Vả Mặt

Tái Sinh Trong Hận Thù

Tái Sinh Trong Hận Thù Thời điểm nhà giàu nhất đến cô nhi viện tìm tôi, vị thiên kim giả đang đứng trên sân thượng nói muốn tự tử. Tôi ra sức cứu cô ta, bản thân lại vô ý ngã xuống, liệt nửa người vĩnh viễn. Trước khi chết, tôi nghe được tiếng cô cười nói bên tai mình: “Vốn chỉ là màn kịch nhỏ, còn may mà chị lại tin.” Lần nữa mở mắt, tôi quay trở lại thời điểm mà cô ta muốn nhảy lầu. “Chị à, chị đã tìm được ba mẹ, mà em cái gì cũng không có, không bằng chết đi cho xong.” Tôi nhếch miệng cười, buông cánh tay đang giữ lấy cô ta ra. Tặng em gái món quà bị liệt suốt đời nhé. Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn đâu!

Ánh Trăng Quay Trở Lại

Ánh Trăng Quay Trở Lại Tôi là thiên kim thật của Phủ Thừa tướng. Khi tôi trở về, thiên kim giả đã chết. Nàng ta trở thành ánh trăng sáng trong lòng tất cả mọi người. Còn tôi lại trở thành thế thân của nàng ta. Cha mẹ tìm kiếm bóng hình nàng ta trên người tôi. Huynh trưởng nguyền rủa sao người chết không phải là tôi. Ngay cả phu quân của tôi, khi ân ái với tôi cũng gọi tên nàng ta. Rốt cuộc, là tôi công lược thất bại rồi. [Ký chủ, trước khi biến mất, tôi có thể giúp cô hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.] Tâm nguyện cuối cùng sao? Tôi cười cười: “Vậy thì hãy để ‘ánh trăng sáng’ của bọn họ trở về đi.”

Cô Dâu Chạy Trốn

Cô Dâu Chạy Trốn Đám cưới hôm đó, Phó Lẫm ở trong phòng thay đồ mây mưa với Tiểu Tước Nhi mà hắn nuôi. Trong tiếng cười đùa của đám phù rể, hắn trao cho cô ta một nụ hôn sâu, vẻ mặt hờ hững. “Sẽ xong ngay thôi. Đám cưới vẫn diễn ra bình thường, đừng làm loạn.” Tôi không làm loạn. Tôi lặng lẽ bỏ trốn khỏi đám cưới. Ba năm sau gặp lại, tôi từ trong chùa cầu nguyện xong đi ra, bị Phó Lẫm bắt được. “Cầu cái gì? Nhân duyên?” Hắn cắn răng cười lạnh. Lông mày rậm che mắt, trông rất hung dữ. Chiếc Maybach dừng trước cửa chùa, hạ cửa kính xe xuống. Người đàn ông có đôi mắt lạnh lùng, đang định nói gì, thì đứa trẻ ngồi ghế sau đã thò đầu ra trước. “Không phải đâu chú ơi.” Đứa bé nghiêm túc trả lời: “Mẹ cháu là đang cầu cháu đó.”

Bạn Cùng Bàn Quái Gở

Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.

Anh Có Chị Gái Kết Nghĩa, Em Có Em Trai Ngoan Ngoãn

Anh Có Chị Gái Kết Nghĩa, Em Có Em Trai Ngoan Ngoãn Chồng tôi có một người “chị gái kết nghĩa” không hề có quan hệ huyết thống. Hai người thân đến mức ngủ chung một phòng, dùng chung một đôi đũa. Tôi bảo họ nên giữ khoảng cách xã giao bình thường, Anh ta liền không kiên nhẫn mà mỉa mai tôi: “Lòng dạ dơ bẩn thì nhìn đâu cũng thấy bẩn. Lâm Thiển, em không thể học chị gái kết nghĩa của anh một chút, hiểu chuyện một tí à?” Hiểu chuyện hả? Trùng hợp là, dạo này tôi cũng vừa quen một cậu em khá hiểu chuyện. Mà hiểu chuyện “trên giường” thì cũng không tệ đâu nhỉ.

