Hiện đại
Bảo Bối Của Những Kẻ Điên Cuồng Lúc tôi cứu cậu học sinh mới chuyển trường đang bị bắt nạt, trước mắt tôi bỗng hiện lên một loạt bình luận. 【Nữ chính bảo bối đừng để bị hắn lừa! Thằng nhóc này biết con tốt bụng, cố tình thuê người đánh mình một trận, rồi canh me ở con đường con hay đi học về đấy.】 【Thì sao nào, mấy anh chàng trà xanh tâm cơ thế này phục vụ chu đáo lắm, không dám tưởng tượng nữ chính ở bên hắn sẽ sướng cỡ nào.】 【Nhưng hắn là phản diện mà! Các chị em tỉnh táo lại đi, về sau chính hắn ta sẽ chia rẽ nam nữ chính, nhốt nữ chính vào phòng tối rồi cưỡng ép đấy!】 Tôi giật mình, tay run lên vô tình đụng trúng mặt cậu học sinh kia, dính chút máu. Đôi mắt xinh đẹp của cậu ấy đỏ hoe, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên. “Xin lỗi, làm bẩn chị rồi.” “Em… liếm sạch cho chị… được không?”
Mối Tình Vụng Trộm Với Anh Trai Bạn Thân Bạn thân tôi và người yêu của cô ấy đi hẹn hò, nhưng nhất quyết phải lôi tôi đi làm bóng đèn. Thế là cả ba chúng tôi bị đội hình sự bắt tại quán bar. Bạn thân tôi nhìn thấy đội trưởng đội hình sự đang tiến lại gần, mặt mày tái mét: “Chết rồi, anh trai tớ!” Cô ấy đẩy ngay người bạn trai tóc vàng về phía tôi. Rồi quay sang cười trừ với anh trai: “Anh, là Hạ Hạ muốn đi hẹn hò với bạn trai nên bắt em đi cùng đấy.” Người đàn ông nhìn về phía tôi. Tôi ngẩng mặt lên nhìn trời. Ban đêm, hơi thở của người đàn ông bao vây lấy tôi, anh siết chặt eo tôi như để trả thù: “Em yêu, ngoài anh ra, em còn có bạn trai khác nữa à?”
Đầy trời đều là Tiểu Hân Hân Sau khi bị ngộ độc nấm, tôi thấy mình đang chơi trốn tìm với một nhóm trai đẹp, rồi tôi được đưa vào khoa cấp cứu. Bác sĩ điều trị trẻ tuổi, điển trai, nhẹ nhàng hỏi: “Nói cho anh biết, em thấy gì?” Tôi bất ngờ ôm chặt lấy anh, cười ngây ngô: “Bắt được anh rồi. Ơ, sao anh trông giống người chồng đang chết ở bên ngoài của em vậy?” Anh mỉm cười quyến rũ: “Có chồng rồi à? Vậy không thể ôm anh được.” Tôi bị mê hoặc, mơ hồ nói: “Ly hôn, em sẽ ngay lập tức ly hôn để đến với anh.” Khi tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện như trời sập xuống. Chồng tôi lạnh lùng hỏi: “Sao? Chồng em có đồng ý ly hôn với em không?” Tôi: “…”
Thiên Kim Thật Tung Hoành Tứ Phương Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, sau lưng họ còn dẫn theo một “thiên kim giả” và một “thiếu gia giả”. Mẹ tôi áy náy giới thiệu: “Sau khi lạc mất con, ba và mẹ vì quá đau lòng nên mẹ đã nhận nuôi anh trai, còn ba con thì nhận nuôi em gái… “Nam Nam, sau này họ chính là anh chị em ruột của con, được không?” Tôi nhìn những gương mặt có nét giống nhau kỳ lạ kia, ngây thơ vô tội nói: “Tất nhiên chúng ta là anh chị em ruột rồi… Dù sao thì, anh trai giống mẹ như đúc, em gái cũng giống ba y hệt… “Chỉ có mình con là khác biệt, vừa giống ba vừa giống mẹ…” Lời vừa dứt, sắc mặt cả nhà liền thay đổi. Còn tôi, chỉ khẽ cười. Cái gì mà thiếu gia giả với thiên kim giả chứ. Chẳng qua chỉ là cho con riêng một danh phận mà thôi. Đời trước, tôi ngoan ngoãn tuân thủ bổn phận, nhưng lại bị thiếu gia giả và thiên kim giả hợp lực hãm hại đến phát điên, bị cha mẹ đuổi khỏi nhà, chết thảm ngoài đường. Đời này. Đừng hòng ai sống yên ổn!
