Trang chủ Thể loại Hiện đại

Hiện đại

Nhân Duyên Rực Rỡ

Nhân Duyên Rực Rỡ Bạn cùng phòng của tôi hẹn hò với 9 người bạn trai cùng một lúc. Mỗi khi quá bận, lại nhờ tôi đối phó giúp vài anh. Tổng cộng tôi đã giúp cậu ấy chia tay 8 anh bạn trai rồi. Chỉ còn lại một người là học bá, đồng thời cũng là trùm trường. Lúc này đây, hắn đang đứng trước cửa ký túc xá, bắt bạn cùng phòng xuống ba mặt một lời. Vừa hay, tôi lại là cao thủ nói chuyện đó nha.

Trường An Quy Cố Lý

Trường An Quy Cố Lý Đã 14 năm kể từ khi ta xuyên không thành nữ phụ, dường như ta đã phải lòng nam chính. Đêm hội Nguyên Tiêu, cổ thành tấp nập người qua kẻ lại, dãy phố dài mười dặm đèn hoa rực rỡ, phủ một lớp sương đỏ mỏng manh, cuối cùng cũng soi sáng nhân gian trong bóng tối. Ta vùi mình trong vòng tay người nọ, nhìn đăm đăm cảnh đêm phồn hoa, không kìm được hỏi khẽ: “Vì sao chàng lại thích ta?” Giây lát sau, ta nghe giọng chàng thiếu niên lười biếng, mang chút quyến rũ: “Bởi vì… Trường An quy Cố Lý*.” “Tuy ta không phải Cố Lý, nhưng ta sẽ là Cố Lý của nàng*.” *Cố Lý còn có nghĩa là cố hương, quê nhà.

Trừng Phạt

Trừng Phạt Mãi cho đến khi con gái uất ức xem thường mạng sống của mình thì tôi mới biết. Con bé vẫn luôn bị bắt nạt. Gần như ngày nào hai con khốn kia cũng lấy việc đánh đập, nhục mạ con bé làm niềm vui. Ngay cả sau này, khi mọi việc đã trở nên nghiêm trọng hơn. Bọn nó cũng chỉ nhẹ nhàng viết một lá thư xin lỗi, cười đùa tí tửng nói: “Cùng lắm thì sau này không đánh nó nữa.” Bọn nó không biết. Tôi không cần bất cứ một lời xin lỗi nào cả. Thứ tôi muốn chính là hai con khốn bọn nó chết không được yên!

TRÀ XANH TRƠ TRÁO

Trước khi gặp Giang Lộ, tôi không biết có một từ gọi là “nữ hán trà xanh”.Giang Lộ, giới tính nữ, là bạn thân của bạn trai tôi, Trần Vi.Tôi đã nghe Trần Vi nhắc rằng, họ đã quen nhau hơn mười năm rồi.Lúc đó, tôi ngây thơ nghĩ rằng, bạn thân con gái của bạn trai tôi hẳn là người phóng khoáng, và có thể trở thành bạn của tôi. Cho đến khi lần đầu gặp mặt, Giang Lộ không ngần ngại đặt chân lên người Trần Vi.“Đi bộ tới đây mỏi chân quá, mau bóp chân cho đại ca.”Nói xong, cô ấy mới nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cười nhẹ:“Cậu là bạn gái của Trần Vi à? Chị đây với cậu ấy quen lâu rồi, cậu không phiền chứ?”Tôi chưa kịp nói gì thì Trần Vi đã nhanh chóng đáp: “Cô ấy không phiền đâu.”Giọng anh ta nhẹ nhàng như thể đã chắc chắn rằng tôi sẽ không phản ứng gì.