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính

Tỉnh Giấc Giữa PO Văn, Tôi Vả Sập Dàn Nam Chính Buổi tụ họp bạn bè, “nữ huynh đệ” của bạn trai mang sữa cho tất cả mọi người. Nhưng đến lượt tôi thì lại hết mất. Cô ta khoa trương kêu lên: “Aiya, đều tại tôi sơ suất mang thiếu một chai rồi. Em dâu sẽ không trách tôi chứ?” Tôi vừa định nói không sao cả thì bỗng nhiên nhìn thấy dòng bình luận hiện lên: 【Quả nhiên là bảo bối em biết chơi, nhiều năm rồi mới về nước, mà quà hội ngộ lại là sữa.】 【Sữa này rốt cuộc từ đâu ra, thật khó đoán quá~】 【Chú ý ánh mắt nam chính nhìn em gái bảo bối kìa! Sau này cô ấy chắc chắn khổ sở lắm đây, hehe…】 Lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở trong một cuốn tiểu thuyết po, mà “nữ huynh đệ” kia chính là nữ chính. Chẳng bao lâu nữa, tất cả những người đàn ông trong phòng, bao gồm cả bạn trai tôi, sẽ trở thành những kẻ quỳ rạp dưới váy cô ta. Hiện tại, bạn trai tôi đang định đưa sữa của anh ấy cho tôi, nhưng lại bị “nữ huynh đệ” ngăn lại, nói rằng tôi không xứng để uống. Không khí trở nên căng thẳng, tôi khẽ mỉm cười, gật đầu: “Đúng là tôi không xứng thật.” “Dù sao tôi cũng bị dị ứng với sữa của đồ hèn hạ.”

Lại Muốn Đấu?

Lại Muốn Đấu? Vào đêm tân hôn với chồng tôi, Lạc Tây Châu, chị dâu góa phụ của anh ấy, Thẩm Phương Băng, vô tình bị trật chân. Thế là Lạc Tây Châu bỏ mặc tôi, người vợ mới cưới, để ở bên chăm sóc cô ta suốt đêm. Sáng hôm sau, anh ta còn ngang nhiên định lấy hết phiếu thịt mà tôi mang theo làm của hồi môn để đi mua sườn bồi bổ cho Thẩm Phương Băng đang “yếu ớt”. Nhưng khi Lạc Tây Châu mở rương hồi môn của tôi ra, anh ta phát hiện bên trong trống không. Tất cả là vì tôi đã sống lại! Tôi biết trong lòng Lạc Tây Châu yêu Thẩm Phương Băng, anh ta cưới tôi chỉ để che mắt thiên hạ. Kiếp trước, bọn họ xem tôi như người giúp việc già, tôi ở nhà chăm sóc cha mẹ bệnh tật của anh ta, còn Lạc Tây Châu thì đưa Thẩm Phương Băng đi theo đơn vị sống sung sướng. Kiếp này, tôi sẽ không ngu ngốc mà dốc lòng vì anh ta nữa, cũng không làm trâu làm ngựa cho bọn họ. Nếu Lạc Tây Châu cứ một lòng hướng về Thẩm Phương Băng, vậy thì để anh ta tự mà lo cho cô ta đi. Kiếp này, tôi sẽ bước trên con đường của riêng mình, con đường không có hai kẻ hút máu đó! Chỉ là điều tôi không ngờ được chính là — Lạc Tây Châu và Thẩm Phương Băng… cũng đã sống lại!  

Trả Giá Cho Tình Yêu

Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.