100 Vé Tàu Anh Sẽ Cưới Em Yêu xa suốt năm năm, cứ mỗi nửa tháng, Phí Tư Niên lại ngồi tàu cao tốc bảy tiếng đồng hồ để đến thăm tôi. Dù trời có mưa bão, dù anh sốt cao, anh vẫn đến đúng hẹn. Người ướt sũng từ đầu đến chân, nhưng món quà kỷ niệm dành cho tôi vẫn còn nguyên vẹn. Phí Tư Niên cẩn thận đặt vé tàu vào một cuốn sổ lưu niệm, mỉm cười nói: “Y Y, đợi đến khi đủ một trăm tấm vé rồi em hãy mở ra, biết đâu sẽ thấy nhẫn cầu hôn của anh.” Thế là tôi cứ đợi hết năm này qua năm khác. Khi số vé đã tích đủ 99 tấm, tôi quyết định bước bước cuối cùng. Nhưng ngay trước cửa nhà anh, tôi nhìn thấy nến xếp thành hình trái tim, và dưới đất đầy rẫy dây ruy băng đã dùng xong. Bạn anh nói: “Tiểu Bạch lấy chồng rồi, cậu còn cầu hôn gì nữa? Chiếc nhẫn này cũng gần trăm triệu đấy, vậy Đổng Y Y phải làm sao?” Phí Tư Niên thờ ơ trả lời: “Chỉ là muốn hoàn thành giấc mơ thời niên thiếu thôi.” “Tôi sắp kết hôn với Y Y rồi, không phải người trong lòng, thì cưới ai mà chẳng vậy.”
Hoa Nở Sau Mưa Năm 1985, đầu đông. Mạnh Phiến Nhiên khoác trên mình chiếc áo blouse trắng, gõ cửa rồi bước vào văn phòng bí thư chi bộ. “Báo cáo, tôi muốn xin giấy đăng ký kết hôn.” Bí thư Dương nhận ra đây chính là vị hôn thê của doanh trưởng Hạ, cười vui vẻ chúc mừng: “Bác sĩ Mạnh sắp có hỷ sự rồi, đến lúc đó nhớ cho chúng tôi được hưởng chút không khí vui mừng nhé.” Mạnh Phiến Nhiên gật đầu, mỉm cười. Nhưng trên tờ đơn xin kết hôn mà cô cầm về, ở mục tên chú rể, người cô viết xuống lại không phải là ba chữ “Hạ Chiêu Lãng”. Quả thật cô sắp kết hôn, nhưng chú rể của Mạnh Phiến Nhiên không phải là Hạ Chiêu Lãng, người mà cô hằng mong nhớ, mà là một người chưa từng gặp mặt, được gia đình sắp xếp hôn nhân ở thủ đô. Viết xong đơn, cô cẩn thận cất nó vào ngăn kéo sâu nhất. Trong đó vẫn còn ba trăm tệ mà cô đã dành dụm để làm sính lễ giúp Hạ Chiêu Lãng. Đôi mắt hạnh của cô thoáng tối lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười chua chát.
Đi Xa Là Mất Nhau Ngày chồng tôi nhận được visa, tôi mới biết anh ấy sắp bị điều ra nước ngoài công tác suốt 5 năm trời. Tôi tức đến toàn thân run rẩy, cố gắng kìm nén cảm xúc trước mặt hai đứa con và các bậc trưởng bối trong nhà. Mãi đến ngày trước khi anh rời đi, tôi mới có cơ hội nói chuyện riêng với anh. Câu đầu tiên anh nói là: “Anh sợ em ngăn cản. Anh không muốn bỏ lỡ cơ hội này.” “Thế anh bảo em phải làm sao? Một mình trông hai đứa con, còn phải chăm sóc cả ba mẹ anh nữa à?” “Em cố gắng một chút đi, Miểu Miểu, xem như vì anh, vì các con. Sau lần này trở về, mọi thứ sẽ khác. Anh có cơ hội lên làm phó tổng. Năm năm công tác ở nước ngoài, mỗi năm anh có mười lăm ngày nghỉ, nhất định sẽ về thăm em và bọn trẻ. Mức lương thì trong nước có một phần, công ty bên nước ngoài còn trả thêm một phần nữa.” Bất kể tôi mềm mỏng khuyên nhủ hay lý lẽ phân tích, anh vẫn sáng hôm sau bảy giờ đúng rời khỏi nhà, lên đường đi công tác nước ngoài. Tin nhắn đầu tiên anh nhận được sau khi đặt chân tới nơi là, đơn ly hôn tôi gửi. Và tin nhắn đầu tiên khi anh về nước sau 5 năm là, thiệp cưới của tôi.
