Hiện đại
Gia đình xảy ra biến cố, khiến Tình Dã như ngôi sao băng chói lọi rớt từ thành phố lớn xuống một thị trấn nhỏ thuộc cấp mười tám, cũng kể từ đó cô đã thắp sáng cái nơi tối tăm cùng cực mang tên đình Trát Trát ấy và gặp được bất ngờ lớn nhất của cuộc đời mình“Chẳng phải anh nói sẽ không ăn cỏ gần hang sao? Bây giờ có thấy mặt đau không hả Ông nhỏ Võ?” “Em không phải cỏ gần hang, em là hoa Mẫu Đơn đến từ Bắc Kinh rộng lớn.” “…Tại sao lại là hoa Mẫu Đơn?” “Bởi vì nó tươi tắn, đẹp đẽ nhất trong muôn vàn các loài hoa.” “…” — Khi em bơ vơ không nơi nương tựa, thì nhà anh chính là nhà em. Khi em tung đôi cánh, anh sẽ đích thân đưa em bay cao. – Hình Võ. Một cô gái xinh đẹp, giàu có không hề “hợp đàn” mới chuyển đến trường An Trung. Thông minh, kén ăn, tính tình kiêu ngạo, thường xuyên khiến người khác phải ghen ghét. Vừa mới khai giảng cô đã bị vây quanh, Tình Dã nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu: “Còn dám lại gần tôi thêm nửa bước nữa, thì đệ của tôi sẽ khiến cậu không xuất hiện nổi tại con phố này nữa đấy.” Tên đầu gấu quay đầu, nhìn thấy Hình Võ đang nheo mắt, ngậm điếu thuốc ngồi xổm trong đám người, cậu ta lập tức sợ đến mức gập người xuống chín mươi độ: “Anh Võ.” Từ sau hôm đó, Tình Dã đã có một biệt danh mới, đó là chị đại của trường An Trung. Là một chị đại, đương nhiên cô không thể chịu được cảnh suốt ngày bị một đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ ngốc nghếch vây quanh, đang yên đang lành hạ thấp đẳng cấp của mình. Vì vậy, Tình Dã quyết định dẫn dắt đám côn đồ làm giàu, vừa kiếm tiền vừa học tập. Chị đại này hoàn toàn không tầm thường, chẳng những lập được shop bán hàng online nổi tiếng, mà còn mở cả lớp dạy học bổ túc nữa. Lão đại thực sự – Hình Võ nghênh ngang bước vào lớp bổ túc, nhướng mày nhìn dòng chữ “Xông đến Đại học Bắc Kinh, chiếm đóng Đại học Thanh Hoa” được viết trên bảng đen. Tất cả mọi người đều như sắp lâm đại trận, lấy hết can đảm, yếu ớt hỏi: “Anh Võ, anh đến thu phí bảo kê sao?” Hình Võ chậm rãi lấy trong túi ra một quyển vở đã nát, đặt lên bàn: “Tôi đến để học.” … Học cái mẹ gì thế? —
Mộ Nam Khi Lục Đông Thần một lần nữa bỏ rơi tôi để quay lại với Kiều Nhiễm. Tôi cuối cùng cũng cảm thấy hoàn toàn chán nản. Lúc rời đi, anh ta nói: “Mộc Mộc, em hãy đi tìm bạn trai đi, tôi sẽ không quay lại với em nữa.” Tôi mỉm cười gật đầu: “Được.” Anh ta nghĩ rằng chỉ cần anh ta quay đầu lại, tôi sẽ mãi mãi đứng tại chỗ đợi anh ta. Nhưng sau đó, khi anh ta và Kiều Nhiễm lại một lần nữa cãi nhau và tìm đến tôi. Lại đúng lúc bắt gặp tôi và bạn trai đang hôn nhau say đắm dưới lầu. Đêm khuya tĩnh mịch, Lục Đông Thần nhìn thấy cô gái ngày xưa chỉ dịu dàng với mình, giờ đây lại đang nhẹ nhàng dỗ dành một người đàn ông khác: “Từ Ký Nam, anh đừng ghen tuông nữa được không, em đã không còn thích anh ta từ lâu rồi…”
