Hiện đại
Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác Mẹ tôi là một góa phụ, nhưng sau ba năm thủ tiết, bà qua đời vì khó sinh. Người trong làng nói rằng tôi khắc mẹ, lại không rõ cha là ai, mang điềm xấu, nên đã vứt tôi vào bãi tha ma để mặc tôi tự sinh tự diệt. Chỉ có ông nội tôi, một người làm nghề dẫn xác, không chê bai mà nhặt tôi về, nuôi lớn trong nhà quàn. Ông nói tôi có mệnh bát tự thuần dương, Chu Tước nhập mệnh, tà ma quỷ quái không thể xâm nhập, chẳng ngại cái âm khí trong nhà quàn. Chỉ tiếc rằng, nghề dẫn xác này đòi hỏi người làm phải có bát tự cứng rắn, diện mạo xấu xí, và truyền nam không truyền cho nữ. Mãi cho đến khi ông nội nhìn thấy tôi, lúc đó mới tròn một tuổi, dùng chiếc chiêng âm nhỏ gõ lên, lắc linh trấn hồn, điều khiển cương thi mà ông dẫn dắt giao chiến với xà yêu, ông mới trầm ngâm suy nghĩ. “Xem ra, cũng không phải là không thể, nhỉ?”
Tôi Mang Thai Con Của Sếp Trong một lần xem mắt, tôi gặp phải một gã đàn ông bình thường nhưng tự mãn, để thoát khỏi hắn, tôi chỉ có thể nói dối là mình đang mang thai đứa con của sếp. Không ngờ sếp và đồng nghiệp lại đứng ngay sau lưng tôi! Tôi sợ đến mức lảo đảo: “S… sếp!” Anh nhàn nhạt liếc tôi một cái: “Cẩn thận chút, đừng để động thai.” Tôi: “…” Xin hỏi, bây giờ tôi nên nộp đơn xin nghỉ việc luôn, hay là quỳ xuống xin lỗi đây?
Tình Tan Mỗi Ngả Vào ngày sinh nhật lần thứ 65, tôi quyết định ly hôn. Nguyên nhân là vì tôi phát hiện chồng mình là Trần Chí Châu, còn có một mái ấm khác. Khi tôi bận rộn nấu cơm giặt giũ, thì ông ấy đang cùng mối tình đầu ngắm hoàng hôn trên thảo nguyên. Dưới ánh chiều tà, họ tay trong tay, ông ấy viết: “Ba mươi năm đôi chim nhạn chia lìa, thư gấm chẳng thể viết khúc tương tư.” Sau đó lại nhắn cho tôi: “Tối nay muốn ăn lẩu bao tử gà.” Tôi bỗng thấy tất cả thật vô vị. Cơm tôi nấu 30 năm rồi, tôi cũng chán. Thôi thì… thành toàn cho họ đi vậy.
Tiếng Lòng Của Mèo Cặn Bã Tôi nuôi ẻm mèo này đã ba năm nhưng nó vẫn cứ cào cấu, gầm gừ với tôi. Thế mà với cô bạn cùng phòng mới chuyển đến, nó lại nũng nịu, quấn quýt. Cho đến khi tôi nghe được tiếng lòng của nó—— “Ghét cô ta, ghét cô ta, cô ta thật phiền phức, thật ghê tởm, xấu xí, hôi hám, có tư cách gì mà đụng vào mình chứ!” “Thích cô em khóa dưới, thơm tho mềm mại, còn cho mình bảy cây xúc xích.” “Nếu kiếp người đã hết đường thì kiếp mèo này mình chắc chắn phải giữ mình trong sạch cho cô em khóa dưới.” Cô em khóa dưới, là cách gọi thân thương mà bạn trai tôi dành cho cô bạn cùng phòng Lâm Niên Niên.
Tiệm Vàng Mã 3: Lễ Đồng Nữ Trong tiệm giấy vàng mã của tôi, một cô bé sắp chết bước vào. Tôi muốn cứu cô bé, nhưng cô bé lại nói chết đi còn tốt hơn sống. Một cơ duyên bất ngờ khiến hồn phách tôi nhập vào cơ thể cô bé. Cha cô nghiện rượu, đánh đập cô tàn nhẫn. Đồ ăn thừa của em trai cô, ngay cả chó cũng được cho, nhưng cô bé thì không. Ngày mười lăm tháng Bảy, quỷ môn mở, đúng vào đêm đầu thất hồi hồn, oan hồn tìm người thế thân. Gia đình cô bé cầu xin tôi cứu mạng. Nhưng oan hồn này, chính là do tôi triệu đến!