Cô Gái Nhỏ Bạch Tuyết Cô bé miền núi tôi tài trợ mang theo một giỏ mì kiều mạch đến để cảm ơn. Vừa định mở cửa, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một hàng bình luận: 【Đại tiểu thư đừng để cô ấy vào, vị hôn phu của cô sẽ yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên đấy!】 【Anh ta sẽ ép cô hủy hôn, khiến cô phải rời xa quê hương, mãi đến bảy năm sau mới hối hận.】 Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của tôi chợt khựng lại.
Đạo Sĩ Tốt Nghiệp 985 Tôi là một tiểu đạo sĩ tốt nghiệp từ trường đại học trọng điểm 985. Vì đi nhanh hơn sư đệ một bậc thang, tôi may mắn trở thành đệ tử thứ hai trăm năm mươi của Mao Sơn đạo môn. Ngày đầu tiên nhập môn, sư phụ dặn dò, sau khi ông qua đời, tôi phải lập tức xuống núi giúp đời, còn sư đệ thì cả đời không được rời khỏi sơn môn. Tối qua, sư phụ đã ra đi.
Lướt thấy một anh đẹp trai trong khu vực, tay tôi còn nhanh hơn não, liền để lại bình luận luôn.“Vừa nãy hút thạch trái cây, lỡ tay hút nhầm vào môi anh mất rồi.”Hôm sau, căn hộ đối diện chuyển đến một người hàng xóm mới, tôi mang bánh nhỏ sang chào hỏi.Hàng xóm mới có tám múi bụng, vai rộng eo thon, chỉ là gương mặt thì lạnh như tiền.“Sao lại là cô? Đồ lưu manh.”Tôi lau nước miếng, giả vờ tỉnh bơ: “Anh đẹp trai, chúng ta quen nhau à?”“Cô để lại mấy cái bình luận khó coi dưới tất cả video của tôi đấy…”
Báo Ứng Của Trà Xanh Khi bố mẹ tôi nói muốn nhận nuôi Tống Hàm Hi, tôi biết rằng câu chuyện đã bắt đầu. Vào ngày sinh nhật của tôi, cô ta sẽ nói: “Thật tốt, Kiều Kiều còn có bố mẹ ruột tổ chức sinh nhật, không như tôi, bố mẹ đều mất cả rồi…” Khi tôi có người yêu, cô ta sẽ nói: “Kiều Kiều có tiền, anh ấy chọn Kiều Kiều cũng đúng thôi, không như tôi, phải sống nhờ nhà người ta…” Cứ như vậy, bố mẹ tôi và cả bạn trai tôi đều quay lưng lại với tôi. Trước khi chết vì tai nạn xe hơi, tôi còn nghe cô ta nói: “Kiều Kiều chỉ gặp tai nạn xe thôi, nhưng lễ trưởng thành của tôi cả đời này chỉ có một lần…” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Tống Hàm Hi rón rén bước vào nhà. Tôi cười. Phản PUA, bạn đã biết chưa?