Chạy Theo Ánh Trăng Khi biết tin Phó Huyên gặp tai nạn xe, tôi lập tức bỏ dở vòng chung kết piano để lao đến bệnh viện. Nhưng rồi mới phát hiện anh ta hoàn toàn không bị thương, chỉ đang bày trò lừa tôi. “Phó thiếu, quả nhiên cô ấy bỏ thi thật rồi! Lần này vị trí quán quân chắc chắn thuộc về Bội Bội rồi.” “Chậc chậc. Có thể coi Cố đại tiểu thư gia như chó mà đùa giỡn, chắc chỉ có Phó thiếu thôi.” Phó Huyên cười cợt: “Hết cách rồi, ai bảo cô ấy yêu tôi đến vậy chứ!” Tôi quay người bỏ đi, bấm một cuộc gọi. 【Ba à, tiệc đính hôn tháng sau, con muốn đổi người.】
Nhất Niệm Chung Tình Để chữa bệnh cho mẹ, tôi đã đi theo Thẩm Tông Thanh ba năm. Anh rất hào phóng, giúp tôi mời bác sĩ giỏi nhất cả nước. Cũng rất lịch sự, mỗi lần ngủ anh đều đặt lịch trước một tuần. Điều duy nhất không tốt là trên giường luôn đòi hỏi vô độ. Sau khi mẹ mất, tôi không còn lý do gì để tiếp tục với Thẩm Tông Thanh. Tôi huỷ số điện thoại, biến mất không dấu vết. Một đêm mưa của ba năm sau, tôi đóng cửa hàng về nhà. Ngoảnh lại, tôi thấy Thẩm Tông Thanh đứng trong bóng tối, ánh mắt u ám. “Cô Chung thật khó tìm.” “Bỏ rơi tôi, em nói xem, tôi nên phạt em thế nào?”
Kết hôn vì liên hôn thương mại, tôi lấy một tổng tài ác quỷ.Nhưng anh ấy lại vô cùng cấm dục.Chỉ chạm nhẹ cũng cứng đờ, hôn một cái liền đỏ mặt.Tôi cứ tưởng anh ấy không thích mình, nên chưa bao giờ vượt quá giới hạn.Cho đến khi tôi thuận miệng khen con rắn cưng của bạn thật đáng yêu.Tối hôm đó, đuôi của anh ấy quấn lấy eo tôi, giọng khàn khàn cầu xin:“Em thử chạm vào đi, anh cũng rất đáng yêu mà.”
Tôi đứng trước cửa Cục Dân chính, ly cà phê nóng trong tay đã nguội ngắt từ lâu. Qua cánh cửa kính, tôi thấy rõ chồng tôi Cố Bắc Thành đang cùng một cô gái trẻ điền đơn đăng ký kết hôn. Không phải đơn ly hôn. Mà là đơn kết hôn. Cô gái ấy mặc váy trắng, cười rất ngọt ngào, còn Cố Bắc Thành thì dịu dàng giúp cô ta chỉnh lại tóc. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy. “Mẹ ơi, sao mẹ không vào?” Tiểu Bảo, con gái sáu tuổi của tôi, níu vạt áo tôi, giọng non nớt hỏi. Tôi ngồi xổm xuống, cố gắng nở một nụ cười: “Bảo Bối, mẹ chợt nhớ ra còn việc cần làm, mình về nhà trước được không?”
Phản Chủ Tôi là người mà Hứa Ôn Thanh yêu như mạng sống, nhưng điều đó chẳng cản được anh ta liên tục có đàn bà bên ngoài. Anh ta nuôi tôi trong biệt thự, tất cả mọi người đều giữ kín miệng với tôi. Đêm nay, anh ta vẫn chưa về. Tôi ngồi trên người của vệ sĩ thân cận của anh ta, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh ta. “Chủ nhân của anh vẫn chưa về à? Không định ra ngoài xem thử sao? Lỡ đâu ch.t ngoài đường rồi thì sao.” Vệ sĩ nhắm mắt lại, nắm chặt tay tôi, khẽ rên lên một tiếng. “Chỗ đó không được, đừng chạm.”
