Hiện đại
Hồi Ức Tháng Hai Người yêu cũ từng đeo còng tay cho tôi. Anh ta mặc trên người bộ đồng phục cảnh sát, chính trực quang minh, bên cạnh còn có một cô bạn gái trẻ trung, xinh đẹp. Tại đồn cảnh sát, anh ta công tư phân minh, ánh mắt lạnh nhạt: “Làm gì thì nói nấy, đừng nói dối.”
Nơi Giấc Mơ Bắt Đầu Tôi bị sốt 40 độ, bạn trai được công ty gọi đi làm thêm. Nhưng anh ta quên mang khăn quàng cổ, tôi đội tuyết chạy xuống lầu đưa cho, vừa hay nghe thấy anh đang gửi tin nhắn thoại: “Đi làm thêm? Tôi gạt cô ấy đấy, cô ấy chẳng bao giờ giận đâu. “Cô ấy bám người lắm, đuổi cũng không đi. Ranh giới cuối cùng của cô ấy chẳng khác nào không có. “Thật ra cũng khá vô vị, chẳng có chút thử thách nào…” Tôi siết chặt khăn quàng cổ, đứng ngây người tại chỗ. Chỉ cần anh ta quay đầu lại là có thể thấy tôi. Nhưng anh không làm vậy, tiếng cười đùa mỗi lúc một xa dần. Tôi ném chiếc khăn vào thùng rác. Cùng với cả người trong lòng, tôi cũng vứt vào đó luôn.
Cố Tiên Sinh Của Em Sinh nhật ba mươi tuổi của Cố Hoài, trước mặt mọi người, tôi bị ánh trăng sáng của anh ta đích thân rót rượu mạnh. “Cô ấy uống say mới vui, mọi người có muốn xem không?” Đám người có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy có ổn không?” Cố Hoài giọng lạnh lùng: “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị chứng si ngốc.” “Ngày mai tỉnh dậy, sẽ chẳng nhớ gì nữa.” Tôi bị anh ta nắm tay, như một con rối ngoan ngoãn. Bởi vì bất kể anh ta đối xử với tôi như thế nào, sáng hôm sau, tôi sẽ chỉ nhớ rằng anh ta yêu tôi.
Anh cả tôi là một tổng tài bá đạo.Anh hai là idol quốc dân.Anh ba là cao thủ Taekwondo đai đen.Anh tư là CEO hàng đầu.Vậy mà tôi chỉ vì suốt ngày ăn mì gói lại bị bạn học cho là nghèo đến phát điên.Bạn thân gọi điện cho tôi, nói: “Nhà cậu nghèo quá, tớ không thể làm bạn thân với cậu nữa, sợ bị người ta coi thường rồi cô lập.”Tôi nhìn số tiền tiêu vặt mà bốn anh tôi gửi qua WeChat – con số trước dấu thập phân đã có tám chữ số – mà chỉ biết muốn khóc cũng không khóc nổi.
Kiếp trước, khi gia đình nhà họ Hoắc đề nghị nhận nuôi tôi, dì lại để chị họ Hoàng Lăng mạo danh tôi. Hoàng Lăng được đưa đến Yên Kinh, còn tôi thì bị bỏ lại ở nông thôn.Nhưng nhà họ Hoắc chỉ muốn xây dựng hình ảnh tốt bên ngoài mà thôi. Hoàng Lăng phải chịu đựng sự khinh bỉ và bạo hành, cuối cùng còn bị ép kết hôn với một kẻ bạo hành.Còn tôi, tôi đã cố gắng thi đỗ vào Đại học A, trở thành thủ khoa kỳ thi đại học. Sau khi tốt nghiệp, tôi còn trở thành nhân tài nghiên cứu trong các dự án trọng điểm của quốc gia.Nhiều năm sau, tôi tình cờ gặp lại Hoàng Lăng. Vì ghen tị và bất mãn, cô ấy đã cắt cổ tôi ngay trên đường.Tôi quay trở lại ngày gia đình nhà họ Hoắc đến gặp mặt nhận nuôi.Hoàng Lăng kéo tôi đến trước mặt gia đình nhà họ Hoắc:“Em họ, lần này thủ khoa đại học là của chị rồi, em cứ đến nhà họ Hoắc mà chịu khổ thay chị đi.”Tôi nhìn chằm chằm vào cái bụng đã nhô lên của dì, trong lòng thì cười thầm.Bà ta tưởng “con nhà nghèo đổi đời” dễ dàng như vậy sao?