Tăng Ca Biến Thành Lệ Quỷ Hắc Bạch Vô Thường đứng trước mặt tôi, thuyết phục mãi không thôi: “Cô em, sao nhất định phải làm thêm đến tận nửa đêm? Dẫu cô chết bất đắc kỳ tử lúc 11 giờ thì cũng được, hoặc cô mặc toàn đồ trắng thì chẳng sao. Nhưng tại sao lại mặc váy đỏ?” Tôi vừa khóc vừa nấc không thành tiếng: “Vậy là tôi không được đầu thai nữa sao?” Họ rất bối rối: “Theo quy định, cô tự động trở thành lệ quỷ, có khả năng sẽ phải lang thang mãi ở nơi mình chết.” “Tôi là trẻ mồ côi, chẳng ai cúng bái, mà quy định của các anh lại nhốt tôi trong tòa nhà văn phòng này. Vậy tôi đói thì làm sao?” Tôi thấy thật ấm ức. Là một người thích ăn, tôi chỉ muốn sớm đầu thai để được thưởng thức đồ ăn ngon. Hắc Bạch Vô Thường chớp mắt: “Cô em, hãy phát huy tinh thần tự chủ, tự tìm cách đi…”
Tái Ngộ Năm 1971 Năm 1971 đã trôi qua hơn nửa. Thẩm Tịch Sơn nổi điên, đập nát toàn bộ những bức phù điêu sơn dầu trong căn biệt thự sang trọng. Ánh mắt hai người chạm nhau, hắn ném thẳng tờ báo vào mặt tôi: “Cảng Thành vừa ban hành luật hôn nhân mới, chính thức bãi bỏ chế độ nạp thiếp. Giờ thì tôi không thể cưới cô ca nữ đó vào nhà được nữa.” “Cô có biết cô ấy đã sinh cho tôi một đứa con gái, năm nay 5 tuổi rồi không? Tôi nợ cô ấy, nhưng lại chẳng thể cho cô ấy một danh phận!” Tôi nhìn hắn, giọng điềm nhiên: “Vẫn có cách.” “Chỉ cần anh ly hôn với tôi, là có thể cưới cô ta rồi.” Năm đó, lúc quỳ suốt một ngày một đêm để cầu hôn tôi, chắc anh ta không ngờ rằng, sau này lại có ngày chán ghét tôi đến thế. Mười lăm năm đồng cam cộng khổ. Yêu đến cuối cùng, người đàn ông ấy lại hỏi tôi vì sao còn chưa chet.
Nụ Cười Sau Cùng Kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi đưa tôi đi xem show lớn của Chanel. Nhưng ngay khi vừa bước vào sàn diễn, tôi đã bị một cô gái xa lạ tát một cái trời giáng. Tôi giơ tay định phản kích thì bị chồng cản lại. Anh ấy bảo cô gái chắc nhận nhầm người, khuyên tôi nhịn một chút, tuân thủ quy tắc ở sàn diễn quốc tế. Chẳng bao lâu sau, tôi vô tình nhìn thấy anh ấy đang ép cô gái kia vào một góc khuất phía sau hậu trường. Ánh mắt cô gái tràn đầy yêu thương và niềm vui lén lút. “Cảm ơn Tổng giám đốc Phó đã đưa em ra nước ngoài xem show, còn cho em cơ hội luyện dũng khí bằng cách tát vợ anh.” “Em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ để báo đáp ngài, thưa Tổng giám đốc!” Cô ấy vừa nói, vừa làm bộ dễ thương, giơ hai nắm tay nhỏ xíu lên má, ra vẻ đáng yêu. Còn chồng tôi, Phó Thời Hàn, lúc này lại đang véo má cô ta, khuôn mặt đầy vẻ cưng chiều. Tôi lập tức đoán ra thân phận thực sự của cô gái ấy. Đi trên đôi giày cao gót, tôi tao nhã bước tới. Trong ánh mắt kinh ngạc của cô ta, tôi giơ tay và tát trả lại hai cái mạnh mẽ. Sau đó, tôi không do dự mà đá cho Phó Thời Hàn một cú, lạnh lùng cười bảo: “Nếu đã thích lén lút, thì cũng nên tuân thủ quy tắc bị vợ dạy dỗ.”