Vào ngày nam thần tỏ tình với tôi, trên không trung bỗng xuất hiện hàng loạt dòng bình luận.【Nam thần, đừng yêu nữ phụ quá mức! Anh ta tỏ tình với cô ấy chẳng qua chỉ để làm cô ấy phân tâm, khiến cô ấy mất cơ hội tranh suất tuyển thẳng với nữ chính mà thôi.】【Hahaha, tôi nói thật, nữ phụ này đúng là ngốc. Thầm yêu nam thần bảy năm, vừa được tỏ tình đã lập tức hóa thành kẻ mê tình yêu. Thanh Hoa thành cao đẳng mất rồi.】【Trong khi đó, nữ chính của chúng ta lại nhân cơ hội này mà tiến lên cùng học thần, ngày càng xuất sắc, một đường thẳng tiến lên đỉnh cao cuộc đời.】Nam thần cau mày, mất kiên nhẫn: “Nhanh lên, đồng ý hay không?”Tay tôi run lên, vô thức chỉ vào học thần bên cạnh: “Xin lỗi, tôi thích anh ấy.”
Hóa Ra Là Thích Nửa đêm, kẻ thù không đội trời chung đột nhiên gửi qua một tấm ảnh cơ bụng. Ba giây sau, hắn giải thích: 【Xin lỗi, trượt tay.] Ba giây tiếp theo: 【Cậu chưa thấy hả? Đây là ảnh cơ bụng của tôi đấy. 【Là của tôi thật, không phải của ai khác. 【Hello? Không có ở đó à? 【Thôi quên đi, để tôi thu hồi lại, vừa hay cậu chưa kịp xem. 【Thôi toang rồi, không thu hồi được nữa, bực quá trời! 【Không được xem đó! 【Trời ơi, xấu hổ chết mất, cậu không được xem! 【Tôi bảo không được xem, cậu có nghe thấy không?!] Tôi: “…”
Chỉ Có Học Tập Mới Giúp Tôi Sống Sót “Xin lỗi, tôi chỉ hẹn hò với người đứng nhất toàn khối thôi.” Tôi khẽ lắc tờ bảng điểm hạng nhất trong tay, lờ đi lá thư tỏ tình từ người đứng nhì, rồi nhanh chóng né tránh. Muốn dùng chuyện yêu đương để kéo tôi khỏi vị trí số một à? Đừng hòng ai làm ảnh hưởng đến việc học của tôi!
Tôi Đã Tái Sinh 7 Lần Vì Người Yêu Để thay đổi số phận chết sớm của bạn trai. Tôi đã tái sinh bảy lần liên tiếp, nhưng anh vẫn chết vì cứu tôi. Trong lúc tuyệt vọng, tôi nhìn thấy những dòng bình luận: 【Nam chính à, thiếu tiền thì lại tới tấn công một lần, thành công xong là chết luôn, xem Chúc Ninh như điểm hồi sinh à?】 【Chúc Ninh đúng là NPC khổ nhất, cô ấy chắc không biết Tạ Lăng Phong sắp kết hôn ở thế giới khác rồi, vẫn ngốc nghếch nghĩ rằng chính mình làm anh ta chết.】 【Nhưng lần tấn công này của Tạ Lăng Phong quá suôn sẻ, tiền thưởng chỉ còn một phần mười, hoàn toàn không đủ tiêu xài, chắc sẽ sớm bắt đầu tấn công lần tiếp theo…】 Trong tích tắc tiếp theo. Thế giới như mất đi màu sắc, trời đất im lặng. Lúc mở mắt ra lần nữa, Tạ Lăng Phong 18 tuổi đang cong mắt nhìn tôi. “Bạn học, mình có thể xin WeChat của bạn không?”
Sau khi tốt nghiệp, tôi vẫn chưa tìm được việc làm thì cô bạn thân hỏi tôi có muốn làm chị dâu của cô ấy không.Theo lời miêu tả của cô ấy về anh trai mình thì chính là một người cực phẩm:“Anh trai tớ ít quản, nhiều tiền, mấu chốt là ba năm, có khi năm năm mới về nước một lần, cậu còn có thể tiêu hết hạn mức thẻ tín dụng của anh ấy.”Tôi lập tức đồng ý.Giấy đăng ký kết hôn mới được lấy vào buổi sáng thì quả nhiên, buổi chiều anh trai cô ấy đã ra nước ngoài.Tối đó, tôi dẫn bạn thân đi quẹt thẻ tín dụng tới hạn mức ở quán bar.Tuy nhiên, Lục Diệp lại lập tức bay về ngay trong đêm, vác tôi về căn phòng tân hôn.‘Xem người mẫu nam thì có ích gì? Chồng em mới là vạn năng.'”
