Hiện đại
Ngay sau khi có điểm thi đại học, tôi liền nhét chai nước khoáng mẹ đưa và chuỗi hạt Phật cậu trúc mã tặng cho tên đại ca trường học dốt, bị A I D S, lâu nay vẫn bắt nạt tôi. Chỉ vì kiếp trước, tôi đã uống chai nước đó, kết quả điểm 700 của tôi biến thành của con nhỏ em nuôi Giang Như, còn điểm 300 của nó lại thành của tôi. Ngay sau đó, chưa đầy mấy ngày, cơ thể tôi bắt đầu xuống dốc không phanh một cách khó hiểu. Ho ra máu, sốt cao, đến cuối cùng đau đến mức gần như không rời khỏi giường nổi. Trong khi đó, Giang Như vốn bị ung thư dạ dày giày vò lại kỳ diệu khỏi hẳn. Tôi cầu xin mẹ đưa tôi đi bệnh viện, bà không những không đồng ý, còn cười khẩy nói tôi giả bệnh, mắng mỏ rồi nhốt tôi vào tầng hầm. Khi tôi sống dở chết dở trong đau đớn, bọn họ lại tổ chức tiệc mừng Giang Như đỗ đại học rình rang. Cuối cùng, tôi bị bệnh hành hạ chết thảm trong tầng hầm. Sau khi chết, Giang Như ôm điểm của tôi vào trường danh tiếng sống sung sướng, còn công khai yêu đương với trúc mã. Mãi đến lúc đó tôi mới biết, chai nước mẹ đưa chính là nước bùa đổi điểm, chỉ cần tôi uống, điểm sẽ bị đánh cắp. Còn chuỗi hạt Phật hắn tặng, chỉ cần tôi đeo ba ngày, bệnh của Giang Như sẽ chuyển sang tôi, hút cạn mạng tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày tra điểm.
Hoán Đổi Số Phận Thiên kim nhà giàu cứ liên tục ầm ĩ bảo rằng cô không cần nhiều tiền, mà thứ cô cần là tình thương. Vì thế cô ta chọn hoán đổi thân xác với tôi, cô ta vào Thanh Bắc* thay tôi, còn khinh miệt nói với tôi rằng cả đời này cũng đừng mơ đổi về. Sau này cô ta bị người mẹ có ham muốn khống chế lớn đến vặn vẹo của tôi bắt nghỉ học. Còn tôi thì dùng thân phận của cô ta quyết đoán ra nước ngoài, sau nhiều năm học tập mới trở về. Cô ta khóc lóc cầu xin tôi đổi lại, tôi vừa mỉm cười vừa nhìn cô ta: “Có phải cô đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi không?”
Lý Đào Lý Chồng tôi là dân kỹ thuật, lương cao, đã từng kết hôn một lần. Ngay trong đêm tân hôn, anh ấy đã nói với tôi rằng lý do ly hôn với vợ cũ là vì cô ấy không hòa hợp được với bố mẹ anh. Yêu cầu duy nhất của anh ấy đối với tôi là phải hiếu thảo với bố mẹ chồng. Tôi lập tức đồng ý, vì dù gì tôi cũng rất giỏi trong khoản chăm sóc và hiếu thảo với bố mẹ. Vậy nên, khi mẹ chồng gọi tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào mỗi cuối tuần để ăn sáng, tôi vẫn tươi cười không phàn nàn. Thậm chí, để tránh việc mẹ phải dậy sớm nấu ăn vất vả, ngày hôm sau, tôi còn chủ động dậy từ 3 giờ sáng, đứng ngay bên giường mẹ chồng, mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, dậy ăn sáng đi ạ.” “Ăn xong rồi ngủ tiếp cũng như nhau thôi, phải không mẹ?”
Chồng Tôi – Hắn Chết Rồi Lễ cưới mới diễn ra được một nửa, chồng tôi lại bỏ mặc tôi trước bao người để chạy đi tìm bạch nguyệt quang của hắn. Vậy nên, tôi đã treo đầy vải trắng khắp sảnh cưới, tổ chức cho hắn một đám tang chấn động cả mạng xã hội. Đã chọn chết trong lòng tôi ngay trong ngày cưới, thì tôi cũng không ngại để cả thế giới biết rằng… tôi goá chồng rồi.
