Hiện đại
Chim Hoàng Yến Chán Rồi Tôi là chim hoàng yến của Thái tử giới Kinh thành – Lệ Kinh Châu. Bên cạnh anh ta đã 3 năm, tôi chán rồi. Trong đầu chỉ toàn nghĩ làm sao để anh ta chủ động bỏ tôi. Giả mang thai để ép anh ta. Anh ta nói: “Vậy thì sinh đi.” Ép anh ta cho danh phận. Anh ta nói: “Vậy thì kết hôn.” Sau đó, tôi nảy ra một kế: tiết lộ hành tung của anh ta cho những cô gái muốn leo lên cao. Một tuần sau, tôi bị Lệ Kinh Châu đè lên tường, hung hăng hôn tới tấp: “Lo xử lý đám người kia, suýt quên phải ‘xử lý’ em rồi!”
Hai Kẻ Miệng Lưỡi Cứng Cỏi Trong Tình Yêu Tôi và Lục Duyệt Xuyên là đối thủ không đội trời chung trên thương trường, vì muốn mê hoặc đối phương nên giả vờ yêu đương. Sau khi yêu đương, tôi giành được dự án mà mình theo đuổi bấy lâu, trong lòng đã tính, đợi xong dự án này liền đá Lục Duyệt Xuyên đi. Không ngờ dự án này kết thúc, liền có cái tiếp theo. Khi con gái chào đời, tôi đã cam đoan với hội bạn thân: “Tin tôi đi, sinh con chỉ vì gen của anh ta tốt, tôi sẽ không bị mê hoặc, tôi có kế hoạch riêng.” Lục Duyệt Xuyên cũng đang đảm bảo với hội anh em của mình: “Thật đấy, tôi không đời nào bị phụ nữ khống chế, tất cả chỉ là kế sách tạm thời.” Bạn tôi: “……” Anh em của anh: “……”
Sau Khi Chị Gái Bị Bắt Nạt Lúc hai giờ sáng, chị gái tôi gọi điện khóc lóc, nói rằng: “Khi chị đang tắm, bố chồng đã phá cửa xông vào, cởi đồ, đòi tắm chung với chị.”
Chồng Tôi Yêu Con Gái Của Người Giúp Việc, Tôi Chọn Cách Buông Tay Bảy năm ngày cưới, chồng tôi nắm tay con gái của người giúp việc trong nhà, nói với tôi rằng, cô ta có thai. Đứa trẻ là của anh ta. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có phần áy náy nhưng chẳng bao nhiêu. “Chúng ta ly hôn đi.” “Chi Chi đang mang thai, con bé vừa tốt nghiệp đại học, tương lai còn đang rộng mở. Anh không thể để người khác chỉ trỏ sau lưng cô ấy được, anh phải cho cô ấy một danh phận.” Tôi vung tay tát thẳng vào mặt cô gái kia, giận dữ gằn hỏi: “Tại sao? Trên đời này thiếu gì đàn ông…” Mặt cô ta đỏ bừng lên, nhưng giọng nói lại chẳng hề sợ hãi: “Chị à, gia đình chị đã giúp đỡ em nhiều năm, em luôn biết ơn. Nhưng tình yêu là ích kỷ. Em không thể vì lòng biết ơn mà từ bỏ tình yêu của mình.” “Huống chi, chị và anh Yến Huy đã kết hôn nhiều năm mà vẫn chưa có con. Cả cơ nghiệp lớn như vậy, chẳng lẽ không có người kế thừa?” Tôi bật cười khẩy. Nếu cô ta thích nhặt rác đến vậy, tôi tất nhiên sẽ thành toàn cho họ. Chỉ là cơ nghiệp này… e là đứa con trong bụng cô ta còn chưa đủ tư cách để thừa kế.
