Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

QUÀ TỐT NGHIỆP CHO EM

Tôi vô tình nghe thấy có người hỏi Lục Dư có định cưới tôi không.Lục Dư lại thản nhiên nói: “Chỉ là anh em thôi, sao có thể cưới cô ấy được.”Vì vậy, khi Lục Dư bị tai nạn xe và mất trí nhớ, anh ấy hỏi chúng tôi có quan hệ gì, tôi đã thành thật trả lời: “Chỉ là anh em thôi.”Nhưng sau đó, Lục Dư trốn khỏi bệnh viện, đẩy tôi vào tường trong phòng vẽ, nhìn tôi với vẻ ấm ức, đôi mắt phượng tuyệt đẹp còn ngấn nước.“Mạn Mạn, chúng ta thực sự chỉ là anh em thôi sao?”

Người Đàn Bà Tham Lam

Người Đàn Bà Tham Lam Khi quay phim, nữ chính cố ý làm vỡ hoa tai ngọc bích mà tôi luôn mang bên mình. Mặt tôi tái nhợt, hít một hơi lạnh. Nhưng bạn trai Ảnh đế lại khuyên tôi nên rộng lượng một chút. Không ai biết rằng, “Người Đàn Bà Tham Lam” đã bị phong ấn 5 năm đang thì thầm bên tai tôi: “Chúng ta sẽ lấy tài vận của ai trước đây?”

Luôn Rung Động Vì Anh

Luôn Rung Động Vì Anh Trốn học ra ngoài đi chơi, tôi gửi nhầm ảnh cho đàn anh trợ giảng môn học, tôi trong đó còn đang lộ eo nhỏ. Đối phương lập tức gửi một dấu chấm hỏi lại. Tôi hóa đá ngay tại chỗ, đại não không ngừng chuyển động, hỏi lại anh: [Hình của anh đâu?] Nam thần trợ giảng gửi cho tôi danh sách điểm danh, tôi trốn học hai lần, sắp trượt môn. Tôi gửi voice chat xin anh bỏ qua cho mình. “Đừng, xin anh, anh trai, anh chờ chút!” Voice chat này bị anh không cẩn thận bấm mở, cả lớp bùng nổ.

LỜI TỎ TÌNH NGỌT NGÀO

Khi dùng thủ ngữ để tỏ tình với người mình thầm mến, tôi đã nhờ anh bạn thanh mai trúc mã – Trần Xuyên Bạch – phiên dịch giúp.Tôi ra dấu: [Hứa Dịch, tớ thích cậu.]Trần Xuyên Bạch phiên dịch: “Cô ấy bảo cậu cút.”Tôi lập tức nổi giận, trừng mắt nhìn anh ấy.Ngay lúc đó, một loạt bình luận như đạn bay qua trước mắt tôi.[Ồ hô, nữ phụ câm cuối cùng cũng lên sàn rồi. Nếu không phải cô ta chen ngang, nữ chính đã chẳng phải chia tay nam chính, lại còn bị gả cho thằng chồng bạo lực.][Sau khi kết hôn, nam chính nói mình lãnh cảm, mỗi tuần chỉ làm được hai lần, nhưng thực tế thì đêm nào cũng tưởng tượng cảnh ân ái với nữ chính.][Cơ mà nữ phụ cũng thảm thật, cuối cùng bị kéo vào hẻm, vì không thể kêu cứu nên đành chịu trận.]Tôi dừng lại, suy nghĩ một chút, rồi trực tiếp giơ tấm bảng viết bốn chữ [Tớ thích cậu] ra trước mặt Hứa Dịch.Bình luận tiếp tục rộ lên đúng như dự đoán: [Tới rồi, nữ phụ chính thức bước lên con đường tự hủy!]Lúc này, chẳng ai nhận ra phía sau vẻ mặt bình thản của tôi là một nụ cười khẽ nhếch môi đầy ẩn ý.

Không Ngừng Rung Động

Không Ngừng Rung Động Trong chương trình truyền hình, tôi và ảnh đế bị hỏi thích nhất điểm nào của mối tình đầu. Anh ngượng ngùng cúi đầu cười nói: “Lúc cô ấy ngồi bên cạnh tôi, điểm toán của tôi là 140 điểm, của cô ấy là 14 điểm, tôi muốn biết trong đầu cô ấy đang nghĩ gì.” Tôi liên tục cười lạnh: “Điểm lịch sử của tôi là 90, của anh ấy là 3, tôi muốn biết anh ấy là loại giặc Oa nào.”