Nguyện cùng Nguyệt Nguyệt Thiên kim thật bảy tuổi đã lột da một con rắn độc đang còn sống rồi nhét vào nội y của kẻ thù. Chị là người thừa kế duy nhất của gia tộc, từ nhỏ đã có tính cách có thù tất báo, không ai dám chọc vào. Tôi chỉ là cô nhi bố đưa về, vì để có người chống lưng nên đã ôm chặt đùi chị ấy. Trong khoảng thời gian dài sau đó, chị cắn người tôi đá người, chị bị đánh tôi bị mắng, lúc chị ấy tức giận tôi vẫn ôm chị ấy, gọi chị ấy là “chị”. Sau này cuối cùng chị ấy cũng không chê tôi phiền nữa, nụ cười trên mặt chị cũng ngày càng dịu dàng, bắt đầu kiềm chế tính tình, rèn luyện trở thành một người thừa kế hợp để bảo vệ tôi. Nhưng tôi không chờ được đến ngày đó đã bị một đám người bắt nạt vây quanh: “Xử lý đứa con hoang này, chắc chắn đại tiểu thư sẽ rất vui!” Nghe nói vào ngày tôi nhảy lầu, chị ấy đã buộc một chiếc máy bay ở nước ngoài dừng lại. Sau đó máu tươi nhuộm đỏ sân trường, mọi người mới biết, cuộc thảm sát những kẻ bắt nạt bây giờ mới bắt đầu.
Người Truy Hồn 2: Diên Nhu Sau khi chú tôi mất trong một vụ tai nạn xe hơi, em họ tôi bị kích động tinh thần rất lớn, đến nhà tôi dưỡng bệnh. Cô ta yêu bạn trai tôi, mọi người đều bảo tôi nhường cho cô ta. Ngay cả bạn trai tôi cũng nói: “Duyên Nhu, cô ấy đã đáng thương như vậy rồi, em so đo với cô ấy làm gì?” Sau đó, tôi cũng gặp tai nạn xe hơi, lúc được cấp cứu, em họ tôi nằm trong vòng tay bạn trai tôi khóc: “Chị ấy chết đi có nhiều người đau lòng như vậy, còn em sống thì chẳng ai quan tâm.” Tôi chết trong phòng phẫu thuật, em họ tôi lấy mất suất tuyển thẳng của tôi, lấy chồng là bạn trai tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về thời điểm em họ tôi mới đến nhà tôi.
Ngày Yêu Trở Lại Sau bảy năm ly hôn, tôi và Giang Yển gặp lại nhau trong bệnh viện tâm thần. Tôi là cảnh sát chìm giả dạng bệnh nhân tâm thần. Anh là một thương nhân giàu có mắc chứng gắt gỏng. “Bảy năm không gặp, em sống thành ra thế này à? Lâm Thanh Thanh, anh đã nói rồi, sẽ có một ngày em sẽ hối hận vì đã phụ bạc anh!” “Hối hận cái gì chứ? Đồ điên…” Sau đó, nhân lúc không có ai, anh nghiêng đầu, lén hôn tôi. “Không sao. Em có bị bệnh thì anh vẫn yêu em.”
Nàng Dâu “Hào Môn” Chị họ tôi sống bằng nghề lừa tiền sính lúc lễ kết hôn. Mỗi cuộc hôn nhân của chị ta chỉ kéo dài nửa năm, đợi thời gian truy tố tiền sính lễ qua đi, chị ta lập tức ly hôn để đổi sang nhà khác. Sau khi biết chuyện này, tôi đã khuyên chị ta rất nhiều. “Điều này là vô đạo đức, lỡ như chị gặp phải kẻ cứng đầu, cả đời chị sẽ bị hủy hoại.” Sau khi nghe lời tôi, chị họ không còn muốn lừa tiền sính lễ nữa. Ai ngờ, nửa đêm anh họ tôi lại cầm dao gõ cửa nhà tôi. “Chị tao lừa tiền sính lễ để mua nhà cho tao, liên quan gì đến mày? Mày cố tình gây chia rẽ hả?” “Mày còn nói với chị tao rằng, đứa em trai chỉ biết bám chị gái sẽ không có kết cục tốt, nếu chị tao còn lừa tiền sính lễ, mày sẽ báo cảnh sát bắt chúng tao.” “Mày giỏi lắm nhỉ? Ra đây cho tao, tao không sống được thì mày cũng đừng hòng sống.” Tôi trực tiếp báo cảnh sát. Sau khi anh họ tôi bị xe cảnh sát đưa đi, tôi run rẩy tra camera nhưng lại phát hiện chị họ đang trốn trong cầu thang, nhìn anh họ cầm dao tìm tôi. Hóa ra chị ta không muốn thay anh họ lừa tiền sính lễ nhưng lại không dám nói thẳng nên kéo tôi ra làm bia đỡ đạn. Tốt nhất là anh họ giết chết tôi, chị ta cũng có thể nhân cơ hội đó loại bỏ đứa em trai hút máu. Nếu đã như vậy, tôi nhất định phải báo đáp chị ta thật tốt.
