Hiện đại
Tàn Tro Tình Ái Chân của Thẩm Doãn bị thương, việc điều trị cần rất nhiều tiền. Vì tai nạn đó, anh cũng thay đổi hoàn toàn. Nhưng tôi vẫn thích anh, thích đến mức bất chấp tất cả. Tôi làm ba công việc mỗi ngày, chỉ để kiếm tiền chữa trị cho anh. Cho đến một ngày… Tôi nghe ngóng được có một chuyên gia mới xuất hiện, muốn chuyển anh qua bệnh viện khác nhưng cần đặt cọc trước 3.000 tệ. Lúc đó, tôi cũng chỉ còn đúng 3.000 tệ, không hơn một xu. Nhưng ví tiền đang ở chỗ Thẩm Doãn. Tôi đến tìm anh, anh ném cái ví trống không vào tay tôi, giọng đầy trào phúng: “Hinh Hinh không vui, nên tôi mua tặng cô ấy một bó hoa.” “Em chẳng phải muốn tôi vui sao? Tôi chi tiền cho cô ấy, tôi vui rồi đấy.” “Không còn cách nào khác, chỉ có hoa hồng 3.000 tệ mới xứng với cô ấy.” Ôn Hinh, cô bạn thanh mai trúc mã của anh. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mọi thứ trở nên vô nghĩa. Khi quay lưng rời đi, điện thoại của ba tôi gọi đến: “Hôm nay là hạn chót, con thực sự quyết định vì một kẻ tàn phế mà từ bỏ quyền thừa kế gia sản sao?” Tôi im lặng một lúc, sau đó lắc đầu: “Không, con chọn từ bỏ Thẩm Doãn.”
Làm Ăn Với Ma Khi tôi bày sạp bán hàng, bạn cùng phòng đã cướp đồ từ quầy hàng của tôi. Nhưng cô ta không biết rằng những thứ đó là để bán cho ma. Lấy đồ của ma, phải trả giá bằng mạng sống.
Day Dứt Muộn Màng Tôi bị sảy thai khi đang mang thai lần hai. Ngày xuất viện, hai cha con một lớn một nhỏ, ngồi chờ sẵn trong xe ở cổng bệnh viện. Cả hai khuôn mặt đều lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Con trai 5 tuổi của tôi không chịu ngồi cạnh tôi, nó ôm lấy chân chồng tôi rồi mở miệng: “Đáng đời bà ta phải vào viện. Ai bảo bà ta ghét con như thế, còn muốn sinh thêm em nữa?” Tôi sững người, quay sang nhìn chồng, chờ đợi anh nói điều gì đó. Nhưng anh chỉ xoa đầu con, trêu chọc nó như đùa giỡn: “Vậy để ba đổi cho Dương Dương một người mẹ mới, được không?”
Tận Thế Quỷ Quái Điều đầu tiên tôi làm sau khi trùng sinh là dùng hết toàn bộ tiền tiết kiệm để đốt 50 vạn cái đùi gà giấy cho vong linh của các liệt sĩ. Khi mọi người đều nghĩ tôi bị điên, tôi lại bán luôn cả nhà để đốt 100 vạn khẩu súng máy giấy xuống đó. Bởi vì, tận thế kinh hoàng sắp giáng xuống. Quỷ quái hoành hành, con người sẽ trở thành những sinh vật yếu ớt nhất. Chỉ có những người đã cúng bái vong linh mới được che chở.
Tựa Vì Sao Sớm Lương Dĩ Tề mắc chứng tự kỷ. Ngày đầu tiên gặp tôi, anh ấy học được một từ mới: “Ghét.” Sau đó, anh ấy mở rộng từ vựng thành câu: “Ghét Phương Tư Tư.” Dần dần, câu nói trở thành: “Ghét Phương Tư Tư ngủ trên giường của tôi.” “Ghét Phương Tư Tư vào phòng vẽ của tôi.” “Ghét Phương Tư Tư lấy quần áo của tôi…” Sau này, anh ấy lại nói: “Ghét Phương Tư Tư nói chuyện với người khác.” Nhưng đến cuối cùng, khi anh ấy liều mạng đánh nhau với người khác, nằm trong vũng máu, lại thì thầm bên tai tôi: “Ghét Phương Tư Tư bị bắt nạt.” “Phải bảo vệ Phương Tư Tư.”