Trọng Sinh Rồi, Tôi Chọn Tự Mạ Vàng Cho Bản Thân Thái tử gia giới Bắc Kinh đến khu ổ chuột tìm ân nhân cứu mạng. Em gái nhốt tôi trong phòng, mặc váy trắng của tôi, với gương mặt giống tôi đến bảy phần, lao vào lòng thái tử gia. “Tiểu Diễn, cuối cùng anh cũng tới tìm em rồi.” Sau đó, Phó Tư Diễn bất chấp sự phản đối từ gia đình, kiên quyết cưới em gái tôi từ khu ổ chuột, được người đời ca tụng là “chiến thần tình yêu thuần khiết”. Ngày thành hôn, em gái khiêu khích nhìn tôi, mấp máy môi: “Kiếp này, người gả vào hào môn là tôi.” Tôi nội tâm bình thản, không chút gợn sóng. Sống lại một đời, so với tình yêu thuần khiết, tôi càng thích vàng ròng.
Tôi đã xuyên vào một bộ truyện ngôn tình tổng tài cổ điển, và trở thành bạch nguyệt quang của tổng tài.Khi đối diện với tấm séc mà mẹ tổng tài đưa cho, mắt tôi đỏ hoe, giọng run run:“Tiền thì cháu xin nhận, còn tấm lòng của dì thì xin dì mang về cho.” Nói xong, tôi nhanh chóng chộp lấy tấm séc trên bàn, cố gắng kìm nén nước mắt rồi quay lưng bỏ chạy.Tổng tài và mẹ anh ta đều sững sờ.
Hoa Hồng Vượt Rào Tôi đã làm chó liếm của Hoắc Kiêu hơn hai mươi năm. Một lần tình cờ, tôi nghe được Hoắc Kiêu cười đùa, nói với đám bạn: “Tạ Thính Vãn chẳng thú vị xíu nào, chuẩn một cô gái ngoan. Nếu không phải ông cụ đã định hôn từ bé thì anh đây vốn sẽ không cưới cô ấy.” Đám bạn cười nhạo anh ta: “Anh Kiêu thảm quá mà, bị ép phải cưới sớm.” Một tay Hoắc Kiêu ôm eo cô gái ngồi cạnh, nhả khói thuốc phì phèo: “Đúng vậy, ông đây quá thảm.” Hai tháng sau, tôi công khai mang thai, chuẩn bị tổ chức lễ cưới. Hoắc Kiêu gọi video tới lớn tiếng mắng: “Tạ Thính Vãn, ông đây chưa chạm vào cô, cô lấy đâu ra con? Nói mau! Gian phu là ai?” Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bên cạnh tôi, Hoắc Kiêu ngây người: “Chú, chú út?” Người đàn ông nghiêm khắc, mắng khẽ: “Không được vô lễ với thím út cháu!”
Khóc Nhè Nhưng Vẫn Thuần Hóa Được Nam Chính U Ám Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cứu rỗi một nam chính chán đời. Nhưng tôi lại là một kẻ vô dụng hay khóc, chỉ biết quấn lấy đàn ông rồi nức nở ỉ ôi. Khi Tạ Trì Úc nằm trong bồn tắm muốn tự sát, Tôi ép mình chen vào bồn, vừa khóc vừa nói sợ tắm một mình. Khi Tạ Trì Úc trèo lên tầng thượng, Tôi lao tới ôm lấy anh ta, nước mắt giàn giụa: “Anh không được chết! Nếu anh chết rồi, tôi cũng sống không nổi!” Dần dần, Tạ Trì Úc không còn nghĩ đến cái chết nữa, mà mỗi ngày đều chỉ lo làm sao để tôi bớt khóc một chút. Ngày hệ thống đến kiểm tra nhiệm vụ, người thừa kế gia tộc lạnh lùng và tăm tối như trong lời đồn, Lại đang dịu dàng xoa mắt cá chân cho tôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Bảo bối, là lỗi của anh. Đôi giày giá 10 vạn vẫn còn rẻ quá, khiến chân em đỏ lên rồi.” “Nếu đau thì cứ giẫm lên người anh mà trút giận, đừng khóc nữa được không?” Hệ thống: ? Cô đã chỉnh nam chính tăm tối nhà tôi thành cái dạng gì rồi vậy?
