Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Phòng Live Của Địa Phủ

Phòng Live Của Địa Phủ Nửa đêm, tôi vừa nằm xuống ngủ thì phát hiện cửa phòng của mình chưa đóng. Tôi: “Có ma nào không? Đóng cửa giúp tôi, mời anh uống trà sữa gừng!” Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ đã đóng rầm lại. Ngoài cửa có một giọng nữ truyền đến: “Tôi lạy! Cô thật quá đáng! Ma quỷ chúng tôi uống nước gừng sẽ bị tiêu chảy! Tôi muốn uống trà sữa QQ ngon tới mức mê ly~”

Thiên Kim Đổi Mệnh

Thiên Kim Đổi Mệnh Tôi là thiên kim thật. Nhìn ánh mắt đề phòng của bố mẹ ruột với đứa thiên kim giả được họ che chở sau lưng, tôi lập tức quyết định đổi bố mẹ cho mình. Tôi ngoan ngoãn đi đến trước mặt vợ chồng bác cả không có con gái: “Con muốn tự tiến cử làm con của hai bác, không biết hai bác có đồng ý không ạ.” Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, bác cả ôm chầm lấy tôi: “Con ngoan, con gái ngoan, bảo bối của mẹ.” Sau đó, mẹ ruột cố gắng giành lại tôi. Bà ta nhìn chằm chằm vào bụng của mẹ mới của tôi rồi chế giễu: “Chị dâu cả, chị không thể sinh con, đương nhiên làkhông thể hiểu tấm lòng người mẹ rồi.” “Nhưng chị cũng không thể cướp con của người khác.” Tôi đứng chắn trước mặt mẹ mới, lạnh lùng nói: “Bác hai, con chính là con của mẹ con.” Sau đó chỉ vào cô gái đang lau nước mắt ở góc tường: “Con gái của bác ở đằng kia kìa. “Cô ta đang chờ tấm lòng của người mẹ của bác đấy.”

Bí Mật Của Chồng Tôi

Bí Mật Của Chồng Tôi Đêm tân hôn, chồng tôi ép tôi chơi một trò chơi nho nhỏ. Chia sẻ bí mật, trao đổi những bí mật sâu kín nhất trong lòng. Chu Diệp nửa thật nửa đùa: “Anh đã từng ngủ với bạn thân của em, là anh chủ động.” Đến lượt tôi, tôi im lặng một lát. “Em đã giết người, anh có tin không?”

Sau Mười Năm Yêu Thầm

Sau Mười Năm Yêu Thầm Tôi bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm ở trong căn nhà của người con trai mà tôi yêu thầm. Chắc là cô ta vừa mới tắm xong, mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước, hai gò má hơi ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính đang để mở, bên trong là bóng tối mịt mù. Rất khó để tôi không suy diễn chuyện gì đã xảy ra giữa hai người họ. Thậm chí, tôi còn loáng thoáng ngửi thấy một cái mùi mằn mặn đến nhợn họng trong không khí. Tiếu Hoài ơi Tiếu Hoài, người con trai tôi yêu thầm mười năm, hôm nay đã quan hệ với một cô gái khác. Yêu thầm suốt mười năm liền, lúc này đây, cuối cùng tôi cũng phải từ bỏ.

Chỉ Có Thể Là Em

Chỉ Có Thể Là Em Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình. Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi. Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa. Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta. Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ. Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa. Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp. Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết. Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”

Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau

Chậm Một Bước Để Cả Đời Bên Nhau Nửa đêm đang trực ca, có một cô gái trẻ bị mang thai ngoài tử cung được đưa vào cấp cứu. Tôi bình tĩnh hỏi: “Phải phẫu thuật ngay, người nhà đâu?” Cô gái đau đến mức không thể nói thành lời, cố gắng gọi một cuộc điện thoại rồi đưa cho tôi. Tôi nhận lấy điện thoại, còn chưa kịp mở miệng thì bên kia đã vang lên giọng nói của chồng tôi. “Bảo bối, có chuyện gì vậy?”

Từ Bỏ Ánh Trăng Trắng

Từ Bỏ Ánh Trăng Trắng Giang Dã lớn hơn tôi 5 tuổi, nhưng tôi chưa từng gọi anh là “anh”. Tôi nhìn anh thay bạn gái hết người này đến người khác. Mỗi một người, tôi đều ngoan ngoãn gọi là “chị dâu”. Sinh nhật 22 tuổi, tôi chờ suốt cả một ngày, Giang Dã vẫn không đến. Tôi ước rằng mình sẽ không còn thích anh nữa. Kết thúc sinh nhật, khi tôi xuống tầng đổ rác, thì thấy một bóng người quen thuộc. Là bạn thân của Giang Dã – Văn Diễn. “Anh Văn Diễn, sao anh lại tới đây?” “Giang Dã bận không rời đi được, nhờ anh mang quà đến cho em.” “Ồ, cảm ơn anh. Còn phần của anh đâu?” Anh cười nói: “Anh chuẩn bị hai phần. Em trả lời xong câu hỏi của anh, anh sẽ quyết định tặng em phần nào.” “Thu Thu, thích anh ấy rất mệt mỏi đúng không? Hay là đổi người đi, làm bạn gái anh nhé?”