Thư Nhã Từ nhỏ, tôi đã được chọn làm con dâu tương lai của nhà họ Bùi. Năm 20 tuổi, tôi gả cho Bùi Túc, một người mắc chứng tự kỷ. Năm năm hôn nhân, Bùi Túc vẫn luôn chán ghét tôi. Không chấp nhận bị tôi chạm vào, càng đừng nói đến chuyện chung giường. Sau đó, anh ấy gặp một cô gái. Trước mặt cô ta, anh thu lại hết thảy sự cáu kỉnh, vụng về mà ngoan ngoãn. Anh viết nhạc tặng cô, cũng chuẩn bị quà cho cô. Ngay cả thư phòng, nơi anh cấm tôi bước vào cũng mở cửa đón cô ấy một cách không giữ lại gì. Tôi biết… Bùi Túc đã có người mình thích. Mà tôi cũng chẳng muốn tiếp tục chăm sóc anh nữa. Vì vậy, tôi tìm đến lão gia nhà họ Bùi, nói rõ: Tôi muốn ly hôn.
Chồng tôi – một người đàn ông kiểu cũ – chưa bao giờ thích tôi. Tối nào anh cũng cài kín từng chiếc cúc áo, trước khi ngủ còn nhét một quyển kinh Phật vào gối tôi.Tôi nhẫn nhịn đến cực điểm, đang định đưa đơn ly hôn thì trước mắt bỗng xuất hiện một loạt đạn mạc:【Tội nghiệp Long Quân, đang phát tình lại bị bỏ rơi vô tình.】【Nữ phụ đúng là mù cả mắt lẫn tim, nam chính nhét vào gối cô đâu phải kinh Phật, là “Thú Nhân 108 thế” đấy!】【Nữ phụ, cô không sờ thử anh ấy xem sao? Long Quân nghẹn đến sắp nổ rồi, nếu không sợ dọa cô, thì anh ấy đã xử lý cô từ lâu rồi!】Tôi chết sững, rụt tay lại khỏi đơn ly hôn vừa định đưa.Sau đó, tôi vươn tay… sờ lên cơ bụng anh ta một cái.
Người Dì Độc Ác Sau khi mẹ mất, dì tôi là góa phụ đã đưa con gái đến ở tại nhà tôi. Dì tôi bẻ một cành tre xanh, dùng dao nhỏ gọt nhọn, đưa cho em họ tôi chơi. Em họ tôi dùng nó chọc vào mắt tôi. Dì tôi nói không cần đến bệnh viện, chỉ cần dùng mẹo dân gian là được. Chần chừ một tháng, mắt trái của tôi bị hoại tử, còn lây sang cả dây thần kinh ở mắt phải. Tôi hoàn toàn trở thành người mù, phải nghỉ học ở nhà. Mỗi ngày, dì tôi bắt tôi làm việc nhà, còn mách bố tôi, nói rằng tính tình tôi ngày càng kỳ quặc. Bố tôi cho em họ tôi học lên đại học nhưng không chịu cho tôi đi học trường dành cho người mù. Sau đó, người bạn thời thơ ấu của tôi trở về quê, đề nghị đưa tôi ra nước ngoài chữa bệnh. Em họ tôi nói rằng người mù thì có quyền gì mà đi nước ngoài, rồi đẩy tôi xuống sông làm tôi chết đuối. Tôi được tái sinh vào ngày mẹ tôi làm lễ tang.