Hẹn hò với một giáo sư lạnh lùng ba tháng, chúng tôi thậm chí rất hiếm khi nắm tay, chứ đừng nói đến việc hôn hay ôm.Người khác đều nói chúng tôi là một cặp đôi “khúc gỗ”, cho đến một ngày…Tôi uống say, vô tình hôn nhẹ lên môi Thẩm Tân Nam, và bất ngờ nghe được tiếng lòng của anh ấy.[Hu hu, bảo bối chủ động hôn tôi rồi!][Bảo bối sao mà cả người đều mềm mại, thơm ngát thế này?][Hôm nay bảo bối còn không nắm tay tôi, hức hức, chẳng lẽ cô ấy không yêu tôi nữa sao?]Hóa ra, bạn trai của tôi không chỉ rất bám người, mà còn là một bao dấm chính hiệu.
Tham gia chương trình hẹn hò trực tuyến, tổ chương trình ghép đôi cho tôi với một “Thái tử gia” mặt lạnh như tiền.Tôi tức giận gào lên:“Ai cơ?!“Thái tử gia á?“Tổ chương trình, các người dám thật đấy!”
Em trai tôi cuối cùng cũng thoát kiếp độc thân, nhưng anh trai của bạn gái nó không đồng ý.Em tôi nhìn tôi bằng ánh mắt long lanh, tha thiết.“Chị ơi, cưa đổ anh trai cô ấy đi, chúng ta thành đại gia đình luôn!”Cũng không phải là không thể, nhưng khi gặp đối phương, tôi sững sờ.Người yêu cũ cười đểu: “Lại chơi mỹ nhân kế nữa à?”
Tôi là thư ký thân cận của Tổng Giám Đốc.Mẹ của anh ấy nghi ngờ tôi có ý định “thượng vị”, chen chân vào cửa nhà giàu nên đã hẹn tôi ra quán cà phê. Quý phu nhân kiêu ngạo đó nói với tôi:“Nhận cái này rồi lập tức rời khỏi con trai tôi đi.”Thứ đặt trước mặt tôi là một tấm phiếu giảm giá năm đồng của Lamborghini.
Trong 5 năm thích Phó Giang Trần, tôi đã tỏ tình với anh ấy 13 lần, nhưng không lần nào anh ấy đồng ý.Cho đến khi anh ấy đi du học và mang theo cô bạn thanh mai trúc mã của mình, tôi lúc đó mới hoàn toàn từ bỏ.Tại sân bay, Phó Giang Trần vỗ vai người bạn thân của anh ấy ngay trước mặt tôi và nói:“Thật ra hai người trông cũng khá hợp đấy.”Sau này, Phó Giang Trần trở về nước.Chỉ vì anh ấy thấy một dòng ghi chú “chồng yêu” trên điện thoại của tôi mà ép tôi vào góc tường hỏi cho ra lẽ.Tôi mỉm cười đầy ẩn ý:“Chẳng phải anh đã nói chúng tôi rất hợp sao? Mắt anh cũng tinh đấy chứ.”
Mẹ của ông chủ tìm đến tôi và nói :” 100 vạn, quyến rũ con trai tôi, sau đó bỏ rơi nó lần nữa, tôi muốn nó nếm thêm tư vị đau khổ trong tình yêu, có như thế thì sau này nó mới tập trung lo sự nghiệp” “ Hừ! Thằng nhóc thối tha,, chỉ là chia tay tay mà thôi, có cần phải suy sụp như vậy không ?”Tôi :”…”Tôi nuốt khan, thầm nghĩ : tôi thật không phải người tham tài,tôi chỉ là đang giúp đỡ người khác lấy làm niềm vui mà thôi.Tôi trả lời : “ Được ạ, vậy để con đi đá con trai dì thêm một lần nữa ạ”…
Cô vợ của Thẩm Tế Xuyên sắp chết rồi.Cô ấy cầm tờ giấy chẩn đoán ung thư đến tìm tôi, đắc ý nói:“Người sống mãi mãi không thể thắng nổi người chết.”Tôi lập tức hất thẳng cốc cà phê nóng vào mặt cô ta:“Cô đọc tiểu thuyết ngôn tình quá nhiều rồi à! Có bệnh thì đi bệnh viện, tôi đâu có tiễn cô đi đầu thai được.”
Uống say rồi đồng thời tỏ tình với ba anh chàng.Tỉnh dậy sau một giấc ngủ, tôi có thêm ba người bạn trai.Đến ngày ba người họ biết về sự tồn tại của nhau, tôi bị chặn ngay trước cửa nhà.“Niệm Niệm, tốt nhất em nên giải thích xem hai người này là sao đây.”“Chị ơi, có mình em là chưa đủ sao?”“Em giỏi thật đấy, ba người thì chỉ được chọn một thôi.”Tôi rụt rè hỏi: “Liệu… có thể giữ cả ba không?”