Nữ Phụ Bị Ép Phải Độc Ác

Nữ Phụ Bị Ép Phải Độc Ác Tôi bất cẩn bắt cóc kẻ ác thì phải làm sao bây giờ? Trong khoảnh khắc sinh tử, tôi lặng lẽ đặt câu hỏi trên diễn đàn. Cư dân mạng: “Hôn đi, trước khi chết cũng phải nhục mạ anh ta chút.” Sau khi hôn xong tôi đã chết, … Kẻ ác giết người không chớp mắt lại lên án: “Cô thật biết chơi, ban nãy chính là nụ hôn đầu của tôi.”

Tiếng Lòng Của Mèo Cặn Bã

Tiếng Lòng Của Mèo Cặn Bã Tôi nuôi ẻm mèo này đã ba năm nhưng nó vẫn cứ cào cấu, gầm gừ với tôi. Thế mà với cô bạn cùng phòng mới chuyển đến, nó lại nũng nịu, quấn quýt. Cho đến khi tôi nghe được tiếng lòng của nó—— “Ghét cô ta, ghét cô ta, cô ta thật phiền phức, thật ghê tởm, xấu xí, hôi hám, có tư cách gì mà đụng vào mình chứ!” “Thích cô em khóa dưới, thơm tho mềm mại, còn cho mình bảy cây xúc xích.” “Nếu kiếp người đã hết đường thì kiếp mèo này mình chắc chắn phải giữ mình trong sạch cho cô em khóa dưới.” Cô em khóa dưới, là cách gọi thân thương mà bạn trai tôi dành cho cô bạn cùng phòng Lâm Niên Niên.  

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi

Anh Ấy Bị Bệnh Rồi Nhớ thương Thái tử Hồng Kông đã lâu, tôi không nhịn được mà lôi kéo anh – người vừa mù vừa mất trí nhớ về nhà. Mỗi ngày tôi đều lừa anh hôn mình một cái thì mới được ăn cơm. Thái tử bị trêu đến nỗi đỏ mặt, tim đập rộn ràng, thế nhưng chỉ có thể mở miệng mắng tôi là kẻ lưu manh. Sau đó, gia tộc Thái tử đến đòi người. Tôi vội vàng chạy trốn cả đêm. Nhưng khi đến cảng biển, lại bị đánh ngất. Khi tỉnh dậy, hai tay đã bị còng chặt vào đầu giường, mắt cũng bị bịt kín. Anh khẽ hôn lên môi tôi: “Bảo bối à, tối nay anh muốn nằm trên có được không?”

Năm Thứ Tám Yêu Thầm Em

Năm Thứ Tám Yêu Thầm Em Tám năm trước, có người đăng một câu hỏi lên diễn đàn trường học: “Nam, mười bảy tuổi, 1m7, có cơ hội cao lên nữa không?” Tôi tiện tay trả lời: “Nam sinh qua mười sáu tuổi không thể.” Tám năm sau, tôi đột nhiên hứng thú lên diễn đàn trường một lần nữa, tình cờ thấy tin nhắn từ một năm trước. [Bây giờ tôi đã 1m86,6 rồi!] Tôi bĩu môi trả lời lại: [Tôi không tin.] Không ngờ đối phương lại lập tức trả lời lại: [Không tin? Muốn kiểm chứng bên ngoài không?]

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi!

Sếp Tui Biến Thành Cún Rồi! Tôi đến nhà sếp để đưa tài liệu, một con cún đã mở cửa cho tôi. Đừng hiểu lầm, không phải là tui đang khịa ai đâu. Mà thật sự đã có một chú cún ra mở cửa thật á!

Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc

Xuyên Sách Làm Nữ Phụ Ác Độc Hệ thống ngủ say tám năm đột nhiên lên tiếng. Nó bảo tôi cầm nhầm kịch bản, tôi không phải nữ chính của tiểu thuyết. Mà là nữ phụ độc ác, tôi không chỉ ngủ với đàn ông của nữ chính, mà còn kết hôn với anh! Sau khi nữ chính thật sự xuất hiện, tôi sẽ vì ghen tị mà điên cuồng tìm đường chết, cuối cùng bị chính chồng mình tự tay giết chết! Tôi thu dọn hành lý suốt đêm rồi ném lại tờ đơn ly hôn rồi vội vàng bỏ chạy. Nhưng không ngờ tất cả các chuyến bay đều bị chặn lại, Phó Thâm Thời mang theo vệ sĩ, chặn tôi ở sân bay! Anh nắm chặt tờ đơn ly hôn, cười lạnh lẽo: “Vợ à, trò đùa này không vui đâu.”