Tôi cứ tưởng rằng anh ta bị khiếm thính, nên thường xuyên thì thầm tỏ tình bên tai.Hôm nay, học được vài câu nói sến súa, tôi quyết định trổ tài.“Anh ơi, em muốn cùng anh ngồi xe lắc lư~.”Người vốn dĩ chẳng bao giờ có phản ứng bỗng nhiên bế bổng tôi lên.Giọng anh ta khàn khàn: “Được.”
Mẹ Nhỏ, Đừng Chạy! Người chồng giàu có đã chết, không để lại cho tôi một đồng nào. Tôi tức đến nỗi gần như phát điên, nhưng vẫn phải nắm chặt lấy hai chân của hai con trai kế. Cậu con trai út, Kỳ Duật, ngoan ngoãn, nũng nịu, hoàn toàn không có chút tính nổi loạn của một học sinh trung học. Thế nhưng cậu con trai lớn, Kỳ Thâm, lại lạnh lùng, thậm chí còn không cho tôi bước vào văn phòng tổng giám đốc của hắn. Tôi tưởng rằng hắn cực kỳ ghét tôi, cho đến tối hôm tổ chức tang lễ. Kỳ Duật mắt đỏ hoe, trông thật tội nghiệp: “Mẹ nhỏ, con sợ quá, mẹ nhỏ ôm con ngủ được không?” Và giữa đêm khuya, Kỳ Thâm lại leo lên giường của tôi: “Nếu em trai có thể, tại sao tôi lại không thể?” “Mẹ nhỏ không được thiên vị.”
Làm Vệ Sĩ Nhà Thái Tử Gia Tôi là vệ sĩ của thái tử gia ở Kinh Thành. Ngày thường, thái tử gia gây chuyện, hắn chẳng mất sợi tóc nào, còn tôi thì ngày nào cũng bị đánh. Cuối cùng tôi cũng giận rồi. Tôi xông vào phòng, kéo áo lên cho hắn xem vết thương trên người. Hy vọng hắn nể tình tôi đã theo hắn bao năm mà bớt gây chuyện lại. Hắn trầm mắt, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc, giọng khàn khàn nói: “Làm người của tôi, tôi sẽ không để cậu bị đánh nữa.” —
Anh trai kế rất ghét tôi. Nhưng tôi thì cứ thích bám lấy anh ta. Anh ta bỏ ra hai vạn tệ để mua lấy việc tôi không đi về chung sau giờ tan học. Bỏ thêm hai mươi vạn chỉ để tôi chuyển lớp. Thế nhưng, lần nào tôi cũng lại gần anh ta như chưa từng có chuyện gì. Sau kỳ thi đại học, anh ta chuyển vào thẻ tôi một khoản tiền lớn, lạnh lùng nói: “Đây là năm trăm vạn, em đi du học đi, đừng bao giờ xuất hiện ở nhà tôi nữa.” Mắt tôi đỏ hoe, cúi đầu khẽ nói: “Được.” Tốt quá. Cuối cùng cũng mắc bẫy rồi.
Năm thứ hai làm “chim hoàng yến” của Cố Cảnh Xuyên, ông trùm quyền lực đất kinh đô, anh ta gặp tai nạn xe hơi và bị liệt đôi chân.Anh trai của anh tìm đến tôi, yêu cầu tôi chăm sóc một Cố Cảnh Xuyên đã thay đổi tính tình.Bề ngoài tôi đồng ý, nhưng thực chất đã mua vé máy bay ra nước ngoài ngay trong đêm.Một tháng sau, tôi ôm một chú “cún con” nhỏ bé trong lòng, không kìm được mà than thở với bạn thân.“Phải giả vờ trước mặt cái bộ mặt lạnh như tiền ấy suốt hai năm, tôi đã chán ngấy từ lâu rồi.”“Giờ thành tàn phế rồi mà còn muốn ràng buộc cả cuộc đời tôi. Hắn ta xứng à…”Lời chưa dứt, tôi đã bị người ta bế ngang lên, trước mắt là gương mặt âm u của Cố Cảnh Xuyên.Đêm khuya, ngón tay thon dài của người đàn ông lướt qua dấu nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng khàn khàn:“Đừng khóc, kẻ tàn phế này vẫn yêu em.”