Đừng Tùy Tiện Nhặt Đồ

Đừng Tùy Tiện Nhặt Đồ Đồ đạc không thể tùy tiện nhặt. Bất kể là đắt hay rẻ. Bởi vì… ai mà biết được, nó có phải là thứ bị lột ra từ xác chết hay không!

Dời Nhầm Mộ Thái Công

Dời Nhầm Mộ Thái Công Ở quê bạn tôi có phong tục dời mộ. Cửu dời cửu táng, thập táng vạn niên. Dời mộ càng nhiều lần, gia đình càng hưng vượng. Nhưng sau khi nhà cậu ấy dời mộ tháng trước, tai họa liên tiếp ập đến. Bất đắc dĩ, cậu ấy tìm tôi giúp đỡ. Tôi mở nắp hũ cốt ra xem, hỏi: “Nhà cậu dời mộ bao nhiêu lần rồi?” “Ba lần.” “Giỏi thật, cả ba lần đều dời nhầm mộ Thái Công!”

Đổi Một Tấm Chân Tình

Đổi Một Tấm Chân Tình “Em chết rồi thì anh có thể cưới cô ấy, chẳng phải anh vui lắm sao?” Tôi đứng bên cửa sổ, nghiêng đầu hỏi anh ấy, nửa người thò ra ngoài cửa sổ. Cơn gió ấm áp của buổi hoàng hôn thổi bay tà áo của tôi, như đôi cánh của loài chim đang dang rộng. Giang Cận đứng bên cạnh tôi, một tay đút túi quần. Ánh nắng chiều dịu dàng chiếu lên người anh, tạo nên bóng sáng đan xen tuyệt đẹp như một bức tranh tạp chí, nhưng ánh mắt anh nhìn tôi lại khó mà diễn tả. Thấy tôi có vẻ muốn nhảy thật, anh không bước lên một bước nào, chỉ thản nhiên nói: “Du Khương, em nghĩ kỹ chưa? Nhảy từ tầng 29 xuống, em sẽ biến thành một đống thịt nát đấy.” Đây chính là thái độ của Giang Cận, ngay cả vẻ ngoài cũng không muốn giả bộ chút nào. Tôi cảm thấy thật vô vị, quay đầu nhìn về phía những đám mây rực rỡ ở xa, bĩu môi một tiếng: “Giang Cận, em thấy chúng ta như thế này thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả, hay là…” Chúng ta hủy hôn ước đi.

Điểm Khởi Đầu Giấc Mơ

Điểm Khởi Đầu Giấc Mơ Năm thứ ba làm trợ thủ cho Phó Tầm, thanh mai trúc mã của anh ta đã trở về. Anh ta bảo tôi nhường vị trí cho cô ấy và khuyên tôi rằng: “Ý thức chơi game của em quá kém, vẫn là Nhiễm Nhiễm hợp với anh hơn.” Mọi người đều nói, nếu không nhờ Phó Tầm, với trình độ như tôi thì không thể nào chen chân vào đội tuyển chuyên nghiệp được, chính tôi là người kéo chân anh ta. Còn Lục Nhiễm, mới là người có thể giúp anh ta giành được chức vô địch. Vì vậy, vào ngày tôi rời đi, bạn bè hỏi anh ta: “Không đuổi theo à?” Phó Tầm chỉ cười, không để tâm: “Để cô ấy nhận bài học đi.” Cho đến một ngày sau đó, có người đùa cợt hùa theo, muốn nghe trực tiếp tôi xin lỗi anh ta. Không ngờ, Phó Tầm lần này lại phá lệ đồng ý. Thế nhưng, khi điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nói lười nhác, trầm thấp của một người đàn ông: “Cô ấy đang tắm.” “Trong… phòng của tôi.” Nghe đồn hôm đó, Phó Tầm bóp vỡ ly rượu ngay tại chỗ, điên cuồng lao ra khỏi bữa tiệc.

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ

Đạo Sĩ Cà Lơ Phất Phơ Tuyết Mai đứng trước mặt sư phụ, đôi mắt đầy kiên định nhưng lại có chút ngại ngùng: “Sư phụ, con… con thật sự không muốn xuống núi.” Sư phụ cô, một ông lão tóc bạc phơ, vuốt râu nhìn cô, gật gù: “Không muốn à? Nhưng đạo quán này cần sửa chữa, không phải đợi gió tự thổi bay tiền vào đây đâu!” “Vậy con làm sao có tiền?” Tuyết Mai nhíu mày. “Đi kiếm thôi! Hỏi xem người ta có muốn xem vận mệnh không, có ai cần diệt quái không, kiểu gì cũng kiếm được một ít. Đừng có nằm nhà mãi như con mèo lười, con phải tự lo lấy cho mình!” Sư phụ nói, giọng đầy nghiêm túc, nhưng lại pha chút… không thèm quan tâm. Tuyết Mai thở dài, tự nhủ: “Kiếm tiền cũng như đấu ma, chỉ cần gặp người ngu là xong!” Vậy là, cô xuống núi, mang theo hy vọng và một túi tiền rỗng, chẳng biết thế giới ngoài kia sẽ đối xử với cô như thế nào.