Cuộc Chiến Với Cặp Vợ Chồng 1501 Trong nhóm chat cư dân, một người hàng xóm đang mang thaikhông biết xấu hổ, yêu cầu mỗi hộ gia đình đưa cho côta 50.000 tệ. “Chỉ cần 50.000, chồng tôi có thể giúp các cô mang thai đấy.” “Chồng tôi siêu đỉnh, chắc chắn giúp các cô sinh con trai. Một đêm bảy lần, thời gian có hạn, nhanh tay lên nào!” “Đến lúc đó, con cái cả tòa nhà đều là anh em ruột, chuyện tốt biết bao.” Các cư dân khác bị quấy rầy đến mức oán hận đầy mình. Tôi vừa mới mua nhà ở đây, liền gửi một bức ảnh chàng trai cơ bắp đầy e thẹn. “Anh trai mạnh mẽ quá, em thích lắm, anh thấy em có được không? Không cần sinh con trai đâu, người đến là được rồi, thời buổi này muốn tìm một ‘top’ không dễ đâu.”
Bạn Trai Tôi Là Cậu Ấm Thất Lạc Của Giới Thượng Lưu Bắc Kinh Bạn trai tôi là cậu ấm thất lạc của giới thượng lưu Bắc Kinh. Ngay ngày thứ hai sau khi anh ấy được nhà họ Kỳ nhận về, mẹ Kỳ đã tìm đến tôi. Bà ta đưa tôi mười triệu tệ, yêu cầu tôi rời xa bạn trai. Tôi không chút do dự rồi cầm tiền rời đi. Cách đây không lâu, tôi tình cờ biết được mình chỉ là nữ phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Trong truyện, sau khi bạn trai tôi – Kỳ Nghiên được gia đình giàu có nhận về thì rất nhanh anh ấy đã có đối tượng kết hôn chính trị. Còn tôi vẫn bám riết lấy anh ấy, dùng mọi cách gây khó dễ cho nữ chính. Cuối cùng, tôi gặp tai nạn xe hơi và chết thảm. Đàn ông nào có quan trọng bằng mạng sống, lần này, tôi chọn cầm tiền và cao chạy xa bay. Ba năm sau, Kỳ Nghiên, người đã trở thành cậu ấm của giới thượng lưu Bắc Kinh, anh ấy tìm thấy tôi. Anh ấy cười nhạt: “Mười triệu tệ mà em đã bán tôi rồi, em giỏi lắm.” Tôi hối hận không kịp: “Tôi cũng thấy là mình lấy ít quá.” Cậu ấm giới thượng lưu Bắc Kinh: “…”
Bạn Trai Cũ Là Cảnh Sát Cùng bạn thân mua say gọi nam vũ công, vô tình gặp ngay hiện trường truy quét m-ạ-i d-â-m. Cảnh sát đến bắt người lại là một soái ca cực phẩm. “Trừ uống rượu ra, còn có hành vi nào vượt quá giới hạn không?” Tôi khiêu khích nhìn anh: “Anh là bạn trai tôi, tôi thực sự ngủ với người khác thì có phải bây giờ tôi đang trong tình trạng này không, anh chắc rõ lắm chứ?” Anh không hề hoảng hốt, giọng điệu thản nhiên: “Cô Hứa, tôi phải nhắc nhở cô một câu, chúng ta đã chia tay một tháng rồi.”
Báo Thù Đi! Thiên Kim Thật Tôi mang theo hệ thống siêu năng lực, xuyên vào truyện thiên kim thật giả. Nhìn người phụ nữ sang trọng trước mặt, mắt đỏ ửng, ôm cô bé ốm yếu vào lòng, khóc nức nở nói: “Không ai được phép chia cắt mẹ con tôi…” Tôi ngồi phịch xuống đất, khóc gào: “Bố mẹ, đừng đuổi em gái đi mà, không có em thì con sống sao đây…” Mọi người: “?”
Hạc bay về phương Nam Tôi là nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết. Vì để lấy lại chú nhỏ bị nữ chính cướp mất, tôi đã làm nhiều điều ác, không tiếc làm hại bản thân. Ban đầu, vì nghĩ đến tình cảm xưa cũ, chú nhỏ đã thỏa hiệp với tôi hết lần này đến lần khác. Cho đến khi chút tình cảm cuối cùng cũng bị tiêu hao hết. Lúc đuổi tôi ra khỏi Trâu gia, hắn thất vọng nhìn tôi: “Ninh Nam, trước đây là do chú quá nuông chiều cháu rồi.” Nhưng lúc dẫn tôi vào Trâu gia, cũng chính hắn đã nói với tôi: “Từ nay về sau, bất kể cháu làm gì, đều có chú ở phía sau bảo vệ.” Sau khi ý thức thức tỉnh. Tôi không còn tranh đấu với số phận, ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn làm tiểu thư của tôi. Nhưng khi nữ chính xuất hiện, tôi đề nghị muốn dọn ra ngoài ở một mình. Chú nhỏ lần đầu uống đến say mèm, chắn trước cửa phòng tôi. Cẩn thận vuốt ve mặt mày của tôi. “Cô bé trưởng thành rồi, chú nhỏ hình như cũng không giữ được nữa rồi.”
