Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

BẤT NGỜ GẶP LẠI CRUSH

Tôi và ánh trăng sáng của mình gặp lại nhau, lúc này mẹ anh ấy đang túm tóc mẹ tôi mà chửi rủa là “đồ độc phụ.”Rõ ràng anh không nhận ra tôi, nhưng trái tim tôi vẫn đập loạn nhịp.

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi Nhớ thương Thái tử Hồng Kông đã lâu, tôi không nhịn được mà lôi kéo anh – người vừa mù vừa mất trí nhớ về nhà. Mỗi ngày tôi đều lừa anh hôn mình một cái thì mới được ăn cơm. Thái tử bị trêu đến nỗi đỏ mặt, tim đập rộn ràng, thế nhưng chỉ có thể mở miệng mắng tôi là kẻ lưu manh. Sau đó, gia tộc Thái tử đến đòi người. Tôi vội vàng chạy trốn cả đêm. Nhưng khi đến cảng biển, lại bị đánh ngất. Khi tỉnh dậy, hai tay đã bị còng chặt vào đầu giường, mắt cũng bị bịt kín. Anh khẽ hôn lên môi tôi: “Bảo bối à, tối nay anh muốn nằm trên có được không?”

Ánh Sao Trong Mắt Người

Ánh Sao Trong Mắt Người Em trai tôi đưa 10 đồng đội ở trường đến nhà chúng tôi xem World Cup. Tôi dần lạc lối trong từng tiếng “Chào chị”, cho đến khi bị khuôn mặt đẹp trai cuối cùng làm cho mê muội. Chàng trai chỉ vào trận đấu phát sóng trực tiếp giữa Ukraine với Hàn Quốc và hỏi: “Chị dự đoán đội nào sẽ thắng?” Tôi không hiểu rõ về đội bóng, thuận miệng nói: “Đội đỏ.” Em trai đẹp trai ánh mắt nóng rực, tươi cười rạng rỡ: “Nếu đội đỏ thua, em sẽ hôn chị. ”  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

HỐI HẬN MUỘN MÀNG Full

Cố Chi Kinh dường như đã có nàng thơ mới. Người trước giờ chưa từng vẽ chân dung như anh ấy, nay lại bí mật giấu một bức tranh của cô gái đó trong phòng vẽ. Khi nhìn thấy bức tranh được che bằng tấm vải đỏ, tôi gọi cho hệ thống đã chờ đợi tôi suốt ba năm qua: “Tôi hối hận rồi, tôi muốn rời khỏi thế giới này.” Cố Chi Kinh nhiều lần khuyên tôi giao quyền đại diện của phòng tranh cho người mới đó. Anh ấy nói rằng sau khi giúp cô gái ấy vượt qua khó khăn này thì anh sẽ trả lại phòng tranh cho tôi. Tôi mỉm cười đồng ý và đưa ra một yêu cầu. Tôi muốn anh ấy vẽ cho tôi một bức chân dung. Cho đến khi tại buổi họp báo, phóng viên hỏi anh ấy nghĩ gì về cái chết đột ngột của tôi, lúc đó sắc mặt anh còn tệ hơn cả lúc tôi qua đời. Danh họa nổi tiếng trong và ngoài nước, từ khi nhìn thấy di ảnh của tôi tại tang lễ, từ đó không bao giờ nhắc đến việc cầm cọ lên nữa. 

Hoa Hồng Vượt Rào

Hoa Hồng Vượt Rào Tôi đã làm chó liếm của Hoắc Kiêu hơn hai mươi năm. Một lần tình cờ, tôi nghe được Hoắc Kiêu cười đùa, nói với đám bạn: “Tạ Thính Vãn chẳng thú vị xíu nào, chuẩn một cô gái ngoan. Nếu không phải ông cụ đã định hôn từ bé thì anh đây vốn sẽ không cưới cô ấy.” Đám bạn cười nhạo anh ta: “Anh Kiêu thảm quá mà, bị ép phải cưới sớm.” Một tay Hoắc Kiêu ôm eo cô gái ngồi cạnh, nhả khói thuốc phì phèo: “Đúng vậy, ông đây quá thảm.” Hai tháng sau, tôi công khai mang thai, chuẩn bị tổ chức lễ cưới. Hoắc Kiêu gọi video tới lớn tiếng mắng: “Tạ Thính Vãn, ông đây chưa chạm vào cô, cô lấy đâu ra con? Nói mau! Gian phu là ai?” Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bên cạnh tôi, Hoắc Kiêu ngây người: “Chú, chú út?” Người đàn ông nghiêm khắc, mắng khẽ: “Không được vô lễ với thím út cháu!”

