Hiện đại
Tiễn Chị Dâu Thiên Vị Em Trai Vào Nhà Giam Anh trai tôi có một cô bạn gái, bề ngoài nhu mì hiền lành nhưng thực chất là một trà xanh thâm sâu khó lường. Chưa cưới xin gì mà đã muốn đuổi tôi ra khỏi nhà để đưa em trai cô ta vào ở. Cô ta ly gián quan hệ giữa tôi và anh trai, nói rằng tôi khinh thường cô ta. Còn bảo tôi sớm muộn gì cũng phải gả đi, làm sao có thể tranh giành tài sản với anh trai được? Nhưng chuyện này vẫn chưa là gì cả. Ban đầu, tôi cứ tưởng cô ta chỉ nhắm vào mình tôi. Không ngờ, cô ta lại muốn nuốt trọn cả gia tộc Giang gia của chúng tôi.
Đại Bạch Vĩ “Tôi có thể chạm vào đuôi của anh không?” Tôi cẩn thận hỏi ông chủ của mình. Anh ta đang say rượu, dưới lớp âu phục chỉn chu lại lộ ra một chiếc đuôi trắng xù mềm mại ở phần đốt sống cuối cùng! Anh ta mơ màng, đôi má ửng hồng vì men say, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ: “Được.” “Phương Tiểu Linh, em có thể chạm vào.”
Lời Tỏ Tình Muộn Màng Tôi thầm mến trúc mã suốt bảy năm. Dưới sự cổ vũ của bạn thân, tôi mang bánh gato và hoa, ngồi xe cả đêm đến để tỏ tình với cậu ấy. Nhưng cảnh tượng đập vào mắt tôi lại là họ đang hôn nhau trong sân bóng rổ ồn ào tiếng nói cười. Trúc mã ôm eo bạn thân của tôi, giọng điệu lạnh nhạt hỏi: “Cậu đến đây làm gì? Không thấy tôi đang bận sao?” Tôi lúng túng, chưa kịp lên tiếng giải thích. Bạn cùng phòng của cậu ta đứng bên cạnh cười khẩy: “Bạn gái tôi đến tặng bánh gato cho tôi, liên quan gì đến cậu chứ?”
Sau khi tôi chết, thanh mai trúc mã của tôi quỳ từng bước cầu xin để có được chuỗi Phật châu.Từ đó, anh trở nên thanh tâm quả dục, sống như một người xuất gia, được người đời tôn xưng là “Phật tử của giới quyền quý kinh thành”.Ở địa phủ, tôi vất vả năm năm nấu canh cho Mạnh Bà, đổi lấy một thân phận mới, nặn ra một gương mặt giống mình trước đây đến bảy, tám phần rồi trở lại nhân gian.Tôi chỉ muốn lén nhìn anh ấy một lần.Nhưng không ngờ lại bị anh chú ý, tôi trở thành “thế thân” của chính mình, bị anh đưa về nuôi dưỡng như một con chim hoàng yến trong lồng.Mà anh cũng chẳng hề giống như lời đồn đại trước đây là người sống trong giới cấm dục.Một lần say rượu, tôi trách móc anh:“Anh làm như vậy có thấy có lỗi với cô thanh mai đã chết của mình không?”Anh cười cưng chiều:“Em đang thay chính mình mà bất bình sao?”Tôi trợn to mắt, không thể tin được.
Sự Dịu Dàng Dành Riêng Cho Em Chia tay nửa năm, bạn trai cũ bỗng nhắn tin: “Anh nhớ trước đây em có thoa một màu son đỏ rất đẹp, gửi link cho anh đi, anh muốn mua tặng cô gái anh thích.” Tôi tức đến nổ tung, lập tức phản công điên cuồng: “Là quà của bạn cùng phòng trọ cũ của anh tặng đấy, tự đi hỏi đi.” Vẫn chưa hết giận, tôi lại nhắn: “Quên ai tặng rồi, anh cứ hỏi từng người một nhé.” Giây tiếp theo, anh ta gọi điện đến, gào lên: “Em cắm sừng anh?” Thẹn quá hoá giận à? Có trò hay rồi đây.
Tôi bao nuôi một nam sinh viên ngây thơ.Dù có hơi nghèo một chút, nhưng cậu ấy sở hữu tám múi cơ bụng, eo săn chắc, vừa có thể ra ngoài giao tiếp, lại có thể vào bếp nấu ăn.Cho đến một ngày, khi tôi tình cờ đi ngang qua trường học của cậu ấy, lại phát hiện cậu ấy đang đánh nhau với người khác.Gương mặt hung dữ, khí thế ngút trời.?Tôi sững sờ.Đây vẫn là chú chim hoàng yến dịu dàng ngoan ngoãn của tôi sao?