Tình Nhẹ Như Nước Gần đây, Phó Dĩ Sơ đặc biệt ra sức trong chuyện đó. Tôi gần như gãy cả thắt lưng, vậy mà anh vẫn không chịu dừng lại. Mãi đến khi tin tức anh kết hôn lan ra, tôi mới bừng tỉnh. Thì ra, đây chính là dấu hiệu chia tay. Tôi đã thấy sự giằng xé trong đáy mắt anh, nên nhân lúc anh đi công tác, tôi chu đáo gửi tin nhắn chia tay. Ai ngờ hành lý còn chưa kịp thu dọn xong, Phó Dĩ Sơ đã quay về. Anh kéo lỏng cà vạt, từng bước từng bước ép sát tôi: “Xem ra mấy ngày qua tôi vẫn chưa đủ cố gắng, mới để em rảnh rỗi đến mức suy nghĩ vẩn vơ như vậy!”
Vương Vấn Không Nguôi Tôi và người yêu quen qua mạng hai năm trời, cuối cùng khi quyết định gặp mặt ngoài đời, tôi lại phát hiện ra người ấy chính là anh trai kế khác cha khác mẹ của tôi. Vì quá shock, tôi lặng lẽ chuồn mất. Tôi vội vàng nhắn tin chia tay: “Trên đường đi gặp anh, em đã gặp tai nạn, chỉ còn lại hơi thở cuối cùng. Em yêu anh.” Sau đó, anh in toàn bộ tin nhắn của chúng tôi ra, dán kín cả phòng. Anh ôm đầu khóc nức nở, nghẹn ngào không nói thành lời: “Bảo bối của anh, đến hơi thở cuối cùng vẫn nói yêu anh, rõ ràng một tương lai gia đình ba người hạnh phúc đang chờ chúng ta mà…” Tôi há hốc miệng, cằm như muốn rớt xuống đất: sốc tận óc.
Ngày hôm đó, tôi bị ốm nghén, liền gõ cửa phòng của Ảnh đế.“Anh lại sắp làm bố rồi đấy, chịu trách nhiệm đi.”Anh ấy tức điên: “Chia tay bốn năm rồi, tôi lại sắp làm bố? Cô nghĩ tôi ngốc à?”Tôi đưa ra bằng chứng: “Con trai lớn giống anh y đúc, chắc chắn là con anh. Đứa nhỏ… anh cứ đưa tiền nuôi dưỡng trước, sinh ra rồi kiểm chứng sau!”“Đem ảnh tôi hồi nhỏ ra lừa tôi à?”Tôi bất đắc dĩ rút lui.Sau đó, anh ôm hai bản sao thu nhỏ của mình, nghiêm túc đăng lên Weibo:“Vợ muốn giữ con, không giữ tôi. Giờ tôi nên mua gói ‘mua hai tặng một’ thế nào đây?”Weibo lập tức dậy sóng.
Vào sinh nhật hai mươi tuổi, ba mẹ bảo tôi chọn một người trong hai người – Thẩm Diễn hoặc Cố Khê Châu – để làm đối tượng liên hôn.Ngay lúc tôi chuẩn bị đưa ra lựa chọn, trước mắt bỗng hiện ra từng hàng từng hàng bình luận bay ngang.“Cầu xin đừng chọn Thẩm Diễn, Thẩm Diễn không có ý định cưới mà! Bây giờ mà kết hôn thì làm sao còn cơ hội nổi tiếng trong giới giải trí, làm sao công khai ở bên nữ minh tinh hạng A Dương Hi được chứ!”“Nhưng cũng không thể chọn Cố Khê Châu, anh ấy là kiểu người kiêu ngạo như vậy, cưới một người mình không yêu vì lợi ích thương mại thì chẳng khác nào tra tấn cả đời.”“Bây giờ thật sự rất phiền công chúa con nhà quyền quý ở Kinh Thành này đấy! Có thể sắp xếp cho cô ta bị tai nạn xe được không? Tôi chỉ muốn mấy anh nam chính tỏa sáng một mình thôi!”Tôi nhìn đám bình luận đó, cạn lời, không thèm lên tiếng.Ngay lúc đó, bình luận lại tiếp tục cuồn cuộn.“Fan nam bảo vệ Cố Khê Châu cút được không, đừng thay anh ấy quyết định. Ai nói anh ấy không yêu nữ chính? Ngày nào cũng tập cơ bụng, trong mơ xuân người xuất hiện cũng toàn là nữ chính.”“Cũng đừng thay Thẩm Diễn quyết định……”Tôi cau mày, vỗ bàn đứng phắt dậy.“Đừng ồn nữa! Rút thăm, ai thì là người đó!”Tôi nhắm mắt, vừa niệm “ú òa ú ớ”, vừa chỉ đại một người, sau đó không chút do dự đặt tấm ảnh rút được xuống trước mặt ba mẹ.Cố Khê Châu!Cả hai tròn mắt nhìn nhau, vẻ mặt ngỡ ngàng đầy nghi hoặc.“Giao Giao, ba mẹ biết con từ nhỏ đã thích Thẩm Diễn, hay là suy nghĩ lại đi?”Tôi gật đầu ngay tắp lự: “Được, vậy con suy nghĩ lại.”Nói thật thì tôi đã mang theo đáp án sẵn trong lòng mà rút thăm, cứ tưởng hai chọn một thế nào cũng sẽ trúng Thẩm Diễn.