Tạm Biệt Người Xưa

Tạm Biệt Người Xưa Chồng tôi, ngay trước thềm công ty lên sàn chứng khoán, anh ta đã dan díu với thư ký. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta đề nghị ly hôn. “Phó Nhược Ninh, tôi sắp là ông chủ tài sản hàng tỷ.” “Cô, một sinh viên tốt nghiệp trường hạng hai, căn bản không xứng với tôi.” Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, bạn thân của anh ta mời anh ta đi uống rượu. “Thật sự ly hôn rồi sao?” Cố Nam Thành đắc ý lấy ra giấy chứng nhận ly hôn. Mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Ngay sau đó, tôi nhận được ba lời mời kết bạn: “Chị dâu, em thấy tôi thế nào?”

Bạn Trai Thích Vay Tiền Tôi

Bạn Trai Thích Vay Tiền Tôi Bạn trai rất thích mượn tiền tôi. Thường thì mượn vài trăm, vài nghìn, thỉnh thoảng mượn đến cả chục nghìn. Tôi ngại không nỡ từ chối. Không chỉ anh thích mượn, mà chị gái anh cũng vậy. Tôi rất phiền lòng, nhưng họ lúc nào cũng tỏ thái độ dễ chịu, lại trả tiền rất đúng hạn. Thế nhưng sau một thời gian, bạn trai và chị gái anh ta bắt đầu trả tiền trễ thường xuyên. Tôi nhắc thì họ sẽ cười cười bảo: “Ôi trời, quên mất tiêu, xin lỗi nhé!” Rồi sau đó cũng sẽ trả. Nhưng những khoản tôi không nhắc thì họ cứ thế mà quên luôn. Mấy khoản nhỏ nhỏ, nếu đòi thì sợ mất lòng, không đòi thì cộng dồn lại cũng không phải ít. Tôi thực sự rất khổ tâm. Sau đó, bạn trai nói: “Thanh Thanh à, chị anh muốn mua nhà, có thể mượn 200 ngàn không?”

Tình Yêu Thời Thanh Xuân

Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”

Đừng Phụ Bản Thân Mình

Đừng Phụ Bản Thân Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”

TÔI CHỈ LÀ THÍCH ĂN DƯA THÔI MÀ

Đỉnh lưu ảnh đế và bạn gái thần bí của anh ta đang hôn nhau dưới lầu, tôi vội chạy xuống hóng chuyện.Ngày hôm sau, hot search nổ tung, tôi bị hiểu nhầm thành bạn gái của đỉnh lưu.Bị biến thành bia ngắm, fan của anh ấy đuổi theo chửi tôi suốt ba con phố, suýt nữa thì lôi tôi ra “xử đẹp”.Thái tử gia của giới giải trí tức điên đăng bài đính chính: “Má nó, đó là vợ tôi! Cô ấy chỉ là một bà bầu mê hóng hớt thôi!”Tôi vừa khóc vừa ôm chặt lấy đùi thái tử gia.Hu hu…Mọi người ơi, ai hiểu được không, chỉ hóng hớt thôi mà suýt mất mạng!

Sang Dư chưa muộn

Sang Dư chưa muộn Kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi nhận được một cuộc gọi. “Chị Tang Dư à… em vỡ ối rồi, sắp sinh rồi… chị có thể bảo anh Thẩm đến nhanh một chút được không?” “Em gọi mãi mà không liên lạc được với anh ấy…” Tiếng nức nở của cô gái vang lên giữa đêm đen, sắc lạnh và chói tai. Người đàn ông vừa vùi mặt vào cổ tôi khẽ sững người, Vội vàng bật dậy, mặc quần áo. Cầm lấy chìa khóa trên bàn rồi lao ra ngoài. Từ đầu đến cuối, không nói với tôi lấy một câu, cũng chẳng thèm quay đầu nhìn lấy một cái. Tôi chết lặng rất lâu. Chỉ đến khi tiếng sấm ngoài trời vang lên, tôi mới dần tỉnh lại. Đứa trẻ cô ấy sinh ra… là con của chồng tôi.