Sai Một Ly Đi Một Dặm Tôi lái xe đến đón Kỷ Lẫm Xuyên sau một buổi xã giao. Khách hàng của anh ta ngồi ở ghế sau, không hề kiêng dè mà buông lời lỗ mãng: “Đây là trợ lý mới của Tổng Kỷ à? Chậc, không quyến rũ bằng cô lần trước!” Kỷ Lẫm Xuyên vội vàng cười gượng: “Ngài hiểu nhầm rồi, đây là vợ tôi – Thư Tang, không phải…” “Vậy thì ánh mắt chọn vợ của Tổng Kỷ còn tệ hơn chọn trợ lý đó nha!” Khách hàng thở ra toàn mùi rượu, cắt ngang lời anh ta. Đèn đỏ, tôi đạp mạnh phanh, sắc mặt lạnh đi.
Ngày hôm đó, tôi bị ốm nghén, liền gõ cửa phòng của Ảnh đế.“Anh lại sắp làm bố rồi đấy, chịu trách nhiệm đi.”Anh ấy tức điên: “Chia tay bốn năm rồi, tôi lại sắp làm bố? Cô nghĩ tôi ngốc à?”Tôi đưa ra bằng chứng: “Con trai lớn giống anh y đúc, chắc chắn là con anh. Đứa nhỏ… anh cứ đưa tiền nuôi dưỡng trước, sinh ra rồi kiểm chứng sau!”“Đem ảnh tôi hồi nhỏ ra lừa tôi à?”Tôi bất đắc dĩ rút lui.Sau đó, anh ôm hai bản sao thu nhỏ của mình, nghiêm túc đăng lên Weibo:“Vợ muốn giữ con, không giữ tôi. Giờ tôi nên mua gói ‘mua hai tặng một’ thế nào đây?”Weibo lập tức dậy sóng.
Bảo Mẫu Nhà Con Dâu Tôi Rất Kỳ Lạ Bảo mẫu nhà con dâu rất kỳ lạ. Rửa rau phải dùng nước Evian (nước khoáng từ núi Alpas), lau bàn phải dùng khăn ướt cho em bé, bật điều hòa thì mở toang cửa sổ, đi tắm phải mất hai giờ đồng hồ. Con dâu cứ hễ mở miệng nhắc nhở hai câu bảo mẫu lại nói giọng quái gở. “Nếu nghèo thì thuê bảo mẫu làm cái gì? Bảo mẫu đẳng cấp như tôi làm việc thế này đấy. Không chịu được thì thuê cái loại rẻ nhất ấy.” Con trai tôi đi làm vội vàng trở về, cũng chỉ biết bảo con dâu chịu một chút. Nhìn hóa đơn tiền điện nước cứ tăng vọt mà con dâu gửi tôi hoàn toàn không nhịn được nữa. Tôi thu dọn quần áo tới nhà con trai ở. Thằng con trai ngu xuẩn, con dâu da mặt mỏng chứ bà già này không phải loại dễ chọc.
Mười Bảy Năm Hôn Nhân Cũng Chỉ Là Giấc Mộng Vào ngày kỷ niệm mười bảy năm kết hôn, chồng tôi đang cùng tình nhân mới đi khám thai. Tôi đã cùng anh ta trải qua mọi gian khổ trong những năm đầu lập nghiệp, để rồi khi cuộc sống cuối cùng cũng khởi sắc, người anh ta chọn để sẻ ngọt lại không phải tôi. Có lẽ anh ta nghĩ tôi đã có tuổi, lại không có lấy một đứa con, rời khỏi anh ta sẽ chẳng thể tìm được ai tốt hơn, nên mới càng lúc càng trắng trợn, không kiêng nể gì nữa. Anh ta không chỉ có gia đình bên ngoài, có cả con riêng, mà đứa trẻ đó lại có quyền thừa kế hợp pháp tài sản của anh ta. Lúc mối quan hệ giữa hai chúng tôi căng thẳng đến tột độ, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, buông một câu đầy lý lẽ: “Quy tắc tồn tại tức là hợp lý.” Phải thôi, luật pháp chỉ ràng buộc được người có đạo đức. Mà trên đời này, không thiếu kẻ bỉ ổi đến mức chẳng còn chút đạo đức nào để mà ràng buộc. Vậy thì tôi sẽ dùng quy tắc để đánh bại quy tắc. Dùng “hợp lý” để lật đổ cái gọi là “hợp lý” của anh ta. Dù sao thì, một tờ giấy đăng ký kết hôn, người bị trói đâu phải chỉ có một mình tôi. Tôi chẳng vướng bận gì, từ trước đến nay chưa từng sợ “cá chết lưới rách”. Người nên sợ, vốn không phải là tôi.