Trúc Mã Ôm Vào Lòng

Trúc Mã Ôm Vào Lòng Mẹ trúc mã cứ ngỡ con trai mình là gay nên bèn phái tôi đi thăm dò. Ngày nào tôi cũng ăn vận mát mẻ để trêu chọc Chu Thanh Cố. Lúc ăn cơm thì cọ chân vào đùi cậu ta, nói chuyện toàn lời lẽ ong bướm, hễ cúp điện là lại sờ soạng cậu ta từ trên xuống dưới. Thế nhưng cậu ta vẫn dửng dưng như không, còn cuộn tôi trong chăn rồi ném ra khỏi cửa. Về sau, tôi và một anh học trưởng cùng trường cứ dính lấy nhau như hình với bóng, cậu ta mới bắt đầu cuống lên, âm trầm chặn tôi lại trong phòng ngủ: “Gạ gẫm tôi vẫn chưa đủ à? Còn muốn gạ gẫm người khác nữa, hay lắm!”

Trả Lại Con Cho Tôi

Trả Lại Con Cho Tôi Lần khám thai cuối cùng, bác sĩ thông báo với tôi rằng thai nhi phát triển không tốt, đã chết lưu trong bụng, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật phá thai. Tôi bình tĩnh xé nát tờ chẩn đoán, kiên quyết yêu cầu xuất viện. Nhưng bác sĩ điều trị chính của tôi lại hoảng sợ, hết lần này đến lần khác cảnh báo tôi về nguy cơ của thai chết lưu đối với sản phụ, thậm chí còn báo cho chồng tôi, ép anh ta buộc tôi nhập viện bỏ thai. Thế nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng, tìm một trung tâm chăm sóc bà bầu tư nhân rồi ở lại đó, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Tình Yêu và Số Phận

Tình Yêu và Số Phận Người yêu nghèo khó quyến rũ tôi, tôi cứng rắn từ chối: “Dựa theo tiểu thuyết sau khi yêu đương với người đàn ông nghèo khó nhà tôi sẽ phá sản, sự nghiệp của hắn thì sẽ thăng hoa, lâu ngày xa cách gặp lại hắn lại hung hăng đánh vào mặt tôi.” Sau đó quả nhiên hắn thật sự trở nên giàu có. Sinh viên nghèo khó lại là một thiếu gia bị thất lạc ở Bắc Kinh, tiền và quyền thế của hắn đương nhiên cao hơn nhà chúng tôi. Nhanh chóng trở thành ông chủ, hắn lại câu dẫn tôi, tôi nhìn chằm chằm cơ bụng tám múi của hắn, điên cuồng nuốt nước miếng, nhưng vẫn khéo léo cự tuyệt: “Tôi không thích nam cao nữ thấp, khiến cho tôi đường đường là đại tiểu thư lại trông hèn mọn muốn chết.” Thiếu gia dường như có chút nghiến răng nghiến lợi: “Vậy nếu nhà tôi phá sản, em sẽ ở cùng một chỗ với tôi chứ?” Vẻ mặt của tôi kiểu anh điên rồi sao? Cái này còn muốn hỏi sao: “Đương nhiên là không, ai sẽ thích cùng ở cùng một chỗ với đàn ông nghèo chứ?” Ngày hôm sau, tôi đã bị hắn nhốt ở trong trang viên, cổ họng đều khàn khàn. Thiếu gia đặt tôi lên giường lớn xa hoa, ôn nhu cười với tôi: “Đại tiểu thư, cô có hài lòng với sự phục vụ của tôi không?”

Tình Yêu Chân Thành

Tình Yêu Chân Thành Tôi đã chăm sóc Chu Nguyên – người bị liệt – suốt hai năm trời, không thiếu điều gì, từng ly từng tí đều chu đáo. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng, điều đầu tiên anh ấy làm sau khi đứng dậy được chính là… cưới tôi. Chỉ có tôi là hiểu rõ— Vào cái đêm anh ấy phẫu thuật thành công, tôi hỏi anh: “Anh còn muốn cưới em không?” Anh do dự. Câu trả lời đơn giản ấy… cuối cùng anh vẫn không nói ra. Tôi bật cười: “Em hiểu rồi.” Tôi tháo nhẫn ra, và không chút do dự, rời khỏi nơi mà tôi đã sống suốt hai năm.