Vì Con Cha Sẽ Làm Tất Cả Con gái tôi bị người sếp giàu có của nó chuốc say rồi đưa vào khách sạn, làm điều tàn nhẫn nhất. Vào một ngày nọ của hai tháng sau đó, tôi đi tự thú ở đồn cảnh sát. Năm 2018, tôi giam giữ một tên h//iếp d//âm. Trong vòng hai, ba ngày, tôi dùng thủ thuật tra khảo, phá hủy toàn bộ tinh thần của hắn, biến hắn thành một tên vô dụng. Tôi không phải là cảnh sát, tôi chỉ là một người cha, muốn trả thù cho con gái mình. Một ngày năm 2018, tôi đi tự thú ở đồn cảnh sát. Tôi nói với họ rằng, vụ mất tích của gã nhà giàu kia, là do tôi gây ra. Nếu không muốn gã nhà giàu đó ch//ết, hãy giúp tôi làm một việc. Nếu không thì, sau 48 giờ, tôi nhất định sẽ được trả tự do vì vô tội. Và các người sẽ không bao giờ tìm thấy được tên khốn đó nữa.
Công Lược Đang Dở Dang, Tôi Lại Bị Mất Trí Nhớ Chiến lược theo đuổi thái tử gia ở kinh thành đến năm thứ ba, tôi lại mất trí nhớ. Ký ức của tôi dừng lại ngay lúc đang giận dỗi bạn trai cũ. Tôi gọi điện cho anh ta ngay trước mặt người đàn ông lạ. “Bảo bối, đừng giận nữa. Mai em mặc váy mới cho anh xem được không?” Ngay giây tiếp theo, Tổng Giám đốc Cố – kẻ cao cao tại thượng ấy – dùng tay không bóp nát chiếc ly thuỷ tinh. Nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “Lâm Sương, có gan thì cô nói lại lần nữa!” “Cô nghĩ tôi chết rồi à?”
Tôi là người con gái mà Tống Cẩm – vị thiếu gia quyền lực nhất Cẩm thành luôn xem như bạch nguyệt quang trong lòng.Lý do tôi ban chút ít sự quan tâm cho anh ta là vì kiếp trước, tôi đã bị vị hôn thê của anh ta – Giang Nhược bắt nạt đến chết.Với kế hoạch tỉ mỉ của tôi, cuối cùng Giang Nhược đã phải đến cầu xin tôi trả lại Tống Cẩm cho cô ta.Tôi yêu cầu trợ lý ném mười con lươn sống vào mặt cô ta, rồi lạnh lùng nói: “Nuốt sống hết đi, tôi sẽ trả lại anh ta cho cô thôi.”
Bị bán cho một đại lão tàn tật, anh ta đặt ra quy tắc cho tôi.Có thể khóc, có thể làm nũng, nhưng không được gọi anh ta là “chồng”.Tôi rất ngoan ngoãn:“Biết rồi, chồng ơi.”Vành tai của anh ta đỏ bừng, nhưng vẫn cố sửa lại cho tôi.Sau này, trong buổi họp lớp.Khi giới thiệu anh ta, tôi không chớp mắt mà lạnh lùng gọi một tiếng “ngài”.Nhưng anh ta lại ép tôi vào góc hành lang tối tăm, hôn tôi hết lần này đến lần khác.Nghiến răng nghiến lợi, như một kẻ điên vì ghen tuông:“Ngài sẽ đối xử với em thế này sao? Không nói với họ tôi là ai, em định để dành chỗ cho thằng khốn nào?”