Em Tựa Sao Trời

Em Tựa Sao Trời Sau kỳ thi đại học, tôi bị chính anh ruột đuổi ra khỏi nhà. Chỉ vì con gái của mẹ kế đã mách với anh rằng, trước khi vào phòng thi, tôi cố tình đổi túi bút của cô ta, khiến suýt chút nữa không được vào thi. Trước khi ba qua đời, anh tôi đã dần chẳng còn yêu thương tôi nữa. Thế nên tôi thậm chí không có cơ hội để giải thích, bị đuổi thẳng ra khỏi nhà. Anh đứng ở cửa, ánh mắt nhìn tôi đầy thất vọng. Anh nói: “Chu Vấn Ngọc, sao em lại trở thành loại người trơ trẽn thế này? Đừng để anh gặp lại em nữa.” Anh giống như một người hùng, đang bảo vệ mẹ kế yếu đuối và cô em gái ngây thơ. Còn tôi, chỉ là r/ác rưởi bị anh ghét bỏ đến tận cùng rồi vứt đi. Hôm đó, khi mất đi người thân cuối cùng, tôi ngồi bên cạnh thùng rác ở đầu hẻm. Tình cờ gặp một thanh niên cũng cô độc, chẳng ai cần. Tôi lấy ra ba trăm đồng còn sót lại trong túi, rụt rè ngồi xuống bên cạnh anh ta, run run hỏi: “Chào anh… nếu em đưa hết số tiền này, anh có thể làm người thân của em một ngày thôi được không?”

Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết

Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết Sau khi bố mất, đây là cái Tết đầu tiên. Mẹ theo tục lệ dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết. Mẹ vất vả chuẩn bị một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho tôi và mẹ lên bàn ăn: “Nhà các người năm nay có tang, chỉ được ăn trong bếp.” Mẹ tôi không đồng ý, bác dâu liền mắng một câu: “Xui xẻo!” Lúc này, người vừa mới bị ràng buộc với “Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết” là tôi, lập tức đứng dậy: “Phải rồi bác dâu, việc bác Cả cặp với bạn thân của bác đúng là xui thật đấy.” Bác dâu: “???” Tôi: “Họ còn có con riêng bảy tuổi rồi cơ. Vừa nãy bác Cả nói hẹn đánh bài là vì muốn đến đón năm mới với tiểu tam đó.” Bác dâu phát điên, kéo bác Cả ra ngoài đánh ghen, thế là trống ra hai chỗ ngồi. Tôi kéo mẹ ngồi xuống, nhìn đám họ hàng kỳ dị trên bàn ăn. Hê hê, tối nay đừng ai mơ  được yên ổn.

Cha Tôi Điềm Đạm Như Cúc

Cha Tôi Điềm Đạm Như Cúc Cha tôi là người điềm đạm, không tranh giành. Ông nội mất, bác cả cướp hết gia sản, mẹ tôi làm loạn ở nhà tang lễ, mới giành lại được căn nhà. Kết quả là cha tôi ở trong nhà lại nói mẹ tôi tính toán chi li, không coi trọng tình anh em. Nhà trường xét chức danh, cha tôi bị đồng nghiệp hãm hại, về nhà khóc lóc với mẹ tôi. Mẹ tôi làm loạn ở trường, giành lại chức danh cho ông ta. Kết quả là ông ta lại đi kể xấu mẹ tôi với đồng nghiệp, nói mẹ tôi là đàn bà chanh chua, ông không quản được. Sau đó, mẹ tôi bốn mươi lăm tuổi thì bị ung thư chết, ông ta cưới mối tình đầu, nói cuối cùng cũng được sống những ngày tháng thoải mái. Tôi thấy bất bình cho mẹ tôi, bị mối tình đầu của ông đẩy xuống lầu chết nhưng ông ta lại làm chứng giả nói tôi tự ngã. Tôi được sống lại vào ngày mẹ tôi làm loạn ở nhà tang lễ.