Kết Thúc Để Bắt Đầu Chu Thành xuống biển làm ăn, tôi một bước trở thành người có tiền giàu có. Anh ta cùng mối tình đầu ra vào có cặp, tôi đề nghị ly hôn, mang theo khoản bồi thường kếch xù xuống phía Bắc đào tạo chuyên sâu. Ly hôn nhiều năm, Chu Thành nói muốn theo đuổi lại tôi. Anh ta đem công ty chuyển xuống phía Bắc, đem toàn bộ biệt thự trang sức đều đặt trước mặt tôi. Tôi bị thành ý của anh ta làm cho cảm động, liền bảo cậu con trai vừa đầy một tháng tuổi của mình gọi anh ta một tiếng chú Chu.
Bình Minh Ló Dạng Tôi ép người bạn thân từ nhỏ cùng tôi theo dõi livestream của K thần. Anh cười nhạt: “Cậu có mắt nhìn không vậy? Theo đuổi cậu ta còn không bằng theo đuổi tôi.” Dù đã giải nghệ nhiều năm, Tạ Tư Ức vẫn được coi là vị thần duy nhất của thời kỳ hoàng kim trong làng game thủ. Sau đó, người đàn ông luôn kín tiếng này bất ngờ tham gia một chương trình truyền hình thực tế về Esports và dễ dàng vượt qua tất cả các tuyển thủ chuyên nghiệp khác. MC tò mò hỏi: “Điều gì đã khiến Yee thần quyết định tham gia chương trình này?” Ánh mắt anh dừng lại trên người tôi – người đang cầm poster cổ vũ K thần, rồi anh mỉm cười đầy bất lực. “Con công xòe đuôi thì làm gì được nữa?” “Sợ vợ chạy theo người khác, nên qua đây tranh giành sự chú ý với người trẻ mà thôi.”
Khi Nữ Phụ Ác Độc Nhìn Thấy Bình Luận Trực Tiếp Tôi là nữ phụ ác độc. Khi đang cưỡi lên người nam chính phản diện bệnh kiều để sỉ nhục, màn hình bỗng hiện ra hàng loạt bình luận: [Nữ phụ mau chạy đi, hắn sắp hắc hóa rồi! Hắn chính thái tử hắc đạo tương lai đấy!] [Bé con này yếu ớt quá, đụng nhẹ đã đỏ mặt. Nếu thật sự bị nhốt vào căn phòng đen nhỏ, chắc khóc ba ngày ba đêm mất!] [Không sao đâu, cô ấy chỉ cần nói một câu hay ho, nam chính sẽ lập tức quỳ xuống làm cún thôi! Vừa hận vừa dỗ là sở trường của hắn mà!] [Nam chính, cảnh sát Anh đã vào chưa? Có phải sắp điều tra học lực của bé con rồi không?!] Tôi: ? Giây tiếp theo, nam chính chậm rãi ngước mắt, giọng khàn khàn mang theo chút bệnh hoạn hỏi: “Giờ tôi đã liếm đủ sạch chưa, đại tiểu thư?”