Vì nhìn nhầm avatar của anh trai với avatar của sếp, tôi đã gửi cho sếp một tấm screenshot trên Taobao về băng vệ sinh.Tôi: “Băng vệ sinh hết rồi, chuyển cho em 200 đi.”Sếp: “?”Tôi hỏi lại: “Có vấn đề gì sao?”Thế là sếp chuyển cho tôi 200.Tiếp đó, tôi lại gửi cho sếp một tấm screenshot về nước hoa.Tôi: “Chuyển 800 đi, em mua nước hoa.”Sếp: “… chắc chắn chứ?”Tôi: “Đừng có nói nhảm, chuyển lẹ lên.”Sếp: “Được thôi.” Thế là anh ấy lại chuyển 800 cho tôi.Cuối cùng, tôi gửi tiếp một tấm screenshot về bộ đồ ngủ hình thỏ.Tôi: “Bộ đồ ngủ này đẹp ghê, chuyển 600 cho em đi.”Sếp chuyển 600 xong, không chịu nổi nữa mà hỏi: “Còn cần mua gì nữa không, nói một lần cho xong đi?”Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc lâu, rồi hét lên một tiếng chói tai—Shit! Nhắn tin nhầm nick rồi!!
Sau khi Cố Đình Châu phá sản, chị tôi vì muốn hủy hôn đã bày mưu để tôi và anh ta bị cả gia đình bắt gặp trong tình cảnh thân mật.Sau đó, chị để lại một lá thư chia tay rồi biến mất suốt ba năm.Về sau, tôi cùng Cố Đình Châu vượt qua khó khăn, làm lại từ đầu.Ngày chị trở về, trong tay cầm một tờ chẩn đoán ung thư.“Em có tin nếu chị nói rằng chuyện năm đó là bất đắc dĩ không?”Giọng Cố Đình Châu điềm tĩnh: “Giờ làm giả một tờ chẩn đoán như thế này chắc không khó.”
Vợ Tui Thế Mà Lại Là Alpha! Tôi là một beta, nhưng lại có người yêu là một omega siêu đẹp. Chưa cần nói đến chiều cao và đôi chân dài, chỉ riêng đôi mắt phượng lạnh lùng kia khi nhìn người cũng đã có một hương vị đặc biệt. Chỉ là tính tình có hơi nóng nảy, suốt ngày cứ giận dỗi. Nhưng không sao cả, mục đích của tôi chỉ là dụ cậu ấy lên giường mà thôi. Cuối cùng, sau những ngày tháng kiên trì hầu hạ, tôi cũng thành công dỗ dành cậu ấy vào tay. Chỉ là… vừa trèo lên giường, mỹ nhân liền trở tay một cái, phản khách thành chủ. ??? Không đúng, cậu ấy chẳng phải là một omega sao! Sao lại khỏe hơn cả tôi thế này!
Đã Lâu Không Gặp Chia tay năm năm, tôi và Giang Trình gặp lại nhau trong đám cưới của một người bạn học. Hắn khoác lên mình bộ vest chỉnh tề, bên cạnh còn có một cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn. Còn tôi, mặc váy phù dâu, trên đầu, trên mặt, trên váy đều bị xịt đầy tuyết bay và ruy băng sắc màu, chật vật chẳng khác nào một gã hề. Mãi đến lúc này, tôi mới hiểu ra ý đồ của người bạn khi mời tôi làm phù dâu. Trong hôn lễ này, người duy nhất bị trêu chọc bởi náo hôn… chính là tôi.
Công Lược Nhân Vật Phản Diện Hắc Hóa Bất ngờ xuyên sách, trói định hệ thống cứu rỗi. Hệ thống nói tôi phải công lược nhân vật phản diện độc ác. Hiện tại, nhân vật phản diện mới mười bảy tuổi, bị người bắt nạt, đang nằm thoi thóp trong hẻm nhỏ. Hệ thống: “Nhanh đến giúp cậu ta, chữa lành cho cậu ta, sưởi ấm cho cậu ta!” Tôi lập tức đến bên tai nhân vật phản diện thiếu niên: “Đánh nhau cũng đánh không thắng, cậu đúng là đồ phế vật.” Hệ thống: “?” Nhân vật phản diện: “?”