Hướng Về Tương Lai Rực Rỡ Khi tôi nghe Phó Thâm nói: “Vừa nghĩ đến chuyện tay Giang Vãn đã chạm vào nhiều máu như vậy là tôi cảm thấy… buồn nôn.” Tôi biết anh ta thích nữ thực tập sinh mới tới. Tôi bình tĩnh nộp thỏa thuận ly hôn lên tòa. Vì cuộc sống tôi xưa nay chưa từng chỉ có duy nhất một mình anh ta. Nhưng sau này, vì không tìm thấy tôi mà Phó Thâm điên rồi.
Hai Kiếp Sai Lầm Tôi không ngờ rằng, dù được làm lại một lần nữa, tôi vẫn chọn sai chồng. Kiếp trước, tôi đã chọn hôn phu của mình là Hoắc Cảnh Tu. Nhưng anh ta lại ngoại tình với giả tiểu thư Tống Thanh Ngữ suốt ba năm, thậm chí còn có một đứa con với cô ta. Hơn nữa, vì cô ta, anh ta đã tàn nhẫn đâm gãy đôi chân của tôi, trao vị trí vũ công chính của tôi cho cô ta. Sau khi trọng sinh, tôi chọn kết hôn với chú Hoắc Tư Mục. Tôi tưởng rằng có thể thoát khỏi số phận kiếp trước, thực hiện ước mơ của mình. Nhưng trước khi tranh cử vị trí vũ công chính, tôi lại bị người ta đâm gãy đôi chân. Hoắc Tư Mục biết chuyện, không ngại đắc tội với giới quyền quý trong thành, tự tay đưa Tống Thanh Ngữ vào tù. Tôi vô cùng cảm động, lầm tưởng rằng lựa chọn sau khi trọng sinh của mình là đúng đắn. Cho đến năm năm sau, tôi nghe được cuộc trò chuyện giữa Hoắc Tư Mục và con trai. “Bố, lúc trước bố giúp dì Thanh Ngữ tiêu hủy chứng cứ, đổi danh tính để thoát tội, cưới mẹ – một người tàn phế vô dụng để che mắt thiên hạ.” “Bây giờ dì Thanh Ngữ đã quay lại, bố có thể ly hôn với mẹ không? Con muốn dì Thanh Ngữ làm mẹ của con.” Hoắc Tư Mục nghe xong, nhớ lại ánh mắt tin tưởng tuyệt đối của tôi khi nhìn anh, lắc đầu nói: “Không được, vì Thanh Ngữ, bố đã đối không nên với mẹ con, nên bố sẽ dùng cả đời để bù đắp cho mẹ.” “Danh phận là vợ của Hoắc Tư Mục sẽ không bao giờ thay đổi, con cũng không được phép nói những lời như vậy trước mặt mẹ, làm mẹ buồn.” Tôi ngồi trên xe lăn, nỗi đau khi hai lần mất đi đôi chân không thể sánh bằng nỗi đau trong lòng lúc này. Hóa ra, năm năm hôn nhân chỉ là một âm mưu. Hóa ra, Hoắc Tư Mục yêu duy nhất chỉ có Tống Thanh Ngữ, ngay cả đứa con tôi đánh đổi mạng sống để sinh ra cũng vậy. Đã như thế, Hoắc Tư Mục, tôi không cần nữa. Đứa con này, tôi cũng không cần.
Gặp Dịp Thì Chơi Ở Bắc Kinh ai ai cũng biết tôi là tình nhân nghe lời hiểu chuyện nhất của Phó Tư Diên. Cùng hắn trải qua 6 năm, tất cả mọi người đều nói cuối cùng tôi cũng đến lúc phải chuyển lên chính thức. Phó Tư Diên lại đính hôn với người khác. Có người hỏi hắn: “Thẩm Lâm Hi theo anh nhiều năm như vậy, cứ như vậy mà kết thúc sao?” Hắn cười lạnh nhạt: “Gặp dịp thì chơi mà thôi, không đáng nhắc đến.” Nhưng sau đó lại là hắn buông xuống sự rụt rè cùng kiêu ngạo, lôi kéo tôi bằng nhiều tiếng cầu xin: “Lần này chúng ta ở cùng một chỗ, được không?” Tôi chỉ mỉm cười, tách từng ngón tay hắn ra: “Phó Tư Diên, không được.”