Cưng Ơi, Anh Tỉnh Rồi! Tuyển chồng trong nhóm mai mối,Mẹ chồng tương lai tìm dâu, sở hữu 53 căn nhà cho thuê, 3 biệt thự, 5 chiếc xe, mỗi tháng cho con dâu 100 nghìn tệ tiêu vặt, khuyết điểm duy nhất: con trai là người thực vật. Tôi yêu ngay tại chỗ. Đây đâu phải người thực vật gì chứ, rõ ràng là hoàng tử ngủ trong rừng của tôi mà! Hoàng tử ơi, em đến đây!
Vì Tình Mà Trưởng Thành, Vì Yêu Mà Cứu Rỗi Từ khi học mẫu giáo, tôi và Tưởng Tự chưa từng có ba ngày không gặp mặt. Nhưng kể từ khi hai nhà bàn chuyện đính hôn cho chúng tôi… Anh đã tránh mặt tôi suốt một năm trời. Anh chặn hết tất cả phương thức liên lạc của tôi; bảo vệ công ty anh nói người lạ và Tô Thiển Nhiễm không được phép vào; chỉ cần tôi xuất hiện trong tầm mắt anh, anh lập tức quay đầu rời đi… Sau này bạn bè anh cũng không chịu nổi nữa, lén dẫn tôi đi tìm Tưởng Tự. Khi tôi đến nơi, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Tự vang lên từ khe cửa phòng bao: “Chỉ cần vẫy tay một cái là chạy tới như con đồ chơi.” “Vừa không có năng lực, lại chẳng có cá tính, đính hôn với cô ta tôi còn thấy mất giá.”
Mạn Mạn Lúc phát hiện ra mình là nữ phụ độc ác, tôi đang đứng ở góc tường nghe lén. Bên trong phòng, nữ chính đang đau khổ vật vã bày tỏ tình cảm với vị hôn phu của tôi: “Chú út à! Lúc trước, nếu không phải vì muốn dập tắt tâm ý của con thì chú cũng sẽ không vội vàng đính hôn như vậy.” “Bây giờ, con đã trưởng thành rồi, nếu chú không muốn con thì ngày mai con sẽ đi tìm người khác để trao thân.” Ngay giây tiếp theo, vị hôn phu của tôi tức giận hôn lấy cô ấy. Tôi sợ hãi lùi lại, không ngờ lại đụng phải một bức tường người. Anh áp sát tai tôi, thì thầm: “Chú đã không còn trong trắng, vậy thì đổi đối tượng kết hôn đi, có thể suy xét tôi không? Thím, út~”
Cứng Miệng Khi đang chơi game với người yêu qua mạng, tôi quên tắt mic, âu yếm nói với chú mèo sữa nhà mình: “Bảo Bối, lại đây, ngồi lên đùi của mẹ nào.” Bình thường anh luôn một tiếng “bảo bối” hai tiếng “bé cưng”, hôm nay lại im lặng đến kỳ lạ. Trò chơi kết thúc, anh đột nhiên mất kiểm soát cảm xúc. “Cô lấy tư cách gì nghĩ rằng tôi sẽ chấp nhận một người phụ nữ đã ly hôn và còn mang theo con?” Tôi đem chuyện kể với cô bạn thân. Cô ấy giận dữ, không thể tin nổi: “Đừng yêu đương qua mạng nữa, đến yêu anh trai tôi đi.” “Anh ấy dạo gần đây bị một bà chị đã ly hôn và có con dắt mũi xoay như chong chóng.” “Hàng ngày đều lên mạng tra cách làm sao để đứa con của người ta chịu chấp nhận mình.”
Lạt Mềm Buộc Chặt Tôi và bạn thân chơi game với nhau. Chơi được một nửa, cậu ấy buồn đi vệ sinh, lúc đứng dậy không cẩn thận mà bật camera lên. Thế là tôi thấy anh đẹp trai cùng phòng với cậu ấy. Tiếng động bên phía tôi quá lớn nên anh phát hiện ra tôi. Anh lập tức đi đến tắt camera đi. Chỉ nhẹ nhàng để lại một câu… “Muốn nhìn? Đến F222 đi, cho cậu nhìn đủ.”