Tình Không Biết Từ Đâu Đến Để giúp bạn thân theo đuổi tổng tài bá đạo mà cô ấy thầm mến. Mỗi ngày tôi đều giả vờ theo đuổi anh em tốt của tổng tài để điều tra hành tung của hắn. Mọi người thân thiện đặt cho chúng tôi cái tên là “cặp đôi chó liếm”. Tôi không để tâm, vì bạn thân thì chút tiếng xấu này có là gì. Sau đó, khi Bạch Nguyệt Quang của tổng tài về nước, bạn thân rất buồn, quyết định buông tay. Tôi cũng dứt khoát chặn luôn anh em tốt của tổng tài, thề không xuất hiện dưới cùng một bầu trời với họ nữa. Ai ngờ mắt đoá hoa lạnh lùng kia lại đỏ ngầu lên, chặn tôi lại trong góc rồi hôn tôi mãnh liệt: “Có lần nào tôi không đáp lại hay từ chối em chưa?” “Lừa tình thì phải trả giá đắt, ngoan ngoãn đi.”
Em Muốn Chia Tay Giám đốc công ty là bạn trai tôi. Anh nói muốn tránh bị nghi ngờ, nên ở công ty, anh gọi tôi bằng tên đầy đủ và nói chuyện rất lạnh lùng với tôi. Nhưng ở nhà, anh gọi tôi là “bé” và thân mật ôm hôn tôi. Tôi không thể chịu nổi nữa, tôi muốn có một mối tình thoải mái. Một giây trước, tôi nói với anh rằng tôi muốn chia tay. Giây tiếp theo, anh đã chạy ra khỏi văn phòng với đôi mắt đỏ hoe và nói: “Không được, em yêu.” Tôi: “.” Cả công ty: “…”
Nhất Niệm Chung Tình Để chữa bệnh cho mẹ, tôi đã đi theo Thẩm Tông Thanh ba năm. Anh rất hào phóng, giúp tôi mời bác sĩ giỏi nhất cả nước. Cũng rất lịch sự, mỗi lần ngủ anh đều đặt lịch trước một tuần. Điều duy nhất không tốt là trên giường luôn đòi hỏi vô độ. Sau khi mẹ mất, tôi không còn lý do gì để tiếp tục với Thẩm Tông Thanh. Tôi huỷ số điện thoại, biến mất không dấu vết. Một đêm mưa của ba năm sau, tôi đóng cửa hàng về nhà. Ngoảnh lại, tôi thấy Thẩm Tông Thanh đứng trong bóng tối, ánh mắt u ám. “Cô Chung thật khó tìm.” “Bỏ rơi tôi, em nói xem, tôi nên phạt em thế nào?”
Viễn Đường Sau kỳ thi đại học, tôi và Lục Thời Dã chia tay. “Cũng chỉ vì tôi giúp cô ấy ước lượng điểm mà không giúp em?” – hắn cười. “Đúng vậy.” “Được thôi.” Hắn cười nhạt. “Đừng có hối hận đấy.” Tôi quen hắn từ khi mới năm tuổi, thanh mai trúc mã, cả tuổi thanh xuân, hắn tin chắc tôi không thể rời xa hắn. Nhưng hắn đâu biết, chuyện ước lượng điểm chỉ là cái cớ. Điểm số tôi tự tính rồi, nguyện vọng cũng tự mình nộp, là ngôi trường cách xa hắn nhất có thể. Lần này, tôi thực sự muốn rời xa hắn. Từ nay, kẻ Nam người Bắc, mạnh ai nấy đi.
Kẻ Trộm Hoa Hồng Sau một năm kết hôn, tôi đề nghị ly hôn với chồng. Chỉ vì trên áo anh ta có mùi nước hoa. Tôi chưa từng xịt nước hoa, bởi anh bị viêm mũi dị ứng. “Giang Chi, em lại nổi giận vì chuyện gì thế? Em biết mà, em không rời xa anh được đâu.” Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ im lặng đưa bản thỏa thuận ly hôn cho anh. Nghiêm túc lặp lại một lần nữa: “Chúng ta ly hôn đi. Em nghiêm túc đấy.”