Tình Cờ Gặp Được Em

Tình Cờ Gặp Được Em Công khai tỏ tình với anh trai hàng xóm mình yêu thầm ba năm. Anh ta lại nắm tay hoa khôi, nói tôi là đồ đeo bám. Trong tiếng đùa giỡn và cười nhạo của mọi người, đầu óc tôi trống rỗng. Ma xui quỷ khiến, tôi gọi tên của nam thần học đường. “Lâm Kỳ, có muốn yêu đương với em không?” Anh nói: “Được đó.”

Bạn Trai Lái Siêu Xe Của Tôi Đi Tán Tỉnh Hoa Khôi Trường

Bạn Trai Lái Siêu Xe Của Tôi Đi Tán Tỉnh Hoa Khôi Trường Bạn trai lái Maserati của tôi đi tán tỉnh hoa khôi trường. Bị tôi bắt gặp, hắn tức tối quát lên: “Lái xe của em một chút thì sao chứ?! Em có thể đừng ích kỷ như vậy được không?! Anh là bạn trai em, xe của em cũng là xe của anh!” Tôi bảo hắn trả xe, hắn lại khinh thường nói: “Con gái như em cần xe làm gì? Để em lái chiếc này đúng là phí phạm! Nếu em cần xe, anh có thể cho em mượn chiếc xe cũ của ba anh.” Như sợ tôi không hiểu hết “ý tốt” của hắn, hắn còn bổ sung một câu đầy chắc chắn: “Dùng xe của ba anh, có trầy xước cũng không cần xót.” Tôi bật cười, lập tức khóa xe từ xa, chia tay ngay tại chỗ.

Hái Sao Trên Trời

Hái Sao Trên Trời Bạn thân của tôi là trà xanh thiên phú, ra tay ổn định, chuẩn, tàn nhẫn, hạ gục đối phương bằng mọi cách. Mỗi lần cô ấy tốn tâm tư dụ bắt thì đàn ông đều trở thành con mồi trong tay cô ấy. Cô ấy chinh phục không ít đàn ông chất lượng cao, nhưng vẫn không cam lòng, lần này lại ra tay với bạn trai tôi. Tôi nở nụ cười: “Cô cướp của tôi, tôi nhất định sẽ lấy lại.”

Bố Mẹ Của Tôi

Bố Mẹ Của Tôi Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ: “Nhận nuôi một đứa con gái bệnh tật như vậy, sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng. Chi bằng tự sinh lấy một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ dọn vào biệt thự tôi mua, lái siêu xe tôi tặng. Lúc này, mọi người lại đua nhau khen ngợi: “Hai người đúng là có phúc! Đứa con nuôi này còn tốt hơn con ruột nữa!”

Đừng Chọc Tôi Điên Lên

Đừng Chọc Tôi Điên Lên Ngày mẹ tôi mất. Con nhỏ con riêng mà ba dẫn về rụt rè chào tôi: “Chào chị ạ.” Tôi và em trai liếc nhìn nhau, khẽ nhếch môi đầy ăn ý. Lúc còn sống, mẹ dặn đi dặn lại tụi tôi là đừng gây ra án mạng. Nhưng mà giờ mẹ đâu còn nữa…

Thế Thân Xoay Người

Thế Thân Xoay Người Năm tôi nghèo nhất, tôi đã bán mình với giá ba mươi vạn cho Chu Cận Nghiễn, làm thế thân của ánh trăng sáng của hắn. Tôi bị bạn hắn chuốc rượu, uống đến mức chảy máu dạ dày. Bọn họ hỏi hắn: “Đau lòng sao?” Hắn hạ ánh mắt, giọng điệu lạnh nhạt: “Thế thân mà thôi.” Sau này, vì cứu ánh trăng sáng mà Chu Cận Nghiễn trơ mắt nhìn tôi rơi từ vách núi xuống biển. Đội cứu trợ tìm thế nào cũng không thấy xác. Hắn đột nhiên phát điên, đi khắp thế giới tìm tôi. Năm năm sau, tôi được mời về nước, chúng tôi gặp lại nhau ở nơi tổ chức sự kiện. Hắn nhìn tôi không chớp mắt, hai mắt đỏ ngầu: “Anh biết em không chết mà, anh vẫn luôn tìm em…” Tôi lùi về sau một bức, lễ phép lạnh nhạt cười: “Xin lỗi, anh là ai?”