Lưu Luyến Không Rời

Lưu Luyến Không Rời Em trai 4 tuổi đổ thuốc trừ sâu vào thùng gạo. Tôi thấy vậy, liền đốt cả thùng lẫn gạo để tránh họa. Bà nội về nhà, biết chuyện liền giáng cho tôi một bạt tai, chửi tôi là cái đồ phá hoại, phí của giời. Ba mẹ về không có cơm ăn, lập tức lao vào đánh tôi túi bụi, đàn ông đàn bà phối hợp, không chừa chỗ nào. Tôi bị đánh đến mức thành người tàn tật. Từ đó, trong cái nhà vốn trọng nam khinh nữ này, tôi càng trở nên vô hình, sống dở ch .t dở. Năm 14 tuổi, chỉ vì em trai muốn có máy tính chơi game, tôi bị bán cho một lão độc thân chuyên b ạ.o h ành ở làng bên để làm vợ. Cả đời tôi từ đó trôi tuột trong tăm tối và nhục nhã. Mãi đến một ngày, khi mở mắt lần nữa… Tôi quay trở về đúng thời điểm em trai đổ thuốc diệt cỏ paraquat vào thùng gạo. Lần này, tôi không dại dột tự xử lý hậu quả thay nó nữa. Bà nội người tiết kiệm suốt cả đời, vẫn là câu nói quen thuộc: “Rửa sạch rồi nấu tiếp, gạo trắng như thế chẳng lẽ để uổng phí à?”

Chiêu Chiêu Như Nguyện

Chiêu Chiêu Như Nguyện Tết này tôi đến nhà kẻ thù không đội trời chung chúc Tết, nhưng từ chối lời mời ở lại ăn cơm. Hắn cười cười, giọng điệu mỉa mai: “Tôi biết mà, cô ghét tôi, coi thường tôi, nên lúc nào cũng vội vã rời đi, chẳng bao giờ chịu ở lại ăn cơm.” Tôi im lặng hai giây, rồi chậm rãi hỏi: “Anh có muốn biết lý do thật sự không?” Đối thủ một mất một ngơ ngác: “Ý cô là gì?” Tôi chỉ về phía bếp, biểu cảm có chút khó tả: “Là vì lần trước tôi đến đây, tôi tận mắt thấy con chó nhà anh ỉa thẳng vào chảo.”

Chị Dâu Xấu Tính

Chị Dâu Xấu Tính Giây phút xe hàng lao đến như tên bay, tôi đẩy chồng mình ra. Nhưng tôi lại bị đụng trúng nặng đến mức không thể sinh con, còn phải ngồi xe lăn suốt đời. Anh ta mang theo áy náy thương yêu tôi mười năm, một đời không có con cái. Mọi người đều ngưỡng mộ tôi tìm đúng người rồi, tôi cũng tưởng rằng tôi hạnh phúc cả một đời. Cho đến mười năm sau tôi chết rồi, lại nhìn thấy anh ta và chị dâu cả của anh ta ôm nhau: “Chị dâu, cuối cùng cô ta cũng chết rồi, anh nhớ em và con lắm.” Vẻ mặt chị dâu cả lo lắng hỏi anh ta: “Số thuốc thú y kia anh dọn dẹp sạch sẽ rồi chứ? Với cả lần tai nạn đó anh chắc chắn xử lý xong xuôi rồi?” Chồng tôi an ủi chị ta: “Em yên tâm, đến chết cô ta cũng không biết vụ tai nạn đó là do anh sắp xếp, cô ta không đứng lên được cũng là do anh cho cô ta uống thuốc thú ý, đều trách tên tài xế kia không trực tiếp đâm chết cô ta, hại anh lãng phí cả mười năm, đúng là tức chết anh rồi!” Chị dâu chép miệng một tiếng: “Không sao, sau này chính là thời gian hạnh phúc của một nhà ba người chúng ta rồi.” Đầu óc “ầm” một tiếng, linh hồn của tôi không cam lòng mà tan biến. Mở mắt ra lần nữa, vậy mà tôi quay lại một ngày trước khi tai nạn xảy ra.

Tái Ngộ Năm 1971

Tái Ngộ Năm 1971 Năm 1971 đã trôi qua hơn nửa. Thẩm Tịch Sơn nổi điên, đập nát toàn bộ những bức phù điêu sơn dầu trong căn biệt thự sang trọng. Ánh mắt hai người chạm nhau, hắn ném thẳng tờ báo vào mặt tôi: “Cảng Thành vừa ban hành luật hôn nhân mới, chính thức bãi bỏ chế độ nạp thiếp. Giờ thì tôi không thể cưới cô ca nữ đó vào nhà được nữa.” “Cô có biết cô ấy đã sinh cho tôi một đứa con gái, năm nay 5 tuổi rồi không? Tôi nợ cô ấy, nhưng lại chẳng thể cho cô ấy một danh phận!” Tôi nhìn hắn, giọng điềm nhiên: “Vẫn có cách.” “Chỉ cần anh ly hôn với tôi, là có thể cưới cô ta rồi.” Năm đó, lúc quỳ suốt một ngày một đêm để cầu hôn tôi, chắc anh ta không ngờ rằng, sau này lại có ngày chán ghét tôi đến thế. Mười lăm năm đồng cam cộng khổ. Yêu đến cuối cùng, người đàn ông ấy lại hỏi tôi vì sao còn chưa chet.