Bước Đến Bên Anh Chồng cũ của tôi đã tự tử. Sau khi anh ấy mất, tôi tình cờ đọc được nhật ký của anh ấy và biết được sự thật về lý do anh ấy ly hôn với tôi. Hóa ra không hề có kẻ thứ ba, không hề có chuyện ngoại tình, chỉ có một cuộc đời ngắn ngủi tan vỡ của anh ấy. Một lần tình cờ, tôi quay trở lại 15 năm trước, gặp lại Bùi Tùng năm 11 tuổi. Khi mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn, tôi đã chọn đứng ra bảo vệ anh ấy vừa nhỏ yếu vừa bất lực, nói với anh ấy rằng: “Đừng sợ, em sẽ bảo vệ anh.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”
Bạn Cùng Bàn Thích Khoe Khoang Hồi học cấp hai, bạn cùng bàn của tôi là một cô gái rất thích khoe khoang. Cậu ta nói nhà cậu ta có một căn hộ lớn, có phòng riêng để tập đàn, mẹ cậu rất yêu thương cậu, nghe theo lời cậu mà chọn xe, lên kế hoạch du lịch, và đến tận mười ba tuổi vẫn chưa phải tự giặt đồ lót của mình. Khi còn nhỏ, mỗi sáng mẹ cậu đều dậy từ năm giờ để bóc ngô và nấu ăn cho cậu. Nhưng điều kỳ lạ là tóc cậu ta lại giống như bị chó c//ắn, trông như thể cậu ta tự c//ắt lấy; ở nội trú không có tiền mua băng vệ sinh, người lúc nào cũng có mùi; bữa sáng và bữa trưa chỉ ăn một lần, gấu quần đã cao đến tận đầu gối. Thực sự nghèo đến mức chẳng còn gì để che giấu. Mọi người đều ghét cậu ta. Có lần tôi đang nghe nhạc, cậu ta lại bắt đầu khoe khoang, khiến tôi khó chịu đến mức không chịu nổi liền nói: “Ồ, vậy giờ cậu thế này là vì mẹ cậu chet rồi à?” Cậu ta lao đến đ//ánh tôi chảy cả m//áu mũi. “Mẹ tôi là người mẹ tốt nhất trên đời, không cho cậu nói xấu mẹ tôi! Tôi thế này… là vì mẹ tôi không thấy được! Nếu mẹ tôi thấy được – thì đã khác rồi.” Tôi ôm mũi, nhảy lên bàn và nói: “Được rồi, được rồi! Thế thì giờ gọi người mẹ tốt nhất của cậu đến để trả tiền thuốc cho tôi đi! Gọi đi!”
Kết Thúc Rung Động Vào đúng ngày lễ Tình nhân, tôi phát hiện bằng chứng anh người yêu vượt rào, ngay trong chính chiếc máy tính của anh ta.Chiếc dây chuyền anh tặng tôi, hóa ra được mua thành hai cái.Một cái cho tôi, cái còn lại… cho cấp dưới của anh.Suốt nửa năm qua, họ nhắn nhau chúc ngủ ngon, chào buổi sáng mỗi ngày.Cô ta từng mang đồ ăn sáng cho anh, mời anh uống trà sữa.Anh thì từng chắn rượu giúp cô ta, tặng cô ta bó sao băng mà cô ta thích.Năm năm yêu nhau, lòng tin tôi dành cho anh, đến giờ nhìn lại, thật nực cười.
Cựu Sơn Xuân Vị hôn phu của tôi đã hỗ trợ một nữ sinh sau lưng tôi. Khi tôi đi ngang qua trường của cô, phát hiện ra cô ấy đang kéo ống tay áo bạc màu của một thiếu niên, rụt rè gọi cậu ấy là “anh Từ”. Thiếu niên kia có đôi mày mắt thanh tú, vóc dáng cao ráo, khôi ngô như cây bạch dương. Tôi ra lệnh: “Dẫn cậu ấy qua đây.” “Tiểu thư?” Tôi ngẩng cằm lên, giọng điệu thờ ơ: “Không làm gì cả, chỉ là cũng muốn hỗ trợ một chút.”
Ba Sợ Dây Chuyền Sau khi được chẩn đoán ung thư dạ dày. Tôi mua ba sợi dây chuyền, giấu ở ba nơi khác nhau: “Chồng à, đây là sợi dây chuyền em thích nhất, mỗi năm vào ngày giỗ phải đốt một sợi cho em đấy nhé.” Chỉ một câu nói, tôi đã trói chặt con chó điên tên là Thẩm Từ. Anh từ bỏ việc nhảy lầu, vứt bỏ thuốc ngủ. Dựa vào lời hứa ấy, anh đã sống qua năm này đến năm khác. Cho đến khi bên cạnh Thẩm Từ xuất hiện một cô gái nhỏ. Cô gái ngây thơ hiền lành, giống như một mặt trời nhỏ ấm áp. Thẩm Từ dọn ra khỏi căn nhà chung, tiễn con chó nhỏ tôi từng nuôi đi. Đến ngày giỗ năm thứ ba, Thẩm Từ không đến. Tôi len lén vào giấc mơ của anh, làm nũng: “Chồng à, anh đúng là đồ ngốc, năm nay vẫn chưa tìm thấy sợi dây chuyền đâu.” Thẩm Từ xưa nay luôn lắm lời với tôi, giờ lại im lặng lạ thường. Rất lâu sau, anh mới nói: “Thanh Thanh, đã ba năm rồi… anh cũng nên bắt đầu cuộc sống mới.”