Tân Hôn Biến Thành Địa Ngục

Tân Hôn Biến Thành Địa Ngục Bởi vì giá trị vũ lực quá cao, nên tôi tận 33 tuổi mới lấy được chồng. Ngay trong đêm tân hôn, cả nhà chồng đã nhào vô giật bộ đồ trang sức, xé rách quần áo của tôi, ép tôi đi giặt… quần lót cho ba chồng. “Cô dâu mới phải giặt đồ cũ cho nhà chồng, đây là phong tục ở quê chúng tôi đó.” “Không muốn giặt thì đưa tiền lì xì, mười vạn một cái quần lót.” Tổng cộng 16 cái, không hơn không kém. Vừa đúng bằng tiền hồi môn của tôi! Muốn thử độ phục tùng à? Tôi quay đầu nhìn chồng mới cưới. Anh ta liếc mắt một cái, cười như không cười: “Biết là em không muốn giặt rồi, vậy thì đưa tiền nhanh gọn đi. Vợ người ta cưới về ngày đầu tiên cũng phải đưa hết tiền hồi môn cho nhà chồng đó thôi.” Đù má nó chứ. Tôi không tin một trận đập không giải quyết được bọn họ. Nếu một trận không đủ, thì hai trận!

Anh Ở Bên Thanh Mai, Tôi Gả Cho Trúc Mã

Anh Ở Bên Thanh Mai, Tôi Gả Cho Trúc Mã Trong lễ đính hôn, thanh mai trúc mã của Thiệu Thần gọi điện nói cô ta sợ bóng tối.Anh bỏ lại tôi một mình, vội vã đến bên cô ta.Sau đó tôi hỏi anh một lời giải thích, anh chỉ nói:“Nghiên Nghiên nhút nhát lại sợ người lạ, cô ấy không thể rời xa anh.”Tôi không dây dưa thêm, xé váy cưới, hủy hôn lễ, chấp nhận cuộc hôn nhân liên kết gia tộc.Nửa tháng sau, Thiệu Thần nhìn thấy ảnh cưới của tôi và Tổng giám đốc Tống tại tiệm áo cưới, sắc mặt anh tái xanh.Anh đuổi đến nhà tổ, chất vấn tôi trong lòng Tống Thiếu Hoài vì sao lật mặt như trở bàn tay.Tống Cẩm Trạch mỉm cười, xoắn lấy lọn tóc tôi:“Anh chồng cũ gấp gì thế? Anh chọn ở bên thanh mai, thì cô ấy cũng có thể gả cho trúc mã mà.”

Lời Nguyện Cầu Của Cô Ấy!

Lời Nguyện Cầu Của Cô Ấy! Tôi là thiên kim thật, ngày được đón về nhà hào môn, thiên kim giả vùi đầu ở trong lòng mẹ tôi khóc thút thít. 【 Chậc chậc, bộ dáng lê hoa đái vũ của nữ chính thật làm tôi đau lòng, khó trách anh trai đầu gỗ của tôi không kiềm chế được. 】 Anh tôi đang dẫn đường thì bị trượt chân. 【 Cha con tranh chấp, anh em bất hòa, đáng tiếc đã sinh vào nhầm nhà. 】 Thiên kim giả không khóc nữa, tay mẹ tôi vỗ cô cũng cứng đờ. Trong đầu tôi vẫn đang nghĩ về hàng triệu tình tiết trong cuốn tiểu thuyết, lại phát hiện ra ánh mắt mọi người nhìn tôi có chút không đúng.  

Vả Mặt Bệnh Công Chúa Trong Khu Quân Sự

Vả Mặt Bệnh Công Chúa Trong Khu Quân Sự Trong đợt huấn luyện quân sự, tôi bị cả nhóm chế giễu là nghèo kiết xác, lạc hậu, hèn mọn, bị khinh thường đủ kiểu. Bạn cùng phòng thì khắp nơi bịa chuyện, mắng nhiếc tôi không ngừng. Nhưng rồi, khi hiệu trưởng đích thân ra mặt xử lý vụ bắt nạt, ba của cô ta cũng bị ba tôi sa thải. Còn nam thần mà cô ta ngày đêm mơ tưởng, hóa ra lại chính là anh ruột tôi.