Sau Khi Tặng Búp Bê Cộng Cảm Cho Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Sau Khi Tặng Búp Bê Cộng Cảm Cho Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Tôi đã tặng con búp bê cộng cảm mới phát triển của mình cho kẻ thù không đội trời chung để đánh cắp bí mật. Đối thủ không đội trời chung cầm con búp bê lên hừ lạnh nói: “Yên tâm, nó ở trong tay tôi không sống được đến ngày mai.” Đến đêm khuya, tôi cảm thấy con búp bê bị đặt ở bên gối, còn được đắp lên một chiếc chăn mỏng mềm mại. Đối thủ không đội trời chung còn hôn lên mặt búp bê nói: “Làm sao có thể đáng yêu bằng cô ấy…” Tôi: “…?”  

Quả Báo Cũng Là Quả

Quả Báo Cũng Là Quả Năm lớp 12, cô chủ nhiệm phát hiện có thằng con trai viết thư tình cho tôi. Cô phạt tôi đứng trên bục giảng đọc bản kiểm điểm. Bắt tôi phải thừa nhận trước cả lớp là do tôi lẳng lơ, cố tình quyến rũ con trai để người ta viết thư cho mình. Cây gậy tre của cô đập xuống bục giảng vang lên từng tiếng “cộp, cộp”: “Lần sau mà còn thấy đứa con gái nào trong lớp ăn mặc lố lăng quyến rũ con trai, thì nghỉ học luôn đi!” Về sau, tôi cũng làm giáo viên chủ nhiệm. Con gái út của cô chủ nhiệm cũ lại yêu đương ngay trước mắt tôi…

Người Giấy Đầu Thai

Người Giấy Đầu Thai Ngày chôn cất bà nội, em gái ra đời. Hai má đỏ hoe và cái miệng nhỏ nhắn của em, cực kỳ giống người giấy trong tang lễ. Ông nội nói, người giấy đầu thai, Địa phủ mở ra, không để ý đến mẹ khóc lóc ngăn cản, muốn dìm chết em gái. Nhưng khi tôi và cha đuổi tới bờ sông, phát hiện ông nội cắm đầu xuống sông, còn em gái nằm ngủ yên ổn bên bờ sông.  

Ngày Gió Ngừng Thổi

Ngày Gió Ngừng Thổi Ngày biết mình bị chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi cầm que thử thai trong tay, ngồi thẫn thờ bên ngoài bệnh viện rất lâu. Điện thoại rung lên, là Giang Trì – người yêu 8 năm của tôi. “Lê Lê, chuyện đăng ký kết hôn… anh có thể suy nghĩ thêm được không?” “Được thôi.” “Không phải là anh không muốn cưới em…” Có vẻ như không ngờ tôi lại trả lời dứt khoát như vậy, Giang Trì sững sờ, nói thêm tối nay anh sẽ không về ăn cơm, rồi nhanh chóng cúp máy.

MUỐN NUÔI EM CẢ ĐỜI

Khi tôi quay lại thành phố A, và Giang Niệm Xuyên giờ đã trở thành một người nổi tiếng trong giới Kinh Thành.Mẹ anh ấy sẵn sàng bỏ ra số tiền lớn để có cháu, chỉ cần ai sinh con cho anh ấy, mỗi đứa trẻ sẽ được thưởng một tỷ.Tôi nhìn sang phiên bản thu nhỏ của Giang Niệm Xuyên bên cạnh mình và gõ cửa nhà họ Giang.“Dì ơi, ba năm trước sinh rồi thì có tính không ạ?”