Tôi thuê một anh bạn trai giả để về nhà ăn Tết, ai ngờ lại thuê ngay anh trai nhà hàng xóm.Càng không ngờ hơn, bạn trai cũ cũng mò đến nhà tôi.Nhìn khuôn mặt có vài phần giống mình, anh ta đắc ý nói:“Chưa nhận ra à? Cậu chỉ là người thay thế của tôi.”“Biết điều thì tự rút lui đi, tôi mới là mối tình đầu của cô ấy.”Người đàn ông bên cạnh tôi bỗng bật cười.“Thật sao?”Anh ta lén cào nhẹ vào lòng bàn tay tôi, hơi thở ấm nóng phả bên tai:“Nếu cậu ta là mối tình đầu, vậy anh là gì?”
Ngày đầu tiên sau khi hoán đổi, tôi phát hiện ra chồng tôi có một cậu con trai bên ngoài.Người thứ ba chính là cô giáo mầm non của con gái tôi.Tôi khẽ cười, chuyển hết tài sản đứng tên anh ta sang tên con gái mình.Anh ta và cô bồ kia ngay lập tức trắng tay, như trở về vạch xuất phát.Thật sự quá kích thích!
Mẹ kế của đại ca trường bỏ ra năm trăm vạn, thuê tôi đi quyến rũ anh ta.Sau khi xong việc, tôi còn chưa kịp cầm tiền chuồn đi.Thì Phó Tận đã phát hiện ra vụ giao dịch giữa tôi và mẹ kế anh ta.Anh ta đẩy tôi vào sát cửa, nghiến răng nghiến lợi, tức đến run người.“Giang Vãn, cô không thể tiếp tục câu dẫn tôi à? Năm trăm vạn tôi nhiều không đếm xuể.”Tôi nghĩ lại, thấy cũng đúng.“Vậy anh còn muốn tôi câu dẫn nữa không?”“Muốn, sao lại không. Mạng tôi cũng có thể cho cô.”
Tôi thích Hạ Thành Cẩn, nhưng anh ấy không thích tôi.Hehe, vậy thì tôi càng thích hơn.Bạn bè khuyên tôi: “Thay người khác mà thích đi, yêu mà không được đáp lại thì chỉ làm khổ cả thân lẫn tâm.”Nghe mà buồn cười, đàn ông yêu mà không được thì họ sẽ chiếm đoạt bằng mọi giá, thậm chí là giam cầm cuồng loạn.Còn phụ nữ yêu mà không được thì phải hóa thành nữ chính trong truyện ngược, hạ mình cầu xin tình yêu ư?“Xin lỗi nhé, chị đây thích chơi kiểu tình yêu cưỡng chế.”
Tôi tình cờ nhìn thấy cuốn nhật ký màu hồng của Tổng Giám đốc, tôi không nhịn được mà bật cười ra tiếng:“Đàn ông có nhiều loại, hôm nay tôi là loại si tình.”“Trước kỳ nghỉ Tết Dương lịch, hai nữ nhân viên móc ngoéo nhau đi ăn đồ Nhật. Tôi mãi không hiểu nổi, móc ngoéo thì tại sao phải treo cổ…”Phía sau vang lên một giọng nam trầm thấp:“Ba giờ chiều, trợ lý của tôi lén đọc nhật ký của tôi, thật vô văn hóa.”
Gần đây, anh ngốc được tôi nhặt về ngày càng bám lấy tôi, có lúc còn ôm tôi gọi: “Vợ ơi!”Tôi không chịu nổi, đẩy anh ấy ra: “Tôi không phải là vợ của anh!”Anh ngốc bị dọa sợ, mắt ngấn lệ, lông mi chớp chớp, giọng ấm ức nhỏ xíu: “Vợ ơi…”Tôi mềm lòng trong chốc lát: “Thôi được rồi, gọi gì cũng được.”Dù sao thì anh ấy cũng chẳng hiểu gì.Cho đến một tháng sau, tôi nhìn thấy thông báo tìm người của một gia đình nổi tiếng trong giới thượng lưu Bắc Kinh.Chẳng phải người họ tìm trông giống y hệt anh ngốc ở nhà tôi sao?!Đêm đó, người đàn ông đã khôi phục trí nhớ từ lâu đặt đầu lên cổ tôi, thì thầm với giọng nguy hiểm mà ung dung: “Vợ à, bị em phát hiện rồi…”