là ta thay hắn giải quyết, ngôi nhà hắn đang ở cũng là của hồi môn của ta đổi lấy. Nếu ta mặc kệ hắn, hắn chỉ có nước chờ ch,ết thôi!

Nghe Xem Trời Sắp Mưa

Nghe Xem Trời Sắp Mưa Người yêu online của tôi là thái tử nổi tiếng ăn chơi ở thành phố A. Đêm trước hôm offline gặp nhau, tôi vô tình nghe hắn nói chuyện với bạn: “Chỉ chơi đùa chút thôi, đừng nhắc tới cái hạng vừa nghèo vừa ngu đó.” “Hẹn offline? Tôi không đi đâu. Mấy người ai rảnh đi giúp tôi cái đi, đuổi cổ nhỏ đó là được.” Tôi không làm lớn chuyện, ngày hôm sau vẫn xuất hiện ở chỗ hẹn như thường. Còn chủ động ôm tay người tới. Người nọ nhìn tôi chăm chú, không từ chối. Đêm đó, thái tử gọi đến, cung kính hỏi: “Anh Văn, đuổi đi rồi à?” Văn Tuần ngắm người đang cưỡi trên người anh là tôi, khàn khàn nói: “…Ừ, đi rồi.”

Vương Phi Mưu Lược

Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?

An Nhiên

An Nhiên Lúc viện trưởng cô nhi viện mang theo bố mẹ giàu có đến. Tôi đã trói thiên kim thật trên gác mái. Thay thế thân phận của cô ta, hưởng hết vinh hoa phú quý. Sau đó tôi thi vào trường danh giá, hòa nhập với xã hội thượng lưu. Nhìn thiên kim thật sự đến chất vấn tôi, mẹ thờ ơ cười nónói: “Tôi không cần một đứa con ruột phế vật.” “Tôi muốn, chính là người thừa kế tài sản có năng lực.”

Tân Nương Xung Hỉ

Tân Nương Xung Hỉ Ta là tân nương xung hỉ nổi danh ở Thịnh Kinh. Lâm tiểu tướng quân vốn đã sắp tắt thở, cưới ta về xung hỉ, ngày hôm sau đã mở mắt. Đáng tiếc người khỏe lại, lại chê ta chiếm vị trí chính thê, cản trở đường tình của người trong lòng hắn, quay đầu liền bỏ ta. Cha ta lại ngựa không ngừng vó gả ta cho thế tử Định quốc công sắp chết. Đợi đến khi người ta khỏe mạnh như rồng như hổ, lão phu nhân nhà họ lại chê ta thân phận thấp hèn, lại muốn bỏ ta lấy người khác. Không nghĩ tới tiệc vui chóng tàn, hai vị phu quân trước lại lần nữa bệnh nặng, chạy đến cửa nhà ta cầu cứu. Ta phất tay áo. Muộn rồi, đến nhà kế tiếp.

Tạ Quân Ân

Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”

Xé Trà Xanh

Xé Trà Xanh Trong bữa tiệc liên hoan, bạn cùng phòng đột nhiên nói rằng cô ta thấy tôi không xứng với bạn trai tôi, còn đòi tôi đưa số điện thoại của anh ấy cho cô ta. Tôi không đưa, không ngờ cô ta lại đi mách lẻo với bạn trai tôi rằng tôi quá keo kiệt. Tôi hỏi cô ta có ý gì. Cô ta thản nhiên nói: “Sao cô lại hẹp hòi thế, có người yêu rồi thì không được kết bạn khác giới à? Bình tĩnh một chút đi được không?” Tôi tức giận: “Bình tĩnh cái đầu cô!”

Hơi Ấm Gia Đình

Hơi Ấm Gia Đình Hồi nhỏ, cả gia đình nhà tôi tự lái xe đi du lịch. Bố mẹ dẫn chị gái, em trai đi tham quan danh lam thắng cảnh, còn tôi bị bỏ quên trong xe bốn tiếng đồng hồ, suýt chết ngạt. “Ôi, chúng tôi quên mất con bé, cứ để con bé ở trong xe đợi chúng tôi là được.” Khi cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi, họ đã nói như vậy. Hai mươi năm sau, xảy ra động đất. Chị gái bế cháu trai, em trai dắt con chó của mình, bố tôi cầm sổ tiết kiệm với giấy tờ tùy thân. Cả nhà vội vã chạy trốn nhưng không ai nhớ đến mẹ tôi đang cảm lạnh ngất xỉu. Sau đó, mẹ tôi khóc gọi điện cho tôi. “Ôi, họ quên mất mẹ sao?” “Ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi người khác đến tìm mẹ… hóa ra là không được sao?”