Hoàng Yến Bị Giam Cầm Năm thứ hai làm chim hoàng yến của Thái tử gia Hỗ Giới, tôi mang thai. Sau khi người nhà hắn biết được, lấy ba ngàn vạn đuổi tôi đi. Tôi nhận tiền, suốt đêm ôm bụng lớn chạy trốn. Nghe nói, Thái tử gia luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế nổi điên trước mặt mọi người, đào ba thước đất cũng phải tìm được tôi. Bốn năm sau, tôi bị bắt trên đường đón con gái đi học về. Đón lấy ánh mắt lạnh như băng của hắn. Tôi cứng đầu nói nhảm: “Tôi kết hôn rồi, xin anh tự trọng.” Không ngờ hắn kéo tôi vào trong ngực, ngữ khí tàn nhẫn: “Làm sao em biết được, tôi đây là thích vợ người ta?”
Kẻ Đến Sau Vừa Tranh Vừa Cướp Bạn trai từ chối cho tôi mượn tiền, rồi giới thiệu anh bạn giàu nhất của hắn cho tôi. “Tiểu Bạch, anh rất muốn cho em mượn tiền, nhưng tiền của anh đều có chỗ dùng cả rồi. Đây là Hạ Nghiễn, bạn anh, em hỏi mượn cậu ấy đi.” Không còn đường lui, tôi đành dày mặt tìm Hạ Nghiễn vay tiền. Hạ Nghiễn rất hào phóng, dứt khoát đưa tôi một tấm thẻ, còn vô tình nói: “Nghe nói hôm qua Tống Viễn vừa mua một chiếc LV phiên bản giới hạn cho một nữ minh tinh nào đó…” “Trời ạ, tôi lỡ miệng rồi, thật sự không cố ý đâu, sao lại vô tình thế này chứ…” “Nhưng mà, em đừng vì câu nói của tôi mà giận hắn nhé. Tôi có một người bạn cũng từng gặp chuyện tương tự, cô ấy hình như chia tay luôn rồi thì phải…” “Ài, tôi nói thế không có ý gì khác đâu, em đừng nghĩ nhiều. Dù sao tôi cũng là người rất giữ đạo đức đàn ông mà.”
Sau khi trúc mã của tôi phá sản, anh ta đem tôi “gán nợ” cho Thái tử gia nổi danh trong giới quyền quý ở kinh thành.Về sau, chúng tôi gặp lại nhau tại một buổi tiệc rượu.Trúc mã nói: “Tính cô ấy lạnh nhạt, kiêu ngạo, mong Thái tử gia bao dung hơn một chút.”Thái tử gia nghe xong chỉ nhếch môi cười khẩy:“Bao dung? Tôi chưa mở miệng, cô ấy còn chẳng dám hé lời.”Mọi người xung quanh đều khen Thái tử gia giỏi “dạy dỗ”.Ngay sau đó, tôi đẩy cửa bước vào.Tôi vừa ngồi xuống, anh ta đã lau bàn.Tôi liếm môi, anh ta rót trà.Tôi cau mày, anh ta choàng áo.…Mọi người: “???”Đúng là chẳng cần nói một câu nào thật đấy!Thái tử gia kiêu ngạo liếc sang trúc mã, mặt hắn thì đen sì:“Đồ gà mờ, không có bản lĩnh thì cứ nhận đi.”
Tôi đã thích Giang Từ nhiều năm, luôn giữ vị trí là bạn thân của anh ấy.Thậm chí chưa từng có cơ hội tỏ tình.Năm bố mẹ anh ấy qua đời vì tai nạn xe hơi, tôi bỏ học, đi tàu suốt đêm để về nhà, ở bên anh ấy lo liệu tang sự.Giang Từ ôm chặt tôi, đầu tựa vào vai tôi, giọng khàn khàn nói: “Tớ chỉ còn mình cậu thôi.”Tôi không giỏi ăn nói, không biết cách an ủi, chỉ có thể vụng về và thẳng thắn hứa rằng, sẽ ở bên anh ấy cả đời.Khi mọi chuyện được lo liệu xong, tôi định nói ra tình cảm đã chôn giấu suốt tuổi thanh xuân, nhưng anh ấy lại đỏ mắt cầu xin tôi đừng nói ra.Lúc đó tôi không hiểu tại sao, cũng không dám hỏi nhiều.