CỨU RỖI NỮ PHỤ ĐỘC ÁC

Tôi đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành nhân vật phụ nghèo khó trong đó.Khi tôi thấy nam chính ném tấm thẻ ngân hàng mà nữ phụ độc ác đưa cho, rồi quát cô ta: “Tôi không cần sự bố thí của cô.”Nữ chính còn phụ họa thêm: “Đừng khinh thường bọn tôi, đừng cậy giàu có mà hiếp đáp người nghèo.”Tôi lập tức nhặt tấm thẻ ngân hàng lên: “Tôi cần! Tiểu thư, cho tôi xin sự bố thí của cô đi! Cứ khinh thường tôi đi!”Nam nữ chính: ???Nữ phụ độc ác khẽ gật đầu, từ đó tôi trở thành người đi theo cô ấy, và bước lên đỉnh cao cuộc đời.

TÌM LẠI TÌNH YÊU NƠI ANH

Tôi theo đuổi anh bác sĩ đẹp trai nhà đối diện suốt ba tháng, nhưng chẳng có kết quả gì.Tôi thở dài than vãn với bạn thân.“Tớ thấy Cố Kỳ Bạch chắc chắn là ghét tớ.”Chu Kỳ Kỳ nghe xong thì giật bắn người.“Cái gì? Cố Kỳ Bạch là tình cũ cấp ba của cậu mà!”Cuối cùng, tôi tìm thấy bằng chứng trong cuốn nhật ký thời cấp ba của anh ấy.“Hôm nay lần đầu tiên đưa Tống Miên Miên về nhà, vui quá.”Nhưng tôi từng bị bắt nạt đến mất trí nhớ hồi cấp ba, và quên luôn Cố Kỳ Bạch trong mùa hè năm ấy.

Chạy Đua Với Tình Yêu

Chạy Đua Với Tình Yêu Sau khi say rượu, tôi ôm lấy ông chủ mà phát điên. “Em đã phá thai ba lần vì anh, mất một quả thận, cắt bỏ tử cung.” “Từ cẩu đản, anh quên Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh rồi sao?” Mẹ ông chủ liền nắm lấy tay tôi: “Con gái, mẹ sẽ làm chủ cho con!” *Hạ Vũ Hà 夏雨荷 là mẹ của nhân vật Hạ Tử Vy trong Hoàn Châu Cách Cách

Chàng Trúc Mã Của Tôi

Chàng Trúc Mã Của Tôi Sau khi tôi chết, trúc mã của tôi phát điên rồi. Lúc bà nội qua đời, ông nội dẫn về một cô gái câm. Cả nhà vì cô ta mà học ngôn ngữ dành cho người câm, bố mẹ che chở cô ta, anh trai thương tiếc cô ta. Bất luận tôi làm cái gì thì trong mắt bọn họ đều chỉ là đang “tranh giành tình cảm”. Tôi nhập viện do nôn ra máu, bác sĩ bảo trong cơ thể tôi giờ có hơn mấy chục loại độc. Tôi đã gửi báo cáo lên nhóm chat gia đình nhưng chẳng ai để tâm đến, anh trai còn đá tôi ra khỏi nhóm. Thì ra cô gái câm là người xuyên việt, cô ta cướp đi vận khí của tôi rồi trở thành nữ chính của thế giới này. Còn tôi thì trở thành nữ phụ độc ác rất nhanh đã phải đi lĩnh cơm hộp. Người nhà dung túng cho cô gái câm hạ độc tôi, bọn họ đều mong tôi sớm chết đi. Ba ngày sau khi tôi chết, Lục Cân Hạc người bị tôi bắt nạt mười tám năm đã quay về…

Lỡ Yêu Bố Của Người Yêu Cũ

Lỡ Yêu Bố Của Người Yêu Cũ Bạn trai nói ba anh ấy không thích tôi, rồi đột ngột chia tay tôi. Tôi uống say rồi đi cầu xin quay lại. Sáng tỉnh dậy, bên cạnh tôi là ba anh ấy. Dưới sàn còn có một chiếc tất da và vài cái bao bì bị xé nát. Người đàn ông mở mắt, nhìn tôi như đang thẩm vấn phạm nhân. “Nhớ mình nói gì tối qua không?” “Tôi nói gì?” “Em nói: ‘con nợ cha trả là chuyện đương nhiên”.” Trời ơi! Sao tôi lại có thể gây ra chuyện lớn như vậy chứ?