Thử Thách Bạn trai tôi thua trò chơi “thử thách lớn”, phải hôn một người khác giới. Tôi còn chưa kịp hôn hắn thì Lâm San San đã đẩy tôi ra rồi hôn lên môi hắn. “Đừng nghịch nữa, hôm nay là sinh nhật của chị dâu em đấy.” Tần Tụng vừa nói vừa cưng chiều nhéo má cô ta. Mọi người nhìn tôi bị đẩy ngã trên ghế sofa, không ai dám thở mạnh. Lâm San San cười khúc khích: “Chị đừng giận, anh ấy có bao giờ coi em là con gái đâu mà.” Tần Tụng cũng khuyên tôi: “Chỉ là trò chơi thôi, đừng nghiêm trọng quá.” Tôi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tháo nhẫn đính hôn xuống, đeo vào tay cô bạn thanh mai của hắn: “Khi nào mời cưới thì nhớ báo tôi.”
Yêu Lại Từ Đầu Khi Lương Ký Hàn hiểu lầm tôi khiến Bạch Nguyệt Quang của hắn bị sảy thai, hắn nhất quyết đòi ly hôn. Một năm sau, chúng tôi tình cờ gặp lại, hắn bị tai nạn xe, gãy cả hai chân. Bạch Nguyệt Quang cũng đã rời xa hắn. Hắn nheo mắt, cười nhạt đầy chế giễu: “Thế nào? Muốn xem tôi có hối hận khi ép cô ly hôn không à?” Ngày đó, hắn đã nói hắn không bao giờ hối hận. Nhưng rồi sau này, trong căn nhà gỗ nhỏ bị bão tuyết vây kín, khi cả hai cùng quấn chung một chiếc chăn, hắn nắm lấy tay tôi, thấp giọng nói: “Tôi biết, chuyện cô ấy sảy thai không liên quan gì đến em.” Rồi sau nữa, hắn đứng dậy được, Bạch Nguyệt Quang quay lại bên hắn. Nhưng khi tôi chuẩn bị rời đi, hắn giữ chặt cổ tay tôi, giọng nói run rẩy: “Là em khiến tôi yêu lại em một lần nữa. Em dám đi thử xem…”
Sau khi tôi mất, mỗi năm Thịnh Nghiễn đều đốt rất nhiều tiền vàng cho tôi.Điều này khiến tôi hình thành thói quen tiêu xài phung phí dưới âm phủ.Bỗng nhiên một ngày, anh ấy đột nhiên không đốt tiền cho tôi nữa.Tôi chờ mãi, nhiều lần thử cố gắng xuất hiện trong giấc mơ của anh ấy nhưng đều thất bại, cuối cùng chắc chắn rằng anh ấy đã quên chuyện này.Vì trước đó không nghĩ đến việc tiết kiệm, để duy trì cuộc sống xa hoa, tôi đã nợ địa phủ vài trăm tỷ.Tức giận đến mức, tôi đột nhiên “sống lại” vì quá phẫn nộ.
Từ Chối Làm Thánh Mẫu Chị gái của tôi quen một cậu ấm, gã chẳng những cầu hôn chị gái tôi mà còn muốn tặng cho chị tôi một căn hộ. Tôi nhìn ra được người đàn ông đó là kẻ lừa đảo, tôi khuyên chị ta chia tay. Nhưng chị ta lại cho rằng tôi ganh tị với chị ta, sống chết không nghe. Sau đó gã cặn bã đó bị tôi vạch trần âm mưu, bỏ chạy trối chết. Mà chị gái của tôi lại cho rằng tôi cố tình ngăn chị ta tiến vào giới thượng lưu, cả nhà dì cả đến tìm gia đình tôi đòi sống đòi chết, hậu quả là làm mẹ tôi lên cơn đau tim bất chợt. Trên đường đưa bà đến bệnh viện thì bọn họ cố tình ngăn không cho xe cấp cứu đi tiếp, cuối cùng dẫn đến tai nạn xe cộ thảm khốc. Hại nhân viên y tế cùng với cả nhà tôi tử vong tại chỗ. Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về ngày mà chị ta giới thiệu bạn trai mới của chị ta cho cả nhà biết. Tôi rất rất là chân thành chúc mừng chị ta: “Anh rể vừa giàu vừa đẹp trai, là người đàn ông tốt hiếm có khó tìm!”