NGƯỜI NỊNH BỢ

Đại học khai giảng, tôi thấy một cô tiểu thư nổi tiếng ở Bắc Kinh đăng bài tuyển dụng người nịnh bợ: “Vừa về nước, cần gấp một người theo hầu, chịu đòn chịu mắng, lương mỗi tháng mười vạn.”Bố mẹ tôi bị tai nạn xe, cần tiền viện phí gấp, tôi định đi đăng ký.Nhưng em gái mắng tôi: “Nghèo nhưng không hèn, người ta không làm mà chị lại đi làm chó cho người ta à?!”Cô ta không chịu đi và cũng không cho tôi đi, thậm chí đe dọa rằng nếu tôi dám đi thì cô ta sẽ chết.Sau đó, tôi làm giao hàng vào buổi sáng, buổi tối làm phục vụ ở quán bar, ngày đêm quay cuồng để gom tiền viện phí, còn em gái thì chỉ biết than thở trên mạng xã hội.Cuối cùng, tôi làm việc đến kiệt sức, bệnh nặng mà chết, bố mẹ cũng không cứu được.Em gái tôi cuối cùng vì một chiếc túi mà chịu làm người tình cho một đại gia trung niên.Khi mở mắt ra, tôi trở lại thời điểm vừa nhìn thấy bài tuyển dụng của vị tiểu thư ấy.Lần này tôi không do dự, lập tức nộp hồ sơ.“Em, em, em, tiểu thư, kẻ hầu của chị đã đến! Xin tiểu thư ra lệnh!”

LỠ NHẦM BÉ CƯNG LÀ SẾP TỔNG

Tôi vô tình nhầm một tin nhắn của ông tổng nào đó là của chị mình, mở miệng ra đã gọi:“Bé cưng ơi~”Đối phương trả lời:【…Em chắc chắn là muốn gọi tôi như vậy à?】“Tất nhiên rồi! À mà, nên gọi là bé bự hay bé nhỏ đây ta?” Hehe, không biết là chị mình hay thằng cháu đang cầm điện thoại nữa?【…Vậy gọi bé bự đi.】“Ồ, thì ra là bé bự~ Bé bự ơi, anh thấy bộ đồ bơi này của em đẹp không? Phía trước có hơi bị chật quá không?”Chị tôi còn chưa kịp trả lời, thì tôi nghe đồng nghiệp hét lên:“Tổng Lục chảy máu mũi trong văn phòng rồi nè!”

Hơi Ấm Gia Đình

Hơi Ấm Gia Đình Hồi nhỏ, cả gia đình nhà tôi tự lái xe đi du lịch. Bố mẹ dẫn chị gái, em trai đi tham quan danh lam thắng cảnh, còn tôi bị bỏ quên trong xe bốn tiếng đồng hồ, suýt chết ngạt. “Ôi, chúng tôi quên mất con bé, cứ để con bé ở trong xe đợi chúng tôi là được.” Khi cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi, họ đã nói như vậy. Hai mươi năm sau, xảy ra động đất. Chị gái bế cháu trai, em trai dắt con chó của mình, bố tôi cầm sổ tiết kiệm với giấy tờ tùy thân. Cả nhà vội vã chạy trốn nhưng không ai nhớ đến mẹ tôi đang cảm lạnh ngất xỉu. Sau đó, mẹ tôi khóc gọi điện cho tôi. “Ôi, họ quên mất mẹ sao?” “Ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi người khác đến tìm mẹ… hóa ra là không được sao?”