Đoá Hồng Kiều Diễm

Đoá Hồng Kiều Diễm Giang Diên Thừa luôn chán ghét tôi, một mị ma quyến rũ. Trên du thuyền, tôi đã cố gắng hết sức, cơ thể nóng bừng, nhưng hắn vẫn thờ ơ. “Lại muốn sao? Chậc, cái thói thèm khát đến phát ghê.” Khi tôi trượt chân rơi xuống biển, hắn đang cùng một nữ minh tinh mới quen quấn quýt bên nhau. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm trong một căn nhà gỗ trên một hòn đảo nhỏ. Trước mặt tôi là một người đàn ông với làn da rám nắng toát lên sức mạnh nguyên thủy. Hắn cởi trần, chiếc tạp dề ôm sát lấy vòng eo hẹp. Tôi nhìn chằm chằm lồng ngực vạm vỡ đầy cơ bắp của hắn, rồi chuyển sang chiếc bánh ngọt hình nam nhân ngư trong tay hắn. “Muốn ăn…” Người đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh như diều hâu: “Ăn gì? Nói rõ ràng.” … Nửa tháng sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Giang Diên Thừa. “Không ăn sẽ ch*t sao?” Lúc này, người đàn ông với chiếc đuôi cá lộng lẫy đang đ*ên cuồng quấn lấy tôi, khàn giọng ra lệnh: “Ăn hết đi.” Hắn đột nhiên phát đ*ên, muốn san phẳng cả hòn đảo.

Nam có Hề Vụ

Nam có Hề Vụ Tháng thứ ba sau ki Cố Gia Thần quay lại với bạn gái cũ, anh đột nhiên hỏi về tôi. “Dạo này Hề Vụ có lại trốn đi đâu đó khóc một mình không?” Mấy người bạn nhìn nhau: “Hình như đã lâu rồi không thấy cô ấy đâu.” “Tôi nghe nói, mấy hôm trước cô ấy đã kết hôn rồi?” “Không thể nào, tin đồn thôi, chắc là muốn ép Gia Thần quay lại đấy.” Giọng điệu của Cố Gia Thần vẫn thản nhiên: “Đi báo với cô ấy, tối nay gặp ở chỗ cũ.” Bạn bè trêu chọc: “Hề Vụ mà khóc, cậu có mềm lòng không đấy?” Anh cười khẽ: “Để xem.” Nhưng tối hôm đó, anh chờ đến tận khuya mà tôi vẫn không đến. Anh gọi cho tôi một cuộc, tôi cũng không nghe máy. Anh có bạn gái rồi, mà tôi cũng đã kết hôn, càng nên tránh những mối quan hệ không rõ ràng như thế.

Tra Nam Có Tiện Nữ Trị

Tra Nam Có Tiện Nữ Trị Khi bế cô con gái bốn tuổi lên xe. Tôi phát hiện thấy một đống vụn bánh mì trên ghế sau xe. Tôi sững sờ. Không phải vì thấy bẩn. Mà là vì chồng tôi mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, anh ấy không bao giờ cho phép tôi và con gái làm bẩn xe của anh ấy, càng không nói đến việc ăn uống trên xe. Nhặt vụn bánh mì lên, tôi hỏi: “Gia Minh, này là do anh làm hả?” Chồng tôi không thèm nhìn tôi, mắt nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng vô thức nở một nụ cười cưng chiều: “À, là do con gái của Giang Thanh để lại, trẻ con làm rơi những thứ này là chuyện bình thường, em thông cảm chút đi.” Giang Thanh là bạn gái thời đại học của anh ấy, tháng trước vừa mới ly hôn và đưa con về nước. Tôi nhìn cô con gái trước đây dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh ấy đã nhanh chóng nhét bánh mì vào miệng, lòng đau như kim châm. Có một số chuyện, tôi phải quyết định rồi.