Tôi Là Đứa Con Bất Hiếu Trong Truyện

Tôi Là Đứa Con Bất Hiếu Trong Truyện Chỉ vì khen một người dì xa lạ: “Dì thật xinh đẹp,” mẹ tôi đột nhiên bùng nổ. “Con đi đi, mẹ không cần con nữa.” Khuôn mặt mẹ lạnh lùng, giọng nói dứt khoát: “Cả hai cha con các người, tôi đều không cần!” Ngày hôm đó, tôi ôm món quà còn chưa kịp tặng, chạy đuổi theo chiếc taxi thật xa. Khi ngã nhào xuống đất, tôi nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ trên không trung: 【Đáng đời! Dám khen kẻ thứ ba đẹp, sao không ngã chết luôn đi!】 【Nữ chính thật ngầu, loại con sói mắt trắng thế này phải bị vứt bỏ.】 Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra mình chính là đứa con bất hiếu trong câu chuyện “Mẹ bỏ chồng bỏ con.” Còn mẹ tôi, nữ chính mạnh mẽ, đang tích lũy giá trị hối hận của tôi.

Chu Linh Xin Bái Kiến

Chu Linh Xin Bái Kiến Thành hôn được năm năm, trượng phu ôm theo tân hoan đang mang thai đến tiệm vải của ta để cắt may y phục. Hắn là bị ép phải cưới ta, nửa điểm cũng không muốn nhìn thấy ta sống yên ổn. Vì muốn ép ta hòa ly, cách vài ngày lại dẫn theo nữ nhân khác nhau đến làm nhục ta. Ta nuốt hết mọi ủy khuất, cắt may y phục cho từng người bọn họ. Lần này, hắn dẫn theo hoa khôi đang mang thai đến để cắt may yếm đào cho hài tử sắp sinh của nàng ta. Ta mỉm cười từ chối: “Ngày mai ta bận hòa ly, không có rảnh để cắt may y phục.”  

Lời Tỏ Tình Muộn Màng

Lời Tỏ Tình Muộn Màng Thời điểm tôi khốn cùng nhất, Hạ Vấn Tân đã cưới tôi. Mọi người đều đồn rằng anh chỉ cưới tôi để làm trái ý em gái tôi. Nhưng sau khi anh qua đời trong một tai nạn xe, anh lại để lại toàn bộ di sản cho tôi. Và một chiếc máy ghi âm. Nhẹ nhàng bật lên, giọng nói khàn khàn của anh vang lên — Anh nói: “Tống Đường Âm, em có thể thích anh một chút được không?” Nhiều năm sau, tôi mới dần hiểu được tình yêu mãnh liệt và vĩ đại mà anh che giấu dưới vẻ lạnh lùng, xa cách. Lần nữa mở mắt ra, tôi đã trùng sinh. Mẹ nuôi nắm tay tôi, dịu dàng nói: “A Âm, con đi thay em gái con ngồi tù có được không?”

Người Thương Không Phải Là Tôi

Người Thương Không Phải Là Tôi Đã ba ngày kể từ khi tôi và bạn trai chiến tranh lạnh. Tôi tình cờ phát hiện một tệp tài liệu trong máy tính của anh ấy có tên là “Tình yêu cả đời”. Từng câu từng chữ đều được chắt lọc kỹ càng, tình cảm chân thành sâu sắc, nhưng nhân vật nữ chính trong đó… lại là mối tình đầu của anh.