Đắm Say Không Lối Thoát

Đắm Say Không Lối Thoát Năm thứ năm vướng vào mối quan hệ phức tạp với thiếu gia nhà họ Phó, Phó Thời An. Anh ta đính hôn với người bạn thanh mai trúc mã, thờ ơ nói với tôi: “Chỉ là hôn nhân do gia đình sắp đặt thôi mà.” Chút tình cảm cuối cùng trong tôi cũng cạn kiệt, không ồn ào không náo loạn mà đề nghị chia tay. Anh ta chắc chắn rằng đây chỉ là thủ đoạn của tôi để thu hút sự chú ý. Và không hề cố gắng níu kéo. Sau đó, tại một bữa tiệc thương mại, anh ta chặn tôi lại, tự tin nói: “Hứa Từ Ý, ngoan ngoãn một chút, ngoài chuyện kết hôn, tôi có thể cho em bất cứ thứ gì.” Tôi giơ bàn tay có đeo chiếc nhẫn lên cười: “Cháu trai lớn à, tôi đã kết hôn rồi, bây giờ anh phải gọi tôi là thím nhỏ~”

“Chàng rể câm” của tôi

 “Chàng rể câm” của tôi Ngày tôi kết hôn với Tống Thành, bạn gái cũ của anh ấy xuất hiện trong bộ váy cưới để cướp hôn. “Tống Thành, cả đời này em chỉ dám liều lĩnh một lần này thôi, anh đi với em nhé?” Tôi nhìn Tống Thành mặt mày tái mét, định bụng rằng những cảnh phim sến sẩm này lại xảy ra với mình. Tống Thành cầm lấy micro của MC, lớn tiếng nói: “Cô là ai vậy? Lạc phim trường rồi à? “Còn dám quấy rầy đám cưới của tôi nữa, tôi sẽ đánh cho cô một trận nhớ đời.”

Sáu Năm Bội Bạc

Sáu Năm Bội Bạc Cố Trạch Ngôn đi họp ở Hải Nam, tôi chuyển tiền cho anh ấy, nhờ mua giúp một lọ kem mắt ở cửa hàng miễn thuế. Anh ta nói mình không có thời gian. Thế mà lại cẩn thận chọn cho Lâm Dao một lọ kem đen Helena, còn nói: “Đàn anh tặng em đấy, dạo này thức đêm làm dự án, sắc mặt kém quá.” Tôi chia tay. Sau đó anh ta mua cho tôi mười lọ Estée Lauder, quỳ dưới mưa lớn cầu xin tôi tha thứ. Tôi mỉm cười từ chối: “Không cần đâu, tôi xứng đáng với loại mỹ phẩm tốt hơn.” “Cũng xứng đáng với người tốt hơn.”

Ngoảnh Lại Chốn Vân Sâu, Chỉ Hận Quá Vội Vàng

Ngoảnh Lại Chốn Vân Sâu, Chỉ Hận Quá Vội Vàng Từ nhỏ tôi đã được nuôi dạy trong Tống gia, luôn được xem là con dâu tương lai để bồi dưỡng. Năm 21 tuổi, Tống Vân Thâm sau một đêm say rượu đã cùng tôi xảy ra chuyện. Thế là anh thuận theo sắp đặt mà cưới tôi. Lúc ấy tôi chỉ biết chìm trong vui sướng vì nguyện ước bấy lâu cuối cùng đã thành sự thật. Mà tôi đâu ngờ, trong tim anh sớm đã có người con gái mình thương. Ba năm sau ngày cưới, cô gái tên Lâm Tĩnh bất ngờ trở về nước. Hôm đó, Tống Vân Thâm cắt tóc, thay áo sơ mi mới, rồi không về nhà suốt đêm. Còn tôi thì bị anh bỏ rơi giữa trận tuyết lớn. … Sáng hôm sau, Tống Vân Thâm mới về nhà. Căn nhà yên tĩnh lạ thường. Sợ làm phiền vợ nghỉ ngơi, anh rẽ vào thư phòng trước. Bên trong vẫn không có gì thay đổi, chỉ có thêm một tấm ảnh và tờ giấy trắng đặt trên bàn. Tấm ảnh là Lâm Tĩnh từng tặng anh nhiều năm trước, phía sau còn có dòng chữ anh viết: “Tương tư nhung nhớ, đêm ngày chẳng quên.” Còn tờ giấy trắng bên cạnh, là nét chữ mềm mại của vợ anh, Chu Hồi: “Tống Vân Thâm, em thành toàn cho anh.”