Bẫy Tình Yêu

Bẫy Tình Yêu Khi tiếp bệnh tại bệnh viện, tôi gặp một cô gái trẻ bị xuất huyết nghiêm trọng ở tuần thai thứ mười chín. Cô ta không lo lắng về tình trạng của mình với thai nhi, mà lại nhìn chằm chằm vào bụng tôi gần như thất thần. “Bác sĩ, tôi thấy chị cũng đang mang thai.” “Nếu chồng chị có nhu cầu, chị cũng sẽ đồng ý, phải không?” Bàn tay đang lật hồ sơ bệnh án của tôi khựng lại, trong đầu hiện lên cảnh cãi nhau với bạn trai tối hôm qua. “Sao em lắm chuyện thế?” “Các bà bầu khác đều được, chỉ có mình em là làm mình làm mẩy.” “Thật là mất hứng.”

BẪY TÌNH CỦA HỌC THẦN

Tôi ước chừng mình được 699 điểm, còn học bá mà tôi thầm thích  Cố Dịch Thần  chắc tầm 698.Cậu ấy ngẩng cằm lên, nói:“Cược không?”“Tất nhiên!”“Nếu tôi hơn cậu 1 điểm, thì nắm tay.” Tai cậu ấy hơi đỏ.“Hơn 2 điểm thì ôm.” Ánh mắt bắt đầu lảng tránh.“Hơn 3 điểm…” Giọng cậu ấy khàn khàn, “thì hôn.”Tim tôi đập loạn xạ.Cậu ấy không biết, tôi quên chưa cộng một câu hỏi lớn tận sáu điểm!Chắc thắng rồi!Nhưng tôi cũng không biết… trong hồ sơ của cậu ấy, còn có tờ giấy chứng nhận ưu tiên cộng điểm cho người dân tộc thiểu số…

BẤT NGỜ GẶP LẠI CRUSH

Tôi và ánh trăng sáng của mình gặp lại nhau, lúc này mẹ anh ấy đang túm tóc mẹ tôi mà chửi rủa là “đồ độc phụ.”Rõ ràng anh không nhận ra tôi, nhưng trái tim tôi vẫn đập loạn nhịp.

YÊU NHẦM THÁI TỬ GIA

Tôi nhầm tưởng Thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh là người yêu qua mạng của mình.Lần đầu gặp mặt, tôi ôm chầm lấy anh ấy, vừa hôn vừa cắn, miệng cứ gọi mãi nào là “bảo bối”, nào là “chồng yêu”.Anh ấy thản nhiên nhận hết, mỗi tháng còn đưa tôi 200.000 tệ làm phí sinh hoạt, lại còn tặng thêm một căn nhà.Chỉ số rung động của anh ấy ngày càng tăng, còn tôi thì sung sướng cười đến mức không ngậm miệng lại được.Cho đến một ngày, bạn trai thật sự của tôi tìm tới cửa.Lúc tôi vẫn còn đang ngơ ngác, Thái tử gia ôm chặt tôi vào lòng, rồi tung một cú đá khiến người kia bay ra:“Đây là vợ tôi. Còn dám gọi bậy nữa thì tôi bẻ gãy một chân của cậu.”

VÌ CẢ THỂ GIỚI LÀ EM

Tôi là một nữ sinh viên nghèo, nhưng lại trở thành người bên gối của đại gia Bắc Kinh, Thẩm Ngôn Nhượng.Ai cũng ngưỡng mộ tôi, nhưng không ai biết, thực ra cách tôi và Thẩm Ngôn Nhượng đối xử với nhau rất đơn giản—“Khách sạn 2101.”“Đến ngay.”“Nhà tôi.”“Đến ngay.”…Ngoài ra, chẳng còn gì khác.Tối nay, sau một trận cuồng nhiệt, anh ấy bỗng hỏi tôi: “Có biết Ứng Khê không?”“Bạn cùng lớp của tôi, sao vậy?”“Đưa WeChat của cô ấy cho tôi,” Thẩm Ngôn Nhượng ngậm điếu thuốc, giọng hờ hững, “Tôi muốn theo đuổi cô ấy.”