Mối tình đầu của Giang Cảnh Dao chưa cưới đã mang thai. Vì danh tiếng của cô ấy, anh yêu cầu tôi nhẫn nhịn làm đối tượng liên hôn, để anh có thể cưới cô ấy trước và giúp đứa trẻ có tên trong hộ khẩu.Anh cùng cô ta tham gia dạ tiệc từ thiện, trước truyền thông thừa nhận đứa trẻ là con của mình.Tôi trở thành trò cười lớn nhất trong giới của họ.Sau đó, anh quay về tìm tôi.Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình:“Con của tôi không thiếu ba để có hộ khẩu.”Sắc mặt anh tối sầm, nhìn chằm chằm vào bụng tôi, mắt đỏ ngầu:“Là con của ai?”Tôi bình thản cười đáp:“Mối tình đầu của tôi.”Buồn cười thật, ai mà chẳng có mối tình đầu.
Ngày cưới, người yêu cũ của chồng tôi dẫn theo con trai của mình đến phá đám.Đứa bé ngây thơ gọi chồng tôi là “ba” bằng giọng trong trẻo non nớt.Cả hội trường ồ lên, nhưng tôi vẫn bình tĩnh, vẫy tay gọi đứa bé: “Con à, lại đây nào!”Làm vợ nhà giàu, có con mà không phải mang nặng đẻ đau, chồng cũng không về nhà – chuyện tốt thế này ở đâu ra nữa chứ!
Bạch nguyệt quang của ông trùm giới kinh doanh đã trở về nước.Anh ấy vứt bỏ cả hội nghị quốc tế, không chờ được mà lao đến đón cô ấy.Mọi người đều nói bọn họ sắp kết hôn rồi.Là “chim hoàng yến” hiểu chuyện nhất bên cạnh anh ta, tôi lập tức gom tiền và bỏ trốn.Trước khi ra nước ngoài, tôi nhắn tin tạm biệt anh ấy:【Tôi sắp ra nước ngoài, tạm biệt.】Trước khi ra nước ngoài, tôi nhắn cho anh ta một tin từ biệt:【Tôi sắp ra nước ngoài rồi, tạm biệt.】Không ngờ lại gõ nhầm chữ “nước ngoài (国)” thành “ngoại tình (轨)”.Ngay sau đó, tôi bị một nhóm người mặc đồ đen chặn ngay tại sân bay.Người dẫn đầu nghiến răng nghiến lợi nói:“Bây giờ em chơi bạo vậy à?”
Tôi và bạn thân cùng nuôi một con “Tiểu Hỏa”.Phát hiện ra cô ấy lại một lần nữa quên chăm sóc Tiểu Hỏa, tôi đã lên Weibo mà phát điên.“Ngày trước cậu muốn có con, giờ thì cậu bỏ mặc, tôi biết đứa trẻ này là tôi ép buộc, nhưng đứa bé đã ra đời rồi, cậu không thể cứ thế bỏ mặc nó được!”Một tài khoản tích xanh đã trả lời ngay lập tức:“Chia tay tôi rồi sống tệ thế này?”“Chia tay đi, con tôi nuôi.”“Nhà tôi có quy định nghiêm, con không thể mang họ anh ta, hiểu không?”“Mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân đến Sở Tư Pháp, tôi đợi em.”“Em đâu rồi, nói gì đi!”“Thôi được rồi, tôi mang họ thằng bé được không?”Sau một giờ không nhận được phản hồi, anh ta đã không kiềm chế được nữa.“Cười chết, tôi cũng không muốn nuôi con người ta đâu.”“Đùa em đấy, tôi có đến Sở Tư Pháp đâu, chỉ nói chơi với em thôi!”Tối hôm đó, video anh ta ôm cột khóc như nồi nước sôi trước cửa Sở Tư Pháp đã được phát tán, lập tức Nóng trên tìm kiếm.
Trước khi dọn đến ở chung với Thẩm Diên Đình, bạn thân tôi từng nói:“Cậu yên tâm đi, anh mình không có hứng thú với con gái đâu. Từ trước đến giờ chưa từng có bạn gái, ngày nào cũng đi tất trắng, còn triệt lông nữa!”Nhưng khi đôi môi của Thẩm Diên Đình chạm vào khóe miệng tôi, anh ấy bật cười, lấy tay che mắt tôi: “Bây giờ còn tin lời nó không?”