Năng Lực Hoán Đổi Đáp Án Vào ngày thi đại học, cô ta đã tráo đổi những câu trả lời viết bừa của mình với đáp án mà người khác đã điền cẩn thận. Kết quả, cô ta đạt 708 điểm và trở thành thủ khoa toàn tỉnh. Cô ta không chỉ khoe khoang trước mặt tôi mà còn xây dựng hình tượng “học bá” trên livestream, hưởng thụ vinh quang vô hạn. Nhưng cô ta không biết rằng, người bị hoán đổi đáp án lại là một Chấp Nhiệm Sát, một thực thể tồn tại nhờ vào khát vọng đỗ đạt bảng vàng. Chạm vào vật sở hữu của Chấp Nhiệm Sát, nhất định phải trả giá.
Đừng Tin Ảo Thuật Gia Bạn trai ảo thuật gia của tôi đã chết. Trong tiết mục ảo thuật “xẻ đôi cơ thể” trên sân khấu, anh bị cưa thành vô số mảnh ngay trước mặt khán giả. Khi lo hậu sự cho anh, tôi tìm thấy một mảnh giấy trong dạ dày của anh. Trên đó ghi: “Bảo bối, màn ảo thuật vĩ đại nhất thế kỷ 21 đã bắt đầu, hãy chờ đón nhé. Ngày các vị thần ngã xuống, cũng là ngày anh tái sinh.”
Ngày Em Lên Xe Hoa Ngày Lục Nghiễn đính hôn, hắn cố tình sai mấy tên côn đồ đến quấy rối tôi. Đến khi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát trở về, trời đã tối đen. Vừa đặt chân tới cửa nhà, tôi đã nghe có người hỏi tôi đi đâu rồi. Lục Nghiễn cười nhạt: “Anh sợ cô ấy đến gây chuyện, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày. Chờ cô ấy về thì mọi chuyện cũng đã an bài xong xuôi rồi.” Tôi đứng ngoài cửa, khẽ lắc đầu, cười cay đắng. Xoá sạch toàn bộ liên lạc với Lục Nghiễn, xoay người lên máy bay đi nước ngoài. Tối hôm đó, nghe nói Lục Nghiễn không tìm được tôi, người vốn luôn bình tĩnh ấy lại nổi điên một cách hiếm thấy. Mắt hắn đỏ hoe, thì thầm: “Nhất định là cô ấy ghen tuông thôi, cố tình giận dỗi với mình. Đợi hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy.” Nhưng hắn không biết, tôi không phải vì giận dỗi mà bỏ đi, mà là thực sự không cần hắn nữa. Ngày Lục Nghiễn đính hôn, hắn cố tình sai mấy tên côn đồ đến quấy rối tôi. Đến khi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát trở về, trời đã tối đen. Vừa đặt chân tới cửa nhà, tôi đã nghe có người hỏi tôi đi đâu rồi. Lục Nghiễn cười nhạt: “Anh sợ cô ấy đến gây chuyện, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày. Chờ cô ấy về thì mọi chuyện cũng đã an bài xong xuôi rồi.” Tôi đứng ngoài cửa, khẽ lắc đầu, cười cay đắng. Xoá sạch toàn bộ liên lạc với Lục Nghiễn, xoay người lên máy bay đi nước ngoài. Tối hôm đó, nghe nói Lục Nghiễn không tìm được tôi, người vốn luôn bình tĩnh ấy lại nổi điên một cách hiếm thấy. Mắt hắn đỏ hoe, thì thầm: “Nhất định là cô ấy ghen tuông thôi, cố tình giận dỗi với mình. Đợi hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy.” Nhưng hắn không biết, tôi không phải vì giận dỗi mà bỏ đi, mà là thực sự không cần hắn nữa.