Chó Dữ Và Thư Tình Năm mười tám tuổi, tôi vô tình nhặt được một tên côn đồ bị mọi người ruồng bỏ. Tôi cố gắng rất lâu, nhưng vẫn không thể cảm hóa được anh. Sau đó, bạn thuở nhỏ của anh xuất hiện. Lúc đó tôi mới biết, anh thực ra còn có một mặt dịu dàng đến như thế, chỉ là không phải dành cho tôi. Ngày chia tay, tôi đã nói dối, bảo rằng mình đi một lát rồi quay lại. Nhưng rồi tôi không bao giờ trở lại nữa. Bảy năm sau, chúng tôi gặp lại nhau trên phim trường, anh giờ đã trở thành một nam diễn viên nổi tiếng và giữ tôi lại: “Đi một lát rồi quay lại à?” “Rốt cuộc em đã đi đâu vậy?!”
Nhận Lấy Hạnh Phúc Khi 17 tuổi, tôi tỏ tình với chú. Lại nghe được tiếng cười cợt dè bĩu của chú ấy. “Con bé chỉ là một đứa trẻ con, con mẹ nó, tôi thì sao có thể có tâm tư gì được chứ?” Ba năm sau, tôi và chú ấy say rượu xảy ra một đêm hoang đường. Khi tỉnh lại tôi giả bộ bình tĩnh nói với chú ấy: “Chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, cháu chỉ coi chú là bậc cha chú.” Người đàn ông chế giễu cười, lại lần nữa nhấn tôi xuống. Từ trên xuống dưới nhìn tôi. “Cháu coi chú không bằng súc sinh sao.” Chú ấy vỗ mặt tôi giọng lười biếng nói: “Cháu gái nhỏ, tối qua chú không uống một giọt rượu nào cả.”
Nhẫn Quấn Xác Chăm sóc chồng mắc bệnh nan y suốt hai năm, nhưng vì quên đeo nhẫn cưới mà bị anh ta tát một cái. Nhắc đến chuyện này, cô bạn là bác sĩ Đông y nhắc nhở tôi: “Đó gọi là nhẫn quấn xác, mặt trong khắc ngày sinh của cô, mặt ngoài khắc tên của anh ta. Anh ta sống, cô chết. Một mạng đổi một mạng.” Trước khi kết hôn, tôi đã biết hoàn cảnh gia đình của chồng, Tống Thuận Dương, không được tốt lắm. Anh có bốn chị gái, học phí đều dựa vào vay mượn. Mọi người xung quanh đều nhắc nhở tôi đừng để bị anh ta lừa. Nhưng vào ngày cầu hôn, bố mẹ anh bán đi trang sức vàng gia truyền, cộng thêm tiền tiết kiệm hai năm làm việc của Tống Thuận Dương, để đặt riêng cho tôi một chiếc nhẫn kim cương 3 carat. Mặt trong khắc ngày sinh của tôi, mặt ngoài là chữ viết tắt tên anh bằng kiểu chữ uốn lượn, tượng trưng cho lời hứa sẽ bảo vệ tôi trọn đời trọn kiếp. Tống Thuận Dương nghiêm túc hứa: “Anh muốn nói với mọi người rằng hôn nhân không phải là nấm mồ, mà là sự khởi đầu của một cuộc sống tươi đẹp. Từ hôm nay, anh sẽ dành những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho em.” “Gia đình em không còn ai, nhưng bố mẹ anh sẽ coi em như con gái ruột. Em là bảo bối của cả gia đình chúng ta.” Chỉ vì câu nói đó, tôi đã đồng ý lời cầu hôn. Dù sau đó một tháng, Tống Thuận Dương được chẩn đoán mắc bệnh nan y, tôi vẫn không rời bỏ, chăm sóc anh suốt hai năm trời.
Bạch Thiện Tôi đi ngân hàng gửi tiền cùng anh trai. Lúc đó không còn chỗ đậu xe, nên chúng tôi đành đỗ tạm trước cửa ngân hàng. Anh ấy bảo tôi ngồi trong xe, để lát nữa nếu có cảnh sát giao thông đến thì lái xe đi ngay, tránh bị dán vé phạt. Kết quả đúng là có cảnh sát giao thông đến thật. Tôi hạ cửa sổ xuống, hét lên với anh trai: “Anh ơi! Cảnh sát đến rồi! Chạy mau!” Giây tiếp theo, anh tôi bị đè xuống đất.