Mẹ Khóc Gọi Tôi Về Dọn Đống Tàn Cuộc

Mẹ Khóc Gọi Tôi Về Dọn Đống Tàn Cuộc Mẹ tôi vừa khóc vừa gọi điện cho tôi: “Con còn quan tâm cái nhà này nữa không?” “Em trai con mê con hồ ly tinh kia đến mức đòi huỷ hôn cho bằng được.” “Ba con thì chăm bà nội con xong, lại leo thẳng lên giường y tá.” “Bà nội thì bênh chằm chặp, cổ vũ ba con ngoại tình, còn đuổi mẹ ra khỏi nhà!” “Hay để mẹ ch .t quách cho xong, để cả nhà mấy người vui vẻ sung sướng?” Tôi cúp máy, quay sang dặn trợ lý đặc biệt: “Các lịch làm việc lùi hết lại, tôi có chuyện riêng phải giải quyết.” Trợ lý: “Vâng thưa sếp, ngài muốn dời bao nhiêu ngày thì phù hợp?” Tôi: “Ba ngày là đủ.” Thêm một ngày cũng coi như tôi ra tay chưa đủ tàn nhẫn!

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam

Báo Ứng Của Gia Đình Chồng Tham Lam Mang thai hai tháng, tôi ăn gì cũng nôn. Từ khi phát hiện ăn sầu riêng có thể giảm bớt cơn buồn nôn, tôi luôn dự trữ sẵn trong tủ lạnh. Buổi tối, mẹ chồng lại làm cả bàn đầy món thịt. Nhìn thấy, tôi lập tức chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Mở tủ lạnh ra, phát hiện sầu riêng dự trữ từ trước đã không còn. Tôi vội vàng bảo chồng đi mua. Không ngờ mẹ chồng bùng nổ: “Cả bàn thức ăn không có gì hợp miệng nó à? Ngày ngày hầu hạ người khác còn phải bị khinh bỉ, chỉ biết đến mấy quả sầu riêng mấy trăm tệ một quả đó của cô thôi!” Chồng lao đến tát tôi một cái: “Cô lại giở thái độ với mẹ tôi đúng không?” Tôi lập tức về phòng, khóa trái cửa, gọi điện cho bố mẹ. Ngôi nhà này, tôi không cần nữa.

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện

Xuân Phong Bất Hàn Đào Hoa Diện Ta nhặt được một Thái tử mất trí nhớ từ trong đống xác chết, cùng hắn tranh giành thức ăn từ miệng chó hoang. Sau này, Thái tử trở về cung, Hoàng đế hỏi ta muốn được ban thưởng điều gì. Trước mắt ta hiện lên một loạt dòng bình luận: 【Nữ phụ không định thực sự muốn Thái tử cưới mình đấy chứ?】 【Một thợ săn nghèo hèn ở thôn quê mà dám mơ tưởng bước vào hoàng thất, chẳng trách cuối cùng lại bị ban rượu độc.】 Hóa ra gả cho Thái tử nguy hiểm như vậy. Ta rùng mình một cái, cất kỹ chiếc túi thơm Thái tử tặng, rồi dập đầu thật mạnh: “A Lê ngu dốt, xin bệ hạ ban cho A Lê được trở về Yến Châu.”

Ác Mẹ Chồng Gặp Ác Con Dâu

Ác Mẹ Chồng Gặp Ác Con Dâu Chồng tôi đã ly hôn 3 lần, lần nào cũng là vì mẹ chồng, một “lão bà âm dương quái khí” chính hiệu. Lần đầu, bà hầm canh bổ cho con dâu, mà trong nồi là chú chó cưng được nuôi 8 năm trời. Lần thứ hai, bà tổ chức tiệc mừng cho con dâu, đúng vào ngày giỗ cha cô ấy. Lần thứ ba, bà ngồi tâm sự thủ thỉ, rồi sau lưng đem hết bí mật của con dâu kể cho thiên hạ. Bạn bè biết chuyện ai cũng khuyên tôi đừng dại gì mà nhảy vào hố lửa này. Nhưng tôi đã ly hôn 5 lần, chọc cho năm bà mẹ chồng tức đến mức phải tái giá. Vậy nên, mẹ chồng thân mến à, liệu bà có trở thành người thứ 6 không? …