Tin nhắn gửi nhầm cho người yêu cũ.【 Cưng mua được ô chưa?】Anh ấy trả lời ngay lập tức:【?】Tôi thu hồi tin nhắn, nói gửi nhầm người.Anh ấy “sụp đổ”, điên cuồng nhắn tin.【Gửi nhầm? Em còn muốn gửi cho ai?】【Giả vờ à? Anh không giả vờ nổi nữa huhuhu, mới chia tay được bao lâu mà em đã có người mới rồi.】【Hắn đối xử với em tốt như anh không?】【Không trả lời anh? Em đang “thả thính” đúng không? Nếu muốn quay lại thì anh cũng không phản đối đâu.】【Huhu anh sai rồi, trả lời anh đi bé ơi, không được dùng với hắn, em chỉ được dùng với anh thôi.】【Bé ơi cho anh cơ hội, chia tay với hắn, quay lại với anh được không?】【Chờ anh, anh về nước ngay bây giờ.】【……】Tôi không để ý điện thoại một lúc, tin nhắn đã hơn 99+.Tôi: …
Một sáng tỉnh dậy, tôi đột nhiên phát hiện mình có một siêu năng lực đặc biệt.Tôi có thể nghe được tiếng lòng của người khác.Trên đường đi làm, tôi nghe thấy tiếng lòng đau thương của một học sinh tiểu học than thở rằng mình sẽ không bao giờ yêu nữa. Tôi nghe thấy bác tài xế xe buýt hói đầu trong lòng đang ngân nga bài “Yêu Em”. Tôi còn nghe thấy cô bán bánh cuộn đang lo lắng vì có quá nhiều nhà nên việc thu tiền thuê khiến cô mệt mỏi…Khi tôi xách bánh cuộn, đầu óc mơ màng bước vào thang máy, cửa vừa đóng lại thì nhận ra tổng tài nổi tiếng lạnh lùng của công ty đang đứng ngay bên cạnh.Anh ấy đứng sát bên, từ trên cao nhìn xuống tôi.Tôi rụt rè: “Chào buổi sáng, Tổng giám đốc Thẩm.”Anh ấy khẽ gật đầu, giữ dáng vẻ điềm tĩnh rồi quay lưng lại phía tôi.“Trời ơi, cô ấy vừa nói chuyện với mình! Cứu với, căng thẳng quá! Cô ấy cứ đáng yêu như vậy, mình thật muốn cưới cô ấy ngay lập tức!”
Tình Yêu Ràng Buộc Bạn trai bảo tôi từ bỏ kỳ thi đại học để đi làm kiếm tiền nuôi anh ta học tiếp. Anh ta nói đợi đến khi công thành danh toại, sẽ cho tôi sống cuộc sống như bà hoàng. Tôi lập tức từ chối và thi đỗ vào một trường 985*. *”985″ là cách nói tắt của những trường đại học trọng điểm ở Trung Quốc, tương đương với nhóm đại học hàng đầu. Anh ta mắng tôi là kẻ ăn sẵn, cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu chân thành của đàn ông. Mười năm sau gặp lại, bạn trai cũ bế vợ con trong lòng, cười nhạo tôi cô đơn một mình. Người cộng sự bên cạnh lập tức kéo anh ta lại, nhắc nhở: “Câm miệng, cô ấy là sếp bên phía khách hàng.”
Giúp Ảnh Đế Tìm Em Gái Tôi livestream bói toán, mỗi ngày một quẻ. Ngay quẻ đầu tiên, tôi đã kết nối với một ảnh đế mới nổi. Trong màn hình, ảnh đế phối hợp tẩy trang. Nhìn gương mặt mộc của anh ta, tôi thầm kêu không ổn! Lông mày bị khuyết, huynh đệ gặp nạn. Em gái anh ta sắp mất mạng rồi! Tôi nghiêm mặt: “Đường Thạch Sơn, thôn Tiểu Hà, mau cứu em gái anh!”
Định Mệnh Tôi mang thai con của nhân vật phản diện, và để sống sót, tôi đã lên kế hoạch chạy trốn. Dù sao thì trước khi xuyên vào cuốn sách, tôi đã biết rằng Trì Tranh sẽ không cho tôi, một nhân vật phụ vô dụng, sinh ra dòng máu của hắn. Vào ngày trước khi tôi dự định trốn thoát, Trì Tranh ôm tôi và nói: “Em chỉ là thế thân của cô ấy, hãy an phận một chút, đừng làm khó cho anh.” An phận cái gì chứ! Vào tối hôm sau, tôi giả vờ nhảy xuống vách đá, thực chất là lén lút bỏ trốn ra nước ngoài để sống cuộc sống tự do. Nghe nói đêm đó, Trì gia gặp phải chuyện lớn, người thừa kế duy nhất đã trở nên điên cuồng. Còn ba tháng nữa mới đến ngày dự sinh, tôi bị một đám người mặc đồ đen bắt đi. Bị bịt mắt, giọng nói trêu chọc của một người đàn ông vang lên bên tai tôi: “Tiếp tục chạy đi, bảo bối.” “Nếu em còn dám rời xa anh, em có tin anh và em sẽ cùng nhau xuống địa ngục không?”